TIN NÓNG 24/7
latest

728x90

468x60

Slider

latest

Slider Right

randomposts4

Thời Sự Việt Nam

Thời Sự Việt Nam/block-1

Tin đáng chú ý

Điểm Tin Hàng Ngày/block-2

Chính Trị

Chính Trị - Xã Hội/block-2

Kinh Tế

Kinh Tế/block-7

Chống Diễn biến Hòa bình

Chống Diễn biến Hòa bình/block-2

Pháp Luật

Pháp Luật/block-2

Người Việt Xấu Xí

Người Việt Xấu Xí/block-3

Vấn đề hôm nay

Vấn đề hôm nay/block-2

Bình Luận - Quan Điểm

Bình Luận - Quan Điểm/block-2

Thế Giới - Quân Sự

Thế Giới/block-5

Văn Học-Nghệ Thuật

Văn Học-Nghệ Thuật/block-7

Giáo Dục

Giáo Dục/block-2

Lịch Sử

Lịch Sử/block-2

Xã Hội

Xã Hội/block-1

Nhân Quyền-Dân Chủ

Nhân Quyền-Dân Chủ/block-1

Kiến Thức

Tin Video

Bài Mới Nhất

Anh Gấu Phạm - Từ vụ Đinh La Thăng, nghĩ về văn hóa Việt


Dạo quanh phố phường, dạo quanh các tường Facebook hai hôm nay mình quan sát thấy một hiện tượng thú vị như sau, xin phép ghi chép lại để các bạn góp ý.

Ông Đinh La Thăng
Cho tới trước khi các bị can trong vụ xử án lịch sử 01/18 phát biểu những lời cuối cùng thì dư luận nói chung vẫn còn nhiều tiếng nói ủng hộ, bênh vực, chia sẻ, vv với các bị cáo. Đặc biệt số bạn nữ làm vậy dường như áp đảo số bạn nam.

Từ lúc có các bài báo ghi lại những lời thống thiết, những tiếng khóc, tiếng van, tiếng xin của các bị can thì gần như không còn tiếng nói bênh vực nào nữa mà toàn những tiếng phàn nàn, chê trách, phê bình là các bị can quá yếu, quá hèn, quá tệ. Cách đánh giá này giống hệt nhau ở cả các bạn lề phải, lề trái, và chân giữa của mình.

Mình lờ mờ cảm thấy sự thay đổi trong dư luận này phản ánh những yếu tố văn hóa nào đó rất Việt Nam. Mình đoán có thể là như thế này.

Người Việt mình có mấy thứ tính cách tuy tên gọi khác nhau nhưng có chung nền tảng căn bản là kiên nhẫn trước khó khăn, kiên tâm trước nghịch cảnh, nhẫn nại trước kẻ ác, kẻ mạnh - nói chung là không dễ bị hoàn cảnh, thiên nhiên, hay con người khuất phục. Những tính cách này có lẽ đến từ hàng ngàn năm lịch sử phải đối mặt với ngoại xâm, với thời tiết khắc nghiệt, mưa gió không thuận hòa nên để tồn tại người ta phải hun đúc một thứ tinh thần thép không đầu hàng. Người ta luôn từ từ tìm cách thích nghi với nghịch cảnh và kẻ thù rồi tìm cách khuất phục dần những đối thủ đó. Với thứ tâm lý dân tộc đó, người ta không thích những sự sợ hãi kiểu sợ đau, sợ chết, sợ bệnh tật hay những biểu hiện yếu đuối về cơ thể hay tinh thần. Dù ở trong có đau đớn bao nhiêu, sợ hãi bao nhiêu, họ cũng luôn cố gắng hết sức để che đậy những cảm giác con người đó và tỏ ra cứng rắn, bất khuất vừa để làm gương vừa để làm chỗ dựa cho người khác.

Phụ nữ Việt Nam phản ánh rõ nhất những mặt tốt của tính cách nói trên. Họ không bao giờ kêu đau, ngại khó, ngại khổ. Họ tự hào đeo những thứ khó, khổ, đau, vất vả vì gia đình như là những tấm huân chương trên ngực. Nói với một người phụ nữ Việt Nam là chị/bà ta không thể nào làm được một việc nào đó vì nó quá khó chính là thách thức người ta làm việc đấy cho bằng được, nhất là khi có liên quan tới lợi ích của những người trong gia đình họ. Cắn răng cắn môi chịu đựng, nhận phần khó, khổ, đau, vất vả vào mình vì người thân dường như là số phận chung của đàn bà Việt Nam.

Khi thấy những người cùng khổ đấu tranh vượt nghịch cảnh, người Việt, rất là người đàn bà Việt thường dễ bày tỏ lòng thương, lòng bao dung sẵn sàng hỗ trợ hay tha thứ vv. Thế nhưng khi thấy những người giơ tay đầu hàng số phận, khóc lóc, cầu xin, van vỉ, bày tỏ sự yếu đuối thì người ta cũng khó thông cảm được vì tích cách dân tộc này không có chỗ cho những tình cảm ủy mị, tiểu tư sản, đau đớn, mềm yếu biểu đạt ra ở nơi công cộng như thế. Đúng chuẩn là phải cắn môi nén đau vào trong, không khóc, không xin gì cho mình, trông chết cười ngạo nghễ.

Nếu đúng có thể dùng những biến chuyển trong dư luận mấy ngày qua để dò la tính cách dân tộc như thế này và cách đánh giá thế này nếu có phần chính xác thì cũng có thể suy diễn thêm là với nét văn hóa đó, với tính cách đó, dân tộc quen chịu đựng này không dễ phẫn nộ để cải thiện đời sống trước nghịch cảnh. Họ sẽ chọn cách thích nghi, chịu đựng thay vì nổ bùng lên đòi thay đổi nghịch cảnh, bất công, đàn áp ngay như văn hóa của người phương Tây chỉ cần hơi đau, hơi đói là đã làm ầm lên rồi. Người Việt có lẽ phải thấy con cái họ, cha mẹ già yếu của họ bị đe dọa thì họ mới phẫn nộ đấu tranh, còn thì họ sẽ dĩ hòa vi quý để giữ mình toàn vẹn để che đậy, làm chỗ nương tựa cho những người trông cậy vào họ.

Anh Gấu Phạm

(FB Anh Gấu Phạm)

Liệu ông Đinh La Thăng có được tại ngoại?


Mở đầu phần tự bào chữa và nói lời sau cùng vào ngày 17-1, ông Đinh La Thăng đã xin HĐXX được thay đổi biện pháp ngăn chặn cho mình và một số bị cáo. Về lý thuyết, bị cáo có quyền làm đơn xin được tại ngoại bằng đặt tiền để bảo đảm (theo Điều 122 BLTTHS 2015) nhưng rất khó được chấp nhận.

Ông Đinh La Thăng tại tòa. Ảnh: TTX
Lý do mà ông Thăng đưa ra để xin được tại ngoại trong phần tự bào chữa là bản thân ông và các bị cáo khác chắc chắn không có hành vi gây nguy hiểm cho xã hội.

Trong khi nói lời sau cùng, ông Thăng nói: “Bố bị cáo mới bị cấp cứu chiều hôm kia tại BV Bạch Mai, vì vậy bị cáo mong HĐXX, cơ quan tố tụng xem xét cho bị cáo được thay đổi biện pháp ngăn chặn để bị cáo được chăm sóc bố. Bố bị cáo đã 87 tuổi, đang mắc bệnh hiểm nghèo. Xin cho bị cáo được ăn cái Tết cuối cùng với gia đình, bạn bè, người thân, sau đó bị cáo sẽ chấp hành án phạt tù mà chưa biết bao giờ mới ra được”.

