VANEWS
Tin Cập Nhật :
Bài Mới

Đăng bởi Anh on Thứ Ba, ngày 01 tháng 9 năm 2015 | 1.9.15

BREAKING NEWS
  • Tin tức sẽ được cập nhật vào lúc 4h00, 8h00, 13h30 và 18h30 giờ Hà Nội mỗi ngày.
  • Áo bắt giữ nghi phạm buôn người (BBC) - Giới chức bắt giữ năm nghi phạm buôn người, một phần trong chiến dịch kiểm tra xe cộ vào Áo qua ngả biên giới phía đông.
  • Thủ tướng Nhật xin 42 tỷ USD cho ngân sách quốc phòng (RFA) - Bộ Quốc Phòng Nhật Bản đã đệ trình cho quốc hội ngân sách lên tới 42 tỷ dollars, nói rằng cần có số tiền khổng lồ này để tăng cường bảo vệ an ninh quốc gia trước thái độ gây hấn của Trung Quốc cũng như để phòng chống khủng bố mà Bắc Hàn có thể gây nên.
  • Lạc lối trong quá khứ samurai (BBC) - Nằm giữa biển Nhật Bản và các dãy núi tuyết phía tây, Kanazawa là một trong những nơi hay nhất để tìm hiểu về lịch sử samurai.
  • Cổ phiếu Trung Quốc lại xuống giá (BBC) - Giá cổ phiếu tiếp tục xuống trước khi các số liệu kinh tế được công bố, dự đoán cho thấy sự chững lại của kinh tế Trung Quốc.
  • TQ ra tay với những người phao tin đồn (BBC) - Nhà chức trách Trung Quốc xử phạt 197 người phát tán tin đồn trên mạng về sự sụp đổ thị trường chứng khoán và vụ nổ chết người ở Thiên Tân.
  • Nhà báo Trung Quốc thú nhận viết bài gây bất ổn thị trường chứng khoán (RFA) - Trung Quốc đã đưa một nhà báo chuyên viết tin kinh tế tài chánh nổi tiếng của Trung Quốc lên đài truyền hình trung ương để nhìn nhận tội đã viết những bản tin tạo ảnh hưởng xấu đến nền kinh tế quốc gia, dẫn đến việc thị trường chứng khoán tụt dốc, gây ảnh hưởng không chỉ ở Hoa Lục mà còn ảnh hưởng tới thị trường nhiều nước khác.
  • Chiến lược mới của Mỹ ở Biển Đông có gì đáng lưu ý? (BoxitVN) - Một là Trung Quốc nhiều lần được cảnh báo không bành trướng, độc chiếm Biển Đông nhưng cho đến nay họ vẫn phớt lờ. Hoa Kỳ cần phải xem xét hình thức xử phạt chính thức và các biện pháp trừng phạt Bắc Kinh để đảm bảo hòa bình, an ninh trong khu vực.

    Hai là Lầu Năm Góc cần thảo luận chi tiết hơn về phạm vi hoạt động của Mỹ ở Biển Đông, công bố tham gia và hỗ trợ các bên xây dựng, thiết lập chính sách mới.

    Thứ ba là phải cảnh báo mạnh mẽ Bắc Kinh không dùng dân quân biển để bành trướng Biển Đông. Tập Cận Bình đã chỉ thị quân đội Trung Quốc thành lập một lực lượng lớn dân quân biển và một phần lớn lực lượng này sử dụng cho mục tiêu độc chiếm Biển Đông làm ao nhà.
  • Biển Đông – Cuộc tranh giành quyền lực ở châu Á (Kỳ 16) (BoxitVN) - Chiều tối ở PHNOM PENH, Thứ Sáu, 18 tháng 12 năm 2009. Hai mươi người dân thiểu số Duy Ngô Nhĩ của Trung Quốc đang nghỉ trong một căn hộ do Cao Ủy Tị nạn Liên Hiệp Quốc (UNHCR) cung cấp. Họ chạy trốn khỏi tỉnh Tân Cương [phía Đông TQ] sau các cuộc đụng độ giữa người Duy Ngô Nhĩ theo đạo Hồi và người Hán hồi tháng 7 khiến có ít nhất 200 người đã bị giết chết. Sau chuyến đi căng thẳng xuyên qua Việt Nam và Lào, người Duy Ngô Nhĩ có thể cảm thấy an toàn. Ngày hôm trước, Thủ tướng Campuchia, Hun Sen, đã ký một Nghị định cam kết nước ông giải quyết những người tị nạn và những người muốn xin tị nạn đúng theo chuẩn mực quốc tế. Đây là một bất ngờ: Nghị định đã bị trì hoãn trong nhiều năm và các nhà ngoại giao không mong đợi trong vài tháng nữa nó sẽ được kí. Tại sao lại có sự khẩn cấp này?
  • Khối Pháp ngữ hỗ trợ xã hội dân sự ở Việt Nam (RFI) - Như mỗi năm, tổ chức Interface Francophone ở Paris, một tổ chức hoạt động trong khuôn khổ khối Pháp ngữ, lại mời một nhà văn, nhà báo, nhà hoạt động từ Việt Nam sang Pháp và các nước châu Âu khác để tham quan và tìm hiểu về các hoạt động văn hóa, xã hội tại những quốc gia này.
  • 70 năm sau Cách mạng tháng Tám (VOA) - Công lớn nhất và đáng kể nhất của đảng CS là cuộc kháng chiến chống Pháp, kết thúc với trận đánh oanh liệt Điện Biên Phủ
  • Tháng Tám 1945, Cách mạng hay Cách … Cái mạng? (RFA) - Theo lịch sử chính thống của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam hiện nay, cách đây 70 năm, vào ngày 19/8 Mặt trận Việt minh do đảng cộng sản lãnh đạo giành lấy chính quyền từ tay thực dân Pháp và phát xít Nhật.
  • Nghĩ về cái giá của độc lập và duy tân (BoxitVN) - May mắn và kỳ diệu, những năm cuối 1980, những người lãnh đạo cấp tiến đã nhận thức được thôi thúc thay đổi của dân chúng. Cả một cuộc đấu tranh quyết liệt đã và đang diễn ra để cả nước có thể thoát khỏi những chính sách kìm hãm quái đản, thoát khỏi sự lệ thuộc viện trợ tiền bạc và tư tưởng đến từ nhiều phía. Những lúc nhớ lại cái khoảng thời gian 20 năm biệt lập và khốn khó 1975-1995, tôi vẫn ngạc nhiên không hiểu vì sao thế hệ chúng tôi và cả một dân tộc có thể chịu đựng và chờ đợi được? Phải chăng, đó là vì chữ Quốc thiêng liêng? Là giấc mơ và món nợ duy tân chưa trả được? Là lòng kiên nhẫn và tình thương yêu không hạn định? Hay còn là quyết tâm từ ngàn xưa phải thay đổi nghịch cảnh? Những câu hỏi không dễ trả lời. Với Việt Nam, có lẽ nhiều vấn đề của quá khứ đều đang cần thời gian để phán xét. Song ngay từ bây giờ, đất nước và mọi gia đình còn phải đối mặt với nhiều câu hỏi nan giải cho 20 năm kế tiếp. Trong đó, có lẽ câu hỏi lớn nhất chính là phải làm sao để tránh khỏi những sai lầm cũ, trước những khúc quanh lịch sử mới? Có tránh được sai lầm, có khôn khéo và dũng cảm vượt lên được số phận của những con cờ bị áp đặt thì thế hệ Việt Nam hiện giờ và mai sau mới không phải trả tiếp những cái giá khủng khiếp như trước đây.
  • Báo nhà nước cũng hết tin Thống đốc Bình (BoxitVN) - Sự hoảng loạn của thị trường tiền tệ và thị trường chứng khoán Việt Nam trong tuần qua đã hạ bớt nhiệt. Tính từ đầu năm đến ngày 24/8 tiền đồng VN mất giá 5,2% so với USD; trong khi của Myanmar là 24,9%, Malaysia 19,2%, Indonesia là 12,5% Thái Lan là 8,5%, Singapore 6,2% Philippines 4,4%. Hai đồng nội tệ mất giá chưa tới 1% trong cùng thời gian là riel Campuchia và Kip của Lào.

    Dựa vào những số liệu do Ngân hàng Phát triển Á châu công bố, những người có tinh thần lạc quan thì tự an ủi, sự mất giá của đồng tiền Việt Nam so với đô la Mỹ cũng chỉ ở mức trung bình trong khu vực Đông Nam Á mà thôi.
  • “Đàn chim nhạn” và thoát Trung kinh tế (BoxitVN) - Các số liệu được các báo trong nước dẫn lại cho thấy từ đầu năm 2015 đến nay, tổng giá trị nhập khẩu từ Trung Quốc đạt 32,7 tỷ USD, tương đương 29,8% tổng kim ngạch nhập khẩu của Việt Nam.

