Tin Cập Nhật :
Bài Mới

Written By Hai Hoang Van on Thứ Hai, ngày 30 tháng 3 năm 2015 | 30.3.15


1, Ăn no không gội đầu, đói không tắm. Rửa mặt nước lạnh, vừa đẹp vừa khỏe. Mồ hôi chưa khô, đừng tắm nước lạnh. Đánh răng nước ấm, chống ê chắc răng.
2, Ăn gạo có trấu, thức ăn có chất sơ. Nam không thể thiếu rau hẹ, nữ không thể thiếu ngó sen. Củ cải trắng, sống không tốt nhưng chín thì bổ. Ăn không quá no, no không nên nằm.

3, Dưỡng sinh là động, dưỡng tâm là tĩnh. Tâm không thanh tịnh, ưu tư vọng tưởng dễ nảy sinh. Tâm thần an bình, bệnh sao đến được. Nhắm mắt dưỡng thần, tĩnh tâm ích trí.

4, Dược bổ thực bổ, đừng quên tâm bổ. Coi tiền như cỏ, coi thân như bảo. khói hun cháy lửa, tốt nhất không ăn. Chiên dầu ngâm ướp, ít ăn thì tốt.

5, Cá thối tôm rữa, lấy mạng oan gia. Ăn mặc giữ ấm, nhất thân là xuân. Lạnh chớ chạm răng, nóng chớ chạm môi. Đồ chín mới ăn, nước chín mới uống.

6, Ăn nhiều rau quả, ít ăn đồ thịt. Ăn uống chừng mực, ngủ dậy đúng giờ. Đầu nên để lạnh, chân nên giữ ấm. Vui chơi biết đủ, không cầu an dật.

7, Dưỡng sinh là cần cù, dưỡng tâm là tĩnh tại.

8, Người đến tuổi già, thì phải rèn luyện, đi bộ chạy chậm, luyện công múa kiếm; đừng sợ giá lạnh, quét sạch sân nhà, hội họa thêm vui, tấm lòng rộng mở;

9, Nghe tiếng gà gáy, đừng cố nằm thêm, trồng hoa nuôi chim, đọc sách ngâm thơ; chơi cờ hát kịch, không ham phòng the, việc tư không nhớ, không chiếm lợi riêng.

10, Ẩm thực không tham, bữa tối ăn ít, khi ăn không nói, không nên hút thuốc; ít muối ít đường, không ăn quá mặn, ít ăn chất béo, cơm không quá nhiều;

11, Mỗi ngày ba bữa, thức ăn phù hợp, rau xanh hoa quả, ăn nhiều không sợ; đúng giờ đi ngủ, đến giờ thì dậy, nằm dậy nhẹ nhàng, không gấp không vội;

12, Uống rượu có độ, danh lợi chớ tham, chuyện thường không giận, tấm lòng phải rộng.

13, Tâm không bệnh, nên phòng trước, tâm lý tốt thân thể khỏe mạnh; tâm cân bằng, phải hiểu biết, cảm xúc ổn định bệnh tật ít;

14, Luyện thân thể, động cùng tĩnh, cuộc sống hài hòa tâm khỏe mạnh; phải thực dưỡng, no tám phần, tạng phủ nhẹ nhõm tự khai thông;

15, Người nóng giận, dễ già yếu, thổ lộ thích hợp người người vui; thưởng thức thư họa, bên suối thả câu, lựa chọn sở thích tự do chơi;

16, Dùng đầu óc, không mệt nhọc, bớt lo dưỡng tâm ít náo nhiệt; có quy luật, sức khỏe tốt, cuộc sống thường ngày phải hài hòa;

17, Tay vận động, tốt cho não, phòng ngừa bị lạnh và cảm cúm.

18, Mùa hè không ngủ trên đá, mùa thu không ngủ trên phản. Mùa xuân không hở rốn, mùa đông không che đầu. Ban ngày hoạt động, tối ngủ ít mơ.

19, Tối ngủ rửa chân, hơn uống thuốc bổ. Buổi tối mở cửa, hễ ngủ là say. Tham mát không chăn, không bệnh mới lạ.

20, Ngủ sớm dậy sớm, tinh thần sảng khoái, tham ngủ tham lạc, thêm bệnh giảm thọ. Tranh cãi buổi tối, ruột như sát muối.

21, Một ngày ăn một đầu heo, không bằng nằm ngủ ngáy trên giường.

22, Ba ngày ăn một con dê, không bằng rửa chân rồi mới lên giường.

23, Gối đầu chọn không đúng, càng ngủ người càng mệt. Tâm ngủ trước, người ngủ sau, ngủ vậy sẽ thành mỹ nhân.

24, Đầu hướng gió thổi, ấm áp dễ chịu, chân hướng gió thổi, hãy mời thầy lang.

25, Không ngủ nơi ngõ hẻm, độc nhất khi gió lùa.

26, Đi ngủ không thắp đèn, sáng dậy không chóng mặt.

27, Muốn ngủ để tấm thân nhẹ nhõm, chân không hướng tây đầu không hướng đông

(sưu tầm)

(Blog Phước béo)

Sử gia nổi tiếng Lord Acton từng nói: Quyền lực thì có xu hướng suy đồi; quyền lực tuyệt đối thì suy đồi tuyệt đối. Danh ngôn bất hủ này được lịch sử chứng minh là có tính quy luật phổ biến trên toàn cầu và đúng với hầu hết các trường hợp. Sự kiện Đảng Cộng sản và nhà nước xã hội chủ nghĩa của siêu cường Liên Xô tan rã là một thí dụ điển hình về sự suy đồi của quyền lực, cho dù Đảng và nhà nước này được vũ trang bằng hệ tư tưởng được coi là tiên tiến nhất và trên thực tế cũng từng giành được những thắng lợi vĩ đại trong cách mạng, trong chiến tranh chống xâm lược và trong xây dựng đất nước.

15321544eSingapore là một trường hợp không tuân theo quy luật lịch sử mà Lord Acton đã tổng kết. Đảng Hành động nhân dân tại đây liên tục sử dụng quyền lực tuyệt đối để lãnh đạo đất nước Singapore trong suốt hơn nửa thế kỷ qua mà không xảy ra suy thoái, tham nhũng biến chất. Trường hợp hi hữu này rất đáng để các nước nghiên cứu học tập.

Hơn thế nữa, Đảng Hành động nhân dân còn được coi là chính đảng cầm quyền thành công nhất thế giới: chỉ sau vài chục năm, Đảng đã biến Singapore từ một xứ sở nghèo khổ lạc hậu trở thành một nước phát triển giàu có và văn minh hàng đầu thế giới, một trong những trung tâm kinh tế tài chính toàn cầu. Hiện nay thu nhập đầu người Singapore cao gần gấp đôi nước Anh, cường quốc thực dân từng đô hộ Singapore. Năm 1973 Tổng thống Mỹ Nixon ca ngợi: “Singapore là quốc gia được quản lý tốt nhất thế giới”.

Đảng Hành động nhân dân (viết tắt Đảng HĐND, People’s Action Party, PAP; 新加坡人民行动党) thành lập ngày 21/11/1954, thành phần ban đầu là những trí thức Singapore từng học ở Anh Quốc về. Một trong số ba người sáng lập Đảng là luật sư Lý Quang Diệu (sinh 1923) được bầu làm Tổng Bí thư đầu tiên. Mới đầu Đảng có xu hướng cực tả, liên minh với các nghiệp đoàn theo chủ nghĩa cộng sản nhưng về sau PAP dần dần coi nhẹ vấn đề hệ tư tưởng, chuyển sang theo quan điểm thực dụng, chủ yếu xét hiệu quả hành động là chính và chủ trương Đảng “đại diện lợi ích của nhiều bên trong nước”. Điều lệ Đảng sửa đổi năm 1982 không nói Đảng theo chủ nghĩa gì; người vào Đảng không cần nói mình theo hệ tư tưởng nào.

