Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV ĐÁNG CHÚ Ý ⚡⚡⚡ Trần Đại Quang mới nhất: Hàng loạt hoạt động bất thường, điều gì đang xảy ra?

Tại sao Tổng thống Mỹ quyết định hủy cuộc gặp thượng đỉnh Trump-Kim tại Singapore?



Bình luận và phân tích:

Tại sao Tổng thống Mỹ quyết định hủy cuộc gặp thượng đỉnh Trump-Kim tại Singapore?



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

Tương lai Chính trị của TBT Nguyễn Phú Trọng sẽ ra sao sau Hội nghị TW 7?



Tương lai Chính trị của TBT Nguyễn Phú Trọng sẽ ra sao sau Hội nghị TW 7?



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

Trách nhiệm của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ở đâu?


Với cơ chế “Đảng cử dân bầu”, nhưng lại thiếu chế tài khi Đảng cử sai người, đưa đến việc người dân nhầm lẫn khi so bó đũa chọn cột cờ. Như vậy, trách nhiệm lớn nhất ở đây là người đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam.

Đảng cử dân bầu! Ảnh: Internet
Khi Đảng cấp trên ‘tự phê’

Trong Nghị quyết Hội nghị lần thứ bảy Ban chấp hành Trung ương khóa XII “Về tập trung xây dựng đội ngũ cán bộ các cấp, nhất là cấp chiến lược, đủ phẩm chất, năng lực và uy tín, ngang tầm nhiệm vụ”, do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ký ban hành ngày 19-5-2018 [tải về tạihttp://bit.ly/2IEJuAE], có đánh giá như sau (trích):

“Năng lực của đội ngũ cán bộ chưa đồng đều, có mặt còn hạn chế, yếu kém; nhiều cán bộ, trong đó có cả cán bộ cấp cao thiếu tính chuyên nghiệp, làm việc không đúng chuyên môn, sở trường; trình độ ngoại ngữ, kỹ năng giao tiếp và khả năng làm việc trong môi trường quốc tế còn nhiều hạn chế. Không ít cán bộ trẻ thiếu bản lĩnh, ngại rèn luyện.

Một bộ phận không nhỏ cán bộ phai nhạt lý tưởng, giảm sút ý chí, làm việc hời hợt, ngại khó, ngại khổ, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, có biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hoá”. Một số cán bộ lãnh đạo, quản lý, trong đó có cả cán bộ cấp chiến lược, thiếu gương mẫu, uy tín thấp, năng lực, phẩm chất chưa ngang tầm nhiệm vụ, quan liêu, xa dân, cá nhân chủ nghĩa, vướng vào tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, lợi ích nhóm.

Không ít cán bộ quản lý doanh nghiệp nhà nước thiếu tu dưỡng, rèn luyện, thiếu tính Đảng, lợi dụng sơ hở trong cơ chế, chính sách, pháp luật, cố ý làm trái, trục lợi, làm thất thoát vốn, tài sản của Nhà nước, gây hậu quả nghiêm trọng, bị xử lý kỷ luật đảng và xử lý theo pháp luật. Tình trạng chạy chức, chạy quyền, chạy tuổi, chạy quy hoạch, chạy luân chuyển, chạy bằng cấp, chạy khen thưởng, chạy danh hiệu, chạy tội..., trong đó có cả cán bộ cao cấp, chậm được ngăn chặn, đẩy lùi” (hết trích).

Như vậy dễ nhận ra là để giải quyết vấn đề “năng lực đội ngũ cán bộ”, cần thay đổi phương thức tuyển chọn nhân sự cho bộ máy quản trị quốc gia. Nói một cách khác đã đến lúc cần cáo chung phương thức “Đảng cử, dân bầu”.

Lỗi ở… Đảng cấp dưới (!?)

Theo nội dung chi tiết nêu tại văn bản có tên “Hướng dẫn về công tác quy hoạch cán bộ lãnh đạo, quản lý theo tinh thần Nghị quyết số 42-NQ/TW ngày 30/11/2004 của Bộ Chính trị (Khóa IX) và Kết luận số 24-KL/TW ngày 05/6/2012 của Bộ Chính trị (Khóa XI)” số 15-HD/BTCTW do Trưởng Ban tổ chức Ban Chấp hành Trung ương Đảng – ông Tô Huy Rứa ký ban hành ngày 05 tháng 11 năm 2012, thì Ban thường vụ các tỉnh ủy, thành ủy, đảng ủy trực thuộc Trung ương, ban cán sự đảng, đảng đoàn, đảng ủy, lãnh đạo các cơ quan, đơn vị, doanh nghiệp nhà nước, Ban Tổ chức Trung ương và Bộ Chính trị cùng có trách nhiệm thực hiện những nội dung chi tiết của Hướng dẫn 15-HD/BTCTW.