    Con số này được cho là cao hơn 20,4% so với cùng kỳ năm trước, vẫn theo các báo cáo. Trong khi đó, Việt nam chỉ xuất khẩu sang Trung Quốc 10,4 tỷ USD trong thời gian này, tăng 5,6% so với cùng kỳ năm trước.
    Điều này theo các đánh giá đã khiến Trung Quốc trở thành thị trường nhập siêu lớn nhất của Việt Nam trong 8 tháng đầu năm, với giá trị khoảng 22,3 tỷ USD. Con số này cao hơn 29% so với mức 17,3 tỷ USD cùng kỳ năm 2014.

    Tuy nhiên, vẫn theo nhận định của Tổng Cục Thống kê, việc Trung Quốc phá giá đồng nhân dân tệ 4,6% trong tháng này “vẫn chưa ảnh hưởng lớn” đến xuất, nhập khẩu tháng Tám của Việt Nam.
  • Sách có nội dung nhảm nhí, thô tục: “Mất dạy chứ giáo dục cái gì” (BoxitVN) - Nói về nguyên nhân chính dẫn đến những sai sót nêu trên, PGS. Văn Như Cương cho rằng: “Việc biên soạn, thẩm định, phát hành những cuốn sách như đã nêu không được đơn vị xuất bản kiểm duyệt một cách cẩn thận.

    Do vậy, để xảy ra những lỗi đáng tiếc thế này có phần lỗi từ người biên soạn và đơn vị quản lý xuất bản”.

    Đồng quan điểm trên, chuyên gia tâm lý Trịnh Trung Hòa nêu giải pháp, vấn đề xử lý sách có nội dung không phù hợp phải được thực hiện trước tiên từ khâu quản lý.

    “Bây giờ không thể cứ cho phát hành, rồi thấy sai sót lại thu lại.
  • Cần minh bạch hàng nghìn tỷ đồng vay ODA cho giáo dục đào tạo và dạy nghề (BoxitVN) - Từ thực tế trên, những ai quan tâm đến sự nghiẹp giáo dục đều không khỏi phân vân về mục tiêu đề ra cho dự án này. Cho nên, gần đây, Phó Thủ tướng Chính phủ Vũ Đức Đam chỉ đạo “đối với giáo dục đại học cần đánh giá việc sử dụng vốn ODA và vốn vay ưu đãi để thành lập các trường đại học xuất sắc (như các trường: Đại học Việt Đức và Đại học Khoa học và Công nghệ Hà Nội)” là thể hiện trách nhiệm lớn đối với toàn xã hội.

    Kết thúc bài này, xin trích nguyên lời GS.TSKH.Nguyễn Ngọc Trân: “ODA là vốn vay, cho dù 15-16% không hoàn lại, và cho dù thời gian ân hạn dài, lãi xuất thấp. Nếu sử dụng không hiệu quả thì vốn sẽ chồng lên vốn, lãi sẽ chồng lên lãi, thế hệ này không trả thì con cháu sẽ phải trả”.
  • Bi hài dạy kỹ năng sống cho trẻ em (RFA) - Dư luận mấy hôm nay xôn xao về vụ sách dạy kỹ năng sống cho trẻ em cấp một dạy các em đi trên thảm thủy tinh vỡ, tự đâm kim tiêm vào tay…để vượt qua sự sợ hãi, thể hiện lòng dũng cảm.
  • Dân tộc H'mong ngay nay (RFA) - Với người H’ Mông, đời sống là những đỉnh núi du ca với gió ngàn và tự do, với huyền nhiệm sương sớm nắng chiều, thiên nhiên khắc nghiệt đầy bí ẩn đã khai phóng bản năng tự do và trí tưởng tượng đầy dáng vẻ huyền bí.
  • “Nỗi đau văn hoá” (BoxitVN) - Đành rằng trên thế giới chẳng thiếu chuyện giết người. Hiện tượng IS giết người thật đáng sợ, và đáng sợ không chỉ là chuyện giết chóc tàn phá mà bản chất, nguyên nhân cũng như hệ luỵ lâu dài của nó thì cho đến nay vẫn chưa ai phân tích cho cặn kẽ. Rồi chuyện xả súng bắn chết thường dân, kể cả trẻ em đang học trong nhà trường ở Mỹ, nơi Tổng thống Obama thừa nhận đã thất bại vì không đưa ra được đạo luật hạn chế và cấm người dân sở hữu và sử dụng vũ khí. Mà cũng chẳng riêng gì ở Mỹ. Thế nhưng, không nói những sát thủ bị bệnh tâm thần, chuyện giết người man rợ chỉ vì những lý do vu vơ theo kiểu cho là đã “nhìn đểu”, hoặc va quẹt xe máy, có khi chỉ là do ăn trộm mấy quả chanh trong vườn, thậm chí đâm chết sáu mạng người trong đó có cả người từng yêu chỉ vì gia đình người yêu phản đối, thì quả không nhiều như ở ta.

    Lý do giết người càng vu vơ chẳng đâu vào đâu thì nỗi đau văn hoá càng dữ dội!
  • Phiến đá khắc theo chữ viết của Giang Trạch Dân bị máy ủi ủi không thương tiếc (BoxitVN) - Đồng minh nổi tiếng và quyền lực nhất của Giang, thường được gọi là “đao phủ”, Tăng Khánh Hồng, chính là lãnh đạo trường Đảng Trung ương từ năm 2002 đến 2007.

    Trong một bản tin của tờ Tạp chí Phố Wall đăng vào năm 2002, ông Charles Hutzler – người sau này trở thành Cục trưởng Cục thông tin của hãng tin AP tại Trung Quốc – đã so sánh phong cách của Giang Trạch Dân với người kế nhiệm ông ta – Hồ Cẩm Đào. Ông Hutzler viết: “Hồ không viết những lời đề tặng hay đề từ để làm bia kỷ niệm như Chủ tịch Giang và nhiều người khác trong giới lãnh đạo thích làm. Đó là nét chữ của ông Giang – chứ không phải của ông Hồ – để tạo màu mè thêm cho bia đá trước trường Đảng”.
  • Sierra Leone xác nhận ca tử vong mới do Ebola (VOA) - Các giới chức y tế ở Sierra Leone hôm Chủ nhật đã xác nhận một ca tử vong mới do virut Ebola, chưa đầy một tuần sau khi bệnh nhân bị nhiễm Ebola mới nhất xuất viện

Đăng bởi Trung Lập on Thứ Hai, ngày 31 tháng 8 năm 2015 | 31.8.15

Nói Việt Nam "đi đêm" với Trung Quốc hay với Mỹ, Nhật, Nga hoặc bất cứ quốc gia nào khác trong vấn đề Biển Đông là không chính xác trong khi lại chính là ...

LTS: Ngày 27/8 báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đăng bài "Ts Trần Công Trục: Liệu có khả năng Trung Quốc và Mỹ "đi đêm" ở Biển Đông?" đã nhận được sự quan tâm đặc biệt của độc giả, có những ý kiền đồng tình và cũng có những băn khoăn, câu hỏi đặt ra xung quanh chủ đề này.

Tiến sĩ Trần Công Trục đã gửi tiếp cho báo Điện tử Giáo dục Việt Nam bài phân tích của ông về chuyện "đi đêm" ở Biển Đông để trả lời câu hỏi có hay không chuyện Việt Nam "đi đêm" với Trung Quốc trên Biển Đông, xin trân trọng giới thiệu đến quý độc giả.

                             Tiến sĩ Trần Công Trục, nguyên Trưởng ban Biên giới Chính phủ.

Trước tình hình Biển Đông diễn biến ngày càng phức tạp khó lường vì các hành vi leo thang bất chấp thủ đoạn từ phía Trung Quốc xâm phạm, đe dọa trực tiếp chủ quyền, quyền và lợi ích hợp pháp của Việt Nam cũng như khu vực, quốc tế ở Biển Đông thì việc dư luận quan tâm theo dõi, đặt câu hỏi nhiều chiều nhằm tìm ra sự thật là việc đương nhiên, đáng tôn trọng.

Cá nhân tôi rất vui và tâm đắc khi có độc giả lật ngược vấn đề trong bài báo ngày 27/8 xung quanh ý kiến của tôi về khả năng Mỹ, Trung Quốc "đi đêm" với nhau trên Biển Đông và Việt Nam cần cảnh giác.

Độc giả Nguyễn Hoàng và những người khác có cùng suy nghĩ nêu vấn đề, liệu có chuyện Việt Nam và Trung Quốc "đi đêm" với nhau trên Biển Đông hay không, vì ông/bà cho rằng Biển Đông trước tiên là vấn đề cốt tử đối với Việt Nam chứ không phải Mỹ.