Vậy theo quy định của pháp luật, yêu cầu của ông Thăng có thể được HĐXX chấp nhận hay không?

Luật sư (LS) Kim Ron Tha (Đoàn LS TP.HCM) cho rằng yêu cầu xin được tại ngoại của ông Thăng rất khó được chấp nhận. LS Tha nói: “Về lý thuyết, bị cáo có quyền làm đơn xin được tại ngoại hoặc áp dụng biện pháp ngăn chặn khác để thay thế tạm giam như đặt tiền để bảo đảm (theo Điều 122 BLTTHS 2015).

Tuy nhiên, với vụ án này, khả năng HĐXX chấp nhận yêu cầu của ông Thăng là rất khó. Vì việc đánh giá tính chất, mức độ nguy hiểm cho xã hội của hành vi tùy thuộc vào nhận định của HĐXX. Vụ án này lại liên quan đến rất nhiều người, đặc biệt ông Thăng còn đang là bị can trong một vụ án lớn khác”.

Cũng theo LS Tha, nếu cho rằng hành vi của bị cáo không còn nguy hiểm cho xã hội nữa là không có cơ sở. Vì thực tế hành vi đã xảy ra và VKS đã đề nghị mức án 14-15 năm tù là thuộc trường hợp tội phạm đặc biệt nghiêm trọng. Trong khi một trong các điều kiện tiên quyết để xem xét cho bị cáo có được tại ngoại hay không là phạm tội lần đầu, thuộc trường hợp ít nghiêm trọng.

Nếu chỉ vì lý do sức khỏe mà xin được tại ngoại thì ít nhất phải có ý kiến của bác sĩ điều trị kết luận rằng việc tiếp tục tạm giam sẽ có khả năng nguy hiểm cho sức khỏe, tính mạng của bị cáo.

Đồng tình, LS Hoàng Văn Thất Sơn (Đoàn LS TP.HCM) cũng cho rằng trại tạm giam chịu trách nhiệm về sức khỏe của người bị tạm giam. Bằng chứng là bị cáo Khánh (trong cùng vụ án với ông Thăng thừa nhận trước tòa là đã nhiều lần được đưa đi cấp cứu vì bệnh).

“Ông Thăng được xem là một mắt xích quan trọng trong vụ án, trường hợp xấu nhất xảy ra khi ông Thăng bỏ trốn là vụ án sẽ rơi vào bế tắc. Thân phận của hàng chục bị cáo liên quan khác sẽ khó mà giải quyết… Theo tôi, HĐXX khi xem xét yêu cầu này sẽ hết sức cân nhắc việc liệu rằng trong thời gian tại ngoại các bị cáo có bỏ trốn không và hệ lụy khi đó sẽ thế nào?” – LS Sơn nói.

LS Nguyễn Văn Đức (Đoàn LS TP Cần Thơ) nói: “Quyết định cuối cùng thuộc về HĐXX, do đang giai đoạn nghị án. Nếu xét bị cáo không có dấu hiệu bỏ trốn hoặc phạm tội mới trong thời gian cơ quan tiến hành tố tụng cho phép (nếu đồng ý) thay đổi biện pháp ngăn chặn, về góc độ nhân đạo và pháp luật thì không sai. Tuy nhiên, bị cáo sẽ ra tòa ở vụ án khác cho nên tòa sẽ cân nhắc xem xét giải quyết trường hợp không ảnh hưởng đến công tác xét xử ở phiên tòa tiếp theo”.

Nếu gặp tình trạng nguy cấp thì có thể áp dụng

Theo LS Nguyễn Trường Thành (Đoàn LS TP Cần Thơ), trường hợp này tòa có thể cho phép tại ngoại vì lý do nhân đạo nhưng phải ấn định thời gian. Tuy nhiên, chỉ khi cơ quan tiến hành tố tụng xác định đó là vì tình trạng nguy cấp hoặc khi bị cáo không vượt qua được bệnh tật.

Trước đây có phiên tòa ở tỉnh Trà Vinh, khi đang xét xử được tin cha bị cáo qua đời, tòa đã tạm dừng phiên tòa 48 tiếng, cho bị cáo về nhà để tang sau đó quay lại xử tiếp.

THANH VÂN- GIA TUỆ

(Tuổi Trẻ)

Tổng BT Trọng yêu cầu làm rõ việc gian lận tuổi của ông Trần Đại Quang trước Tết Nguyên Đán?



Sau khi thâu tóm toàn bộ quyền lực tại Bộ Công an,

Tổng BT Trọng yêu cầu làm rõ việc gian lận tuổi của ông Trần Đại Quang trước Tết Nguyên Đán?



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

Kami - Lời xin lỗi của Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng và tư duy mất dậy của quan chức CS


Ngày 17/01/2018, truyền thông nhà nước (bit.ly/2Dqurew) đồng loạt đưa tin "Trịnh Xuân Thanh xin về Đức, Đinh La Thăng xin về quê ăn tết trước khi chịu án tù". Theo đó khi được nói lời sau cùng trước khi tòa tuyên án, ông Trịnh Xuân Thanh òa khóc nức nở, gửi lời xin lỗi đến Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, xin được tha thứ, và mong sẽ được sang Đức thăm vợ con trước khi chịu án tù. Cụ thể ông Thanh nói rằng “Bị cáo rất ân hận, rất hối hận. Cháu muốn gửi lời xin lỗi bác Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, rất mong bác tha thứ cho cháu cũng như người con, người cháu trong gia đình, tạo điều kiện để cháu được gặp bố mẹ, vợ con”. Đồng thời ông Trịnh Xuân Thanh cũng cảm thấy ân hận vì bỏ trốn sang Đức và viết thư phản bác Bộ Chính Trị, và "Bị cáo mong Hội đồng xét xử sau khi kết thúc vụ án cho phép bị cáo được quay trở lại Đức lần cuối cùng để thăm vợ con, sau đó về chịu án tù".

Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh
Trước đó, ông Đinh La Thăng, nguyên Chủ tịch HĐTV PVN cũng đã nói lời cuối cùng trước tòa án nhân dân thành phố Hà Nội. Theo đó ông Thăng mới hay tin cha mình 87 tuổi phải đi cấp cứu, do đó Nguyên Bí thư thành ủy TPHCM tiếp tục mong HĐXX xem xét việc thay đổi biện pháp ngăn chặn để có điều kiện thăm và chăm nom cho bố, và được ăn cái tết cuối cùng với gia đình, bạn bè, người thân.

Những lời nói cuối cùng kể trên của hai quan chức cao cấp trong bộ máy nhà nước ở Việt Nam, là hai ông Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh đã khiến dư luận xã hội thất vọng và bất bình về ý thức chính trị và nhận thức về luật pháp.

