Một tư liệu quý về Ông Nguyễn Thiện Nhân, tân Ủy Viên BCT - Tin Tức Hàng Ngày
Tin Tức Mới Cập Nhật :
Home » » Một tư liệu quý về Ông Nguyễn Thiện Nhân, tân Ủy Viên BCT

Một tư liệu quý về Ông Nguyễn Thiện Nhân, tân Ủy Viên BCT

Đăng bởi Hai Hoang Van vào Thứ Tư, ngày 22 tháng 5 năm 2013

Lời bình của NLG: Ông Nhân thuộc loại người thiên tài !

Chú ý: 17 tuổi đi bộ đội(1970)(vừa xong lớp 10) 18 tuổi(hoặc 19 t, 1 năm sau ngày vào bộ đội) đi CHDC Đức

PTT NTN: ...Học ở CHDC Đức còn có cái hay là được đọc sách triết học Macxít bằng nguyên bản tiếng Đức, rất là lợi, không phải qua các bản dịch.

Năm 1976, mình tốt nghiệp đại học, xong về nước học chính trị thôi...năm 1980 qua trở lại Đức...

Như thế ông Nhân ở CHDC Đức 5 năm..và chỉ trong khỏang thời gian này khả năng tiếng Đức(đọc nguyên tác Triết học của Đức...mà hiểu  được) như vậy là đáng nể, anh em ở Đức nghĩ sao ?

http://www.vietnamplus.vn/avatar.aspx?ID=169048&at=0&ts=300&lm=634867722329530000
Ông Nguyễn Thiện Nhân
Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ GD &ĐT Nguyễn Thiện Nhân bày tỏ: Nếu mà chúng ta muốn nâng cao chất lượng mà vẫn giữ sự giả dối trong thi cử thì không bao giờ có động lực cả. Bởi muốn nâng cao chất lượng thật, dạy thêm là rất vất vả, cải tiến rất vất vả, trong khi đó chỉ giả dối thi cử là xong hết. Vậy nên nếu tiếp tục giả dối trong thi cử thì chúng ta sẽ triệt tiêu động lực học thật, dạy thật.

Trước khi bước vào buổi làm việc chính thức để chuẩn bị nội dung cho cuộc trò chuyện cuối tháng 5/2009, tôi đã tặng ông tập thơ của mình. Ông giở ra và đọc lướt một hai bài rồi thủng thẳng: "Đúng là muốn làm thơ thì phải có tình yêu...". Tôi gật gù: "Dạ, đúng thế...". Ông nói tiếp: "Nên tôi rất khâm phục những người làm thơ đã có vợ rồi mà vẫn làm thơ được...". Rồi ông bật cười to, sảng khoái nhưng tôi bỗng ngẩn người ra và chợt nghĩ, ừ, có lẽ là thế đấy, lắm khi ta quá say mê những công việc mà ta nghĩ rằng là thiên chức của ta, ta đã không để ý tới những nỗi đau, những phiền muộn mà công việc yêu thích ấy của ta có thể gây nên cho những người thân thiết, gần gụi nhất...

Có gia đình rồi sao vẫn có những câu thơ về những hình bóng này nọ, dẫu ta vẫn coi gia đình ta đang có là điều thiêng liêng và thiết thân nhất... Hoá ra là trong những thành công của ta lại có cả nỗi niềm không phải khi nào cũng dễ diễn tả của những người thân. Ta biết vậy nhưng ta vẫn không thể bỏ được công việc yêu thích của mình.

Nhưng trên đời này có khi vẫn có những người sẵn sàng không viết ra những câu thơ có thể là rất hay chỉ vì không muốn làm cho người thân yêu của họ phải bận lòng này nọ... Và trên đời này vẫn có những người sẵn sàng làm những việc có thể chưa được hiểu đúng ngay chỉ vì họ hiểu rất rõ rằng, công việc ấy nếu được làm tốt và kiên quyết, chắc chắn sẽ mang lại hiệu ứng tốt cho cả những ai hôm nay còn chưa hiểu đúng, còn "lăn tăn" vì lý do này hay lý do khác về quyết định đã được đưa ra...