Điều này chứng tỏ dư luận đang rất quan tâm và có những nhận thức khác nhau về vấn đề Biển Đông, đặc biệt là bản chất các tranh chấp ở vùng biển này, trong khi Biển Đông lại đang trở thành địa bàn cạnh tranh địa chính trị, địa chiến lược của các cường quốc hàng đầu thế giới, đặc biệt là Hoa Kỳ và Trung Quốc.

Những ý kiến đó theo tôi cần được làm rõ trên tinh thần khách quan, cầu thị, hợp pháp, hợp lý, làm sao để bảo vệ tốt nhất quyền và lợi ích hợp pháp của Việt Nam.

Thế nào là "đi đêm"?

Để trả lời câu hỏi của độc giả Nguyễn Hoàng cũng như những người có cùng băn khoăn, đầu tiên cần thống nhất với nhau về nhận thức thế nào là hành vi "đi đêm" trong quan hệ quốc tế. Cá nhân tôi cho rằng, đi đêm là những hành vi thỏa thuận ngầm, trao đổi ngầm giữa hai bên để cùng kiếm lợi trong vấn đề/lợi ích liên quan đến một hay nhiều bên thứ ba khác.

Nếu không có một bên thứ 3 nào đó bị tổn thất lợi ích vì hành vi "đi đêm" của 2 bên kia thì khó có thể gọi đó là hành vi "đi đêm". Với nguyên tắc lợi ích chi phối các mối quan hệ, "đi đêm" giữa các nước, đặc biệt là các nước lớn là chuyện khó tránh trong quan hệ quốc tế xưa cũng như nay. Chúng ta cũng không nên gắn cho nó một hàm ý đạo đức nào, quan trọng nhất là phải tỉnh táo để thấy được ai đang đi đêm trên lưng mình, đổi chác lợi ích của mình để có cách ứng phó phù hợp.

Ở Biển Đông, ví dụ "đi đêm" điển hình là Tuyên bố Thượng Hải năm 1972 giữa Richard Nixon với Mao Trạch Đông. Sau cú bắt tay xuyên Thái Bình Dương này, cục diện Chiến tranh Việt Nam chuyển biến mạnh và khi công cuộc thống nhất nước nhà của Việt Nam đang vào hồi nước rút thì năm 1974 Trung Quốc cất quân xâm lược nốt nửa phía Tây quần đảo Hoàng Sa trước sự ngoảnh mặt làm ngơ của Hạm đội 7 Hoa Kỳ.

Cần lưu ý là Hoàng Sa và Trường Sa lúc này đang do Việt Nam Cộng hòa đại diện cho dân tộc Việt Nam quản lý thực thi chủ quyền theo Hiệp định Geneva 1954 chờ ngày thống nhất đất nước. Và thời điểm đó, Việt Nam Cộng hòa đang là đồng minh quan trọng của Hoa Kỳ ở châu Á.

Sớm hơn nữa, khi kết thúc Chiến tranh Thế giới II, Hiệp ước Hòa bình San Francisco được ký ngày 8/9/1951 trong đó quy định Nhật Bản từ bỏ tất cả quyền, về danh nghĩa cũng như yêu sách đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà không nói rõ lực lượng nào sẽ tiếp nhận, điều đó đã gây ra những ngộ nhận pháp lý sau này và Trung Quốc đang tìm mọi cách khai thác triệt để.

Nhưng ngay từ ngày 7/9/1951, ông Trần Văn Hữu, Thủ tướng Quốc gia Việt Nam tham dự hội nghị theo lời mời của chính phủ Hoa Kỳ đã trịnh trọng tuyên bố: "Để dập tắt những mầm mống các tranh chấp sau này, chúng tôi xác nhận chủ quyền đã có từ lâu đời của Việt Nam trên quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa". Tuyên bố xác nhận chủ quyền này của Việt Nam không vấp phải bất kỳ phản đối hoặc yêu sách nào khác từ 51 quốc gia tham dự hội nghị.

Tuy nhiên ngày 5/9/1951, Ngoại trưởng Liên Xô Andrei A. Gromyko đã đưa ra đề nghị "nhìn nhận chủ quyền của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đối với đảo Hoàng Sa và những đảo xa hơn nữa về phía Nam" ở Biển Đông, Hội nghị đã bác bỏ đề nghị này với 48 phiếu chống và 3 phiếu thuận. Đề xuất này của Liên Xô thời điểm đó rõ ràng mang màu sắc "đồng minh chính trị" với Bắc Kinh và khó có thể gạt yếu tố "đi đêm" trong đề xuất "xí phần" này.

Đặng Tiểu BÌnh và Jimmy Carter trong cuộc họp báo chung ngày 31/1/1979, 17 ngày sau đó Đặng xua quân ồ ạt tấn công xâm lược toàn tuyến biên giới Việt Nam. Ảnh: BBC.

Trong trục quan hệ Mỹ - Việt - Trung, chúng ta hẳn còn nhớ ngày 31/1/1979 Đặng Tiểu Bình thăm Hoa Kỳ và họp báo với Tổng thống Jimmy Carter thì ngày 17/2/1979 Đặng ồ ạt xua đại quân xâm lược toàn tuyến biên giới phía Bắc Việt Nam gây ra cuộc chiến tranh đẫm máu. Trước đó Đặng Tiểu Bình công khai tuyên bố "dạy cho Việt Nam một bài học" và người ta không thể không đặt dấu hỏi về một thỏa thuận ngầm, một cái bắt tay "đi đêm" giữa Đặng Tiểu Bình và Jimmy Carter.

Qua một vài ví dụ cho thấy "đi đêm" đã trở thành chuyện bình thường trong chính trị quốc tế, đặc biệt là giữa các cường quốc. Chỉ tính từ khi kết thúc Chiến tranh Thế giới II đến nay, quốc tế đã chứng kiến những thay đổi liên tục trong quan hệ Mỹ - Trung - Nga (trước đây là Liên Xô). Cứ khi nào thấy cần là 2 nước có thể thỏa thuận ngầm với nhau để chống lại bên thứ 3.

Đầu tiên là Trung - Xô chống Mỹ, rồi sau 1972 là Trung - Mỹ chống Liên Xô, cho đến bây giờ dư luận quốc tế đang chứng kiến một "liên minh" giữa Moscow và Bắc Kinh chống lại Washington, tất cả đều do quan hệ lợi ích chi phối. Một đặc điểm nữa của "đi đêm" cần lưu ý ở đây là, thông thường do các nước lớn dùng nước nhỏ làm quân cờ để mặc cả lợi ích với nhau, "đi đêm" trên lưng nước nhỏ.

Bản chất các tranh chấp ở Biển Đông và câu chuyện "đi đêm"

Để hiểu rõ hơn ai "đi đêm" với ai ở Biển Đông, cần phải nắm rõ các loại tranh chấp và lợi ích của các bên ở Biển Đông hiện nay là gì mới có thể xác định cái gì được đem ra đổi chác, và đổi chác để được cái gì? Biển Đông là tên gọi chính thức của Việt Nam đối với một biển rìa lục địa, một phần của Thái Bình Dương, trải rộng từ Singapore đến eo biển Đài Loan với diện tích khoảng 3,5 triệu km vuông. Biển Đông là vùng biển lớn thứ 4 thế giới.

Trong Biển Đông, Việt Nam có chủ quyền đối với 2 quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa được xác lập một cách hòa bình, hợp pháp và thực thi liên tục chí ít là từ đầu thế kỷ 17 đến nay. Ngoài ra Việt Nam có chủ quyền đối với lãnh hải, quyền chủ quyền, quyền tài phán và các lợi ích hợp pháp khác trên vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa theo quy định của Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS).

Ở Biển Đông hiện nay có 3 loại tranh chấp. Thứ nhất là tranh chấp chủ quyền đối với 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Riêng Hoàng Sa của Việt Nam bị Trung Quốc xâm lược và chiếm đóng bất hợp pháp từ các năm 1956, 1974 đến nay là đối tượng tranh chấp giữa 2 nước và Đài Loan cũng đưa ra yêu sách. Nhìn từ góc độ Việt Nam chúng ta, quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam hiện là đối tượng 4 nước 5 bên khác nhảy vào tranh chấp, gồm: Trung Quốc, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan.

Cuộc gặp Tập Cận Bình - Obama trong tháng 9 này, Biển Đông là một trong những nội dung quan trọng. Ảnh: Uscnpm.org

Tranh chấp thứ hai là các vùng biển chồng lấn do áp dụng, giải thích Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 trên Biển Đông. Tranh chấp thứ 3 là việc áp dụng giải thích sai UNCLOS xâm hại quyền và lợi ích hợp pháp của các quốc gia khác trên Biển Đông cũng là thành viên Công ước. Vụ kiện của Philippines là nhằm vào loại tranh chấp thứ 3.

