TTHNOL
Tin Tức Cập Nhật 24/7
Bài Mới

Đăng bởi Tiểu Nhi on Friday, November 17, 2017 | 17.11.17


Làm cho dân giàu rồi mới giáo hóa họ - (Khổng Tử)

Dẫu biết rằng các khái niệm quyền con người, tự do hay dân chủ v.v.. vốn dĩ được coi trọng ở các quốc gia phương Tây và nó đã trở thành đích đến cho các phong trào đấu tranh ở các quốc gia có nền chính trị độc tài. Song có lẽ những cái đó chỉ nên coi là nguồn cảm hứng, mà nó khó có thể trở thành thực tế. Nhất là ở các quốc gia khu vực Đông Nam Á, cụ thể các bài học chuyển đổi từ độc tài sang dân chủ tại Campuchia hay Myanmar mới đây là các minh chứng.

Những người bạn Campuchia bảo tôi rằng, nếu không có dân chủ ở Campuchia thì ông Hunsen cũng chỉ có thể nắm quyền không quá 2 - 3 nhiệm kỳ (theo bản sao của VN), nghĩa là không quá 15 năm. Nhưng nhờ có thể chế chính trị dân chủ, nên ông ta đã từng tuyên bố sẽ chỉ trị vì đến năm 90 tuổi thôi. Dù rằng sự tín nhiệm của dân chúng Campuchia đối với Hunsen đến lúc này là dưới 50% và chắc chắn ông ta sẽ thất cử trong cuộc tổng tuyển cử tới đây. Đó là lý do vì sao "Campuchia giải tán Đảng đối lập" (http://bit.ly/2hwZN6E).

Vì thế những bài học sự chuyển đổi từ độc tài sang dân chủ tại Campuchia hay Myanmar và sẽ còn nhiều nước nữa sắp xảy ra, cũng chỉ là hình thức chuyển đổi từ chế độ độc tài này thay bằng chế độ độc tài khác. Và ở Việt Nam cũng vậy nếu như không xây dựng được một hệ thống kiểm soát quyền lực độc lập mà ở đó quyền lực phải thuộc về người dân.

Tiêu chí “Hòa bình, Thịnh vượng, Công bằng và Dân chủ” vẫn là những nền tảng cơ bản trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ nói riêng hay phương Tây nói chung từ trước đến nay, song cái đó đến nay nó đã thay đổi. Việc một chữ "nhân quyền" mà mọi người mong đợi đã không xuất hiện trong diễn văn của Tổng thống Hoa Kỳ Donal Trump tại Hội nghị thượng đỉnh APEC, mà thay vào đó chỉ có một lần ông Trump dùng chữ "quyền hạn cá nhân". Điều này đã khẳng định, ông Donald Trump hoàn toàn không quan tâm đến nhân quyền, kể cả ở Mỹ.

Trong bài viết "Bàn về ý thức Nô lệ của người Việt" (http://bit.ly/2A7w1AK) tôi có nhận định rằng, "Sẽ có người đặt câu hỏi rằng, nếu như không dựa vào Hoa Kỳ thì chúng ta biết dựa vào ai? Mà họ quên rằng nội lực của một dân tộc mới là quan trọng, mà cái đó chính là sự đồng tâm, đồng lòng. Nội lực của một dân tộc nếu một khi biết khơi dậy và phát huy thì chúng ta sẽ làm được tất cả những điều chúng ta mong muốn và mơ ước cho đất nước cũng như dân tộc này.". Ở đây sự đồng tâm, đồng lòng của người Việt Nam, theo tôi thì đó là những "Hào khí Diên Hồng" thời nhà Trần, khi vác bô lão vung tay hô theo khẩu hiệu "Quyết đánh" để cho lớp trai tráng đồng lòng khắc lên cánh tay hai chữ "Sát Thát" từ xa xưa. Hay mới hơn là "ta đi theo tiếng kêu sơn hà nguy biến" vào ngày 23/9/1945 khi Pháp trở lại tái chiếm Nam Bộ.

Những cái đó hoàn toàn không phải đã mất đi như nhiều người nghĩ, mà chắc chắn nó vẫn còn tiềm ẩn trong tâm thức của những người có lòng với dân tộc và đất nước này. Tiếc rằng điều đó đã bị bỏ quên và không ai có ý thức khơi dậy nó. Mà họ mải chạy theo các giá trị dân chủ, tự do... của phương Tây, là những điều không có giá trị thiết thực với cuộc sống của đại đa số dân chúng người Việt ở khắp nơi trên thế giới. Nói một cách chính xác là, những khái niệm đó hiện nay chỉ mang lợi cho một số tổ chức và cá nhân muốn tham gia tranh giành quyền lực chính trị trong tương lai. Không loại trừ việc không ít người lợi dụng để kiếm ăn qua ngày.

Vậy người dân bình thường ở mọi quốc gia họ muốn gì?

Trước hết cần phải nhắc lại, "...những bài học sự chuyển đổi từ độc tài sang dân chủ tại Campuchia hay Myanmar và sẽ còn nhiều nước nữa sắp xảy ra, cũng chỉ là hình thức chuyển đổi từ chế độ độc tài này thay bằng chế độ độc tài khác. Và ở Việt Nam cũng vậy nếu như không xây dựng được một hệ thống kiểm soát quyền lực độc lập mà ở đó quyền lực phải thuộc về người dân.". Thì điều quan trọng nhất là phải tập hợp được quần chúng nhân dân ủng hộ mình, thông qua những việc làm có lợi cho họ cũng như làm được những điều có lợi cho đất nước.