Trong các hoạt động xã hội, dễ hơn cả và an toàn hơn cả là tung ra những giải pháp mang tính dân tuý, dễ đạt được sự đồng thuận chung nhưng nói cho cùng, rất khó thực hiện một cách thỏa đáng vì thiếu những yếu tố khả thi thực tế. Một nhà hoạt động xã hội thực sự là người đôi khi dám đưa ra những giải pháp thoạt tiên nghe không dễ nhưng hữu lý, có cơ sở khoa học và thực tế vững chãi, và có thể mang lại những hiệu ứng dài lâu, cho cả tương lai. Và đàng hoàng chịu trách nhiệm về những quyết định của mình, không để ý tới những phản biện mang tính "chọc gậy bánh xe"... Đó đã là suy nghĩ của tôi sau khi thực hiện xong cuộc trò chuyện cuối tháng này với Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Nguyễn Thiện Nhân.

Phóng viên (PV): Hình như ông ra Hà Nội đảm nhận chức vụ hiện nay phải đến hơn hai năm rồi nhỉ?

Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân (PTT NTN): Đến ngày 7/7 tới là tròn ba năm.

PV: Giờ ông đã thấy quen với Hà Nội chưa hay là vẫn cảm thấy nhớ không khí Sài Gòn hơn?

PTT NTN: Với Hà Nội thì tình cảm của mình nó có hai nửa, nửa quen, nửa không quen. Mình ở đây từ bé đến năm 1964 rồi bắt đầu đi sơ tán, ra khỏi Hà Nội rồi. Đến năm 1981, mình lại trở về Hà Nội và ở đến 1983. Rồi sau đó mình về miền Nam một mạch cho đến khi quay ra là năm 2006.

PV: Vậy là sau 23 năm xa mới trở về Hà Nội. Với ông, đến Hà Nội là một sự trở về, với ký ức tuổi thơ, với ký ức tuổi thanh xuân...

PTT NTN: Cho nên phải nói là, với Hà Nội xưa thì nói chung là mình biết, đường phố tương đối biết, nhưng cái phần Hà Nội mới sau này như khu Mỹ Đình, Trung Hòa - Nhân Chính là hoàn toàn mới, nên mình không biết, không rành mấy chỗ đó. Tuy nhiên, nhìn chung, cảm giác với Hà Nội vẫn là gần gũi.

PV: Thực ra một khi mình gắn bó tuổi thơ ở đâu thì đấy là thành phố gần gũi của mình, là thành phố quê hương của mình, nói theo một nghĩa nào đấy, có đúng không ạ?

PTT NTN: Đúng rồi, đúng là thế!

PV: Như vậy là ngay từ bé ông đã theo ba mẹ ra Hà Nội. Xin lỗi, tôi muốn hỏi, ông sinh ra trong miền Nam hay là ở ngoài này?

PTT NTN: Hồi đó ba mẹ tôi chiến đấu ở Quân khu 9, nên đẻ tôi ra ở Cà Mau. Khi tôi lên một tuổi thì mẹ tôi bế tôi ra Bắc tập kết, đi tàu thủy.

PV: À, thế là hồi ấy ông ra Bắc trên con tàu của Ba Lan, phải không ạ?

PTT NTN: Đúng thế. Ra đây thì ở Thanh Hóa một thời gian, mấy tháng, sau đó là về Hà Nội. Cho nên tôi đã đi học từ lớp 1 cho đến lớp 5 ở Hà Nội.

PV: Hồi ấy, ông học ở trường nào? Ông còn nhớ không?

PTT NTN: Có chứ. Hồi lớp ba lớp bốn tôi đã học ở Trường Quang Trung, gần hồ Thiền Quang ấy...

PV: Bây giờ đó vẫn là Trường Quang Trung...

PTT NTN: Vẫn là Trường Quang Trung. Lúc mình mới ra làm Bộ trưởng thì trường đầu tiên mà mình tới dự khai giảng chính là Trường Quang Trung.

PV: Trở về trường cũ của mình bao giờ cũng là một niềm xúc động. Tôi nghĩ rằng ai cũng có cảm giác ấy…

PTT NTN (cười): ...