Trong thời gian học tại Anh, Lý Quang Diệu chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi tư tưởng chủ nghĩa xã hội dân chủ của nhà lý luận mác-xít người Anh Laski (1893-1950), một trong ba nhà tư tưởng lớn của Anh Quốc thế kỷ XX. Tuy vậy Lý Quang Diệu trọng thực dụng, không câu nệ vấn đề ý thức hệ mà chỉ quan tâm hành động, hiệu quả, ít bàn lý luận. Ông chủ trương kết hợp các giá trị phương Đông với các giá trị phương Tây, kết hợp chủ nghĩa xã hội dân chủ với chủ nghĩa tư bản. Ông từng nói: Không có một bức trường thành giữa chủ nghĩa tư bản với chủ nghĩa xã hội. Lưu Minh Phúc, tác giả sách Giấc mơ Trung Quốc nói thành công của Singapore là kết quả của sự bổ khuyết và hoàn thiện lẫn nhau giữa chủ nghĩa xã hội với chủ nghĩa tư bản.  Do chịu ảnh hưởng của ông, sau này Đặng Tiểu Bình đề ra thuyết “Mèo trắng mèo đen” dẫn dắt thành công sự nghiệp cải cách mở cửa ở Trung Quốc.

Có thể tóm tắt đường lối chính trị của Lý Quang Diệu là kết hợp các ưu điểm của chủ nghĩa tư bản với các ưu điểm của chủ nghĩa xã hội, kinh tế thị trường tự do với kinh tế kế hoạch tập trung; thực hiện dân chủ có hạn chế (limited democracy), từng bước mở rộng dân chủ, kết hợp nhân trị (đức trị) của phương Đông với pháp trị của phương Tây. Ông áp dụng đường lối đối ngoại khôn ngoan tận dụng được sự ủng hộ của các cường quốc.

Với quan điểm nhân tài trị quốc, ông cho rằng khi dân trí còn rất thấp thì trong một số trường hợp, các phần tử tinh hoa cầm quyền có thể tự quyết định các chính sách hệ trọng cho dù dân chúng vì chưa hiểu mà phản đối (thí dụ chính sách nhập cư lao động nước ngoài để bổ sung tình trạng thiếu nhân công hiện nay ở Singapore). Với đầu óc thực dụng, tuy chủ trương đánh đuổi thực dân Anh nhưng ông giữ lại hệ thống pháp trị của người Anh cũng như giữ lại tiếng Anh làm ngôn ngữ hành chính. Do hiểu được tầm quan trọng của pháp trị, ông cực kỳ coi trọng việc giữ trật tự an ninh công cộng trong xã hội, tới mức chịu mang tiếng là độc tài. Thí dụ chế độ phạt tiền nặng tệ vứt rác, nhổ bậy, đánh roi người vẽ/viết bậy nơi công cộng (từng có một thiếu niên Mỹ bị phạt roi). Quy định lấy tiếng Anh làm ngôn ngữ hành chính nhà nước cũng bị một số người phê phán là độc đoán, là “giết chết” văn hóa dân tộc.

Năm 1959, trong cuộc tổng tuyển cử đầu tiên sau khi Singapore được thực dân Anh cho hưởng chế độ bang tự trị, Đảng HĐND thắng lớn và do đó được quyền tổ chức Chính phủ, Tổng Bí thư Đảng Lý Quang Diệu được Đảng cử làm Thủ tướng liên tục cho tới ngày thôi chức. Tháng 8/1965, Singapore tách ra khỏi Liên bang Malaysia thành một nước độc lập, suốt từ đó tới nay Đảng HĐND đều thắng tuyệt đối trong 12 kỳ tổng tuyển cử và do đó độc quyền lãnh đạo nước này, cho dù Singapore theo chế độ dân chủ đa đảng.

Vì sao Đảng HĐND giành được tín nhiệm tuyệt đối của nhân dân Singapore?

Nguyên nhân chủ yếu là do đảng có đường lối lãnh đạo đúng đắn, có chiến lược phát triển kinh tế-xã hội thích hợp nhất và tổ chức thực hiện tốt nhất đường lối, chiến lược đó, chỉ sau vài chục năm đã biến Singapore từ một nước nghèo khổ lạc hậu trở thành giàu có văn minh hàng đầu thế giới. Một nguyên nhân nữa là Đảng HĐND luôn luôn đặt lợi ích dân tộc lên trên hết, một lòng phục vụ nhân dân, thực sự là đội ngũ tiên tiến nhất ưu tú nhất trong xã hội, tuyệt đối không quan liêu, tham nhũng suy thoái.

Trong thời gian 1960-2014, GDP Singapore tăng từ 0,7 tỷ USD lên tới 307,86 tỷ USD, tức tăng gần 440 lần; GDP đầu người từ 428 tăng lên tới 56.264 USD (số liệu của Singapore Department of Statistics). Năm 2013, GDP đầu người tính theo sức mua bằng 62.400 USD, cao nhất châu Á, thứ 7 thế giới (so sánh: Mỹ 52.800; Anh 37.300; Nhật 37.100; Trung Quốc 9.800; Việt Nam 4.000 USD. Số liệu lấy từ CIA World Factbook).

Đời sống xã hội hài hòa ổn định, tỷ lệ thất nghiệp thấp; hơn ba chục năm nay hầu như không có biểu tình, bãi công. Mức sống được nâng cao rất nhiều, toàn dân được hưởng những dịch vụ tốt hàng đầu về nhà ở, đi lại, chăm sóc sức khỏe, giáo dục, môi trường. Singapore là nước đầu tiên trên thế giới thực hiện 80% hộ gia đình đều có nhà ở mua bằng tiền của mình.

Các thành tựu về khoa học kỹ thuật, giáo dục, y tế, bảo vệ môi sinh vào hàng tiên tiến nhất châu Á. Xã hội Singapore có trình độ văn minh hàng đầu thế giới, sánh ngang các nước Bắc Âu đi trước cả thế kỷ: đứng thứ nhất về chỉ tiêu quốc gia liêm khiết (9,3 điểm; so sánh: Việt Nam 2,7 điểm, thứ 116 trong 178 nước được xét), thứ nhì về chỉ tiêu năng lực cạnh tranh toàn cầu (Việt Nam thứ 65); thứ 26 về chỉ tiêu phát triển con người HDI (0,866 điểm thuộc nhóm HDI cao; Việt Nam 0,593 thuộc nhóm trung bình)…

Những thành tựu đó đạt được tại một quốc đảo nhỏ bé diện tích 714 km2, có 5,47 triệu dân, đa sắc tộc, hầu như không có tài nguyên gì, thiếu cả nước sinh hoạt, phải nhập khẩu toàn bộ lương thực thực phẩm.

Cho tới nay chưa quốc gia nào đạt được sự tiến bộ nhanh chóng toàn diện như vậy. Điều đó chứng tỏ Đảng HĐND là chính đảng có năng lực cầm quyền rất tốt.

Lý Quang Diệu nói “Không có Đảng HĐND thì không có Singapore ngày nay”.  Vì thế tìm hiểu Đảng HĐND Singapore là điều hữu ích đối với các chính đảng cầm quyền, nhất là những đảng đang có nguy cơ suy thoái biến chất.

Tổ chức và hoạt động của Đảng Hành động nhân dân Singapore

Đảng HĐND được tổ chức khá chặt chẽ tương tự đảng Cộng sản kiểu Lê-nin-nít, song có nhiều điểm rất độc đáo.

