Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV Vũ Nhôm khai đã đứng tên cho Vợ CT Trần Đại Quang bao nhiêu căn biệt thự tại Đà Nẵng và Sài Gòn?

Kami - Cảm ơn hành động Nhân văn của Phó Chủ tịch UBND TP. Hà Nội Ngô Văn Quý


Dẫu biết rằng các sự kiện nóng trên mạng xã hội cũng như các cơn sóng biển, tin cũ chồng lên tin mới rồi cuối cùng cũng đi vào quên lãng. Tuy nhiên vấn đề cộng động mạng không đồng tình vì Phó Chủ tịch UBND TP. Hà Nội, ông Ngô Văn Quý và lãnh đạo Sở Y tế Hà Nội vì đã “thể hiện tình yêu thương đồng bào không đúng lúc, đúng chỗ” là điều tôi thấy rằng cần phải lên tiếng góp ý.

Ông Ngô Văn Quý đến thăm người điều trị tại bệnh viện do sốc ma túy trong đêm nhạc "du hành tới mặt trăng"

Vụ việc có tới 7 người chết và 5 người hôn mê trong tình trạng dương tính với ma tuý tại Lễ hội Âm nhạc diễn ra ở công viên nước Hồ Tây, Hà Nội, đêm 16/9/2018 là một sự cố được đánh giá là rất nghiêm trọng, mang tầm quốc gia. Việc chính quyền Hà Nội phải chịu trách nhiệm trong vụ việc này là điều không phải bàn cãi. Có lẽ đó chính là lý do mà chính quyền Thủ đô đã để ông Ngô Văn Quý, Phó Chủ tịch UBND TP. Hà Nội xuất hiện khi thăm hỏi các bệnh nhân, đồng thời động viên các bác sĩ tích cực cứu chữa giảm thiểu các ca tử vong. Hành động này không ngoài mục đích để trấn an, đồng thời cũng để thể hiện trách nhiệm của nhà nước đối với vụ việc rất nghiêm trọng này.

Nếu bỏ qua yếu tố ma túy, thì đây là một cách làm hoàn toàn mới của lãnh đạo Hà Nội, là điều chưa từng thấy. Đây là hành động mang tính nhân văn đẫm tình người và là điều đáng khuyến khích của lãnh đạo Hà Nội trước những sự cố hy hữu, đáng tiếc không ai muốn.

Trong bất kỳ xã hội nào cũng vậy, viên chức nhà nước hay người làm công, mỗi người đều có chức sự cụ thế của họ khi nhận đồng lương. Như thầy giáo có chức sự dạy học, bác sĩ có chức sự chữa bệnh, cảnh sát có chức sự bảo vệ pháp luật... và cũng như thế, lãnh đạo có chức sự chịu trách nhiệm trước nhà nước trong công việc của họ được phân công. Đã là chức sự thì bắt buộc họ phải thực hiện, không có ngoại lệ.

Cụ thể ông Ngô Văn Quý, Phó Chủ tịch UBND TP. Hà Nội là người quản lý, là người phải chịu trách nhiệm trước nhà nước về vấn đề này. Chính vì thế, ông Quý bắt buộc phải xuất hiện để thể hiện tinh thần chịu trách nhiệm về vụ việc đáng tiếc đó. Việc Phó Chủ tịch UBND TP. Hà Nội thăm hỏi, động viên tinh thần các bệnh nhân dù mang tính hình thức, nhưng nhằm để thể hiện trách nhiệm của chính quyền Hà Nội.

Vấn đề sử dụng buôn bán chất ma túy là vấn nạn đối với mỗi gia đình, mỗi cộng đồng hay mỗi quốc gia, mà vấn đề ma túy là vấn đề toàn cầu. Nguy hiểm hơn, vấn nạn này đã trở thành trào lưu, là mode thời thượng trong mắt giới trẻ. Mà không chỉ duy nhất ở Việt Nam vấn đề sử dụng ma túy mới tràn lan, nếu so với Thái Lan thì ở Việt Nam việc sử dụng chất ma túy chỉ bằng một phần nhỏ của họ. Điều quan trọng hơn cả là thái độ của người dân đối với những người nghiện ma túy hết sức bình thường. Trong lúc ở Việt Nam người ta gọi những người nghiện ma túy là "bọn ngáo", "lũ nghiện" và xa lánh họ, thì ở Thái Lan hoàn toàn ngược lại. Nếu biết bạn mắc nghiện ma túy thì những người biết (kể cả không quen) vẫn tôn trọng bạn và dành cho bạn một lời động viên, khuyên bạn hãy giã từ - nói không với ma túy. Có được điều hết sức nhân văn ấy cũng tại vì, ở Thái Lan những người nghiện ma túy được coi là những người bệnh chứ không phải là những tội phạm. Nhà nước tạo mọi điều kiện chữa trị, cai nghiện và các điều kiện khác để họ có thể hòa nhập trở lại với cộng đồng.

Đây là một điểm hoàn toàn mới trong chính sách của nhà nước trong việc giải quyết vấn nạn ma túy. Điều đó khác với cách đây 18 năm, vào năm 2000 khi Thủ tướng Thacksin Shinawatra lên cầm quyền, để thực hiện lời hứa khi tranh cử với dân chúng thì một chiến dịch trấn áp tội phạm ma túy được phát động ngay lập tức. Tất cả các nghi can buôn bán, tàng trữ hay sử dụng ma túy nằm trong sổ đen ở Thái Lan khi ấy, lần lượt bị những kẻ "lạ mặt" gọi tên và bắn chết trong đêm. Song vấn nạn ma túy ở Thái Lan không vì thế mà sụt giảm, ngược lại ngày càng gia tăng. Ở Philippines hiện nay dưới thời Tổng thống Rodrigo Duterte cũng đang ở tình trạng tương tự như vậy. Những chuyên gia về phòng chống ma túy đúc rút một kinh nghiệm rằng, muốn kéo người nghiện ra khỏi vũng lầy ma túy thì gia đình và xã hội phải dùng tình thương yêu là hiệu quả nhất.