PV: Tôi rất muốn biết, trong cảm nhận của ông, văn hóa của miền Bắc nói chung và của Hà Nội nói riêng đã có ảnh hưởng như thế nào đến tất cả quá trình phát triển sau này của ông, đến tâm tính, đến tính cách, đến sự rung động của tâm hồn chẳng hạn? Ông cảm nhận gì về khí chất Bắc Hà này mà ông đã cùng nó lớn lên từ bé ở đây?

PTT NTN: Thực ra tất cả những điều đó nó đã hòa vào trong người mình từ lâu rồi nên bây giờ ra đến đây thì về cơ bản là mình không cảm thấy lạ. Khi mình tiếp xúc với người dân ở đây thì mình có thể cảm nhận được là cái gì sắp xảy ra, theo văn hóa cảm nhận được cái việc đấy. Mình thấy là, ở ngoài này, quan hệ họ hàng nó sâu...

PV: Dòng tộc nó sâu...

PTT NTN: Sâu lắm.

PV: Và cổ kính nữa.

PTT NTN: Trong các cuộc nói chuyện ở đây bao giờ cũng vẫn cứ phải "đá" trở về các mối quan hệ họ hàng xưa. Không dám nhận xét là nó sâu hơn miền Nam hay không, nhưng mình cảm thấy quan hệ họ hàng ngoài này sâu. Và mình rất quý cái đấy. Và ngoài này thì cái không khí liên quan đến Phật giáo nó cũng sâu.

PV: Những tình cảm ấy nó lắng ở bên trong hơn, chứ nó không bộc lộ quá nhiều ra bên ngoài.

PTT NTN: Trong câu chuyện ấy nó cũng có cái lý của nó. Những ngôi chùa có vài trăm năm tuổi trở lên là ở ngoài này chứ. Đúng không nào?

PV: Dạ, đúng rồi.

PTT NTN: Gốc là ở ngoài này cả! Ngoài này thì còn có mùa đông và mùa hè, trong Nam không có, nên là người ngoài này họ phải vào trạng thái sẵn sàng sẽ có sự thay đổi.

PV: Cái tâm thế luôn sẵn sàng đón nhận sự thay đổi. Sự biến đổi của thời tiết sẽ buộc chúng ta phải sẵn sàng cho những sự thay đổi.

PTT NTN: Người ta phải chuẩn bị cho những sự thay đổi. Mình cho rằng cái đó cũng hay.

PV: Nó tạo cho người ta khả năng dễ thích ứng được với sự thay đổi.

PTT NTN: Cái đó cũng có cái hay của nó. Buộc người ta luôn luôn phải nghĩ rằng, nó sẽ thay đổi chứ nó không bất biến. Về mặt thiên nhiên ở ngoài này nó không ổn định như trong kia.

PV: Vâng, đúng thế ạ... Xin được hỏi ông tiếp, sau khi hết phổ thông, ông đã sang du học ở nước ngoài, có phải không? Hồi ấy ông được chọn học ngành gì?

PTT NTN: Hồi đó, hết phổ thông là mình đi bộ đội. Lúc ấy mình chưa đến tuổi đâu, mới 17 tuổi thôi, nhưng lúc đó là đang không khí đánh Mỹ rất sôi nổi...

PV: Lúc đó là năm bao nhiêu, thưa ông?

PTT NTN: Năm 1970. Ba mẹ mình lúc đó đang đánh Mỹ trong Nam rồi. Lứa của bọn mình đều nghĩ một cách tự nhiên là hết học là đi đánh giặc thôi. Và thực ra lúc đó không nghĩ rằng là lứa của mình sẽ được chứng kiến cảnh kết thúc chiến tranh.

PV: Cứ nghĩ nó sẽ còn dài lâu lắm, mình đã chuẩn bị tư tưởng dài lâu rồi...

PTT NTN: Ba mẹ tham gia đánh Pháp, đánh Mỹ mãi chưa xong, cho nên bọn mình xác định là, cứ đánh thôi, không biết bao giờ thắng...  Tuy nhiên, tôi mới ở đơn vị một năm thì lại được chọn đi CHDC Đức học...

PV: Ông đã theo học ngành gì bên đó?

PTT NTN: Mình học nghề tự động hóa. Học cái đó thì ứng dụng trực tiếp ở ta khi ấy rất là ít, nhưng cái được là học phương pháp phân tích hệ thống và giải quyết vấn đề một cách hệ thống.