Chính quyền Việt Nam hiện nay mặc sức tung hoành như ở chỗ không người, dẫu rằng đa số những  chính sách, chủ trương về mọi mặt của họ đã gây nên bao tai họa cho quốc gia.  Thích cướp đất là cướp, thích tăng thuế là tăng... coi dân chúng như một lũ cừu để họ bóc lột cho thỏa sức. Vậy mà họ không gặp phải bất kỳ sự phản ứng cứng rắn một cách nghiêm túc (có tổ chức) nào của dân chúng, dẫu rằng đa số người dân hết sức phẫn nộ.

Trở lại câu hỏi "Vậy người dân bình thường họ muốn gì và cần phải làm như thế nào để tập hợp sự ủng hộ của họ?".

Xin được giới thiệu một trường hợp đáng quan tâm:

Trong những ngày này ở Thái lan, chương trình hành động "Bước mỗi người một bước - ก้าวคนละก้าวฯ" của ca sĩ nổi tiếng người Thái Lan Tonal Body Slam được dư luận xã hội hết sức quan tâm. Đó là chương trình chạy bộ 2.191 km từ điểm cực nam (Huyện Betong - tỉnh Yala) đến điểm cực bắc (Huyện Me Sai - tỉnh Chieng Rai) Thái lan, nhằm mục đích kêu gọi quyên góp 700 triệu baht (hơn 20 triệu USD) để nâng cấp, mua sắm trang thiết bị cũng như việc đào tạo cho 11 bệnh viện trên toàn nước Thái. Được biết, ca sĩ Tonal Body Slam tên thật là Athiwara Khongmalai sinh năm 1979, tốt nghiệp cử nhân Luật tại Đại học Chulalongkorn. Năm 2016 ca sĩ này đã thử nghiệm chương trình này khi trong 10 ngày đầu tháng 12/2016 chạy 400km (40km/ngày) và đã quyên góp được 63 triệu baht (gần 2 triệu USD) cho bệnh viện Bangsaphan tỉnh Prachuop Khrikhan.

Ca sĩ Tonal Body Slam chạm đích trong cuộc chạy 400km vận động quyên tiền ủng hộ bệnh viện năm 2016
Chương trình hành động "Bước mỗi người một bước" của ca sĩ Tonal Body Slam được người dân Thái Lan đồng tình và ủng hộ nhiệt liệt. Chương trình này đã trở thành những ngày hội tại các địa phương khi ca sĩ Tonal Body Slam chạy qua và mỗi bước chạy của ca sĩ nổi tiếng này nhận được sự đón chào nồng nhiệt cũng như sự đóng góp không nhỏ của mọi tầng lớp dân chúng, từ nhà Vua, người già đến trẻ của mọi tầng lớp trong xã hội.

Sau đây là một vài hình ảnh mới nhất:

Ca sĩ Tonal Body Slam trong hành trình chạy xuyên Thái Lan

Người dân đứng dọc 2 bên đường với những dây tiền ủng hộ, có những đọan dây tiền nối dài đến 4km
Cận cảnh của một sự đón tiếp nồng ấm và sự ủng hộ trên đường chạy
Không chỉ nhận sự quyên góp từ người dân như thế, mà qua các địa phương ca sĩ Tonal Body Slam còn dùng tiền của cá nhân ủng hộ cho các trường học, nhà chùa, bệnh viện... và các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn.

Ca sĩ Tonal Body Slam tặng 10 ngàn baht (300 USD) khuyến học cho một học sinh 
Kết quả sau 12 ngày chạy ban đầu, chương trình của ca sĩ Tonal Body Slam đã thu được số tiền 227 triệu baht (7 triệu USD). Cũng cần được phải nhắc lại, ca sĩ Tonal Body Slam không chỉ nổi tiếng, rất giàu có mà còn là một người có một tấm lòng tốt.

Viết bài viết này tôi không hy vọng nó sẽ được những nhà đấu tranh dân chủ cho Việt Nam ở trong và ngoài nước học tập và áp dụng. Không chỉ vì các bạn thiếu uy tín, nếu như có đứng ra hô hào tương tự như thế thì đa số người dân sẽ không ủng hộ, trước hết vì tâm các bạn không sạch, chuyện tiền bạc đối với các bạn luôn thiếu minh bạch. Sau nữa từ trước đến nay các bạn bỏ quên người dân, cụ thể là không đếm xỉa đến nguyện vọng của nhân dân, mở miệng là chê dân chúng chúng tôi là dân trí thấp không bằng các bạn :D.

Đừng nghĩ rằng chỉ có người giàu có, họ thừa ăn thì mới ủng hộ cho các chương trình có lợi cho đất nước, còn người nghèo họ sẽ chả quan tâm. Hay cho rằng bản tính người Việt tham lam, ích kỷ không thể so với người Thái. Đó rất có thể là sự nhầm lẫn, với điều kiện nếu những ai đó đứng ra có tâm thật sạch không chút gợn bẩn. Đừng quên người Việt có truyền thống lá lành đùm lá rách, thậm chí lá rách ít họ cũng sẵn sàng bao bọc là rách nhiều hơn. Quan trọng là những ai muốn làm điều này phải biết thương yêu và coi trọng nhân dân, những người đồng bào của mình.

Trước thực tế lâu nay trong lịch sử cận đại người Việt làm cách mạng thường dựa vào nguồn lực (tiền) từ ngoại bang, mà xa rời nội lực. Vì vậy trong bài chỉ hy vọng rằng, sẽ mở ra một hướng cho các tổ chức XHDS có nguồn thu nhập tài chính để hoạt động. Đồng thời cũng muốn nhắc lại cho những người quan tâm và hoạt động chính trị nhớ rằng, việc chuyển đổi từ độc tài sang dân chủ tại Việt Nam nếu như không xây dựng được một hệ thống kiểm soát quyền lực độc lập mà ở đó quyền lực phải thuộc về người dân thì cũng vô ích.