Vụ Trung Quốc bồi lấp, xây dựng và quân sự hóa bất hợp pháp trên 7 bãi đá ở Trường Sa vừa xâm phạm chủ quyền Việt Nam, vừa vi phạm UNCLOS về hiệu lực pháp lý của các thực thể (cấm tàu thuyền, máy bay các nước khác đi qua vùng biển, vùng trời quốc tế phạm trong phạm vi 12 hải lý quanh đảo nhân tạo trên các bãi ngầm, rặng san hô vốn chỉ có tối đa 500 mét bán kính vùng an toàn), vừa hủy diệt môi trường biển, vừa đe dọa an ninh an toàn hàng không hàng hải ở Biển Đông.

Như vậy có thể thấy trong vấn đề Biển Đông, giữa Việt Nam và Trung Quốc tồn tại cả 3 loại tranh chấp và trong 3 loại tranh chấp này, Việt Nam và Trung Quốc đều ở hai đầu chiến tuyến. Trong khi Trung Quốc liên tục bành trướng sức mạnh quân sự, ỷ lớn hiếp nhỏ và Việt Nam đang là một trong những nạn nhân của sự bành trướng ấy, chẳng có lý do hay lợi lộc gì để có thể "đi đêm" với Trung Quốc. Điều này càng rõ nét hơn nếu xét trong trục quan hệ Mỹ - Việt - Trung bởi Mỹ là bên thứ 3 không có yêu sách ở Biển Đông.

Tại sao lại đặt ra vấn đề "đi đêm" và làm thế nào để hạn chế tác động ảnh hưởng từ việc "đi đêm" của các nước lớn trên Biển Đông?

Sở dĩ cá nhân tôi nêu ra vấn đề này vì nó đã từng xảy ra và ảnh hưởng trực tiếp đến chủ quyền, quyền và lợi ích hợp pháp của Việt Nam. Thứ hai, trước chiến lược xoay trục sang châu Á của Hoa Kỳ và sự cải thiện đáng kể của quan hệ Việt - Mỹ đã khiến không ít người cảm thấy lạc quan thái quá vào việc "dựa vào Hoa Kỳ để ngăn Trung Quốc bành trướng Biển Đông".

Chính người Mỹ đã công khai khẳng định, họ không thể điều Hạm đội 7 can thiệp một khi nổ ra xung đột giữa Việt Nam và Trung Quốc ở Biển Đông nên hơn bao giờ hết, chúng ta cần nhận thức rõ điều đó để chủ động trong vấn đề của chính mình.

Ngày nay không có quốc gia nào đem sinh mạng binh sĩ và tài sản, vũ khí của mình ra chiến đấu chống lại một đối thủ khác chỉ vì để bảo vệ một nước thứ 3, mà đặc biệt nước thứ 3 đó chưa hoặc không mang lại cho họ lợi lộc gì lớn hơn con số tổn thất ấy. Đó là cái theo tôi người Việt cần ghi nhớ nằm lòng, dù lúc nào cũng phải tranh thủ tối đa những gì có lợi nhất cho công cuộc đấu tranh bảo vệ, đòi lại chủ quyền, quyền và lợi ích hợp pháp của mình trước một đối thủ không cân sức và thừa thâm hiểm như Trung Quốc.

Tự lực cánh sinh, tăng cường sức mạnh nội lực mới là giải pháp lâu dài, kết hợp và tranh thủ ủng hộ của dư luận quốc tế cũng như các xu thế, trào lưu quốc tế có lợi cho Việt Nam là điều các nhà chiến lược cần làm lúc này. Việc độc giả đặt ra vấn đề này cũng cho thấy nhận thức về vấn đề chủ quyền cũng như thực trạng tranh chấp ở Biển Đông, quan điểm chủ trương của Việt Nam vẫn chưa được tuyên truyền một cách hiệu quả.

Nói Việt Nam "đi đêm" với Trung Quốc hay với Mỹ, Nhật, Nga hoặc bất cứ quốc gia nào khác trong vấn đề Biển Đông là không chính xác trong khi lại chính là những gì truyền thông nhà nước Trung Quốc đang ra rả tuyên truyền, cũng chính là những gì Trung Nam Hải đang muốn dư luận quốc tế phải nghe.

Ngay từ khi ông Lý Khắc Cường thăm Việt Nam năm 2013, Trung Quốc họ đã tung ra luận điệu này để cố tình khiến dư luận hiểu nhầm rằng có sự "đi đêm" nào đó giữa hai nước, mà tôi đã phân tích trên báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, bài  "Ts Trần Công Trục: Không có chuyện Việt Nam "đi đêm" với Trung Quốc", mời quý độc giả quan tâm theo dõi.

Ts Trần Công Trục

(Giáo Dục)

Lực lượng phòng cháy chữa cháy tại buổi tổng duyệt diễu binh mừng Quốc khánh 2/9 tại Quảng trường Ba Đình hôm 29/8

Dự kiến sẽ có 30.000 người tham gia diễu binh mừng Quốc khánh 2/9 tại Hà Nội. Trước đó, việc cấm đường để diễn tập hôm 29/8 gây nhiều bức xúc trên mạng xã hội.

Hôm 29/8, báo Người Lao Động đưa tin việc cấm xe diễn ra ‘ở 40 tuyến phố’.

Báo này tiết lộ dự kiến sẽ có 30.000 người tham gia lễ diễu binh, diễu hành vào sáng 2/9.

Hàng nghìn cảnh sát giao thông, cơ động, đặc nhiệm công an Hà Nội cùng nhiều tổ công tác trấn áp tội phạm khủng bố, đua xe... cũng được huy động.

Theo các báo, đoàn diễu binh bắt đầu đi từ quảng trường Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh rồi chia theo hai hướng qua các tuyến phố: Nguyễn Thái Học - Kim Mã - Liễu Giai và Nguyễn Thái Học - Tràng Thi - Hàng Khay - Tràng Tiền - Nhà hát Lớn - Trần Khánh Dư.

Trước đó, hôm 12/8, VnExpress cho biết 21 phát đại bác sẽ được bắn ở Hoàng thành Thăng Long ngày 2/9.

"Quy mô của lễ diễu binh lần này sẽ lớn hơn lễ diễu binh kỷ niệm 60 năm chiến thắng Điện Biên Phủ, nhưng được tổ chức trên tinh thần tiết kiệm, đẹp, trang nghiêm và hoành tráng", báo này dẫn lời Thứ trưởng Văn hóa Thể thao và Du lịch Huỳnh Vĩnh Ái.

Tuy vậy, VnExpress cũng cho hay ‘đến nay chưa tính được tổng kinh phí đầu tư cho sự kiện này’.

            Facebook Biên Nguyễn cho biết không thích diễu binh, 'chỉ thấy dân bị lùa như đàn bò'

‘Chỉ những người lười lao động mới thấy phiền’

Hôm 31/8, trả lời phỏng vấn của BBC Tiếng Việt, bà Nguyễn Ngọc Phương, giáo viên của một trung tâm Yoga trên đường Láng Hạ, Hà Nội, cho biết ‘rất háo hức chờ diễu binh vì đó là sự kiện gơi dậy lòng yêu nước và tự hào dân tộc’.

“Tôi nghĩ có nhiều người giống như mình, trông đợi tận mắt thấy diễu binh. Việc sự kiện này quy tụ 30.000 người và 21 phát đại bác được bắn là hoàn toàn xứng đáng”, bà Phương nói.

Khi đề cập về những bất tiện mà người dân Hà Nội gặp phải trong ngày cấm đường 29/8 để tổng duyệt diễu binh, bà Phương có phần gay gắt:

“Chỉ có những người lười lao động, ích kỷ mới thấy phiền khi bị cấm đường. Để tổ chức một sự kiện ý nghĩa như vậy, cấm đường là chuyện bình thường”.

Trong khi đó, một facebook có nick Biên Nguyễn ở Hà Nội tỏ vẻ bức xúc về chuyện cấm đường:

"Về cơ bản, mình chẳng hiểu cấm mấy tuyến phố đấy làm gì? Có thể là chặn dân ra Phan Đình Phùng, nhưng tại sao chặn từng khúc một trên cả con phố dài và chặn cả lối vào những nơi quan trọng như bệnh viện.

Thứ nữa, mình chẳng thích diễu binh và chả quan tâm đến sự háo hức vô bờ bến của các bác vào những đợt diễu binh, chỉ cảm thấy dân bị lùa đi như những đàn bò.

Một người dân có nói một câu với công an mà mình thấy hay: "Ông cha chúng tôi đấu tranh giành độc lập để chúng tôi được hạnh phúc chứ không phải bị cấm cả vào bệnh viện thăm người thân như thế này! Các anh không thấy phi lý à?".

