Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV CỰC NÓNG: Lời tiên tri rợn người của bà Vanga về năm 2019 và sự sụp đổ của Trung Quốc

Kami - Bóng đá, Chính trị và bài học "Không ưa thì dưa có giòi"


Không ưa thì dưa có giòi - Tục ngữ

Câu chuyện "bão" bóng đá ở Việt Nam tạm lắng xuống, mọi người đã trở lại với cuộc sống thực tại của họ. Tôi phải chờ cho bão lắng xuống mới dám viết ra điều này.

Sau chức vô địch AFF Cup 2018, bóng đá Việt Nam đang hướng đến những cái đích cao hơn. Ảnh: NGỌC DUNG
Trong gần 20 năm trước đây, bởi bị hụt hẫng trước sự thất bại liên tiếp và triền miên của đội tuyển bóng đá Việt Nam ở các giải đấu quốc tế, bản thân tôi đã thề đoạn tuyệt không theo dõi các trận đấu của đội tuyển Việt Nam. Vì xem đội tuyển Việt Nam thi đấu là tự mua sự bực mình. Sau này mới biết, lứa tuyển thủ thời ấy họ toàn bán độ để làm giàu.

Tôi thực sự xem lại bóng đá tuyển Việt Nam, bắt đầu từ trận thi đấu chung kết giữa trời mưa tuyết trong giải Asiad 2018. 

Bóng đá được mệnh danh là môn thể thao Vua, cũng bởi là một môn thi đấu thể thao đầy kịch tính. Môn thể thao này đòi hỏi nhiều yếu tố kết hợp không chỉ đối với cầu thủ, trọng tài mà còn cả vai trò của khán giả. Có lẽ chính vì thế, người hâm mộ của môn bóng đá lên đến hàng tỷ người. Nói vậy để thấy, những người hâm mộ bóng đá là số đông.

Bóng đá có liên quan đến chính trị hay không? Câu trả lời mà tôi được nghe từ ông cậu tôi từ những năm Liên xô chưa sụp đổ, khi nói về giải World Cup rằng, các nước tư bản sẽ không bao giờ chịu để cho Liên xô và các nước XHCN khác đoạt cúp vô địch thế giới. Sau này ngẫm lại đó là điều rất chính xác.

Trên mạng xã hội facebook, tình cờ tôi được đọc bài viết "VN cần chấn chỉnh tình trạng truyền bá Chính trị từ Sân bóng đá" (bit.ly/2SaeFsv) của tác giả Phạm Lê Vương Các, một nhà hoạt động xã hội ở Việt Nam.  Cảm giác của tôi là hết sức ngạc nhiên về cách đặt vấn đề.

Theo tác giả Phạm Lê Vương Các thì "Việt Nam đang có tình trạng cổ động viên bóng đá khi đến sân vận động hay mang theo ảnh Cụ Hồ, Cụ Giáp hay cờ búa liềm của Đảng Cộng sản VN để cổ động cho đội nhà trong các trận đấu quốc tế, đã gây ra một số tranh cãi. Bài viết này sẽ xem xét liệu hành vi này có phù hợp với luật lệ quy định trong hoạt động bóng đá hay không."

Đồng thời tác giả bài viết cũng cảnh báo, "Trong vấn đề này, nếu FIFA nhận được các báo cáo về tình trạng “hành động chính trị” trên sân vận động Việt Nam không bị ngăn chặn mà còn ngầm khuyến kích, truyền bá cho nó, thì Liên Đoàn Bóng đá Việt Nam sẽ phải gặp nhiều rắc rối.".

Đội tuyển bóng đá Thái Lan
Lý do bài viết làm cho tôi hết sức ngạc nhiên vì, việc vận động viên, cổ động viên, khán giả xem các môn thể thao mang theo ảnh nhà Vua và Hoàng hậu để cổ vũ, là điều hết sức phổ biến ở đất nước Thái Lan. Không chỉ thế, các vận động viên Thái Lan khi nhận huy chương trong mỗi cuộc thi đấu thể thao, ngoài cờ tổ quốc thì họ luôn luôn giương những tấm hình nhà Vua và Hoàng hậu. Đây là một việc làm hết sức phổ biến, không thể thiếu được.

Vận động viên boxing Thái lan Vichan giành huy chương vàng Olympic
Vẫn theo tác giả Phạm Lê Vương Các thì, theo Quy định của FIFA về An toàn và An ninh của Sân vận động, tại khoản 1 điều 60 nêu rõ“Việc thúc đẩy hoặc quảng bá các thông điệp chính trị hoặc tôn giáo hoặc có bất kỳ hành động chính trị hoặc tôn giáo nào khác, bên trong hoặc trong vùng lân cận của sân vận động, dưới bất kỳ hình thức nào cũng đều bị nghiêm cấm trước, trong và sau trận đấu.”.

Điều này được tác giả Phạm Lê Vương Các diễn giải như sau, "Quy định này rõ ràng cho thấy việc cổ động viên mang hình ảnh những nhân vật chính trị hay biểu tượng đảng phái chính trị vào sân vận động nhằm cổ vũ bóng đá là cấu thành một hành động chính trị trong sân vận động, nó là một hành động bị nghiêm cấm theo quy định của FIFA.

Hành động chính trị này dù vô tình hay cố ý cũng đã tạo ra một hành động tuyên truyền chính trị đến từ sân vận động." 

Đánh giá của tôi ngay từ ban đầu đã thấy rằng, tác giả Phạm Lê Vương Các đã có sự nhầm lẫn, ở chỗ là,  việc cổ động viên mang hình ảnh lãnh tụ hay cờ các loại vào nơi thi đấu đã chắc là "Việc thúc đẩy hoặc quảng bá các thông điệp chính trị hoặc tôn giáo" hay không? Hay nó chỉ biểu hiện cho lòng ngưỡng một hay tôn kính của một bộ phận khán giả?

Song quan trọng hơn là, nếu đây là việc làm vi phạm Quy định của FIFA về An toàn và An ninh của Sân vận động, tại khoản 1 điều 6 ở các quốc gia Thái Lan hay Việt Nam trong một thời gian dài, trong nhiều chục năm mà FIFA không có biện pháp xử lý. Điều đó có thể cho ta khẳng định rằng, tác giả Phạm Lê Vương Các đã có phần võ đoán trên tinh thần "Không ưa thì dưa có giòi".

Ai thích bóng đá là quyền của họ, ai thích xuống đường đi bão cũng vậy vì họ có quyền. Đó chính là cái mà hàng ngày chúng ta nói đến, quyền tự do biểu đạt. Khi bạn lấy quyền để chỉ trích người đi bão bóng đá thì bạn cũng dùng cái quyền như thế giống như họ. Nó cũng như, việc nhà nước Việt Nam lợi dụng thành tích bóng đá để khuếch trương nhằm che đậy những sự yếu kém của họ là điều đương nhiên. Đơn giản cũng vì, bóng đá mang yếu tố chính trị.

Song, chính vì không hiểu việc "bóng đá mang yếu tố chính trị" không đầy đủ, nên có một số người nhân danh đấu tranh dân chủ do bất đồng với nhà cầm quyền, họ trút nỗi "hờn căm" lên đầu những cổ động viên bóng đá nhiệt thành. Họ không hiểu rằng, nhà cầm quyền lợi dụng bóng đá như đã nói, nhưng người hâm mộ họ không có nhu cầu lợi dụng chính trị. Việc họ mang cờ đỏ, mặc áo đỏ hay các dụng cụ cần thiết để cổ vũ đội nhà là chuyện bình thường. Vì trong thể thao có câu "màu cờ sắc áo".

Việc đi bão bóng đá quá đà, gây ra những thiệt hại về người (chết, bị thương...) là chuyện cần phải chấn chỉnh. Đây là trách nhiệm của nhà nước. Nhưng không thể dùng lý do đó để cấm hay ngăn chặn.
Bạn không thể lấy sở thích của riêng mình không thích thấy số đông người dân dùng lá cờ đỏ để ăn mừng. Đó không chỉ là sự ích kỷ, nếu như bạn là một người quan tâm hoặc tham gia làm chính trị thì cần phải hiểu, trong chính trị lẽ phải thuộc về số đông.

Làm chính trị thì bạn phải biết, vui với cái vui của số đông, buồn với cái buồn của số đông (kể cả bạn không thích). Phải hiểu được như thế thì các bạn mới có thể làm chính trị. Nói trắng ra rằng, làm chính trị thì bạn phải biết nói một đằng, làm một nẻo thì mới có cơ hội thành công. Đây chính là nguyên nhân khiến cho những nhà hoạt động xã hội ở Việt Nam bị quần chúng ghét và cô lập. Họ luôn xuất hiện trong mắt nhân dân với tâm thế của những kẻ lạc loài.

Trong vòng chung kết của giải AFF Suzuki 2018, đội tuyển Việt Nam thi đấu  thực sự cho tôi một cảm giác mới về bóng đá Việt Nam, đó là trình độ kỹ thuật, bản lĩnh thi đấu và nhất là sự hết sức tự tin của các tuyển thủ. Những cái đó, đại diện cho một thế hệ người Việt Nam được đào tạo nghiêm túc, một cách có hệ thống và bài bản.

