TTHNOL
Tin Tức Cập Nhật 24/7
Bài Mới

Đăng bởi Tiểu Nhi on Friday, November 24, 2017 | 24.11.17


Có rất nhiều thủ lĩnh của các cuộc khởi nghĩa trong sử Việt đều xuất thân từ những gia đình danh giá hay giàu có. Họ lãnh đạo người dân khởi nghĩa là vì bất bình trước chính sách tàn bạo của chính quyền, hoặc muốn giành lại độc lập cho dân tộc, chứ không phải là vì nghèo khổ, bị “bóc lột”, mà “căm thù” đứng lên khởi nghĩa…

Khởi nghĩa
Chính sự giàu có đã giúp Phùng Hưng chuẩn bị lỹ lưỡng cho cuộc khởi nghĩa. (Tranh minh họa của họa sĩ Đức Hòa trong bộ “Lịch sử Việt Nam bằng tranh” – Sử dụng dưới sự đồng ý của tác giả)
Việc các thủ lĩnh giàu có là điều dễ hiểu, bởi lẽ việc chiêu mộ binh sĩ cũng như nuôi quân đều cần đến tiền của. Kể cả nếu như những thủ lĩnh này không xuất thân giàu có, thì cũng phải được thừa hưởng gia tài thông qua hôn nhân.

Bên cạnh đó, người đứng đầu một cuộc khởi nghĩa cũng phải có tri thức, có điều kiện ăn học tốt, thì mới có thể thu phục được lòng dân, thu phục được những trang tuấn kiệt tham gia khởi nghĩa, hoặc giả chí ít thì cũng biết cách điều binh khiển tướng.

Dưới đây, chúng ta cùng điểm qua một số thủ lĩnh rơi vào trường hợp này theo thứ tự thời gian: Mai Thúc Loan, Phùng Hưng, Dương Đình Nghệ, Lê Lợi, và ba anh em nhà Tây Sơn.

Mai Thúc Loan

Theo giai thoại dân gian thì Mai Thúc Loan sinh ra trong gia đình mà bố mẹ đều là người hiền đức, suốt đời chăm lo làm ăn, làm nhiều việc thiện. Tuy nhiên ông mồ côi bố mẹ từ nhỏ, một người bạn của bố là Đinh Thế vốn là người rất giàu có, nhưng lại trọng nghĩa khinh tài đưa ông về nuôi, xem như con đẻ.

Lớn lên cùng với bố nuôi là người giàu có, ông được ăn học đầy đủ, ngoài học văn, ông còn được học cả côn quyền, giáo mác, cung kiếm, các môn này ông đều giỏi cả; không chỉ thế mà còn biết cả cách bày binh bố trận.
Khởi nghĩa
Sự giàu có đã giúp Mai Thúc Loan có điều kiện tập hợp dân chúng, dựng cờ khởi nghĩa. (Tranh minh họa của họa sĩ Đức Hòa trong bộ “Lịch sử Việt Nam bằng tranh” – Sử dụng dưới sự đồng ý của tác giả)

Nhờ có học hành chữ nghĩa đầy đủ, nên Mai Thúc Loan tiệp cận được với những trang tuấn kiệt thời bấy giờ, sau này đều cùng ông khởi nghĩa và trở thành những tướng trụ cột của ông như Phòng Hậu, Thôi Thặng, Đàn Vân Du, Mao Hoành, Tùng Thụ, Tiết Anh, Hoắc Đan, Khổng Qua, Cam Hề, Sỹ Lâm, Bộ Tân.

Thấy Mai Thúc Loan đã trưởng thành, bố nuôi liền gả người con gái xinh đẹp nết na của mình là Ngọc Tô cho Mai Thúc Loan. Đồng thời chia cho tài sản, ruộng nương để lập nghiệp. Hai vợ chồng cũng quán xuyến việc làm ăn nên tài sản trong nhà ngày một tăng lên.

Lúc này đất nước đang bị đô hộ bởi nhà Đường, dù đang có cuộc sống sung túc và giàu có, nhưng Mai Thúc Loan và các bạn bè cùng chí hướng muốn khởi nghĩa nhằm giành lại độc lập cho dân tộc mình.

Nhờ có tiền của, Mai Thúc Loan liên kết được với nhiều bậc hào kiệt tại các địa phương khác, chiêu binh mãi mã, tạo dựng cơ sở ban đầu vững chắc cho cuộc khởi nghĩa sau này.

Năm 713 sau khi chuẩn bị kỹ càng, Mai Thúc Loan cùng bạn bè dựng cờ khởi nghĩa, dân chúng theo về rất đông, chẳng mấy chốc đã lên đến 10 vạn người.

Xem thêm: Mai Thúc Loan – “Viên ngọc của Trời” mang lại một thập kỷ độc lập trong thời kỳ nghìn năm Bắc thuộc.

