Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV CỰC NÓNG🔴👉 Quân Đội phản đối Luật Đặc Khu: Toàn văn bài nói CHỐNG TQ của Trung tướng Tư lệnh QK7

Tiếp chuyện về Thăng - Thanh - Thuận


Tại các phiên xét xử mới đây tại hai vụ án Cố ý làm trái tại PVN và vụ án làm thất thoát 800 tỷ đồng tại OceanBank, ông Đinh La Thăng – trong vai trò bị cáo của cả hai vụ án - cũng đã thừa nhận với Hội đồng xét xử rằng, nếu những sai phạm của ông được các cơ quan chức năng thường xuyên kiểm tra, giám sát, phát hiện và ngăn chặn kịp thời, có thể sẽ không xảy ra hậu quả như ngày hôm nay.

Kỹ sư Đỗ Văn Hải.
CÓ ĐÚNG NHƯ VẬY KHÔNG ?

Vì tố cáo những sai phạm của Thăng – Thanh – Thuận, kỹ sư Đỗ văn Hải bị bắt. Sau khi bị tạm giam gần 3 tháng, kỹ sư Đỗ Văn Hải đã được Viện KSNDTC ra Quyết định đình chỉ vụ án, Ban lãnh đạo Tổng Công ty cổ phần Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC) đã tiến hành họp xét kỷ luật đối với ông Đỗ Văn Hải.

Ngày 13.2.2013 Hội đồng kỷ luật PVC đã họp và nhất trí kỷ luật ông Hải với lý do “Hành vi vi phạm của ông Đỗ Văn Hải đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến hoạt động SXKD, lợi ích, uy tín, thương hiệu của Tổng công ty”. Đặc biệt bản án số 2 còn kết luận “việc làm của ông Hải ảnh hưởng tới tâm lý của cổ đông hiện tại và cổ đông tiềm năng của PVC, làm giảm giá trị cổ phiếu trên sàn chứng khoán. Cụ thể, giá cổ phiếu PVX trên sàn chứng khoán đang ở mức 20.900 đồng/cổ phiếu (ngày 19.1.2010) giảm xuống mức 9.800 đồng/cổ phiếu ngày (31.5.2011), với mức giá trên đó làm cho cổ đông của PVC tổn thất số tiền khoảng trên 2.500 tỷ đồng” (?).

Nếu như vậy thì trong khoản thua lỗ 3.300 tỷ đồng của PVC do Thanh tra Chính phủ kết luận, riêng kỹ sư Đỗ Văn Hải đã phải chịu trách nhiệm “gánh” tới 2.500 tỷ đồng.

Tiếp đó, ngày 29.3.2013 ông Vũ Đức Thuận-Tổng Giám đốc PVC đã ký quyết định số 681/QĐ-XLDK-TCNS về việc thi hành kỷ luật ông Đỗ Văn Hải bằng hình thức sa thải do hành vi của ông Đỗ Văn Hải đã “gây thiệt hại nghiêm trọng đến sản xuất kinh doanh, lợi ích, uy tín và thương hiệu của PVC, căn cứ theo khoản a, mục 1 Điều 85 của Bộ luật Lao động”.

Tuy nhiên, việc xử lý và tiếp nhận thông tin của nhiều cơ quan chức năng chưa như ông Hải mong đợi. Ông Đỗ Văn Hải gửi đơn lên Ban Tổ chức T.Ư. Ngày 10.9.2013, Ban Tổ chức T.Ư đã có công văn số 513 chuyển đơn của ông Đỗ Văn Hải sang Ủy ban Kiểm tra T.Ư để Ủy ban xem xét, giải quyết theo thẩm quyền.

Về nội dung tố cáo, Viện KSNDTC ghi nhận việc ông Hải lựa chọn hình thức tố cáo các cá nhân thuộc diện Ban Bí thư quản lý và đề nghị ông Hải gửi đơn đến Ủy ban Kiểm tra T.Ư để xem xét theo quy định của Đảng.

Về những tiêu cực liên quan đến đồng chí Đinh La Thăng trong thời gian làm Chủ tịch HĐTV PVN, đề nghị ông cung cấp tài liệu, liên hệ với Ban Nội chính T.Ư để được chỉ đạo xem xét giải quyết. UBKTTƯ trả lại đơn và hướng dẫn ông liên hệ đến các cơ quan chức năng có thẩm quyền nêu trên để được xem xét, giải quyết theo quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước”.

Ông Đỗ Văn Hải tiếp tục gửi đơn tới Ủy ban Kiểm tra T.Ư ngày 28.8.2013. Tới ngày 3.10.2013, Ủy ban Kiểm tra T.Ư đã có văn bản số 508 về phiếu hướng dẫn ông Đỗ Văn Hải và nêu rõ: “Qua nghiên cứu đơn, UBKTTƯ nhận thấy: Việc ông bị Ban lãnh đạo PVC kỷ luật sa thải đã được Tòa án nhân dân huyện Từ Liêm xét xử và ra Quyết định bản án số 02 ngày 14.8.2013, không đồng ý với bản án, ông đã làm đơn kháng cáo lên Tòa án nhân dân TP. Hà Nội. Vì vậy, đề nghị ông chờ kết quả giải quyết của tòa án.

Trong bản án phúc thẩm số 43 ngày 26.12.2003, Tòa án nhân dân TP. Hà Nội ra phán quyết: “Không chấp nhận yêu cầu khởi kiện của ông Đỗ Văn Hải đối với PVC về việc hủy quyết định sa thải và yêu cầu bồi thường thiệt hại do sa thải trái pháp luật”
.

Tiếp tục kháng cáo lên Tòa án Nhân dân Tối cao, ngày 23.12.2015, Giám đốc thẩm đã có quyết định số 01 về vụ án “tranh chấp về xử lý kỷ luật lao động theo hình thức sa thải” do ông Trần Văn Tuân – Phó Chánh án, Chủ tọa phiên tòa tuyên: Hủy toàn bộ bản án lao động phúc thẩm số 43 ngày 26.12.2013 của TAND TP. Hà Nội và Bản án sơ thẩm số 02 ngày 14.8.2013 của TAND huyện Từ Liêm, đình chỉ việc giải quyết vụ án.

Yêu cầu giải quyết của ông Hải đã được giải quyết bằng quyết định của Chánh thanh tra Bộ LĐTBXH, đây là quyết định giải quyết cuối cùng có hiệu lực pháp luật và ông Hải phải có nghĩa vụ chấp hành. Việc Tòa án cấp sơ thẩm thụ lý, giải quyết yêu cầu khởi kiện của ông Hải là sai.

Con đường chông gai của kỹ sư Đỗ văn Hải chợt có chút hi vọng mong manh khi một cái xe biển xanh chạy ở Hậu giang của Phó chủ tịch Trịnh xuân Thanh bị kiểm tra, bắt giữ và đưa vào vòng kiểm soát. Rồi Thanh trốn ra nước ngoài…

Là một trong số rất ít người dũng cảm tố cáo hàng loạt tiêu cực động trời của ngành dầu khí từ gần 30 năm trước, trong đó có những tố cáo trực tiếp nhắm thẳng vào cá nhân ông Đinh La Thăng – khi đó là Chủ tịch HĐTV của PVN, Trịnh Xuân Thanh cùng nhiều cán bộ cấp cao của ngành này, nhưng chính ông Hải lại là người phải trả giá rất đắt khi bị vướng vòng lao lý...

Vĩ thanh: Các cơ quan cao nhất của đảng đã để cho lời tố cáo của dân chìm nghỉm 6 năm trời. Để Thăng Thanh Thuận làm mưa làm gió 6 năm trời, phá tan tành hàng nghìn tỷ, để chúng nó hủy hoại lòng tin tưởng của nhân dân.

Sáng đó, vẫn cái dáng đi khuỳnh khoàng nặng nề, nhưng gương mặt hồ hởi khác hẳn mọi khi, Đỗ Văn Hải bước tới chỗ chúng tôi, xòe ra tờ giấy A4 gập đôi và nói dõng dạc, như thể một quân nhân vừa trở về nhà sau một trận đánh lớn với chiến thắng, "Đây, các cậu xem đi!".

Biết chắc có điều gì đó quan trọng, chúng tôi liền cầm ngay lấy tờ giấy lên. Giấy mời đề ngày gửi 28.5.2018 của Viện Kiểm sát nhân dân tối cao, do Vụ trưởng Vụ kiểm sát và giải quyết đơn khiếu nại, tố cáo trong hoạt động tư pháp Nguyễn Kim Sáu, thừa lệnh Viện trưởng Viện KSNDTC ký, có nội dung:

... Xét nội dung đơn đề nghị của ông về việc: Đề nghị hủy Quyết định đình chỉ số 01/VKSTC-V1A ngày 20.12.2011 của VKSND Tối cao, phục hồi danh dự và đền bù quyền lợi về tinh thần cũng như vật chất cho ông theo quy định của pháp luật.

Viện KSNDTC mời ông đúng 14h ngày 31.5.2018 (thứ năm), đến trụ sở VKSNDTC (số 44 Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Hà Nội). Lãnh đạo VKSNDTC tổ chức tiếp và đối thoại về nội dung nêu trong đơn đề nghị của ông.

Không cần nói thêm nhiều, chúng tôi cũng hiểu được tâm trạng của Đỗ Văn Hải lúc này. Ông đã chờ đợi giây phút này ròng rã suốt 6 năm nay. Câu chuyện về "hành trình cam go và khốc liệt chống tiêu cực trong ngành dầu khí" của kỹ sư Đỗ Văn Hải lại hiện ra trong đầu chúng tôi. Rõ mồn một...

Phan Trí Đỉnh
 
(FB Phan Trí Đỉnh)

Nguyễn Ngọc Chu - Muốn dân tin thì hãy thực hiện theo di chúc cụ Hồ


Khi ông Nguyễn Thiện Nhân chia sẻ với cử tri Thủ Thiêm hôm 20/6/2018 rằng “Tôi nói giọng Bắc, nhưng tôi người Nam, tôi không gạt bà con đâu”, là lúc chính ông đã thừa nhận những sự thật chát đắng.

Ông Nguyễn Thiện Nhân
Chát đắng đầu tiên, là không phải Dân không muốn tin, mà Dân không dám tin chính quyền nữa, vì chính quyền đã gạt dân nhiều lần.