Bóng đá Việt Nam đã cho chúng ta bài học, trong mọi việc nếu chúng ta thực sự nghiêm túc, thì người Việt sẽ thành công.

Ngày 19 tháng 12 năm 2018

© Kami

(Blog RFA)

Bắt phóng viên nghi tống tiền 70.000 USD một doanh nghiệp Trung Quốc


Phóng viên báo Thương Hiệu và Công Luận Đào Thị Thanh Bình tống tiền và nhận của một doanh nghiệp 70.000 USD thì bị cơ quan công an bắt giữ.

Đối tượng Đào Thị Thanh Bình tại cơ quan công an - Ảnh: THÚY PHƯƠNG
Ngày 19-12, xác nhận với Tuổi Trẻ Online, lãnh đạo Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Bắc Giang cho biết cơ quan này vừa bắt giữ nữ phóng viên của báo Thương Hiệu và Công Luận để điều tra về hành vi cưỡng đoạt tài sản.

Theo thông tin từ Công an Bắc Giang, ngày 18-12 Công an tỉnh Bắc Giang phối hợp Công an quận Cầu Giấy, Hà Nội bắt quả tang nữ phóng viên Đào Thị Thanh Bình, 40 tuổi, trú quận Thanh Xuân, hiện đang là phóng viên của báo Thương Hiệu và Công Luận đang nhận tiền của một doanh nghiệp.

Tại trụ sở của báo Thương Hiệu và Công Luận, bà Bình đang có hành vi nhận 70.000 USD của ông Tăng Duệ Bằng - quốc tịch Trung Quốc, hiện đang cư trú tại phường Lê Lợi, thành phố Bắc Giang - là giám đốc đối ngoại của Công ty Luxshare - ICT Việt Nam (có trụ sở tại Khu công nghiệp Quang Châu, Việt Yên, Bắc Giang) thì lực lượng công an ập vào bắt quả tang.

Lực lượng chức năng thu giữ 70.000 USD, 1 CPU (bộ xử lý trung tâm của máy tính) cùng nhiều đồ vật, tài liệu khác có liên quan.

Lãnh đạo Cơ quan Cảnh sát điều tra cho biết thời gian vừa rồi bà Bình về Bắc Giang, đến trụ sở Công ty Luxshare - ICT Việt Nam làm việc và "ra giá" 100.000 USD thì sẽ bỏ qua sai phạm không viết bài. Sau khi "thương lượng" bà Bình "hạ giá" xuống 70.000 USD.

Ngày 19-12, báo Thương Hiệu và Công Luận cũng có thông tin về vụ việc. Theo thông tin từ báo này, khi công an ập vào bắt giữ có người của công ty, phóng viên Thanh Bình và một người môi giới.

Người của công ty đưa tiền cho phóng viên xem rồi yêu cầu phóng viên ký giấy biên nhận. Phóng viên xem tiền, ký giấy rồi đưa tiền cho người môi giới chuyển ra ngoài thì bị công an bắt tại cửa, số tiền kiểm đếm là 70.000 USD.

Cũng theo báo này, trước đó phóng viên Đào Thị Thanh Bình có đề xuất ban biên tập về việc thu thập thông tin viết bài về khu nhà ở của công nhân tại Công ty TNHH Luxshare - ICT Việt Nam.

Ban biên tập nhận thấy nhu cầu xây nhà ở cho công nhân là cần thiết nên đã đồng ý cho phóng viên Đào Thị Thanh Bình Thu thập thông tin viết bài.

Ban biên tập có viết giấy giới thiệu cho phóng viên đến gặp công ty, Ban quản lý khu công nghiệp Bắc Giang và UBND tỉnh Bắc Giang để tìm hiểu. Quá trình tác nghiệp phóng viên có báo cáo công việc đang chờ doanh nghiệp trả lời.

Khi vụ việc xảy ra, Công an tỉnh Bắc Giang cho biết có một người môi giới đề xuất 100.000 USD, sau đó phóng viên Thanh Bình trực tiếp mặc cả 70.000 USD. Ngày 18-12, công ty cho người giao tiền cho phóng viên Bình thì bị Công an Bắc Giang bắt quả tang.

Báo Thương Hiệu và Công Luận đang hợp tác với Công an tỉnh Bắc Giang để điều tra làm rõ vụ việc và xử lý theo quy định. 

(Tuổi Trẻ)

Hà Sĩ Phu - Thoát Trung trong một cuộc chiến toàn diện và tổng hợp!


Mục tiêu chiến lược bức thiết là Thoát Trung, nhưng muốn Thoát Trung buộc phải Thoát Cộng. Hai việc chống Nội xâm và chống Ngoại xâm ấy phải làm song song và tăng cường hiệu lực cho nhau. Đồng thời phải giải ảo các thần tượng CS còn được dùng như những tấm khiên bảo vệ ngai vàng cho các vua tập thể và che đậy cho âm mưu Hán hóa thôn tính Việt Nam. Vô hiệu hóa thần tượng không phải mục đích, cũng không phải xúc phạm điều thiêng liêng gì mà chỉ là vô hiệu hóa một công cụ mà những kẻ Nội xâm và Ngoại xâm cùng sử dụng để ngăn chặn làn sóng Thoát Trung và Thoát Cộng đó thôi.


Tôi thật vui mừng được thấy GS LÊ XUÂN KHOA đã hoàn toàn đồng cảm khi khơi dậy một cách ngắn gọn và khúc chiết cái chủ đề quan trọng bậc nhất mà tôi đã đề cập ròng rã hơn 10 năm nay: Muốn thoát Trung buộc phải thoát Cộng, nhưng hai việc ấy phải làm đồng thời!

Trước khi nói thêm một số điều liên quan xin nhắc tên một số bài đã lưu trong Thư viện Hà Sĩ Phu về chủ đề này:

- Vừa nội xâm, vừa ngoại xâm- phải làm gì trước? (2007)

- Giải CỘNG nhi thoát! (2012)

- Muốn thoát Hán phải thoát Cộng (2014)

- Không thể “Thoát Trung” mà không “Thoát Cộng” (2014)

- Không dựng tượng đài ấy, không phải chỉ vì con số 1.400 tỷ! (muốn thoát Cộng phải thoát Hồ!) (2015)

*

1/ Thoát Cộng là Thoát giặc Nội xâm.

Dân bị mất quyền làm chủ đất nước vào tay người cầm quyền trong nước thì đó là nạn Nội xâm (xin tham khảo bài Xin đừng gọi Tham nhũng là Nội xâm). Có người bảo: Dân ta vẫn có đầy đủ mọi thứ quyền công dân đấy chứ? Toàn là quyền trên giấy thôi. Nói gì nhiều, chỉ nghe TBT đảng nói "Quốc hội là nơi cụ thể hóa các nghị quyết của Đảng” và lời Chủ tịch của Quốc hội, nơi tập trung quyền lực cao nhất của nhân dân, nói về việc thành lập ba đặc khu (3 nhượng địa của Tàu) rằng “Bộ Chính trị đã quyết thì Quốc hội phải bàn cách thực hiện, không bàn cãi gì nữa” là đủ rõ “quyền làm chủ” của dân vĩ đại đến đâu rồi.

Nhân dân chưa bao giờ được bốc lên cao như trong chế độ CS, nào là người sáng tạo ra Lịch sử, nào là chủ nhân thật sự của đất nước, cán bộ chỉ là đày tớ của nhân dân. Nhưng Nhân dân chỉ làm nên Lịch sử để ĐCS cướp được chính quyền, chứ xong việc rồi, bây giờ “thằng dân” muốn làm nên Lịch sử thì hãy phải đi “học tập cải tạo” để thành công dân tốt của Đảng đã nhé! Đảng lại chủ trương “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý” (Nhà nước toàn người của ĐCS lãnh đạo)! Vậy là cả giải đất chữ S của tổ tiên nước nhà để lại nay do ĐCS độc quyền giữ “sổ đỏ” (dân chỉ được cho quyền sử dụng chứ không có quyền sở hữu). Ông chủ mà không được sở hữu “một mảnh đất cắm dùi” thì xách dép cho thằng đày tớ, rồi để họ hàng nhà dép lên tiếng như trường hợp cô Thùy Dương ở Thủ Thiêm. Đày tớ cầm “sổ đỏ” trong tay thì nó “sang nhượng” cho ai là rất đúng luật, đúng quy trình, còn cãi gì nữa? Thế thì nhân dân đã mất nước, từ trong nước, trước khi bị ngoại bang xâm lược vậy!

2/ Về quan hệ giữa Thoát Trung và Thoát Cộng: Như vậy, nhiệm vụ Thoát Trung và Thoát Cộng cũng có nghĩa là Thoát nạn Nội xâm và nạn Ngoại xâm, cũng tức là chống nạn Cộng sản và nạn Bắc thuộc-Hán hóa.