Trở lại việc các nạn nhân sốc ma túy đang điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai, họ cũng chỉ là nạn nhân của một vấn đề lớn của toàn xã hội, hơn thế nữa ở thời điểm hiện tại họ là những nạn nhân vừa thoát khỏi thần chết. Vậy tại sao toàn xã hội không sẵn sàng giang cánh tay đón họ, tạo điều kiện cho họ trở về cuộc sống bình thường?

Về mặt luật pháp, ở Việt Nam không kỳ thị hay bỏ rơi người nghiện ma túy. Trong Luật phòng chống ma túy có quy định, “Cơ sở cai nghiện ma tuý phải tôn trọng danh dự, nhân phẩm, tính mạng, sức khoẻ, tài sản của người cai nghiện ma tuý” (Khoản 4, Điều 32 Luật phòng chống ma túy). Điều đó khẳng định rằng người nghiện ma túy không phải là tội phạm và phải được tôn trọng như người bình thường.

Trong một xã hội văn minh, thì việc đồng tình hay phản đối một vấn đề của xã hội là quyền tự do biểu đạt của mỗi người. Song có lẽ vấn đề thương người, yêu người hay nói rộng hơn là quý mạng người của người Việt Nam cũng nên xem xét lại. Cha ông ta đã dạy "thương người như thể thương thân" hay " Bầu ơi thương lấy bí cùng..." từ thủa vỡ lòng đấy thôi, và nếu bạn là người có đạo thì mọi tôn giáo đều dạy chúng ta yêu thương và chia sẻ.

Những người phản đối Phó Chủ tịch UBND TP. Hà Nội Ngô Văn Quý họ đã quên những điều sơ đẳng ấy. Chưa nói đến việc 7 người chết và 5 người hôn mê trong tình trạng dương tính với ma tuý tại Lễ hội Âm nhạc diễn ra ở công viên nước Hồ Tây, Hà Nội, đêm 16/9/2018 là một sự cố rất nghiêm trọng, mang tầm quốc gia. Để rồi họ phản đối cả tư thế đứng trịnh trọng của ông Ngô Văn Quý trước người bệnh. Xin hỏi ở địa vị ông Quý các quý vị chọn cho mình thế đứng nào là phù hợp? Lãnh đạo chính quyền họ trân trọng dân, thể hiện qua dáng đứng trịnh trọng các vị không muốn sao?

Hãy bình tâm lại, để hiểu rằng các vị đang sống trong một xã hội khốn kiếp, ở đó viên chức nhà nước coi các quý vị như cỏ rác, thì hành động của ông Ngô Văn Quý - Phó Chủ tịch UBND TP. Hà Nội đi thăm hỏi các nạn nhân thật đáng trân trọng.  Như LS. Trần Vũ Hải  đánh giá rằng, "Người dân cần cám ơn Phó chủ tịch Quý của Hà nội, vì có thể mở đầu trào lưu “nhân văn và nhận trách nhiệm”của cán bộ lãnh đạo Việt nam, ít nhất ở địa phương Hà nội!".

Hãy đặt địa vị của quý vị là những người cha, người mẹ, người thân của những nạn nhân kể trên và những người nghiện ma túy nói chung thì chắc chắn quý vị sẽ có cách nghĩ khác.

Ngày 19 tháng 09 năm 2018

© Kami

(Blog RFA)

Trong 2 tháng nữa nền Kinh tế TQ sẽ rơi vào mô thức tan vỡ


Sau cú áp thuế 200 tỷ, Bắc Kinh có lẽ chỉ còn lại vốn liếng 60 tỷ và dốc hết nhưng chỉ với thuế suất 5% và 10%. Nghĩa là Bắc Kinh hết đạn trong cuộc chơi này rồi. Và giờ đây với bản chất cố hữu của chế độ Trung quốc, Bắc Kinh đang dùng tới các đòn bẩn là tác động vào cuộc bầu cử Mỹ bằng cách tấn công vào nông dân, chủ trang trại và lao động công nghiệp Mỹ để gây bất tín nhiệm với chính phủ Trump. Chưa rõ các ngón đòn Bắc Kinh sử dụng thế nào vì Trump không phân tích mà chỉ tố cáo trên Tweet, tuy nhiên với tỷ lệ tăng trưởng cao của nền kinh tế cộng với thị trường chứng khoán Mỹ càng khởi sắc khi đi sâu vào cuộc chiến thương mại, thì những đòn bẩn của Bắc Kinh khó phát huy tác dụng.
Hình minh họa
Ngay trong cuộc chiến thương mại, Mỹ không chỉ thắng Bắc Kinh ở thuế suất mà còn ở chỗ, trong khi Trung quốc vẫn cần nhập hàng Mỹ vì không có nguồn hàng thay thế thì ngược lại Mỹ không cần nhập hàng Trung quốc. Đây là ưu điểm tuyệt vời của nền kinh tế Mỹ khiến cho Bắc Kinh bối rối.

Ngược lại với kinh tế Mỹ, kinh tế Trung quốc ngày càng đi vào hỗn loạn trên mọi lĩnh vực từ xuất khẩu đến đầu tư và sản xuất trong nước. Ông Hạ Giang Binh, chuyên gia phân tích tài chính nổi tiếng Trung Quốc khi trả lời phỏng vấn tờ "Nhật báo Bình Quả" (Hongkong) đã nhận định: nếu trong 2 tháng tới không giải quyết được vấn đề va chạm mậu dịch với Mỹ, kinh tế Trung Quốc sẽ rơi vào mô thức tan vỡ. Ông Hạ cho rằng, nhìn vào số liệu kinh tế của Cục Thống kê Trung quốc thì thấy tháng 8 đã trực tiếp rơi vào mô thức tan vỡ, và ông cho rằng "chiến tranh thương mại kéo dài 1 ngày thì kinh tế Trung Quốc sẽ sớm tan vỡ 1 năm".

