Lật lại Vụ án tướng Trần Văn Thanh của Nguyễn Bá Thanh - Tin Tức Hàng Ngày
Tin Tức Mới Cập Nhật :
Home » » Lật lại Vụ án tướng Trần Văn Thanh của Nguyễn Bá Thanh

Lật lại Vụ án tướng Trần Văn Thanh của Nguyễn Bá Thanh

Đăng bởi Hai Hoang Van vào Chủ Nhật, ngày 17 tháng 2 năm 2013

Chánh Án Toà Đà Nẵng học luật ở đâu?

Phiên xử của Toà Án Nhân Dân thành phố Đà Nẵng ngày 20 tháng Bảy, do chánh án Nguyễn Văn Quận thụ lý, với bị cáo Trần Văn Thanh được đưa tới pháp đình trong tình trạng hôn mê, đã bị một luật sư trong nước mô tả là không những trái luật hình sự mà còn vi phạm nhân quyền nghiêm trọng.

Luật sư Cù Huy Hà Vũ giải thích lý do vì sao ông viết bài “ Chánh Án Toà Đà Nẵng Lập Kỷ Lục Vi Phạm Nhân Quyền.”

Hành động vô cùng tàn bạo và man rợ

Trong bài phỏng vấn do Thanh Trúc thực hiện, luật sư Cù Huy Hà Vũ giải thích lý do vì sao ông viết bài  “ Chánh Án Toà Đà Nẵng Lập Kỷ Lục Vi Phạm Nhân Quyền.” Đầu tiên ông  sơ lược nguyên do thiếu tướng công an Trần Văn Thanh bị truy tố ra toà:

Luật sư Cù Huy Hà Vũ: Thiếu tướng công an Trần Văn Thanh, nguyên chánh thanh tra của Bộ công an, nguyên giám đốc công an thành phố Đà Nẵng và các đồng phạm đã bị Viện kiểm sát qui tội lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, tập thể và cá nhân theo Khoản 1, Điều 258, Bộ luật hình sự.

Theo cáo trạng của Viện kiểm sát, ông Trần Văn Thanh có hành vi xúi giục, kích động một số người khác làm đơn tố cáo lãnh đạo thành phố Đà Nẵng, bí thư thành ủy thành phố Nguyễn Bá Thanh liên quan đến vụ tham nhũng.

RFA: Thưa luật sư ngày 20 tháng Bảy toà án hình sự Đà Nẵng mang vụ án ông Trần Văn thanh ra xét xử và bị cáo Trần Văn Thanh được đưa đến tòa trong tình trạng hôn mê. Sau đó ông viết bài tựa đề Chánh Án Toà Đà Nẵng Lập Kỷ Lục Vi Phạm Nhân Quyền, tại sao?

Luật sư Cù Huy Hà Vũ: Dù ông Thanh có bị kết tội theo cáo trạng chăng nữa thì hành vi đưa một người ra tòa trong tình trạng bị hôn mê đang truyền dịch, thở bằng oxy, không còn khả năng nhận thức là vô cùng tàn bạo, vô cùng man rợ và vì thế tôi viết bài có tên đầy đủ là “Đưa tướng công an Trần Văn Thanh hôn mê ra xét xử, Chánh án tòa Đà nẵng lập kỷ lục vi phạm nhân quyền”.

Phiên tòa chưa từng có trong lịch sử thế giới?

Trong lịch sử xét xử của các nước không có trường hợp nào đưa một bị cáo ra tòa trong tình trạng bất tỉnh, tình trạng hôn mê hay nói cách khác là không biết người ta đang làm gì mình, đang xét xử mình. Tôi lấy ví dụ Tướng Pinochet, nhà cựu độc tài của Chile, bị tòa đưa ra xét xử về tội vi phạm dân quyền bởi dưới thời cai trị của ông đã có hàng nghìn người chết, Khơme đỏ Ieng Sary bị buộc tội diệt chủng hàng triệu người hoặc Tổng thống Nam Tư Milosevic cũng bị tòa án quốc tế cáo buộc tội ác chiến tranh, những người như thế vẫn nhận được sự công bằng khi đối diện với pháp luật tức là khi họ đủ sức khỏe để tham gia phiên tòa, để hiểu được những lời kết tội và tự bào chữa. Đó là vấn đề công bằng của pháp luật.