Chát đắng thứ hai là ông Nguyễn Thiện Nhân không thể viện vào quyền lực Ủy viên Bộ chính trị, cũng như không thể dựa vào quyền lực người đứng đầu TP HCM để lấy lòng tin của Dân, mà ông phải dựa vào gốc rễ đồng hương vùng miền. Đó thực sự là điều chát đắng sâu xa của một quyền lực bao trùm mà không thể bao trùm vì còn những quyền lực bao trùm khác đang phản lại.

Chát đắng thứ ba là sự buột miệng của ông đã hé lộ một nhận thức, rằng người Bắc không đáng tin cậy bằng người Nam. Nhận thức này có thể là của chính ông, hoặc ông nghĩ người Nam nhìn nhận người Bắc như vậy, hoặc là cả hai.

Chát đắng thứ tư là ông đã không nhìn ra được sự thật, rằng điều cốt lõi không nằm ở người Bắc hay người Nam, mà là cái cơ chế này đẻ ra quyền lực lừa gạt. Chính qyền TP HCM trước đó là người Nam chứ không phải người Bắc. Chính quyền đó đã lừa gạt Dân nhiều lần rồi. Chính quyền đó đã đánh mất lòng tin của Dân, gây nên những oan ức tày trời mà bây giờ ông đang phải đối mặt.

Ông Nguyễn Thiện Nhân không thể dựa vào quyền lực UV BCT cao vời vợi để lấy lại lòng tin của Dân, mà phải dựa vào gốc rễ đồng hương mong manh. Vậy thực tế thì nên làm như thế nào để lấy lại lòng tin của Dân?

KHÓC CHO MỘT MẶT BẰNG THƯỢNG THƯ, NGHỊ SĨ

Khi ông Bộ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Văn Thể dùng hai từ THU GIÁ thì cả xã hội sững sờ. Sử dụng hai từ THU GIÁ vô nghĩa và không có trong tiếng Việt, ông Thể đã tự phơi bày mức độ thảm hại của cái bằng tiến sĩ mà ông sở hữu. Nhưng đó chưa phải là điều mấu chốt. Điều mấu chốt nằm ở chỗ, để bảo vệ cho việc tự do điều chỉnh phí BOT của các nhóm lợi ích, mà đến nỗi một ông Thượng thư mang học vị tiến sĩ đã chịu biến thành mù chữ, mù cả luật pháp. Nói mù luật pháp vì nếu thay THU GIÁ cho THU PHÍ mà tránh được pháp luật thì một người TỬ TÙ tự mình gọi mình TẠM TÙ có thoát chết được không? Đó là sự trơ trẽn chỉ có trong thời nay.

Nhưng không chỉ có ông Thể, tiếp ngay sau đó lại đến lượt ông Bộ trưởng Bộ GD&ĐT Phùng Xuân Nhạ, vin vào Luật, cũng đề xuất GIÁ thay cho PHÍ. Ông Nhạ cũng không chỉ tự làm xấu học vị học hàm của mình, mà còn làm tổn thương đến chức danh Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo của quốc gia.

Không hết, lại đến lượt ông nghị Nguyễn Đức Kiên bảo vệ hai từ THU GIÁ đã làm cho dư luận phẫn nộ và tê tái, vì một người trình độ như ông Kiên mà lại leo lên được đến ghế Phó chủ nhiệm UB Kinh tế Quốc Hội.

Rồi tiếp đến là ông Võ Trọng Việt “dịch chuyển đám mây điện toán, đám mây ảo về Việt Nam” làm cả xã hội nổi da gà. Không phải lo quốc tế chê cười trình độ của Chủ nhiệm Uỷ ban Quốc phòng và An ninh Quốc hội Việt Nam, mà là lo cho nền anh ninh quốc phòng của nước nhà đang nằm trong những cánh tay không tương xứng.

Có bao nhiêu ông thượng thư và ông nghị như ông Thể, ông Nhạ, ông Kiên, ông Việt? Rất nhiều. Họ không chỉ là nỗi sợ hãi mà còn là tai vạ. Một mặt bằng thượng thư và nghị sĩ thấp đến mức tủi hổ như vậy thì Đất nước làm sao có cơ hội để đuổi kịp các nước tiên tiến!

THAY ĐỔI PHƯƠNG THỨC LỰA CHỌN ĐBQH

Người dân từ ngàn xưa vốn chỉ muốn bình yên, không ai muốn đối đầu với quan chức và chính quyền. Nhưng khi họ, cực chẳng đã, phải cất lên tiếng nói phản kháng lo lắng, thì đó không chỉ là vì họ bị dồn đến đường cùng, mà còn bởi chính là lúc vận nước đang bị đe dọa.

Một mặt bằng thượng thư và nghị sĩ thấp như hiện nay, chẳng những không thể đưa Đất nước bắt kịp bước đi nhân loại, mà hoàn toàn không thể đối phó được với kẻ thủ thâm hiểm đang ngày một bành trướng lớn mạnh.

Đã đến lúc phải thay đổi phương thức bầu cử ĐBQH. Rằng mọi ứng cử viên muốn tham gia ứng cử để trở thành ĐBQH thì bắt buộc phải thu được một số lượng chữ ký tối thiểu của cử tri, chẳng hạn là 50.000, và tiến hành tranh cử trực tiếp theo khu vực. Chứ không thể là cách Đảng cử và Dân điền phiếu như hiện nay. Lúc đó chất lượng ĐBQH sẽ hoàn toàn khác biệt.

THAY ĐỔI PHƯƠNG THỨC LỰA CHỌN UVTƯ ĐẢNG

Trong Di chúc của mình Cụ Hồ viết: “Trong Đảng thực hành dân chủ rộng rãi”. Thực trạng hàng ngũ lãnh đạo của Đảng mỗi ngày một yếu kém hơn như hiện nay là vì dân chủ trong Đảng chưa được thực hành rộng rãi.

Có bao nhiêu đảng viên từng thốt lên rằng, họ không được trực tiếp bầu ra TBT của mình. Các UVTƯ Đảng cũng không phải do các đảng viên địa phương trực tiếp bầu ra, mà là do Bộ Chính Trị, Ban bí thư, Ban tổ chức Trung ương chọn lựa trước. Bởi thế, không bao giờ là đại diện cho trí tuệ đa số đảng viên cơ sở. Bởi thế không bao giờ chống được chạy chức chạy quyền.

Đã đến lúc phải cách mạng cách thức lựa chọn UVTƯ Đảng, là những người giữ chức bộ trưởng trong chính phủ, là những người đứng đầu các tỉnh, những vị trí vô cùng quan trọng.

Tương tự như trong bầu cử ĐBQH nêu ở trên, mỗi một ứng viên ứng cử vào vị trí UVTƯ Đảng phải thu được một lượng chữ ký tối thiểu, chẳng hạn là của 10.000 đảng viên. Sau đó là tranh cử với các ứng viên khác bằng phổ thông đầu phiếu của toàn bộ đảng viên nơi địa phương mà ứng cử viên muốn tranh chức UVTƯ Đảng. Nếu làm được như vậy thì tức khắc trình độ các UVTƯ Đảng sẽ hoàn toàn vượt xa so với hiện tại.

Từ các UVTƯ Đảng, bằng cách đối đầu loại trực tiếp giữ hai địa phương qua phổ thông đầu phiếu toàn bộ đảng viên của hai địa phương, giống như thể thức bóng đá, mà tìm ra TBT của Đảng. Người chiến thắng tất có trí tuệ vượt trội.

Không phải Bộ chính tri, không phải Ban bí thư, không phải Ban tổ chức Trung ương, cũng không phải Đại hội đại biểu Đảng toàn quốc, mà chỉ có đảng viên toàn quốc trực tiếp bàu cử thì mới chọn ra được TBT xứng đáng.

Hàng ngũ lãnh đạo Đảng mà mạnh thì Đảng tất mạnh. Còn hàng ngũ lãnh đạo của Đảng mà yếu thì Đảng tất yếu. Thực hành dân chủ rộng rãi trong Đảng thông qua quyền bàu cử trực tiếp của các đảng viên sẽ lựa chọn cho Đảng một đội ngũ cán bộ lãnh đạo giỏi. Lúc đó Đảng sẽ không phải lo sợ mất chính quyền, Đảng không phải sợ mất thể chế.

GIẢI PHÁP QUÁ ĐỘ

Thực tế hiện nay, mọi việc quan trọng đều do Bộ chính trị hay Ban chấp hành Trung ương Đảng quyết định trước, rồi mới chuyển sang Quốc Hội bỏ phiếu. Cho nên Quốc Hội không có thực quyền. Minh chứng gần đây nhất là về Dự thảo luật Đặc khu. Bà Chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân đã nói thẳng không che dấu rằng “Bộ chính trị đã quyết định rồi, Dự thảo không trái Hiến pháp, phải bàn để ra luật chứ không thể không ra luật”.

Bởi thế, muốn lấy lại lòng tin của Dân thì trước hết Quốc Hội phải thực quyền, đồng thời các ĐBQH phải là đại diện do chính Dân lựa chọn.

Nếu không thể cách mạng triệt để về quyền lực của Quốc Hội thì cũng có thể đi một bước quá độ. Đó là biến Ban chấp hành Trung ương Đảng thành Thượng Viện và Quốc Hội là Hạ viện.

Làm được những điều nêu trên tất sẽ rất có lợi cho Đất nước.

HÃY LÀM THEO DI CHÚC CỤ HỒ

Lịch sử không có chữ nếu. Nên không nhắc lại lịch sử từ Đại hội Tuor. Không nhắc đến những bức thư Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi cho Tổng thống Truman. Không nhắc đến những lời Stalin khi gặp Hồ Chủ Tịch. Không nhắc đến Cải cách ruộng đất và Trung Quốc. Chỉ biết một thực tế là vào thời điểm cuối cùng trước khi từ giã cõi đời, trong Di chúc Cụ Hồ hoàn toàn không nói đến xây dựng chủ nghĩa xã hội, mà là:

“Xây đựng một nước Việt Nam, hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ, và giàu mạnh”.

Bởi thế, học tập và làm theo Cụ Hồ thì dứt khoát phải bỏ cái đuôi Chủ nghĩa Xã hội.

Cách mạng tháng Tám, kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, chống Trung Quốc xâm lược, nhân dân chấp nhận Đảng, không phải vì Đảng quang vinh vĩ đại, mà là vì Đảng hòa mình vào Dân để cùng toàn Dân dành độc lập cho Đất nước. Đó là lúc Đảng không sợ mất quyền lực mà đặt quyền lợi Tổ Quốc lên trên quyền lợi của Đảng. Không phải bây giờ có Đảng mới thắng giặc ngoại xâm, mà từ ngàn xưa các thời Đinh Lý Trần Lê, không có Đảng nhưng Việt Nam đã đánh tan mọi kẻ thù xâm lược.