“Được sự ủy quyền của Bộ Chính trị, Ban Bí thư xem xét, phê duyệt quy hoạch và bổ sung nhân sự từ nơi khác vào quy hoạch các chức danh cán bộ thuộc diện Bộ Chính trị, Ban Bí thư quản lý, báo cáo Bộ Chính trị, Ban Bí thư và thông báo lại cho địa phương, cơ quan, đơn vị; phê duyệt kế hoạch luân chuyển, đào tạo, bồi dưỡng và bố trí sắp xếp các chức danh cán bộ thuộc diện Bộ Chính trị, Ban Bí thư quản lý”. Phần IV “Tổ chức thực hiện” của Hướng dẫn 15-HD/BTCTW, ghi như vậy.

Và chiếu quy định ‘giấy trắng mực đen’ nói trên, cho thấy người đứng đầu Ban Bí thư là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phải chịu mọi trách nhiệm về công tác quy hoạch nhân sự các chức danh.

Tuy nhiên thật đáng tiếc, trong toàn bộ nội dung của Nghị quyết Hội nghị lần thứ bảy Ban chấp hành Trung ương khóa XII “Về tập trung xây dựng đội ngũ cán bộ các cấp, nhất là cấp chiến lược, đủ phẩm chất, năng lực và uy tín, ngang tầm nhiệm vụ”, do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ký ban hành, lại hoàn toàn không có dòng nào nói về trách nhiệm của Tổng Bí thư.

Trong phần đánh số thứ tự '2' của Nghị quyết (nói trên), Tổng Bí thư cho rằng lỗi ở đây hoàn toàn từ các cấp ủy, tổ chức đảng cấp dưới: “Nhận thức và ý thức trách nhiệm của một số cấp ủy, tổ chức đảng, lãnh đạo cơ quan, đơn vị và cán bộ, đảng viên, nhất là người đứng đầu, về cán bộ và công tác cán bộ chưa thật sự đầy đủ, sâu sắc, toàn diện. Công tác giáo dục chính trị, tư tưởng chưa được coi trọng đúng mức” (hết trích).

Chỉ được chọn trong giới hạn của 4,5 triệu đảng viên

Cá nhân người viết tin rằng cần hết sức chia sẻ về lỗi ở đây (nếu có) của Tổng Bí thư trong tìm kiếm cán bộ liêm chính đủ tài và đức. Bởi ông Nguyễn Phú Trọng chịu sự giới hạn tìm kiếm nhân sự trong số chỉ có 4,5 triệu đảng viên trên tổng số dân Việt Nam là 96.387.394 người vào ngày 22/05/2018, theo số liệu mới nhất từ Liên Hợp Quốc. (Nguồn: https://danso.org/viet-nam/)

Con số từ Tổng cục Thống kê công bố về kết quả khảo sát tình hình kinh tế xã hội cả nước 9 tháng đầu năm 2017, cho biết về lĩnh vực lao động, lực lượng lao động trong độ tuổi lao động tại thời điểm khảo sát ước tính 48,21 triệu người, tăng 391,8 ngàn người so với cùng thời điểm năm trước.

Như vậy, nếu làm phép toán trừ lớp bốn, số người lao động này với các đảng viên (bao gồm cả đảng viên quá tuổi lao động), thì có đến 43,5 triệu lao động không đảng viên. Chỉ cần 2/10 trong số này là thành phần thuộc nhân sự quản trị giỏi, thì vẫn vượt quá xa trong con số vỏn vẹn 4,5 triệu đảng viên để ông Tổng Bí thư chọn lựa.

Xin được gửi đến ông Tổng Bí thư về nội dung của Điều 14.1, Hiến pháp 2013 liên quan đến chuyện ‘quy hoạch cán bộ nguồn’: “1. Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con người, quyền công dân về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội được công nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật”.

Trúc Giang 

(VNTB)

Ông Trọng đã vung tay quá trán?


Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Hội đồng Lý luận Trung ương, tác giả Nghị quyết “Xây dựng đội ngũ cán bộ các cấp, nhất là cấp chiến lược, đủ phẩm chất, năng lực và uy tín, ngang tầm nhiệm vụ” (Số 26-NQ/TW) đã muốn vung tay quá trán, hay biết khó khăn mà vẫn liều, khi ấn định đến năm 2020, năm áp chót của khóa đảng XII, sẽ “kiên quyết xoá bỏ tệ chạy chức, chạy quyền; ngăn chặn và đẩy lùi tình trạng suy thoái, ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hoá’ trong cán bộ, đảng viên”.