Phùng Hưng

Phụ thân của Phùng Hưng là ông Phùng Hạp Khanh vốn xuất thân là một võ tướng, đi theo nghĩa quân của Mai Thúc Loan. Sau khi cuộc khởi nghĩa thất bại, ông về quê nhà ở Đường Lâm, chăm chú việc điền viên và dần trở thành một hào phú giàu có nổi tiếng khắp vùng. Ông cũng âm thầm dạy võ công cho con cháu và dân làng, nhằm sau này có cơ hội sẽ chống lại ách đô hộ của nhà Đường, giành lại độc lập cho giang sơn xã tắc.

Người học trò giỏi nhất xứng đáng kế tục Phùng Hạp Khanh lại chính là con trai của ông là Phùng Hưng. Ngay từ thuở nhỏ Phùng Hưng đã siêng năng theo cha học võ, trở thành người có sức khỏe và khí phách phi thường. Dù xuất thân gia đình giàu có, ông luôn yêu thương người dân làng xóm, luôn sẵn lòng giúp đỡ những người nghèo khó.
Khởi nghĩa
Chính sự giàu có đã giúp Phùng Hưng chuẩn bị lỹ lưỡng cho cuộc khởi nghĩa. (Tranh minh họa của họa sĩ Đức Hòa trong bộ “Lịch sử Việt Nam bằng tranh” – Sử dụng dưới sự đồng ý của tác giả)

Ăn học thành tài, lớn lên Phùng Hưng kết giao với những trang tuấn kiệt học giỏi và đều sống trong những gia đình khá giả. Sinh ra trong thời kỳ đất nước bị đô hộ bởi nhà Đường, chứng kiến cuộc sống bị áp bức nghèo khổ của người dân, Phùng Hưng cùng các bạn bè quyết khởi nghĩa nhằm giành lại quyền độc lập tự chủ cho dân tộc.

Nhờ có tiền của, Phùng Hưng mới có điều kiện cùng bạn bè tập hợp được những trang tuấn kiệt làm nòng cốt cho cuộc khởi nghĩa, dân chúng khắp nơi nghe danh tiếng mà theo về đứng dưới cờ Phùng Hưng.

Dương Đình Nghệ

Dương Đình Nghệ người Ái châu, vốn là một viên quan được nhà Nam Hán cho giữ chức Thứ sử Giao Châu. Tuy vậy, ông vẫn muốn khởi nghĩa nhằm giữ quyền tự chủ cho dân tộc.

Dương Đình Nghệ chọn tìm được 3.000 hào trưởng cũng như các bậc tuấn kiệt đứng dưới cờ nghĩa của mình và gọi họ là giả tử (con nuôi). Có thể tưởng tượng được là để nuôi quân, cũng như thu phục được 3.000 kẻ tinh anh của đất nước, thì tiềm lực của Dương Đình Nghệ phải lớn nhường nào.

Năm 931, Dương Đình Nghệ từ Ái Châu (tức Thanh Hóa ngày nay) kéo quân tiến đánh thành Đại La, quân Nam Hán thua to phải chạy về nước. Dương Đình Nghệ xưng là Tiết độ sứ, ông giao cho các tướng lĩnh trấn giữ cai quản các nơi.

Ngô Quyền

Dương Đình Nghệ thu nhận Ngô Quyền. (Tranh minh họa của họa sĩ Đức Hòa trong bộ “Lịch sử Việt Nam bằng tranh” – Sử dụng dưới sự đồng ý của tác giả)

Trong những người dưới trướng Dương Đình Nghệ có thể kể đến Đinh Công Trứ và Ngô Quyền. Đinh Công Trứ là thân phụ của Đinh Bộ Lĩnh, người có công dẹp loạn 12 sứ quân và lập nên nhà Đinh. Còn Ngô Quyền, con rể của Dương Đình Nghệ, chính là người anh hùng đã giúp dẹp loạn Kiều Công Tiễn, đánh bại quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng, chấm dứt ngàn năm đô hộ Bắc thuộc, mở ra thời kỳ tự chủ của dân tộc.

Lê Lợi

Đại Việt sử ký toàn thư có kể về ông tổ ba đời của Lê Lợi là Lê Hối như sau:

Trước kia, tổ ba đời của vua tên húy là Hối, một hôm, đi chơi Lam Sơn, thấy đàn chim bay lượn quanh chân núi, như hình ảnh nhiều người tụ họp, bèn nói: “Đây chắc hẳn là chổ đất tốt”, rồi dời nhà đến ở đấy. Sau 3 năm thì thành sản nghiệp. Từ đó, đời đời làm quân trưởng một phương.

Cụ Lê Hối sinh ra Lê Đinh, gia sản giàu có. Lê Đinh sinh ra Lê Khoáng, Lê Khoáng có 3 người con trai và 3 con gái, trong đó có Lê Lợi. Các thế hệ họ Lê đến tận thời Lê Lợi thay nhau làm quân trưởng ở Thanh Hóa.