Xin nói thêm một chút về mô thức tan vỡ. Khi rơi vào mô thức này thì các chỉ số của nền kinh tế sẽ hướng đến sự tan vỡ trong tương lai gần chứ không phải là tan vỡ ngay lúc đó. Nhưng khi nền kinh tế đã vào mô thức tan vỡ thì không có phép màu nào có thể cứu vãn.

Một điều cần lưu ý là, Trump sau một năm rưỡi ngồi ghế tổng thống, thực hiện xong nhiệm vụ chấn hưng nền kinh tế Mỹ rồi mới tiến hành chiến tranh thương mại. Nên thế chủ động của Mỹ rất cao. Đó là chưa kể nền kinh tế Mỹ là một nền kinh tế thực chất, khác với nền kinh tế Trung quốc là nền kinh tế bong bóng. Và sự tan vỡ của nền kinh tế bong bóng trong một cuộc chiến dữ dội như cuộc chiến này không tính bằng phép số học vì các hiệu ứng xô đẩy nhau theo dây chuyền. Thí dụ sự tháo chạy của nhà đầu tư sẽ dẫn đến tâm lý hoang mang, từ tâm lý hoang mang dẫn đến sự sụp đổ của hệ thống tài chính... Cứ như thế các tác động sẽ cộng hưởng nhau một cách rất đáng sợ.

Đó là chưa kể Trump không thực hiện đơn lẻ chiến lược áp thuế mà dùng tổng lực các chiến lược. Thí dụ hiện nay Trump kêu gọi các doanh nghiệp Mỹ rút khỏi Trung quốc để quay về Mỹ. Vì thế nên sự sụp đổ của Trung quốc sẽ đến rất nhanh.

Trần Đình Thu
 
* Tôi sẽ cập nhật và phân tích liên tục các vấn đề liên quan chính trường Mỹ hiện thời và cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung, vì vậy các bạn nhớ bấm nút theo dõi trên fb tôi để không bỏ sót thông tin nhé.
 
(FB Trần Đình Thu)

Trung Quốc đang thua cuộc Chiến tranh Lạnh Mới


Khi Liên Xô sụp đổ năm 1991, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) trở nên bị ám ảnh với việc tìm hiểu nguyên nhân của sự kiện này. Các viện nghiên cứu của nhà nước quy trách nhiệm cho Mikhail Gorbachev, nhà lãnh đạo cải cách đơn giản là đã không đủ tàn nhẫn để giữ cho Liên Xô được toàn vẹn. Nhưng các nhà lãnh đạo Trung Quốc cũng nhấn mạnh các yếu tố quan trọng khác, nhưng không phải yếu tố nào cũng được các nhà lãnh đạo Trung Quốc chú ý đến ngày ngày nay.

Trung Quốc đang thua cuộc Chiến tranh Lạnh Mới
Chắc chắn là ĐCSTQ đã nằm lòng bài học quan trọng đầu tiên: thành tích kinh tế mạnh mẽ là điều cần thiết cho tính chính danh của Đảng. Và việc ĐCSTQ tập trung thúc đẩy tăng trưởng GDP trong vài thập niên qua đã mang lại “phép màu kinh tế”, với thu nhập bình quân đầu người tăng vọt từ 333 đô la năm 1991 lên 7.329 đô la vào năm ngoái. Đây là lý do quan trọng nhất giúp ĐCSTQ giữ vững quyền lực.

Nhưng việc giám sát một nền kinh tế đang suy sụp không phải là sai lầm duy nhất mà các nhà lãnh đạo Liên Xô gặp phải. Họ còn bị kéo vào một cuộc chạy đua vũ trang tốn kém và không thể thắng nổi với Hoa Kỳ, và trở thành nạn nhân của việc dàn trải sức mạnh quá mức, ném tiền và tài nguyên cho các chế độ ít giá trị chiến lược và nổi tiếng về quản lý kinh tế yếu kém. Khi Trung Quốc bước vào một “cuộc Chiến tranh Lạnh” mới với Mỹ, ĐCSTQ dường như có nguy cơ lặp lại những sai lầm thảm khốc tương tự.

Thoạt nhìn, có vẻ như Trung Quốc không thực sự đang tham gia vào một cuộc chạy đua vũ trang với Mỹ. Xét cho cùng, ngân sách quốc phòng chính thức của Trung Quốc trong năm nay – khoảng 175 tỷ đô la – chỉ bằng một phần tư ngân sách 700 tỷ đô la được Quốc hội Hoa Kỳ phê chuẩn. Nhưng chi tiêu quân sự thực tế của Trung Quốc được ước tính cao hơn nhiều so với ngân sách chính thức: Theo Viện Nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm, Trung Quốc chi 228 tỷ USD cho quân đội vào năm ngoái, bằng khoảng 150% so với con số chính thức là 151 tỷ USD.

Dù sao đi nữa thì vấn đề không phải là số tiền Trung Quốc chi cho vũ khí, mà là sự gia tăng chi tiêu quân sự nhất quán, điều ngụ ý rằng đất nước đang chuẩn bị tham gia vào một cuộc chiến tranh tiêu hao lâu dài với Mỹ. Tuy nhiên, nền kinh tế của Trung Quốc không được trang bị để tạo ra đủ nguồn lực nhằm hỗ trợ mức chi tiêu giúp mang lại chiến thắng trên mặt trận này.

Nếu Trung Quốc có một mô hình tăng trưởng bền vững làm nền tảng cho một nền kinh tế hiệu quả cao, nó có thể đủ khả năng để duy trì một cuộc chạy đua vũ trang vừa phải với Hoa Kỳ. Nhưng Trung Quốc không có cả hai.

Ở cấp độ vĩ mô, tăng trưởng của Trung Quốc có thể tiếp tục giảm tốc do sự lão hóa dân số nhanh chóng, mức nợ cao, sự chênh lệch thời điểm đáo hạn của tài sản và nợ (maturity mismatch) và cuộc chiến thương mại leo thang mà Hoa Kỳ đã khởi xướng. Tất cả điều này sẽ làm cạn kiệt nguồn tài nguyên hạn chế của ĐCSTQ. Ví dụ, khi tỷ lệ phụ thuộc của người già tăng lên, chi phí chăm sóc sức khỏe và lương hưu cũng sẽ tăng lên.