Cơ quan lãnh đạo cao nhất là Ban Chấp hành Trung ương gồm 12 thành viên, do đại hội đảng viên-cán bộ (hai năm họp một lần) bầu ra. Vì là đảng cầm quyền nên các Ủy viên Trung ương đều là đại biểu Quốc hội và Bộ trưởng. Đảng có Chủ tịch (Chairperson), Tổng Bí thư và phó Tổng Bí thư. Tổng Bí thư đồng thời làm Thủ tướng đứng đầu chính phủ, tức người lãnh đạo cao nhất của chính quyền. Lý Quang Diệu là Thủ tướng đầu tiên thời gian 1959-1990, rồi đến Goh Chok Tong (1990-2004), Lý Hiển Long (2004 tới nay).

Tổ chức cơ sở đảng là các chi bộ (branch), mỗi khu vực (ta gọi là đơn vị) bầu cử có một chi bộ, khu vực lớn thì có tổng chi bộ; cả nước có 84 chi bộ. Không có tổ chức Đảng ở các cơ quan, xí nghiệp, khu dân cư, đơn vị quân đội v.v…Đảng viên không công khai. Chỉ khi bầu Quốc hội thì các đảng viên ứng cử mới công khai tư cách đảng viên.

Quy mô Đảng HĐND không lớn và bình thường không công bố số lượng đảng viên. Năm 1999 nhân kỷ niệm 40 năm thành lập Đảng, Tổng Bí thư Goh Chok Tong cho biết có khoảng 15 nghìn đảng viên, chiếm 0,2% số dân.

Đảng chú trọng chất lượng đảng viên, không mù quáng phát triển số lượng. Đảng không tự đào tạo đảng viên mà chọn những người đặc biệt xuất sắc trong xã hội và đã thành đạt trên một lĩnh vực nào đấy, đồng thời hay phê bình Đảng HĐND với thái độ xây dựng để mời họ vào Đảng, giao cho họ cương vị cao mà không cần xét tới thâm niên đảng. Có người qua mười mấy năm vận động, thuyết phục mới đồng ý vào Đảng, sau đó được đưa ra ứng cử vào Quốc hội rồi đề bạt làm Bộ trưởng. Cách làm này của Đảng HĐND đã thu hút hầu hết nhân tài trong xã hội, khiến cho các đảng đối lập không có được mấy người tài giỏi và do đó giành được ít phiếu bầu của cử tri. Thí dụ thập niên 70 đã thu hút Goh Chok Tong và Tony Tan vào Đảng HĐND, về sau trở thành Thủ tướng và Phó Thủ tướng (Tony Tan nay là Tổng thống và đã ra đảng theo quy định của Hiến pháp). Thập niên 1980 và 1990 Đảng lại hấp thu Lý Hiển Long và Wong Kan Seng, về sau cũng là Thủ tướng và Phó Thủ tướng. Trước khi vào Đảng họ đều đã nổi tiếng thành đạt trong sự nghiệp của mình và thường lên tiếng phê phán Đảng.

Kỷ luật nội bộ Đảng HĐND rất nghiêm. Đảng viên phải là người tự giác giữ gìn đạo đức, trật tự kỷ cương pháp luật, gương mẫu trong mọi hành vi, đạo đức trong sáng liêm khiết, được quần chúng tín nhiệm.

Các thế hệ lãnh đạo Đảng đều học ở nước ngoài về, có trình độ học vấn cao. Lý Quang Diệu là luật sư tốt nghiệp trường đại học danh tiếng Cambridge của Anh lúc mới 26 tuổi; Goh Chok Tong tốt nghiệp thạc sĩ ngành kinh tế học phát triển trường Williams College (Mỹ). Lý Hiển Long cũng tốt nghiệp ngành toán-vi tính Đại học Cambridge, và ngành Hành chính công Đại học Harvard. Hai người này đều trải qua các chức vụ lãnh đạo từ thấp đến cao và đã chứng tỏ có năng lực lãnh đạo xuất sắc ở các chức vụ đó. Trình độ học vấn cao của họ giúp Đảng tránh được những sai lầm trong việc hoạch định chiến lược phát triển đất nước thời hiện đại, một hậu quả thường thấy ở các đảng cầm quyền có tệ nạn đề bạt cán bộ dựa vào tuổi đảng “sống lâu lên lão làng” hoặc dựa lý lịch.

Đảng viên chia hai loại: đảng viên thường và đảng viên-cán bộ, mỗi loại đều có thời gian dự bị. Ai muốn vào Đảng đều phải làm đơn xin gia nhập và phải có người giới thiệu; phải qua điều tra của tổ chức đảng; sau khi Ban Chấp hành trung ương bỏ phiếu thông qua thì trở thành đảng viên dự bị. Khoảng 10% đảng viên trở thành đảng viên-cán bộ. Muốn vậy họ phải trải qua quá trình phấn đấu ít nhất hai năm và phải có cống hiến đặc biệt cho Đảng, phải được một Ủy viên trung ương giới thiệu, cuối cùng được Trung ương Đảng bỏ phiếu thông qua. Thời gian dự bị của đảng viên-cán bộ là một năm, sau đó mới trở thành đảng viên-cán bộ chính thức. Cách lựa chọn đảng viên nghiêm ngặt như vậy đã ngăn chặn được các phần tử cơ hội chui vào Đảng.

Cớ chế Ban Chấp hành Trung ương Đảng xét duyệt đảng viên-cán bộ, sau đó đảng viên-cán bộ lại được quyền bầu ra Ban Chấp hành Trung ương mới – chế độ này bị dư luận phương Tây cho là bắt chước đạo Thiên chúa (Giáo hoàng bổ nhiệm các Tổng giám mục rồi họ lại bầu Giáo hoàng mới), tức kém dân chủ. Các đại biểu Quốc hội là đảng viên-cán bộ lại được quyền bầu ra Thủ tướng và các Bộ trưởng trong chính phủ.

Đảng lãnh đạo nhà nước thông qua việc cử đảng viên là đại biểu Quốc hội đảm nhiệm các chức vụ Thủ tướng, Bộ và Thứ trưởng của tất cả các Bộ trong chính phủ.

Hoạt động chính trị của Đảng HĐND rất đặc biệt:

Hình thức hoạt động rất khiêm tốn, không tuyên truyền về Đảng, về vai trò của Đảng; trên các phương tiện truyền thông cũng như trong phát biểu của lãnh đạo hầu như không nhắc tới Đảng, không nhắc tới chức vụ đảng của bất cứ người lãnh đạo nào mà chỉ nhắc tới cương vị chính quyền của họ (chẳng hạn chỉ nói Thủ tướng mà không nói kèm chức Tổng Bí thư Đảng HĐND). Đảng không sử dụng bộ máy quyền lực nhà nước, không yêu cầu Quốc hội, Chính phủ hoặc bất cứ ai phải chấp hành đường lối chính sách, nghị quyết của Đảng. Hiến pháp Singapore không nhắc tới tên bất cứ chính đảng nào.

People's_Action_Party_HeadquartersKhông tổ chức bộ máy của Đảng song song với bộ máy nhà nước. Trụ sở Trung ương Đảng chỉ là một nửa của một tòa nhà hai tầng nằm trong một khu nhà ở tập thể bình thường, chung nhà với trụ sở Quỹ Cộng đồng (xem ảnh: nửa nhà bên phải là trụ sở Đảng), quy mô tòa nhà rất nhỏ so với trụ sở chính phủ, chỉ có 9 cán bộ làm việc.
Vì thế có người nói Đảng HĐND là một đảng “vô hình”, tuy các đảng viên luôn dẫn đầu trong mọi hoạt động xã hội. Theo giải thích, đó là do Đảng đã hòa mình vào xã hội, cơ chế Đảng đã hòa mình với cơ chế chính quyền, toàn bộ lãnh đạo Đảng phải là đại biểu Quốc hội, hầu hết người lãnh đạo chính quyền cấp cao phải là cán bộ đảng. Vì Đảng HĐND lãnh đạo mọi hoạt động của xã hội, của chính quyền, Quốc hội, cho nên Đảng không cần ra mặt lãnh đạo, không cần có bộ máy riêng do đó rất tiết kiệm kinh phí.