Vì VN sa vào chủ nghĩa CS nên mới đưa đất nước chui vào vòng tay Trung Cộng, ngược lại nếu VN ra khỏi quỹ đạo CS thì Trung Cộng chẳng còn cớ ràng buộc gì, lợi thế gì để trói buộc VN. Quan hệ giữa hai quốc nạn này, giữa hai nhiệm vụ này là quan hệ NGUYÊN NHÂN và KẾT QUẢ. Theo phép chữa bệnh thì diệt được nguyên nhân là chữa được bệnh: hết chế độ CS là hết bệnh Bắc thuộc. Nhưng ở đây cả nguyên nhân (chế độ CS) lẫn kết quả (nạn Trung Cộng xâm lược) đều là hai vật thể sống khổng lồ, quái ác và liên kết tương hỗ củng cố lẫn nhau, bảo vệ lẫn nhau để cùng hưởng lợi trên số phận của dân tộc VN. Nguyên nhân (chế độ CSVN) bám chặt lấy kết quả (bành trướng Trung Cộng) và kết quả (bành trướng Trung Cộng) quay lại giữ chặt nguyên nhân (CSVN). Điều quái ác là, người giữ chế độ chính trị CS ở VN không phải chỉ ĐCSVN mà chủ yếu là ĐCS Trung quốc. ĐCSVN hiện nay không muốn từ bỏ chế độ CS đã đành, nhưng cho dù có muốn vì nước vì dân mà thoát ly chế độ thì Trung Cộng cũng không cho phép. Tôi đã có lần trả lời phỏng vấn rằng với những gì hai nước đã thiết kế, Trung Cộng có thể dùng tiền mua chuộc bất cứ một kẻ cầm quyền VN nào muốn Thoát Trung, và nếu không mua được thì nó giết quách một cách thật dễ dàng (thân chư hầu khốn nạn như thế). Tóm lại, tuy Thoát Trung là mục tiêu cấp bách và trọng yếu số 1 nhưng không thể Thoát Trung mà chưa Thoát Cộng, lại cũng không thể Thoát Cộng trước rồi mới Thoát Trung. Hai việc ấy phải làm song song, vấn đề là phối hợp hai việc ấy với nhịp điệu như thế nào?

Nhưng Trời sinh ra tai họa nào cũng đồng thời cho luôn thuốc chữa nằm ở đâu đó. Trước đây, khi Trung Cộng chưa lộ rõ mặt xâm lược thì việc đấu tranh Thoát Cộng trong nội bộ quốc gia là cực kỳ khó. Lúc ấy lên án một vấn đề dân chủ-nhân quyền là rất khó và ít hiệu quả, vì ĐCS thừa sức che đậy và trấn áp. Nhưng khi Trung Cộng lộ diện xâm lược, thì chính giặc Ngoại xâm chứ không ai khác đã giúp dân ta vạch rõ mặt thật của giặc Nội xâm mà ĐCS khó cãi được. Hai việc lớn Thoát Trung và Thoát Cộng phải làm đồng thời là điều rất khó, nhưng mặt khác hai việc ấy lại tương hỗ nhau, tạo điều kiện cho nhau, làm dễ cho nhau. Gắn chặt hai việc ấy với nhau sẽ thành sức mạnh.

3/ Thoát Cộng- Thoát Trung đều là việc khó, phải toàn diện và tổng hợp

a/ Cộng sản là loại Virus cực kỳ khó diệt: Nọc độc CS giống Virus HIV ở chỗ chỉ cần chạm vào da thịt một chút đầu kim tiêm còn dính HIV là sẽ mắc đúng bệnh AID/HIV ấy. Chỉ cần chấp nhận một một chút gì đó do CS truyền vào là trước sau cũng tái sinh đúng nọc độc đó một cách hầu như nguyên mẫu. Tại sao như vậy? Vì chủ nghĩa CS tuy bản chất là phi lý và phi tiến hóa nhưng cái ảo tưởng quá “hoành tráng” đến mê ly của nó lại rất dễ thấm sâu vào tâm can khốn cùng hoặc những trái tim cao cả duy cảm. CS khi đã cầm quyền là một thực thể tổng hợp tất cả mọi thứ trên đời và biến hóa như xiếc, khoa học và ảo tưởng, lý thuyết và thực dụng, dân túy và chuyên quyền, quốc gia và quốc tế, triết lý và ngụy biện, lời nói khác việc làm, Ác khoác áo Thiện…. cho nên dẫu bế tắc đến đâu nó cũng vẫn tìm được cách để lừa người ta, mà nghe cũng có vẻ có lý. Vừa lý thuyết vừa thực dụng, vừa đặc hiệu vừa pha tạp, CS là một tổng thể lừa hoàn chỉnh, đối thủ có khả năng “bao sân” chỗ nào cũng len vào được để hòng chế ngự con người. Virus ấy chỉ bị liệt nếu tách khỏi các cơ thể sống. Một tế bào sống để nó nhập vào là nó sinh sôi.

Muốn Thoát Cộng chỉ có cách thoát ly nó hoàn toàn, đừng luyến tiếc chút ưu điểm mà dính vào là chết.

b/ Bài học rút ra từ thực tiễn chính trị.

Phép làm xiếc ấy, phép lừa ấy lừa được cả dân thường và giới trí thức. Những người có học chúng ta cả đời được đào luyện để xem xét và xử lý mọi điều sao cho cho công bằng, cho có lý có tình, không thiên vị bên nào, và tự cho thế là vừa có óc vừa có tâm của con người chân chính. Chủ nghĩa CS lý thuyết cũng như thực tế đương nhiên bên cạnh mặt xấu căn bản cũng có những điểm tốt nhất thời có thể ghi nhận (mọi sự trên đời đều có hai mặt như vậy!). Nhưng như trên đã nói: Dính vào đầu mũi kim tiêm có nọc CS là trước sau cũng bị lôi vào quỹ đạo ấy, lúc đầu rất thuận tình nhưng vào bẫy rồi là bị áp đặt không ra được nữa, cứ quanh quẩn. giãy giụa mãi trong sự “chân chính” của mình mà thôi.

Sự “chân chính” ấy của số đông Trí thức chúng ta chỉ khiến cho kẻ chính trị lão luyện “cười vào mũi”, nó cứ giả vờ khen để sử dụng, chứ ít kẻ dám như Mao nói toẹt ra rằng “Trí thức suông không bằng cục phân!”.

Đạo đức vẫn dạy người ta: Trị cái Ác thì phải dùng cách cực Thiện, nó độc tài thì mình phải thật dân chủ, nó dấu giếm thì mình phải công khai, nó bất công thì mình phải thật công bằng…! Đạo đức dạy như thế bởi Đạo đức không dạy người ta làm Chính trị chân chính để diệt trừ cái Chính trị gian tà. Mà Thoát Trung và Thoát Cộng là sự nghiệp Chính trị chứ không phải học thuật.



Trong Chính trị, người yêu Hòa bình muốn diệt Chiến tranh nhiều khi lại phải dùng Chiến tranh mãnh liệt hơn mới mong kéo thế giới trở lại Hòa Bình. Mục đích và phương tiện nhiều khi phải ngược nhau, kẻ gian tà cũng nói như vậy (mục đích biện minh cho phương tiện) nhưng ngụy biện để biện minh cho mục đích thực ra rất xấu của nó.

Trong khi trao đổi với bạn bè thân thiết, tôi thường nói thẳng đại ý như sau:

“Ông cứ bảo đổi mới là phải giữ cái tốt cũ, bỏ cái xấu, chứ không phải đổ bỏ tất cả, có thế mới là đổi mới trong ổn định. Xin thưa: Nếu chế độ CS cũng mọc ra từ sự kế thừa thì ta có thể tu sửa chế độ CS cũng trên tinh thần kế thừa mà cải tiến như thế, nhưng đặc biệt CNCS ra đời với phương trâm “đoạn tuyệt một cách triệt để nhất với các giá trị truyền thống”, khiến cho mọi giá trị đều bị lộn ngược, thì một chủ nghĩa như thế không thể được đổi mới bằng phương pháp kế thừa, mà lại phải đoạn tuyệt nó một cách triệt để nhất mới có thể đưa xã hội trở về trạng thái thăng bằng rồi tiếp tục cải tiến mà đi lên. Thế mới là khoa học thật sự. Vì thế Yeltsin mới tổng kết kinh nghiệm rằng chế độ CS chỉ có thể phá bỏ chứ không thể sửa chữa.

…Ông cứ muốn xử lý sao cho thật công bằng, xem xét cả ưu cả khuyết, không thiên vị bên nào ư? Xin thưa: "Không ai khiến ông làm trọng tài thế giới hay quan tòa thế giới! Chỉ nhân dân VN đang đòi hỏi làm sao Thoát được Cộng Sản để Thoát được nạn Bắc thuộc mới đang xiết vào cổ dân ta đây này!”. Vâng, đại loại tôi thường bộc bạch với bạn bè Trí thức thân cận như thế.

c/ Vì thế, muốn Thoát Cộng lại phải Thoát Hồ và Thoát Mác nữa.

Từ nhận thức như trên đã trình bày, đương nhiên dẫn đến kết luận: Còn lưu luyến một chút gì đó ưu điểm của các tổ sư CS như Mác-Lê-Xít và Hồ chí Minh thì không có cách gì ra khỏi mê lộ CS.