Hình minh họa
Liệu canh bạc may rủi này có giúp ông Trọng và Ban chấp hành Trung ương khóa XII bảo vệ được chỗ đứng trong lịch sử đảng là những người đầu tiên thành công trong các lĩnh vực khó khăn này, hay tên tuổi họ sẽ bị nhấn xuống bùn đen khi khóa đảng XIII bắt đầu nhiệm kỳ mới (2021-2026)?

Tuy còn sớm để đo lòng dạ cán bộ đảng viên khi Nghị quyết Trung ương 7, khóa XII được thi hành, nhưng nếu căn cứ vào thất bại của các khóa đảng trước, kể cả khóa XI và XII do ông Trọng lãnh đạo, thì khả năng thành công của ông không nhiều vì thời gian chỉ còn hơn 2 năm.

CHUYỆN DÀI-DÀI THÊM

Cũng nên biết các tệ nạn “chạy chức, chạy quyền, chạy tuổi, chạy quy hoạch, chạy luân chuyển, chạy bằng cấp, chạy tội v.v…” và tình trạng “suy thoái tư tưởng và đạo đức, lối sống” của cán bộ, đảng viên đã thoải mái sống chung với đảng và được nói đến từ khóa đảng VII thời Tổng Bí thư Đỗ Mười chứ có mới mẻ gì đâu.

Thế mà sau gần 30 năm, từ khóa đảng VII đến gữa khóa XII, các cán bộ, đảng viên chuyên nghiệp “chạy” đã “chạy” nhanh hơn và số người suy thoái cũng đã sinh sôi nẩy nở năm sau nhiều hơn năm trước.

Đến bây giờ (tháng 5 năm 2018), dù khóa đảng XII và ông Nguyễn Phú Trọng đã đi được nửa nhiệm kỳ 5 năm, nhưng vấn đề xây dựng và chỉnh đốn đảng, dù được thi hành từ Nghị quyết đầu tiên (số 10-NQ/TW) ngày 02/02/1999 của Trung ương 6 (lần 2), khóa đảng VIII (thời Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu) “Về một số vấn đề cơ bản và cấp bách trong công tác xây dựng Đảng hiện nay”, vẫn cứ thoải mái trăm hoa đua nở khắp nơi.

Vì vậy mà ông Trọng, sau khi thay Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh của 2 khóa đảng IX và X, đã phải bổ sung thêm 2 Nghị quyết với nhiều chi tiết mới, cụ thể và cấp bách hơn về tình trạng suy thoái và xuống cấp của cán bộ, đảng viên.

Đó là:

– Nghị quyết số 12-NQ/TW, ngày 16/01/2012, Hội nghị lần thứ 4 Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa XI) Về một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay.

– Nghị quyết số 04/NQ-TW ngày 30/10/2016, Hội nghị lần thứ tư Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa XII) về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hoá” trong nội bộ.

MỤC TIÊU NGHỊ QUYẾT 7

Từ hai Nghị quyết này, ông Trọng chủ trương đổi mới cả hệ thống chính trị bằng những con người mới và tư duy mới trong nhiệm vụ lãnh đạo và công tác phục vụ trong cán bộ đảng, viên chức nhà nước, Quân đội và Công an.

Tham vọng thì nhiều, nhưng Hội nghị Trung ương 7 lại khoán trắng đặc quyền về cán bộ cho đảng thì có mới mẻ gì hơn xưa?

Nghị quyết viết: “Thực hiện nghiêm, nhất quán nguyên tắc Đảng thống nhất lãnh đạo trực tiếp, toàn diện công tác cán bộ và quản lý đội ngũ cán bộ trong hệ thống chính trị”.

Như vậy là dân chỉ có quyền “ngồi chơi xơi nước”. Mọi việc đã có đảng làm cho người của đảng thì quyền làm chủ đất nước của dân và bổn phận làm đấy tớ cho dân của cán bộ, đảng viên có lằn ranh nào ngăn cách không?

Đó là lý do Nghị quyết phải vẽ ra điều gọi là “Phát huy vai trò của nhân dân tham gia xây dựng đội ngũ cán bộ”.

Trung ương 7 viết: “Thể chế hoá, cụ thể hoá và tổ chức thực hiện có hiệu quả các quy định của Bộ Chính trị, Ban Bí thư về công tác giám sát, phản biện xã hội của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, các tổ chức chính trị – xã hội và nhân dân tham gia xây dựng đội ngũ cán bộ”.

Các chữ “giám sát, phản biện xã hội” nghe qua tưởng quan trọng lắm, nhưng thực chất chỉ là hình thức dân chủ giả tạo để trang trí cho đảng. Từ xưa đến nay cái “cơ chế dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” đã bị đảng coi thường trên nhiều lĩnh vực.