Vai trò của Đảng chỉ được nhắc tới mỗi khi sắp có bầu cử Quốc hội; khi ấy công tác tuyên truyền vận động cử tri dồn phiếu cho Đảng HĐND được tiến hành rất rầm rộ. Các ứng viên phải tới từng khu dân cư, thậm chí từng gia đình dân để tự vận động cho mình. Nhưng trong thời gian giữa hai kỳ bầu cử, Đảng HĐND ở vào trạng thái “ngủ đông”.

Xã hội Singapore dường như chỉ biết tới chính quyền chứ không cảm thấy sự hiện diện của đảng cầm quyền. Báo đài không nhắc tới tên Đảng HĐND, tuy người dân vẫn hiểu rằng mọi chủ trương chính sách đều do đảng này đưa ra. Đảng lãnh đạo xã hội thông qua sự điều hành của chính quyền chứ không qua hệ thống riêng của Đảng.

Đảng HĐND chủ trương thực hiện nguyên tắc: nhân viên công vụ (công chức nhà nước) trung lập về chính trị, tức không tham gia đảng phái nào. Lý lịch viên chức không có mục khai đảng phái. Không có quy định bằng văn bản hoặc quy định bất thành văn nào nói về việc ưu tiên sử dụng hoặc đề bạt đảng viên Đảng HĐND.

Lực lượng giám sát và chế ước đảng cầm quyền là các đảng đối lập và nhân dân. Cử tri dùng lá phiếu bầu cử của mình để quyết định chọn đảng nào được cầm quyền. Vai trò của các đảng đối lập không đáng kể, vì cho tới nay các đảng này có quy mô rất nhỏ, hiếm người tài giỏi, không đưa ra được các chủ trương chính sách nào nổi trội và không có ảnh hưởng lớn trên chính trường. Đảng nào giành được đa số phiếu bầu của cử tri thì được quyền lập chính phủ và cử đảng viên của mình lãnh đạo chính quyền các cấp.

Trong 12 kỳ bầu Quốc hội, Đảng HĐND đều giành được trên 50% tổng số phiếu. Kỳ bầu Quốc hội khóa XII (5/2011), lần đầu tiên Đảng HĐND chỉ thu được có hơn 60% tổng số phiếu, giành 81 ghế trong số 87 ghế đại biểu Quốc hội, là một thất bại, chứng tỏ một bộ phận dân có bất mãn với sự lãnh đạo của Đảng. Thậm chí đương kim Bộ trưởng Ngoại giao ứng viên của Đảng HĐND cũng thất cử. Lần đầu tiên một đảng đối lập là đảng Công nhân giành được 6 ghế trong Quốc hội. Mới đây đảng này cũng giành thắng lợi trong kỳ bầu bổ sung một đại biểu Quốc hội (thay cho đại biểu người của Đảng HĐND bị bãi chức).

Singapore là quốc gia có nhiều sắc tộc và tôn giáo, quan niệm giá trị đa dạng và phức tạp, cho nên đoàn kết toàn dân, ngưng tụ lòng người là nhiệm vụ quan trọng nhất của đảng lãnh đạo. Đảng HĐND đặt lợi ích của dân tộc lên trên hết, bình thường không ra mặt lãnh đạo, không có biểu hiện tranh giành vai trò này mà đề xuất quan niệm giá trị “Quốc gia tối thượng; xã hội trước hết; gia đình là nền tảng; xã hội là gốc rễ; quan tâm xã hội; tôn trọng cá nhân; bàn bạc đồng thuận; tránh va chạm; khoan dung sắc tộc; tôn giáo hòa hợp nhau”. Đảng tìm ra con đường trung gian giữa giữ gìn tính nhất trí xã hội (tính tập thể) với giữ gìn mức độ tự do nhất định của cá tính (tính cá nhân); đường lối này có tính bao dung và tính linh hoạt rất lớn, do đó được đông đảo dân ủng hộ và có hiệu quả rõ rệt.

Đảng HĐND không đề cao một chủ nghĩa nào, tuy thời gian đầu từng giương ngọn cờ chủ nghĩa xã hội dân chủ nhưng về sau đã không cố gắng kiên trì bất cứ giáo điều nào về ý thức hệ. Đảng vận dụng linh hoạt, kết hợp hữu cơ mục tiêu của chủ nghĩa xã hội với biện pháp của chủ nghĩa tư bản; một mặt đi con đường kinh tế thị trường tự do cạnh tranh và cởi mở, phát huy năng lực các cá nhân, một mặt tăng cường năng lực điều hành vĩ mô của nhà nước đối với đời sống kinh tế của xã hội.

Nền tảng dân chủ của Đảng được hình thành từ thời kỳ trước ngày Singapore độc lập, Đảng chủ trương xây dựng chế độ chính trị Quốc hội một viện (không có Thượng viện) và tam quyền phân lập, thực hành đa đảng cạnh tranh và dân chủ nghị viện; đồng thời kết hợp nền dân chủ phương Tây với truyền thống văn hóa của cộng đồng người Hoa, Đảng đẩy mạnh thực thi chiến lược người tài trị quốc; phát hiện và đề bạt nhân tài đưa ra ứng cử Quốc hội sau đó tổ chức một chính phủ làm việc hiệu suất cao đồng thời tập trung quyền quyết định đường lối vào lãnh tụ.

Sử dụng cơ chế từng công dân trực tiếp bầu Quốc hội để chính đảng nào giành đa số phiếu thì được quyền tổ chức chính phủ và do đó lãnh đạo đất nước đã tạo ra tính chính danh, tính hợp pháp cho đảng cầm quyền. Đảng giành quyền lãnh đạo bằng hành động thực tế của mình làm lợi cho dân cho nước một cách tốt nhất chứ không dùng quyền lực.

Chính quyền trong tay một đảng thì không xảy ra lục đục nội bộ như chính quyền liên hợp nhiều đảng. Hơn nửa thế kỷ qua, Singapore do một Đảng HĐND cầm quyền, vì thế các chủ trương chính sách của Đảng được kế tục trong thời gian dài, đã phát huy hiệu quả đưa đất nước tiến nhanh lên hiện đại hóa, đồng thời Đảng có uy quyền rất cao trong dân chúng. Tính bao dung của Đảng HĐND được thể hiện ở quy định của Hiến Pháp: trong Quốc hội tối thiểu phải có 18 ghế không thuộc đảng cầm quyền; cho dù các đảng đối lập không giành được ghế nào trong Quốc hội, nhưng một số lãnh tụ của họ vẫn được chỉ định làm đại biểu Quốc hội (gọi là đại biểu không bầu, hiện có 9 ghế).

Từ năm 1993 Singapore bắt đầu thực hiện để cử tri trực tiếp bầu Tổng thống. Chức vụ này nặng tính nghi lễ, nhưng có quyền giám sát Thủ tướng và chính phủ; sau khi được bầu, Tổng thống phải rời bỏ chính đảng cũ, trở thành không đảng phái; như vậy tiện cho việc giám sát, thậm chí khởi tố mọi nhân vật chính phủ phạm luật, kể cả Thủ tướng. Hiến pháp quy định Tổng thống và Quốc hội thuộc vào cơ quan lập pháp.