Chẳng có gì phải tiếc, một vài ưu điểm của các vị ấy nếu có thì cũng nằm trong tính chất của các hệ văn hóa khác, hệ văn minh khác phổ quát của nhân loại rồi. Bỏ các vị ấy đi ta không mất chút gì quý giá hết. Trái lại, những sai lầm của các vị ấy tất yếu dẫn đến thảm kịch khiến cho toàn dân tộc ta giờ đây phải đem hết sức bình sinh, huy động toàn tâm toàn lực chưa chắc đã ra khỏi cái ngõ cụt kinh hoàng mà các vị ấy đã tạo ra.

* Về Marxism-Leninism:

Các ông tổ CS này có 5 sai lầm căn bản:

- Hiểu nhầm thời đại mình đang sống (thời kỳ văn minh Công nghiệp bột phát, mở đầu bước phát triển mới của nhân loại, thì các tổ sư CS tưởng đây là thời kỳ cáo chung, giãy chết của cái gọi là chủ nghĩa Tư bản nên rủ nhau định đào mồ chôn. Coi giai cấp thợ thuyền là giai cấp tiền phong của xã hội, không biết Trí tuệ mới là động lực tiên phong).

- Hiểu nhầm Lịch sử nhân loại (Coi Lịch sử chi là một chuỗi những cuộc đấu tranh giai cấp, đấu tranh giai cấp là động lực của tiến hóa của nhân loại, không biết tiến hóa của loài người là do có sự tích lũy và gia tăng Trí tuệ).

- Hiểu nhầm về nguyên nhân bất công (coi tư hữu là nguyên nhân bất công, nhà nước là bộ máy áp bức cần phải tiêu vong).

- Hiểu nhầm về cách giải quyết bất công (công hữu hóa hết thảy, tập thể hóa hết thảy, để người lao động tự quản, muốn cả xã hội đi vào một cõi định sẵn, thánh thiện như thần tiên, chỉ có hòa thuận không còn cạnh tranh, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu).

- Toàn bộ chương trình ước mơ ảo tưởng ấy lại phải do một đảng toàn quyền dẫn dắt, cuối cùng tạo ra một xã hội lộn ngược, phá nát mọi giá trị, lộn ngược so với ước mơ, làm khổ cả “búa” lẫn “liềm”, nhưng kẻ cầm quyền với lợi quyền vô cực thì quyết giữ cơ chế lộn ngược ấy. Thế là ngõ cụt.

Chính hai nước lớn là quê hương của Mác và rất yêu mến Mác là Đức và Pháp đã cùng Hiệp hội 46 nước châu Âu ra Nghị quyết 1481 lên án chủ nghĩa CS mắc tội ác chống nhân loại, để vứt nó vào sọt rác.

Chỉ cần vài điều ấy thôi tưởng đã đủ thuyết phục để “kính mời” các vị ấy vào ngồi yên trong bảo tàng Lịch sử cho xong. Cố tìm ưu điểm gì nữa cũng bằng thừa. Sách vở về Mác còn xuất bản chẳng qua là điểm lại một hiện tượng trong quá trình nhận thức của nhân loại. (Riêng với VN thì chủ nghĩa ấy còn phạm tội ác nữa là đưa VN trở lại vòng tay của kẻ thù truyền kiếp Đại Hán Bắc phương).

* Về nhân vật lịch sử Hồ Chí Minh của Việt Nam:

Một khi cả quỹ đạo CS là quỹ đạo chống Nhân loại thì những ai đưa cái “chống Nhân loại” ấy vào VN đương nhiên mắc tội chống nhân dân VN, logique tự nhiên là như vậy. Hai đại nạn mà ta cần thoát là Thoát Cộng (nội xâm) và Thoát Trung (ngoại xâm) chẳng phải do chính tác giả HCM đem vào thì còn ai? Hãy bỏ qua mọi câu chuyện về con người cá nhân HCM, vì với nhân vật chính trị thì “con người chức năng” mới quan trọng. Chức năng là dẫn đường dân tộc mà dẫn đường vào ngõ cụt, nay cả nước phải cố thoát ra, thì dù với thái độ khoan dung ta cũng chỉ có thể thông cảm cho anh Ba chưa đủ tầm để nhìn ra nguy cơ tiềm ẩn thế kỷ ấy, chứ yêu cầu phải tôn thờ cho “sống mãi” một sai lầm tai hại thì chẳng hóa điên khùng lắm sao?

Có một vài luận điểm bào chữa cho HCM có thể kể ra:

- HCM không phải người CS (?), chỉ mượn con đường CS để giành độc lập. Luận điểm này thật nhảm.

- Tình hình thế giới và dân trí VN lúc bấy giờ đương nhiên bị hút vào đường CS, không có HCM này thì sẽ có người khác theo đường như HCM thôi, trách HCM làm gì?. Mới nghe cũng xuôi tai, nhưng nói cù nhầy như vậy thì cũng vô lý như bảo “thời Trần Hưng Đạo nếu không có Hưng Đạo này thì cũng xuất hiện một Hưng Đạo khác, tôn thờ cá nhân làm gì?!!

- Không ít người lo rằng đụng đến thần tượng là mắc tội chính trị rất lớn, là nói xấu lãnh tụ?

Xin thưa: ĐCS coi việc bảo vệ đảng và bảo vệ chế độ mới là nhiệm vụ chính trị quan trọng nhất. Nay ta đã dám công khai nói Thoát Cộng, tức công khai tẩy chay chế độ chính trị, thì những điều khác chỉ là chuyện nhỏ. Họ vẫn ra vẻ cung kính bắt toàn dân đưa thần tượng lên bàn thờ (cả trong chùa chiền nữa) chẳng qua vì thấy đa số dân vẫn còn tin hoặc còn sợ nên dùng luôn hình tượng ấy như một đức Bồ tát hoặc như ngáo ộp để răn đe bách tính, chứ trong lòng những người CS cầm quyền bây giờ phỏng có tôn sùng nhân vật ấy nữa không? Trên tường vẫn treo 5 điều Bác dạy mà cứ tham ô tiền tỷ chứ đâu có “Cần kiệm liêm chính”, đánh dân như đánh xúc vật chứ đâu có “kính trọng lễ phép” như lời Bác răn? Họ dùng “Bác Hồ” như dùng một công cụ để giữ ghế cao cho họ, như người dân vẫn bện “ông bù nhìn rơm” để giữ ruộng dưa. Hết ngày mùa, hoặc thấy chim chóc không sợ bù nhìn nữa thì họ cũng vứt ông bù nhìn vào bếp đun.

Với những ai vẫn còn lòng tin nơi thần tượng bù nhìn, ta có thể ví tượng bù nhìn cũng linh thiêng như tượng Phật, tượng Chúa. Các vị ấy đều phúc đức không có tội gì. Nhưng nay có tên kẻ cướp cứ ẩn hiện tài tình núp sau bức tượng để bắn đồng bào ta, thì buộc lòng ta phải bắn tan bức tượng để tên cướp lộ nguyên hình. Diệt cướp xong người sùng đạo có thể dựng lại bức tượng hoành tráng hơn. Tình thế đã như vậy thì người Dân chủ đâu còn có thể cũng núp bóng những tượng Hồ tượng Mác ấy mà đấu tranh nữa?

KẾT LUẬN: Mục tiêu chiến lược bức thiết là Thoát Trung, nhưng muốn Thoát Trung buộc phải Thoát Cộng. Hai việc chống Nội xâm và chống Ngoại xâm ấy phải làm song song và tăng cường hiệu lực cho nhau. Đồng thời phải giải ảo các thần tượng CS còn được dùng như những tấm khiên bảo vệ ngai vàng cho các vua tập thể và che đậy cho âm mưu Hán hóa thôn tính Việt Nam. Vô hiệu hóa thần tượng không phải mục đích, cũng không phải xúc phạm điều thiêng liêng gì mà chỉ là vô hiệu hóa một công cụ mà những kẻ Nội xâm và Ngoại xâm cùng sử dụng để ngăn chặn làn sóng Thoát Trung và Thoát Cộng đó thôi.

16/12/2018

Hà Sĩ Phu

(Dân Làm Báo)

Tại sao Phạm Minh Chính bị cấm tham gia Tiểu ban Nhân sự ĐH 13?



Tại sao Phạm Minh Chính bị cấm tham gia Tiểu ban Nhân sự ĐH 13?



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

Mặc Lâm - Bất tuân dân sự, biện pháp đối phó với giáo dục Việt Nam


Câu chuyện của ông Hiệu trưởng Đinh Bằng My đã lên tới cao trào của sự phẫn nộ sau khi ông ta bị bắt. Báo chí phanh phui những điều tệ hại trong ngôi trường này cho thấy chân dung toàn diện của một nền giáo dục tha hóa không còn phương thức nào chữa khỏi.

Hiệu trưởng Đinh Bằng My ở Phú Thọ bị cáo buộc xâm hại tình dục nhiều học sinh.
Đinh Bằng My phạm tội đã đành nhưng những giáo viên trong ngôi trường ấy nào phải vô tội. Chính cô giáo Phùng Thị Thuỷ Ngân lại là người đưa các em nam sinh lên cho hiệu trưởng trường làm trò đê tiện. Còn những giáo viên khác cũng dần lộ mặt là đám “cò” ấu dâm đồng tính không hơn không kém. Báo chí phỏng vấn một trong những nạn nhân cho thấy sự man dại trong cung cách giáo viên đối xử với các em là không có điểm dừng, hãy thành thật với chính mình bạn có nổi giận không khi đọc đoạn phỏng vấn này:

“- Thế thầy cô trong trường có biết việc em lên phục vụ ông My không?