Dân chủ, nhân quyền, tự do là điều hết sức cần thiết dẫu nó cũng hơi phù phiếm, song nó không phải là vấn đề quan trọng nhất vào lúc này đối với Việt Nam. Người làm chính trị luôn luôn cần một đám đông ủng hộ, càng nhiều càng tốt. Không chỉ lúc này mà kể cả trong tương lai, một khi thể chế chính trị ở Việt Nam có sự chuyển biến.

Ngày 17 tháng 10 năm 2017

© Kami 

 * Đây là trang Blog cá nhân của Kami. Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á châu Tự do RFA

(Blog RFA)


Dư âm APEC 2017 tại Đà Nẵng, cho dù được báo đảng ra sức thổi lên như “thành công tốt đẹp” – một cụm từ rất tương thích với các kỳ đại hội và hội nghị của đảng cầm quyền ở Việt Nam, đã chỉ còn phảng phất những tiếc nuối về hiệp định tưởng như “ký tới nơi” là TPP rốt cuộc cũng trở nên dở dang bởi Canada, phải đổi thành tên mới là CPTPP và phải chờ đợi thêm một thời gian không biết bao lâu nữa để các quốc gia đàm phán xong xuôi với nhau thì mới có thể cùng ký kết được.

TPP giờ đây là “khai tử”, thay vào đó là một CPTPP không có Mỹ
Về thực chất tại Hội nghị APEC vừa diễn ra, giới chóp bu Việt Nam đã “chỉ có tiếng, không có miếng”.

Đàm phán TPP được xem là chủ đề quan trọng nhất của Hội nghị thượng đỉnh APEC 2017. Trước hội nghị này, một số nước như Nhật Bản và Mexico đã kỳ vọng có thể đạt được “thỏa thuận nguyên tắc”. Đặc biệt, nước chủ nhà Việt Nam rất hy vọng rằng TPP-11 sẽ được ký kết ngay tại APEC để mang lại tiếng vang “vị thế Việt Nam nâng cao trên trường quốc tế”..

Thậm chí giới quan chức ngoại giao Việt Nam, không biết có uống “thuốc liều” mà đã tuyên bố trên báo chí nhà nước với thái độ kênh kiệu “TPP vẫn để ngỏ cửa cho Mỹ tham gia”.
Trong thực tế, Việt Nam vẫn hy vọng Tổng thống Trump sẽ “nghĩ lại” để thay đổi quyết định Mỹ rút khỏi TPP.

Giới chức Việt Nam lại đã mất quá nhiều thời gian để theo đuổi TPP – từ năm 2010 đến nay, trải qua hơn hai chục vòng đàm phán cấp bộ trưởng.

Cú sốc rút khỏi TPP của Trump đã khiến giới chóp bu Việt Nam choáng váng và khiến lâu đài cát “GDP Việt Nam sẽ tăng 25% khi tham gia TPP” sụp đổ. Tuy nhiên Việt Nam vẫn hy vọng vớt vát vào TPP-11 không có Mỹ nhưng vẫn còn những nền kinh tế lớn như Nhật Bản, Canada, Úc.

Nhưng cho dù TPP được chuyển thành CPTPP và cái tên mới quá dài này có được ký kết để Việt Nam được tham dự bàn tiệc quá muộn màng đó, việc đối tác quan trọng nhất của Việt Nam là Mỹ rút khỏi TPP đã khiến Việt Nam mất đi một “món hời”, và do vậy có tham gia vào CPTPP cũng có thể sẽ chỉ gặt hái được kết quả “có tiếng, chẳng có miếng”.

Sau APEC Đà Nẵng, giới chuyên gia nhà nước lập tức ngồi lại với nhau để tổng kết. Một trong những chuyên gia ấy – ông Trần Toàn Thắng, Trưởng ban Kinh tế thế giới, Trung tâm Thông tin và Dự báo Kinh tế xã hội quốc gia – đã tính toán một loạt con số cụ thể:

Kết quả phân tích cho thấy Việt Nam không được lợi nhiều về mặt con số định lượng khi có TPP 11. Chẳng hạn, với TPP 11, GDP tăng thêm chỉ đạt 1,32%, trong khi với TPP 12 là 6,7%. Xuất khẩu với TPP 11 tăng thêm 4%, trong khi TPP 12 khoảng 15%. TPP 11 làm tăng nhập khẩu 3,8%, còn TPP 12 tăng nhập khẩu 10,5%.

“Điều đó có nghĩa so với TPP 12 mức độ hưởng lợi của Việt Nam trong TPP 11 giảm rất nhiều do thiếu lợi ích tăng thêm từ thị trường Mỹ” – ông Trần Toàn Thắng nhận định.

Dù mức lợi ích TPP 11 đem lại cho Việt Nam không lớn như TPP 12, nhưng ông Trần Toàn Thắng cho rằng tham gia TPP 11 vẫn tốt hơn là không có gì.

Nhưng ngoài triết lý an ủi “có còn hơn không”, giới quan chức Việt Nam vẫn đặc biệt mổ xẻ câu hỏi đánh đố “Liệu Mỹ có trở lại TPP?”.

Có một chút cơ sở cho hy vọng trên. Bởi tại cuộc họp báo ngày 11/11, Bộ trưởng Tái thiết Kinh tế Nhật Bản Toshimitsu Motegi đã hé lộ rằng: Các bên đạt được đồng thuận nhờ có chung mục tiêu chung là phải đạt được TPP-11 nhằm kêu gọi Mỹ quay trở lại.

Một chuyên gia nhà nước khác là ông Đặng Đình Đào phỏng đoán: Biết đâu ngày nào đó Mỹ quay trở lại. Khả năng đó là có thể.

Còn ông Võ Trí Thành, nguyên Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương thì kể rằng: “Tại một hội nghị, khi có đại biểu hỏi liệu 1 – 2 năm tới Mỹ có trở lại TPP không? Hầu như tất cả đều trả lời “NO”. Nhưng khi chủ tọa hỏi 5 năm nữa thì sao? Hầu như tất cả đều nói “YES”.”