Do có nền tảng vững chắc trong dân chúng nên Đảng HĐND giữ được quan hệ tốt với các đảng đối lập chứ không có sự xung đột lợi ích. Đảng cũng có quan hệ nhất trí với Tổng Công đoàn Quốc gia và các tổ chức sắc tộc, thương mại và công nghiệp. Do đa số công nhân cho rằng Đảng HĐND bênh vực lợi ích của họ nên nhiều tổ chức công đoàn mong muốn được hoạt động dưới sự kiểm soát của Đảng và chính phủ.

Đảng HĐND lập ra một số đoàn thể quần chúng của Đảng, như Hội Phụ nữ, Đoàn Thanh niên, Hiệp hội Nhân dân nhằm chuyển hóa các chủ trương chính sách của Đảng thành hành động của dân chúng.

Khẩu hiệu của Đảng là “Chân thành đoàn kết, nhất chí hành động”. Dưới tôn chỉ “Xúc tiến phúc lợi nhà nước và hạnh phúc của nhân dân”, Đảng HĐND áp dụng một loạt biện pháp nâng cao mức sống vật chất văn hóa của nhân dân, cung cấp thông tin đích thực cho nhân dân.

Vì sao Đảng Hành động nhân dân không có tham nhũng, suy thoái ?

Đảng HĐND vừa thực hiện quyền lực tập trung vừa thực hiện quyền lực trong sạch, không có tham nhũng biến chất. Đây là một đặc điểm độc đáo có lẽ chỉ thấy ở Đảng này.

Để làm được điều đó, điều quan trọng nhất là Đảng HĐND luôn tiếp nhận sự giám sát chế ước quyền lực từ các đảng đối lập (lúc nhiều nhất có 24 đảng đăng ký hợp pháp) và đặc biệt là nhân dân, những người dùng lá phiếu của mình để lựa chọn đảng nào được cầm quyền. Đây là một thách thức đòi hỏi Đảng HĐND tự nhiên phải luôn luôn giữ mình trong sạch liêm khiết; nếu không Đảng sẽ mất quyền lãnh đạo.

Điểm này khác với đảng Cộng sản Trung Quốc, vì Hiến pháp Trung Quốc quy định nước này do giai cấp công nhân lãnh đạo – được hiểu là đảng của giai cấp đó lãnh đạo. Hiến pháp Singapore không nhắc tới tên bất cứ chính đảng nào, cũng không dành cho Đảng HĐND đặc quyền nào. Vì thế Đảng phải tự phấn đấu để giành tín nhiệm của nhân dân, qua đó giành quyền lãnh đạo đất nước. Đây là một sức ép rất lớn tự nó buộc mọi đảng viên Đảng HĐND phải trong sạch, gương mẫu.

Đảng HĐND quy định mọi thành viên chính phủ phải tiếp nhận sự giám sát từ bên ngoài. Tổng Bí thư kiêm Thủ tướng là người có quyền lực cao nhất nhưng phải chịu trách nhiệm tiếp nhận sự giám sát của Quốc hội. Toàn thể đảng viên phải gắn bó với nhân dân. Đảng quy định các đại biểu Quốc hội của Đảng phải dùng thời gian ngoài giờ làm việc và bỏ tiền túi lo việc tiếp xúc với cử tri trong khu vực bầu cử của mình mỗi tuần một buổi tối, cá nhân tiếp riêng từng người dân chứ không tiếp tập thể, như vậy quần chúng có thể nói thẳng ý kiến của họ mà không chịu sức ép nào. Cách tiếp dân này có hiệu quả thực tế giúp Đảng thực sự hiểu dân, tránh được bệnh hình thức.

Nhà nước thành lập cơ quan chống tham nhũng và đưa ra Luật phòng chống tham nhũng. Cục Điều tra tham nhũng có quyền bắt người, quyền điều tra, khám xét, quyền lấy thông tin về tài sản, quyền điều tra tài sản bất minh của bất cứ nghi can nào. Lý Quang Diệu nói: Thành tựu lớn nhất của Đảng HĐND là “bảo đảm sức sống và sự liêm khiết của Đảng chứ không phải là trở thành một chính đảng suy thoái và tham nhũng”.

Đồng thời Đảng HĐND chủ trương trả lương cao cho các chức vụ lãnh đạo để họ yên tâm làm việc mà không phải lo tìm thêm nguồn thu nhập. Thí dụ lương của cấp Bộ trưởng tương đương với thu nhập trung bình của người lãnh đạo công ty lớn trong nước. Lương Thủ tướng Singapore cao hơn gấp đôi lương Tổng thống Mỹ, nhưng không có các chế độ ưu đãi như Tổng thống Mỹ (nhà ở trong thời gian tại nhiệm, phương tiện đi lại v.v…).

Đảng HĐND luôn bảo đảm người nắm quyền lực phải là người trong sạch, tài đức ưu tú của xã hội; không đề bạt người lãnh đạo theo bất kỳ tiêu chuẩn nào khác.

Đảng HĐND tận dụng quyền lực nắm được để thực hiện mọi ý tưởng, mục tiêu của mình, trong đó có ý tưởng loại trừ tham nhũng. Và họ đã làm được điều đó, trong khi đảng cầm quyền ở nhiều nước khác không làm được.

Giữ đảng trong sạch liêm khiết suốt hơn nửa thế kỷ qua là một thành tích góp phần quyết định số phận Đảng HĐND được nhân dân chọn làm đảng lãnh đạo nước này. Ngay từ ngày mới thành lập Đảng đã xác định phòng chống tham nhũng là công tác quan trọng số một, đưa ra ý tưởng “Vì sinh tồn phải liêm khiết; vì phát triển phải chống tham nhũng”. Huy hiệu Đảng HĐND là một vòng tròn màu lam trên nền trắng, có một tia chớp đỏ cắm xuống chính giữa vòng tròn. Màu trắng tượng trưng sự trong sạch liêm khiết, vòng xanh tượng trưng sự đoàn kết và hòa hợp sắc tộc; tia chớp tượng trưng hành động dũng mãnh hiệu quả.

Ban lãnh đạo Đảng với hạt nhân là Lý Quang Diệu luôn ôm ấp lý tưởng cao xa phấn đấu vì một nước Singapore độc lập và giàu mạnh chứ không phải vì mưu lợi cho cá nhân mình. Tuy phần lớn đảng viên là người Hoa, vốn có truyền thống Nho giáo trọng người lãnh đạo (ngày xưa là trọng vua quan) nhưng Đảng HĐND lại hoàn toàn không tự cho mình quyền được hưởng bất cứ đặc quyền đặc lợi nào khác với nhân dân. Cho tới nay Lý Quang Diệu vẫn ở tòa nhà cũ của cha ông để lại; tòa nhà chính phủ dành cho ông thì dùng để làm các hoạt động ngoại giao. Ông đi làm bằng xe cá nhân, tự chịu tiền xăng và sửa xe. Thập niên 1970, trong đợt tăng lương cho các bộ trưởng, Thủ tướng Lý Quang Diệu không tăng lương cho mình. Cho tới nay toàn thể đại biểu Quốc hội (kể cả Thủ tướng, Bộ trưởng) hàng tuần đều phải tiếp dân bằng tiền túi. Đại biểu Quốc hội là đảng viên phải nộp đảng phí bằng 10-15% tiền lương. Con các cán bộ từ Bộ trưởng trở lên khi học phổ thông chỉ được học trường công, không được học trường tư. Không có bệnh viện riêng hoặc chế độ khám chữa riêng cho cán bộ lãnh đạo, từ Lý Quang Diệu trở xuống đều phải khám chữa bệnh ở bệnh viện công, khi khám chữa bệnh không được chọn bác sĩ.