- Thầy cô nào trong trường cũng biết. Thầy cô biết trước.

- Sao em biết các thầy cô trong trường cũng biết?

- Vì các thầy cô còn hỏi trêu hôm nay lên thầy có cho ăn kẹo mút không.

- Các thầy cô hỏi thế à?

- Vâng.”

“Ăn kẹo mút” là cụm từ dơ bẩn nhất xuất phát từ miệng của thầy cô giáo của ngôi trường Phổ thông Dân tộc nội trú Thanh Sơn, Phú Thọ. Thử hỏi, những ngôn từ như thế sẽ giúp gì cho kiến thức của các em và tại sao bản thân là nhà giáo họ lại có cách ứng xử thô bỉ như vậy?

Câu trả lời: Đấy là hệ quả của một nền giáo dục rách nát, mục ruỗng từ bên trong nhưng bên ngoài người ta vẫn cố sơn phết lên đủ loại màu sắc để che đậy bản chất của nó và tiếp tục đục khoét vào túi tiền của người dân như từ trước tới nay.

Tuy nhiên lần này dư luận không còn mù mờ hay thỏa hiệp như mọi lần. Làn sóng lên án, phân tích sự tệ hại của nền giáo dục do ông Nhạ cầm đầu đang diễn ra trên mạng xã hội. Những bài viết dài ngắn khác nhau nhưng mục tiêu không ra ngoài việc tẩy chay nền giáo dục mông muội và tha hóa này.

Nhà báo Bạch Hoàn viết trên trang Facebook của mình: “Một lần nữa, ngành giáo dục lại vung một cái tát vào mặt nhân dân, lại đâm một nhát dao sắc nhọn vào cả lý trí và trái tim những ai còn lương tri, còn biết thở than trước hiện thực điêu tàn và mệt mỏi này, những ai còn biết âu lo trước tương lai mù tối của những đứa trẻ là con là cháu mình, còn biết đớn đau trước nguy cơ điêu linh của dân tộc mình, biết sợ hãi trước tương lai vô vọng của đất nước mình.

Cái tát ấy, nhát dao ấy là tấn bi kịch tột cùng xảy ra ở Trường THCS dân tộc nội trú Thanh Sơn, Phú Thọ”

Còn nhà thơ Đỗ Trung Quân chia sẻ: “Kinh hoàng vì nó diễn ra ngay trong môi trường sư phạm, trong phòng hiệu trưởng và hầu như mọi giáo viên của trường đều biết rõ, thậm chí nó còn được sự tiếp tay của một nữ giáo viên bộ môn giáo dục công dân. Nạn nhân hầu hết là các nam học sinh vị thành niên . thủ phạm mang bóng dáng một kẻ ấu dâm, nó đã kéo dài bao lâu rồi là vấn đề còn phải xác minh. Sự phẫn nộ của công luận không thể khác trước tiên dành cho Bộ trưởng Giáo dục Phùng Xuân Nhạ, triều đại giáo dục của ông liên tiếp xảy những vụ việc phản giáo dục dồn dập. Bạo lực học đường từ học trò với học trò đến thầy cô với học trò, những vụ việc mà ai cũng đã biết thời gian qua.”



Ông Đinh Bằng My giống như hầu hết các quan chức của Đảng luôn có hai bộ mặt. Bộ mặt trước công chúng và bộ mặt trong văn phòng kín như bưng của y. Trong văn phòng thì y tận dụng mọi quyền hành để thỏa mãn thèm khát thú vật rồi sau đó khi khép cửa văn phòng lại thì bỗng biến thành người thánh thiện, hết lòng chống lại cái...ác mà y vừa làm.

Đinh Bằng My từng phát biểu tại chương trình “Ngoại khóa phòng chống xâm hại trẻ em năm 2018” diễn ra vào tháng 5 năm 2018, tại Trường Phổ thông Dân tộc Nội trú THCS huyện Thanh Sơn (Phú Thọ) do nhà trường cùng Ban thường vụ Tỉnh đoàn kết hợp Công an Tỉnh Phú Thọ tổ chức. Dĩ nhiên bài phát biểu này kêu rất vang và vọng rất xa. Nó lên án bọn xâm hại trẻ em, những kẻ vô lương tri trước sự hồn nhiên, ngây thơ của trẻ. Đinh Bằng My nhận được nhiều tràng vỗ tay mà trong đó có cả các thầy cô giáo từng tiếp tay cho y trong việc xâm phạm trẻ em trong chính ngôi trường mà y là hiệu trưởng.

Câu hỏi đặt ra cho hôm nay: Giáo dục đã phơi trọn bộ mặt phản giáo dục như thế bậc làm cha mẹ có nên tiếp tục chịu đựng nữa hay không?

Có thể nói, muốn thay đổi hệ thống giáo dục này chỉ có người dân mới làm được chứ không ai khác. Phản ứng trước những tiêu cực cần phải hành động tích cực của phụ huynh học sinh, một trong những biện pháp khả thi nhất là bất tuân dân sự. Khi áp dụng biện pháp này không ai trực tiếp bị đe dọa vì sự bất tuân dân sự được chia đều trên mỗi người dân và chính quyền chỉ có một cách duy nhất là phải thỏa mãn yêu cầu chính đáng của họ và không có khả năng đàn áp, vu khống hay bạo hành.

Hãy lấy Hà Nội làm thí điểm.

Đây là thủ đô của đất nước, nơi tập trung khá nhiều trí thức từng lên tiếng trong những vụ việc trước đây, hãy bắt đầu từ yêu sách đòi “đổi mới toàn diện và triệt để nền giáo dục nước nhà” qua các cuộc tọa kháng tại nhà hay từng nhóm nhỏ tại nơi công cộng. Với những yêu sách hợp lý cần thực hiện ngay với những câu chữ nói lên sự quan tâm của người dân và kể cả những phê phán hành vi của Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ và đòi ông ta từ chức ngay lập tức.

Trong khi ấy hãy chấp nhận sự thử thách bằng cách cho con em nghỉ học cho tới khi nào yêu sách được chính quyền xem xét một cách cụ thể. Bãi khóa là phương pháp hữu hiệu nhất dùng để đối phó với chính quyền trong trường hợp này, nó không cần tụ tập đông người, không cần tốn kém thời gian khi đến trường đưa yêu sách. Bãi khóa là hình thức bất tuân dân sự cao nhất mà chính quyền rất khó đối phó.

Nếu cuộc bãi khóa tràn lan khắp nước thì hệ quả sẽ rất dễ thấy: Bộ giáo dục dù muốn hay không cũng trở thành ngoan ngoãn vì nhà trường luôn luôn cần sự hiện diện của học sinh.

Thử thách lớn nhất của các cuộc bãi khóa là sự lo sợ bị trả thù hay cơ hội học tập của các em bị đình trệ. Tuy nhiên xét về mặt luận lý thì sự trả thù không thể xảy ra khi xã hội có quá nhiều người cùng mục đích. Riêng về cơ hội học tập của các em bị đình trệ thì câu trả lời rất đơn giản: Việc học của các em ngay hôm nay không phải là một biểu hiện đình trệ tới tận cùng rồi hay sao? Chúng ta không thể tiếp tục giao phó linh hồn, thể xác con em chúng ta cho bọn quỷ dữ đội lốt giáo dục. Bởi một ngày nào đó rất gần, chính con em chúng ta sẽ trở thành các cháu của trường Phổ thông Dân tộc nội trú Thanh Sơn, Phú Thọ.

Không chính quyền nào có khả năng để cho một vụ bãi khóa quy mô kéo dài vì nó sẽ làm bộ mặt xã hội bất ổn, nền chính trị sẽ bị thử thách và kinh tế sẽ dần dần sụp đổ.

Chỉ có bất tuân dân sự mới cứu vãn được con em chúng ta.

Mặc Lâm 

(Blog VOA)

Gió thổi ngược Kami tác giả "Hội nghị Thành Đô" tự thú


Trong bài mới nhất Kami - Bàn về hiện tượng Người Buôn Gió và nhận thức của những người ủng hộ Dân chủ, Kami đánh giá blogger Người Buôn Gió là một cây bút có uy lực hàng top ten hiện nay. Theo tôi Top 1 phải dành cho Kami người sáng tác câu chuyện Hội Nghị Thành Đô 2020 Việt Nam thành 1 tỉnh của Tàu.


Câu chuyện bịa này được Kami tung ra ngày 01/12/2010 dưới tựa đề “Wikileaks – Kế hoạch cho Việt nam được hưởng quy chế Khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc kinh.” Kami bịa ra chuyện Wikileaks công bố một tài liệu “tuyệt mật” động trời liên quan đến Việt nam…

Bài viết đã nhanh chóng trở thành một niềm tin trong công chúng rằng đến năm 2020 Việt Nam thành 1 tỉnh của Tàu.

Trong bài mới viết Kami thú nhận sử dụng phương pháp “40/60”, do Joseph Goebbels, Bộ trưởng tuyên truyền khét tiếng của Đức Quốc xã nghĩ ra. Muốn thuyết phục và định hướng dư luận chỉ cần 60% thật còn 40% là bịa.