Dẫu biết rằng tính chất áp đặt của vụ án xét xử Đinh La Thăng - Trịnh Xuân Thanh và đồng bọn, được thể hiện không chỉ là việc xét xử cấp tốc để phục vụ cho những toan tính khác của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Cụ thế đó là kể từ khi bắt giữ (ngày 8/12/2017) đến lúc có bản Kết luận điều tra rồi đưa ra xét xử (ngày 8/01/2018) chỉ vẻn vẹn tròn một tháng, mà báo chí đã bị chỉ đạo đưa những tin bất lợi cho các bị cáo. Theo LS Nguyễn Văn Quynh người bào chữa cho bị cáo Trịnh Xuân Thanh cho biết, "Thông tin nhiều bài báo tường thuận không đúng, không đầy đủ. Như trường hợp bị cáo Thăng xin lỗi và nhận trách nhiệm là người đứng đầu PVN đã để cấp dưới làm việc sai xót, chứ bị cáo Thăng không hề nhận tội…." (bit.ly/2DOyajN). Nghĩa là các bị cáo trong vụ Đại án tại PVN chịu một áp lực quá lớn. Điều này cũng có thể lý giải rằng, trong hoàn cảnh cùng quẫn, không có lối thoát (mà ai cũng vậy) nên họ có các đồi hỏi rất ngô nghê qua phát biểu trong lời nói cuối cùng.

Tuy nhiên là điều khó có thể thông cảm được cho họ.

Lâu nay, người ta đánh giá rằng ông Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh là những người sòng phẳng, quân tử và quyết đoán. Nhưng tại sao đến lúc đứng trước tòa thì ông Thăng hay ông Thanh không lên tiếng tố cáo bị mình bắt cóc, bị trù dập, hay phiên tòa này chỉ là kết quả của cuộc chiến quyền lực phe phái trong đảng? Mà họ chỉ lo cho cá nhân và gia đình của mình?

Qua những lời xin lỗi của Đinh La Thăng hay Trịnh Xuân Thanh, đã cho người ta thấy rất rõ nhận thức của các quan chức cộng sản về ý thức chính trị cũng như luật pháp. Nói một cách khác, cái nhà nước của dân, do dân vì dân và thứ pháp quyền Xã Hội Chủ nghĩa của đảng CSVN đã bị Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh lột trần.

Những phát biểu của Đinh La Thăng hay Trịnh Xuân Thanh, chắc chắn sẽ khiến cho không chỉ những đảng viên cộng sản còn chút liêm sỉ, mà số đông người dân thất vọng. Người ta sẽ tự hỏi đâu rồi tinh thần bất khuất của người Cộng sản xưa nay vẫn được rao giảng? Điều đó đã cho thấy đảng CSVN hiện nay chỉ là một đảng chỉ còn mang danh cộng sản, trong thời Kinh tế thị trường thì không thể có được những người chiến sĩ cộng sản thực thụ. Hay nói một cách khác trong cái thời Kinh tế Tư bản và Chính trị Cộng sản như hiện nay, thì không thể có chỗ đứng cho những người cộng sản. Chứ đừng nói đến việc trao quyền lãnh đạo tuyệt đối nhà nước cho họ.

Ai cũng biết, chế độ độc đảng lãnh đạo ở Việt Nam hiện nay chỉ có đảng viên mới được làm lãnh đạo. Nghĩa là chỉ có các ông bà đảng viên mới có được đặc quyền tham nhũng vơ vét. Có lẽ vì thế nên mới xảy ra tình trạng bây giờ ai muốn vào đảng cũng phải chạy, phải mua thay vì phấn đấu. Nó cũng chẳng khác gì chuyện để trở thành cán bộ lãnh đạo ở mọi cấp, thì không chỉ những bằng cấp về học vấn dẫu dù chỉ là chuyên tu, tại chức là loại bằng giả do bỏ tiền đi mua. Mà kể cả các chứng chỉ lý luận chính trị trung, cao cấp cũng không khác gì. Đó là chưa nói đến chuyện ở những lò cung cấp kiến thức đào tạo ấy toàn trang bị cho người học những kiến thức lý luận về Chủ nghĩa Cộng sản đã lỗi thời và phản động.

Mặt khác, các quan chức ở Việt Nam thời nay, thay vì học tập, nghiên cứu những kiến thức về quản lý kinh tế hành kinh tế, cũng như rèn luyện đạo đức để trở thành những lãnh đạo có khả năng thực sự để phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân. Thì ngược lại hầu hết quan chức hiện nay, họ chỉ tìm mối quan hệ để chạy chọt mua quan bán chức để leo cao hơn, leo nhanh hơn. Mà những trường hợp Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh là những ví dụ điển hình. Những kẻ chỉ trong một vụ đã lãnh án cả chục năm tù, thậm chí là chung thân chỉ cách đây ít lâu họ đang ngồi tại những vị trí đầy quyền lực và là những tấm gương cho toàn xã hội.

Đó chính là nguyên nhân vì sao hầu như mỗi ngày đều xuất hiện một quan chức làm dậy sóng cộng đồng với những phát ngôn hết sức ngô nghê, thiểu năng trí tuệ. Điển hình là việc ngày 28/09/2013, Tổng BT đảng CSVN Tiến sĩ Chính trị họcNguyễn Phú Trọng, từng lớn tiếng khẳng định "Hiến pháp là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương lĩnh của Đảng". Nghĩa là ý đảng là trên hết, đảng đã muốn là đảng phải được.

Đó cũng chính là lý do vì sao trong lời nói cuối cùng, những kẻ này không hề có một lời xin lỗi nhân dân, những người thực sự là chủ nhân của đất nước. Có lẽ vì bọn họ chỉ nhận thức rằng tiền của của họ tham nhũng, làm thất thoát là tiền của đảng CSVN, của người đứng đầu đảng là ông Nguyễn Phú Trọng. Vì thế họ nghĩ chỉ cần xin lỗi để ông Trọng rủ lòng thương là xong. Điều đó đã phản ánh một thực tế chua xót của công cuộc chống tham nhũng của ông Tổng Bí thư là, việc bị truy tố trước pháp luật hay không không phụ thuộc vào luật pháp. Mà nó phụ thuộc vào ý chí của người phán xử cao nhất là Tổng Bí thư đảng CSVN muốn hay không muốn.

Lời nói cuối cùng của Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh đã thể hiện rất rõ cái tư duy bè cánh, phe nhóm và sự không thượng tôn luật pháp của hầu hết các quan chức nhà nước. Đây có lẽ là nguyên nhân chính của việc họ đã gây thiệt hại cho quốc gia hàng trăm, thậm chí là hàng nghìn tỉ đồng quá dễ dàng, một khi họ có ô dù che chắn? Điều này có thể thấy rất rõ trong 10 năm ông Nguyễn Tấn Dũng giữ trọng trách người đứng đầu Chính phủ.

Tuy nhiên việc Trịnh Xuân Thanh xin đi qua Đức để sống với vợ con thì đó không chỉ là một chuyện buồn cười, ảo tưởng như nhận xét của không ít người. Rõ ràng là, căng thẳng ngoại giao giữa Việt Nam và CHLB Đức, thậm chí là cả Liên minh Châu Âu (EU) đang ở mức căng thẳng xung quang vụ việc đặc vụ Việt Nam tổ chức bắt cóc nghi can Trịnh Xuân Thanh tại Berlin về Hà Nội theo mệnh lệnh bằng mọi giá phải bắt được. Tại phiên tòa bị cáo Trịnh Xuân Thanh rất hiểu điều đó nhưng không dám lên tiếng. Vì thế Trịnh Xuân Thanh xin khi kết thúc vụ án được đi qua Đức chăm sóc vợ con cần coi là một sự ẩn ý hoàn toàn có chủ ý của bị cáo này nhằm đánh động dư luận về việc đặc vụ Việt Nam tổ chức bắt cóc mình. Điều này con liên quan đến một câu hỏi khác là "Tại sao vợ con Trịnh Xuân Thanh không về Việt Nam thăm ông ta trong tù?" của một số người. Quan trọng hơn, yêu cầu được đoàn tụ với vợ con tại CHLB Đức cũng phần nào đánh động dư luận trong nước và quốc tế rằng, vì sao Trịnh Xuân Thanh tự nguyện đầu thú mà không được giảm nhẹ hình phạt?