5 năm nữa là năm nào?

2022, hoặc gần hơn là năm 2021. Khi đó, nhiệm kỳ tổng thống đầu tiên của Donald Trump sẽ kết thúc, và có vẻ giới quan chức lẫn chuyên gia Việt Nam đang kỳ vọng sẽ là một gương mặt khác thay cho Trump – một nhân vật sẽ tái tạo đường lối qua Obama và Hillary Clinton về duy trì vai trò của Mỹ trong TPP.

2021 cũng là năm kết thúc nhiệm kỳ khóa 12 của đảng CSVN, để “tiến tới đại hội 13”, nếu còn có đại hội này.

Nhưng có một yếu tố mà rất có thể giới chuyên gia nhà nước đã cố tình không đả động: trong xu hướng nhân quyền ngày càng chiếm vị trí quan trọng trong các hiệp định thương mại đa phương và song phương, làm thế nào để chính thể Việt Nam có thể dễ dàng tham dự TPP trong vòng 4 -5 năm tới (với điều kiện Mỹ trở lại TPP), mà không có những cải thiện đáng kể về nhân quyền?

Còn ngay trước mắt, ngoài thách thức về TPP hay CPTPP, chính thể Việt Nam đang lao đến mục tiêu EVFTA (Hiệp định thương mại tự do Việt Nam – châu Âu). Tuy nhiên từ năm 2016, EVFTA đã nhấn mạnh về mặt nhân quyền và yêu cầu Hà Nội phải cải thiện thì mới có thể được tham gia hiệp định này. Đặc biệt từ sau vụ “bắt cóc Trịnh Xuân Thanh”, người Đức – đầu tàu của châu Âu – đã trở thành mới nguy hiểm lớn nhất của chính thể Việt Nam, vì Đức rất có thể sẽ phủ quyết EVFTA.

Mà theo quy định của Liên minh châu Âu, EVFTA phải được thông qua bởi 27 quốc hội của các quốc gia châu Âu. Chỉ cần một trong số 27 quốc gia đó phản đối là số phận của EVFTA sẽ trở về zero.

(Sputnik)



Trần Hoàng Phúc
Trần Hoàng Phúc

Đến ngày 15/11/2017, đã kết thúc điều tra vụ án, hồ sơ vụ án đã chuyển qua tòa án, chuẩn bị mở phiên tòa xét xử sơ thẩm. Gia đình Phúc mời 3 luật sư gồm: LS Nguyễn Văn Miếng, LS Lê Văn Luân và LS Mạnh Đăng, các luật sư đã nộp đơn yêu cầu cấp giấy chứng nhận bào chữa nhưng chưa được trả lời. Luật sư Luân đã nộp hồ sơ cấp giấy ngày 10/11/2017, theo qui định của pháp luật thì chậm nhất 3 ngày phải trả lời nhưng mãi đến ngày 15/11/2017 luật sư Luân vẫn chưa được cấp giấy chứng nhận bào chữa.

LS Le Van Luan va Ls Manh Dang
LS Lê Văn Luân và LS Mạnh Đăng

  • “Ngồi đợi gần 2 giờ đồng hồ vẫn không có bất kỳ ai có trách nhiệm trong viện kiểm sát xuống gặp tôi để giải quyết thủ tục. Tôi không hiểu rằng luật pháp sẽ được áp dụng và giải quyết như thế nào với người dân và luật sư, trong khi họ từ chối trả lời những yêu cầu hợp pháp theo luật định?” – LS Luân than phiền về cung cách làm việc của VKS.
Sinh viên luật Trần Hoàng Phúc bị bắt và khởi tố theo điều 88 BLHS với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN”

LS Mieng va BS Que
BS Nguyễn Đan Quế và LS Nguyễn Văn Miếng
Thông tin Trần Hoàng Phúc
Trần Hoàng Phúc, sinh năm 1994, nơi thường trú: 154/45 Phạm Văn Hai, Phường 3, Quận Tân Bình, Tp.HCM. Phúc là thanh niên trẻ năng động, gương mặt sáng, cao khoảng 1m8, bản lĩnh, tư duy có chiều sâu, tiếp cận thông tin và môi trường học hiện đại qua nhiều khóa học về kỹ năng quản trị, đàm phán và kinh doanh, nói chuyện trước công chúng, chương trình đào tạo từ xa về tự do ngôn luận của Tổ chức Ân Xá Quốc Tế.
Phúc có mối quan hệ rộng và có một số hoạt động thiết thực trong phong trào dân chủ: tham gia hoạt động thúc đẩy nhân quyền ở DCCT Sài Gòn, tham gia những buổi giao lưu với nhiều người bất đồng chính kiến ở Sài Gòn – Vũng Tàu, tham gia cứu trợ lũ lụt miền Trung, xuống Thạnh Hóa – Long An cùng mọi người tại Phiên tòa xử án Nguyễn Mai Trung Tuấn…

Hình 5 - Trần Hoàng Phúc
Trần Hoàng Phúc cùng các bạn trẻ tham gia cứu trợ đồng bào miền Trung

Phúc sinh hoạt và được cấp thẻ thư viện trong lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Sài Gòn. Vì vậy, Phúc có một số mối quan hệ với nhân sự lãnh sự quán.
Phúc đã học hết năm cuối Khoa Luật quốc tế – Trường đại học luật Tp.HCM. Vì dấn thân hoạt động dân chủ nên Phúc bị nhà trường làm khó dễ và không trao bằng tốt nghiệp.
Phúc là thành viên nhóm sáng kiến lãnh đạo Đông Nam Á(YSEALI) do Obama sáng lập nhằm thúc đẩy tiềm năng lãnh đạo của thanh niên trẻ ở Đông Nam Á, nâng cao kiến thức và kỹ năng giao lưu quốc tế.
Phúc là thành viên sáng lập và là Chủ tịch Hội sinh viên nhân quyền. Hội thành lập đầu năm 2016, ra mắt công luận ngày 29/6/2017, website: hoisinhviennhanquyen.org
Sau đây là những sự việc Phúc bị công an, mật vụ sách nhiễu, đánh đập và bắt giam:

Cấm xuất cảnh - Trần Hoàng Phúc
Biên bản cấm Trần Hoàng Phúc xuất cảnh

– Ngày 6/12/2015, Phúc bị cục Bảo vệ an ninh chính trị(A67) cấm xuất cảnh.

