Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV ĐẶC BIỆT (⚡⚡⚡) Trung tướng Phan Hữu Tuấn là ai, có mối quan hệ với Trần Đại Quang và Vũ nhôm ra sao?

Giám đốc Công an Đà Nẵng nói gì về việc sở hữu biệt thự do Vũ "nhôm" tặng?


Đại tá Lê Văn Tam, Giám đốc Công an TP Đà Nẵng khẳng định thông tin lan truyền trên mạng xã hội cho rằng ông sở hữu biệt thự trăm tỉ do Vũ "nhôm" tặng là không chính xác.

Hình ảnh biệt thự được nhà báo N. đăng trên Facebook cá nhân cho rằng đây là biệt thự do ông Tam sở hữu. Ảnh: Facebook D.H.N
Ngày 20-4, trao đổi với phóng viên Báo Người Lao Động, Đại tá Lê Văn Tam, Giám đốc Công an TP Đà Nẵng, cho biết thông tin lan truyền trên mạng xã hội về việc ông sở hữu biệt thự trăm tỉ do Vũ "nhôm" biếu tặng là hoàn toàn không chính xác.

"Đúng là tôi có sở hữu căn biệt thự tại một làng biệt thự nhưng thông tin cho rằng căn biệt thự này do Vũ "nhôm" tặng tôi là không chính xác" - Đại tá Tam khẳng định.

Trước đó chiều 19-4, trên trang Facebook cá nhân của nhà báo D.H.N, công tác tại một tạp chí có văn phòng đại diện tại Đà Nẵng đăng thông tin về việc Đại tá Lê Văn Tam, Giám đốc Công an TP Đà Nẵng, sở hữu biệt thự trị giá hàng trăm tỉ. Theo đó, thông tin từ Facebook của nhà báo N. biệt thự trăm tỉ này nằm trong làng biệt thự bên bờ sông Hàn, thuộc quận Sơn Trà, TP Đà Nẵng và có tin đồn rằng biệt thự này do ông Phan Văn Anh Vũ (tức Vũ "nhôm") biếu tặng ông Tam.

Đại tá Lê Văn Tam, Giám đốc Công an TP Đà Nẵng
Ngoài ra, nhà báo N. còn cho hay thông tin mà bà nắm được, ngoài việc sở hữu biệt thự khủng, đại tá Tam cùng vợ là giáo viên và con trai là cán bộ Sở Xây dựng TP Đà Nẵng cũng đi xe siêu sang.

Nhà báo D.H.N từng bị Công an TP Đà Nẵng cấm xuất cảnh do có đơn tố cáo của ông Phan Văn Anh Vũ. Cụ thể vào tháng 8-2017, trong một lần làm thủ tục tại sân bay Tân Sơn Nhất để đi Myanmar, nhà báo N. được thông báo nằm trong diện cấm xuất cảnh của cơ quan công an.

Sau đó, trong một cuộc họp báo thường kỳ do UBND TP Đà Nẵng tổ chức vào tháng 10-2017, nhà báo N. đã chất vấn về việc bản thân bị công an cấm xuất cảnh. Trả lời vấn đề trên, Đại tá Nguyễn Đức Dũng, Trưởng Phòng Tham mưu Công an TP Đà Nẵng, cho biết vào đầu năm 2017, Công an TP Đà Nẵng tiếp nhận đơn tố giác tội phạm đối với công dân N. của ông Phan Văn Anh Vũ.

Cơ quan công an đã thực hiện các bước theo đúng thẩm quyền, đúng quy trình của việc xử lý tin báo tố giác tội phạm và được Viện KSND TP Đà Nẵng giám sát. Quá trình xử lý, điều tra được áp dụng theo Nghị định 176 của Chính phủ, Thông tư 21 của Bộ Công an nên Công an TP Đà Nẵng đã có lệnh cấm xuất cảnh 3 tháng đối với nhà báo H.N.

Nhóm PV

(Người Lao Động)

Kami - Cựu Trung tướng Phan Hữu Tuấn Phó Tổng Cục trưởng Tình báo BCA là ai?


Ngày 17/4/2018, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã ra quyết định khởi tố bị can và lệnh bắt bị can để tạm giam đối với Phan Hữu Tuấn, sinh năm 1955, trú tại quận Tây Hồ, thành phố Hà Nội, nguyên Phó Tổng cục trưởng Bộ Công an đã nghỉ hưu về hành vi “Cố ý làm lộ bí mật nhà nước” quy định tại Điều 337 Bộ luật Hình sự năm 2015.

Trung tướng Phan Hữu Tuấn Phó Tổng Cục trưởng Tình báo BCA
Cựu Trung tướng Phan Hữu Tuấn sinh 19/6/1955 tại phường Tứ Liên, quận Tây Hồ, Hà Nội có hộ khẩu thường trú tại số nhà 105B phố Yên Phụ, Hà Nội. Ông Phan Hữu Tuấn là em trai của nhà thơ nổi tiếng Phan Thị Thanh Nhàn, người từng nổi tiếng với bài thơ Hương thầm.