Dẫu rằng tự do biểu đạt quan điểm của mỗi cá nhân là một quyền bất khả xâm phạm. Song thiết nghĩ qua những lời nói cuối cùng của Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh tại phiên tòa kể trên, thì có nên xin tha thứ cho họ như suy nghĩ của một số đông người dân Việt Nam chúng ta hay không?

Ngày 19 tháng 01 năm 2018

© Kami

(Blog RFA)

Hoãn đêm diễn đoàn nghệ thuật Nội Mông tại Nhà hát lớn tối nay


Chương trình biểu diễn của đoàn nghệ thuật Nội Mông, Trung Quốc dự kiến diễn ra vào tối 19-1 tại Nhà hát lớn Hà Nội bị hoãn lại vì sự cố kỹ thuật.

Hoãn đêm diễn đoàn nghệ thuật Nội Mông tại Nhà hát lớn tối nay - Ảnh 1.
Đêm diễn của đoàn nghệ thuật Nội Mông, Trung Quốc dự kiến diễn ra tối 19-1 tại Nhà hát lớn Hà Nội đã hoãn lại

Sáng 19-1, ban quản lý Nhà hát lớn có công văn báo cáo Văn phòng và Cục Hợp tác quốc tế thuộc Bộ Văn hóa - thể thao và du lịch về sự cố kỹ thuật tại đây.

Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ông Nguyễn Thái Bình - chánh văn phòng, người phát ngôn Bộ Văn hóa, thể thao và du lịch - cho biết vì xảy ra sự cố nên buổi biểu diễn của đoàn nghệ thuật Nội Mông, Trung Quốc tại Nhà hát lớn tối nay sẽ phải hoãn lại.

Công văn do bà Nguyễn Thị Minh Nguyệt, giám đốc Nhà hát lớn, ký nêu rõ: "Sau chương trình biểu diễn đêm 18-1 của Nhà hát Nhạc vũ kịch Việt Nam, bộ phận kỹ thuật trong quá trình chuẩn bị phục vụ cho chương trình nghệ thuật kỷ niệm 68 năm ngày thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam - Trung Quốc theo kế hoạch được tổ chức vào 20h ngày 19-1 đã phát hiện sự cố hệ thống máy cắt liên lạc của điện nguồn hoạt động không ổn định, do đó không thể đáp ứng cho yêu cầu kỹ thuật của buổi biểu diễn này".

\Công văn do bà Nguyễn Thị Minh Nguyệt, giám đốc Nhà hát lớn ký
Vì vậy, ban quản lý Nhà hát lớn Hà Nội đề nghị Văn phòng bộ, Cục Hợp tác quốc tế báo cáo lãnh đạo bộ, đồng thời thông báo cho Đại sứ quán nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa tại Việt Nam biết về sự cố trên để có phương án xử lý kịp thời.

Trước đó, nhân kỷ niệm 68 năm ngày thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam - Trung Quốc và mừng xuân Mậu Tuất 2018, Bộ Văn hóa - thể thao và du lịch phối hợp với Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam sẽ tổ chức chương trình biểu diễn của đoàn nghệ thuật Nội Mông, Trung Quốc.

Đoàn nghệ thuật Nội Mông sang Việt Nam biểu diễn lần này gồm 28 nghệ sĩ, dự định biểu diễn tại Hà Nội và Nam Định từ 19-1 đến 21-1.

(Tuổi trẻ)

Vũ Nhôm đã khai những bí mật động trời gì về vợ chồng Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại Đà Nẵng?



Vũ Nhôm đã khai những bí mật động trời gì về vợ chồng Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại Đà Nẵng?

Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc: Ai là người được lợi nhất khi bắt Vũ Nhôm?



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

‘Cái ô’ nào đang và sẽ che chở cho Đinh La Thăng?


Ông Đinh La Thăng tại phiên tòa ở Hà Nội. (Ảnh: VNA/Doan Tan via REUTERS)

Trước phiên tòa “Thăng - Thanh”, trong dư luận xã hội và trên mạng xã hội đã râm ran những đồn đoán về một “âm mưu ám sát”. Tuy nhiên, đồn đoán này chỉ là một trong nhiều giả thiết và cách nào đó có thể bị giễu cợt và phản bác rằng đó chỉ là… “thuyết âm mưu”.

Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh - hai nhân vật cực kỳ quan trọng không chỉ đối với phiên tòa xử vụ Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) vào đầu tháng 1/2018, mà còn được dư luận cho là đóng vai trò “xe - mã” trên bàn cờ chính trị Việt Nam, có thể dẫn thẳng đến cửa nhà cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và những nhóm lợi ích của “thời kỳ trước”.

‘Cái ô’ nào đang và sẽ che chở cho Đinh La Thăng?
Cái ô!

Khi phiên tòa “Thăng - Thanh” bắt đầu khai diễn, công luận được thấy những bức hình về hai bị cáo Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh được hàng chục cảnh sát vây bọc như một cách “lấy thân mình lấp lỗ châu mai”, không khác gì nghiệp vụ bảo vệ nguyên thủ quốc gia ở các nước phương Tây. Công luận cũng nhìn thấy những cái ô được giương lên để che phủ hai bị cáo này; người ta không thể nghĩ khác rằng Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh đã được “cơ quan bảo vệ pháp luật” tổ chức bảo vệ rất ngặt nghèo, khác hẳn với chế độ bảo vệ bình thường đối với tuyệt đại đa số bị cáo có nguồn gốc quan chức phạm tội “cố ý làm trái” hay “tham ô tham nhũng” bị đưa ra tòa trước đây.

Cũng khác hẳn với rất nhiều phiên tòa trước đây xử quan chức tham nhũng, phiên tòa “Thăng - Thanh” được báo chí và giới luật sư mô tả là “vượt trên mức cẩn mật”, khi cảnh sát được bố trí vòng trong vòng ngoài, các thiết bị điện tử của luật sư và báo giới bị khám xét rất kỹ, và nói chung bầu không khí của phiên tòa này tràn ngập tính “khủng bố”.

Cũng có thể so sánh bầu không khí của phiên tòa “Thăng - Thanh” với sự căng thẳng đã trở thành bản chất khi “tòa án nhân dân” xử các nhà hoạt động nhân quyền: nội bất xuất ngoại bất nhập, cảnh sát đằng đằng sát khí và sẵn sàng “tác chiến”.

Vượt trên tất cả trong bầu không khí đầy đe dọa và bất an trong phiên tòa “Thăng - Thanh”, cái ô chính là hình ảnh có sức thuyết phục rất lớn về nỗi lo sợ và sự phòng bị không che giấu của các cơ quan tư pháp về những rủi ro có thể xảy đến đối với các “VIP” của họ.

Điều gì hay rủi ro nào có thể xảy đến với các bị cáo?

Rất nhiều dư luận đã khẳng định rằng “nghệ thuật giương ô” của công an Việt Nam là rất giống với nghiệp vụ dùng ô hay một tấm vải lớn của cảnh sát nước ngoài để bảo vệ những bị cáo hay nhân chứng quan trọng, nhằm tránh hoặc hạn chế rủi ro bị ám sát bằng thủ đoạn bắn tỉa.

Nếu quả thật đã từng có, đang có và sẽ có một âm mưu ám sát, bắn tỉa Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh, âm mưu đó đến từ thế lực nào?

“Thế lực thù địch” chăng?

Ai?