Là một quân trưởng nổi tiếng khắp vùng, Lê Lợi mới có khả năng tổ chức được cuộc khởi nghĩa Lam Sơn. (Tranh minh họa của họa sĩ Đức Hòa trong bộ “Lịch sử Việt Nam bằng tranh” – Sử dụng dưới sự đồng ý của tác giả)

Khi quân Minh đánh bại nhà Hồ, thiết lập chính quyền thống trị, biết tiếng Lê Lợi, tướng nhà Minh là Hoàng Phúc cho ông chức quan để dụ theo, nhưng ông đã từ chối. Trong cảnh dân chúng lầm than cơ cực bởi ách đô hộ của nhà Minh, lại sinh ra trong gia cảnh giàu có như vậy, Lê Lợi quyết tìm một con đường giành lại tự do cho dân tộc mình.

Cuốn “Lam Sơn thực lục” mô tả Lê Lợi là “ẩn dấu ở núi rừng làm nghề cày cấy; đọc sách kinh, sử, nhất là càng chuyên tâm về các sách Thao Lược; hậu đãi các tân khách; chiêu nạp kẻ trốn, kẻ làm phản; ngầm nuôi ác kẻ mưu trí; bỏ của, phát thóc để giúp cho kẻ côi cút, nghèo nàn; hậu lễ, nhún lời, để thu bọn anh hùng hào kiệt; đều được lòng vui vẻ của họ”

Với lợi thế của mình, Lê Lợi đã thành công trong việc xây dựng được cuộc khởi nghĩa Lam Sơn, đánh bại được quân Minh, giành lại độc lập cho giang sơn xã tắc.

Ba anh em nhà Tây Sơn

Theo Gia phả họ Hồ Quỳnh Đôi, thì tổ tiên nhà Tây Sơn vốn họ Hồ ở làng Hương Cái, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An. Người ông của ba anh em nhà Tây Sơn vốn là họ Hồ, tên là Hồ Phi Long ở Nghệ An, gia cảnh nhà họ Hồ lúc đó rất khó khăn.

Bấy giờ đất nước ở trong giai đoạn Trịnh – Nguyễn phân tranh, hai bên có 7 lần giao tranh lớn, trong đó có đến 6 lần là quân chúa Trịnh tấn công chúa Nguyễn nhưng không sao vượt qua được phòng tuyến và bị đẩy lùi.

Duy nhất lần giao tranh thứ 5, quân chúa Nguyễn bất ngờ vượt Lũy Thầy tiến công quân Trịnh đến tận đất Nghệ An và chiếm được 7 huyện ở đây. Cuộc sống vất vả, Hồ Phi Long nhân cơ hội này liền vào Đàng Trong lập nghiệp.

Khác với Đàng Ngoài, cuộc sống người dân Đàng Trong rất sung túc. Hồ Phi Long vào giúp việc cho nhà họ Đinh ở thôn Bằng Chân, huyện Tuy Viễn, tức An Nhơn. Sau đó ông cưới vợ họ Đinh và sinh được một trai tên là Hồ Phi Tiễn. Hồ Phi Tiễn không theo việc nông mà bỏ đi buôn trầu ở ấp Tây Sơn, cưới vợ và định cư tại đó.

Vợ của Hồ Phi Tiễn là Nguyễn Thị Đồng, con gái duy nhất của một phú thương đất Phú Lạc. Cả hai đổi họ của con cái mình từ họ Hồ sang họ Nguyễn của mẹ. Người con là Nguyễn Phi Phúc cũng chuyên nghề buôn trầu và làm ăn phát đạt. Cũng có tài liệu cho rằng họ Hồ đã đổi theo họ chúa Nguyễn ngay từ khi mới vào Nam.

Đến đời ba anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ và Nguyễn Lữ thì gia đình giàu có, được học văn võ rất chu đáo.

Dù có công mở mang lãnh thổ nhưng đến cuối đời, chúa Nguyễn Phúc Khoát bị quyền thần Trương Phúc Loan thao túng, dẫn đến cảnh giang sơn tan nát, người dân ca thán gọi Trương Phúc Loan là Trương Tần Cối (Tần Cối là một gian thần bán nước thời Nam Tống).

Cuộc khởi nghĩa Tây Sơn ban đầu lấy khẩu hiệu là diệt Trương Phúc Loan, phò hậu duệ chúa Nguyễn là Nguyễn Phúc Dương, nên được người dân hưởng ứng, lại thêm tiềm lực giàu có, ba anh em Tây Sơn cũng dễ bề nổi dậy.

Nhưng cuối cùng khi quân Tây Sơn chiếm được Gia Định, thì Nguyễn Phúc Dương (người được Tây Sơn dương khẩu hiệu phò tá), Nguyễn Phúc Thuần, cùng hoàng tộc anh em của Nguyễn Phúc Ánh đều bị giết cả. Riêng Nguyễn Phúc Ánh năm ấy mới 15 tuổi, may mắn có đứa trẻ nhà kép hát che dấu nên mới thoát chết.