Những lời vấn an của ông Nguyễn Thiện Nhân “không gạt bà con đâu” cho thấy Dân không còn tin Đảng thì Đảng phải đặt câu hỏi cho chính mình. Muốn lấy lại lòng tin của Dân thì đừng lo mất quyền lực, mà hãy lo làm sao để Tổ Quốc cường thịnh, nhân dân được ấm no. Khi đặt quyền lợi của Đảng khác với quyền lợi Tổ Quốc thì Đảng không chỉ tách rời khỏi Dân mà còn tự đối đầu với Dân. Dân không ghét bỏ gì Đảng mà đó là Đảng tự xa Dân.

Những tiền bối của Đảng đều ý thức sâu sắc rằng, không thể níu giữ quyền lực bằng cấm đoán, lao tù và súng đạn. Cụ Hồ đã nhìn xa nên không ngừng khuyên nhủ phải thực hành rộng rãi dân chủ trong Đảng. Có dân chủ trong Đảng thì mới có dân chủ trong xã hội.

Nếu thực hành dân chủ rộng rãi trong Đảng, để 4,5 triệu đảng viên của Đảng được tự do bầu cử lãnh đạo của mình thì Đảng sẽ tất mạnh. Điều lệ Đảng cũng do Đảng lập ra, nên thay đổi Điều lệ Đảng cho phù hợp với thực tế cuộc sống là điều bắt buộc vì sự sống còn của Đảng.

Những đấu sĩ chân chính không áp đặt lợi thế cho mình. Nếu thực hành dân chủ rộng rãi trong Đảng, để 4.5 triệu đảng viên của Đảng được tự do bày tỏ ý kiến, thì đa số quá bán sẽ biểu quyết lựa chọn quay lại Hiến Pháp 1946 thời Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đó là điều chắc chắn.

Vào cùng một thời điểm trong vũ trụ bao la, nơi này có mặt trời sinh ra mà nơi khác lại có mặt trời tan biến. Đến vũ trụ không cùng mà còn không ngừng thay đổi, huống chi một chủ thuyết thì sao có giá trị vĩnh cửu mà phải tuyệt đối noi theo. Khư ôm lấy điều cũ không chỉ tự làm dốt mình mà còn làm chậm bước tiến của quê hương đất nước.

Nguyễn Ngọc Chu

(FB Nguyễn Ngọc Chu)

Rò rỉ thông tin về việc Trần Đại Quang sẽ lãnh đạo cuộc Chính biến thay đổi thể chế


Rò rỉ thông tin về việc Trần Đại Quang sẽ lãnh đạo cuộc Chính biến thay đổi thể chế



Rò rỉ thông tin về việc Trần Đại Quang sẽ lãnh đạo cuộc 🔴👉 ĐẢO CHÍNH long trời lở đất, lật đổ CSVN

Lầu Năm Góc đình chỉ vô thời hạn một số cuộc tập trận với Hàn Quốc


Mỹ và Hàn Quốc đã đồng ý đình chỉ vô thời hạn hai cuộc diễn tập huấn luyện thuộc một chương trình trao đổi, Lầu Năm Góc cho biết hôm thứ Sáu, sau cuộc họp thượng đỉnh vào đầu tháng này giữa Tổng thống Mỹ Donald Trump và lãnh tụ Triều Tiên Kim Jong Un.

Tư liệu - Cảnh sát Hàn Quốc tuột xuống một máy bay trực thăng trong một cuộc diễn tập chống khủng bố thuộc cuộc tập trận Freedom Guardian, ở Goyang, Hàn Quốc, ngày 21 tháng 8, 2017.
"Để hỗ trợ việc thực thi các kết quả của Hội nghị Thượng đỉnh Singapore, và trong sự phối hợp với các đồng minh Hàn Quốc của chúng tôi, Bộ trưởng Mattis đã đình chỉ vô thời hạn các cuộc diễn tập được lựa chọn," phát ngôn viên Lầu Năm Góc Dana White cho biết.

"Việc này bao gồm đình chỉ cuộc diễn tập FREEDOM GUARDIAN cùng với hai cuộc diễn tập huấn luyện của Chương trình Trao đổi Hàng hải Hàn Quốc theo lịch trình diễn ra trong ba tháng tới," bà White nói.

Về việc đình chỉ các cuộc diễn tập, Bộ Quốc phòng Hàn Quốc nói, "Hàn Quốc và Hoa Kỳ đã quyết định trì hoãn hai cuộc diễn tập của Chương trình Trao đổi Hàng hải Hàn Quốc vô thời hạn, mà lẽ ra sẽ diễn ra trong vòng ba tháng tới.

"Đây là một phần trong các biện pháp tiếp theo sau hội nghị thượng đỉnh Triều Tiên - Hoa Kỳ và hội nghị thượng đỉnh Hàn Quốc -Triều Tiên. Có thể có các biện pháp bổ sung nếu Triều Tiên theo bước bằng sự hợp tác có kết quả."

Tại một cuộc họp báo sau hội nghị với ông Kim ở Singapore, ông Trump thông báo ông sẽ đình chỉ các cuộc tập trận quân sự định kỳ mà Mỹ thực hiện cùng với Hàn Quốc mà ông gọi là "rất khiêu khích" và tốn kém. Triều Tiên từ lâu đã đòi chấm dứt các cuộc tập trận này.

Tuần này, Mỹ và Hàn Quốc cho biết họ đã đình chỉ lên kế hoạch cuộc tập trận Freedom Guardian (Người Bảo hộ Tự do) vào tháng 8.

Năm ngoái, 17.500 binh sĩ Mỹ và hơn 50.000 binh sĩ Hàn Quốc tham gia các cuộc diễn tập Freedom Guardian, dù các cuộc diễn tập này chủ yếu tập trung vào những mô phỏng trên máy tính hơn là diễn tập tập trên thực địa.

Một quan chức Mỹ, phát biểu trong điều kiện giấu tên, hạ giảm tầm quan trọng của việc đình chỉ các cuộc diễn tập huấn luyện của Chương trình Trao đổi Hàng hải Hàn Quốc, nói rằng chúng tương đối nhỏ, theo Reuters.

Quyết định đình chỉ các cuộc diễn tập quân sự với Hàn Quốc khiến các đồng minh, các quan chức quân sự và các nhà lập pháp ngỡ ngàng. Các cuộc tập trận này giúp giữ cho các lực lượng của Mỹ ở trạng thái sẵn sàng tác chiến tại một trong những điểm xung đột căng thẳng nhất của thế giới.

(VOA)

Con đường tơ lụa, mật ước Thành Đô là ý đồ chiến lược của các Luật Đặc khu, An ninh mạng của đảng Cộng sản Tàu-Việt


Cái gọi là thường vụ quốc hội ký quyết định hoãn bỏ phiếu thông qua dự luật đặc khu là một sự dối trá, mị dân trắng trợn nhằm xoa dịu sự phẫn nộ tột cùng của người dân. Sự phẫn nộ của người dân được bày tỏ trên các trang mạng xã hội và rầm rập xuống đường chống luật đặc khu đã làm cho lãnh đạo đảng, chế độ run sợ...

Hình minh họa
Tại sao chúng ta gọi việc hoãn thông qua luật đặc khu là dối trá, mị dân?

Dối trá, mị dân ở chỗ là Vân Đồn đã được “giải phóng mặt bằng” triển khai xây dựng đường xá, đường băng sân bay... không một người dân nào vào được Vân Đồn. Tất cả những gì quan chức lãnh đạo cộng sản lu loa trên loa đài lề đảng chỉ là nói láo để công khai hoá một việc đã rồi.

Bên cạnh luật đặc khu, là luật an ninh mạng cũng là một sự dối trá, mị dân khác của bộ chính trị csVN, vì luật an mạng là một bước lùi trong mục tiêu thu hút đầu tư sau hơn 20 năm đổi mới, hơn 10 năm gia nhập WTO mở cửa giao thương với thế giới tự do. Luật an ninh mạng thực chất chỉ là cái cớ cho bộ chính trị tạo thêm rào chắn gây thêm khó khăn cho các nhà đầu tư của các quốc gia có nền kinh tế thị trường chứ không phải là tạo cơ chế thông thoáng thu hút đầu tư như thời kỳ gọi là đổi mới, mở cửa của csVN.

Luật an ninh mạng của các tên chấp bút làm ra, là ngầm giành ưu thế, tạo điều kiện thuận lợi cho các công ty quốc doanh Trung Quốc, khoác áo đầu tư tư nhân vào chiếm đóng đặc khu. Chiêu trò này là nhất cử lưỡng tiện: vừa phục vụ kế hoạch một con đường một vành đai của con đường tơ lụa trên biển của Trung cộng; vừa là bước đệm hoàn hảo cho việc hoàn thành mật ước Thành Đô của 2 đảng Trung-Việt thậm thụt ký kết từ thập niên 90s của thế kỷ trước.

Hiện tại luật an ninh mạng đã được các ông bà nghị gật trong cái quốc hội, được gọi là cơ quan quyền lực cao nhất nước CHXHCNVN vội vã thông qua ngày 12/06 vừa qua. Sự dối trá, mị dân trong dự luật đặc khu, luật an ninh mạng được các ông thủ tướng Phúc, bộ trưởng Dũng, bà chủ tịch quốc hội Ngân và một dàn báo nô, bồi bút, dư luận viên, ak 47, nghệ sĩ nhân dân... ráo riết tham gia tuyên truyền định hướng dư luận xã hội để họp thức hóa nhượng địa phục vụ con đường tơ lụa trên biển trong ngắn hạn và mật ước Thành Đô trong dài hạn.

Thế nhưng những luận điệu dối trá, mị dân của bộ chính trị csVN, đã không lừa được đông đảo quần chúng nhân dân, và người dân khắp mọi miền đất nước bất chấp đàn áp, đánh đập, bắt bớ đã xuống đường làm nên cuộc biểu lịch sử với nhiều trăm ngàn người tham gia khắp mọi miền đất nước.

Lãnh đạo cộng sản thấy người dân rầm rộ xuống đường phản đối luật đặc khu, luật an ninh mạng quyết liệt và dàn hợp xướng đồng ca của đảng không lừa được người dân, có nguy cơ vỡ trận. Thế cho nên ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sau nhiều tuần lặn sâu đã trồi lên, mở mồm hà hơi tiếp sức đàn em và đám tay chân khuyển mã trong cuộc tiếp xúc cử tri Hà Nội vào ngày 17/06 vừa qua:

"Đối tượng xấu xoáy vào quy định này, cho rằng để cho Trung Quốc vào thuê 99 năm thì mất nước, vì thế kích động đi biểu tình để biểu thị lòng yêu nước. Rõ ràng sự thật đã bị xuyên tạc, bị lợi dụng, kích động để chống đối. Không ai dại dột trao đất cho người nước ngoài để người ta vào làm rối mình, không ai ngây thơ thế...