Để tạo niềm tin cuối bài Hội Nghị Thành Đô 2020 Kami viết : ”Xin vui lòng chờ tổ chức Wikileaks họ sẽ chính thức công bố trong một thời gian gần đây cho mọi người toàn thế giới rõ.” Gần sáu năm nay Wikileaks chưa đưa ra 1 thông tin nào về việc này.

Qua Người Buôn Gió, Kami tự thú: “Với blogger Người Buôn Gió hãy hiểu anh ta là một nhà văn, để đọc cho vui và đừng coi là người viết chính luận để rồi trách cứ. Nhà văn mà không hư cấu, không bịa để có những ý tưởng sáng tạo thì sao họ có thể viết được? ...”

Điều đáng tiếc cho đến nay vẫn còn người tìm cách chứng minh điều bịa đặt nói trên là “sự thật”. Rồi kêu gọi “thoát Trung” vì chỉ còn 3 năm nữa Việt Nam trở thành một tỉnh lẻ của Tàu.

Sự thật cộng sản là một tổ chức Quốc Tế. Cộng sản Việt Nam chỉ là 1 chi bộ của đảng Cộng sản Quốc Tế. Cũng chính vì thế đúng ngày hôm nay 14-9 vào năm 1958, Phạm Văn Đồng gửi Công hàm bán nước đến thủ tướng Quốc vụ viện Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Chu Ân Lai xác nhận chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung cộng.

Khi cộng sản cướp chính quyền từ chính phủ Trần Trọng Kim năm 1945 người dân Việt đã mong ước xây dựng một nền cộng hòa thay vì cộng sản. Sau trên 70 năm bán nước và tàn phá đất nước đảng Cộng sản đang trên đà phá sản.

Người dân Việt vẫn ước mơ Việt Nam chuyển đổi từ một đất nước cai trị bởi cộng sản sang một thể chế cộng hòa. Vì đây là con đường đúng đắn đưa đất nước thoát khỏi khủng hoảng hòa nhập cùng thế giới văn minh.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne Úc Đại Lợi
14-9-2016

* Bài phản ánh văn phong và quan điểm riêng của tác giả, sống tại Úc Đại Lợi. Tác giả gửi tới TTHN từ Úc Đại Lợi

Wikileaks – Kế hoạch cho Việt nam được hưởng quy chế Khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc kinh

Wikileaks – Kế hoạch cho Việt nam được hưởng quy chế Khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc kinh
Và cái gì chờ đợi cũng đã đến, khi tổ chức Wikileaks công bố một tài liệu “tuyệt mật” động trời liên quan đến Việt nam. Đó là biên bản họp kín giữa ông Nguyễn Văn Linh Tổng BT Đảng CSVN, ông Đỗ Mười Chủ tịch HĐBT đại diện cho phía Việt nam và ông Giang Trạch Dân Tổng BT và ông Lý Bằng Thủ tướng Chính phủ đại diện cho phía Trung quốc trong hai ngày 3-4/9/1990 tại Thành đô.

Trong tài liệu tuyệt mật liên quan tới Việt nam này của mình, Wikileaks khẳng định thông tin dưới đây nằm trong số 3.100  các bức điện đánh đi từ Hà nội và Thành phố Hồ Chí Minh của cơ quan ngoại giao Hoa kỳ tại Việt nam gửi chính phủ Hoa kỳ, tài liệu này có đoạn ghi rõ “… Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng thành công CNCS, Đảng CSVN và nhà nước Việt nam đề nghị phía Trung quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt nam xin làm hết mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao trạch Đông và Chủ tịch Hồ Chí Minh dày công xây đắp trong quá khứ và Việt nam bảy tỏ mong muốn đồng ý sẵn sàng chấp nhận và đề nghị phía Trung quốc để Việt nam được hưởng quy chế Khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc kinh như Trung quốc đã từng dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng tây…. Phía Trung quốc đã đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, cho thời hạn phía Việt nam trong thời hạn 30 năm (1990-2020)để Đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung quốc”.

Những ngày này, những tin tin thời sự quốc tế thuộc hàng đầu trên các kênh truyền hình ngoại quốc nổi tiếng như BBC, CNN..  chắc chắn sẽ là tin về sự căng thẳng của hai miền Nam – Bắc Triều tiên đang đứng trên bờ vực của một cuộc chiến tranh trên bán đảo Triều tiên chắc chắn là vấn đề số một và vấn đề thứ hai là những thông tin mà tổ chức Wikileaks dọa sẽ công bố công khai những tin tức tuyệt mật của ngành ngoại giao Hoa kỳ.

Được biết những thông tin mà Wikileaks dọa công khai bao gồm 251.287 tài liệu mà Wikileaks có được là tin trao đổi giữa 250 đại sứ quán và lãnh sự quán Hoa Kỳ tại hơn 90 nước trên thế giới với Washington. Cũng theo thông báo của tổ chức Wikileaks cho biết hiện nay họ có trong tay những thông tin liên quan đến Việt nam, đó là những tài liệu từ các cuộc trao đổi giữa các nhà ngoại giao Hoa Kỳ ở Việt Nam và chính phủ Mỹ, với hơn 2.300 bức điện tín gửi đi từ Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội và gần 800 từ Lãnh sự quán ở thành phố Hồ Chí Minh. Theo họ, trong số hơn 3100 điện tín này có cả những loại thuộc diện “tuyệt mật”.

Cho tới nay Wikileaks mới công bố nội dung của hơn 200 bức điện tín trong số hơn 251.287 bức mà họ có và trong số các thông tin ít ỏi được công bố nhỏ giọt ngày hôm nay (30/11)có hai tin liên quan đến Trung quốc và Bắc Triều tiên rất có giá trị. Đó là tin các quan chức Trung quốc tuyên bố ủng hộ thống nhất hai miền Bắc và Nam Triều tiên vào thời gian sau hai năm lãnh tụ Kim Jong Il qua đời, và chính quyền mới của nước Triều tiên thống nhất sẽ do chính quyền Soul quản lý. Và tin thứ  hai là phát biểu của một quan chức cao cấp Trung quốc nói với Thứ trưởng Ngoại giao Nam Triều tiên, khi cho biết rằng thế hệ lãnh đạo trẻ Trung quốc hiện nay không hài lòng và coi chính thể ở Bắc Triều tiên của gia đình họ Kim là đưa trẻ hư không biết nghe lời.

Hai tin rò rỉ kiểu này khác hẳn với sự hiểu biết và phán đoán của mọi người về thái độ của Trung quốc với Bắc Triều tiên, đó là ai cũng nghĩ rằng bằng mọi giá không bao giờ Trung quốc bỏ rơi nước láng giềng cộng sản đàn em này. Có lẽ những tin bí mật của Wikileak tiết lộ rất có giá trị như họ thông báo trước, vì thế sẽ còn có nhiều tin động trời trong số 3.100 bức điện từ các cuộc trao đổi giữa các nhà ngoại giao Hoa Kỳ ở Việt Nam và chính phủ Mỹ, được gửi đi từ Đại sứ quán Hoa kỳ ở Hà nội và Lãnh sự quán tại TP Hồ Chí minh.

Những ngày gần đây, không chỉ có các chính khách Hoa kỳ, mà hầu hết các chính khách trên thế giới đang ở tâm trạng hồi hộp, căng thẳng đến nghẹt thở khi chờ đón sự công bố của tổ chức Wikileaks trong đó có các chính khách hàng đầu của Việt nam cũng hết sức lo lắng khi những điều “tuyệt mật” sẽ bị Wikileaks dọa sẽ công bố.

Đoạn tin đầu nói trên về Biên bản họp kín tháng 9/1990 tại Thành Đô giữa lãnh đạo cao cấp Việt nam và Trung quốc, cũng chỉ là một tin mang tính chất giả thiết của tác giả mà nó có nhiều khả năng khi bị bạch hóa có thể xảy ra mà thôi, chứ đó không phải tin chính thức của Wikileaks.

Điều quan trọng ở đây là, những chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đối với đảng CSVN nếu như tin này là tin chính thức do Wikileaks công bố trong một ngày gần đây. Chúng ta có quyền phỏng đoán và chuẩn bị tinh thần cho mọi người và cá nhân mình trước sự thật không mấy tốt đẹp, mà nó liên quan tới sự tồn tại của đảng CSVN trong vai trò lãnh đạo xã hội và nhà nước. Vì nếu khi ta đối chiếu với các tin tức liên quan đến việc phía Việt nam đã cho Trung quốc thuê nhiều chục ngàn hecta rừng đầu nguồn biên giới, lá cờ Trung quốc có 6 ngôi sao (thay vì cờ Trung quốc chỉ có 5 ngôi sao)xuất hiện tại một nhà hàng Trung quốc tại Vũng tàu, hay Dự án boxit Tây nguyên và gần đây nhất là tin Trung quốc tiến hành thu hồi hàng loạt cột mốc biên giới với Việt nam có từ thời Hiệp định Pháp-Thanh (1887) … Trong đàm phán biên giới, họ ép ta làm ta mất một nửa thác Bản Giốc, dân ta cũng không được đặt chân đến Ải Nam quan nữa, tất cả ta mất hàng trăm km2 đất. Họ xóa hiệp định phân định ranh giới vịnh Bắc Bộ giữa hai Chính phủ Pháp – Thanh (do lịch sử để lại) đòi chia lại, ăn hơn của ta một phần hải phận  thì giả thiết trên là hoàn toàn có cơ sở xảy ra.