Hình 6 - Trần Hoàng Phúc
Trần Hoàng Phúc xếp hàng tại GEM Center, Sài Gòn để gặp Obama ngày 25/5/2016

– Khi Tổng thống Mỹ Obama sang thăm VN hồi tháng 5/2016, Phúc cùng 800 bạn trẻ thuộc YSEALI được Obama gửi thư mời gặp gỡ giao lưu tại GEM Center ở Sài Gòn. Phúc đã viết sẵn thỉnh nguyện thư định gửi cho tổng thống Obama bàn về các vấn đề đầu tư của Hoa Kỳ tại Việt Nam, vấn đề tham nhũng và minh bạch ngân sách. Phúc dự định khi đến hội trường sẽ hỏi  Obama về phương hướng và cách giải quyết của Hoa Kỳ đối với thảm họa Formosa. Tuy nhiên, ngày 25/5/2016 khi xếp hàng để vào hội trường gặp Obama thì Phúc bị an ninh mật vụ bắt tại GEM Center và đưa lên xe về trụ sở công an phường 15, quận Tân Bình.
Tại trụ sở, an ninh hỏi Phúc tại sao nhận được thư mời, về tổ chức YSEALI và mối quan hệ của Phúc với Lãnh sự quán Hoa Kỳ. Tuy nhiên, Phúc cho rằng đó là quan hệ cá nhân nên đã từ chối tất cả những câu hỏi với lý do xâm phạm đời tư. Cuộc bắt giữ kéo dài từ 8h40’ đến 15h00’, mục đích nhằm ngăn chặn Phúc gặp Obama.

Trần Hoàng Phúc bị mật vụ đánh ngày 13/4/2017
Trần Hoàng Phúc bị mật vụ đánh ngày 13/4/2017

– Ngày 13/4/2017, Phúc cùng với một người bạn tên Phát bị nhóm an ninh mật vụ bắt cóc tại Quảng Bình, tống lên xe ô tô chở đi. Nhóm mật vụ này khoảng 7 người đeo khẩu trang và mang găng tay. Trên xe, Phúc bị bọn mật vụ trùm đầu đánh đập thê thảm, xe chạy lòng vòng lên tận khu vực rừng núi thuộc xã Tam Quang, huyện Tương Dương, tỉnh Nghệ An. Tại đây, mật vụ lột hết quần áo của Phúc và Phát, dẫn xuống xe lôi sâu vào rừng trói lại, tiếp tục đánh bằng gậy tre và dây thắt lưng. Khi bọn mật vụ bỏ đi, Phúc bị thương tích khắp cơ thể với vài chục vết thương trên mặt, ngực, lưng, bụng, tay, chân và mang tai. Phúc và Phát tìm cách cởi trói, tháo chiếc áo trùm đầu để quấn phần thân dưới đi tìm nhà dân nhờ giúp đỡ và đến công an xã Tam Quang tường trình vụ việc.
– Ngày 29/6/2017, vào lúc 15h34’ Trần Hoàng Phúc bị công an bắt tại phòng trọ số 9 ngõ 674 Hoàng Hoa Thám, Quận Tây Hồ, Hà Nội. Theo những người chứng kiến cho biết có 4-5 an ninh cùng với công an khu vực, tổ trưởng dân phố xông vào phòng trọ của Phúc bắt lên xe 7 chỗ đưa đi. Tuy nhiên ngày 30/6/2017, mẹ của Phúc điện thoại cho công an khu vực tên Tiệp thì anh này bảo không biết gì về việc Phúc bị bắt cả(!)

Mẹ của Trần Hoàng Phúc đến công an Phường Bưởi
Ngày 1/7/2017, mẹ của Trần Hoàng Phúc đến công an Phường Bưởi hỏi thăm tin tức

Chiều ngày 1/7/2017, mẹ của Trần Hoàng Phúc từ Sài Gòn ra Hà Nội, bà được 5 anh chị trong Phong trào CHNV hỗ trợ đưa đến Công an Phường Bưởi, Quận Tây Hồ, Hà Nội để hỏi tin tức con trai bà. Trưởng công an Phường Bưởi là ông Nghiêm Bá Phước yêu cầu sang Công an Hà Nội tại số 40 Hàng Bài, Hà Nội để hỏi tin tức Trần Hoàng Phúc.
Sau 4 ngày lặn lội tìm tin tức của con trai, bà đã nhận được thông báo chính thức từ Công an điều tra Hà Nội: Phúc bị bắt tạm giam tại trại giam số 1 – Công an TP Hà Nội theo Điều 88BLHS!