Quá khó để tưởng tượng ra việc những đảng phái chính trị hải ngoại lại có động cơ “trả thù tham nhũng” bằng việc dấn thân ám sát Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh.

Cũng quá khó để có thể hình dung ra việc người dân trong nước do quá công phẫn với quốc nạn tham nhũng mà sẽ tụ tập đám đông để lao vào “xé xác” Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh.

Một giả thiết gần với thực tế hơn hẳn, cũng dễ hình dung hơn hẳn, là “phe phái nội bộ”. Nếu có một âm mưu bắn tỉa Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh, hẳn âm mưu đó phải xuất phát từ những người muốn diệt khẩu hai ông Thăng và Thanh.

Trong thực tế cuộc chiến quyền lực ở Việt Nam, đã có những phác họa về cấp độ “tìm và diệt” được đẩy lên cao trào và khiến chủ đề an toàn - an ninh cá nhân quan chức trở nên cấp thiết sống còn hơn bao giờ hết.

Năm 2014 được mở màn bằng một loại bi kịch “ung thư gan” của Thứ trưởng bộ công an - tướng Phạm Quý Ngọ. Cái chết bất đắc kỳ tử của quan chức bị đồn đoán là “nhúng chàm” quá nhiều vụ việc khuất tất này đã dấy lên mối nghi ngờ rất nặng nề trong dư luận và công luận vào thời điểm đó. Người ta tin rằng cho dù vào năm 2014 không thể hoặc không được phép có một cuộc điều tra nào nhằm làm rõ nguyên nhân cái chết của Phạm Quý Ngọ, nhưng nếu sắp tới Bộ Chính trị đảng “hồi tố” vụ này, rất có thể nhiều người sẽ được vén bức màn về chuyện ông Ngọ đã muốn khai ra ai và vì sao ông Ngọ “phải chết”.

Đến nửa cuối năm 2016, vụ “cả ba bị bắn” ở Yên Bái là một minh chứng hết sức sống động, kinh hoàng và cấp bách.

Chỉ vài ngày trước vụ “cả ba bị bắn” ở Yên Bái, Quốc hội đã họp bàn về Luật cảnh vệ. Trong cuộc họp bàn này, đã hiện rõ nhu cầu “tha thiết được bảo vệ” - không phải như một thời trang quyền lực, mà là một thực tế cần thiết. Thậm chí một số chủ tịch, bí thư tỉnh/thành cũng đề xuất có cơ chế bảo vệ riêng.

Mọi việc đều có nguồn cơn của nó. Ở Việt Nam, không một địa phương nào là không có mâu thuẫn, thậm chí nhiều chính quyền địa phương nổ ra xung đột nội bộ rất nặng nề, đặc biệt về quyền lực và lợi ích nhóm. Sau vụ quan chức bắn nhau ở Yên Bái, điều chắc chắn sẽ xảy ra là nhiều quan chức ở nhiều tỉnh thành khác sẽ đòi có cơ chế cảnh vệ bảo vệ cá nhân họ, đồng thời sẽ ban hành cơ chế kiểm tra vũ khí, chất nổ… tại những cuộc họp quan trọng của thành/tỉnh ủy, ủy ban nhân dân tỉnh/thành, thậm chí xuống cả cấp quận/huyện… Không khí họp hành sẽ bước vào thời chiến. Đã rõ như ban ngày là vào thời buổi này, không một quan chức nào còn an toàn.

Sau vụ “cả ba bị bắn” ở Yên Bái, dư luận xã hội còn đồn đoán rằng với một số “đồng chí uỷ viên Bộ Chính trị”, phương án chuyển đổi chỗ ngủ đêm có thể trở thành một nhu cầu chính trị - tương đương với nhu cầu ăn uống.

Cánh lái xe của giới quan chức cao cấp còn thì thầm với nhau về chuyện những ủy viên trung ương đảng như ông A, bà B khi đi họp hành đã phải mang cả đồ ăn thức uống của nhà theo mà không dám đụng vào bàn ăn “tài sản xã hội chủ nghĩa” của hội nghị trương ương.

Nhân chứng vàng?

“Cả ba bị bắn” ở Yên Bái đã báo trước một cái điềm quá xấu: cuộc khủng hoảng nội bộ đảng từ bán công khai trước đó chuyển sang một giai đoạn mới - thế công nhiên và mãnh liệt theo cách “không cho chúng nó thoát”.

Nhưng với một cựu ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng mang quá nhiều dấu hiệu ăn uống thâm lạm vào cái bàn ăn xã hội chủ nghĩa đó, từ lóng “ói ra” mà dân gian truyền khẩu lại luôn là một lối thoát minh bạch nhất trong bất cứ cơn quẫn cực nào.

Chỉ mới vào ngày thứ hai của phiên tòa “xét xử vụ án tham ô, cố ý làm trái gây thiệt hại 119 tỉ đồng cho Tập đoàn dầu khí PVN” - 9/1/2018, Đinh La Thăng đã khai “chỉ định thầu theo chủ trương Bộ Chính trị”, rằng “đã xin ý kiến chính phủ” và “đã xin phép thủ tướng”.

“Chính phủ” và “thủ tướng” vào thời ông Đinh La Thăng còn là chủ tịch hội đồng thành viên PVN lại nằm dưới quyền điều hành của một ủy viên bộ chính trị là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Giả thiết về việc Đinh La Thăng do “khai hết”, “khai sạch”, khai từ khi bị điều tra cho đến trước tòa và khai tới tận địa chỉ nhà của Nguyễn Tấn Dũng nên đã được cả Cơ quan cảnh sát điều tra - Bộ Công an lẫn Viện Kiểm sát tối cao xếp vào loại “thành khẩn khai báo” ngày càng có cơ sở.

Và nếu khả năng “Thăng khai báo Dũng” là có cơ sở thực sự, đây là lần đầu tiên trách nhiệm của cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bị lôi ra trước tòa án và trước Hội đồng xét xử. Đây có thể sẽ là một tiền đề để dẫn dắt vụ án PVN và Đinh La Thăng sang “giai đoạn 2”cùng với “người có liên quan” là Nguyễn Tấn Dũng.

Sinh mạng của Đinh La Thăng giờ đây còn quý hơn vàng. Nếu Đinh La Thăng được “quy hoạch” để trở thành một nhân chứng cho một phiên tòa lịch sử nào đó trong tương lai không quá xa - chẳng hạn vào năm 2019, Thăng sẽ không thể bị chết bất đắc kỳ tử như tướng Phạm Quý Ngọ. Những cái ô nào đó đang và sẽ che chắn cho sinh mạng và có thể cả số phận của Đinh La Thăng.

Vào lúc này, có lẽ gần hết các ủy viên bộ chính trị và đa số ủy viên trung ương đều cần đến cái ô như đã che đỡ cho Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh - theo nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Nhưng trước mắt là cần cái ô như đã che cho Vũ “Nhôm” - thượng tá tình báo Phan Văn Anh Vũ khi “cái lưỡi” này bị công an Việt Nam kéo từ Singapore về sân bay Nội Bài…

Phạm Chí Dũng

(Blog VOA)

Biểu diễn nghệ thuật TQ trùng dịp tưởng niệm Hoàng Sa gây phẫn nộ


Nhiều người Việt Nam chia sẻ trên mạng xã hội thông tin cho hay một chương trình biểu diễn nghệ thuật của Trung Quốc sẽ được tổ chức trùng vào dịp tưởng niệm cuộc hải chiến Hoàng Sa, và họ bày tỏ phẫn nộ về sự trùng hợp này.