Từ Philippines, blogger Nguyễn Anh Tuấn lên tiếng trên Facebook:

“Để có được mấy dòng tự do, hạnh phúc trên khẩu hiệu thì phải đổi bằng tự do thật (đi lại) và hạnh phúc thật (về sớm với gia đình). Ai cho phép làm rối loạn giao thông thế này? Căn cứ pháp luật nào để bạ đâu cấm đấy thế này? Những người nắm quyền đang coi thủ đô như mảnh đất trong vườn nhà họ hay sao mà tùy tiện như vậy? Đã thử hỏi ý kiến người dân xem họ đồng thuận không? Hay thực ra đang muốn chứng tỏ quyền lực? Ảo tưởng quyền lực?”.

Hôm 31/8, nhiều facebooker tán đồng ý kiến đề nghị Hà Nội thay diễu binh bằng giúp 48.000 người thoát nghèo.

“Theo truyền thông báo chí, có khoảng 30.000 người luyện tập từ bốn tháng nay để phục vụ ‘ngày hội lớn’ 2/9.

Nếu tính đổ đầu thu nhập của mỗi người là 5 triệu đồng/tháng, thì bốn tháng, thu nhập của 30.000 người sẽ là 600 tỷ đồng.

Hiện tại, 50 triệu là một ‘cần câu’ cho một hộ nghèo để thoát nghèo. 600 tỷ đồng sẽ là 12.000 cần câu giúp 12.000 hộ nghèo thoát nghèo. Nếu trung bình mỗi hộ có bốn nhân khẩu thì sẽ có 48.000 người được thoát nghèo.

Thay vì diễu binh mà có 48.000 nhân khẩu thoát nghèo nhân dịp 2/9 thì đích thị đó là ‘ngày hội lớn’ vô cùng nhân văn không thể chối cãi. Và chắc chắn một điều không người Việt Nam có lương tâm nào bác bỏ hay không đồng thuận", facebook có tên tắt là N.V.H được dẫn lời trên mạng xã hội.

(BBC)


 Cổ phiếu Trung Quốc lại tiếp tục xuống giá trước khi các số liệu kinh tế được công bố, mà người ta dự đoán sẽ cho thấy sự chững lại của nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới.

Chỉ số chứng khoán Shanghai Composite đóng cửa với mức giảm 0,8%, đạt 3.205,99 điểm, mất gần 3% so với phiên giao dịch đầu giờ.

Cổ phiếu Trung Quốc đã trồi sụt đầy kịch tính trong thời gian hai tuần qua, gây xáo trộn các thị trường chứng khoán trên thế giới.

Việc xuống giá hôm thứ Hai làm tiêu tan đi những hy vọng về việc thị trường Trung Quốc sẽ đổi chiều sau thời gian đi xuống.
Số liệu sản xuất

Tâm lý giới đầu tư cũng bị tác động từ các tường thuật trên truyền thông theo đó nói giới chức Trung Quốc quyết định can thiệp ít hơn vào thị trường chứng khoán.

Tình trạng chao đảo gần đây gắn với việc Bắc Kinh có những nỗ lực nhằm ổn định thị trường và trấn an các nhà buôn.

Trung Quốc cũng đã thẳng tay với những người bị cho là loan tin đồn trên mạng, và những người mà giới chức nói là đã "gây bất ổn thị trường".

Trong hôm thứ Ba, các chỉ số quan trọng hàng tháng về sản lượng đầu ra ở ngành sản xuất của nước này sẽ được công bố.

Chỉ số quản trị mua hàng (PMI) sẽ là một chỉ dấu nữa cho thấy liệu nền kinh tế lớn thứ nhì thế giới này có vẫn đang chững lại hay không.

Chỉ số Hang Seng của Hong Kong đã rơi vào mức âm trong hầu hết cả ngày, nhưng tăng lên 0,3% vào cuối phiên giao dịch, đóng cửa ở 21.670,58 điểm.

Tại Nhật, chỉ số Nikkei đóng cửa giảm 1,3%, đạt 18.890,48 điểm.

Các nhà buôn tại Tokyo cũng nói tới việc số liệu của kinh tế Nhật đạt mức thấp hơn trông đợi.

Sản phẩm của ngành sản xuất nước này xuống 0,6% trong tháng Bảy so với tháng trước.

Xuất khẩu của Nhật bị ảnh hưởng nhiều do nhu cầu đặt hàng từ Trung Quốc giảm.

Hàn Quốc cũng có những số liệu kinh tế mới công bố cho thấy nước này đang gặp các vấn đề giống như của Nhật.

Chỉ số Kospi của Hàn Quốc đóng cửa ở 1.941,49 điểm, không đổi.

Các thăm dò cho thấy tâm lý kinh doanh không mấy lạc quan về tình hình tháng Chín, và không ai hy vọng gì về việc ngành xuất khẩu sẽ nhanh chóng phục hồi.

(BBC)

2015 AUG 28 CSVN 280 Hiện nay vào đầu Thế kỉ 21 cả mấy tỉ người trong các nước Dân chủ đa nguyên từng ngày, từng tháng, từng năm đang được hưởng các lợi ích thiết thực của chế độ này, mặc dù còn ở những mức độ khác nhau. Ra đường không sợ bị công an tra hỏi hạch sách cốt để được tống tiền; bạn bè hay bà con tới thăm nhau tự do không bị công an theo dõi; đọc báo nào hay nghe đài nào không ai được phép hạch hỏi; tham gia chính đảng, vào hội đoàn, viết báo phê bình sai lầm của tổng thống, thủ tướng… không sợ bị ghép vào tội phản quốc hay xâm phạm bí mật quốc gia. Những người có công ăn việc làm đều được bảo hiểm thất nghiệp, y tế và hưởng hưu trí; những người tàn tật… được hưởng trợ cấp xã hội.

Ở nhiều nước xây dựng trật tự xã hội theo Dân chủ đa nguyên đang có khả năng biến các địa ngục trở thành thiên đàng chỉ trong vòng một thế kỉ, thậm chí có những nước chỉ cần vài thập niên. Nói như thế không có ý là các xã hội này đã trở nên hoàn hảo. Tại đó vẫn còn quan tham nhũng hoặc lạm quyền, nhưng nếu bị khám phá thì bị trừng trị nghiêm khắc, ngay cả những người cầm đầu chính phủ, tiêu biểu như ngay ở các nước Mĩ, Pháp, Anh, Đức… Tại đó đôi khi vẫn có những người có quyền hành tìm cách bịt miệng dân, đàn áp báo chí, nhưng thường bị ngay những cơ quan quyền lực độc lập và bình đẳng khác điều tra làm rõ sai-đúng, nếu người có quyền hành lạm dụng quyền lực thì bị nghiêm trị từ mất chức tới ngồi tù. Tại đó cũng vẫn còn những người nghèo, nhưng được bảo trợ xã hội…

Các xã hội này đã biết rút kinh nghiệm từ các thời kì con người còn sống đơn giản trong các bộ lạc chỉ quây quần vài chục ngàn dân, tới các triều đại phong kiến và các giáo hội. Một số kết quả chung mà các nhà khoa học xã hội trên thế giới trải qua nhiều thời đại đã rút ra là:

1. Xã hội càng lớn thì quyền lực càng nhiều.
2. Quyền hành càng cao thì lạm dụng quyền lực càng lớn.
3. Một cá nhân, một cơ quan công quyền hay một đảng cầm quyền không thể nào vừa cai trị vừa kiểm tra, vừa đá bóng vừa thổi còi.
4. Kinh nghiệm lịch sử loài người đã chứng minh, các vua chúa hay người đứng đầu các tôn giáo cũng chỉ là người như chúng ta, đều có thể sai lầm và đều có thể gây ra tội ác.

Trong mỗi con người có ông thiện và ông ác. Vấn đề là làm thế nào để ông ác không có điều kiện phát triển và làm thế nào để ông thiện có cơ hội được phát triển. Đó vừa là nguyên tắc vừa là nghệ thuật trong cách tổ chức, điều hành của các xã hội văn minh này. Không cường điệu, không bi quan, không lạc quan mù quáng.

Một nhận định khoa học khác rất cơ bản về tiến trình phát triển của nhân loại là, với thời gian các cộng đồng dân tộc sống chung với nhau lên tới hàng chục, hàng trăm triệu người, với diện tích từ hàng trăm ngàn tới hàng chục triệu cây số vuông. Trong điều kiện như thế thì mỗi nước không thể tổ chức và điều hành xã hội như thời kì còn sống trong các ốc đảo, các bộ lạc như thời tiền sử, chỉ có vài ngàn tới vài chục ngàn người sinh sống. Trong một xã hội lớn như thế thì phải được tổ chức và điều hành như thế nào thích nghi trong một xã hội đa chủng và đa diện quyền lợi cả về vật chất lẫn tinh thần. Bình quân chủ nghĩa, công hữu tài sản theo cách cộng sản thời còn ăn lông ở lỗ hoàn toàn không còn thích hợp và không thể thực hiện được trong thời đại mới.