*******

Như vậy có thể thấy rằng những bậc thủ lĩnh các cuộc khởi nghĩa không phải là người nghèo khổ, người bị “bóc lột”, mà đều có xuất thân giàu có, hoặc kết thân được với gia đình giàu có. Họ cũng được ăn học đoàng hoàng, người nghĩa lớn thì vì nước mà không tiếc tài vật, người kém hơn thì cũng có tài điều binh khiển tướng.

Trần Hưng

(Tri thức VN)



Hậu APEC: CT Trần Đại Quang áp đảo Tổng Trọng nắm trọn Quân ủy trung ương vì lý do gì?



Đăng ký xem tin mới nhất Kênh TTHN TV mới tại: goo.gl/2qPi8G

(TTHN TV)


Quy trình bãi nhiệm đối với ông Nguyễn Xuân Anh được thực hiện tại kỳ họp bất thường sáng nay của HĐND TP Đà Nẵng. Ông Xuân Anh không tham dự với lý do gia đình. 100% đại biểu có mặt đã biểu quyết thông qua tờ trình bãi nhiệm Chủ tịch HĐND và đại biểu HĐND TP Đà Nẵng đối với ông Nguyễn Xuân Anh.

100% đại biểu HĐND Đà Nẵng biểu quyết bãi nhiệm ông Nguyễn Xuân Anh. Ảnh: Cao Thái
Phó chủ tịch HĐND Đà Nẵng Nguyễn Nho Trung là người điều hành kỳ họp.

Trong phiên khai mạc, ông Đoàn Xuân Hiếu, Chánh văn phòng HĐND đọc tờ trình bãi nhiệm chức vụ HĐND đối với ông Xuân Anh. Sau đó, các đại biểu thảo luận kín tại tổ.

Theo quy trình, các đại biểu thảo luận, biểu quyết bãi nhiệm chức vụ Chủ tịch HĐND đối với ông Nguyễn Xuân Anh, trước khi biểu quyết bãi nhiệm tư cách đại biểu HĐND.

Ông Đoàn Xuân Hiếu, Chánh văn phòng HĐND Đà Nẵng công bố kết quả biểu quyết tại hội trường: Có 100% đại biểu biểu quyết tán thành bãi nhiệm chức vụ Chủ tịch và tư cách đại biểu HĐND Đà Nẵng đối với ông Nguyễn Xuân Anh.

Cao Thái

(VNN)


Đúng ra là tôn nghiêm

Ấy là ám chỉ cái sự “Chất vấn và trả lời chất vấn” trên Đại nghị trường ở nước Nam mới. Nếu chỉ dừng ở đó ắt sẽ bị các vị từng qua các bậc học, lọt qua thi viết phải thí “vấn – đáp”, rầm rầm phản bác, cho tác giả là hồ đồ. Thường ra, vào thi vấn đáp ai cũng hồi hộp, trực diện với hai thày giáo, câu hỏi bốc thăm ngẫu nhiên, không lường trước tình huống, đòi hỏi người đáp vững kiến thức, thần kinh cũng phải vững, nhanh trí, tránh sập bãy câu hỏi. Thời nay, khi dự tuyển, phần viết đã ngon lành vẫn phải qua “Phỏng vấn” toát mồ hôi hột.

Một phiên chất vấn tại nghị trường VN
Đúng ra trả lời chất vấn tại Đại nghị trường phải tôn nghiêm hơn thế bởi là chốn phương diện quốc gia, thiên hạ trông đến, bà con trông vào. Còn nóng hổi bài học của Chánh tòa thượng thẩm lúc đương nhiệm khi đăng đàn trên nghị trường lỡ mồn rằng phải “vơ vét” mới đủ thẩm phán. Thế là STOP, may không phạm húy đến triều đình, thể chế, lại có bằng cấp thực nên chỉ bị… điều chuyển vào cánh gà.

Cuộc vấn – đáp tại nghị trường không phải chỉ có hai thày xăm soi mà gần nửa nghìn thày, cả triệu cử tri dõi theo, nhất hạng là cánh truyền thông lăm lăm ghi hình, thu tiếng. Phàm đã lọt vào Nghị trường, mọi vị đều qua bao lần cử tuyển, hiệp thương, cân nhắc, sáng suốt lựa chọn. Thế nên các ngài nghị có đức tính hơn người là kiên nhẫn ngồi họp dòng dã (chỉ thi thoảng lơ mơ chợp mắt). Còn các chính khách được đăng đàn thì càng siêu. Từng được quy hoạch, không là con vua, cháu chúa thì cũng được gửi gắm. Văn võ song toàn, phải song toàn mới trụ và ngoi lên được qua các cuộc đấu đá quanh năm, chạy chọt bốn mùa. Bằng cấp chất đống, cống hiến đầy ắp. Có đầy và có đủ mới lọt mắt xanh, chui được vào lầu đỏ, trúng vào nhà trắng. Tưởng như với người Vấn sắc sảo, người Đáp mẫn tuệ, thì cuộc sát hạch nào cũng là mẫu cho nền dân chủ hoàn cầu rằng đây là nền siêu dân chủ “made in VC” còn gọi là “chưa dân chủ thế bao giờ”- con cưng của chủ thuyết tự phong là “Đỉnh cao trí tuệ”. Trước ngày vào cuộc đã rung trống ”vấn – đáp” đã sẵn sàng. Kẻ nhẹ dạ ngỏng cổ tin. Người tinh tường hững hờ. Hãy đợi đấy, sự thể không phải “dzậy”.