Ông Phan Hữu Tuấn tốt nghiệp D4 Đại học Công an, từng công tác nhiều năm tại Tổng cục Tình báo – TC5 Bộ Công An, với chức vụ cao nhất là Trung tướng Phó TC trưởng và nghỉ hưu năm 2016. Do đặc thù của một nhân viên cao cấp tình báo nên ông Phan Hữu Tuấn sống rất kín tiếng. Báo chí nhà nước cho biết, một số người dân sống quanh nhà ông Tuấn cho biết bình thường họ thấy ông khá hiền lành, vẫn trò chuyện với mọi người. Thậm chí một số người còn cho hay không biết ông từng là Tướng công an.

Được biết ông Phan Hữu Tuấn là cấp trên trực tiếp của Thượng tá tình báo Phan Văn Anh Vũ tức Vũ Nhôm, và cũng là người trực tiếp ký tất cả các văn bản dưới danh nghĩa tuyệt mật của Bộ Công an đề nghị các cơ quan chức năng hỗ trợ, cho Vũ nhôm mua bán hàng loạt các hạng mục bất động sản tại Đà Nẵng và một số tỉnh thành khác trong cả nước. Đáng chú ý, ông Phan Hữu Tuấn là người trực tiếp giới thiệu Vũ nhôm tiến hành việc mua cổ phần Ngân hàng Đông Á. Từ sự giới thiệu này của ông Tuấn và sự tiếp sức của ông Trần Phương Bình, Tổng Giám đốc Dong A Bank, Vũ nhôm đã có thể vay tiền của Ngân hàng Đông Á theo lối tín chấp và đã khiến Ngân hàng này thiệt hại hơn 200 tỉ đồng

Nguồn tin từ Bộ Công an cho biết, ông Phan Hữu Tuấn chính là người tổ chức và giúp đỡ cho nhân viên thuộc quyền là ông Phan Văn Anh Vũ, người có liên quan đến vụ án "Cố ý làm lộ bí mật nhà nước", "Trốn thuế", "Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ" bỏ trốn sang Singapore cuối tháng 12/2018.

Vào khoảng 21h30 ngày 17/4, lực lượng chức năng kết thúc việc khám xét nhà ông Phan Hữu Tuấn - cựu Trung tướng, cựu Phó Tổng cục trưởng Bộ Công an ở phố Yên Phụ, quận Tây Hồ, TP Hà Nội.

Một lãnh đạo Công an phường Yên Phụ (quận Tây Hồ, Hà Nội) xác nhận thông tin này và cho biết Cựu Trung tướng Phan Hữu Tuấn không có mặt lúc Công an khám nhà. Theo đó, Công an phường Yên Phụ đã phối hợp cùng các lực lượng chức năng khám xét nhà riêng cựu Trung tướng Phan Hữu Tuấn trên phố Yên Phụ. Việc khám xét nhà ông Tuấn do lực lượng nghiệp vụ Bộ Công an thực hiện, Công an phường chỉ tham gia hỗ trợ bên ngoài.

Tình tiết này giống hệt như sự vắng mặt của đại gia Vũ Nhôm, khi các cơ quan chức năng tiến hành khám xét nhà riêng của ông Phan Văn Anh Vũ, tại 82 Trần Quốc Toản, Quận Hải Châu TP. Đà Nẵng ngày 21/12/2017.

Trước đó, ngày 20/12/2017, Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an đã có quyết định khởi tố ông Phan Văn Anh Vũ về hành vi "Cố ý làm lộ tài liệu bí mật nhà nước" và "trốn thuế" xảy ra tại thành phố Đà Nẵng và một số địa phương.

Sau khi công bố quyết định khởi tố, do xác định bị can không có mặt tại nơi cư trú ở số 82 Trần Quốc Toản (Đà Nẵng) và không biết bị can đang ở đâu nên Cơ quan An ninh điều tra đã ra quyết định truy nã bị can.

Ông Phan Văn Anh Vũ bỏ trốn sang Singapore và bị Cơ quan quản lý xuất nhập cảnh Singapore (ICA) bắt ngày 28/12/2017 do vi phạm Đạo luật di trú của nước này và bị trục xuất sau đó.

Nguồn tin cao cấp cũng tiết lộ cho biết, ngôi nhà 105B phố Yên Phụ, Hà Nội và 3 ngôi nhà liền kề là đều là của anh em nhà ông Phan HữuTuấn, là các căn nhà hương hỏa của bố mẹ ông Phan Hữu Tuấn chia cho các con. Bản thân ông Phan Hữu Tuấn và gia đình của ông không còn sống tại nơi đó. Cũng theo nguồn tin này, ông Phan Hữu Tuấn là một người thân cận của ông Trần Đại Quang thời còn là Bộ trưởng Bộ CA. Nguồn tin cũng cho hay, tin đồn đoán cho rằng ông Phan Hữu Tuấn đã không có mặt tại Hà Nội kể từ khi có tin cho rằng, Chủ tịch Nước Trần Đại Quang đã bay sang Nhật bản để "điều trị bệnh" ngay trong đêm 6/4/2018, ngay sau khi có tin bắt cựu Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát - trung tướng Phan Văn Vĩnh.