...Thời kỳ 4.0, công nghệ phát triển có nhiều lợi ích nhưng mặt khác quản lý rất khó. Có những thành phần sử dụng Internet kích động biểu tình, gây rối, lật đổ chính quyền. Chúng ta cần luật bảo vệ chế độ này, không để muốn nói gì thì nói, muốn chửi ai thì chửi. Chúng ta phải khai thác tối đa ưu thế của cách mạng công nghệ, lợi rất lợi, nhưng rất nguy hiểm nếu không cảnh giác. Phải có Luật bảo vệ an ninh mạng, an ninh quốc gia và quyền công dân".

Lập luận của ông Nguyễn Phú Trọng, người đứng đầu nước CHXHCNVN, tự cho là mình là người có lý luận nhưng lý luận của ông không khá hơn dư luận viên 3 củ, lực lượng AK 47 và các tên đĩ mồm lề đảng. Lập luận của ông bí Trọng ngang tầm với lập luận của bầy đàn báo nô, bồi bút chuyên nghề làm văn minh họa XHCN nhưng độ xảo quyệt của ông bí Trọng có phần hơn, khi biết khéo léo chạy tội bán nước cho các đồng chí của ông đã đi gặp cụ tổ Mác-Lê-Mao -Hồ, qua câu nói sau:

“...Chủ trương xây dựng đặc khu đã có từ lâu, có từ những năm 1990, lúc đó cố thủ tướng Võ Văn Kiệt có đi khảo sát Bắc Vân Phong, Khánh Hòa...”

Bí Trọng đưa ra thời điểm 1990 là nhằm nhắc khéo đó là thời kỳ diễn ra mật ước hội nghị Thành Đô, có khả năng đặc khu là một phần trong các điều khoản cam kết của mật ước và ông ta chỉ là người thừa hành nhiệm vụ của đảng giao phó mà thôi. Cũng như trong câu nói ngắn vài chục chữ đó ông Trọng cố tình bỏ lửng việc cố lãnh đạo Võ Văn Kiệt có đi khảo sát Bắc Vân Phong nhưng không nói rõ là ông Võ Văn Kiệt nói gì? Tán thành hay phản đối đặc khu kinh tế Bắc Vân Phong?

Với câu nói ngắn bí Trọng đã ngầm chạy tội, chối tội, đổ tội cho các đồng chí lãnh đạo đời trước bán nước cho Tàu chứ không phải ông ta làm ra và ông ta không nhắc đến bao nhiêu văn kiện mà ông đại diện cho cộng sản Việt ký kết bí mật với cộng sản Tàu? Điều đó cho chúng ta thấy, bản lãnh điếm đàng vượt trội của ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trong cái hệ thống tổ chức gọi là tập thể lãnh đạo cá nhân phụ trách tởm lợm đến ngần nào!

Luật đặc khu, luật an ninh mạng tác động đến an ninh quốc gia và sự tồn vong của dân tộc, khiến người dân đã phẫn nộ tột cùng. Điều đó không bảo đảm an toàn cho các ông bà lãnh đạo đảng, nhà nước csVN nên các ông Trọng Phúc, Ngân, Dũng né tránh trách nhiệm trước lịch sử. Như thay vì đứng ra nhận lãnh trách nhiệm, khắc phục hậu quả thì các ông bà lãnh đạo xếp hàng lên loa đài phân bua, chối tội đổ thừa cho bộ chính trị, cho nghị quyết trung ương, cho các lãnh đạo đời trước để lại?... Rồi cả đám ngậm miệng cho “tập thể lãnh đạo” giao đất cho Tàu đến cùng!

Qua luật đặc khu, luật an ninh mạng giúp cho người dân nhận rõ hơn bộ mặt thật vừa láo, vừa hèn của các ông bà lãnh đạo đảng, chế độ csVN.

Toàn dân đã xăm soi, mổ xẻ tìm ra ý đồ của luật đặc khu, luật an ninh mạng chỉ ra cho các ông bà thấy để tạo ra cơ hội cho các ông bà lôi những tên nội gián chấp bút làm ra 2 luật này. Thế sao các ông bà không chớp thời cơ để loại trừ bọn giặc ngồi sau lưng, vận dụng sức dân làm nên lịch sử? Các ông bà hèn nhát hay chính các ông bà đồng lõa trong âm mưu biến Việt Nam thành tỉnh lỵ của Tàu?

Những ai chịu khó bỏ thời giờ ra đọc luật đặc khu, luật an ninh mạng đều nhận thấy những đứa chấp bút cho luật này đã tạo ra nhiều vỏ bọc che giấu ý đồ thật sự của nó, và mỗi một lớp vỏ là một tấm khiên che chắn cho âm mưu sáp nhập Việt Nam vào Tàu nhưng chúng đã không che mắt được người dân Việt Nam, cụ thể như:

1) Về luật đặc khu thì việc cho thuê đất 99 năm là vỏ bọc thứ nhất. Kêu luật đặc khu thông thoáng, cởi mở thu hút đầu tư làm đầu tàu lôi kéo kinh tế cả nước phát triển là vỏ bọc thứ hai. Đặc khu kinh tế (Special Economic Zone) chỉ là cái tên, là trò treo đầu dê bán thịt chó của bộ chính trị csVN, chẳng có thực chất so với các đặc khu của các nước có nền kinh tế thị trường là vỏ bọc thứ ba. Cả 3 lớp vỏ bọc được các tên chấp bút dự luật làm ra để che giấu kế hoạch giao đất cho Tàu thực hiện kế hoạch một con đường, một vành đai và mật ước Thành Đô do Linh-Mười-Đồng ký kết năm 1990 của thế kỷ trước.

2) Về luật an ninh mạng thì việc chống thông tin xấu, độc hại xâm phạm an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân là vỏ bọc thứ nhất. Chống xuyên tạc lịch sử, phủ nhận thành tựu cách mạng, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc, xúc phạm dân tộc, quốc kỳ, quốc huy, quốc ca, vĩ nhân, lãnh tụ, danh nhân, anh hùng dân tộc là vỏ bọc thứ hai. Luật buộc các công ty nước ngoài đặt máy chủ ở Việt Nam và cung cấp dữ liệu thông tin của người sử dụng là vỏ bọc thứ ba. Cả 3 vỏ bọc chỉ là nhằm mục đích gây khó khăn cho các nhà đầu tư ở thị trường Việt Nam là cách gián tiếp đuổi các công ty đa quốc như Facebook, Google, Youtube để đưa Weibo, Baidu, Tencent... vào Việt Nam.

Các tên làm ra, sử dụng luật an ninh mạng trong tiếng Anh là Cyber Law cho ra vẻ như ta cũng đã theo sát luật quốc tế nhưng thực chất luật an ninh mạng của Việt cộng với Cyber Law của thế giới chẳng dính dáng gì với nhau, nó chỉ là trò treo đầu dê bán thịt chó để bịp các quốc gia phương tây của csVN.

Đúng nghĩa chữ an ninh mạng của thế giới là bảo vệ người dùng internet khỏi bị kẻ xấu (hacker) lấy cắp dữ liệu thông tin cá nhân tống tiền, ăn cắp tiền ngân hàng thông qua giao dịch trên mạng internet và gián điệp kinh tế ăn cắp dữ liệu thông tin chiến lược của các công ty, tập đoàn kinh tế phục vụ mục tiêu cạnh tranh giành mất thị phần của kinh tế thị trường trong thời đại hội nhập toàn cầu hóa của các công ty đa quốc...

An Ninh Mạng không phải tạo ra sân chơi thông thoáng cho các nhà đầu tư phương tây mà luật an ninh mạng là dựng thêm các rào chắn gây khó khăn cho các nhà đầu tư, và làm vũ khí kiểm soát, bắt giữ những người bất đồng chính kiến và làm tấm khiên che chắn bảo vệ chế độ.

Làm luật để quản lý dữ liệu thông tin cá nhân, tổ chức sử dụng internet được xem là vi phạm luật An Ninh Mạng (Cyber Law) phổ biến của quốc tế.

Tóm lại cả 2 luật đặc khu, luật an ninh mạng đều chỉ làm lợi cho Tàu cộng chứ đặc khu kinh tế chẳng có làm đầu tàu lôi kéo kinh tế cả nước chi sất và luật an ninh mạng cũng không phải là để bảo vệ an ninh quốc gia chi cả, vì trong bộ luật hình sự đã có luật an ninh quốc gia, luật an toàn thông tin mạng, không cần phải làm ra luật an ninh mạng.

Từ góc nhìn đó cho chúng ta thấy luật an ninh mạng làm ra là nhằm đuổi Facebook, Google, Youtube của Mỹ cho Baidu, Weibo, Tencent của Tàu vào Việt Nam như nó đã diễn ra ở Tàu. Cũng như luật đặc khu không phải phục vụ mục tiêu kinh tế mà phục vụ mục tiêu chính trị trong ý đồ chiến lược con đường tơ lụa trên biển và mật ước Thành Đô của 2 đảng cộng sản Tàu-Việt.

Le Nguyen

(Dân Làm Báo)

Ma Cao kế tiếp: Canh bạc lớn của Trung Quốc ở Campuchia


LTS: Những gì đang diễn ra ở thành phố Sihanoukville, Campuchia, cũng sắp diễn ra ở Việt Nam, tại các đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc. Mặc dù luật đặc khu chưa chính thức thông qua, thế nhưng các nhà đầu tư Trung Quốc đang có mặt tại các đặc khu nói trên, họ đang chuẩn bị sẵn sàng để triển khai các dự án đã lên kế hoạch.

Hãy nhìn vào các đặc khu Sihanoukville ở nước láng giềng Campuchia, hay Boten ở Lào, để thấy rằng người dân bản xứ đã bị gạt qua bên lề xã hội, nơi tổ tiên họ đã sống nhiều thế hệ, để rồi bây giờ họ chính quyền bị buộc phải nhường sân chơi cho những người đến từ phương Bắc và các đại gia lắm tiền nhiều của.