Trên những cơ sở nhận thức khoa học này các xã hội Dân chủ đa nguyên đã từng bước tiến lên xây dựng một trật tự mới với mục tiêu là giới hạn và phân chia ranh giới các quyền lực để ngăn ngừa tối đa sự lạm quyền. Cơ cấu xã hội ở thượng tầng được chia làm ba quyền lập pháp (ban bố luật pháp), hành pháp (điều hành chính quyền) và tư pháp (kiểm tra và chế tài). Ba quyền này độc lập, bình đẳng với nhau như thế chân vạc, chế tài và kiểm soát lẫn nhau để tránh lạm quyền, đồng thời giữ xã hội ổn định vững bền nhờ đó có phát triển đều đặn.

Các quyền căn bản của con người (chính trị, kinh tế, tôn giáo, văn hóa, giáo dục…) được luật pháp và các cơ quan công quyền tôn trọng và bảo vệ. Từ đó có các hệ thống báo chí độc lập và tự do, các tổ chức dân sự (nghiệp đoàn –công nhân và chủ nhân- , tôn giáo, văn hóa, xã hội…) ví như các bộ phận, tai mắt và tứ tri của một cơ thể lành mạnh. Toàn bộ hệ thống này, trong đó kinh tế thị trường cùng với chế độ pháp luật công khai và nghiêm minh là nền tảng đóng vai trò rất quan trọng để cá nhân và các đoàn thể vươn lên và từ đó toàn xã hội phát triển, ổn định chính trị, đất nước hùng mạnh, độc lập…

Khi có sự hài hòa quyền lợi chính đáng giữa cá nhân, đoàn thể và cộng đồng – ai có khả năng thì được xã hội tưởng thưởng, nhưng cũng phải đóng góp nhiều hơn vào lợi ích chung, ai gặp bất hạnh thì được xã hội giúp đỡ, ai sai phạm thì bị pháp luật xử nghiêm minh – thì mọi người cảm thấy hãnh diện có phần mình đóng góp ở trong đó. Sự phát triển tâm lí tin cậy lẫn nhau giữa các cá nhân và thành phần dân tộc, khi thịnh vượng cũng như lúc khó khăn, là chìa khóa thành công của một xã hội văn minh.

2015 AUG 29 BANANA 2 REPUBLIC

Trong khi nhiều dân tộc trên thế giới tiến theo chiều hướng đúng đắn đó, thì 70 năm qua VN lại bị dẫn dắt theo hướng ngược chiều, mặc dầu lòng ái quốc của dân tộc ta rất cao! Cho nên mới đây chính Phó thủ tướng Vũ Đức Đam đã phải nêu câu hỏi về sự nghịch lí kì lạ này “Tại sao dân ta tốt mà vẫn cứ nghèo?” (VNNet 12.8) Còn chuyên gia kinh tế, bà Phạm Chi Lan đã lập lại câu hỏi của nhiều chuyên viên nước ngoài rất thẳng thắn nhưng thành thực là “Tại sao đất nước (VN) không muốn phát triển?”. Giữa khi đó trong những ngày kỉ niệm 70 năm cướp chính quyền, các người cầm đầu chế độ toàn trị lại lấp liếm những thất bại, dựng lên khẩu hiệu sĩ diện hão “Vinh quang VN”, trong khi thực sự VN đang tụt hậu, chạy sau cả Kampuchia và Lào; đi ra nước ngoài bị khinh khi, thậm chí Singapore không cho nhập cảnh!

Lòng yêu nước của dân tộc ta rất cao, nhiều dân tộc khác cũng vậy. Nhưng tại sao nhiều dân tộc khác đóng góp cho đất nước của họ thì được nhà nước đền bù xứng đáng, nhưng ở VN lại diễn ra tình trạng hoàn toàn ngược lại? Trong chuyến đi Mĩ vừa qua Nguyễn Phú Trọng đã liệt kê số tổn thất nhân mạng trong các cuộc chiến dưới sự chỉ huy của chế độ toàn trị lên tới “3 triệu người đã bị chết, 4 triệu người bị thương” (Tạp chí CS -TCCS 14.7). Sự hi sinh vừa vĩ đại vừa đau đớn này, nhưng chế độ toàn trị đã đền ơn và cư xử như thế nào với nhân dân ta trong suốt 70 năm qua?

Chủ nghĩa yêu nước hay tinh thần ái quốc chân chính là đặc tính tự nhiên của con người; nó đi từ bản chất tự nhiên, đó là thương yêu con, cha mẹ, quê hương, đất nước. Tinh thần ái quốc chân chính mong cho đất nước và dân tộc thoát qua nguy nan để từ đó cùng nhau xây dựng cho nhân dân ấm no, hạnh phúc, đất nước hùng mạnh. Kết quả của lòng yêu nước có được nhà nước đền bù xứng đáng không có thể đo và cảm nhận được trong nhiều lãnh vực và kích thước. Như người dân đói hay no, trẻ em được học hành tử tế hay phải đi ăn mày hoặc trộm cắp; mọi người có công ăn việc làm, nhà cửa tươm tất hay lương không đủ sống. Khi phê bình công khai nhà nước người dân có bị tù tội không, khi tham gia các tổ chức có bị cấm cản theo dõi không, có cảm thấy hãnh diện là công dân một nước như vậy. Tiền thuế đóng góp của nhân dân và tài nguyên của đất nước có được sử dụng hợp lí và đúng chỗ không, hay rơi vào túi của các tham quan? Một sự thật hết sức hiển nhiên là, không ai lại điên rồ hi sinh để chính mình hay con cháu phải cổ cực hơn, phải chịu đày đọa hơn!

Trong dịp 70 năm Cách mạng tháng 8 những người cầm đầu chế độ toàn trị thừa nhận “Cách mạng tháng 8 là kết tinh của chủ nghĩa yêu nước”. Nhưng đây mới là một nửa sự thật. Nửa sự thực khác rất quan trọng nhưng họ không dám nói thẳng ra là, tại sao dân tộc ta đã phải chịu hi sinh cao, tổn thất khủng khiếp như vậy để nay đất nước lại phải trở về với hoàn cảnh đen tối và tồi tệ gần một thế kỉ trước? Tại sao nhiều nước trong khu vực và trên thế giới không phải hi sinh gian khổ, nhưng lại đang có cuộc sống ấm no, hưởng tự do dân chủ và độc lập thực sự?

Hồ Chí Minh nguyền rủa thực dân Pháp là không cho dân ta mở miệng thì chính Nguyễn Phú Trọng nói không úp mở, báo chí phải tuyệt đối dưới sự lãnh đạo của đảng. Hồ Chí Minh tố cáo bọn điềm chỉ thực dân Pháp đàn áp người yêu nước thì chế độ toàn trị bỏ tù những người khác chính kiến. Nguyễn Tấn Dũng hô hoán sớm ra Luật biểu tình, nhưng mấy năm qua cố tình đưa ra rồi lại rút về để tiếp tục cho công an thả cửa đàn áp thanh niên, trí thức biểu tình chống Bắc kinh xâm lấn, chống dân oan biểu tình đòi lại ruộng đất!

Đất nước không muốn phát triển hay đất nước không thế phát triển lên được. Vì lí do nào?

Như phần trên đã dẫn chứng, nhiều nước trên thế giới đã sáng suốt và thành công thoát ra khỏi các thời kì bộ lạc theo lối sống cộng sản sơ khai, giã từ chế độ dã man của thời Trung cổ, vì họ đã nhận thức rõ được con đường đi tới phát triển văn minh là Dân chủ đa nguyên. Tuy nó không phải toàn là mầu hồng, nhưng nó có khả năng tổ chức thành những xã hội văn minh, biết giải quyết tốt những nhu cầu và quyền lợi của cá nhân và cộng đồng. Sau mấy thế kỉ thử nghiệm, nó không chỉ là lí thuyết viển vông mà đã được thực nghiệm thành công ở rất nhiều nước. Cách tổ chức và vận hành của chế độ Dân chủ đa nguyên là kinh nghiệm chung rất quí báu của nhân loại.

Trong khi ấy tại VN chế độ toàn trị lại hành động nghịch lí và trái chiều. Từ 70 năm họ đang lạm dụng quyền lực để cai trị theo kiểu dã man thời Trung cổ, ép buộc đất nước trở về thời kì cộng sản sơ khai. Họ mơ mộng chủ nghĩa Marx, muốn đưa VN về thời kì CS, mọi thứ đều là của chung, tài sản chia đều, hưởng theo nhu cầu, thế giới đại đồng… Tuy nhiên thực hiện giấc mơ này là đi ngược với tiến trình tiến hóa của nhân loại, tức là trái với quyền lợi tinh thần và vật chất của con người. Nghĩa là con đường đó sẽ gặp phải phản kháng mãnh liệt của xã hội.