Hình ảnh được cho là vé buổi biểu diễn của một đoàn TQ ở HN trùng dịp tưởng niệm hải chiến Hoàng Sa, 19/1/2018
Trong ngày 18/1, các nhà hoạt động vì dân chủ và những người có nhiều ảnh hưởng trên internet đã đăng trên Facebook tấm ảnh chụp vé của buổi biểu diễn gây nhiều tranh cãi.

Thông tin trên vé cho biết Bộ Văn hóa-Thể thao-Du lịch Việt Nam cùng Đại sứ quán Trung Quốc sẽ tổ chức chương trình biểu diễn của “đoàn nghệ thuật Nội Mông, Trung Quốc”, nhân dịp “kỷ niệm 68 năm” ngày thiết lập quan hệ ngoại giao Việt-Trung, 18/1/1950.

Trong đúng cái ngày chúng ta mất Hoàng Sa vào tay Trung Quốc và 74 chiến sĩ ngã xuống, họ kết hợp với Trung Quốc làm cái buổi giao lưu văn nghệ đấy khiến tất cả mọi người cảm thấy căm phẫn.

Theo tấm vé, chương trình sẽ diễn ra vào tối 19/1 ở Nhà hát lớn ở trung tâm Hà Nội.

VOA đã gọi điện đến ông Nguyễn Thái Bình, Chánh văn phòng Bộ VH-TT-DL, vào chiều tối 18/1, đề nghị ông xác nhận thông tin về chương trình đó. Ông Bình trả lời:

“Tôi đang họp. Khoảng độ một lát nữa gọi lại cho tôi nhé”

Không lâu trước khi bài này được đăng, VOA đã cố liên lạc lại với ông Bình nhưng ông cho biết “vẫn đang họp”.

Một công dân ở Hà Nội chia sẻ với VOA rằng vào giữa buổi chiều 18/1 người này đã nhắn tin đến số điện thoại được cho là của Bộ trưởng VH-TT-DL Nguyễn Ngọc Thiện, để chất vấn về buổi biểu diễn. Tin nhắn đáp lại viết: “Việc này do Liên hiệp các tổ chức hữu nghị chủ trì. Tôi sẽ cho kiểm tra lại việc này”.

Các bài viết trên mạng xã hội phản ứng về buổi biểu diễn của Trung Quốc nhắc nhở rằng ngày 19/1/1974 đánh dấu một nỗi đau với việc quần đảo Hoàng Sa, thời đó do Việt Nam Cộng Hòa kiểm soát, bị Trung Quốc cưỡng chiếm sau một trận hải chiến làm 74 quân nhân VNCH tử trận.

Nhà hoạt động Nguyễn Thúy Hạnh nói với VOA:

“Trong đúng cái ngày chúng ta mất Hoàng Sa vào tay Trung Quốc và 74 chiến sĩ ngã xuống, họ kết hợp với Trung Quốc làm cái buổi giao lưu văn nghệ đấy khiến tất cả mọi người cảm thấy căm phẫn. Không ai có thể chấp nhận được”.

Bà Hạnh nói thêm nếu buổi biểu diễn vẫn diễn ra tối 19/1, bà và những người khác sẽ tiến hành “phản đối ôn hòa”.

Từ Ba Lan, doanh nhân Trần Quốc Quân, người thường có những bình luận sâu sắc về chính trị, xã hội Việt Nam, nói với VOA rằng buổi biểu diễn là “sự xúc phạm đến lòng tự trọng dân tộc”.

Tuy nhiên, ông Quân cho rằng có thể các quan chức hàng đầu của Bộ VH-TT-DL Việt Nam không nắm hết thông tin về buổi biểu diễn, trong khi các cấp thấp hơn “vô tình, kém hiểu biết” nên đã bị Đại sứ quán Trung Quốc “gài”.

Doanh nhân có nhiều ảnh hưởng trên mạng xã hội nói thêm rằng nhà chức trách Việt Nam vẫn có thể “sửa sai” vì chưa quá muộn:

“Bộ Văn hóa phải dũng cảm, phải quyết đoán để mà sửa cái sai này. Cái hướng giải quyết tốt nhất là hoãn lại, chuyển sang một ngày khác. Bởi vì kỷ niệm ngày thiết lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước là ngày 18 cơ mà”.

Nhà hoạt động Nguyễn Thúy Hạnh không chỉ cho rằng cần dừng buổi biểu diễn mà Bộ VH-TT-DL còn phải “xin lỗi” người dân.

Trong lúc dư luận bày tỏ bất bình về lịch thực hiện buổi biểu diễn gây tranh cãi, bà Hạnh và 8 nhà hoạt động khác đã “bất ngờ” làm lễ tưởng niệm cuộc hải chiến Hoàng Sa ở Hà Nội vào chiều 18/1.

Bà cho biết phải làm như vậy vì dự đoán nhà chức trách sẽ ngăn chặn, như đã cấm đoán hoạt động vào ngày 14/3 năm ngoái để tưởng niệm sự kiện Việt Nam mất 2 đảo ở Trường Sa vào tay Trung Quốc năm 1988, với 64 quân nhân Việt Nam tử trận. Bà nói:

“Tôi nghĩ 19/1 năm nay họ cũng sẽ ngăn cấm triệt để chúng tôi đi thắp nhang tưởng niệm. Bởi lo lắng như vậy nên chúng tôi quyết định làm sớm. Chín người chúng tôi đã có mặt ở tượng đài Lý Thái Tổ như mọi năm, chỉ sớm ngày lên thôi, để chúng tôi thắp nén nhang, dâng hoa, tưởng niệm những người đã ngã xuống vì chủ quyền. Bởi vì họ [chính quyền] bất ngờ, nên chúng tôi đã làm thành công việc tưởng niệm đấy”.

Nhà hoạt động khẳng định bà và nhiều người khác vẫn có kế hoạch ra tượng đài Lý Thái Tổ bên hồ Hoàn Kiếm để tưởng niệm và dâng hương vào đúng ngày 19/1, dù có thể bị chặn từ ở nhà hoặc bị nhà chức trách “bắt” tại tượng đài.

(VOA)

Vụ xử ông Thanh là 'mũi tên bắn nhiều con chim'


Phiên tòa xét xử các ông Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh và đồng phạm
Việc xét xử ông Trịnh Xuân Thanh là một mũi tên 'bắn vào nhiều con chim', trong khi phiên tòa với các ông Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh 'có màu sắc chính trị nội bộ', một nguyên là Phó Chủ nhiệm Thường trực Văn phòng Quốc hội Việt Nam nói với BBC Tiếng Việt.

"Việc xử Trịnh Xuân Thanh, tôi đánh giá là một mũi tên bắn nhiều con chim. Một là xử nhanh, như chúng ta thấy chưa có phiên tòa nào xử nhanh như thế và những phiên tòa như thế này, theo chúng tôi biết ở Việt Nam, nó có một định hướng nào đấy, nó hơi lai lai như một vụ án có màu sắc chính trị, mà chính trị nội bộ.

"Khi Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh có án rồi, những cơ quan khác, những người có ý kiến tham gia, thì có lẽ không tham gia được và Việt Nam cũng muốn chứng minh cho Đức biết rằng Trịnh Xuân Thanh là một người có tội, rồi sau này có những bước tiến.

"Cho nên việc nói qua, nói lại để đòi hỏi chuyển Trịnh Xuân Thanh đi sang Đức có lẽ tạo cho bên phía Đức, theo tôi nghĩ, yếu thế hơn."