Thông báo tạm giam - Trần Hoàng Phúc
Thông báo tạm giam

Theo thông báo tạm giam của công an ngày 3/7/2017, Trần Hoàng Phúc đã có hành vi “tàng trữ tài liệu, làm, đăng tải các video có nội dung tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCNVN trên mạng internet”.
Phúc đã dấn thân đấu tranh để thay đổi đất nước, ước mong xây dựng nền dân chủ cho Việt Nam. Việc bắt giam và khởi tố Trần Hoàng Phúc là đi ngược xu thế phát triển văn minh của thế giới.
Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam


Không triển khai dự án, thế nhưng không hiểu sao bà Lan vẫn có nguồn tiền lớn để nuôi tham vọng “găm đất vàng”
Hiện nay, thị trường địa ốc thành phố Hồ Chí Minh đang chứng kiến sự bành trướng mạnh mẽ của Tập đoàn Vạn Thịnh Phát khi “độc quyền” thâu tóm hàng loạt khối đất vàng đồ sộ toàn thành phố. Bà chủ Vạn Thịnh Phát Trương Mỹ Lan mới đây còn gây xôn xao dư luận khi có động thái hết sức kỳ lạ: liên tục vung tiền mua các siêu dự án nhưng lại “trùm mền”, bỏ hoang. Không triển khai dự án, thế nhưng không hiểu sao bà Lan vẫn có nguồn tiền lớn để nuôi tham vọng “găm đất vàng”. Ít ai biết rằng, phía sau bà Lan luôn có sự hậu thuẫn của ông chồng đại gia gốc Hoa – Eric Chu Nap Kee. Vậy phải chăng kế hoạch thâu tóm của Vạn Thịnh Phát có sự giựt dây của các đại gia mang quốc tịch Trung Quốc?

Là một trong những đại gia kín tiếng với truyền thông, bà Trương Mỹ Lan luôn khiến nhiều người tò mò về mức độ giàu có khi thâu tóm hàng loạt dự án khủng, đặc biệt các dự án chỉ được mua về “để đó” mà không đầu tư để kiếm lời: lô đất vàng rộng 2.159 ha tại huyện Cần Giuộc (tỉnh Long An, nơi chỉ cách TP.HCM khoảng 40 phút lưu thông) chưa triển khai dự án nào; căn biệt thự cổ 3 mặt tiền đường Võ Văn Tần – Bà Huyện Thanh Quan và Nguyễn Thị Diệu (quận 3, TP.HCM) với diện tích rộng gần 3.000 m2 bị “ngó lơ” không có bất kỳ dấu hiệu xây dựng hay sửa chữa; quỹ đất tứ giác giới hạn bởi 4 tuyến đường Lê Lợi – Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Lê Thánh Tôn – Nguyễn Trung Trực đang “đắp chiếu” và hiện đang được tận dụng làm bãi giữ xe,…,và rất nhiều mảnh đất vàng mà bất cứ đại gia BĐS nào cũng thèm muốn nhưng không phải cứ có tiền là mua được.

Ngoài việc thắc mắc về quyền lực, “quan hệ rộng lớn” của bà Trương Mỹ Lan giúp bà đủ sức “đá văng” các tay đại gia BĐS đáng gờm khác ra khỏi các dự án béo bở trên, dư luận còn đặt dấu chấm hỏi lớn về độ giàu có kỳ lạ của bà khi các dự án được mua về và “chỉ để trưng”. Bên cạnh đó, Vạn Thịnh Phát trước đây còn từng “dính phốt” khi bị ông Dương Chí Dũng (anh trai Dương Tự Trọng, nguyên Chủ tịch HĐQT Tổng công ty Hàng Hải Việt Nam – Vinalines, nguyên Cục trưởng Cục Hàng Hải, Bộ GTVT) tại phiên xét xử tháng 1/2014 khai đã được bà Lan chi 20 tỷ đồng để được làm dự án chuyển đổi công năng Cảng Sài Gòn, thì liệu trong các dự án kể trên bà Lan có trao tay những phong bì để nhận được các ưu đãi hay không?

Tập đoàn Vạn Thịnh Phát được bà Trương Mỹ Lan thành lập từ năm 1992, hiện có vốn điều lệ tới 12.800 tỷ đồng, cao hơn cả Vingroup của tỷ phú Phạm Nhật Vượng (9.300 tỷ đồng) và Hoàng Anh Gia Lai của bầu Đức là 7.200 tỷ đồng. Nhưng cái tên Vạn Thịnh Phát và bà chủ Trương Mỹ Lan khá “bí ẩn” khi thông tin cá nhân rất hiếm hoi được tiết lộ với giới truyền thông. Chỉ biết, tính đến năm 2014, khối tài sản của bà Trương Mỹ Lan được cho là lên tới 6.700 tỷ đồng.

Thực tế, sự giàu có đột biến siêu khủng của bà Lan không hề rõ ràng, minh bạch. Sau nhiều thập niên qua, tập đoàn Vạn Thịnh Phát của bà Lan đã không cho ra lò được một sản phẩm, dịch vụ có giá trị nào, hay những công trình độc đáo nào để chứng minh nguồn lợi nhuận này là chính đáng, hợp pháp. Bất chấp điều đó, bà Lan vẫn ủ ấp tham vọng bành trướng, lên kế hoạch độc chiếm thêm nhiều miếng đất đắt giá khác. Dù có giàu cỡ nào, chả nhẽ kho tài sản của bà Lan là thùng rỗng không đáy? Hay có nguồn tiền trợ cấp khủng, vô hạn nào đang âm thầm tuồn cho bà để thực hiện một âm mưu nào đó?

Đi tìm hiểu thân thế về vị đại gia bí ẩn, người ta phát hiện bà Lan thực chất chỉ là một tiểu thương “gốc Hoa” từng bán vải, mỹ phẩm ở chợ Bến Thành. Từ khi kết hôn với doanh nhân bất động sản đến từ Hồng Kong (Trung Quốc) Eric Chu Nap Kee vào năm 16 tuổi, cuộc đời bà nhanh chóng rẽ theo một hướng hoàn toàn khác. Ông Chu được cho là một trong những hậu phương vững chắc cho con đường phát triển sự nghiệp của bà Lan, mà cũng có thể là người cầm chịch, vạch đường chỉ lối cho bà đi, trong khi bà chỉ là “quân bài, con rối” được đưa ra để làm bình phong cho một âm mưu sâu xa nào đó? Đây phải chăng chính là mấu chốt giúp một cô gái nghèo bán hàng ở chợ nhanh chóng thay cơ đổi vận, trở thành một trong những nữ đại gia giàu có nhất nước?