Hơn nữa, trong khi nền kinh tế Trung Quốc có thể hiệu quả hơn nhiều so với nền kinh tế của Liên Xô, nó lại không hiệu quả bằng nền kinh tế Mỹ. Lý do chính cho điều này là ảnh hưởng kéo dài của các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) của Trung Quốc, vốn chiếm một nửa tổng tín dụng ngân hàng toàn quốc nhưng chỉ đóng góp 20% giá trị gia tăng và việc làm.

Vấn đề của ĐCSTQ là DNNN đóng một vai trò quan trọng trong việc duy trì chế độ độc đảng vì chúng được sử dụng để khen thưởng cho những người trung thành và tạo điều kiện cho sự can thiệp của chính phủ nhân danh các mục tiêu kinh tế vĩ mô chính thức. Việc loại bỏ những công ty cồng kềnh và không hiệu quả này sẽ là một hành động tự sát chính trị. Tuy nhiên, việc bảo vệ các doanh nghiệp này có thể chỉ trì hoãn một việc không thể tránh khỏi, bởi vì chúng càng được cho phép hút cạn các nguồn tài nguyên khan hiếm ra khỏi nền kinh tế bao nhiêu, thì cuộc đua chạy đua vũ trang với Hoa Kỳ sẽ càng trở nên khó đáp ứng – và thách thức đối với thẩm quyền của ĐCSTQ cũng trở nên ngày càng lớn.

Bài học thứ hai mà các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã không nắm được là sự cần thiết phải tránh sự dàn mỏng nguồn lực đế quốc. Khoảng một thập niên trước, với thặng dư thương mại lớn mang lại một nguồn ngoại tệ mạnh dồi dào, chính phủ Trung Quốc bắt đầu chấp nhận những cam kết tốn kém ở nước ngoài và trợ cấp cho các đồng minh đã “chết cứng”.

Ví dụ điển hình là Sáng kiến ​​Vành đai và Con đường (BRI) được ca ngợi lâu nay. Đây là một chương trình trị giá 1 nghìn tỷ đô la tập trung vào việc xây dựng cơ sở hạ tầng dựa trên vay nợ tại các nước đang phát triển. Bất chấp những dấu hiệu vấn đề từ sớm – điều cùng với kinh nghiệm của Liên Xô cho thấy ĐCSTQ nên tạm dừng sáng kiến này – nhưng Trung Quốc dường như quyết tâm thúc đẩy BRI, điều đã được các nhà lãnh đạo đất nước biến thành một trụ cột cho “đại chiến lược” mới của họ.

Một ví dụ thậm chí còn nghiêm trọng hơn cho tình trạng dàn mỏng sức mạnh đế quốc là sự trợ giúp hào phóng của Trung Quốc đối với các nước – từ Campuchia đến Venezuela hay Nga – nhưng mang lại rất ít lợi ích. Theo dữ liệu AidData tại Trường Đại học William và Mary, từ năm 2000 đến năm 2014, Campuchia, Cameroon, Côte d’Ivoire, Cuba, Ethiopia và Zimbabwe đã nhận được tổng cộng 24,4 tỷ đô la viện trợ không hoàn lại hoặc các khoản vay ưu đãi cao của Trung Quốc. Trong cùng giai đoạn đó, Angola, Lào, Pakistan, Nga, Turkmenistan và Venezuela đã nhận được 98,2 tỷ USD.

Bây giờ, Trung Quốc cam kết sẽ cung cấp 62 tỷ đô la các khoản vay cho “Hành lang Kinh tế Trung Quốc-Pakistan.” Chương trình đó sẽ giúp Pakistan đối mặt với cuộc khủng hoảng cán cân thanh toán đang dần hiện hữu; nhưng nó cũng sẽ làm cạn kiện kho bạc của chính phủ Trung Quốc vào một thời điểm mà chủ nghĩa bảo hộ thương mại đang đe dọa nguồn cung ngoại tệ bổ sung cho nó.

Giống như Liên Xô, Trung Quốc đang vung tiền qua cửa sổ cho một vài quốc gia bạn bè để chỉ đạt được những lợi ích hạn chế trong khi ngày càng trở nên lún sâu vào một cuộc chạy đua vũ trang khó có thể duy trì. Cuộc Chiến tranh Lạnh Trung-Mỹ vừa mới bắt đầu nhưng Trung Quốc dường như đã trên đường trở thành người thua cuộc.

Minxin Pei

Nguồn: “China is Losing the New Cold War”, Project Syndicate, 05/09/2018.

Biên dịch: Nguyễn Minh Khuê

* Minxin Pei (Bùi Mẫn Hân) là giáo sư ngành quản trị chính quyền tại Claremont McKenna College, và là nghiên cứu viên cao cấp không thường trú tại Quỹ German Marshall Fund of the United States.

(Nghien cuu Quoc teĐ

Giờ G đã điểm: Nguyễn Phú Trọng đại náo Thành Hồ: Tuyên bố bắt bằng được Lê Thanh Hải để trị tội



Giờ G đã điểm: Nguyễn Phú Trọng đại náo Thành Hồ: Tuyên bố bắt bằng được Lê Thanh Hải để trị tội



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

Nguyễn Tiến Tường - Thịt Chó


Vì sao người ta ăn thịt chó? Vì nó ngon. Khỏi cãi! Người chưa ăn thịt chó thì thấy sợ. Người đã ăn thịt chó thì sợ nhất là k có chó mà ăn.

Thịt Chó
Thịt chó ngày trước quan niệm ăn giải đen hoặc cứu đói. Bây giờ đã là một ngành ẩm thực đúng nghĩa. Vitamin Gâu, đã sản sinh ra nhiều địa danh nức tiếng. Nhật Tân, Vân Đình (Hà Nội), Việt Trì (Phú Thọ), Tiên Lãng (Hải Phòng), Cầu Vòi (Nam Định)... vân vân và gâu gâu.