Các sòng bạc do Trung Quốc tài trợ mọc lên, hủy hoại một ngôi chợ cũ ở Sihanoukville. Ảnh: Kate Geraghty
Đồng tiền Trung Quốc đã làm cho tài sản ở ngôi làng ven biển Sihanoukville mắc như ở Vịnh Byron. Nhưng bây giờ, các sòng bạc và khu nghỉ mát [ở ngôi làng này] quá nhiều, người dân địa phương đang đẩy lùi trở lại – theo nghĩa đen.

Khi một số người đàn ông Trung Quốc kéo hai nhân viên massage người Campuchia ra khỏi một quán bar và buộc họ leo lên một chiếc taxi, Som Neang nói rằng, anh đã không thể bảo vệ được và để cho họ bị bắt cóc.

“Cứu tôi! Người Trung Quốc đưa tôi đi! Tôi không muốn đi!” Một trong những người phụ nữ đang la hét.

Neang và những tài xế taxi người Campuchia khác ở gần đó yêu cầu thả những người phụ nữ đó ra.

“Người Trung Quốc trở nên giận dữ và bắt đầu tấn công chúng tôi“, Neang nói. Những người khác đã sớm tham gia với họ.

Ông nói: “Cuối cùng, có hơn 100 người trong số họ, một số người cầm các thanh kim loại. Nhiều người Campuchia tham gia vào cuộc chiến, nhưng một số người chúng tôi bị đánh đập tệ hại… khi cảnh sát đến nơi, họ bắn chỉ thiên, nhưng người Trung Quốc không sợ và vẫn tiếp tục đánh”.

Sihanoukville từng là một ngôi làng ven biển im lìm, nổi tiếng với những khách du lịch ba lô, ngày càng có nhiều công nhân Trung Quốc, các nhà phát triển, sòng bạc và các nhà đầu tư đến. Nó được các nhà phát triển chào mời như là cảng đầu tiên được Bắc Kinh đầu tư 1.000 tỷ Mỹ kim trong Sáng kiến Vành Đai, Con Đường và một số người nói rằng, thị trấn du lịch nhỏ này được hình thành trong rừng vào thập niên 1960, sẽ là Macau kế tiếp.

Thành phố có một cảng nước sâu và một đặc khu kinh tế liên doanh của đất nước, với 121 công ty hầu hết là Trung Quốc, sản xuất hàng dệt may, may mặc, máy móc và điện tử.

Khu kinh tế rộng 11 km vuông đang được nâng cấp để phục vụ 300 công ty, cung cấp việc làm cho 100.000 lao động, và đường cao tốc 4 làn xe, đã được đề xuất nối thành phố Sihanoukville với Phnom Penh, cách 220 km về phía bắc.

Kết nối Sihanoukville với mạng lưới đường sắt rộng lớn toàn cầu, đường bộ, cảng, đường ống, cáp quang và ngoại giao của Sáng kiến Vành đai Con đường (BRI) là một phần của sự thay đổi triệt để ở Campuchia.

Mọi người nhảy vào quá nhanh

Tiền từ các doanh nghiệp và cá nhân Trung Quốc đang đổ vào Campuchia qua hình thức đường cao tốc, sân bay, tòa nhà chọc trời, đập, cầu, khách sạn, sòng bạc, nhà hàng và các chung cư.

Giá đất ở cả Sihanoukville và Phnom Penh tăng vọt.

Các công ty Trung Quốc, một số do chính phủ kiểm soát, đang đầu tư hàng tỷ đô la vào các ngành công nghiệp may mặc, giày dép và năng lượng, cũng như truyền thông, ngân hàng, tài chính và nông nghiệp.

Trong khi đó, một số đảo và công viên quốc gia của Campuchia, nhô ra trong vùng biển màu ngọc lam của Vịnh Thái Lan, đang bị các nhà phát triển bất động sản Trung Quốc lấy, trong bối cảnh các giao dịch bí mật và các cáo buộc xoáy vào tham nhũng.

Tiền của Trung Quốc chiếm khoảng 30% tổng số vốn đầu tư của nước ngoài vào Campuchia trong năm 2017.

Khoản đầu tư này đã mang lại những thay đổi nhanh chóng về mặt xã hội, tài chính, ngoại giao, chiến lược và nhân khẩu học. Đảng Cộng sản Trung Quốc và Hun Sen, Thủ tướng cố thủ của chế độ Campuchia, cả hai ủng hộ tất cả mọi người nhảy vào đầu tư tài sản quá nhanh.

Tháng Giêng, các đại diện của Tập đoàn Huashi Tứ Xuyên, một trong 50 công ty hàng đầu của Trung Quốc, đã ký một thỏa thuận tại Hội nghị Thượng đỉnh Hợp tác Doanh nhân Vành Đai và Con Đường Trung Quốc – Campuchia, xây dựng một dự án nhà ở thương mại khổng lồ ở Phnom Penh.

Hun Sen và các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã công bố 7 tỷ Mỹ kim, là các khoản đầu tư mới trong vài tháng qua, bao gồm lâm nghiệp, sân bay mới cho Phnom Penh, một bệnh viện và một vệ tinh truyền thông.

Trung Quốc xây dựng đường cao tốc từ Phnôm Pênh tới Sihanoukville, dự kiến ​​sẽ tốn hơn 2 tỷ Mỹ kim.

Quốc gia Đông Nam Á này chỉ có 16 triệu dân, đã trở nên quan trọng đối với tham vọng chính trị và chiến lược của Bắc Kinh tại thời điểm gia tăng mối lo ngại về tiềm năng xung đột trong tuyên bố của Bắc Kinh đối với hầu hết các tuyến đường thủy chiến lược trên Biển Đông.

Ở Sihanoukville, nơi khách du lịch ba lô đến hàng năm để tổ chức tiệc tùng trên một số bãi biển hoang sơ nhất châu Á, nhiều người Campuchia xem sự xuất hiện của hàng chục ngàn người Trung Quốc đại lục, như là một sự thôn tính.

Các biển báo tiếng Anh và tiếng Campuchia đang được thay thế bằng các biển báo được viết bằng tiếng Quan Thoại. Một số địa điểm ven biển và đảo của Campuchia đã được đặt tên mới của Trung Quốc. Siêu thị được đóng gói với hàng hóa Trung Quốc. Người Trung Quốc chơi cờ bạc suốt ngày đêm tại hơn 50 sòng bạc, hầu hết do người Trung Quốc làm chủ và điều hành, với nhiều trò gian lận cờ bạc trên mạng bất hợp pháp dày đặc.

Dọc theo những con đường trải nhựa, người dân từ Trung Quốc đại lục lái xe Bentleys, Porsche và Ferraris.

Trong chín tháng đầu năm 2017, các chuyến bay kết nối với tám tỉnh Trung Quốc đại lục đã đưa 87.900 lượt khách tới, tăng 170% so với năm trước. Hướng dẫn viên Trung Quốc hướng dẫn du khách đến các khách sạn, nhà hàng, sòng bạc và quán bar karaoke của người Trung Quốc.

Sự bùng nổ trong xây dựng được thúc đẩy bởi những người lao động, chủ yếu là người Trung Quốc, mặc dù mức lương tối thiểu cho người lao động địa phương thì thấp $140 Mỹ kim ($184 Úc kim) mỗi tháng.

Mạng xã hội ở Campuchia tràn ngập sự khinh miệt vì thực tế người Trung Quốc đang trả gấp đôi hoặc gấp ba để mua hoặc thuê mặt bằng cho các doanh nghiệp hoặc nhà ở, buộc người Campuchia và người nước ngoài, không phải người Trung Quốc, phải ra khỏi thị trường.

Nhu cầu về đất đai đã đẩy giá cả đất đai ở bờ biển Sihanoukville cao hơn giá cả ở vịnh Byron của Úc. Trong một nhà hàng Trung Quốc trên bãi biển, cạnh bên bốn sòng bạc, một đĩa tôm hùm hấp có giá 80 Mỹ kim (107 Úc kim), cũng đĩa tôm đó có giá chưa tới 5 Mỹ kim (6,7 Úc kim) tại các quán ăn Campuchia gần đó.

Những người nước ngoài không phải người Trung Quốc nói rằng, họ cảm thấy không được chào đón ở các sòng bạc, nơi có một số người Trung Quốc thua hàng trăm ngàn đô la mỗi ngày, theo một doanh nhân Campuchia ở Sihanoukville, đã làm việc 20 năm trong các sòng bạc, cho biết.

Gần đây, một người đàn ông Campuchia đã thắng 130.000 Mỹ kim (175.000 Úc kim) trong một sòng bạc, nhưng khi anh ta đi nhận tiền, người điều hành Trung Quốc từ chối thanh toán, nói rằng người Campuchia đánh bạc là bất hợp pháp. Người đàn ông này trở lại cùng một nhóm bạn đập nát các bàn cờ bạc, trước khi cảnh sát đến.

Phía trên các bãi biển của Sihanoukville là sự phát triển các căn hộ ngoài quy hoạch đang mọc lên, rõ ràng không tuân theo các quy định về quy hoạch, vượt cao hơn các nhà trọ giá rẻ và những chiếc xe van bán burger. Chúng được bán gần như chỉ dành riêng cho các nhà đầu tư Trung Quốc đại lục.

“Bãi biển sẽ chỉ dành cho những người thuê nhà”, Cheng Sourkea, người phụ nữ bán hàng cho Blue Bay, một khu phức hợp sòng bạc và cao ốc 1450 căn hộ chung cư vẫn còn đang xây trên Bãi biển Độc lập (Independence Beach) nổi tiếng của thành phố.

Giá khởi điểm là 320.000 Mỹ kim (khoảng 430.000 Úc kim) cho một căn hộ nhỏ với hai phòng ngủ.

Người nước ngoài không được phép sở hữu đất ở Campuchia, nhưng người kinh doanh Trung Quốc phải trả tới 100.000 Mỹ kim (khoảng 135.000 Úc kim) để mua quyền công dân.

Các nhóm hoạt động môi trường nói rằng, việc thả lỏng xây dựng sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường và những người ủng hộ nhân quyền lo lắng, điều này sẽ gây ra những xung đột văn hóa.

Trong một báo cáo dài ba trang gần đây cho chính quyền trung ương ở Phnom Penh, tỉnh trưởng tỉnh Sihanoukville, ông Yun Min than phiền rằng, sự bùng nổ đã làm gia tăng tỷ lệ tội phạm. Ông nói: Người Trung Quốc tràn ra ngoài sòng bạc và ấu đả, rồi giá cả khách sạn tăng cao, đã ngăn cản khách du lịch Campuchia đến thành phố này, một sân chơi truyền thống cho người dân ở thủ đô.