Vở cũ, đào kép mới mà cũ

Ai đời vấn – đáp trực diện mà người Đáp biết trước được vấn đề sẽ bị hỏi còn câu hỏi theo khuôn mẫu. Thường người Vấn ề à mở đầu dài dòng kính thưa đủ mân bát, lại còn ứng trước thành tích đổ vào cái dạ dày luôn đói công trạng của người Đáp, rằng giỏi lắm, kiến tạo lắm, quyết liệt lắm, công lênh chưa nhiệm kỳ nào lớn như lần này..., nội như vậy đã gần hết định mức thời gian cho một lần hỏi, mãi mới thẽ thọt câu hỏi chiếu lệ trên giấy đã duyệt, đại loại như: Có biết bất cập ấy không - Trách nhiệm thuộc về ai - Giải pháp thế nào – Khi nào ra tay...

Thành thử người Đáp cứ theo dàn bài đó mà hiên ngang… đáp: Việc nào cũng biết nhưng cụ thể phải chờ báo cáo; có bằng chúng sẽ nghiêm túc điều tra, làm rõ, vi phạm sẽ xử lý nghiêm không có vùng cấm. Sẽ làm ngay, những phải làm trong 5 năm, 10 năm hoặc lâu hơn nữa…, chí ít cũng như liên tục lùi thời hạn thông xe đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông. Quá lắm là nhận trách nhiệm thì sẽ nghiêm khắc rút kinh nghiệm bằng sợi dây “rút kinh nghiệm” dài vô tận. Còn giải pháp thì cả đống giải pháp cổ truyền, điệp khúc: Tăng cường - đẩy mạnh - nỗ lực - kiên quyết…đầy trong chỉ thị, nghị quyết, chiến lược, tầm nhìn, bê y nguyên tương ra, không sai quan điểm, chẳng trái lập trường, đúng cho trăm năm trước, đúng cả trăm năm sau.

Ai đời vào thi vấn - đáp mà người Đáp lại biện bạch do tài liệu để ở nhà. Thảo nào thời nay vào thi mang theo phao là bệnh mãn tính từ lũ nhỏ đến cả Ông siêu học trò đến nay vẫn là chính khách. Ai đời nghe vấn lại khất về nhà làm bài trả nợ sau (nghị trường gọi là trả lời bằng văn bản) mà rồi văn bản cũng mất hút. Tan họp còn về hì hục vác ngọn cờ “Bách chiến bách thắng” tới đích vô cùng, dỗi hơi mà chờ văn bản…

Người Vấn hả dạ, Người Đáp nhơn nhơn, nhờ cái siêu phàm của Vị Tổng Đạo diễn, đặc biệt là thủ thuật gỡ bí cho thí sinh nhỡ bị hóc xương. Người Đáp vừa dứt lời là có ngay bài đít-cua viết sẵn, cũng khuôn mẫu. Trước là tâng bốc người Vấn: Câu hỏi sắc sảo, hiểu biết, xây dựng. Sau thì mơn trớn người Đáp nắm chắc vấn đề, trọng tâm, ngắn gọn, rõ ràng, không loanh quanh, không né tránh, không tranh thủ khoe thành tích, rồi đổ cho câu hỏi quá rộng, phức tạp, nên chỗ nào bí thì nghiêm túc tiếp thu, sớm có giải pháp đột phá, nỗ lực hơn nữa.

Phụ họa cho màn diễn kệch cỡm còn có các đại biểu được chọn lọc, cử tri đã sắp đặt, Nhà đài chờ sẵn, dí mic vào mồm loan truyền lời ngợi ca. Cái sự Vấn – Đáp xưa nay chưa… như thế bao giờ.

Từng được thổi lên rằng có buổi chất vấn đã làm “nóng nghị trường” nhưng lập tức được làm nguội, thậm chí im lặng như tờ, bởi người Đáp bỗng đổi ngôi hiện nguyên hình là quan phụ mẫu, cao dọng. Nào là” Không cho phép chìm xuồng các vụ án tham nhũng”; nào là “Không để lọt giặc tham nhũng”, nào là “doanh nghiệp đừng hối lộ chính quyền”.

Mời xem video: Hậu APEC: CT Trần Đại Quang áp đảo Tổng Trọng nắm trọn Quân ủy trung ương vì lý do gì?