Ngày 17 tháng 04 năm 2018

© Kami

(Blog RFA)

Bùi Tín - Làm thế nào hàn gắn quan hệ đối ngoại?


Hiện nay quan hệ đối ngoại của nước CHXHCN Việt Nam đang ở vào thời xấu, căng thẳng với một số nước. Điều này ai cũng biết. Nhưng vì nhiều lẽ người ta cứ im lặng, hy vọng thời gian sẽ tự nó hàn gắn, có lợi cho các bên. Ta cần họ, họ cũng cần ta, lo gì!

Trịnh Xuân Thanh tại tòa ở Việt Nam.
Theo tôi, Ban chấp hành TƯ, Quốc hội nên thảo luận thật kỹ vấn đề này, không nên để chậm trễ.

Ai cũng biết, quan hệ giữa nước CHXHCN Việt Nam với CHLB Đức trở nên căng thẳng, xấu đi rõ rệt từ tháng 7/2018 sau cuộc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh giữa thủ đô Berlin. Chính quyền và công luận Đức cho đây là hành động bạo lực phạm luật pháp quốc tế của thời chiến tranh lạnh đối với một nước có chủ quyền vững chắc, đã có một loạt trừng phạt nghiêm khắc, hứa hẹn sẽ có thêm những đòn cảnh cáo mới nếu Nhà nước Việt Nam không nhận lỗi, tỏ lời xin lỗi và cam kết sẽ không tái phạm.

Ai cũng biết CHLB Đức là một cường quốc vững mạnh toàn diện ở châu Âu, họ nói là làm, rõ ràng minh bạch.

Những ngày sắp tới tình hình sẽ căng thẳng thêm rất nhiều. Theo tin tức của tờ báo mạng, Thời Báo, ngày 24/4 tới Tòa án Thượng thẩm Berlin sẽ bắt đầu mở phiên tòa công khai xét xử nghi phạm mật vụ Nguyễn Hải Long về tội « làm gián điệp tước đoạt tự do của người khác ». Phiên tòa đã thu được 3 xe ô tô lớn nhỏ với nhiều vật chứng tang chứng nghi phạm đã dùng để thực hiện cuộc bắt cóc với sự tiếp tay của nhiều nhân viên quan chức sứ quán. Phiên tòa sẽ mở tiếp các ngày 25/4, 7/5, 8/5, 15/5, 17/5 cho đến tận tháng 8 mới tạm ngả ngũ. Nghĩa là các cuộc hỏi cung, điều tra, đối chiếu, tranh tụng giữa Hội đồng xét xử, Viện kiểm sát, các luật sư, các nhân chứng và đương sự sẽ diễn ra đầy đủ đến cùng, theo đúng luật, có sức thuyết phục cao, không qua loa đại khái như vụ xử 6 chiến sĩ bất đồng chính kiến trong nước, chỉ trong một buổi mà kết án hơn 60 năm tù, một phiên tòa phát xít phi pháp kiểu cưỡng bức bỏ túi!

Cũng theo tin ngày 6/4 của Thời Báo, Tòa án CHLB Đức đang truy nã Đào Quốc Oai vốn là công dân Việt sang CHLB Đức làm ăn có liên quan đến vụ án này bằng hành động chuyển từ 10 đến 20 triệu Euro từ trong nước để chi phí cho cuộc bắt cóc lớn này. Oai hiện đang bỏ trốn về Hải Phòng, đã bị triệu tập ra hầu Tòa.

Nghiêm trọng hơn nữa, mạng Thoi Bao-De trích dẫn báo Đức cho biết Tổng Công tố Viên CHLB Đức đứng đầu ngành Tư pháp, Peter Frank, đã ký lệnh điều tra đối với Trung tướng an ninh Đường Minh Hưng thuộc bộ Công An Việt Nam về hành động đã sang tận Berlin để chỉ huy cuộc bắt cóc vi phạm trắng trợn công pháp quốc tế này.

Đầu tháng 4, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã gặp vội Đại sứ CHLB Đức ở Hà Nội hòng xoa dịu tình hình trên đây, nhưng chỉ là công cốc vì ở CHLB Đức, hành pháp không có quyền chi phối ngành tư pháp luôn độc lập với hành pháp.

Chỉ có một cung cách duy nhất có thể tháo gỡ gọn gàng nhanh chóng sự cố ngoại giao nghiêm trọng này. Đó là Nhà Nước CHXHCN Việt Nam hãy tỏ ra là một Nhà Nước trưởng thành tôn trọng Luật pháp quốc tế. Khi đã lầm lỡ phạm pháp trong quan hệ quốc tế thì hãy ngay thật dũng cảm nhận lỗi lầm, thật lòng xin lỗi, hứa hẹn thi hành kỷ luật nghiêm các quan chức liên quan, cam kết sẽ không tái phạm. Không ai khinh bị chê cười người vấp ngã đứng thẳng dậy nhận lỗi lầm và cúi đầu xin lỗi Nhà Nước CHLB Đức, xin lỗi toàn dân Đức và Liên Âu về sự kiện vụng dại thiếu khôn ngoan này.