Tội phạm cũng đổ vào từ Trung Quốc đại lục, qua việc bắt cóc các nhà đầu tư, báo cáo cảnh báo, tạo ra một bầu không khí bất an trong tỉnh. Ngành xây dựng đã trở nên quá tải với các công nhân nước ngoài. Các doanh nghiệp nhỏ ở địa phương không thể cạnh tranh với các doanh nghiệp nước ngoài, tỉnh trưởng đã viết.

Chế độ của ông Hun Sen có lập một lực lượng đặc nhiệm liên Bộ để kiểm tra các khiếu nại.

Xiong Bo, đại sứ Trung Quốc tại Phnom Penh, thừa nhận rằng, một số công dân thất học Trung Quốc đang vi phạm luật pháp Campuchia.

Brad King, một người Úc là giám đốc điều hành của trang web CambodiaRealEstate.com, là người đã sống và làm việc ở Sihanoukville trong hai năm, cho rằng, đó là một cách nói giảm nhẹ vấn đề.

“Tôi sẽ nói thẳng. Họ đã dồn tới nơi này. Bạn hỏi bất kỳ người Campuchia nào ở đó xem”. Ông King nói khi ngồi tại một bàn cafe trên một cầu cảng gần đảo Koh Rong, nơi ông đang sống.

“Nếu bạn đi đến vòng xoay của thành phố khoảng nửa đêm, bạn thường thấy người Trung Quốc và người Campuchia ấu đả … còn có những băng nhóm mafia Trung Quốc đánh nhau nữa”.

Sok Sotam đối mặt với việc bị lấy lại một cửa hàng đồ uống mà cô bán trên đường Serendipity của thành phố, khi các chủ đất Campuchia tìm cách kiếm chác, bằng cách tăng giá.

“Tôi không thích người Trung Quốc … Họ đang chiếm hết chỗ của chúng tôi“, cô nói.

Công nhân và khách du lịch Trung Quốc mà chúng tôi tiếp cận từ chối bình luận.

Phần lớn sự bùng nổ đang được thúc đẩy từ các con bạc, nhiều người trong số họ đến đánh cược trên mạng, điều này là phạm pháp ở Trung Quốc.

Một người trong sòng bạc nói với điều kiện giấu tên, rằng khu vực cờ bạc của thành phố tạo ra lợi nhuận có thể lên đến 1 tỷ Mỹ kim và dễ dàng cho các con bạc vay nợ, điều này dẫn đến xung đột các khoản nợ.

Người trong cuộc cho biết, cảnh sát Trung Quốc thỉnh thoảng đến Campuchia để hỗ trợ cảnh sát địa phương trong việc xác định các tổ chức lừa đảo và các thành viên của các băng nhóm bắt cóc.

Năm ngoái có khoảng 500 đến 600 người tống tiền, đã bị trục xuất khỏi Campuchia, người này nói, và một vài con bạc không có khả năng trả tiền, đã bị giữ lại, trong khi người thân của họ ở Trung Quốc phải thực hiện yêu cầu tài chính.

Những vụ việc như vậy thường không được trình báo với cảnh sát Campuchia.

Bắc Kinh đã tìm cách ngăn chặn những dòng tiền đen chảy vào cờ bạc và đầu cơ khác. Nhưng ông Carl Thayer, một chuyên gia châu Á của Đại học NSW, lưu ý rằng, nhiều doanh nhân đại lục Trung Quốc, đầu tư mạnh vào bất động sản ở nước ngoài để tránh kiểm soát.

“Campuchia thiếu khả năng giám sát có hiệu quả ở tất cả các dự án đầu tư và sắp xếp tài chính của Trung Quốc”, ông nói.

Các nhà phê bình sự đầu tư của Trung Quốc ở Campuchia nói rằng, các nhà lãnh đạo của nước này đã đối xử thuận lợi với các giám đốc của các công ty có mối quan hệ tốt ở một quốc gia được xếp hạng là một trong những nước tham nhũng nhất thế giới.

Cả chục cần cẩu đang làm việc 24 giờ mỗi ngày, xây dựng những khu được cho là một khu nhà chung cư phức hợp và một sòng bạc lớn liền kề với bãi biển Otres của thành phố Sihanoukville. Chủ thầu xây dựng là Tập đoàn Đầu tư và Xây dựng Vân Nam khổng lồ của nhà nước Trung Quốc, nhưng không biết ai đang sở hữu dự án này.

Khi các báo cáo chưa được kiểm chứng lan truyền năm ngoái, rằng một công ty con của tỷ phú Trung Quốc, Jack Ma của Alibaba đứng đằng sau, đã làm giá đất dọc bãi biển tăng vọt. Alibaba từ chối bình luận, chỉ đề cập đến ‘các tin đồn thị trường’.

Các nhóm hoạt động môi trường đã phản đối việc cấp cho công ty Unite International của Trung Quốc một hợp đồng thuê 99 năm, cho thuê 33 km2 bờ biển nằm trong Vườn Quốc gia Ream, gần Sihanoukville, với kế hoạch phát triển du lịch trị giá 5,7 tỷ Mỹ kim.

Một con tàu có sòng bạc trên đó mang tên Rex Fortune, đang neo đậu ngoài khơi, cách bãi biển một cây số, nhưng vẫn chưa mở cửa cho những con bạc.

Sen Chantha, 60 tuổi, đã đánh bắt trên bãi biển này hàng chục năm, nói rằng, các nhân viên kiểm lâm được công ty Yeejia Development Development, công ty con của Unite International, chi trả, giờ đây khuyến khích người dân địa phương không đi đến đó.

“Ngay cả khi chúng tôi đi chung một gia đình và nằm xuống chiếc chiếu, họ đòi chúng tôi phải trả tiền”, ông nói.

Gần 500 gia đình địa phương, nhiều người trong số họ đã phải làm việc quần quật dưới chế độ diệt chủng của Khmer Đỏ trong thập niên 1970, đã nhiều năm phản đối, chống lại sự phát triển trong công viên, bao gồm sân golf, biệt thự bên bờ biển và chung cư cao tầng.

“Công ty đã san ủi đất nhiều chỗ trong khu rừng và nhiều loài động vật chúng tôi từng săn bắn như hươu, gần như đã biến mất”, Chantha nói khi ông hướng dẫn chúng tôi đi xung quanh khối tài sản của công ty.

Chúng tôi đã hỏi một quan chức trong Bộ Đất đai mà chúng tôi gặp tại công viên rằng, tại sao lại phê duyệt, trao cho Trung Quốc rất nhiều dự án sở hữu và xây dựng.

“Chính phủ đã cho người châu Âu và người Mỹ 15 năm để phát triển ở đây và tất cả họ mang lại là [du lịch] ba lô và cần sa”. Ông ta trả lời.

Vài giờ lái xe dọc theo bờ biển Sihanoukville, công viên quốc gia Botum Sakor nằm ở phía tây nam, từng là chỗ ở hoang sơ cho voi, gấu và vượn.

Nhưng Tập đoàn Phát triển Liên minh Thiên Tân từ miền bắc Trung Quốc, lên kế hoạch cho một khu nghỉ mát có kích thước bằng thành phố, rộng 340 km2. Kế hoạch cho một sòng bạc đã bị hủy bỏ. Nó nằm trong hợp đồng thuê 99 năm, bao gồm một bờ biển dài 99 km. Một cao tốc đã cắt một đường xuyên qua khu rừng nguyên sinh và một khách sạn cùng sân golf đã được dựng lên.

Nước ép dưa hấu có giá 8 Mỹ kim (10,75 Úc kim).

Việc phát triển 3,8 tỷ Mỹ kim bao gồm một cảng đủ sâu để xử lý các tàu có trọng tải lên đến 10.000 tấn, dự đoán ngay là nó có thể được Hải quân Trung Quốc sử dụng cho mục đích chiến lược.

Xe hơi được người Trung Quốc chạy trong khu phức hợp, có những chiếc xe quân sự của Campuchia được trưng bày trên cửa sổ của chúng.

Nơi này chỉ cách vùng biển xung đột ở Biển Đông khoảng vài trăm kilômét. Các nhóm hoạt động nhân quyền cho biết, có tới 4.000 gia đình Campuchia được tái định cư khi họ rời khỏi nhà trong khu vực công viên, một số bị buộc trục xuất do những người đàn ông vung rìu và súng trường tự động.

Nhưng sâu bên trong công viên, ở trong một căn cứ quân sự thời Đệ Nhị Thế chiến, bốn gia đình từ chối rời khỏi ngôi làng bên bờ biển của họ, được gọi là Prek Smach Poy Japon. Không ai có thể ghé thăm ngôi làng mà không phải qua một trạm kiểm soát an ninh của công ty.

Một hàng rào lưới thép đã được dựng lên để cô lập dân làng, các cây điều, mít và chuối đã bị đốn bỏ, buộc các gia đình phải sinh sống bằng cách nuôi gia súc và gà.

Sengheang Seh, một phụ nữ trông coi một cửa hàng sửa xe gắn máy, nói rằng, cô lo ngại công ty sẽ san phẳng ngôi làng, hầu hết mọi thứ giờ nằm trong đống đổ nát.

Cô nói: “Tôi cảm thấy mình đang sống trong tù. Tôi không có tự do. Chúng tôi không muốn rời đi”.

Công ty đã cấp cho Sengheang một ngôi nhà nhỏ và lô đất cách xa công viên, nhưng cô không muốn nhận nó. “Nơi tái định cư không có chợ và không có cơ hội cho tôi làm ăn”, cô nói.

Ngin Mon, một góa phụ sống một mình trong làng, nói rằng, cô phải xin phép công ty để được đi lại. Cô nói: “Công ty Trung Quốc bắt nạt tôi quá nhiều. Ngày nay tôi không biết làm cách nào để sống vì tôi không thể rời bỏ làng của mình”.

Lãnh đạo Campuchia, ông Hun Sen, một người khét tiếng chuyên quyền, đã trở thành đối tác khu vực đáng tin cậy nhất của Trung Quốc, khi ông lảng tránh phối hợp với các nước phương Tây, bởi họ chỉ trích các vi phạm nhân quyền của chế độ ông.

Trong một bài phát biểu hồi tháng Hai, nhà lãnh đạo Campuchia đã quá khen ngợi Trung Quốc và khiển trách những người lo lắng về mức độ đầu tư và ảnh hưởng của Trung Quốc lên đất nước ông.

Những tòa tháp trong khu phức hợp Blue Bay mọc lên bên các tòa nhà Campuchia thấp trên bãi biển Independence. Dự án bao gồm một bãi biển riêng. Ảnh: Kate Geraghty
Điều này không phải luôn như vậy.