Phớt lờ tất

Bái phục ai đó đủ kiên nhẫn ngồi nghe vấn và đáp nhàm chán, vô bổ vì phải xem màn tuồng cũ, đào kép cũ, bài trí cũng cũ, chỉ có sân khấu sáng quắc, tốn điện khi làng quê ưu tiên cắt điện luân phiên. Vấn cứ vấn, đáp cũng như không. Tha hồ vấn có phải đáp hay không còn do lệnh trên. Kỳ họp thứ 4 này, y tế có 18 Đoàn Cụ nghị chất vấn, về BOT có 11 Đoàn cũng có yêu cầu vậy, song đều thoát hiểm ngoạn mục vào phút chót. Trong một pha Vấn – Đáp xét thấy dễ sinh chuyện thì rung chuông ”Hết giờ”. Vấn – Đáp xong coi như kỳ họp hạ màn. Vỗ tay nhất trí. Vỗ tay thành công rực rỡ. Kỳ họp sau lại vấn, lại đáp.. Vấn – Đáp vậy là ngạo mạn, coi thường công luận, xem ông bà chủ chỉ là hạng dân ngu, nói gì biết nấy, bảo sao nghe vậy. Chỉ tiếc mỗi ngày họp hàng tỷ đồng tiền thuế bay vèo.

Đang quyền bính trong tay phải ra tay. Làm ra chuyện, truy đến tận cùng có mà vỡ trận, tan tành cái bình đã nứt./.

Nguyễn Duy Nghĩa

(Dân Luận)



Bản tin truyền hình tổng hợp từ VOA & RFA sáng Thứ Sáu 24.11.2017



Đăng ký xem tin mới nhất Kênh TTHN TV mới tại: goo.gl/2qPi8G

(TTHN TV)


Chính phủ Donald Trump đang tiếp tục động lực tích cực trong quan hệ Mỹ-Việt

Hình minh họa
Khi bụi đường của chuyến công du châu Á đầu tiên của Tổng thống Donald Trump lắng xuống, các nhà quan sát bắt đầu phê phán Chính phủ Mỹ đã không đạt được nhiều kết quả trong chuyến thăm như lốc xoáy 12 ngày tới 5 quốc gia. Tuy nhiên, những người phê phán này nên xem xét kỹ hơn thời gian ông Trump ở Việt Nam, nơi đã diễn ra đôi điều thật sự có ý nghĩa: Chính phủ Mỹ đã nắm lấy cái động lực tích cực mà Chính phủ thời Obama để lại để nâng sự hợp tác quốc phòng Mỹ-Việt lên một tầm cao mới, chưa từng có. Bước phát triển này là hết sức thiết yếu cho lợi ích chiến lược ở Biển Đông của cả Việt Nam và Hoa Kỳ trong một tương lai dự đoán được.

Chuyến viếng thăm của ông Trump nối tiếp cuộc thảo luận giữa Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc với Tổng thống Mỹ vào ngày 31 tháng 5 tại Nhà Trắng. Cuộc gặp gỡ đó đưa ra một tuyên bố chung, công nhận nhu cầu bảo đảm tự do hàng hải, giải quyết cuộc xung đột về đòi hỏi chủ quyền lãnh thổ trong hòa bình, phù hợp với luật pháp quốc tế và phát triển một bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông có tính ràng buộc về pháp lý – tất cả là những dấu hiệu rõ ràng chống lại sự hiện diện quân sự ngày càng tăng và sự hung hăng của Trung Quốc trong khu vực.

Ở Hà Nội hôm 11 tháng 11, ông Trump gặp người tương nhiệm Trần Đại Quang và hai người không chỉ nhắc lại những tuyên bố trên mà còn đi xa hơn khi công bố khởi sự một bản ghi nhớ có hiệu lực ba năm (2018-2020) thực thi các thành phần chủ chốt của thỏa thuận quốc phòng song phương đã ký trước đó. Dù chưa biết chính xác động thái này sẽ dẫn tới điều gì, lời công bố cho thấy rõ ý định làm sâu sắc thêm các mối quan hệ. Một số lĩnh vực hỗ trợ Việt Nam đang diễn ra bao gồm việc cải tiến năng lực nhận biết của quân đội về phạm vi hàng hải (MDA – maritime domain awareness) cũng như hiện đại hóa đội tàu tuần tra của cảnh sát biển. Thật vậy, ngay trước khi ông Trump gặp ông Phúc hồi tháng 5, Chính phủ Mỹ đã bàn giao cho Việt Nam một tàu tuần tra biển lớp Hamilton để giúp Việt Nam cải thiện năng lực thực thi pháp luật hàng hải.