Một khi đi ngược với chiều phát triển của văn minh nhân loại thì đảng cầm quyền chỉ còn cách phải dùng các phương thức cai trị bằng bạo lực, cưỡng bức, cưỡng chế… Vì vậy để tiến tới nắm chính quyền độc đoán, 70 năm trước họ đã thờ sách lược cướp và nắm chính quyền của Lenin như là “đũa thần”. Từ những niềm tin và cơ sở tư tưởng cực kì sai lầm này họ đã đề cao và thực hiện giai cấp đấu tranh, bạo lực với giết hại và đàn áp!

70 năm nắm chính quyền của họ chồng chất hận thù, nội chiến và chiến tranh với bên ngoài. Trong nước họ thực hiện tàn bạo chủ trương “trí, phú, địa, hào – đào tận gốc, trốc tận dễ!” qua các phong trào “cải cách ruộng đất, đấu tố địa chủ”, đàn áp văn nghệ sĩ và trí thức như “nhân văn giai phẩm”, đốt sách báo không CS, từ các trại tập trung tới các trại cải tạo giam giữ hàng triệu người, xua đuổi hàng triệu đồng bào thành các thuyền nhân, thanh toán các thành phần “tư sản mại bản” để tiêu diệt kinh tế tư nhân, dựng lên hệ thống kinh tế quốc doanh bất lực và phí phạm tài nguyên!

Đối với bên ngoài, họ hết tôn thờ Liên xô tới quì lạy Bắc kinh với mục tiêu là giữ độc quyền cho ĐCS theo phương châm hành động“dĩ bất biến, ứng vạn biến!” Chủ trương ngoại giao cực kì sai lầm đã đẩy đất nước hết cuộc chiến tranh này tới cuộc chiến tranh khác, mấy triệu người bị giết hại, nhưng những người cầm đầu chế độ toàn trị lại hãnh diện làm người gác cổng cho toàn thế giới suốt từ 1945, như cựu Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết từng tuyên bố! Sau năm 1975 lại sa lầy trong chiến tranh xâm lấn ở Kampuchia và khốn đốn trong cuộc chiến tranh với “đồng chí”phương Bắc suốt trên một thập niên niên nữa. Tới khi Liên xô sụp đổ họ vẫn không tỉnh ra, lại tiếp tục đâm đầu đòi giữ độc quyền cho đảng theo sách lược “dĩ bất biến, ứng vạn biến”, nên cuối cùng phải sang Thành đô cúi đầu xin qui phục và che chở của Đặng Tiểu Bình và Giang Trạch Dân. Khiến cố ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch và cố Thứ trưởng ngoại giao Trần Quang Cơ phải than thở thốt lên, Hội nghị Thành đô 1990 mở đầu cho thời kì Bắc thuộc kiểu mới!

Kết quả của chính sách nội trị sai lầm và ngoại giao mù quáng suốt 70 năm làm cho hận thù chồng chất và chia rẽ giữa các thành phần dân tộc, giữa các miền. Cầm cờ làm tiền đồn cho thế giới đại đồng đẩy đất nước vào những thảm họa chiến tranh, trở thành con tốt thí của Liên xô (cũ) và Bắc kinh. Chính vì thế sau 70 năm đảng nắm độc quyền nên đất nước vẫn lệ thuộc và nhân dân vẫn đói nghèo!

Từ gần 30 năm “đổi mới” què quặt, đảng vẫn độc quyền và lại đẻ thêm chủ trương Kinh tế thị trường định hướng XHCN với các Tập đoàn và Tổng công ti nhà nước để phung phí và tham nhũng trong mọi lãnh vực, đặc biệt từ các ngân khoản khổng lồ lên tới 72 tỉ USD trong 20 năm qua vay của các nước ngoài theo mô hình ODA để xây dựng các công trình hạ tầng (VNEconomy, 8.8.15). Chính các Tập đoàn và Tổng công ti nhà nước đang trở thành những ổ tham nhũng của bọn tham quan từ Bộ chính trị tới các địa phương. Để bảo vệ lợi ích vị kỉ nên các nhóm lợi ích đang bung ra ngay từ Trung ương đảng tới các đảng bộ các cấp theo vây cánh và gia đình.

Con cái của Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội, Bộ trưởng quốc phòng, Chủ tịch Ủy ban nhân dân TP Hồ Chí Minh, các cựu Tổng bí thư, Chủ Tịch nước… được cất nhắc giữ những chức vụ cao, những nơi làm ăn béo bở. Các tập đoàn Vinashin, Vinalines làm ăn thua lỗ nhiều tỉ Mĩ kim nhưng từ Thủ tướng tới các Ủy viên Bộ chính trị có trách nhiệm chẳng ai bị khiển trách hay từ chức. Hầu hết ngân sách của các công trình xây dựng cầu, đường, phi trường, hải cảng bị đục khoét; khiến cho nhiều công trình bị bỏ hoang phế, hoặc vừa khánh thành đã bị hư hại nghiêm trọng. Chính Ủy viên Trung ương và Phó Trưởng Ban Thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương Vũ Ngọc Hoàng đã xác nhận một cách gián tiếp là, chế độ toàn trị hiện nay ở VN đang chuyển hóa thành chế độ “chủ nghĩa tư bản thân hữu” giống như thời kì đầu của chế độ tư bản hoang dã, theo luật rừng xanh, cá lớn nuốt cá

2015 AUG 29 BANANA 6 REPUBLIC

Người sáng lập đảng đề cao khẩu hiệu rất kêu “Nhân dân làm chủ, đảng làm đầy tớ!”, “Đảng là người đày tớ thật trung thành của nhân dân!”, “Dân biết, dân làm, dân kiểm tra!”…Nhưng 70 năm qua họ đều làm ngược lại. Khi vừa cướp được chính quyền các “đầy tớ” phải sống chui rúc trong các túp lều tranh ở Tân trào, nhờ nhân dân đùm bọc và che chở. Nay 70 năm sau các “đầy tớ” ở cấp cao nhất là các ủy viên Bộ chính trị và Ban bí thư –như Nguyễn Tấn Dũng vừa công bố hai Quyết định số 27/2015/QĐ-TTg ngày 10.7.15 và số 32/2015/QĐ-TTg ngày 4.8.15 – đang chia nhau những biệt thự đại sang, diện tích đất rộng tới 450-500m², diện tích nhà 300-350m², nội thất trang trí sang trọng, hưởng chế độ ăn uống đặc biệt, xe hơi loại đắt nhất trên một tỉ đồng mỗi chiếc, chưa kể tài xế và các nhân viên khác phải phục vụ ngày đêm. Các ủy viên Trung ương đảng, các sĩ quan cấp tướng và cán bộ cao cấp cũng được chế độ ưu đãi nhà và xe.

Hiện có tới 40.000 xe biển xanh (xe nhà nước) ở VN (đài Bắc kinh 9.8.15). Trong khi ấy, thật là mỉa mai 70 năm sau những “Chủ nhân”, tức hàng chục triệu nông dân vẫn sống trong nghèo đói, hàng triệu công nhân phải sống chui rúc trong các phòng chật hẹp, tối tăm, mất vệ sinh, phải ăn thịt ôi, dùng nước bẩn ngay trong các trung tâm chế xuất cạnh các thành phố của các nhà đầu tư nước ngoài… Giữa lúc đó những người cầm đầu chế độ toàn trị sẵn sàng bỏ ra hàng ngàn tỉ đồng để xây dựng các tượng đài Hồ Chí Minh ở rất nhiều nơi! Chuyên viên, trí thức tiếp tục bị khinh rẻ, bị đàn áp. Suốt 70 năm những “đầy tớ” lạm dụng quyền lực tham nhũng, lập bè nhóm làm ăn theo lối Mafia, luật pháp chỉ bảo vệ cho bọn tham quan!

Tình trạng trên đây cho thấy, sau 70 năm cai trị độc quyền các“Đầy tớ” đã xây dựng lên ở VN một chế độ “Cộng hòa Chuối”(Banana republic), phản bội lời thề của người sáng lập chế độ toàn trị. Thuật ngữ “Cộng hòa Chuối” trong chính trị học đang được phổ thông, mô tả những chế độ độc tài lệ thuộc bên ngoài và bên trong thì bọn quan chức tham nhũng, luật pháp chỉ là trò chơi, có quyền là có tiền, lập các băng đảng hoạt động tàn ác quỉ quyệt kiểu bọn Mafia! 70 năm độc quyền cai trị, các “Đầy tớ” đã coi dân và đất nước như những trái chuối, thả cửa nắn bóp vuông tròn theo ý đồ riêng!