Năm 1988, Trung Quốc ủng hộ Khmer Đỏ, nhưng sau khi Hun Sen đào thoát khỏi hàng ngũ của mình vào cuối thập niên 1970, ông mô tả Trung Quốc là ‘gốc rễ của mọi điều xấu xa’.

Bây giờ Trung Quốc đã tăng cường quan hệ với Lực lượng vũ trang Hoàng gia Campuchia – kể cả cung cấp phần lớn vũ khí cho họ.

Nhưng ông Carl Thayer nói, Campuchia có nhiều khả năng trở thành một nước lệ thuộc Trung Quốc hơn là một đồng minh quân sự chính thức.

“Khi Thủ tướng Hun Sen qua cầu rút ván với châu Âu và Hoa Kỳ, ông ta có ít lựa chọn … [ông ta] cần Trung Quốc hỗ trợ về chính trị và tiền bạc qua hình thức đầu tư, viện trợ và cho vay để giữ cho chế độ của ông tiếp tục cầm quyền”.

Ông Thayer nói thêm rằng, có nhiều bất cập đối với các khoản đầu tư của Trung Quốc, bao gồm tập trung vào cơ sở hạ tầng vật chất và bỏ mặc các dịch vụ như sức khỏe cộng đồng thiếu đầu tư.

Brad King, một nhà đầu tư bất động sản người Úc, cho biết, Koh Rong có diện tích 78 cây số vuông, cách Sihanoukville 45 phút đi phà, là một trong những hòn đảo đẹp nhất thế giới.

“Tôi muốn chết ở đây”, ông nói về nơi định cư mới của mình.

Nhưng ông King là người từng điều hành hoạt động kinh doanh bất động sản cho chính ông trên Gold Coast, lo ngại, các nhà phát triển Trung Quốc sắp sửa nhắm tới và một chuỗi đảo hoang sơ khác ngoài khơi Campuchia, một trong những biên giới cuối cùng của châu Á.

Sau nhiều năm phản đối một nhà phát triển người Campuchia chiếm lấy đất đai, khoảng 500 gia đình Koh Rong đã thắng trong một trận chiến dài ở tòa án, họ đã giành được quyền sở hữu đất đai.

Ông King nói rằng, ông đang tư vấn cho người dân địa phương tìm kiếm các đối tác Campuchia để cùng nhau phát triển các dự án và không bán cho các nhà đầu tư có tiền mặt đến từ Trung Quốc.

Ông King nói: “Người dân ở đây không muốn thấy người Trung Quốc chiếm lấy hòn đảo. Nhưng nếu họ được trả gấp đôi hoặc gấp ba lần so giá thị trường, họ sẽ làm gì khi họ còn phải lo cho gia đình? Tất nhiên họ sẽ bán, và nó sẽ báo hiệu một thảm họa”.

Lindsay MurdochKate Geraghty

Dịch giả: Trúc Lam - Sydney Morning Herald

(Tiếng Dân)

Vũ “nhôm” và đồng phạm hiện chỉ là phần nổi của “nguyên lý tảng băng trôi”


Liên quan đến Phan Văn Anh Vũ (tức Vũ “nhôm”), liên quan đến đại án kinh tế-tài chính xảy ra tại Ngân hàng Đông Á vừa qua Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an Việt Nam đề nghị truy tố ông Vũ với cáo buộc tội lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản…

Bị can Phan Văn Anh Vũ (tức Vũ “nhôm”)
Vụ án Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ “nhôm” nói chung cũng là một trong những bản tin thời sự “nóng bỏng” ở Việt Nam kéo dài từ cuối tháng 12/2017 sang những tháng đầu của năm 2018. Cũng như những đại án kinh tế-tài chính khác hiện đã và đang xét xử tại Việt Nam, gần một tháng nay sự quan tâm của dư luận đối với vụ án Vũ “nhôm” cũng đã hạ nhiệt để dành cho những vấn đề thời sự “nóng bỏng” hơn, quan trọng đối với đất nước và dân tộc Việt Nam hơn đó chính là việc Quốc hội Cộng sản Việt Nam (CSVN) khóa XIV-kỳ họp thứ 5 quyết định đến dự thảo luật Đặc khu và An ninh mạng 2018.

Vì lẽ này mà những phiên tòa xét xử phúc thẩm Trịnh Xuân Thanh hay xét xử cựu Ủy viên Bộ chính trị CSVN Đinh La Thăng không mấy chiếm vị trí trang đầu báo đài nhà nước Việt Nam và nó cũng chỉ xuất hiện rải rác trên cộng đồng mạng xã hội Facebook, Blog…bao gồm cả thông tin vào ngày 17/6/2018 vừa qua, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an Việt Nam hoàn tất kết luận điều tra bổ sung vụ đại án kinh tế-tài chính xảy ra tại Ngân hàng Đông Á với mức thiệt hại là 3.608 tỉ đồng, chuyển hồ sơ sang Viện kiểm sát Tối cao đề nghị truy tố Vũ “nhôm” nguyên là Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty CP Xây dựng Bắc Nam 79 với cáo buộc tội lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản.

Báo chí đài nhà nước Việt Nam còn cho biết, cùng bị đề nghị truy tố của Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an trong đại án kinh tế- tài chính này là ông Trần Phương Bình nguyên Tổng giám đốc, Phó chủ tịch Hội đồng quản trị và đồng thời cũng là Chủ tịch Hội đồng tín dụng Ngân hàng Đông Á với 3 cáo buộc tội: cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng; lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản; lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản.

Ngoài ra, có 23 bị can khác là đồng phạm trong vụ đại án kinh tế-tài chính lần lượt bị đề nghị truy tố các cáo buộc tội: cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng; lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản và vi phạm quy định cho vay trong hoạt động các tổ chức tín dụng.

Như đã nói trên, mức thiệt hại xảy ra ở Ngân hàng Đông Á được Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công An Việt Nam xác nhận là 3.608 tỉ đồng thì trong số này riêng cá nhân ông Vũ gây thiệt hại là 200 tỉ đồng.

Tờ báo Thanh Niên của nhà nước Việt Nam cho biết, vào năm 2013 do Ngân hàng Đông Á làm ăn sa sút, thua lỗ kéo dài nên ông Trần Phương Bình muốn tăng vốn điều lệ từ 5.000 tỉ đồng lên đến 6.000 tỉ đồng vào năm 2014 nhằm mục đích thu hút vốn đầu tư và giải quyết các vấn đề khó khăn. Để thực hiện ý định này, ông Bình đã thống nhất để cho ông Vũ mua 60 triệu cổ phần của Ngân hàng Đông Á tương ứng với số tiền là 600 tỉ đồng, sở hữu 12,73% cổ phần và có quyền chi phối tại Ngân hàng Đông Á. Bản thân ông Vũ để việc giao dịch với ông Bình thành công, đã thế chấp 220 lô đất tại Đà Nẵng để vay Ngân hàng Đông Á 400 tỉ đồng, còn 200 tỉ đồng thì được ông Bình và những cá nhân của Ngân hàng Đông Á ký giấy tờ cho nộp khống đến nay ông Vũ vẫn chưa trả.

Trước đó, vào ngày 13/6/2018 nhằm phục vụ công tác điều tra vụ đại án kinh tế-tài chính xảy ra tại Ngân hàng Đông Á, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an Việt Nam đã ra lệnh kê biên tài sản đất và tài sản gắn liền với đất tại địa chỉ số 78, 80, 82 và 84 của vợ chồng ông Vũ, yêu cầu Ủy ban TP.Đà Nẵng chỉ đạo phong tỏa, không cho mua bán, chuyển nhượng, tặng cho, ủy quyền những tài sản này dưới mọi hình thức.

Về phía chính quyền các cấp tại TP.Đà Nẵng, hiện cũng đang có những kế hoạch thu hồi và giải quyết dự án nhà hàng bến du thuyền khoảng 4.082m2 nằm tại khu vực phía nam cảng sông Hàn của ông Vũ.

Vào ngày 21/12/2017, Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an Việt Nam tiến hành khám xét nhà ông Vũ, đồng thời cũng để thực hiện việc đọc lệnh tống giam với cáo buộc tội “cố ý làm lộ tài liệu bí mật nhà nước” theo Điều 263 Bộ luật hình sự Việt Nam năm 1999. Tuy nhiên, thời điểm này ông Vũ đã rời khỏi Việt Nam sang Singapore.

Ngày 22/12/2017, Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an Việt Nam phát lệnh truy nã đối với ôn Vũ.

Vì liên quan đến vấn đề hô chiếu, ông Vũ bị phía Cục quản lý xuất nhập cảnh Singapore trục xuất về Việt Nam vào ngày 4/1/2018 và ông Vũ chính thức bị Công an Việt Nam bắt vào ngày này.

Ngoài việc bị truy tố ở đại án kinh tế-tài chính xảy ra tại Ngân hàng Đông Á với số tiền gây thiệt hại là 200 tỉ đồng thì ông Vũ sẽ bị truy tố thêm ở vụ án liên quan đến việc mua-bán những dự án, nhà và đất công sản diễn ra trên địa bàn TP.Đà Nẵng.

Ngoài Trần Phương Bình và các bị can bị khởi tố ở Đại án kinh tế-tài chính xảy ra ở Ngân hàng Đông Á thì những quan chức, cá nhân dính đến vụ án Vũ “nhôm” là khá nhiều nhưng Cali Toaday xin điểm danh vài tên:

-Ông Phan Hữu Tuấn- Trung tướng Công an, nguyên Tổng cục phó Tổng cục Tình báo, Bộ Công an Việt Nam bị khởi tố về hành vi Cố ý làm lộ bí mật Nhà nước.

-Ông Nguyễn Hữu Bách-Cán bộ thuộc Bộ Công an Việt Nam bị khởi tố về hành vi Cố ý làm lộ bí mật Nhà nước.

-Ông Trần Văn Minh-nguyên Chủ tịch Ủy ban TP.Đà Nẵng (giai đoạn 2006-2011) bị khởi tố về hành vi Vi phạm quy định về quả lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí và Vi phạm các quy định của Nhà nước về quản lý đất đai.

-Ông Văn Hữu Chiến-nguyên Chủ tịch Ủy ban TP.Đà Nẵng (giai đoạn 2011-2014) bị khởi tố về hành vi Vi phạm quy định về quả lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí và Vi phạm các quy định của Nhà nước về quản lý đất đai.