Những cái đó có phải là những bước tiến hành âm thầm trong kế hoạch 30 năm để đưa Việt nam trở thành một Khu tự trị của nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa hay không? Trong cuộc sống thì cái gì cũng có thể xảy ra, vì sẽ có những điều sự thật lại nằm trong những điều mà ta tưởng rằng không thể có hay không thể xảy ra. Vấn đề nêu trên là một ví dụ nhỏ, có thể lắm chứ.

Xin vui lòng chờ tổ chức Wikileaks họ sẽ chính thức công bố trong một thời gian gần đây cho mọi người toàn thế giới rõ.

Ngày 01/12/2010

© Kami
 Bài của tác giả gửi đến TTHN

Park Hang-seo phải gọi là… thầy!


Càng ngày càng nhiều người Việt ngưỡng mộ, cảm kích ông Park Hang-seo, Huấn luyện viên bóng đá nam, dẫn dắt Đội tuyển Bóng đá Quốc gia và Đội tuyển Bóng đá U23 hết giành Huy chương Bạc Giải Vô địch U23 châu Á, tới trở thành đội bóng đứng thứ tư Olympic châu Á và mới đây trở thành đội tuyển đoạt Cúp AFF 2018… Với tâm tình đó, người Việt nên ngưỡng mộ, cảm kích hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam vì đã cũng như đang dẫn dắt Việt Nam trở thành vô địch thế giới về cách chi tiêu cho hạ tầng…


Ban Quản lý dự án Thăng Long (BQL DA Thăng Long) – cơ quan thay mặt Bộ Giao thông Vận tải (Bộ GTVT) Việt Nam soạn thảo, tổ chức thực hiện, lựa chọn, giám sát những nhà thầu thi công “Dự án mở rộng quốc lộ 1 đoạn chạy ngang tỉnh Phú Yên” – đã đình chỉ công tác một số viên chức được xác định là có liên quan đến tình trạng, chỉ trong phạm vi chừng 80 cây số, đoạn quốc lộ 1 chạy ngang tỉnh Phú Yên có tới khoảng 5.000 hố, ổ đủ kích cỡ và là nguyên nhân chính khiến số lượng tai nạn làm người ta chết, bị thương, các phương tiện giao thông hư hỏng càng lúc càng cao.

“Dự án mở rộng quốc lộ 1 đoạn chạy ngang tỉnh Phú Yên” khởi công vào tháng 9 năm 2013 và vào thời điểm đó, chi phí được dự đoán sẽ khoảng 4.350 tỉ. Đến tháng 10 năm 2015, dự án hoàn tất và cũng kể từ đó, đoạn quốc lộ 1 chạy ngang tỉnh Phú Yên vừa được mở rộng, bắt đầu hư hỏng, càng ngày càng trầm trọng. Khoảng 4.000 tỉ đồng (thấp hơn dự tính ban đầu 441 tỉ vì Kiểm toán Nhà nước phát giác BQL DA Thăng Long sai sót khi tính toán chi phí đầu tư ban đầu) (1) đã chi cho “Dự án mở rộng quốc lộ 1 đoạn chạy ngang tỉnh Phú Yên” trở thành “Dã Tràng se cát”. Tuy các nhà thầu tham gia thực hiện dự án có nghĩa vụ bảo hành công trình trong vòng ba năm nhưng tháng 10 vừa qua, BQL DA Thăng Long không buộc các nhà thầu sửa chữa mà đề nghị chi thêm 52 tỉ nữa cho các nhà thầu khác làm thay (2)!

Đầu tuần này, trước áp lực càng lúc càng cao của dư luận, BQL DA Thăng Long mới đề nghị Bộ GTVT Việt Nam không cho sáu nhà thầu đã thi công “Dự án mở rộng quốc lộ 1 đoạn chạy ngang tỉnh Phú Yên” tham gia các dự án do Bộ GTVT làm chủ đầu tư trong tương lai (3). Vì lẽ gì mà BQL DA Thăng Long dung dưỡng, thậm chí “sợ” nhà thầu như ông Lê Đình Thọ, Thứ trưởng GTVT, nhận định (4)? Cứ thử tra cứu lai lịch của sáu nhà thầu sẽ dễ dàng nhận ra nguyên do tại sao.

Bốn trong số sáu nhà thầu (Công ty Trường Sơn 185, Tổng Công ty Xây dựng Trường Sơn, Tổng Công ty Xây dựng 789, Công ty Đầu tư và Phát triển Trường An) là các doanh nghiệp của Bộ Quốc phòng. Những nhà thầu này vừa là doanh nghiệp, vừa là các đại đơn vị của Quân đội nhân dân Việt Nam: Tổng Công ty Xây dựng Trường Sơn là tên khác của Binh đoàn 12 do Thiếu tướng Nguyễn Anh Tuấn vừa là Tư lệnh, vừa điều hành với vai trò Tổng Giám đốc. Công ty Trường Sơn 185 là tên khác của Lữ đoàn 185 vừa là một đơn vị của Binh đoàn 12, vừa là doanh nghiệp thành viên của Tổng Công ty Xây dựng Trường Sơn. Tương tự, Tổng Công ty Xây dựng 789 là tên khác của Binh đoàn 11 do Thiếu tướng Nguyễn Quốc Dũng vừa là Tư lệnh, vừa đảm nhận vai trò Chủ tịch Hội đồng Quản trị. Còn Công ty Đầu tư và Phát triển Trường An là một đơn vị đặt dưới quyền chỉ đạo của… Bộ Tổng Tham mưu Quân đội nhân dân Việt Nam.

Hai trong số sáu nhà thầu còn lại: Công ty 475 (doanh nghiệp thành viên của Cienco 4) và Công ty Đầu tư - Phát triển hạ tầng giao thông 9 (Cienco 9) đều là các doanh nghiệp trực thuộc Bộ GTVT. Dân chúng có thể không biết nhưng chắc chắn ông Thọ và các viên chức hữu trách trong lĩnh vực giao thông – vận tải biết rất rõ. Xét cho cùng, từ “sợ” mà ông Thọ dùng chỉ là một cách để dời chuyển trách nhiệm từ Bộ GTVT sang BQL DA Thăng Long, sau khi ông Trần Nguyễn Quang Tánh – cư dân Phú Yên – uổng mạng vì sụp hố trên đoạn quốc lộ 1 chạy ngang tỉnh Phú Yên.

***

4.000 tỉ đã chi cho “Dự án mở rộng quốc lộ 1 đoạn chạy ngang tỉnh Phú Yên” chỉ là một phần rất nhỏ. Khoảng 4.000 tỉ khác đã chi cho “Dự án mở rộng quốc lộ 1 đoạn chạy ngang tỉnh Bình Định” cũng trở thành vô dụng theo kiểu y hệt như vậy. Tháng trước, Thanh tra Chính phủ loan báo sẽ gộp cả hai dự án này làm một để… xem xét (5).

8.000 tỉ đã chi cho cả hai dự án mở rộng quốc lộ 1 đoạn chạy ngang hai tỉnh Phú Yên và Bình Định tuy lớn nhưng cũng… chẳng thấm vào đâu so với đại dự án mở rộng quốc lộ 1 – con đường xuyên Việt, chạy suốt từ Năm Căn (Cà Mau) đến cửa khẩu Hữu Nghị (Lạng Sơn) ở phía Đông và xây dựng 663 cây số đường Hồ Chí Minh ở phía Tây.

Tháng 3 năm 2013, Bộ GTVT Việt Nam bắt đầu thực hiện kế hoạch mở rộng quốc lộ 1 thành con đường có “bốn làn xe cơ giới có dải phân cách và hai làn xe hỗn hợp”, đồng thời tu bổ đường Hồ Chí Minh đoạn băng ngang Tây Nguyên (từ Bình Phước tới Kon Tum). Trong đó, đại dự án mở rộng quốc lộ 1 được chia nhỏ thành nhiều dự án, mỗi dự án tương ứng với đoạn quốc 1 chạy ngang các tỉnh, thành phố nằm dọc con đường xuyên Việt.

Theo dự trù, kế hoạch vừa kể sẽ hoàn tất vào năm 2016 nhưng cuối năm 2015 được loan báo là đã hoàn thành về cơ bản trước hạn khoảng một năm. Tổng chi phí cho dự án mở rộng toàn bộ quốc lộ 1 và đường Hồ Chí Minh đoạn băng ngang Tây Nguyên là… 120.000 tỉ đồng. Nếu tính riêng chi phí cho dự án mở rộng toàn bộ quốc lộ 1 thì số tiền vào khoảng 98.000 tỉ. Khoản tiền khổng lồ này bao gồm 3.387 tỉ lấy từ công khố, 4.200 tỉ vay của Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB), 47.843 tỉ vay qua việc chính phủ phát hành trái phiếu và 42.502 tỉ mãi lộ (bán 17 dự án để những doanh nghiệp đứng ra mua tự đầu tư rồi khai thác theo hình thức BOT) (6).