Phụ nữ phía Bắc thọ thai, ăn thịt chó nhiều đạm. Nhiều làng quê Bắc bộ, mâm tiệc ma chay cưới hỏi, không thể thiếu chó, vài vùng còn đặc biệt không thể thiếu món tiết canh.

Thịt chó du nhập phương nam, ngoài hấp, luộc, nướng, dồi, rựa mận, lẩu... còn sáng tạo thêm các món cháo chó, chó xào lăn, chó hấp nước dừa.

Riêng miền Trung thì độc cô cầu bại món chó hoong. Chọn lõi cây chuối non mỡn lót đáy nồi, đặt thịt chó lên trên nấu. Mỡ chó ngấm vào thân chuối. Cắn một miếng chuối, mỡ tứa ra ngập chân răng, béo lừ.

Khảo sát năm 2013, có 80% người dân được hỏi ủng hộ ăn thịt chó. VN là thị trường thịt chó lớn thứ 2 thế giới, 5 triệu vàng vện lên thớt mỗi năm. Xếp sau TQ (20 triệu) và xếp trên Hàn Quốc (2-3 triệu).

Nhà cầm quyền Hà Nội toan cấm thịt chó gây nên cãi vã ì xèo. Lý do chủ trương cấm, theo tôi, nó hơi bị riềng mẻ mắm tôm tào lao xịt bộp.

Một là để cải thiện cảm tình du khách. Cái này hơi khiên cưỡng. Đừng lấy nón cối điếu cày nện người ta là được. Không thiện cảm cũng k sao. Tây lông mà cõng ba lô xuôi chó chặt ven đê là dân kẹt xỉn. Mua miếng dồi nó trả giá nửa buổi sáng. Cắn nửa miếng xong nó xin cái hộp gói nửa miếng mang về. Béo bở gì mà mong !

Lý do thứ hai, văn minh, lại càng vớ vẩn. Ăn động vật quý hiếm mới là mọi rợ. Chứ ăn chó thì thường. Ngoài VN, TQ, Hàn thì nhiều nước ăn chó lắm. Indo, Philippines, Mexico, cả vài vùng ở Thụy Sĩ cũng đánh thổi hoành tráng. Dĩ nhiên người ta có hẳn thị trường.

HQ, với 2-3 triệu chú ẳng giết thịt mỗi năm, doanh số toàn ngành là 2 tỷ đô. Trong khi với 5 triệu con, VN không có thị trường. Việc mua bán giết mổ chó không ai quản. Không thú y, chẳng vệ sinh dịch tễ nên chú nào cũng vàng ươm giòn rụm giống chú nào. Người đớp phải dog đểu cũng k biết kêu ai.

Khi mà số lượng chó ngày càng khan hiếm và quan niệm thay đổi, dân ít bán chó, nguồn cung dog meat ngày càng khan hiếm. Chó tăng giá và nghề trộm chó thịnh hành. Dù đã có bao nhiêu việc điêu linh. Người Việt hiện tại cũng đang chủ yếu ăn chó quốc tế. Chủ yếu Lào, Cam, Thái.

Nguồn cầu khổng lồ đang đặt ra một yêu cầu thiết yếu: Thị trường thịt chó. Có thị trường, nhà nước đỡ thất thu thuế, người dùng biết rõ nguồn gốc. Nó cũng sẽ hạn chế được nạn trộm chó.

Thị trường đúng nghĩa cũng sẽ giải quyết được xung đột quan niệm. Khi là vật nuôi thân thiết, việc ăn chó có vẻ rất bội bạc và tàn bạo. Thế sao không cấp phép nuôi chó thịt?

Có công nghệ, có quản lý. Chúng ta sẽ có một mặt hàng và không phải sợ tiếng độc ác nữa. Vì mục đích sống của các chú là để làm thức ăn. Đi từ vùng nuôi ra Nhật Tân lòng không vương vấn, không vẫy đuôi với ai cả. Khỏi chạnh lòng.

Đâu còn có đó, thịt chó có mắm tôm. Ai nô thì nô, ai đớp cứ đớp. Nếu cứ quản không được thì cấm thì đến lá mơ cũng không có mà nhai !

Nguyễn Tiến Tường

(FB Nguyễn Tiến Tường)

Phạm Chí Dũng - Vì sao ‘nàng dâu trưởng’ Facebook quỵ lụy ‘nhà chồng’ Việt Nam?


Kể từ ngày 14 tháng Chín năm 2018, một trong những doanh nghiệp mạng xã hội lớn nhất và được xem là uy tín nhất thế giới là Facebook đã phải mang một biệt hiệu chẳng hay ho chút nào: ‘Nàng dâu trưởng của nhà chồng Việt Nam’.

Bà Sandberg, COO của Facebook, điều trần trước Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện Mỹ, 5 tháng Chín, 2018, Washington.
Vì sao Nguyễn Mạnh Hùng trịch thượng răn đe Facebook?

Sự thể trớ trêu là chính một quan chức cấp cao của Facebook - ông Simon Milner, Phó chủ tịch về Chính sách công tại khu vực châu Á - Thái Bình Dương – đã tự cột Facebook vào hình ảnh ẩn dụ ‘nàng dâu trưởng’ trong một cuộc làm việc với Bộ Thông tin và Truyền thông Việt Nam vào trung tuần tháng Chín.

Tiếp theo lời chia sẻ ‘rất thích’ hình ảnh nàng dâu về nhà chồng mà Quyền Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông lấy làm minh họa, Simon Milner cho biết Facebook hiện đang làm dâu ở rất nhiều quốc gia và “Ở một số nước chúng tôi chỉ là một trong các nàng dâu, nhưng ở đây chúng tôi là nàng dâu trưởng”.

‘Dâu về nhà chồng’ là một ví von của Thiếu tướng Nguyễn Mạnh Hùng khi ông Hùng mới đặt chân về Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông để tiếp nhận bàn giao từ Trương Minh Tuấn - quan chức mà chỉ thiếu chút nữa đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ ăn cắp đến hơn 8.000 tỷ đồng trong phi vụ ‘MobiFone mua AVG’, nếu không bị dư luận phát hiện và yêu cầu Bộ Chính trị đảng cầm quyền phải ngăn chặn hành vi tồi tệ này.