PV: Học cách tư duy...

PTT NTN: Rất có ích. Học ở CHDC Đức còn có cái hay là được đọc sách triết học Macxít bằng nguyên bản tiếng Đức, rất là lợi, không phải qua các bản dịch.

PV: Từ lâu tôi cũng đã có một suy nghĩ như thế này, đọc các tác phẩm triết học kinh điển thì càng ở nguyên bản càng tốt, nếu đọc bản dịch thì cũng nên đọc qua bản dịch đầy đủ chứ đừng qua những trích dẫn. Bởi một khi ta biết các nhà kinh điển chỉ qua những trích dẫn của ai đó thì rất khó tiếp cận được chân giá trị, rất khó hiểu hết chiều sâu trong tư tưởng của họ. Có đúng vậy không thưa ông?

PTT NTN: Ừ, đọc bằng cái ngôn ngữ mà tác giả đã viết ra tác phẩm là sướng nhất.

PV: Hồi ấy ông có thích đọc sách về các môn khoa học xã hội không? Hay là sách văn học? Có thể, ông đã chỉ chuyên chú nghiên cứu những cuốn sách viết về môn tự động hóa thôi?

PTT NTN: Hồi đó có lẽ là do đặc tính của mình nên mình rất thích đọc về triết học, mình còn đăng ký học thêm môn triết. Có một ông giáo sư hướng dẫn riêng cho mình về triết, nhất là về chuyên đề triết học và khoa học kỹ thuật. Thứ hai là mình cũng thích quan tâm về lịch sử cổ đại phương Tây vì thấy nó không giống mình. Đọc lịch sử Hy Lạp, La Mã, mình thấy họ không giống mình. Và mình rất quan tâm tới câu hỏi là, họ với ta, ai là ngoại lệ?

PV: Tức là mô hình phát triển ở phương Đông và mô hình phát triển ở phương Tây, cái nào là ngoại lệ, cái nào là quy luật?

PTT NTN: Đúng thế... Và rồi chúng ta phải nói rằng, những cái gì tồn tại được qua hàng ngàn năm và được thừa nhận thì ít nhiều đều có tính quy luật.

PV: Cái gì đã tồn tại là có cái lý của nó, vấn đề là mình có hiểu được cái lý đấy hay không, có đúng vậy không ạ?

PTT NTN: Mình diễn đạt thế nào là theo chu kỳ nhận thức thôi. Cái gì nó đã tồn tại được thì trước hết nó phải có tính hợp lý, chứ không nó đã bị tiêu diệt rồi.

PV: Vâng, đúng vậy... Sau đó, ông về nước vào năm bao nhiêu?

PTT NTN: Năm 1976, mình tốt nghiệp đại học, xong về nước học chính trị thôi...

PV: Sau đó lại quay lại làm luận án?

PTT NTN: Sau đó mình quay lại làm nghiên cứu sinh, cho đến tháng Giêng năm 1980 thì về nước luôn. Nhưng trong nước, công việc chuyên môn lúc đó lại đòi hỏi mình phải đọc tuyền sách của Nga.

PV: Bằng tiếng Nga?

PTT NTN: Đúng thế.

PV: Ông đã học tiếng Nga ở đâu?

PTT NTN: Từ hồi ở bên Đức. Mình đã học thêm hai thứ tiếng là Nga và Anh, đều đã có bằng trung cấp.

PV: Có lẽ ông cũng có năng khiếu bẩm sinh về ngoại ngữ đấy, chứ thực ra học như thế cũng không phải là đơn giản đâu.

PTT NTN: Chẳng biết là mình có năng khiếu không, nhưng mà vất vả lắm, mệt lắm. Nhưng mình cũng cố học vì lúc đó nghĩ rằng, sau này về nước chắc sẽ khó có điều kiện để học.

PV: Phải tranh thủ thời gian...

PTT NTN: Tranh thủ chứ, thời cơ không được bỏ phí.

PV: Ngay lúc đấy ông đã xác định phải cố gắng trau dồi ngoại ngữ…

PTT NTN: Phải tranh thủ, bởi thầy của họ giỏi.