Đây là lối ứng xử văn minh cao thượng nâng cao uy tín niềm tin của bạn bè. Và cũng là con đường tuyệt diệu mở ra triển vọng Bản Hiệp định thương mại VN- Bắc Âu và bản Hiệp định CP TPP buôn bán giữa 12 nước xuyên Thái Bình Dương sẽ được các nước xét duyệt nhanh chóng và sớm đi vào thực hiện với những món lợi không nhỏ cho Việt Nam .

Khôn ngoan, thông minh, sáng tạo trong quan hệ quốc tế, tạo thời cơ mới, biến gay gắt căng thẳng thành thắng lợi và thành công là chuyện trong tầm tay.

Hay là cứ lú lẫn, sai lầm này tiếp theo sai lầm khác, thả lỏng, buông trôi mọi chuyện để cho nhân dân phải gánh chịu mọi tai ương thảm họa khôn lường?

Bùi Tín

(Blog VOA)

Sao đến lúc này mới thập thò quyền nổ súng cho cảnh sát biển?


Để đến lúc này, trong tình cảnh đã “ngửi” thấy cái hơi của một cuộc “chiến tranh dầu khí” trong tương lai giữa “hai đảng anh em”, giới chóp bu Hà nội mới bắt buộc phải suy tính về “quyền được nổ súng” dành cho đội quân có vẻ chưa bao giờ biết bắn súng - lực lượng cảnh sát biển.

Cảnh sát biển Việt Nam.
Phải mất đến chẵn hai chục năm kể từ năm 1998 khi Cục cảnh sát biển Việt Nam thuộc Bộ tư lệnh Hải quân được thành lập, mất 5 năm kể từ năm 2013 khi Cục cảnh sát biển này đôn lên thành Bộ Tư lệnh Cảnh sát biển và trở thành cơ quan mang danh nghĩa trực thuộc Chính phủ, câu tục ngữ đương đại “ngư dân bám biển, hải quân bám bờ” mới có chút cơ hội tự sửa mình khi dưới sự lãnh đạo của đảng cầm quyền, Quốc hội Việt Nam lần đầu tiên xem xét “quyền được nổ súng bảo vệ chủ quyền” của lực lượng cảnh sát biển.

Cái bóng lờ mờ và vật vờ

Cảnh sát biển Việt Nam có thể nổ súng để “bảo vệ chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán quốc gia trên biển; quản lý về an ninh, trật tự, an toàn, môi trường biển và bảo đảm việc chấp hành pháp luật Việt Nam, các điều ước quốc tế mà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là thành viên” - theo bản dự thảo Luật Cảnh sát biển Việt Nam.

Cũng theo bản dự thảo trên, Cảnh sát biển có thể nổ súng cảnh cáo các tàu hoạt động bất hợp pháp trong vùng biển của Việt Nam nếu các tàu này không chấp hành hiệu lệnh chấm dứt các hoạt động bất hợp pháp. Cảnh sát biển nổ súng chỉ khi tính mạng và sự an toàn của họ bị đe dọa, hoặc trong khi truy đuổi những người và tàu thuyền vi phạm trên biển, hoặc để bảo vệ người dân mà tính mạng bị đe dọa…

Nhưng một câu hỏi mang tính tồn vong dân tộc và quá nhức nhối là vì sao trong suốt hai chục năm qua và kể cả trong 5 năm gần đây, dù đã được nâng cấp thành “bộ tư lệnh” tức tương đương với cấp quân khu và quân đoàn của Bộ Quốc phòng, Bộ tư lệnh Cảnh sát biển Việt Nam lại chẳng hề chứng minh được tác dụng hay chí ít về sự tồn tại của nó trong các hành động bảo vệ ngư dân Việt trước vô số hành động khủng bố của “đồng chí tốt”?

Vào năm 2011 khi tàu hải giám Trung Quốc hành xử lưu manh khi thẳng tay cắt cáp tàu Bình Minh II của Việt Nam, người dân thậm chí còn không nhận ra được hình ảnh tồn tại của Cục Cảnh sát biển, cho dù các tàu của lực lượng này vẫn thường xuyên tuần tra và không ít lần để lại trong tiềm thức ngư dân một vệt nước đen đúa về tinh thần “đòi hỏi” - như một kiểu thu phí BOT đường thủy đang manh nha nổi lên và bị dư luận xã hội phản ứng dữ dội.

Nhưng vào thời gian 2011, một số ý kiến quan chức vẫn nại ra ý do rằng cảnh sát biển sở dĩ chưa làm hiệu quả là do chưa có đầy đủ chức năng bảo vệ chủ quyền, và vì chưa trở thành… Bộ tư lệnh.

Thế còn từ năm 2013 đến nay và khi đã được phong hàm “tướng”, Bộ tư lệnh Cảnh sát biển Việt Nam đã làm gì?