RFA: Thưa luật sư, theo lẽ và đứng về mặt pháp lý, (thì)  khi bị đơn đau ốm , hôn mê, nghĩa là trong tình trạng không tỉnh táo để mà đối chất, lúc đó  Toà phải làm gì?  

Luật sư Cù Huy Hà Vũ: Về nguyên tắc, khi một bị cáo ở trong tình trạng mất nhận thức hoặc không mất nhận thức mà khi tham gia phiên tòa kéo dài vài tiếng bị cáo có thể bị ngất, thậm chí tử vong ngay tại tòa thì trở thành vấn đề phản pháp luật cho nên thường người ta phải đợi bị cáo gần như hoàn toàn (khỏe mạnh) để bảo đảm bị cáo ra tòa được thì mới đưa ra. Còn tình trạng sức khỏe bị cáo yếu thì người ta không đưa ra tòa bởi việc đó không bảo đảm quyền lợi hợp pháp của bị cáo.

Nếu như chánh án tòa Đà nẵng cho rằng ông thiếu tướng Trần Văn Thanh đóng kịch, giả vờ thì ông chánh án đó phải lập tức ra quyết định trưng cầu giám định pháp y. Nếu hội đồng giám định pháp y kết luận ông Thanh đủ khả năng (về sức khỏe) thì đó sẽ là căn cứ để chánh án quyết định đưa ông Thanh ra tòa xét xử.


Nhưng trong ngày, chánh án tòa án Nguyễn Văn Quận đã không hề trưng cầu giám định y khoa, thì rõ ràng chánh án Đà Nẵng đã cố tình bỏ ra quy định bắt buộc phải có. Tôi nói rõ thêm là pháp luật quy định rằng nếu bị cáo vắng mặt có lý do chính đáng thì chánh án phải ra quyết định hoãn phiên tòa.

Vậy lý do chính đáng là gì? đó chính là kết luận của bệnh viện. Khi có kết luận sức khỏe ông Thanh không hoàn toàn, (vì ông) bị tai biến mạch máu não thì lẽ ra chánh án tòa án Đà nẵng phải ngay lập tức ra quyết định hoãn phiên tòa, thế nhưng, chánh án tòa án tuy không có thẩm quyền mà vẫn bắt ông Thanh di chuyển từ Hà Nội vào Đà Nẵng trong tình trạng hôn mê như chúng ta đã chứng kiến.

Truy tố chánh án này ra tòa để làm gương

Luật tố tụng hình sự không quy định chánh án có quyền đó.

RFA: Trong bài viết của luật sư thì ông cũng có đề nghị cách chức và truy tố chanh án Nguyễn Văn Quận của Toà Án Nhân Dân Đà Nẵng về “tội làm nhục người khác” và  “tội ép buộc nhân  viên tư pháp làm trái pháp luật” . Ông không sợ không e ngại gì sao mà lại có đề nghị táo bạo như thế?

Luật sư Cù Huy Hà Vũ: Tôi là một chuyên gia về pháp luật. Tôi thấy cái gì làm trái luật thì tôi tố cáo.

Tôi nói rõ hơn tội làm nhục người khác là gì? Bởi vì một người không có năng lực để nhận thức việc mình bị xét xử mà đưa ra tòa thì không khác gì trong thời trung cổ, người ta gọi là bêu xác ngoài chợ cho biết, nó tạo ra hình ảnh rất là dã man, rất là tàn bạo. Coi như để cho bàn dân thiên hạ thấy người dám chống đối, dám tố cáo sai trái thì kết cục là như thế và tôi cho rằng đây cũng mang hàm ý đe dọa người dân, đe dọa những người chống tham nhũng.

Có thể trong trường hợp này những người tố cáo là sai nhưng cũng không loại trừ việc đó là trả thù để đừng bao giờ tố cáo tham nhũng nữa bởi tố cáo tham nhũng thì sẽ bị đưa ra xét xử mà thậm chí chưa xét xử cũng bị đưa ra bêu riếu trước bàn dân thiên hạ.