Ông Trump và ông Quang tái khẳng định kế hoạch đưa một hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ tới vịnh Cam Ranh trong năm 2018 như là một phần của quan hệ đối tác quốc phòng sâu sắc giữa Washington và Hà Nội. Ý tưởng về chuyến viếng thăm này được đưa ra lần đầu tiên trong cuộc họp giữa ông Trump và ông Phúc, sau đó được xác nhận khi Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Ngô Xuân Lịch thăm Ngũ Giác Đài (the Pentagon) hồi tháng 8. Trong tuyên bố chung tháng 11, ông Trump và ông Quang tái khẳng định chuyến viếng thăm của hàng không mẫu hạm Mỹ sẽ được tổ chức trong năm tới và nói thêm rằng, hai bên mong muốn Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ James Mattis sớm đến thăm Việt Nam. Nhưng ông Trump không dừng lại ở những tuyên bố như vậy. Trước khi gặp ông Phúc, và có lẽ đi ra ngoài văn bản định sẵn, ông Trump đề nghị bán hỏa tiễn cho Việt Nam; ông nói rằng “hỏa tiễn [của Hoa Kỳ] là thứ mà không ai theo kịp”. Ngoài ra, trước cuộc gặp với ông Quang, ông Trump còn đề nghị đứng ra “làm trung gian hoặc trọng tài” cho cuộc tranh chấp ở Biển Đông.

Cuối cùng, trong lúc tham dự hội nghị Hợp tác Kinh tế châu Á-Thái Bình Dương (APEC) tại Đà Nẵng ngày hôm trước đó, ngày 10/11, ông Trump đã nhiều lần đề cập tới một khu vực gọi là “Ấn Độ-Thái Bình Dương”. Dù cho cụm từ này đã được đặt ra lần đầu vào năm 2007 để miêu tả mối liên hệ gắn kết ngày càng tăng giữa khu vực Ấn Độ Dương và châu Á-Thái Bình Dương, nhưng với nhiều nhà quan sát, từ đó đến nay nó đã tiến hóa để chỉ một nỗ lực của Hoa Kỳ nhằm sử dụng năng lực hải quân siêu việt của mình làm đòn bẩy chế ngự Trung Quốc trên cả hai đại dương. Thật vậy, ông Trump đã tiếp thêm ý nghĩa cho quan niệm về Ấn Độ-Thái Bình Dương bằng cách làm hồi sinh những cuộc đàm phán bốn bên – gồm Hoa Kỳ, Australia, Nhật Bản và Ấn Độ, trong chuyến công du châu Á của ông.

Tất cả các quyết định này, ngay cả những quyết định còn gây thắc mắc như đề nghị bán hỏa tiễn cho Việt Nam hoặc làm trung gian hòa giải tranh chấp ở Biển Đông, là hết sức tốt lành cho việc làm sâu sắc thêm mối quan hệ quốc phòng song phương trong cuộc theo đuổi các lợi ích chiến lược của cả hai quốc gia.

Với Việt Nam, sự kiện ông Rodrigo Duterte trở thành Tổng thống Philippines đã giáng một đòn nặng vào lập trường của Việt Nam ở Biển Đông. Ông Duterte đột ngột quyết định gác lại thắng lợi mà Manila giành được tháng 7-2016 ở Tòa Trọng tài thường trực quốc tế (PCA) chống lại đòi hỏi chủ quyền quá bành trướng của Trung Quốc trong khu vực; hậu quả là Hà Nội bị bỏ lại một mình đương đầu với vấn đề. Những nỗ lực của Việt Nam nhằm dẫn dắt một cuộc tranh luận triệt để và thẳng thắn một bộ Quy tắc Ứng xử có tính ràng buộc pháp lý với Trung Quốc và các nước tuyên bố chủ quyền khác đã trở nên vô ích. Như vậy, sự ủng hộ từ Washington dưới hình thức bản tuyên bố chung là rất hữu ích vào lúc này. Vượt xa hơn những lời hùng biện thể hiện sự ủng hộ lập trường của Việt Nam, Hà Nội rõ ràng tỏ ra hài lòng với sự thể hiện sức mạnh quân sự của Hoa Kỳ nhằm ngăn cản Trung Quốc hung hăng thêm nữa trên Biển Đông. Điều chưa có tiền lệ là Việt Nam đồng ý để Washington gửi hàng không mẫu hạm tới cơ sở quân sự rất nhạy cảm ở vịnh Cam Ranh, nằm rất gần quần đảo Trường Sa đang có tranh chấp.

Hơn thế nữa, mối quan hệ rõ ràng là mới nhen nhóm của ông Trump với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình làm Việt Nam yên tâm rằng họ sẽ không trở thành con cờ thí trong tính toán địa chiến lược của các siêu cường. Do Hà Nội có lịch sử lâu dài và bất hạnh chiến đấu chống lại các thế lực nước ngoài, gồm cả Hoa Kỳ và Trung Quốc, cũng như áp lực phải lựa chọn giữa các cường quốc xã hội chủ nghĩa và Hoa Kỳ trong thời Chiến tranh Lạnh, Việt Nam đặc biệt lo ngại sự tái diễn một kịch bản như thế. Thay vì vậy, Việt Nam muốn quan hệ Trung-Mỹ được ổn định để duy trì lối tiếp cận hợp tác “đa hướng” (multidirectional) nhưng không liên kết (non-aligned) của mình. Tuy nhiên, Hà Nội cũng đồng thời đánh giá cao một sự hiện diện bền vững của Hoa Kỳ nhằm cân bằng với Trung Quốc. Bằng việc nêu lên khả năng hòa giải vụ xung đột Biển Đông, ông Trump đã mở ra khả năng Hoa Kỳ sẽ tiếp tục giữ một vai trò tích cực và gắn bó trong khu vực. Điều này trái ngược với cái ấn tượng mà ông Trump gây ra trước đây khi ông chấm dứt các chính sách thời Obama như hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) và công cuộc tái cân bằng chiến lược, còn gọi là “xoay trục” sang châu Á – cả hai chính sách này đều tìm cách duy trì sự hiện diện và vai trò lãnh đạo của Washington. Thật vậy, ý tưởng Ấn Độ-Thái Bình Dương của ông Trump có vẻ giống như là một sự thay thế đơn giản cho chiến lược xoay trục sang châu Á.