PV: Vâng, ở bên kia có điều kiện hơn.

PTT NTN: Mà học lại không mất tiền, chỉ cần đăng ký là được học thôi. Vậy nên tới năm cuối mình còn tranh thủ học thêm tiếng Pháp, trong sáu tháng...

PV: Thế là ông cũng xứng đáng được gọi là poliglot, người đa ngôn ngữ đấy (cười)

PTT NTN (cười):...

PV: Sau đó vào TP Hồ Chí Minh, ông vẫn đảm đương công việc nghiên cứu khoa học, giảng dạy hay là bắt đầu chuyển sang công tác quản lý về chính trị xã hội rồi?.

PTT NTN: Lúc ở bộ đội thì mình làm nghiên cứu kỹ thuật nhưng đồng thời cũng làm Bí thư Đoàn thanh niên của đơn vị, tương đương cấp trung đoàn. Khi mình về Trường Đại học Bách khoa TP Hồ Chí Minh làm công tác giảng dạy, thì sau bốn tháng, thầy Hiệu trưởng gọi lên, nói, tôi đọc lý lịch của cậu, thấy cậu đã từng làm Bí thư Đoàn, nên cậu kiêm Bí thư Đoàn trường Bách khoa nhé! Nhận việc rồi mới thấy cực quá, vì con thì còn nhỏ, lương không đủ sống, trăm sự đổ lên đầu vợ...

PV: Vâng, đúng rồi.

PTT NTN: Nhưng mà cuối cùng thì mình cũng đã cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ Bí thư Đoàn trường kiêm giảng viên. Đến năm 84 là Đại hội Đoàn của thành phố; các anh cấp trên bảo, thôi thành phố cũng cần, anh ra lo mảng khoa học kỹ thuật cho Thành Đoàn. Lúc ấy mình nghĩ, mình đã ở bộ đội cũng lâu rồi, 13 năm và thực ra tiếp xúc xã hội không nhiều..

Hồng Thanh Quang thực hiện

(ANTG)
Chia sẻ bài viết này :


* Tin Tức Hàng Ngày - Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả không phản ảnh quan điểm hay lập trường của Tin Tức Hàng Ngày


3 nhận xét:

  1. Tiếng Đức vậy là đúng rồi ! 17 tuổi hết lớp 10, vào bộ đội ở đây có nghĩa là thi vào Học viện quân sự, được điểm cao và cử sang Đức học, học tiếng Đức 1 năm xong sang kia học tiếp, như LHS thì tiếng Đức giỏi rồi !

    Trả lờiXóa
  2. 2 BÀI HỌC SỬ LỚN mà bác NGUYỄN THIỆN NHÂN sống TRẢI NGHIỆM những

    NGÀY HÀN VI THƯ SINH DU HỌC bên ĐÔNG ĐỨC làm tốt hơn TỐT NHẤT cho bà con trong Nước ....