Cho nên tôi mới kết luận việc đưa ra tòa một người không còn khả năng nhận thức, rơi vào hôn mê chỉ có thể là hạ nhục, bêu riếu, (như trường hợp) ông Trần Văn Thanh.

Ông chánh án đã phạm tội làm nhục người khác theo quy định tại điều 121,  bộ luật hình sự đồng thời phạm luôn tội ép buộc nhân viên tư pháp làm trái pháp luật bởi vì chánh án cũng không thể tự mình đưa ông Trần Văn Thanh hôn mê đến tòa được mà rõ ràng phải ra lệnh cho các nhân viên tư pháp.

Cho nên hành vi của chánh án tòa án nhân dân Đà Nẵng là vô cùng, vô cùng nghiêm trọng.

Các cấp thẩm quyền cụ thể là bộ trưởng bộ công an, chánh án tòa án nhân dân tối cao, viện trưởng viện kiểm sát nhân dân tối cao chỉ đạo các cơ quan dưới quyền tiến hành điều tra, khởi tố và truy tố ông chánh án này ra tòa để làm gương cho mọi người rằng đừng có lợi dụng cương vị chánh tòa, cương vị là thẩm phán, tức là người định đoạt sống chết của người khác, lại có thể đạp lên luật pháp.

 Đấy là điều thứ nhất tôi muốn nhắm tới. Điều thứ hai là tôi muốn qua đây tố cáo sự man rợ có thể nói là (đang còn) tồn tại trong hệ thống pháp luật Việt Nam.

Trường hợp ông Nguyễn Văn Quận là một ví dụ điển hình thôi chứ trong thực tế tôi biết các cơ quan và cá nhân tiến hành tố tụng có những hành xử không những không nhân đạo mà thậm chí vi phạm pháp luật, tức là dùng nhục hình hoặc truy bức, lăng mạ người khác. Đấy là chuyện tương đối nhiều ở Việt Nam.

RFA: Xin cảm ơn luật sư Cù Huy Hà Vũ đã dành thời giờ để lý giải bài viết của ông.

Thanh Trúc, phóng viên đài RFA
2009-08-03

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

------------------------

Đưa tướng công an Trần Văn Thanh hôn mê ra xét xử, Chánh án Tòa Đà Nẵng lập kỷ lục vi phạm nhân quyền

Không thể nói ở Việt Nam Xã hội chủ nghĩa vấn đề Nhân quyền hay Quyền con người không được Nhà nước coi trọng, đặc biệt trong lĩnh vực tố tụng hình sự. Bằng chứng là Quốc hội Việt Nam – cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất – đã hơn một lần trịnh trọng tuyên bố về vấn đề này.
* Điều 71 Hiếp pháp: Công dân có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khoẻ, danh danh dự và nhân phẩm…Nghiêm cấm mọi hình thức truy bức, nhục hình, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của công dân.
* Điều 72 Hiến pháp: …Người bị bắt, bị giam giữ, bị truy tố, xét xử trái pháp luật có quyền được bồi thường thiệt hại về vật chất và phục hồi danh dự. Người làm trái pháp luật trong việc bắt, giam giữ, truy tố, xét xử gây thiệt hại cho người khác phải bị xử lý nghiêm minh.
* Điều 4 Bộ Luật Hình sự – Tôn trọng và bảo vệ các quyền cơ bản của công dân: Khi tiến hành tố tụng, Thủ trưởng, Phó Thủ trưởng Cơ quan điều tra, Điều tra viên, Viện trưởng, Phó Viện trưởng Viện Kiểm sát, Kiểm sát viên, Chánh án, Phó Chánh án Toà án, Thẩm phán, Hội thẩm trong phạm vi trách nhiệm của mình phải tôn trọng và bảo vệ các quyền và lợi ích hợp pháp của công dân, thường xuyên kiểm tra tính hợp pháp và sự cần thiết của những biện pháp đã áp dụng, kịp thời huỷ bỏ hoặc thay đổi những biện pháp đó, nếu xét thấy có vi phạm pháp luật hoặc không còn cần thiết nữa.
* Điều 6 Bộ Luật Hình sự – Bảo đảm quyền bất khả xâm phạm về thân thể của công dân: …Nghiêm cấm mọi hình thức truy bức, nhục hình.
* Điều 7 Bộ Luật Hình sự – Bảo hộ tính mạng, sức khoẻ, danh dự, nhân phẩm, tài sản của công dân (Công dân có quyền được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khoẻ, danh dự, nhân phẩm, tài sản. Mọi hành vi xâm phạm tính mạng, sức khoẻ, danh dự, nhân phẩm, tài sản đều bị xử lý theo pháp luật…”. v.v và v.v.
Thế nhưng, thực tế cho thấy lời nói và hành động, ý chí bảo vệ Nhân quyền của các nhà lập pháp và hành xử của các cơ quan và cá nhân tiến hành tố tụng ở Việt Nam có cả một khoảng cách không nhỏ, thậm chí trái ngược đến mức cái sau triệt tiêu cái trước mà phiên tòa xét xử Thiếu tướng Trần Văn Thanh, nguyên Chánh Thanh tra Bộ Công an, nguyên Giám đốc Công an thành phố Đà Nẵng tại thành phố lớn nhất miền Trung này vào ngày 20/7 vừa qua là một minh chứng điển hình.