Từng phụ trách Tập đoàn Viễn thông quân đội (Viettel) của Bộ Quốc phòng trong một thời gian dài, Thiếu tướng Nguyễn Mạnh Hùng được xem là một trí thức xã hội chủ nghĩa có trình độ am hiểu sâu về máy tính và an ninh mạng. Chẳng bao lâu sau khi được Nguyễn Phú Trọng đặc cách chọn thay cho Trương Minh Tuấn, ông Hùng đã tỏ ra là người kế thừa y rập quan điểm ‘bảo vệ đảng đến hơi thở cuối cùng’ của người tiền nhiệm, đặc biệt trên mặt trận Luật An ninh mạng mới được Quốc hội thông qua, sẽ có hiệu lực vào đầu năm 2019 và sẽ trở thành một vũ khí được đảng kỳ vọng có tầm ‘sát thương’ đủ mạnh nhằm dập tắt phong trào bất đồng chính kiến và phản biện đang sôi trào trên mạng xã hội. Tháng Mười tới, nhiều khả năng Quyền Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng sẽ được ‘cắt cu’ tại kỳ họp quốc hội để chính thức trở thành không chỉ ‘sát thủ báo chí’ như Trương Minh Tuấn mà còn có thể là ‘sát thủ mạng’ như cái cách mà ông Hùng - một cách tự tin, thông minh và lọc lõi chính trị - đang siết dần vòng vây đối với hai gã khổng lồ Google và Facebook.

“Khi về làm dâu, cô gái đó sẽ phải tôn trọng các yếu tố văn hoá, truyền thống của gia đình nhà chồng. Điều này lại càng khắt khe hơn với một nàng dâu trưởng, khi sẽ phải làm gương cho những nàng dâu đến sau” - Quyền Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng đáp lại ví von ‘nàng dâu trưởng’ của Phó chủ tịch châu Á - Thái Bình Dương Simon Milner, và phát ngôn không giấu nổi vẻ trịch thượng và cả gia trưởng này đã được các tờ báo đảng Việt Nam tô đậm một cách đầy chủ ý và mang tính chiến thắng.

Tự thân cấu tạo khuôn mặt và những gì thể hiện trên gương mặt của Nguyễn Mạnh Hùng đã chỉ rõ rằng đây là một đối thủ khó chơi đối với Facebook: ông Hùng có lẽ không chỉ là một người đàn ông mang đặc tính gia trưởng mà còn bị xem là hơi cổ hủ khi tôn trọng một cách thái quá một số truyền thống và tập tục có từ thời phong kiến ở Việt Nam.

Vì sao Facebook ‘thành khẩn hợp tác’ với chính quyền Việt Nam?

Không thấy báo chí nhà nước tường thuật về Simon Milner có phản ứng gì hay không sau lời răn đe trịch thượng của Nguyễn Mạnh Hùng.

Nói cách khác, Nguyễn Mạnh Hùng đã thắng một điểm quan trọng trước Facebook, cũng là để gỡ gạc phần nào đó sĩ diện của một nhà nước Việt Nam chỉ còn biết đi vay để đảo nợ nước ngoài nhưng vẫn chẳng thu được đồng nào trong tổng số hàng chục ngàn tỷ đồng mưu tính truy thu từ hoạt động kinh doanh chưa đóng thuế của Facebook tại Việt Nam trong nhiều năm qua.

Những tờ báo đảng lập tức hào hứng rút tít ‘Lãnh đạo Facebook cam kết hợp tác chặt chẽ với Chính phủ Việt Nam’, mà cụ thể là “Phó chủ tịch Facebook cam kết sẽ hợp tác chặt chẽ với Chính phủ Việt Nam để giải quyết các vấn đề còn tồn tại, hình thành nhóm làm việc chung giữa Facebook với cơ quan quản lý Việt Nam”.

Vào tháng Tư năm 2017, khi người đứng đầu Quản Trị Chính Sách Toàn Cầu của Facebook là bà Monika Bickert đã có cuộc gặp gỡ với Bộ Trưởng Bộ Thông Tin Truyền Thông Trương Minh Tuấn, báo đảng cũng khoa trương: “Bộ trưởng Trương Minh Tuấn ghi nhận và đánh giá cao tinh thần thiện chí hợp tác của Facebook…”. Khi đó, rất nhiều người bất đồng chính kiến và người hoạt động mạng xã hội ở Việt Nam đã không muốn tin vào lối tuyên truyền bị xem là ‘nhét chữ vào miệng’ và thường là đậm tính dối trá ấy.

Sự thật là trong ít tháng sau cuộc gặp của Bộ trưởng thông tin Trương Minh Tuấn với đại diện Facebook, kết quả “xóa tin xấu độc” vẫn không đạt như mong muốn của chính thể độc trị ở Việt Nam. Đến gần cuối năm 2017, ông Trương Minh Tuấn đã trở thành một trong những quan chức đi tiên phong, cùng với các quan chức của Bộ Công an và Bộ Tài chính, đòi hỏi các tổ chức mạng Facebook, Google… phải đặt máy chủ ở Việt Nam để “dễ quản lý”, đồng thời tung ra một kế hoạch thu thuế đối với hoạt động của các tổ chức mạng này.

Kết quả là từ cuối năm 2017 đến nay, hiện tượng facebook của nhiều người đấu tranh dân chủ và nhân quyền bị gỡ nội dung và bị khóa đã trở thành số nhiều và liên tục. Tình trạng bóp nghẹt tự do biểu đạt trên mạng và bỏ tù các nhà hoạt động, cũng như các vụ khóa tài khoản và tháo gỡ nội dung đã gia tăng nghiêm trọng mà không nhận được lời giải thích thỏa đáng từ Facebook ngoài lý do mơ hồ là “vi phạm tiêu chuẩn”.