'Chuyện buồn cười, ảo tưởng'

Bình luận về những lời đề nghị và nguyện vọng của các bị cáo tại phiên tòa, Luật sư Trần Quốc Thuận nói tiếp:

"Chuyện Trịnh Xuân Thanh xin đi qua Đức để sống với vợ con thì đó là một chuyện buồn cười, ảo tưởng, không có chuyện đó.

"Còn trường hợp ở tù, nếu người nhà là cha mẹ hay người thân thiết mà có thể bệnh, từ trần, thì có thể người ta cho về để tang. Việc đó đã có tiền lệ, hoặc có trường hợp nào đó cho về một tí, tạm đình chỉ thi hành án trong một thời gian, có người áp tải về nhà. Trường hợp đó như anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, khi người nhà chết, thì anh cũng có về đốt nhang.

"Trường hợp đó thì có, còn trường hợp ở tù mà cho về thế này, thế kia, mà nhất là đi qua Đức, thì đúng là chuyện hão huyền."

Khi được hỏi vụ án và phiên xử mang 'màu sắc chính trị nội bộ' là thế nào, Luật sư Trần Quốc Thuận nói tiếp:

"Về trong nội bộ, theo tôi được biết, thì không phải 100% người ta đồng tình. "Có người cho rằng thường chỉ trừ tội phản quốc, tội này kia, không nên xử đến Bộ Chính trị, hoặc là cao hơn thế này, thế kia, thì nó dẫn tới những vụ án nữa..."

Trước câu hỏi về vấn đề có nên chỉ rõ 'vùng cấm' hay không trong vụ án này, kể cả tới các vị trí lãnh đạo cao cấp như Tổng Bí thư hay Thủ tướng, nếu vi phạm pháp luật, Luật sư Thuận nêu quan điểm:

"Ở Việt Nam hiện nay, theo qui định của Đảng Cộng sản Việt Nam, thì không bao giờ Tòa, hay Viện Kiểm sát, công an Việt Nam được khởi tố, truy tố một đảng viên cả. Nếu một đảng viên bị khởi tố, truy tố, đưa ra xét xử thì đảng viên đó hoặc là phải bị đình chỉ tư cách đảng viên, hoặc phải bị khai trừ đảng, thì lúc đó mới xử.

"Chứ Tòa án và công an Việt Nam không bao giờ xử, truy tố một đảng viên, vì đảng viên đó phải có một cấp ủy quản lý. Còn đối với những người cấp cao, chúng ta biết như là ông Đinh La Thăng, thì phải là Bộ Chính trị.

"Ông Đinh La Thăng lúc đó hết Ủy viên Bộ Chính trị rồi, thì ông còn là Ủy viên Trung ương Đảng, thì giao cho Ban Chấp hành Trung ương. Có một qui định là có quyền đình chỉ nhiệm vụ, quyền hạn của Ủy viên Trung ương… Vùng cấm này được hiểu như thế nào, thì đó lại là một câu chuyện khác."

(BBC)

LS Nguyễn Văn Quynh - Hậu trường Xét xử “Bức cung”?


Phiên tòa lịch sử này là một phiên tòa “bức cung” đập tan ý chí của những người tham gia, trong đó việc ra kết luận điều tra, cáo trạng, xét xử. “Thần Tốc” chưa tới 30 ngày, khiến cho Luật sư trở tay không kịp, không đủ thời gian nghiên cứu hồ sơ vụ án để phản bác các chứng cứ buộc tội thiếu căn cứ. 

LS Nguyễn Văn Quynh
12 ngày qua tôi hao 4kg, do bị xét xử theo hình thức bức cung tất cả những người tham dự. 15 ngày vừa có Cáo trạng vừa có quyết định đưa vụ án ra xét xử. Thần tốc nhất lịch sử tố tụng.

03 ngày liên tục chụp hồ sơ vụ án với 18.000 bút lục. Cận ngày xét xử mới được gặp thân chủ 1,5 giờ làm việc trong trại giam B14.

Chỉnh sửa in ấn mất 04 ngày, và chỉ còn 5 ngày đọc hồ sơ vụ án, không cho các luật sư xin hoãn phiên toà.

Xét xử liên tục từ 7h30 sáng tới 11h30 trưa, có hôm tới 12h trưa.

Chiều từ 13h30 xử cho tới tận 18h, có hôm tới gần 19h.

Các bị cáo dậy từ 5h sáng tới tòa, trưa các bị cáo ngồi tại chỗ ăn trưa và xử luôn vào lúc 13h30. Các bị cáo mệt mỏi, thờ dài lắc đầu ngao ngán.

Việc xét xử ép tiến độ không có ngày nghỉ dẫn tới ai tham gia cũng mệt mỏi, nhức đầu. Đặc biệt phòng xử án thì nhỏ nhưng có tới 04 cái máy phá sóng di động để ở 04 góc. An ninh và cảnh sát nhiều gấp 04 lần người tham dự phiên tòa. Luật sư và người tham dự bị tịch thu máy tính, điện thoại… nhưng an ninh và cảnh sát vẫn cầm điện thoại vô tư lướt Facebook và Youtube. An ninh soi chiếu thuốc lá, bận lửa cũng không cho luật sư mang vào phòng xử án.

Bi hài nhất là truyền hình ảnh ra bên ngoài cho báo chí chậm hơn trong phòng xử từ 03 – 04 phút. Có hôm HĐXX nghỉ rồi, các luật sư ra sân rồi thì cánh báo chí vẫn theo dõi qua màn hình truyền từ phòng xử xuống phòng báo chí chậm khoảng 03 phút.

Thông tin nhiều bài báo tường thuận không đúng, không đầy đủ. Như trường hợp bị cáo Thăng xin lỗi và nhận trách nhiệm là người đứng đầu PVN đã để cấp dưới làm việc sai xót, chứ bị cáo Thăng không hề nhận tội….

Tôi thấy phiên tòa lịch sử này là một phiên tòa “bức cung” đập tan ý chí của những người tham gia, trong đó việc ra kết luận điều tra, cáo trạng, xét xử. “Thần Tốc” chưa tới 30 ngày, khiến cho Luật sư trở tay không kịp, không đủ thời gian nghiên cứu hồ sơ vụ án để phản bác các chứng cứ buộc tội thiếu căn cứ. Nhưng, chúng tôi thấy chúng tôi đã làm việc đó hết mình, vì trách nhiệm cao nhất, Tại phiên toà chúng tôi đã đưa ra được những chứng cứ vật chất không thể chối cãi được.

LS Nguyễn Văn Quynh

(FB Nguyễn Văn Quynh)

[Tin Video] Những tin tức mới nhất về "người hùng" Vương Văn Thả: Ông Thả hiện nay ra sao?



Những tin tức mới nhất về người hùng Vương Văn Thả: Ông Thả hiện nay ra sao?



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

Bùi Tín - Tổng Bí Thư, Quân Ủy TƯ tuyên chiến với toàn dân?


Trong bế tắc, ông Tổng bí thư và Quân ủy trên thực tế đã xóa bỏ Mười lời thề danh dự của Quân Đội Nhân Dân, quân đội của dân, do dân, vì dân, vì nhân dân quên mình, vì nhân dân hy sinh, cưỡng bức quân đội chống lại nhân dân, họ sẽ thất bại.