Theo báo chí trong nước, 10 ngày trước khi bị Tòa án nhân dân thành phố Đà Nẵng đưa ra xét xử về “Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước; quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” do đã có hành vi xúi giục, kích động người khác “tố cáo sai sự thật” lãnh đạo thành phố Đà Nẵng bao che tham nhũng, ông Thanh đã làm đơn xin hoãn phiên tòa với xác nhận của Giám đốc Bệnh viện 19-8 của Bộ Công an tại Hà Nội, nơi ông đang điều trị, là sức khỏe của ông không bảo đảm ra tòa (huyết áp 170/100mmHg, yếu và tê bì 1/2 người trái, tai biến mạch máu não, chảy máu vùng thái dương phải…).

Thế nhưng ngày 15/7 Chánh án TAND TP Đà Nẵng Nguyễn Văn Quận đã ký Quyết định số 02/QĐ-TA không chấp nhận đơn xin hoãn phiên tòa của ông Thanh và ngày 19/7, ông Thanh được chuyển từ Bệnh viện 19-8 vào Bệnh viện 19-9 cũng của Bộ Công an tại Đà Nẵng. Tại đây, Giám đốc Bênh viện cũng có kết luận tương tự như Giám đốc Bệnh viện 19-8 về thực trạng sức khỏe của ông Thanh và kết luận này cũng không được Chánh án Quận chấp nhận.

Đúng 8 giờ sáng ngày 20/7, bị đưa đến Nhà hát Trưng Vương tạm thời được “chuyển đổi mục đích” thành nơi xét xử với sự tham dự của hàng nghìn người cả trong lẫn ngoài, ông Thanh vẫn trong trạng thái hôn mê, thở ôxy, tay truyền dịch trên băng-ca… Trước thể trạng này của ông Thanh, Hội đồng xét xử do Chánh án Quận làm chủ tọa đã quyết định thành lập Hội đồng giám định y khoa gồm Bác sĩ Bệnh viện Đà Nẵng, Trung tâm cấp cứu 115, đại diện VKSND và TAND Đà Nẵng để giám định sức khỏe ông Thanh ngay trên băng-ca.

Kết quả giám định cũng cho thấy ông Thanh bị yếu nửa người trái; có ổ máu ở thái dương phải (xuất huyết não); nhịp tim 120 lần mỗi phút; huyết áp 200/100mmHg… nên Hội đồng giám định y khoa đề nghị HĐXX cho ông Thanh về bệnh viện để điều trị tiếp. Đúng 9 giờ, HĐXX quyết định hoãn phiên tòa, chờ thời điểm thích hợp để xét xử.

Như vậy, Chánh án TAND thành phố Đà Nẵng Nguyễn Văn Quận đã vi phạm một loạt các quy định pháp luật tố tụng hình sự.