70 năm cai trị độc quyền nên các “Đầy tớ” đã tịch thu ruộng đất và tài sản của “Chủ nhân”, không những thế còn bắt “Chủ nhân” phải đóng thuế và phục dịch, nếu chống lại đều bị đàn áp!

Sau chuyến đi Hoa kì đầu tháng 7.15 Nguyễn Phú Trọng người cầm đầu chế độ “Cộng hòa Chuối” đã không dám nhìn thẳng vào sự thực, không dám vượt qua chính mình, vẫn rơi vào tật đổi đen thành trắng. Ông Trọng không dám nhìn nhận là, theo công pháp quốc tế việc thiết lập quan hệ giữa hai nước trước hết là vì quyền lợi của hai bên, không phải tự động là công nhận chế độ chính trị của nhau! Nguyễn Phú Trọng cũng không dám nhìn thẳng sự thật là, TT Obama đã nói thẳng trong “Tuyên bố về tầm nhìn chung Việt Nam-Hoa kì” là hai bên còn tồn tại những khác biệt lớn cả về nhân quyền lẫn các quyền kinh tế, lao động…; cho nên các cơ sở hợp tác chiến lược toàn diện vì thế không thể đạt được.

Nhưng trong các tuần lễ gần đây sau khi từ Mĩ về, Nguyễn Phú Trọng đã cố tình bưng bít những khó khăn rất lớn này. Trái lại ông Trọng lại chỉ hô hoán lên nói là Hoa kì đã nhìn nhận chế độ chính trị ở VN và như thế là công nhận “vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam!” (TCCS 14.7) Nguyễn Phú Trọng cố tình thổi phồng sự kiện không có này theo chiến thuật mượn gió bẻ măng. Vì thế hiện nay trong nhiều dịp ông Trọng đã chủ ý cố tình hành động như vậy.

Trong các hội nghị quan trọng của quân đội, công an, ngoại giao, báo chí và tư pháp… mà ông chủ trì mới đây, ông vẫn ngang ngược lập đi lập lại lệnh bắt các cơ quan này phải trung thành tuyệt đối với ĐCS… Mục tiêu nhắm tới của ông là làm sao để phe bảo thủ giáo điều, mà ông làm thủ lãnh, sẽ giật lại thượng phong trong Đại hội 12 vào đầu năm tới. Điều này có nghĩa là ông quyết tâm duy trì và củng cố tiếp tục chế độ “Cộng hòa Chuối”, mặc dầu chế độ này đang đầy các phe nhóm chỉ lo lợi ích thối nát, tham nhũng, bất công và đàn áp.

Đối với Nguyễn Phú Trọng cầm đầu phe bảo thủ giáo điều, cũng như những người cầm đầu các nhóm lợi ích đều có một quyền lợi chung là làm sao phải gìn giữ cho được “Cộng hòa Chuối”, để từ đó các “Đầy tớ” có thể tiếp tục ngồi mát ăn bát vàng, mặc kệ nhân dân đói rách, đất nước tụt hậu và lệ thuộc phương Bắc!

Thật quá rõ ràng, các “Đầy tớ” đang phản bội nhân dân. Thực chất khẩu hiệu 70 năm của chế độ toàn trị “dân làm chủ, đảng làm đầy tớ” là như thế!!!

Âu Dương Thệ

29.8.15

(Việt Thức)

Lãnh đạo Trung Quốc Tập Cẩm Bình
 Theo Business Insider, hôm qua (27/8), tin tức từ mạng xã hội cho biết ông Liao Hong, Chủ tịch kiêm Tổng biên tập của Nhật báo Nhân Dân Online, công cụ truyền thông trung thành của chính quyền cộng sản Trung Quốc đã bị bắt. Điều này làm dấy lên mối nghi ngờ về việc lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình đang mạnh tay hơn trong cuộc thanh trừng nội bộ Đảng Cộng sản.

Trang tin Business Insider cho biết tin tức này đã làm cả cộng đồng mạng Trung Quốc bàn tán xôn xao, nguyên nhân của việc bàn tán không chỉ vì ông Liao là một con hổ lớn mới bị tóm vào rọ. Từ trước tới giờ, tờ Nhân Dân nhật báo do ông Liao đứng đầu không làm một việc gì khác ngoài việc thể hiện lòng trung thành với chính quyền cộng sản Trung Quốc. Ông George Chen, biên tập của tờ The South China Morning Post tại Hồng Kông nhận xét rằng Nhân Dân nhật báo chính là cái loa của Đảng.

 Business Insider phân tích rằng, trên thực tế, có người phải chịu trách nhiệm cho sự đổ vỡ của thị trường chứng khoán, tốc độ tăng trưởng kinh tế suy giảm và thảm họa nổ kho hóa chất tại Thiên Tân đầu tháng này. Và tất nhiên, người đó không phải là ông Tập.

Một cuộc khủng hoảng đang âm thầm diễn ra trong nội bộ Đảng Cộng sản Trung Quốc. Những người trước đây tự cho rằng mình sẽ an toàn khỏi phạm vi thanh trừng trong chiến dịch đả hổ diệt ruồi chống tham nhũng của ông Tập, bây giờ cũng đang phải toát mồ hôi sau lưng.

Những diễn biến chính trị gần đây tại Trung Quốc làm dấy lên mối nghi ngờ rằng lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình đã thay đổi luật chơi, và những người cho rằng mình an toàn dưới sự che chở của Đảng Cộng sản cũng không thể kê cao gối ngủ yên nữa.

Những tin đồn trong cộng đồng mạng tại Trung Quốc cho rằng các nhà báo và biên tập viên tại Tân Hoa Xã, một công cụ truyền thông nhà nước khác, sẽ là những người tiếp nối sau Nhân Dân nhật báo cần phải trông chừng phía sau lưng mình.

Cũng có những tin đồn bên lề rằng Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường cũng sẽ phải chịu trách nhiệm cho những cuộc khủng hoảng trên thị trường chứng khoán gần đây.

Giữa tháng Sáu năm nay, thị trường chứng khoán Trung Quốc bắt đầu tụt dốc. Thủ tướng Lý đã mạnh tay can thiệp, tuy nhiên ông không làm được gì nhiều để bình ổn thị trường, và một số người cho rằng chính sự can thiệp của nhà nước còn làm cho tình hình tệ hại hơn. Bloomberg dẫn lời ông Hu Xingdou, giáo sư kinh tế tại Học viện công nghệ Bắc Kinh nói rằng chính quyền đã can thiệp quá sâu vào thị trường chứng khoán và bây giờ họ đang cố đổ trách nhiệm cho nhau.

Theo Thời báo tài chính The Financial Times, một số đảng viên Đảng cộng sản Trung Quốc đang muốn loại ông Lý ra khỏi cuộc chơi trong chính trường Trung Quốc.

Tất nhiên, nhiều con dê thế tội khác cũng sẽ bị bắt phải nhảy vào lửa trong giai đoạn này. Theo Business Insider, hôm thứ Ba (25/8), chính phủ Trung Quốc cho biết đã đến lúc phải “thanh lọc” thị trường chứng khoán, nghĩa là một số ngân hàng sắp phải hứng chịu cơn thịnh nộ của ông Tập vì đã để thị trường chứng khoán rớt quá xa.

Citic Securities, một trong những ngân hàng mạnh nhất của Trung Quốc, đang bị điều tra cùng với những người có liên đới tới Ủy ban Chứng khoán Trung Quốc vì cáo buộc thực hiện giao dịch sai luật. Một số nhân viên của tạp chí Tài Tân, tạp chí kinh doanh lớn nhất tại nước này cũng bị điều tra về việc truyền tải “thông tin sai sự thật”.

Về trách nhiệm của vụ nổ ở Thiên Tân, theo Reuters đưa tin hôm thứ Tư (26/8), Đảng Cộng sản Trung Quốc đã khai trừ và cách chức ông Dương Đống Lương, Giám đốc Cục An toàn Lao động quốc gia, người từng giữ chức phó thị trưởng Thiên Tân năm 2011. Ngày hôm sau, 12 người bị bắt giam vì các cáo buộc liên quan tới tham nhũng và thiếu trách nhiệm dẫn đến vụ nổ.

Đây có thể mới chỉ là màn khởi đầu của giai đoạn bắt bớ và điều tra tiếp theo. Trang Business Insider cho rằng ông Tập vẫn còn rất nhiều việc cần làm trong chiến dịch thanh trừng nội bộ, và không ai còn có thể an toàn.

Minh Trí tổng hợp

(Đại Kỷ Nguyên VN)
 
Top ↑ Copyright © 2010. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Welcome to Tin Tức Hàng Ngày