Ba năm sau vụ Bình Minh II, nổ ra cuộc khủng hoảng Hải Dương 981 khi giàn khoan này từ Trung Quốc lao thẳng vào Biển Đông để giống như một cái tát nổ đom đóm vào thói bạc nhược chưa đánh đã chạy của điều được giới tuyên giáo xưng là “bản lĩnh Việt Nam”. Nhưng một lần nữa, người ta chỉ thoáng cái bóng lờ mờ và vật vờ của cảnh sát biển Việt Nam trong sự đối sánh với dày đặc và ngạo nghễ cảnh sát biển của Bắc Kinh.

Nhưng ngay cả vụ Hải Dương 981 cũng không thể khiến “đảng và nhà nước ta” thoát khỏi cơn “ngủ ngày”. Bằng chứng rõ ràng nhất là bất chấp nhiều cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc do giới đấu tranh nhân quyền và dân chúng tổ chức nổ ra ở Hà Nội, Sài Gòn và nhiều tỉnh thành khác, Bộ Chính trị và Quốc hội Việt Nam vẫn kiên định tâm thế nín lặng. Từ năm 2014 đến nay, đã không có tối thiểu một bản nghị quyết nào của Bộ Chính trị hay của Quốc hội lên án về vụ Hải Dương 981 hay chí ít để “rửa mặt” trước những câu chuyện “nhục quốc thể” tương tự ở Bãi Tư Chính vào năm 2017 và 2018.

Đó cũng là nguồn cơn khiến căn bệnh “hải quân bám bờ” ngày càng nan y, còn lực lượng cảnh sát biển thì gần như… biến mất.

Trong tình cảnh “văn dốt võ dát” và giới quan chức Việt thân ai kẻ đó lo như thế, hải quân và tàu cá Trung Quốc có vẻ muốn làm gì thì làm.

Mất ngủ lẫn mất ăn

Các vụ tàu Trung Quốc đâm chìm tàu cá Việt và bắn giết ngư dân Việt đã đột ngột tăng mạnh kể từ tháng Bảy năm 2017 - thời điểm Việt Nam đưa giàn khoan Repsol - liên doanh với Tây Ban Nha - ra khu vực Bãi Tư Chính để khoan thăm dò dầu khí.

Vào cuối tháng 7/2017 đã xảy ra một sự kiện mà được dư luận xã hội liệt vào loại “nhục quốc thể”: chính quyền Việt Nam phải “giương cờ trắng” khi yêu cầu ngừng hoạt động thăm dò khí đốt của Repsol - một công ty Tây Ban Nha liên doanh với Việt Nam - ngay tại Bãi Tư Chính mà luôn được Bộ Ngoại giao Việt Nam chiến đấu võ miệng “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam”.

Dù chưa bao giờ giới tuyên giáo hay Bộ Ngoại giao Việt Nam dám nói toạc về cái nguồn cơn sâu xa của vụ “nhục quốc thể” ấy, nhưng vụ “giương cờ trắng” này lại trùng hợp với tin tức quốc tế cho biết sau khi Bắc Kinh đe dọa sẽ tấn công một số căn cứ quân sự của Việt Nam ở quần đảo Trường Sa nếu Việt Nam cho phép Repsol tiếp tục khoan thăm dò dầu khí.

Chưa hết, sau thất bại ở Bãi Tư Chính, Việt Nam lại có nguy cơ bị Trung Quốc cản trở việc khai thác dầu khí ở mỏ Cá Voi Xanh - dự án dầu khí lớn nhất của Việt Nam, nơi được phát hiện bởi Tập đoàn dầu khí ExxonMobil của Mỹ và có thể sẽ đóng góp gần 20 tỷ đô la vào ngân sách Việt Nam.

Thực trạng trần trụi là mỏ khí đốt Cá Rồng Đỏ ở lô 136/03 thuộc Bãi Tư Chính và mỏ Cá Voi Xanh ở ngoài khơi Quảng Ngãi, Quảng Nam là những tiềm năng cuối cùng có thể cứu vãn ngân sách đang cạn kiệt. Nếu Repsol và Exxonmobil khai thác thành công thì ngân sách cùng chế độ Việt Nam sẽ được chia phần không ít.

Trong cơn quẫn bách mất ngủ lẫn mất ăn ngay trên vùng biển của mình, Hà Nội đã một lần nữa phải “cầu viện” Hoa Kỳ, mà cụ thể là kêu gọi một sự hỗ trợ từ hải quân Hoa Kỳ.

Nhưng ngay cả sự hiện diện của USS Carl Vinson ở Đà Nẵng vào đầu tháng Ba đó đã chẳng mấy có tác dụng răn đe Trung Quốc. Chiến thuật của Hà Nội mượn tàu chiến Mỹ để “hù” Trung Quốc thậm chí còn dẫn đến tác dụng ngược khi Bắc Kinh hạ lệnh cho hàng không mẫu hạm Liêu Ninh và vài chục tàu chiến ồ ạt kéo vào Biển Đông tập trận với đích thân Tập Cận Bình làm tổng chỉ huy.