Một học giả người Hoa cho rằng Đảng HĐND là đảng của những người thuộc tầng lớp tinh hoa dân tộc, không có thành phần khác pha tạp làm hạ thấp tính tiên tiến của đảng. Sinh thời Lê-nin luôn yêu cầu đảng Cộng sản phải là bộ phận tiên tiến nhất của xã hội. Nếu đảng viên không còn là tinh hoa của dân tộc mà trở thành một nhóm lợi ích thoát ly xã hội, chỉ biết tranh giành quyền lợi cho đảng viên thì đó là lúc đảng đã ở vào nguy cơ suy thoái, kết cục là đảng tự đào thải ra khỏi tiến trình phát triển của xã hội. Đảng HĐND Singapore đã luôn luôn cảnh giác trước mọi nguy cơ làm cho Đảng biến chất, tham nhũng, suy thoái. Trên thực tế họ đã làm được như vậy.

***

Thành công của Đảng HĐND và của Singrapore gắn liền với vai trò tổ chức, lãnh đạo khôn ngoan sáng suốt, kiên quyết của cá nhân ông Lý Quang Diệu. Có thể nói không có Lý Quang Diệu thì không có Singapore giàu mạnh, tiên tiến ngày nay.

Trong hơn nửa thế kỷ lãnh đạo Đảng HĐND, Lý Quang Diệu đã biến tư tưởng của ông thành tư tưởng của Đảng, trở thành lãnh tụ tinh thần suốt đời của của Đảng HĐND và người cha của nước Cộng hòa Singapore, được dư luận quốc tế coi là nhà chính trị thành công nhất châu Á.

Tổng thống Nixon từng so sánh Lý Quang Diệu với các chính khách thần kỳ như Bismarck, Disraeli, Churchill. Tổng thống Obama ca ngợi “ Lý Quang Diệu là một trong những nhân vật huyền thoại của châu Á thế kỷ XX và XXI ”. Nguyên Thủ tướng Anh Tony Blair nói ông là “nhà lãnh đạo thông minh nhất tôi từng gặp”. Nguyên Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger nói chưa một nhà lãnh đạo thế giới nào “từng dạy tôi nhiều hơn ông”.

Cổ nhân có câu “Cái quan định luận”, nghĩa là chỉ có thể đánh giá đúng một người sau khi người ấy đã chết.

Lý Quang Diệu qua đời hôm 23/3 vừa qua, nhân dân Singapore và cả thế giới tiếc thương. Lãnh đạo và dư luận các nước đều đánh giá cao về ông.

Tổng thống Obama phát biểu: “Ông ấy là một người khổng lồ thực sự của lịch sử, sẽ được nhiều thế hệ nhớ tới với tư cách là người cha sáng lập đất nước Singapore hiện đại và là một trong những chiến lược gia vĩ đại nhất của châu Á”. Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-Moon mô tả: “Lý Quang Diệu là nhân vật huyền thoại ở châu Á, được tôn kính bởi phẩm chất lãnh đạo mạnh mẽ”. Chủ tịch Tập Cận Bình viết trong điện chia buồn:  Lý Quang Diệu là nhà sáng lập nước Cộng hòa Singapore, cũng là nhà chiến lược và nhà chính trị được cộng đồng quốc tế tôn trọng; ông là bạn cũ của nhân dân Trung Quốc. Thủ tướng Anh Cameron nói Lý Quang Diệu là một trong những “nhà chính trị vĩ đại nhất”, và nhắc lại lời của cố Thủ tướng Thatcher: “Ngoài Lý Quang Diệu ra, trên thế giới không có bất cứ lãnh tụ nước nào được bà khâm phục như vậy.” Báo Washington Post viết: ông ấy “là nhà độc tài được thế giới dân chủ ưa thích”.

Có thể tin chắc rằng Đảng HĐND sẽ tiếp tục dẫn dắt nhân dân Singapore đi theo con đường của Lý Quang Diệu, tiến tới một tương lai tươi sáng hơn nữa.

Tác giả: Hồ Anh Hải

(Nghiên Cứu Quốc Tế)

My2

Thật bất ngờ gần 40 năm, quân đội Mỹ lại có mặt tại Việt Nam.

Sáng 24.3, tại trường Tiểu học Bình Thanh Đông, xã Bình Thanh Đông, huyện Bình Sơn, gần 20 quân nhân thuộc các lực lượng Không quân, Hải quân… của Mỹ đã giúp thầy trò nơi đây xây dựng một số hạng mục và sửa chữa trường học.

Thượng sỹ Lizarraga, phụ trách nhóm này bày tỏ: Dù hơi vất vả nhưng chúng tôi cảm thấy rất vui khi được cùng đồng đội giúp đỡ thầy cô và các em học sinh của trường.

My1

Cùng ngày, tại Trung tâm Văn hóa-Thể thao Dung Quất, KKT Dung Quất, cùng huyện; các quân nhân Mỹ và một số quân nhân các nước Thái Lan; Campuchia, Singapore… cũng đã tổ chức khám bệnh và cấp thuốc miễn phí cho người dân vùng ven biển của địa phương. Theo đó từ hôm qua, ngày 23.4 đến nay, đã khám và cấp thuốc miễn phí cho trên 1000 lượt người dân.

My4

Bà Andrea Dykes, đại diện nhóm quân nhân tham gia chương trình này, cho biết: “Tổng số tham gia có gần 100 quân nhân, trong đó thuộc quân đội Mỹ là 65 người. Đây là lần đầu tiên các quân nhân Mỹ thực hiện hỗ trợ nhân đạo chung tại Quảng Ngãi và là lần thứ 5 tại Việt Nam. Lần này, ngoài 2 nơi đã nêu trên, chúng tôi còn tổ chức khám bệnh và cấp thuốc cho người dân ven biển ở huyện Đức Phổ; sửa chữa trường trường Tiểu học Tịnh Phong, huyện Sơn Tịnh; Phòng khám Đức Chánh và Đức Lợi, huyện Mộ Đức. Hoạt động hỗ trợ sẽ kéo dài đến ngày 30.3, với tổng kinh phí khoảng 1,4 triệu USD”.

My6

Bạn đọc gởi cho ĐCV
© Đàn Chim Việt

Ảnh FB Phạm Hữu Uyển
                                                 Biểu tình ở Praha. Ảnh FB Phạm Hữu Uyển

Sáng nay tại Hà Nội, hàng ngàn người đã xuống đường tuần hành bảo vệ cây xanh. Đây là cuộc tuần hành tiếp theo chủ nhật tuần trước, nhưng số lượng lần này đông đảo hơn.

Những người biểu tình mang theo các thông điệp như: “Chặt hạ cây xanh là hủy hoại môi trường sống”, “Hãy cứu cây xanh”, “Đề nghị thanh tra minh bạch dự án chặt 6700 cây”... và nhiều thông điệp bàng tiếng Anh như “Save trees, save life”, “Love trees”…

Cuộc tuần hành có sự tham gia của đủ mọi lứa tuổi, già trẻ, thậm chí những em bé còn ngồi xe nôi theo cha mẹ. Ghi nhận tại hiện trường cho thấy, thái độ của công an Hà Nội lần này mềm mỏng hơn. Đã có lúc họ gọi loa, yêu cầu anh Nguyễn Chí Tuyến (một biểu tình viên, thành viên No-U) không được phát/ bán áo, nhưng không giằng giật xô xát như nhiều lần trước đó.

Cuộc biểu tình diễn ra ôn òa, văn hóa, thu hút được sự chú ý của du khách. Có một số khách nước ngoài cùng hòa vào dòng người. Theo anh Nguyễn Xuân Diện, rất đông đảo người dân đi đường dừng lại để đọc các biểu ngữ trên tay của đoàn tuần hành và giơ tay bày tỏ thái độ hưởng ứng.