1. Căn cứ Khoản 1 Điều 187 BLHS – Sự có mặt của bị cáo tại phiên tòa (Bị cáo phải có mặt tại phiên tòa theo giấy triệu tập của Tòa án; nếu vắng mặt không có lý do chính đáng thì bị áp giải theo thủ tục quy định tại Điều 130 của Bộ Luật này; nếu bị cáo vắng mặt có lý do chính đáng thì phải hoãn phiên tòa), bị cáo chỉ có thể bị áp giải ra nơi xét xử nếu không có lý do vắng mặt chính đáng. Vậy lý do sức khỏe không đảm bảo mà ông Thanh đưa ra để xin hoãn phiên tòa (Giám đốc Bệnh viện 19.8 xác nhận ông bị tai biến mạch máu não, chảy máu vùng thái dương phải…) là hoàn toàn chính đáng. Nếu Chánh án Nguyễn Văn Quận không chấp nhận lý do của ông Thanh, tức bác bỏ kết luận của Giám đốc Bệnh viện 19.8, thì theo quy định của pháp luật, ngay lập tức phải ra quyết định trưng cầu giám định sức khoẻ của ông Thanh ngay tại Hà Nội vì Chánh án Quận hoàn toàn không có thẩm quyền kết luận về sức khỏe của ông Thanh.

Để cho hết nhẽ, cứ cho là sức khỏe của ông Thanh bình thường trước khi vào Đà Nẵng thì Chánh án Quận cũng phải ra quyết định hoãn phiên tòa khi Bệnh viện 19-9 (Bộ Công an) tại Đà Nẵng kết luận ông Thanh bị tai biến mạch máu não, chảy máu vùng thái dương phải… và trên thực tế ông Thanh đã rơi vào hôn mê. Nếu Chánh án Quận không tin vào kết luận của Bệnh viện này, cho rằng ông Thanh “đóng kịch” thì Chánh án Quận ngay lập tức phải ra quyết định trưng cầu giám định sức khỏe của ông Thanh để việc giám định được thực hiện ngay tại chỗ hoặc tại một cơ sở y tế có thiết bị tốt hơn cũng trong thành phố.

Để nói, việc Chánh án Nguyễn Văn Quận không hề trưng cầu giám định sức khỏe của ông Trần Văn Thanh sau khi ông Thanh có đơn xin hoãn phiên tòa và vẫn buộc ông này phải di chuyển từ Hà Nội ra Đà Nẵng để có mặt tại phiên tòa cũng như sau khi có kết luận của Giám đốc Bệnh viện 19-9 rõ ràng là hành vi cố ý làm trái Điều 187 BLHS đồng thời còn là hành vi gây tổn hại cho sức khỏe của ông Thanh.

2. Căn cứ Điều 130 BLHS (người có thẩm quyền phải ra quyết định áp giải bị can và người thi hành quyết định áp giải phải đọc, giải thích quyết định và lập biên bản về việc áp giải) thì người bị áp giải phải là người có khả năng tự di chuyển hoặc chí ít phải có khả năng nhận thức được mình sẽ bị cưỡng bức di chuyển. Thực vậy, theo các từ điển tiếng Việt thì “áp giải” là “đi kèm theo để đưa đi một cách cưỡng bức”. Cũng vậy, biên bản chỉ có thể lập được khi người bị áp giải còn có khả năng nghe và hiểu được giải thích quyết định áp giải. Do đó, việc Chánh án Nguyễn Văn Quận buộc nhân viên tư pháp đưa ông Trần Văn Thanh trong trạng thái hôn mê ra nơi xét xử rõ ràng là bất chấp quy định tại Điều 130 BLHS.

Việc Chánh án TAND Đà Nẵng Nguyễn Văn Quận vi phạm một loạt quy định pháp luật tố tụng hình sự một cách cố ý như trên đã phân tích, nhất là buộc nhân viên tư pháp đưa ông Trần Văn Thanh trong tình trạng hôn mê, bất động trên băng-ca, thở ôxy, tay truyền dịch… ra nơi xét xử lưu động có sự chứng kiến của đám đông, chỉ có thể là nhằm bêu riếu, hạ nhục ông Thanh. Do đó, Chánh án TAND Đà Nẵng Nguyễn Văn Quận đã phạm “Tội làm nhục người khác” quy định tại Điều 121 BLHS và “Tội ép buộc nhân viên tư pháp làm trái pháp luật” quy định tại Điều 297 BLHS.