Cùng thời gian trên, giới tuyên giáo Việt Nam phổ biến thông tin cho biết vào năm 2017, Việt Nam đã yêu cầu Google gỡ bỏ hơn 2000 clip bị cho là “nói xấu, bôi nhọ lãnh đạo Đảng và Nhà nước” trên YouTube, để đến thời điểm diễn ra cuộc gặp Monika Bickert - Trương Minh Tuấn đã có hơn 1000 clip bị xóa.

Việt Nam là quốc gia bị Tổ chức Phóng viên không biên giới có trụ sở ở Pháp, cùng một số tổ chức nhân quyền quốc tế, liệt vào hạng 175/180 về tự do báo chí trên thế giới. Chắc hẳn “học tập kinh nghiệm” của chế độ độc đảng ở Trung Quốc trong việc “siết” và “đẩy đuổi” Google và chỉ cho các mạng xã hội hoạt động tại đất nước này nếu chịu nghe lời nhà cầm quyền Bắc Kinh, chính quyền Việt Nam cũng muốn tạo ra một “tác động mang tính răn đe” đối với mạng Facebook.

Ngày càng nhiều nhiều dư luận đặt câu hỏi: Phải chăng Facebook đã bắt đầu ‘thành khẩn hợp tác’ với chính quyền Việt Nam từ cuối năm 2017?

Vì sao Facebook - một tổ chức mạng có uy tín quốc tế và được tiếng là độc lập với các chính phủ, lại dễ dàng thỏa hiệp với chính quyền Việt Nam trong việc “xóa tin xấu độc’ - mà thực chất là xóa và gỡ nhiều tin tức, bình luận về dân chủ nhân quyền và bất công xã hội?

Khi Xã hội dân sự đồng loạt phản ứng Facebook…

Đến tháng Tư năm 2018, đã có những bằng chứng đáng thuyết phục cho thấy tổ chức mạng Facebook đã “tiếp tay” cho chính quyền Việt Nam vi phạm nghiêm trọng quyền tự do ngôn luận - được quy định trong Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam đã ký kết vào năm 1982 và Facebook đương nhiên phải tôn trọng Công ước này.

Ngày 9/4/2018, 50 tổ chức xã hội dân sự, các nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền và các tổ chức truyền thông độc lập ở Việt Nam đã gửi một bức thư ngỏ tới nhà sáng lập Facebook - ông Mark Zuckerberg - về tình trạng nội dung thông tin trên Facebook của họ bị tháo gỡ và tài khoản bị khóa tại Việt Nam.

Một trong những bằng chứng rõ nhất được các tổ chức xã hội dân sự nêu ra là giám đốc Facebook tại Việt Nam là bà Lê Diệp Kiều Trang - con gái của một cựu quan chức cộng sản - đã nhiều lần thẳng tay cắt bỏ nhiều nội dung phản biện xã hội và tố cáo giới quan chức của những facebooker.

Có thể xem bức thư ngỏ của 50 tổ chức xã hội dân sự gửi tới nhà sáng lập Facebook ông Mark Zuckerberg là giọt nước tràn ly sau một thời gian dài nhiều tài khoản facebook của giới đấu tranh dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam bị Facebook khóa một cách vô lý khi chỉ dựa vào chế độ report” của đội ngũ đông đảo dư luận viên công an và “lực lượng 47” của Bộ Quốc phòng.

Vì dân chủ nhân quyền hay muốn làm ‘nàng dâu trưởng’?

Còn giờ đây, Facebook đang phải đối mặt với các cuộc điều trần căng như dây đàn tại Quốc hội Hoa Kỳ.

Hơn một tuần trước khi Phó chủ tịch Facebook Simon Milner gặp gỡ Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông Nguyễn Mạnh Hùng, một giám đốc phụ trách hoạt động (COO) và là nhân vật quyền lực thứ hai của Facebook - bà Sheryl Sandberg - đã phải trả lời những câu hỏi truy xét gắt gao của Thượng nghị sĩ Marco Rubio, khi ông hỏi về trường hợp khi các chính quyền độc tài yêu cầu Facebook ngăn chặn thông tin những chính quyền này cho là độc hại.

Marco Rubio cũng đề cập việc Việt Nam vừa thông qua Luật An ninh mạng, dự kiến sẽ đi vào hiệu lực đầu 2019 và sẽ yêu cầu Facebook lưu trữ dữ liệu người dùng tại nước sở tại và phải giao nộp cho chính quyền dữ liệu người dùng bị nghi ngờ hoạt động chống chính quyền.

‘Ông đề cập đến Việt Nam, chúng tôi không có máy chủ ở Việt Nam và trừ những trường hợp ngoại lệ với các mối đe dọa nghiêm trọng, chúng tôi không bao giờ cung cấp thông tin cho chính phủ Việt Nam, bao gồm cả thông tin về chính trị” - bà Sandberg trả lời.

‘Và quý vị sẽ không bao giờ làm như vậy?” - Thượng nghị sĩ Rubio hỏi - “Quý vị sẽ không đồng ý làm như vậy để được hoạt động?”

“Chúng tôi sẽ chỉ hoạt động ở một quốc gia mà chúng tôi giữ gìn được những giá trị của mình”

“Và điều này cũng sẽ áp dụng cho cả Trung Quốc?”

“Điều đó cũng sẽ áp dụng cho cả Trung Quốc”.

Đã rõ rằng Sheryl Sandberg đã có một cam kết trước Quốc hội Hoa Kỳ về các giá trị dân chủ và nhân quyền, đặc biệt là ‘không cung cấp thông tin’ để giải tỏa scandal trước đó về việc Facebook đã làm lộ thông tin của hàng triệu khách hàng trên thế giới.

Nhưng còn Phó chủ tịch châu Á - Thái Bình Dương Simon Milner thì sao? Vẫn ‘cam kết hợp tác chặt chẽ với Chính phủ Việt Nam’? Và thậm chí còn muốn được làm ‘nàng dâu trưởng’ cùng thái độ lấy lòng giới ‘tư bản đỏ’ quá lộ liễu mà khó có thể hiểu khác hơn là ‘quỵ lụy nhà chồng’?