Cuộc đấu tranh trên không gian mạng ngày càng mở rộng, mang dấu ấn tất yếu của thời đại kỹ thuật truyền tin hiện đại, bén nhạy.
Các vụ xử đại án đang làm lu mờ một tin rất hệ trọng và nghiêm trọng. Đó là mở đầu năm mới 2018, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng Quân ủy TƯ quyết định cử đại tá Tống Viết Trung, Phó Tổng giám đốc Tổng công ty Viễn thông quân đội Viettel, làm phó tư lệnh Bộ tư lệnh Tác chiến không gian mạng, kèm theo thông tin lực lượng này có 10.000 tinh binh, mang tên « Lực lượng 47, » theo hình ảnh của khẩu súng AK47, khẩu súng lợi hại nhất của bộ binh trong chiến tranh.

Quyết định trên mang ý nghĩa gì?

Trước hết, cuộc đấu tranh trên không gian mạng ngày càng mở rộng, mang dấu ấn tất yếu của thời đại kỹ thuật truyền tin hiện đại, bén nhạy.

Cuộc đấu tranh chính nghĩa chống độc đoán phi dân chủ, đòi nhân quyền và dân chủ của toàn thế giới lên cao. Trong khu vực Đông Nam Á và Đông Á, các nước Indonésia, Maláysia, Nam Hàn, Đài Loan… đều chuyển từ chế độ độc đoán sang dân chủ một cách sâu sắc, trong hòa bình, làm nên những thần kỳ về kinh tế. Ở Việt Nam, mấy năm nay phong trào đòi dân chủ và nhân quyền có bước phát triển rõ rệt. Đây là nét son tươi thắm đẹp nhất của tình hình chính trị nước ta, những thành tựu đáng trân trọng nhất.

Người dân nước ta quen phục tùng trong thời chiến đã bắt đầu mở miệng, tự tin, nói lên suy nghĩ của chính mình. Chính quyền tỏ ra sợ Trung quốc bành trướng, cả nể, phục tùng nhượng bộ chúng thì nhân dân càng tỏ ra khinh thường, chống đối và lên án mạnh mẽ, bằng những cuộc xuống đường đông đảo.

Chưa bao giờ nước ta có đến hơn 40 tổ chức xã hội dân sự phong phú, tồn tại vững chắc, từ tổ chức cựu Tù nhân chính trị, Hội Nhà báo độc lập, Văn đoàn độc lập, hội Luật sư chuộng Công lý, hội các Tôn giáo và Liên tôn giáo (Phật giáo, Công giáo, Tin Lành, Cao Đài, Hòa Hảo), các mạng Dân làm báo, Dân Luận, Đối thoại, Đàn Chim Việt, Tiếng Dân…, các Câu Lạc Bộ tự do, các blogger tự do.

Nhiều cán bộ cao cấp, trung cấp và đảng viên thường thoát đảng, ra đảng, bỏ sinh hoạt đảng, lên tiếng chống lại đường lối và chính sách giáo điều cổ hủ.

Vai trò chăn dắt dân chúng của Ban tuyên giáo TƯ bằng báo chí, loa đài ngày càng trở nên vô duyên, người dân tin ở các mạng truyền thông tự do lề trái hơn là 700 tờ báo và 60 đài lề phải của Nhà nước, nhạt nhẽo, chung một nội dung nhàm chán, nói theo công thức.

Chính do bộ máy tuyên huấn của đảng tỏ ra bất lực một cách thê thảm và nguy hiểm cho đảng mà đầu năm nay, Tổng bí thư và Bộ Chính trị cùng Quân ủy TƯ giật mình, bỗng nảy ra sáng kiến thành lập Bộ Tư lệnh tác chiến mạng, chuyển trách nhiệm lãnh đạo cuộc đấu tranh tư tưởng trong xã hội từ Ban Tuyên giáo sang cho Quân đội đảm nhận.

Một thủ lĩnh của Viettel được giao nhiệm vụ này, khi Viettel hiện nguyên hình là một tổ chức cướp đất của dân Đồng Tâm/Mỹ Đức, một tổ chức viễn thông của bộ Quốc phòng, một ổ tham nhũng cực lớn, lấn át chức năng thông tin viễn thông của bộ Thông tin truyền thông để kiếm lợi lớn chia nhau.

Đối tượng tác chiến của cái Bộ Tư lệnh mạng này là ai? là toàn dân đang khao khát dân chủ và tự do vì ngày càng thấy mối nhục thua kém xa các nước láng giềng về đủ mọi mặt là do chế độ độc đảng quá lỗi thời, do một tổng bí thư già nua, kiên định những điều lẽ ra phải từ bỏ từ lâu, như kiên định chủ nghĩa Mác – Lê, kiên định chủ nghĩa xã hội, kiên định lấy quốc doanh làm chủ đạo, kiên định chính sách « đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước thay mặt quản lý », những kiên định ấy chính là nguồn gốc của mọi bất công, đói nghèo, lạc hậu.

Vậy cuộc chiến trên mạng sắp đến sẽ quyết liệt ra sao? Cuộc hỗn chiến sẽ diễn ra trên các bàn phím máy điện toán ngày càng phổ cập. Quân đội Nhân dân, nay do đảng bắt phải cắt bỏ hai chữ Nhân dân, chỉ còn là quân đội của đảng, do đảng chỉ huy để chống lại khát vọng dân chủ nhân quyền của nhân dân.

Trong thời gian tới, trọng điểm cuộc đấu tranh sẽ diễn ra trên bàn phím, trên một mặt trận ảo, nhưng bên chính nghĩa, bảo vệ độc lập, tư do, dân chủ của nhân dân, dựa vào chân lý, sự thật sẽ thắng to, thắng đậm, bên độc đảng, độc đoán, đi ngược lòng dân, lừa dối và tham nhũng giáo điều… sẽ thất bại hoàn toàn.

Trong bế tắc, ông Tổng bí thư và Quân ủy trên thực tế đã xóa bỏ Mười lời thề danh dự của Quân Đội Nhân Dân, quân đội của dân, do dân, vì dân, vì nhân dân quên mình, vì nhân dân hy sinh, cưỡng bức quân đội chống lại nhân dân, họ sẽ thất bại.

Kết quả ra sao của chủ trương mới này, đã có thể thấy rõ, đó là qua cuộc đọ sức thực tế, quân đội sẽ ngày càng nhận ra lẽ phải và gắn bó hơn với nhân dân, với bà con quê hương mình, với các tổ chức xã hội dân sự, sẽ ngày càng nhận ra sự lừa dối phi nghĩa của đảng, vì 10.000 nghìn tên bộ đội tác chiến phá mạng của cái Lực lượng 47 chỉ là một lũ kiêu binh mù quáng, vì chống lại chúng, nhân dân có hàng triệu tay nam nữ thanh niên trí thức am hiểu sâu kỹ thuật, làm chủ máy tính hiện đại, hàng triệu email, hàng triệu Facebook, hàng vạn blogger tinh nhuệ. Lực lượng lành mạnh này dám thách thức lực lượng 47 mở cuộc điều tra công khai công luận xem trong nhân dân còn có bao nhiêu người còn tin ở chủ nghĩa Mác- Lê, còn tin ở Chủ nghĩa xã hội viển vông, ở chế độ độc đảng phi dân chủ? Họ không dám làm thì tự các tổ chức xã hội công dân sẽ có thể làm một cách công khai đàng hoàng, khoa học.

Vỏ quýt dày đã có móng tay nhọn. Số lượng và chất lượng đấu tranh trong cuộc chiến ảo lý thú và hệ trọng này thuộc về phía nhân dân.

Không có gì liều và dại bằng tuyên chiến với toàn dân đang thức tỉnh đòi dân chủ, nhân quyền một cách kiên trì và quyết liệt.

Bùi Tín

(Blog VOA)