    Trong một năm mình tự học xong để thi 2 chuyên đề, một chuyên đề về kinh tế vi mô, một về kinh tế vĩ mô... Giai đoạn đấy là mệt lắm. Bởi vì là tiền thì không có đủ cho nên đâu có mua bảo hiểm y tế. Suốt ngày chỉ sợ ốm thôi, vì ốm đi bệnh viện mà không có bảo hiểm thì hết sức tốn kém. Mà học thì rất nhiều, nên lúc cuối mình bị viêm dạ dày nặng. Một năm mà không ăn hết 10 cân gạo cơ mà. Có một anh bí thư tỉnh đoàn Việt Nam ở Đức cho mình một bao gạo mà một năm mình ăn không hết 10 cân. Vì sao, vì toàn ăn mì tôm mà. Không có thì giờ nấu cơm, toàn ăn mì, lâu ngày nên mới bị viêm dạ dày. Cứ ăn xong là đau bụng phải lên giường nằm, thuốc thì không có, không dám báo người nhà, cứ chịu đựng thế thôi. Cuối cùng học xong mình thi và đạt kết quả tốt cả 2 chuyên đề. ==== >>>> SO VỚI đời DU SINH VƯƠNG GIẢ của GS Ngố Bảo Trâu CÓ LƯƠNG ăn đi học tại PHÁP, có trợ cấp nhà cửa , trợ cấp gia đình ĐÔNG CON cho VỢ cho 3 CÔ CON GÁI RƯỢU (không biết SAO DU SINH Ngố Bảo Trâu "đạp mái TỐT" thế !!! ! ) đau ốm vào NHÀ THƯƠNG miễn phí ...thế mà bác Ngố Bảo Trâu THÀNH TÀI quẹt miệng KHÔNG NHỮNG Dân tộc PHÁP nuôi Ngố Bảo Trâu suốt gần 20 năm ăn học NGAY NHƯ cậu TÂY THẬT cũng không được nuôi ăn học NHƯ THẾ vì Dân tộc PHÁP chắt chiu để TS Ngố Bảo Trâu HỌC THÀNH TÀI XONG giúp Dân giúp Nước ....nhưng hỡi ôi Ngố Bảo Trâu lại xù nợ quịt nợ của cả các bác nông dân Việt cày bừa nắng mưa các bác ngư dân Việt dưới làn đạn của TÀU KHỰA ngoài TRƯỜNG SA từ năm 1988 trước khi Ngố Bảo Trâu DU HỌC PHÁP .........Ngố Bảo Trâu chạy sang HOA KỲ để bán tiểu óc tiểu tim nuôi đại trôn !!! ....thật bẽ bàng ĐÓ LÀ SỰ THẬT mà sau khi tôi bàn chuyện với một số Người Pháp cũng như NGAY GIÁO SƯ Cédric Villani Người PHÁP cùng lãnh Giải FIELDS với Ngố Bảo Trâu mà sau Giải thưởng này ông chẳng tăng 1 xu lương , 1 chwusc vụ , 1 phần thưởng nhỏ của Dân Pháp .........chwua kể đóng góp THỰC SỰ công trình TOÁN HỌC của ông ví dụ như MÔ HÌNH TOÁN trong an toàn nhà máy điện hạt nhân thế hệ thứ Tư mới nhất của PHÁP đã đem lại LỢI ÍCH vô cùng to lớn ........khi nhắc đến Ngố Bảo Trâu ông dùng chữ le nouveau français "người Pháp chân ướt chân ráo" ....tôi thấy mắc cở cho trí thức thời Đồ đểu của ta !!!!!



    MONG bác NGUYỄN THIỆN NHÂN sống những NGÀY HÀN VI THƯ SINH DU HỌC ẤY làm tốt hơn TỐT NHẤT cho bà con trong Nước ....Vừa qua tôi đọc báo TRONG NƯỚC nêu mỗi năm DÂN VIỆT tiêu thụ hơn 5.000.000.000 GÓI MÌ TÔM như đồng chí NGUYỄN THIỆN NHÂN sống những NGÀY HÀN VI THƯ SINH DU HỌC ĐÔNG ĐỨC sau thành thống nhất thành CỘNG HÒA LIÊN BANG ĐỨC ....CÓ NGHĨA LÀ mỗi năm DÂN VIỆT tiêu thụ hơn 5.000.000.000 GÓI MÌ TÔM kỷ lục châu Á so với Dân TÀU 1.300.000.000 người THÌ CHỨNG TỎ dân Việt TA CÒN NGHÈO QUÁ ĐI ...........chắc đa số DÂN VIỆT đồng bào trong Nước HIỆN NAY CŨNG NHƯ bác NGUYỄN THIỆN NHÂN sống những NGÀY HÀN VI THƯ SINH DU HỌC THỜI ẤY

    ...

    .Chắc đa số DÂN VIỆT đồng bào trong Nước HIỆN NAY cũng carh KHỔ NHƯ bác NGUYỄN THIỆN NHÂN sống những NGÀY HÀN VI THƯ SINH DU HỌC THỜI ẤY

    ... Giai đoạn đấy là mệt lắm. Bởi vì là tiền thì không có đủ cho nên đâu có mua bảo hiểm y tế. Suốt ngày chỉ sợ ốm thôi, vì ốm đi bệnh viện mà không có bảo hiểm thì hết sức tốn kém. Mà học thì rất nhiều, nên lúc cuối mình bị viêm dạ dày nặng. Một năm mà không ăn hết 10 cân gạo cơ mà. Có một anh bí thư tỉnh đoàn Việt Nam ở Đức cho mình một bao gạo mà một năm mình ăn không hết 10 cân. Vì sao, vì toàn ăn mì tôm mà. Không có thì giờ nấu cơm, toàn ăn mì, lâu ngày nên mới bị viêm dạ dày. Cứ ăn xong là đau bụng phải lên giường nằm, thuốc thì không có, không dám báo người nhà, cứ chịu đựng thế thôi.