Từ khi kết hôn với doanh nhân bất động sản đến từ Hồng Kong (Trung Quốc) Eric Chu Nap Kee vào năm 16 tuổi, cuộc đời bà nhanh chóng rẽ theo một hướng hoàn toàn khác
Được biết, ông Chu có mối quan hệ rộng khắp với nhiều đại gia bất động sản Hồng Kong cũng đang nhăm nhe thâu tóm nhiều quỹ đất vàng ở thành phố. Từng có thông tin ông Chu đã tư vấn cho Alpha King Real Estate Development JSC, một doanh nghiệp thành lập tại Việt Nam nhưng có giám đốc là người gốc Hoa, cũng tạm trú tại khách sạn của Tập đoàn Vạn Thịnh Phát để mua dự án phức hợp Saigon One Tower nằm tại trung tâm TP HCM. Từ đó, không chỉ là Vạn Thịnh Phát, nhiều doanh nghiệp gốc Hoa khác cũng dần dần thâu tóm những mảnh đất giá trị tại thành phố qua “tay cò” họ Chu.

Dưới sự chỉ bảo của chồng, bà Lan lân la tìm kiếm các mối quan hệ với một số vị có chức có quyền, nhằm có cơ hội “chộp lấy” hàng loạt miếng đất quý tại thành phố. Để rồi ở mỗi thương vụ, bà và chồng của mình đều tung tiền PR về một dự án hoành tráng “trên giấy”, nhưng sau cùng người ta chỉ thấy các khu đất hoang, các căn nhà ma không một bóng người. Mục đích sau cùng của hành động bí ẩn này là gì? Mối quan hệ mập mờ giữa chồng bà Lan với các doanh nhân Hồng Kong là gì? Và tại sao gia đình bà Lan phải giữ kín thông tin cá nhân trước truyền thông như vậy?

Việc Tập đoàn BĐS Vạn Thịnh Phát hết lần này tới lần khác bỏ hoang các dự án khiến thị trường BĐS Việt nhiều lần “dậy sóng”. Không chỉ chiếm lấy cơ hội phát triển của nhiều doanh nghiệp chân chính khác, Vạn Thịnh Phát còn làm xấu xí hình ảnh thành phố vì những dự án bỏ hoang không một bóng người, đồng thời kéo nền kinh tế thành phố đi xuống. Chưa hết, không triển khai xây dựng, không rao bán, không quảng cáo, không đầu tư, không hiểu sao Vạn Thịnh Phát vẫn đầy ắp tiền để tiếp tục các thương vụ thâu tóm? Dường như tập đoàn này luôn có một nguồn tiền trợ cấp khổng lồ sẵn sàng tung ra mỗi khi bà Lan có cơ hội “nuốt chửng” một dự án đất vàng nào đó.

Dựa vào những thông tin từ bà Lan và chồng của bà, người ta dần sáng tỏ: Phải chăng đằng sau tiềm lực kinh tế mạnh mẽ của Vạn Thịnh Phát, có sự góp mặt của các doanh nhân Trung Quốc, đã rót tiền cho tập đoàn này thâu tóm những mảnh đất vàng tại thành phố lớn nhất nước ta? Những mảnh đất vàng ấy phải chăng sẽ trở thành lãnh địa riêng của những người mang quốc tịch Trung Hoa, tạo cơ hội cho họ ăn dầm ở dề, lợi dụng du lịch để làm việc chui, xuyên tạc chủ quyền và lịch sử nước ta, mở rộng kinh doanh để phổ biến tiền Nhân Dân Tệ,… ? Để rồi khi đã chiếm được gần như toàn bộ thành phố, Trung Quốc sẽ sử dụng chúng như là lãnh thổ riêng để thực hiện thủ đoạn bành trướng?

Theo Soha / Việt Nam Net

(Red VN)


Mới đây, Audi Việt Nam cho biết đã bán hơn một nửa số xe sử dụng tại APEC 2017. Trong số đó, các mẫu SUV Q5 và Q7 đã bán hết, chỉ còn dòng sedan A4, A5, A6. Toàn bộ lô xe này được Audi Việt Nam chuyển về bán tại các showroom ở Hà Nội, Đà Nẵng và TP.HCM.

Trong tuần lễ cấp cao APEC, Audi Việt Nam đã cung cấp 400 xe gồm các dòng SUV Q5, Q7 và sedan A4, A5, A6, phục vụ việc đi lại của các quan chức cấp cao tại hội nghị.
Phục vụ APEC 2017 diễn ra tại Việt Nam, Audi sản xuất những phiên bản giới hạn dành riêng cho sự kiện gồm các mẫu xe: Audi A4 2.0 TFSI, A6 1.8 TFSI, Q7 2.0 TFSI quattro, A5 Sportback 2.0 TFSI quattro hoàn toàn mới và Q5 2.0 TFSI quattro. Trang thiết bị đặc biệt cho mỗi xe được lựa chọn kỹ lưỡng bởi Ủy ban Quốc gia APEC 2017.

Những chiếc xe Audi sử dụng trong APEC mới vận hành chưa đến 5.000 km. Khách hàng quan tâm có thể tìm mua trực tiếp tại showroom của Audi.

Để có thể phục vụ tại APEC, các đơn vị như Audi phải tham gia đấu thầu. Quyền lợi của hãng xe sang Đức tại APEC là được để dòng chữ “Audi đồng hành cùng APEC” và giảm một phần nhỏ thuế nhập khẩu.

Giá bán của những mẫu xe APEC gần như tương đương với các xe bán mới cùng dòng, nhưng có trang bị đặc biệt hơn. Mức tính phí trước bạ của dòng xe này áp dụng giá bán như xe mới.