Lần này có sự tham dự của một số phóng viên báo ‘lề phải”. Đặc biệt, sau đó đã có những tờ báo đưa tin trung thực về hoạt động mới mẻ này. Việc này khác với các cuộc biểu tình chống Trung Quốc trước kia, khi báo chí trong nước hoàn toàn đứng ngoài.

Ghi nhận từ những người tham gia cho thấy, dư luận viên và những phần tử càn quấy thường quậy phá trong các cuộc biểu tình trước kia cũng vắng mặt. Vắng mặt luôn cả cờ đỏ và cờ đảng.

Tuy nhiên, trước đó đã có nhiều sinh viên tích cực tham gia biểu tình lần trước bị công an gọi làm việc, khuyên giải hoặc đe dọa. Nhiều trường đại học cũng ra khuyến cáo sinh viên không được tham gia vào hoạt động bảo vệ cây xanh.

Tại Praha

Cùng ngày, tại Praha, thủ đô Cộng hòa Séc, một cuộc biểu tình với nội dung tương tự đã được tổ chức trước cửa đại sứ quán Việt Nam.

Bên cạnh người Việt còn có người Séc, đặc biệt là những sinh viên Séc đang theo học khoa Việt Nam học.

Những người biểu tình đã gửi một bức thư ngỏ phản đối hành động sát hại cây xanh, bày tỏ sự bất bình với chính quyền thành phố Hà Nội và yêu cầu minh bạch hóa chiến dịch chặt hạ cây xanh vừa qua.

Bức thư ngỏ đưa ra đề nghị:

1- Dừng ngay lập tức việc tàn sát cây hàng loạt như thời gian vừa qua.

2- Xác định và công khai ai là người chịu trách nhiệm phê duyệt Dự án.

3- Xác định và công khai ai là người chịu trách nhiệm thi hành Dự án.

4- Đánh giá lại Dự án thay thế, cải tạo cây xanh đô thị Hà Nội, bao gồm cả cách thức chọn lựa, số lượng, và thể loại cây sẽ bị chặt hạ, cách thức chọn lựa cây để thay thế, và cách thức xử lý các cây gỗ bị chặt.

5- Giải trình minh bạch những cây đã bị chặt thời gian vừa qua để đi đến kết luận, liệu việc chặt cây ở đường Nguyễn Trãi, Nguyễn Chí Thanh và các con phố khác có vi phạm pháp luật hay không.

6- Yêu cầu truy cứu trách nhiệm hình sự tất cả những người chịu trách nhiệm và khởi tố trong trường hợp có dấu hiệu vi phạm pháp luật.

Tuy số lượng tham gia ở Praha không lớn, nhưng cuộc biểu tình mang một ý nghĩa đặc biệt, cho thấy, dù sống xa tổ quốc hàng ngàn dặm nhưng bà con vẫn theo dõi sát sao và quan tâm tới tình hình chính trị xã hội của đất nước.

Điều đáng nói, có lẽ đây là lần đầu tiên, có một cuộc biểu tình đông người trước đại sứ quán Việt Nam ở một nước đông Âu. Sự kiện này này chưa từng diễn ra trước đó, trừ cuộc biểu tình một mình của anh Đỗ Xuân Cang khi không được cấp hộ chiếu.

Liệu nó có thể mở đường cho những cuộc biểu tình khác trước cơ quan đại diện Việt Nam ở Séc, Ba Lan và các nước đông Âu  hay không?

Dưới đây là một số hình ảnh:

Ảnh báo Công Lý
                                                              Ảnh báo Công Lý

123

Ảnh Tễu blog
                                                                       Ảnh Tễu blog

Cảnh sát quay phim, chụp ảnh những người tuần hành
                                      Cảnh sát quay phim, chụp ảnh những người tuần hành

Cảnh sát quay phim, chụp ảnh những người tuần hành
Tại Praha

praha-1

praha-1

Ảnh FB Phạm Hữu Uyển
                                                             Ảnh FB Phạm Hữu Uyển

Ảnh FB Phạm Hữu Uyển
                                                              Ảnh FB Phạm Hữu Uyển

© Đàn Chim Việt

                              Ảnh: Dự án alumina Tân Rai khi đang trong quá trình xây dựng.

Hai dự án bauxite Tân Rai (Lâm Đồng) và Nhân Cơ (Đắc Nông) của Tập đoàn Công nghiệp Than - Khoáng sản VN (TKV) đang gặp “sóng gió” khi tại một tọa đàm vừa diễn ra, TS Nguyễn Thành Sơn - nguyên Giám đốc BQL dự án than Đồng bằng sông Hồng (ĐBSH) - công bố những số liệu cho thấy, TKV ngay từ bước lập dự án và chọn nhà thầu Chalienco (Trung Quốc) đã “sập bẫy giá rẻ”. Và TKV đang phải gánh nhiều hệ luỵ.

Trúng thầu giá rẻ, thành... không rẻ

Trong bản báo cáo “Bauxite Tây Nguyên: Những con số biết nói”, TS Nguyễn Thành Sơn cho rằng, theo quy định của Luật Đấu thầu (kể cả trường hợp chỉ định thầu), chủ đầu tư (CĐT) bắt buộc phải có hồ sơ mời thầu (HSMT) được cấp có thẩm quyền phê duyệt. Tuy nhiên, theo ông Sơn, ở VN đến nay không có bất kỳ cơ quan tư vấn nào có đủ kinh nghiệm và trình độ để thực hiện cả 3 công đoạn trên. Giá trị hợp đồng thuê tư vấn quốc tế thường chiếm không quá 5% số giá trị gói thầu EPC (khoảng 600 tỉ đồng). Nhưng thực tế, TKV đã bỏ qua giai đoạn đấu thầu quốc tế rộng rãi, do đó không chọn được các nhà thầu tư vấn có kinh nghiệm và điều này khiến TKV “sập bẫy giá rẻ” do chính mình đặt ra.

Báo cáo cũng cho biết, theo quy định, HSMT của CĐT cần giữ bí mật cho đến khi bán cho các đối tác dự thầu. Còn hồ sơ dự thầu (HSDT) của các nhà thầu cần giữ bí mật cho đến khi công bố kết quả đấu thầu, nhưng việc tiệm cận HSMT và HSDT của các dự án alumina vẫn rất khó khăn do TKV thiếu công khai và minh bạch. Cụ thể, theo phụ lục trong hợp đồng EPC số 1/TKV-CHALIECO ký giữa TKV và nhà thầu Chalienco (Trung Quốc) ngày 14.7.2008 của dự án Tân Rai, nhà thầu chỉ cam kết về công suất 630.000 tấn/năm, giảm 20.000 tấn/năm so với công bố của TKV. Nếu lấy giá trị thực của sai lệch này (20.000 tấn/năm) nhân với suất đầu tư bình quân khoảng 1.000USD/tấn công suất, mức thiệt hại của VN lên tới 20 triệu USD, tương ứng với doanh thu giảm hằng năm khoảng 5 triệu USD. Tương tự, hệ số huy động công suất theo nhà thầu cam kết là lớn hơn hoặc bằng 92,5% (tương đương với 8.103 giờ/năm). Thời gian phải dừng để sửa chữa 28 ngày/năm, tức tương đương với hệ số huy động chỉ có 92,3%, hay tương đương với 8.088 giờ/năm. Sai lệch 15 giờ này trong HSDT tương đương với công suất là 1.302 tấn/năm, quy ra tiền là khoảng 4,05 triệu USD.