Có thể dùng google để tra cứu hiệu quả của dự án mở rộng toàn bộ quốc lộ 1. Dẫu đã dùng hết hàng trăm ngàn tỉ nhưng gần như dự án mở rộng quốc lộ 1 đoạn chạy qua tỉnh, thành phố nào cũng có vấn đề, từ bồi thường cho những gia đình bị buộc phải di dời (7), đến khai khống chi phí đầu tư (8). Chất lượng công trình từ Nam chí Bắc, bất kể loại nào (đầu tư trực tiếp bằng ngân sách, bằng tiền đi vay hay theo hình thức BOT) đều giống nhau ở sự tồi tệ.

***

Tiền đã hết, nợ đã mang và vì quản trị - điều hành như thế, chắc chắn hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam sẽ tăng các khoản thuế, phí, tiếp tục vắt dân mạnh tay hơn, tiếp tục vay thêm cả trong lẫn ngoài nước để… tu bổ quốc lộ 1 mở rộng. Dưới gầm trời này, có lẽ chỉ Việt Nam mới tài tình như thế. Rõ ràng “Việt Nam vô địch” không chỉ ở Đông Nam Á mà còn vượt lên dẫn đầu toàn cầu, tha hồ… tự hào, ngưỡng mộ, cảm kích “thầy” Trọng, “cô” Ngân, “thầy” Phúc! Thầy Park rõ ràng là… xoàng, sánh sao nổi!


Trân Văn
Blog VOA
Chú thích

(1) http://www.baophuyen.com.vn/82/207836/kiem-toan-du-an-dau-tu-xay-dung-co-ban.html
(2) http://baodauthau.vn/dau-thau/du-an-mo-rong-quoc-lo-1-doan-qua-phu-yen-chi-dinh-nha-thau-khac-phuc-hau-qua-bao-lu-81435.html
(3) https://tuoitre.vn/tam-dinh-chi-can-bo-cam-cua-6-nha-thau-de-o-voi-tren-quoc-lo-1-20181217113030727.htm
(4) https://tuoitre.vn/de-quoc-lo-1-hong-nang-keo-dai-la-thieu-trach-nhiem-vo-cam-20181214144751619.htm
(5) https://news.zing.vn/thanh-tra-du-an-bot-day-dac-o-voi-o-ga-sau-2-nam-su-dung-post896022.html
(6) https://www.thesaigontimes.vn/120073/Du-an-mo-rong-Quoc-lo-1A-hoan-thanh-truoc-han-mot-nam.html
(7) https://vov.vn/tin-24h/quang-ngai-nham-nho-du-an-nang-cap-mo-rong-quoc-lo-1a-832408.vov
(8) https://baodautu.vn/du-an-mo-rong-quoc-lo-1-doan-qua-tp-ha-tinh-nghich-ly-co-that-d88516.html

Kông Kông - Đui, điếc, câm và hậu quả phải đến


Hiệu trưởng Đinh Bằng My, hiệu trưởng trường dân tộc nội trú Thanh Sơn, Phú Thọ
Vào Google search gõ tên Nguyễn Trường Tô, không cần gõ chức vụ Chủ tịch Hà Giang, đã có ngay chi tiết về tên Phó Bí thư Tỉnh ủy nầy cùng với Sầm Đức Xương, hiệu trưởng trường cấp 3 ở Vị Xuyên mua dâm nữ sinh. Và hàng trăm ảnh của họ lúc tại chức cũng như tại tòa… Riêng về Nguyễn Trường Tô thì cho dù đã bị tố giác rất lâu trước khi nội vụ đổ bể, nhưng Trung ương vẫn làm ngơ, được tại vị, cho đến lúc bị Sầm Đức Xương tố cáo. Cuối cùng Nguyễn Trường Tô chỉ bị khai trừ đảng, mất hết chức vụ và được “hạ cánh an toàn”, “vui thú điền viên” với cơ ngơi đồ sộ có sẵn.

Nội vụ gây rúng động công luận (một thời) đến như thế nhưng rõ ràng là không có ảnh hưởng chút nào với Đinh Bằng My, hiệu trưởng trường dân tộc nội trú Thanh Sơn, Phú Thọ khi ông ta chọn các cháu nam sinh ở tuổi dưới 16 phục vụ tình dục. Điều đáng nói là các cháu đều khai: Chính cô giáo Phùng Thị Thủy Ngân (Bí thư Đoàn của trường?) người dạy về môn giáo dục công dân (!) trực tiếp dẫn đến văn phòng hiệu trưởng.

Sư việc tởm lợm đã diễn ra trong thời gian rất dài, như các cháu nói là “mọi người trong trường đều biết”, nhưng chỉ mới vừa đổ bể.

Điều đó cho thấy một xã hội đang băng hoại đến tận cùng về mọi mặt!

Vâng, “mọi người đều biết” không phải chỉ riêng các vụ dâm ô mà vô số vụ khác liên quan đến vận mạng đất nước và dân tộc. Như mất chủ quyền, mất biển, mất đất, mất tài nguyên, mất môi trường sống vì ô nhiễm, thực phẩm bị đầu độc… Đã thế, đảng còn đẻ ra luật An ninh mạng khóa miệng dân, luật Đặc khu dâng đất cho Tàu (!) còn nội bộ thì phe cánh đấu đá quyết liệt nhưng vẫn thi nhau đục khoét, công khai cướp của dân “không chừa thứ gì”, điển hình như vụ Thủ Thiêm.

Thế nhưng, phản ứng của xã hội chỉ như những cơn giông, cơn bão nhỏ hay cơn lũ quét… có ồn ào được đôi lúc rồi đâu cũng vào đấy. Không dừng ở đó, còn bị công an đợi cho tình hình lắng xuống rồi lùng bắt người tranh đấu ôn hòa đem xử tù rất nặng, vì tội… “lợi dụng quyền tự do dân chủ”!

Chủ trương của chế độ là đui, điếc, câm trước phản ứng của dân và cũng âm thầm phát huy chúng trong lòng xã hội.

Khi người dân đã quen thói vô cảm, mạnh ai nấy sống, thì đương nhiên làm ngơ với tội ác, không cần biết đến tương lai của con cháu chứ chưa nói đến đất nước và dân tộc. Được như thế thì chế độ mới tồn tại.

Đó là mục đích của đảng!

Do đó đảng rất khéo léo khai thác lối sống buông thả, đề cao sự thỏa mãn bản năng thấp hèn, coi đó là “quyền tự do cá nhân”. Thanh niên thì “tự do” thỏa mãn thú tính, còn hậu quả đã có tổ chức phá thai cấp nhà nước, “đi bão” xả stress “ăn theo” sư kiện thắng trận bóng đá… trong lúc quyền tự do căn bản thật sự của công dân, theo Hiến pháp, thì bị đảng tước đoạt.

Căn bản giáo dục mất trắng. Nhà trường trở thành nơi nguy hiểm. Hướng thượng nhân sinh không còn. Tôn giáo là nền tảng đạo đức bị quốc doanh. Sư, thầy là đảng viên “giảng đạo”. Mác từng nói “tôn giáo là thuốc phiện” thì sư, thầy đảng viên biến thành hiện thực! Vì thế xã hội không trở nên đốn mạt mới là chuyện lạ!

Bản chất cộng sản vô thần nên các quan chức chỉ biết quyền và tiền. Dùng tiền mua “thần linh”, mua thứ “công đức” từ máu và nước mắt của dân nghèo. Trái lại, họ lo đúc tượng đài xây dựng “tôn giáo Hồ Chí Minh” thay vì cơm áo cho trẻ thơ, cho trường học, cho bệnh viện…

Vì thế VN đang đi ngược hướng với nhân loại văn minh.

Điển hình là hậu quả tất yếu của đêm “đi bão” “mừng VN chiến thắng” đang sờ sờ trước mắt. 38 người chết, 200 người bị thương còn giao thông thì hỗn loạn cùng cực, rác rưởi thì tràn ngập!

Thưa, ai có thể dọn sạch được loại “rác rưởi đi bão” nầy (?) vì đó là thứ rác rưởi chiến lược chính trị của đảng để họ nuôi hy vọng cai trị được lâu dài chứ không phải chỉ đơn thuần là rác rưởi!

Do đó, nếu mạng xã hội có phản ứng dữ dội, trí thức yêu nước có kêu gọi ký tên trong thư ngỏ lên án… thì cũng chẳng bao giờ được hồi âm, vì đảng đã mắc bệnh đui, điếc, câm. Căn bệnh mãn tính kể từ khi cướp được chính quyền. Họ chỉ “chuyên sâu” một điều: Súng và nhà tù!

Đất nước, dân tộc rồi sẽ đi về đâu, trước mắt khó có thể có câu trả lời. Nhưng nhìn lại lịch sử gìn giữ giang sơn của tổ tiên, câu trả lời nhứt định phải có. Đó là, gia đình, dòng tộc kẻ phản bội tổ quốc một ngày nào đó sẽ bị phán xét!
 
Kông Kông
 
(Dân Làm Báo)
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