Trong tuần lễ cấp cao APEC, Audi Việt Nam đã cung cấp 400 xe gồm các dòng SUV Q5, Q7 và sedan A4, A5, A6, phục vụ việc đi lại của các quan chức cấp cao tại hội nghị.

Thanh Tùng

(Kinh tế Sài gòn)


Ở các nước văn minh, việc theo học để có bằng tiến sĩ dành cho những người ham học hỏi, say mê nghiên cứu khoa học. Khoảng chục năm trước, tôi đã được đọc một bức thư ngỏ gửi những người đang có dự định theo học để lấy tấm bằng danh giá này được lan truyền trong giới nghiên cứu sinh ở Mỹ. Đại ý, người viết thư khuyên, chỉ nên học Tiến sĩ khi có tấm lòng say mê, chứ đừng lầm tưởng nó có thể mang lại lương cao bổng hậu, và họ đã chỉ ra có nhiều công việc thu nhập cao hơn mà mọi thứ bỏ ra lại ít hơn rất nhiều so với công sức, thời gian và tiền bạc theo học Tiến sĩ. 

ผลการค้นหารูปภาพสำหรับ Tiến sĩ dỏm
Hình minh họa
Trên thế giới, rất nhiều vị lãnh đạo cấp cao, Tổng thống hay Thủ tướng cũng không có (và hoàn toàn không cần) học vị này.

Ở nước ta, do “ghế thì ít, đít thì nhiều” nên Tiến sĩ được coi là một tiêu chuẩn không thể thiếu nếu như muốn leo lên hàng quan chức để vinh thân phì gia. Tiền thì “anh” nào chẳng có, chưa có thì đi vay đầu tư, chắc chắn sẽ nhanh chóng hoàn vốn và mang lại lãi ròng. Chỉ có cái bằng này là không phải ai cũng có, cho nên người người, nhà nhà quyết đi học tiến sĩ dù rất lười học hỏi cũng chẳng tha thiết gì với sách vở. 

Chục năm trước, khi mới ngồi ghế Bộ trưởng Giáo dục, cùng với việc có rất nhiều dự định trong đó có cho mở các trường đại học khắp nơi, ông Nhân đã đưa ra kế hoạch đào tạo “hai vạn tiến sĩ”. Lời hứa “giáo viên sẽ sống được bằng lương” đã theo gió bay đi, nhưng do có thể mang lại rất nhiều lợi ích, các trường đại học mọc lên còn hơn nấm sau mưa, dẫn đến hậu quả cùng với không ít trường không thể tuyển được người học, điểm chuẩn ba môn ở nhiều trường đã xuống tới con số 7. Còn tiến sĩ, để có đủ hai vạn, người ta đã phát hiện ra rất nhiều lò ấp, trong đó có cái lò khổng lồ là Học viện Khoa học xã hội của ông Võ Khánh Vinh mà ở đó, một “học rả” có thể đồng thời hướng dẫn tới 44 người làm luận văn tiến sĩ. Thế là trong một thời gian ngắn, con số tiến sĩ đã tăng gấp bội, tiến sĩ giờ đã nhiều như lợn con, chỉ tiếc rằng về chất lượng, các vị đã được gọi là ‘tiến sĩ giấy”. Kế hoạch của ông Nhân không biết đã mang lại cho những người cùng nhóm với ông bao nhiêu lợi ích, nhưng chắc chắn đã làm hại đất nước, làm ngành giáo dục xuống cấp chưa biết bao nhiêu mà kể.

Thì nay, ông Nhạ lại vừa đưa ra dự án và được quốc hội thông qua chi 12.000 tỷ để đào tạo 9.000 tiến sĩ. Nhìn vào chất lượng tiến sĩ hiện nay, kể cả không ít tiến sĩ đã được đào tạo ở Liên Xô những năm trước, người ta đã quy giá trị của tiến sĩ trong kế hoạch này sang số lượng của lợn, trâu, bò, … Chỉ một sự so sánh ấy cũng đã thể hiện niềm tin của mọi người vào dự án này. Và trong ít năm tới đất nước sẽ thêm khánh kiệt vì các sản phẩm của những lò ấp, bộ mặt của giáo dục nước nhà sẽ thêm lem luốc vì các tiến sĩ giấy.

Để vừa đáp ứng được nhu cầu số lượng người có bằng tiến sĩ ở các trường đại học theo thông lệ quốc tế, vừa đảm bảo chất lượng cũng mang tính toàn cầu, vì sao không làm việc ngược lại? Sao không trả lương xứng đáng cho các tiến sĩ được đào tạo kể cả ở nước ngoài (dĩ nhiên không phải sản phẩm từ những lò ấp dù là cái lò ở Mỹ đã làm nên ông tiến sĩ ở thành phố miền Trung). Còn học sao để có tầm bằng, đó là việc của những ai có tấm lòng say mê với nghiên cứu khoa học. Bộ Giáo dục chỉ cần là người kiểm tra số lượng và chất lượng. Việc tuyển chọn, trả lương do các trường có nhu cầu tự giải quyết.

Tất nhiên, làm như thế thì … chỉ ích nước lợi dân thôi.

Với 9.000 tiến sĩ này, ông Nhạ cho rằng vẫn chưa đủ cho các trường đại học. Rất dễ hiểu vì chắc chắn sẽ có một nửa trong số ấy (thống kê hiện nay, một nửa tiến sĩ đi làm quan chức) không tha thiết gì với việc giảng dạy ở các trường đại học mà chỉ cần có tầm bằng để kiếm một cái ghế cao. Vậy ông còn cần bao nhiêu tiền nữa để đào tạo cho đủ?

Hay ông muốn ba vạn chín nghìn!

Dương Đình Giao 

(Blog Ông Giáo Làng)
 
Top ↑ Copyright © 2010. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Welcome to Tin Tức Hàng Ngày