Ngoài ra, Chánh án TAND Đà Nẵng Nguyễn Văn Quận còn có khả năng phạm “Tội cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác” quy định tại Điều 104 BLHS trong trường hợp sức khỏe của ông Thanh bị tổn hại nghiêm trọng do bị buộc phải di chuyển từ Hà Nội vào Đà Nẵng trong tình trạng sức khỏe nguy kịch (tai biến mạch máu não, chảy máu vùng thái dương phải…) hoặc “Tội giết người” quy định tại Điều 93 BLHS trong trường hợp ông Thanh tử vong sau khi hôn mê do bị buộc phải di chuyển từ Hà Nội vào Đà Nẵng trong tình trạng sức khỏe nguy kịch.

Việc đưa Tướng Công an Trần Văn Thanh trong tình trạng hôn mê ra nơi xét xử là hành vi dã man chưa từng thấy trong lịch sử pháp đình hiện đại! Thực vậy, ngay cả cựu độc tài Chi Lê Pinochet bị buộc tội vi phạm quyền con người do đã có 3197 người đã bị giết chết vì lý do chính trị trong thời gian ông ta cầm quyền, cựu Thủ lĩnh Khmer đỏ Ieng Sary bị buộc tội diệt chủng, cựu Tổng thống Nam Tư Milosevic bị buộc tội diệt chủng và tội ác chiến tranh… cũng được hoãn xét xử nhiều lần vì lý do sức khỏe không bảo đảm để có mặt tại phiên tòa. Nói cách khác, Chánh án TAND Đà Nẵng Nguyễn Văn Quận đã lập “kỷ lục” vi phạm Nhân quyền trong lĩnh vực xét xử. Do đó, cách chức và truy tố Chánh án Nguyễn Văn Quận về “Tội làm nhục người khác” và “Tội ép buộc nhân viên tư pháp làm trái pháp luật” là yêu cầu bức thiết và không thể lẩn tránh đối với các cơ quan có thẩm quyền vì sự tồn tại của chính Quyền Con Người và cùng với nó, Nhà nước Pháp quyền Việt Nam!

TS Luật Cù Huy Hà Vũ


(TTHN tổng hợp)

Chia sẻ bài viết này :


* Tin Tức Hàng Ngày - Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả không phản ảnh quan điểm hay lập trường của Tin Tức Hàng Ngày


0 nhận xét:

Speak up your mind

Tell us what you're thinking... !

Thông Báo

Hiện nay trang "TTHN" đã bị một vài nhà mạng chặn. Để có thể theo dõi xin bạn đọc dùng trang đệm http://webwarper.net (tốt nhất) để truy cập. Hoặc đơn giản hơn bạn dùng "Cách vượt tường lửa đơn giản bằng các web translators". Bằng cách dùng trang dịch sang tiếng Việt của Google, viết đầy đủ tên miền http://tintuchangngayonline.com vào phần cần dịch, sau đó bấm vào phần dịch hiển thị bên tay phải.

Suy ngẫm

Các cơ quan của Chính phủ từ toàn quốc cho đến các làng, đều là công bộc của dân, nghĩa là để gánh việc chung cho dân, chứ không phải để đè đầu dân... Dân chủ thì Chính phủ phải là đày tớ. Làm việc ngày nay không phải để thăng quan phát tài. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ. — Hồ Chí Minh

Lưu ý viết comments!


Chúng tôi hoan nghênh đón nhận và xuất bản những ý kiến khách quan, có tính xây dựng, tôn trọng cộng đồng. Nhưng từ chối hoặc xóa bỏ bất cứ lời bình nào không hợp thuần phong mỹ tục, các ý kiến cực đoan, không tôn trọng người khác.
Cám ơn sự đóng góp và hợp tác của bạn đọc.
 
Support : Creating Website | IT Team | TTD
Copyright © 2011. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Template Created by IT team Published by TTD
Proudly powered by Blogger