    MONG bác NGUYỄN THIỆN NHÂN sống những NGÀY HÀN VI THƯ SINH DU HỌC ẤY làm tốt hơn TỐT NHẤT cho bà con trong Nước ....

    NẾU KHÔNG THI bác thành NGUYỄN ác NHÂN !!!!!

    MONG LẮM THAY thế hệ lãnh đạo KỸ TRỊ bớt ĐẢNG TRỊ cho Dân nhờ ….......... !!!!!

    Trả lờiXóa
  3. Gớm đảng lăng xê cụ Nhân kỹ quá.

    "thiên tài" cơ đấy chứ chẳng phải bỡn đâu nỡm ạ.

    Tư liệu quý đấy nhé , nhà nhà nên cắt bài đọc , đợi đêm hàng xóm không xoi mói đem chôn gốc mít làm của gia bảo.

    "Như thế ông Nhân ở CHDC Đức 5 năm..và chỉ trong khỏang thời gian này khả năng tiếng Đức(đọc nguyên tác Triết học của Đức...mà hiểu được) như vậy là đáng nể, anh em ở Đức nghĩ sao ?"

    chả biết anh em Ở Đức nghĩ sao chứ, dân ngu khu đen ở VN mà cho đi học 5 năm trong trường ngoại quốc, xứ ngoại quốc ,không có dịp xí xa xí xô tiếng việt với hàng xóm, nghe xem ba cái truyền thanh truyền hình của nhà nước là nói tiếng bản địa , đọc sách bản địa như trở bàn tay.
    Đói tự khắc ú ớ ra tiếng ngoại quốc , chẳng nhẽ ra chợ mua mì gói bằng tiếng việt với thổ dân à?
    Việt Nam ta cũng ói ra người tài, hơn nhau là chỉ ở không có cơ hội hay không mà thôi.

    Hãy khoan đánh xi kỹ quá , để xem ông cứu nước như thế nào rồi sẽ tính điểm.
    Chỉ biết là vừa được chức đã phải qua thiên triều nhận ấn tín. Thì chẳng biết sau chuyến đi này ông có còn là thiên tài của Việt Nam hay không , hay đã bị bọn tàu nó thiến tai rồi đem ít thiển tài giúp Trung nam hải reo rác thiên tai cho dân tộc.

    Trả lờiXóa

Đọc cuốn Đèn Cù bản e book

Được sự đồng ý của tác giả, bạn có thể đọc cuốn Đèn Cù của Trần Đĩnh bản e book miễn phí: "Tại đây"

Suy ngẫm

Các cơ quan của Chính phủ từ toàn quốc cho đến các làng, đều là công bộc của dân, nghĩa là để gánh việc chung cho dân, chứ không phải để đè đầu dân... Dân chủ thì Chính phủ phải là đày tớ. Làm việc ngày nay không phải để thăng quan phát tài. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ. — Hồ Chí Minh

Thông Báo

Hiện nay trang "TTHN" đã bị một vài nhà mạng chặn. Để có thể theo dõi xin bạn đọc dùng trang đệm http://webwarper.net (tốt nhất) để truy cập.

Lưu ý viết comments!


Chúng tôi hoan nghênh đón nhận và xuất bản những ý kiến khách quan, có tính xây dựng, tôn trọng cộng đồng. Nhưng từ chối hoặc xóa bỏ bất cứ lời bình nào không hợp thuần phong mỹ tục, các ý kiến cực đoan, không tôn trọng người khác.
Cám ơn sự đóng góp và hợp tác của bạn đọc.
 
Support : Creating Website | IT Team | TTD
Copyright © 2011. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Template Created by IT team Published by TTD
Proudly powered by Blogger