Cùng lúc, một mặt trận ngoại giao - thương mại được Trung Quốc tung ra. Cuối tháng Ba năm 2018, Ngoại trưởng Vương Nghị đến Hà Nội, gặp 3/4 “tứ trụ” của Việt Nam và nói trắng ra: “Đôi bên không nên tiến hành các hoạt động đơn phương làm phức tạp tình hình và nên củng cố hợp tác hàng hải để xây dựng một môi trường lành mạnh nhằm đạt được một thỏa thuận chung cuộc về giải quyết tranh chấp trên biển”.

Về thực chất, đó là tối hậu thư của Trung Quốc.

Có quá nhiều lý do để Bộ Chính trị đảng cùng cơn lạm phát gần 500 tướng quân đội phải đau đầu đến thống phong. Nếu chấp nhận “hợp tác cùng khai thác dầu khí” với Trung Quốc theo lối nói không thèm úp mở của Vương Nghị, Việt Nam sẽ đồng thời phải thừa nhận một tiền lệ chưa từng có về việc phải cho kẻ cướp chung sống trong nhà mình và một cách chính thức bắt đầu chấp nhận ách đô hộ của “Hoàng đế Tập Cận Bình”.

Còn nếu không chấp nhận cách chia bôi lợi nhuận dầu khí với kẻ cướp, tương lai có thể sẽ là một cuộc xung đột quân sự.

Cô đơn tuyệt đối

Tình thế của chính thể Việt Nam giờ đây là hầu như cô đơn, trái ngược với sở đoản “đa dạng hóa, đa phương hóa” mà các cơ quan tuyên giáo và giới chóp bu ra rả bất tận ở mọi nơi và vào mọi lúc.

Sự cô đơn đó thực ra đã trở thành tuyệt đối vào năm 2014 trong vụ Hải Dương 981. Khi đó, đã không một nước nào trong số một chục “đối tác chiến lược” của Việt Nam thèm quan tâm hay tiếp ứng cho giới chóp bu Hà Nội, để mặc tinh thần kiêu ngạo cộng sản phải đối diện với một tinh thần cộng sản kiêu ngạo hơn hẳn là “đối tác chiến lược lớn nhất và quan trọng của Việt Nam” - Trung Quốc.

Còn đến đầu năm 2018, Việt Nam thậm chí còn nâng số lượng “đối tác chiến lược” lên chẵn một tá - bao gồm cả hai “tân binh” là Úc và Ấn Độ. Nhưng như tục ngữ “mèo vẫn hoàn mèo”, vẫn chẳng có gì đổi dời về tâm thế cô đơn chính trị và quân sự.

Để đến lúc này, trong tình cảnh đã “ngửi” thấy cái hơi của một cuộc “chiến tranh dầu khí” trong tương lai giữa “hai đảng anh em”, giới chóp bu Hà nội mới bắt buộc phải suy tính về “quyền được nổ súng” dành cho đội quân có vẻ chưa bao giờ biết bắn súng - lực lượng cảnh sát biển.

Nhưng cho dù vào cuối năm 2018, Luật Cảnh sát biển Việt Nam có được chính thức thông qua chăng nữa, chẳng mấy người dân dám tin rằng với “truyền thống bám bờ” trong quá nhiều năm qua, lực lượng cảnh sát biển sẽ có một hành động thực chất nào để cứu vớt cảnh bị hành hung và bị bắn giết của ngư dân Việt. Thậm chí, ngay cả khi nhiệm vụ duy nhất của cảnh sát biển là bảo vệ các lô dầu khí được Việt Nam phải lao vào khai thác theo cách không còn cách nào khác, cũng chẳng có hy vọng gì để lực lượng này dám “nổ súng” khi bị tàu Trung Quốc vây bọc và đe dọa - điều mà một “nước nhỏ” là Hải quân Philippines đã làm nhiều lần từ năm 2014, thậm chí còn bắt giữ hàng trăm ngư dân Trung Quốc xâm nhập, đánh bắt cá trái phép và đưa ra xử tù mà Bắc Kinh chẳng dám có phản ứng mạnh nào.

Phạm Chí Dũng 

(Blog VOA)

Hoàng Hải Vân - Ai đã giao Bộ Tài Chính làm nhiệm vụ chống đầu cơ?


Sau khi Thủ tướng Chính phủ có ý kiến chưa xem xét dự luật Thuế tài sản, định ngồi thêm 49 ngày nữa, nhưng đọc báo vẫn thấy Bộ Tài chính và một số "chuyên gia" lải nhải về sự cần thiết phải tiếp tục hút máu nhân dân bằng sắc thuê này, trong đó đồ đậm ý nghĩa chống đầu cơ nhằm hạ giá nhà đất, lại ngứa mắt muốn đứng dậy cáo lỗi Phật tổ chửi tiếp phát nữa.