Phải chăng mối quan hệ ‘dâu về nhà chồng’ và ‘thành khẩn hợp tác’ trên là để đánh đổi lấy việc chính quyền Việt Nam, vào tháng Tư năm 2018, đã gỡ quy định bắt các tổ chức mạng quốc tế phải đặt máy chủ ở Việt Nam khỏi dự thảo Luật An ninh mạng? Và đánh đổi lấy việc chính quyền Việt Nam sẽ nương tay trong đánh thuế Facebook?

Phạm Chí Dũng 

(Blog VOA)

Tàu ngầm Nhật tập trận ở Biển Đông 'không nhắm' vào TQ


Một phát ngôn viên hàng đầu của chính phủ Nhật Bản hôm 18/9 nói rằng cuộc diễn tập của tàu ngầm của nước này ở Biển Đông trước khi tới Việt Nam “hoàn toàn không nhắm” vào các hành động của Trung Quốc ở vùng biển tranh chấp.

Chánh văn phòng Nội các Nhật, ông Yoshihide Suga.
Theo hãng tin Kyodo, Chánh văn phòng Nội các Nhật, ông Yoshihide Suga, nói rằng cuộc tập trận hôm 13/9 “nhằm cải thiện kỹ năng và chiến lược của các Lực lượng Phòng vệ”, và rằng Nhật Bản “không nghĩ tới một quốc gia cụ thể nào”.

Trong một động thái hiếm hoi, Tokyo hôm 17/9 thông báo rằng tàu ngầm Kuroshio cùng với tàu chở trực thăng và hai chiến hạm khác đã thực hiện cuộc diễn tập chống tàu ngầm ở Biển Đông.

Tờ Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng dẫn lời Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Itsunori Onodera nói hôm 18/9 rằng nước này đã “tiến hành các cuộc thao dượt với sự tham gia của tàu ngầm ở Biển Đông trong hơn 15 năm qua”.

Còn Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe nói trên truyền hình rằng Tokyo đang tìm cách “cải thiện trình độ” của lực lượng tự vệ hàng hải của nước này thông qua cuộc tập trận.

Trong khi đó, Bắc Kinh đã kêu gọi các nước không có tranh chấp ở Biển Đông không làm tổn hại tới hòa bình và ổn định ở vùng biển này.

Sau khi tập trận, theo NHK, tàu ngầm Kuroshio lần đầu tới thăm Việt Nam hôm 17/9.

Cơ quan phát thanh, truyền hình nhà nước này nói rằng việc tàu ngầm này cập cảng Cam Ranh “có thể nhằm mục đích cho Trung Quốc biết mối quan hệ đang ngày càng lớn mạnh của Nhật Bản với Hải quân Việt Nam, cũng như thể hiện khả năng của tàu ngầm Nhật”.

(VOA)

Thêm 2 người bị kết án, 9 người bị bắt vì tham gia biểu tình


Tòa án Nhân dân Thành phố Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa ngày 19 tháng 9 đưa ra xét xử hai người tham gia biểu tình phản đối dự luật đặc khu và an ninh mạng hôm 10/6 vừa qua.

Ông Nguyễn Văn Ý (trái) và Tạ Thành Duy tại tòa hôm 19/9/2018.
Hai người bị ra tòa là Nguyễn Văn Ý, 32 tuổi và Tạ Thành Duy, 47 tuổi; mỗi người bị tuyên phạt 15 tháng tù với cáo buộc ‘gây rối trật tự công cộng’.

Cáo trạng nói rằng hai bị cáo đã biết đến cuộc biểu tình qua mạng xã hội và tham gia theo lời kêu gọi của một số người lạ. Tòa cho rằng các hành động của họ đã gây rối an ninh trật tự, kích động hoang mang trong quần chúng vì vậy cần phải xử lý theo pháp luật. Hai bị cáo được nói là đã nhận tội.

Cũng tin liên quan, Công an tỉnh Bình Thuận ngày 19 tháng 9 đã khởi tố bị can, bắt giam thêm 9 người cũng với cáo buộc ‘gây rối trật tự công cộng và hủy hoại tài sản’ xảy ra tại trụ sở Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy Phan Rí, huyện Tuy Phong tỉnh Bình Thuận vào hôm 10 và 11 tháng 6 vừa qua. Ngoài ra, Bình Thuận còn cho truy nã ông Dương Văn Ngoan, 41 tuổi, cư trú tại huyện Tuy Phong cũng vì hành vi tương tự. Ông Ngoan hiện đã bỏ trốn.

Như vậy cho đến nay Bình Thuận đã khởi tố và bắt giam 25 người tham gia cuộc biểu tình đó.

Vào ngày 10 và 11 tháng 6, trên cả nước đã nổ ra nhiều cuộc biểu tình quy mô lớn phản đối dự luật đặc khu cho nước ngoài thuê đất 99 năm và dự luật an ninh mạng bị cho là nhằm bóp nghẹt quyền tự do ngôn luận của người dân. Tại tỉnh Bình Thuận, cuộc biểu tình có xảy ra bạo động, một số người dân đã phóng hỏa đốt một số cơ quan chính quyền trong đó có 10 ô tô công vụ ở UBND tỉnh và trụ sở Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy Phan Rí.

Sau cuộc biểu tình, vài chục người trên khắp các tỉnh thành đã bị bắt và kết án với cáo buộc gây rối trật tự công cộng từ Thái Bình, Thanh Hóa ở miền bắc đến Khánh Hòa,Ninh Thuận, Bình Thuận ở miền Trung, TP.HCM, Đồng Nai, Long An ở miền nam.

Quốc Hội Việt Nam vẫn cho thông qua Luật An Ninh Mạng vào ngày 12 tháng 6 tại kỳ họp thứ 5, Quốc Hội Khóa 14. Còn dự luật các đặc khu kinh tế Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc phải lùi lại và trong kỳ họp thứ 6 sắp diễn ra cũng sẽ chưa được mang ra bàn tiếp.

(RFA)
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