Sự gắn bó sâu sắc hơn về quốc phòng với Việt Nam của ông Trump cũng là bước phát triển tích cực cho Hoa Kỳ. Washington quan tâm sâu sắc tới tự do biển cả để bảo vệ nền kinh tế toàn cầu. Sự thống trị của Trung Quốc ở Biển Đông đi ngược lại mục tiêu đó, cho nên ủng hộ Việt Nam sẽ gây phức tạp thêm cho khả năng của Bắc Kinh trong việc giành thắng lợi thông qua đe dọa. Ngoài vấn đề Biển Đông, làm việc gần gũi hơn với Việt Nam còn là công nhận những đóng góp quan trọng của nước này vào an ninh khu vực ở các lĩnh vực như hỗ trợ nhân đạo và cứu trợ thảm họa (HA/DR), tìm kiếm và cứu hộ (SAR), hoạt động gìn giữ hòa bình (PKO). Hà Nội quyết định gắn bó với cộng đồng khu vực chỉ mới 25 năm và đã trở thành một nước lãnh đạo ở Đông Nam Á châu về hoạt động quân sự phi truyền thống (non-traditional military operations). Thông qua sự gắn kết của mình, Washington sẽ khuyến khích lối ứng xử tích cực này.

Mời xem video: Phó Văn phòng Quốc hội Thân Đức Nam có bồ nhí và con riêng ông Đinh La Thăng nói gì?

div>

Mặc dù những thành quả này rất đáng hoan nghênh, nhưng dĩ nhiên vẫn có những giới hạn hợp lý trong hợp tác quốc phòng giữa Việt Nam và Hoa Kỳ. Nhiều tướng lãnh cao cấp của Việt Nam đã từng phục vụ trong đội quân chống lại lực lượng Mỹ nay vẫn còn nắm giữ quyền lực. Do đó, mối nghi ngờ sâu sắc đối với ý định của người Mỹ vẫn còn sâu rộng ở đất nước này. Nói cách khác, Việt Nam có thể sẽ không cảm thấy thoải mái khi tiến hành phối hợp huấn luyện với các lực lượng Mỹ hoặc cùng xây dựng những kế hoạch tác chiến. Ngoài ra, với chi tiêu cho quốc phòng mỗi năm chỉ chừng 5 tỉ đô la, Việt Nam sẽ khó mua được nhiều hệ thống vũ khí của Mỹ. Điều đó giải thích cho hiện tượng Hà Nội có vẻ chậm chạp trong việc mua sắm khí tài của Mỹ từ khi ông Obama bãi bỏ hồi tháng 5-2016 một lệnh cấm kéo dài cả thập niên cấm bán cho Việt Nam các loại vũ khí tấn công. Một yếu tố quan trọng khác có thể là do Việt Nam muốn tránh các hành vi khiêu khích có thể gây thù địch với Trung Quốc một cách không cần thiết. Đó cũng là lý do tại sao các nhà lãnh đạo Việt Nam từ chối bình luận về đề nghị của ông Trump bán hỏa tiễn cho Việt Nam. Dù như vậy, có thể trong chốn riêng tư Hà Nội đánh giá cao đề nghị này nhưng vẫn tìm cách duy trì cách hành xử cân bằng tế nhị, đặt mình vào vị trí phải bảo vệ chủ quyền ở Biển Đông trong khi không để mình bị mắc kẹt vào cuộc tranh giành của các siêu cường. Nếu Hoa Kỳ cũng luôn nhớ tới điều này thì quan hệ quốc phòng giữa hai bên sẽ tiếp tục vươn tới mức cao.

Derek Grossman

Huỳnh Hoa dịch

* Derek Grossman là nhà phân tích cao cấp về quốc phòng của tổ chức phi lợi nhuận, phi đảng phái RAND Corporation. Trước đây ông làm người báo cáo tin tức tình báo hàng ngày cho trợ lý Bộ trưởng quốc phòng phụ trách các vấn đề an ninh châu Á và Thái Bình Dương tại Ngũ Giác Đài. Quan điểm thể hiện trong bài viết này là của tác giả.


(Viet-studies)
 
Top ↑ Copyright © 2010. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Welcome to Tin Tức Hàng Ngày