Ai đã giao Bộ Tài Chính làm nhiệm vụ chống đầu cơ?
Vào năm 1999, tôi được Báo Thanh Niên giao đi theo dõi các kỳ họp của Quốc Hội. Bộ Luật Hình sự được thông qua vào năm này tôi không bỏ sót một buổi thảo luận nào, nên vẫn còn nhớ một trong những điều thú vị nhất là Quốc Hội đã bỏ Tội đầu cơ khỏi Bộ luật hình sự. Bộ trưởng Tư pháp Nguyễn Đình Lộc lúc đó giải thích đi giải thích lại rằng coi đầu cơ là có tội là không phù hợp với kinh tế thị trường, rằng tội này dù trước đó có ghi trong Bộ luật hình sự, nhưng thực tế chưa bao giờ có trường hợp đầu cơ nào mang ra xử. Cuối cùng, Bộ Luật hình sự 1999 quy định tội đầu cơ như sau : “Người nào lợi dụng tình hình khan hiếm hoặc tạo ra sự khan hiếm giả tạo trong tình hình thiên tai, dịch bệnh, chiến tranh mua vét hàng hoá có số lượng lớn nhằm bán lại thu lợi bất chính gây hậu quả nghiêm trọng, thì bị phạt tiền từ năm triệu đồng đến năm mươi triệu đồng hoặc phạt tù từ sáu tháng đến năm năm” (khoản 1, điều 160). Như vậy là Nhà nước ta coi đầu cơ là hoạt động hợp pháp trong hoạt động kinh tế, chỉ coi là có tội khi rơi vào 3 tình huống : thiên tai, dịch bệnh và chiến tranh.

Đến năm 2009, Điều 160 của Bộ luật hình sự sửa đổi đã thụt lùi một bước khi thêm vào 1 tình huống rất mơ hồ là “tình hình khó khăn về kinh tế”. Tôi nghĩ tình huống thụt lùi này chỉ trang bị thêm công cụ cho các cấp chính quyền nhũng nhiễu doanh nghiệp, bởi vì nội hàm của cụm từ “tình hình khó khăn về kinh tế” là không thể xác định, do vậy cũng không thể định tội được. Nhưng dẫu có sự thụt lùi làm tăng nhũng nhiễu như vậy, thì trừ 4 ngoại lệ nói trên, đầu cơ vẫn là hoạt động hợp pháp.

Thực tế hơn 20 năm qua, nếu tôi không nhầm thì không có một Nghị quyết nào, không có một văn bản pháp luật nào, không một cơ quan tổ chức nào được Nhà nước giao nhiệm vụ chống đầu cơ và không có một vụ án nào xử tội đầu cơ (bạn nào phát hiện có thì chỉ giúp nhé). Đầu cơ là một trong những thuộc tính của kinh tế thị trường, nó thúc đẩy sự vận hành của thị trường. Chấp nhận kinh tế thị trường là chấp nhận rủi ro, trong đó có rủi ro do đầu cơ, bản thân các nhà đầu cơ cũng 5 ăn 5 thua nhưng chính họ làm cho thị trường nhộn nhịp. Chống đầu cơ, dù nhân danh đạo lý gì chăng nữa cũng là ngăn cản sự vận hành của thị trường.

Tôi đọc kỹ Nghị định của Chính phủ quy định chức năng nhiệm vụ quyền hạn của Bộ Tài chính, không thấy một dòng nào nói Bộ này có chức năng hay nhiệm vụ chống đầu cơ. Ai giao cho Bộ này chức năng nhiệm vụ chống đầu cơ ? Chẳng có ai giao cả. Hôm nay còn đọc bài “Thuế đất hiện nay quá thấp” của ông giáo sư tiến sĩ Đặng Hùng Võ cựu thứ trưởng Bộ đất đai đăng trên Vnexpress, cũng thấy ông này lải nhải nói chống đầu cơ nhà đất, muốn chửi luôn một phát nữa, nhưng nhờ mấy chục lần ngồi 49 ngày nên tạm thời kính lão đắc thọ.

Viết tạm mấy dòng, sẽ trở lại sau nói kỹ hơn.

Hoàng Hải Vân

(FB Hoàng Hải Vân)

Cận cảnh Biệt phủ trăm tỷ đồng của Giám đốc Công an Đà Nẵng Lê Văn Tam do Vũ nhôm “tài trợ”


Cực nóng giữa tâm bão: Hé lộ nhà biệt phủ trăm tỷ đồng của Đại tá, Giám đốc Công an Đà Nẵng Lê Văn Tam do Vũ nhôm “tài trợ”

Biệt phủ trăm tỷ đồng của Đại tá, Giám đốc Công an Đà Nẵng Lê Văn Tam do Vũ nhôm “tài trợ”
Đây là những hình ảnh về biệt phủ của gia đình ông Lê Văn Tam mà chúng tôi đã điều tra theo nguồn tin riêng, được biết trị giá căn biệt thự này hơn 100 tỷ đồng do Vũ nhôm biếu tặng. (???)

Biệt phủ rộng 1.000m2 trong Làng biệt thự Euro Village, một bên sông Hàn, bên cầu Nguyễn Văn Trỗi, TP Đà Nẵng. Đây là khu đất đắc địa, đất kim cương trong top nhất của Đà thành hiện nay. Đất 1m2 tính giá thấp nhất cũng đã là 60 triệu đồng (đó là mới chỉ tính giá khởi điểm ban đầu của dự án khu biệt phủ này cách đây mấy năm, nếu tính giá thị trường hiện nay thì giá đã nhảy lên cao vọt, cao ngất ngưởng), vị chi 1.000m2 là 60 tỷ đồng. Biệt phủ nghe nói xây hết hơn 40 tỷ đồng nữa (đó là tính giá vật liệu, giá nội thất của 2 năm về trước khi ông Tam mới xây); cộng lại là khoảng trên 100 tỷ đồng. Biệt phủ nguy nga, lộng lẫy. Nội thất bên trong toàn hàng “khủng”, nằm giữa lòng thành phố đáng sống nhất Việt Nam, bên sông Hàn lung linh, huyền diệu.