Chỉ số đánh giá mức tiêu hao quặng bauxite tinh là chỉ tiêu đánh giá rất quan trọng của dự án alumina. Trong khi mức tiêu hao quặng để sản xuất alumina bình quân trên thế giới là dưới 2 tấn/tấn, mức cam kết của nhà thầu lại là 2,737 tấn/tấn. Giá trị bằng tiền của sai lệch này là 11,607 triệu USD/năm. Nhân với giá trị trong vòng 20 năm, với lãi suất 5%/năm, lên tới 144,65 triệu USD... Thống kê 4 tiêu chuẩn cam kết chính của Chalienco, tổng các giá trị sai lệch trong hồ sơ mời thầu của nhà thầu này lên tới 344 triệu USD (số tròn). TS Sơn cho rằng, nếu nói theo ngôn ngữ kinh tế thì TKV đã mua dự án Tân Rai đắt hơn giá trị thực 344 triệu USD.

                             Sản xuất tinh quặng alumin tại nhà máy alumin Tân Rai. Ảnh: TL 

Liệu có lãi giả, lỗ thật?

Trong quá trình sản xuất alumina Tân Rai, báo cáo cũng chỉ ra dự án có giá thành sản xuất rất thấp. Theo công bố của TKV tại Liên hiệp Các hội khoa học và kỹ thuật VN ngày 9.5.2013, tổng mức đầu tư của Tân Rai là 14.642 tỉ đồng, thời hạn khấu hao dự kiến 30 năm. Giá trị khấu hao tài sản phải được đưa vào giá thành hằng năm thì tính ra giá thành tính đủ khấu hao và chi phí vận chuyển của alumina Tân Rai năm 2013 là 9.974.379đ/tấn, tương đương 464USD/tấn. TKV chỉ công bố con số giá bán 7.957.414 đ/tấn (tương đương 370USD/tấn). Như vậy, để báo cáo Thủ tướng “sản xuất đến đâu tiêu thụ đến đó”, TKV đã cố tình “lờ” đi con số lỗ khổng lồ của năm 2013 là 464 - 370= 94USD/tấn. Cả năm 2013, mức lỗ tương đương khoảng 16 triệu USD/năm.

Cũng theo báo cáo, năm 2014, TKV không dám công bố quyết toán mà “phong tỏa” số liệu quyết toán của dự án Tân Rai. Năm 2014, tổng số alumina tiêu thụ là 492.000 tấn với giá bán bình quân 326,5USD/tấn. Tuy nhiên, giá thành bình quân của alumina tính cả chi phí vận tải về cảng Gò Dầu, và tính đủ khấu hao vào khoảng 8.891.263đ/tấn, tương đương 413,5USD/tấn. Như vậy, năm 2014, mỗi tấn alumina bị lỗ ít nhất là 87USD/tấn. Tổng số lỗ của năm này là 42,8 triệu USD/năm. Với năm 2015, TKV lên kế hoạch cả 2 dự án Tân Rai và Nhân Cơ sản xuất 660.000 tấn alumina, với tổng doanh số dự kiến 4.920 tỉ đồng. Theo tính toán, TKV sẽ lỗ... 37,42 triệu USD/năm nếu sản xuất hết công suất thiết kế. Điều này trái ngược với những số liệu TKV công bố về dự án đang chứng minh hiệu quả kinh tế với nguồn thu từ xuất khẩu xấp xỉ 160 triệu USD luỹ kế đến hết năm 2014.

Trao đổi với Báo Lao Động chiều ngày 29.3, Phó TGĐ TKV Nguyễn Văn Biên cho biết, ông mới biết thông tin liên quan đến báo cáo của TS Nguyễn Thành Sơn qua báo chí. Ông cho hay, TKV sẽ cho xem xét lại các số liệu liên quan và sẽ thông tin chính thức tới báo chí trong thời gian tới.

Hồng Quân

(Lao Động)


3.

Và cũng rất ít dân tộc sinh ra được Lý Quang Diệu. Singapore từ thời Lý Quang Diệu tới hiện nay chỉ có 5 tờ báo (3 tiếng Anh, 2 tiếng Hoa) và 1 đài truyền hình, do hai công ty thân chính phủ nắm giữ. Có một luật bất thành văn vẫn dụng: không đả kích, phê phán chính phủ và các chính khách tối cao. Đáp trả những chỉ trích về chính sách bóp nghẹt tự do ngôn luận, Lý cha đã nói thế này: Nhân quyền phụ thuộc vào truyền thống văn hóa, mô hình xã hội, hoàn cảnh lịch sử của từng quốc gia. Công việc của Sing chỉ người Sing được phép ca thán. Mỹ và Sing là hai nước khác nhau, anh lấy tư cách gì để áp đặt quyền lợi của người Sing như người Mỹ?

(đoạn trích dẫn này dễ dàng tìm thấy trên Youtube, video đen trắng)

Xét trên bình diện thực tế hiện nay, soi tất cả các gương mặt từ quốc nội tới hải ngoại, Pu-Lý của Việt đang ở dạng nòng nọc, chưa thoát thai.

Thế nên, thay vì khí khái đáp trả những đòi hỏi phách lối của ngoại nhân như Lý cha, Việt đã dùng thủ đoạn nhỏ lẻ bẫy người Mỹ và cú sập bẫy lớn nhất, rước  về Mỹ các tâm thần chính trị đang được phong thánh đối kháng u u minh minh trong tù, trao cho họ quyền...tự do ngôn luận kiểu Mỹ, để rồi họ tự phơi ngửa giá trị, ngang  phế nhân tinh thần.

Thế nên, thay vì ex sợ bố con thằng nào như người Sing, lãnh đạo ta như những kẻ chơi bài poker nghiệp dư, vào (mọi) cuộc với tâm thế của kẻ yếu trước các nước lớn và, bằng lòng với chính sách ngoại giao nửa vời, núp dưới tên mềm dẻo.

(chơi bài poker nghĩ mình chiếu dưới thì không thể thắng)

4.

Phần 2. Dân thế, 3. Quan thế. Phần 4 này, nói về truyền thông, 1 trong 3 điểm mà London đánh giá sẽ góp phần nhanh chóng đưa VN cường thịnh. (không trích dẫn nữa vì viết như trẻ nít).

Beo mượn lời facebooker Lọc Chọn Bùi, viết rất duyên thế này.

“Lái các anh, các chị có khi còn dễ hơn dỗ trẻ con.

Tôi không nói tới chuyện phi công cặp máy bay bà già mà là hướng các anh các chị ra khỏi những vấn đề nóng bỏng, thời sự, nhiều tỉ bằng những chuyện rất ất ơ, nhố nhăng và kém lợi nhuận.

Một chiếc ghế cổ điển chốn nhà riêng của vị quan chức hồi hưu, một con lợn trắng lang hồng tận cái làng hẻo lánh là đủ để các anh yên tâm cho anh em nó bình an ăn Tết.

Võ sĩ Vũ Khiêu múa bút tặng Kỳ Duyên như Lữ Bố múa phụng thiên họa kích bên Điêu Thuyền hướng các anh khỏi EVN hay lì xì cho xăng ít lộc đầu năm.

Rồi cái hàng cây xà cừ cùng các em cave thất nghiệp tiếp tục chặn các anh nhốn nháo với kì họp quốc hội mới với bao chuyện đao to búa lớn cỡ Long Thành.

Thật chứ không khác gì mở hoạt hình để bé con nó quên đi chuyện mẹ nó đi vắng mà thôi khóc.” 

5.

Vậy phần kết này, bạn mong chờ những đột biến gene gì trong chuyến thăm Mỹ của một ông lão sẽ về hưu sau mấy tháng nữa.

đang biên

Hồng Beo

(Blog Beo)


 
Top ↑ Copyright © 2010. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Welcome to Tin Tức Hàng Ngày