-Ông Nguyễn Điểu-nguyên Giám đốc Sở tài nguyên Môi trường Đà Nẵng bị khởi tố điều tra hành vi Vi phạm các quy định của Nhà nước về quản lý đất đai.

-Ông Trần Văn Toán-nguyên Phó giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường Đà Nẵng bị khởi tố điều tra hành vi Vi phạm các quy định của Nhà nước về quản lý đất đai.

-Ông Lê Cảnh Dương –Giám đốc Ban xúc tiến và hỗ trợ đầu tư Đà Nẵng Nẵng bị khởi tố điều tra hành vi Vi phạm các quy định của Nhà nước về quản lý đất đai.

Theo dõi vụ án Vũ “nhôm”, người viết ghi nhận tại Đà Nẵng hiện có một nguồn dư luận không nhỏ cho rằng Vũ “nhôm” và số đồng phạm bị bắt chắc chắn chỉ là một phần nhỏ tạm gọi là phần nổi trong nguyên lý “tảng băng trôi” bởi có thể dư đảng và đồng bọn của Vũ “nhôm” vẫn còn tồn tại ở khắp nơi mà chưa bị Cơ quan An ninh điều tra, Báo đài- truyền thông thẳng thắng và nghiêm khắc đưa ra ánh sáng công lý, dư luận quan tâm bày tỏ sự lo lắng không chừng thành phần này sẽ trổi dậy tác oi tác quái vào thời kỳ hậu Vũ “nhôm”.

Ngoài ra, mặc dù Vũ “nhôm” hiện đang bị Bộ Công an Việt Nam tạm giam để phục vụ công tác điều tra với nhiều tội trạng khác nhau nhưng người viết ghi nhận tại Đà Nẵng có một số cá nhân công khai bày tỏ có cái nhìn cảm tình với Vũ “nhôm, cho rằng Vũ “nhôm” là một người tích cực làm công tác thiện nguyện xã hội, cho rằng những hoạt động quan tâm, giúp đỡ người nghèo, người lao động có thu nhập thấp trên địa bàn TP.Đà Nẵng dưới thời cố Bí thư thành ủy Nguyễn Bá Thanh lúc còn sống có phần “tài trợ” của Vũ “nhôm” trong khối tài sản phi pháp mà Vũ “nhôm” được tạo điều kiện để có./.

Quê Hương

(Calitoday)

Tôi từng là thành phần hăng hái làm “phản động” chống lại tiến trình đổi mới của xã hội Ba Lan


Tôi đặt chân sang Ba Lan cuối năm 1988, đúng lúc nền kinh tế, chính trị, xã hội đất nước này như bên thùng thuốc nổ chỉ chực chờ mồi lửa là tan tành.

Tác giả Trần Quốc Quân (trái) và nhà báo Huy Đức. Ảnh: FB Trần Quốc Quân
Lúc đó đường phố thủ đô Warszawa thì hoang tàn, xám xịt. Các cửa hàng thì vắng teo, trống rỗng. Trên vỉa hè đôi chỗ có những người trung tuổi trải tấm nilon bày bán lèo tèo ít sách cũ, quần áo cũ, đồ cũ. Có cụ bà vai khoác vài nhánh tỏi, cụ ông tay bế con chó con… chôn chân giữa trời tuyết lạnh, đứng bán.

Trên hàng rào nhiều nơi, băng rôn khẩu hiệu chống chính quyền của Công đoàn Đoàn Kết treo công khai. Thậm chí trên các cột điện, các bức tường dán áp phích troll truy nã Đại tướng Jaruzelski, Tổng Bí thư Đàng Công nhân Thống nhất (Cộng sản), Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Ba Lan với giá… 1 triệu USD. Đôi khi diễn ra những cuộc biểu tình ôn hòa có cảnh sát đi theo bảo vệ để chống bạo động, đập phá.

Tháng đầu tiên nhận lương và phiếu mua thịt, cá, đường… gương mặt cả đoàn nghiên cứu sinh chúng tôi ngao ngán, chán chường. Sáng sớm hàng ngày, trên đường đi học nhìn những ông già bà già về hưu xếp hàng dài trước các cửa hàng thực phẩm, chúng tôi thất vọng tràn trề. Chủ nghĩa xã hội phát triển, thiên đường của những người lao động mà nhếch nhác nghèo đói như thế này ư?

Có thời gian hơn nửa năm trời, tôi không có nổi một cọng mì, một hột cơm để nhét vào mồm, toàn phải ăn bánh mì và khoai tây. Đủ trứng, đủ sữa, thịt cá thì kha khá nhưng thiếu rau nên miệng tôi bị nhiệt đau rát.

Ấy vậy mà tình yêu chủ nghĩa cộng sản trong lòng tôi lúc đó thấm đẫm hơn các chiến sĩ Trung đoàn AK47 của ta bây giờ nhiều. Chẳng có gì phải giấu, lúc bấy giờ tôi là đảng viên trẻ tràn đầy nhiệt huyết, quyết hi sinh phấn đấu cho lí tưởng cộng sản “cao đẹp”.

Cả xã hội Ba Lan lúc đó bị phân hóa sâu sắc, bên ủng hộ chế độ cộng sản, bên ủng hộ Công đoàn Đoàn kết đối lập. Sự chia rẽ này len lỏi vào từng cơ quan, nhà máy, trường học, thậm chí từng gia đình.

Đoàn nghiên cứu sinh Ba Lan năm đó có 15 thành viên thì 10 người là đảng viên. Không hề lên gân chút nào, dù cuộc sống thiếu thốn, với tâm trạng thất vọng, chán chường nhưng tất cả chúng tôi vẫn một lòng bảo vệ chính quyền của Đảng “anh em”, chống lại bọn “phản động” Công đoàn Đoàn kết.

Với món nợ 40 tỷ USD không thể trả nổi, nền kinh tế Ba Lan rệu rã bên bờ vực phá sản, Đảng cầm quyền buộc phải ngồi vào “Hội nghị bàn tròn”, đàm đàm phán với lực lượng đối lập mà nòng cốt là Công đoàn Đoàn kết. Một thỏa thuận giữa các bên được đưa ra trên bàn Hội nghị đã làm thay đổi lịch sử Ba Lan, đó là tổ chức cuộc tổng tuyển cử dân chủ để bầu Quốc hội mới với sự tham gia của tất cả các lực lượng chính trị.

Với sự ấu trĩ, với tình cảm thủy chung, tuy bụng trống rỗng nhưng tôi vẫn một lòng chống “phản động” Công đoàn Đoàn kết, để bày tỏ sự ủng hộ đảng cầm quyền “anh em”. Không chỉ riêng tôi, các đồng chí của tôi trong chi bộ đảng nghiên cứu sinh cũng một lòng như vậy.

Khi kết quả bầu cử Quốc hội được công bố với thắng lợi tuyệt đối của phe dân chủ ở cả 100 ghế Thượng nghị viện và 40% ghế bầu lại của Hạ nghị viện. Công đoàn Đoàn kết được chỉ định đứng ra thành lập chính phủ mới, chế độ XHCN Ba Lan bị xóa sổ, mở đầu cho sự sụp đổ liên hoàn của hệ thống XHCN từ Đông Âu đến Liên Xô.

Tôi và các đồng chí trong chi bộ bàng hoàng, hoang mang tột độ. Một câu hỏi lởn vởn ám ảnh mãi trong đầu tôi là: Tại sao nhân dân Ba Lan lại một lòng ủng hộ thế lực “phản động” bằng chính lá phiếu bầu cử tự do của mình? Đảng Công nhân Thống nhất Ba Lan tự giải tán ngay sau đó để chuyển thành Đảng Dân chủ cánh tả.

Chưa hết, tôi vẫn còn đặt hi vọng vào cuộc bầu cử Tổng thống sau đó 1 năm. Nhưng kết quả của cuộc thi đấu giữa ứng cử viên Tổng bí thư Jaruzelski và lãnh tụ Công đoàn Đoàn kết Lech Wałęsa với thắng lợi thuộc về phe dân chủ, “phản động”.

Chế độ XHCN Ba Lan bị xóa sổ một cách dân chủ, công bằng và minh bạch nhưng từng đó vẫn chưa khiến tôi chịu “mở mắt”. Với tình cảm quá sâu nặng của cả gia đình cách mạng nòi, tôi vẫn luyến tiếc thể chế cộng sản Ba Lan. Chỉ sau cuộc đảo chính Gorbachev tại Liên Xô do phe cộng sản bảo thủ tiến hành, tôi mới thực sự thay đổi quan điểm, tư tưởng.

Sau sự sụp đổ của chế độ cộng sản, cuộc sống mới tại Ba Lan thay đổi tích cực từng ngày. Những chiếc lá úa tàn tạ cuối đông lìa cành, mầm lộc đầu xuân bừng dậy đầy sức sống thành thảm lá xanh mướt mát.

Cũng chính các cán bộ viên chức, các sĩ quan quân đội, cảnh sát của chế độ cộng sản Ba Lan cũ đã và đang chung tay tạo dựng nên thể chế mới, xây dựng nên cuộc đời mới tươi đẹp.

Cũng chính lãnh tụ cộng sản từng tuyên bố giải tán đảng (Cộng sản) của mình, năm 1997 khi trở thành tổng thống Ba Lan, ông đã kí Hiến pháp mới, đặt chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa cộng sản ra ngoài vòng pháp luật.

Ba Lan ngày nay là 1 trong số 30 thành viên của Tổ chức các nước phát triển OECD, là đất nước suốt 20 năm nay có tốc độ phát triền kinh tế cao nhất Cộng đồng Châu Âu EU, là đất nước có tỉ lệ tội phạm và li hôn thấp nhất EU, là đất nước phát triển diệu kì mà bất kì bạn bè nào của tôi sang thăm những năm gần đây đều trầm trồ khen ngợi là văn minh, thanh bình, hạnh phúc và đáng sống.

Từ một nước đứng thứ 79 về mực độ tham nhũng, Ba Lan ngày nay nằm trong top 30 nước ít tham nhũng nhất thế giới.

Thế mà có một thời tôi từng là thành phần hăng hái làm “phản động” chống lại tiến trình đổi mới của xã hội Ba Lan. Khi nghĩ về một thời ấu trĩ, cực đoan này, tôi luôn hối lỗi và xấu hổ.

Tôi tin, không lâu nữa đâu, sẽ tới ngày các thành phần ở Việt Nam đang gọi tôi và bạn bè là dâm chủ, là phản động cũng phải hối lỗi và xấu hổ như tôi đã từng.

(FB Trần Quốc Quân)
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