Biệt phủ của ông Tam nằm trên đường Hoa Phượng 2, số nhà 26 và 24 (có 2 cổng, 2 số nhà).

Một Giám đốc Công an của một TP đứng thứ 3 (sau Hà Nội và TP HCM), vậy mà đã ở nhà “khủng”, đi siêu xe “khủng” rồi. Nghe nói, ông Tam đi 1 chiếc xe siêu sang, vợ ông Tam đi 1 chiếc xe siêu sang riêng (là giáo viên nhưng “lấy danh” chồng mình, đứng “sân sau” cho nhiều công ty riêng để làm kinh tế, “càn quét” kinh khủng khiếp); con trai ông Tam hiện đang làm ở Sở Xây dựng Đà Nẵng cũng sở hữu 1 siêu xe “khủng”. Thử hỏi, với lương của 1 Giám đốc Công an TP, lương của 1 giáo viên, lương của 1 cán bộ Sở Xây dựng mỗi tháng là bao nhiêu, tổng thu nhập là bao nhiêu mà có được biệt phủ “khủng”, xe “khủng” và chắc còn nhiều thứ “khủng” khác nữa…

Không biết, anh Vũ nhôm ở trong nhà lao có khai hết chuyện “cung phụng” cho gia đình ông Lê Văn Tam cụ thể như thế nào?

Hèn gì, tôi bị Công an Đà Nẵng mà người đứng đầu là Giám đốc Lê Văn Tam đã cấm tôi xuất cảnh vô căn cứ, vi phạm pháp luật. Hèn gì, Công an Đà Nẵng suốt gần cả 1 năm trời (năm 2017 từ sau khi tôi đăng đàn 8 kỳ báo phanh phui những sai phạm của Vũ nhôm tại dự án Vầng trăng khuyết) đã tới tấp lệnh triệu tập để “hỏi cung” tôi hàng chục lần, xem tôi chả khác gì tội phạm. Hèn gì, Công an Đà Nẵng nghe đâu thời điểm đó, khi Nguyễn Xuân Anh còn làm Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, có thông tin đến tai tôi rằng, đã chuyển hồ sơ sang Viện Kiểm sát TP Đà Nẵng để muốn phê chuẩn… đòi bắt giam tôi. Hèn gì… hèn gì… và hèn gì… Chuyện muốn tống cổ tôi vào tù cũng là “ý nguyện” của anh Vũ nhôm khi anh ấy đang còn ở… “đỉnh cao” của thế lực…

Cho đến nay, việc Công an Đà Nẵng sai trái, vi phạm pháp luật khi cấm tôi xuất cảnh vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng rộng rãi, chưa công khai xin lỗi tôi, chưa bồi thường những thiệt hại nặng nề cả về thể chất lẫn vật chất cho tôi và gia đình tôi.

Kính đề nghị Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc, Bộ Công an, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Trương Quang Nghĩa cùng các cấp bộ ngành, các cơ quan chức năng địa phương sở tại có liên quan vào cuộc thanh tra làm rõ vụ việc biệt phủ “khủng” này của Giám đốc Công an Đà Nẵng- Đại tá Lê Văn Tam. Làm công chức ăn lương tiền đâu ra mà nhiều khủng khiếp đến thế? Hay là tiền “lót bi” từ Vũ nhôm – người đang là kẻ tội phạm?

Và cũng kính đề nghị các cấp lãnh đạo từ Trung ương đến địa phương làm rõ, truy trách nhiệm vụ việc Công an Đà Nẵng cấm tôi xuất cảnh sai phạm ở đâu? Phải chịu trách nhiệm như thế nào? Cùng những việc làm “khuất tất” của Công an Đà Nẵng đã “hành” tôi “ra bã”, truy xét tứ phía nhằm “uy hiếp” tinh thần tôi và gia đình tôi trong suốt năm 2017 vừa qua. Để trả lại danh dự cho tôi cùng sự yên bình cho gia đình tôi.

P/s: Được biết, khi nghe có “động tĩnh”, gia đình Đại tá Lê Văn Tam đã nhanh chóng gấp rút chuyển dọn về ở ngôi nhà cấp 4 hình như nằm trên đường Lý Thường Kiệt thì phải. Kiểu như để giả nghèo giả khổ. Để… chạy trốn khỏi “lưới vây” của thanh kiểm tra. Nhưng lưới trời lồng lộng, vải thưa sẽ không che được mắt thánh đâu, thưa ông Đại tá – Giám đốc Công an Đà Nẵng.

Dương Hằng Nga

(FB Dương Hằng Nga)
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