Ngay đến Tổ chức Mặt trận Tổ quốc, nơi quy tụ hàng trăm Tổ chức Chính trị-Xã hội do đảng thành lập, hay được đảng cho phép hoạt động có làm nên cơm cháo gì giúp dân đâu. Tổ chức lãng phí tiền bạc của dân này là cơ quan ngoại vi làm việc cho đảng. Công tác nổi bật nhất của tổ chức này là chọn ứng cử viên Quốc hội và các Hội dồng Nhân dân giúp đảng để cho dân bỏ phiếu, qua các cuộc gọi là “hiệp thương”. Vì cậy, với phương thức “đảng cử dân bầu” này, rất hiếm hoi có ứng cử viên nào được ra ứng cử và đắc cử, nếu không lọt qua cửa ải “hiệp thương” của Mặt trận.

LẠI MÁC-LÊNIN-HCM

Ngoài ít điều nêu trên, Nghị quyết “Xây dựng đội ngũ cán bộ các cấp, nhất là cấp chiến lược, đủ phẩm chất, năng lực và uy tín, ngang tầm nhiệm vụ” còn ràng buộc công tác chọn lọc cán bộ phải tập trung vào các tiêu chuẩn tuyệt đối trung thành với Đảng, Chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh.

Một số điểm quan trọng viết trong Nghị quyết có nội dung như thế:

– “Quán triệt sâu sắc, vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh; quán triệt và thực hiện nghiêm Cương lĩnh, Điều lệ, nghị quyết của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước cho đội ngũ cán bộ, đảng viên, nhất là về công tác cán bộ, xây dựng và quản lý đội ngũ cán bộ. Kiên quyết đấu tranh với những quan điểm sai trái, luận điệu xuyên tạc; mở rộng các hình thức tuyên truyền, nhân rộng những điển hình tiên tiến, những cách làm sáng tạo, hiệu quả”.

– “Tăng cường công tác giáo dục chính trị, tư tưởng, nâng cao đạo đức cách mạng cho đội ngũ cán bộ, đảng viên và thế hệ trẻ, trong đó chú trọng nội dung xây dựng Đảng về đạo đức, truyền thống lịch sử, văn hoá của dân tộc; kết hợp chặt chẽ, hiệu quả giữa đào tạo với rèn luyện trong thực tiễn và đẩy mạnh học tập, làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh. Thực hiện nghiêm túc chế độ học tập, bồi dưỡng lý luận chính trị và cập nhật kiến thức mới cho cán bộ, nhất là cán bộ trẻ được đào tạo ở nước ngoài”.

– “Đối với cán bộ lãnh đạo, chỉ huy quân đội, công an: Tuyệt đối trung thành với Đảng, Tổ quốc và nhân dân, sẵn sàng chiến đấu, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân dân; có ý thức tổ chức kỷ luật nghiêm, sức chiến đấu cao; có số lượng và cơ cấu hợp lý, đáp ứng yêu cầu xây dựng lực lượng vũ trang cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại; từ 20 – 30% đủ khả năng làm việc trong môi trường quốc tế”.

SỢ DIỄN BIẾN-CHUYỂN HÓA

Cũng đáng chú ý là trong Nghị quyết 7, đảng đã nói đi nói lại nhiều lần phải đặc biệt quan tâm đến vấn đề tư tưởng chính trị của cán bộ, đảng viên. Điều này cho thấy đảng muốn đề phòng tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong đội ngũ cán bộ, nhất là số 600 cấp lãnh đạo chiến lược, từ khóa đảng XIII trở về sau.

Đảng chỉ thị phải:

– “Tăng cường công tác bảo vệ chính trị nội bộ: Nắm chắc lịch sử chính trị và tập trung vào vấn đề chính trị hiện nay. Hoàn thiện quy định để xử lý, sử dụng những trường hợp có vấn đề về chính trị. Không xem xét quy hoạch, bổ nhiệm, giới thiệu ứng cử khi chưa có kết luận về tiêu chuẩn chính trị”.

– “Rà soát kỹ, bổ sung đầy đủ thông tin, đánh giá chính xác, nắm chắc vấn đề chính trị của cán bộ”.

Từ đó, Nghị quyết viết ra kế hoạch: “Thời gian tới cũng là giai đoạn chuyển giao thế hệ từ lớp cán bộ sinh ra, lớn lên, được rèn luyện, trưởng thành trong chiến tranh, chủ yếu được đào tạo ở trong nước và tại các nước xã hội chủ nghĩa, sang lớp cán bộ sinh ra, lớn lên, trưởng thành trong hoà bình và được đào tạo từ nhiều nguồn, nhiều nước có thể chế chính trị khác nhau.

Tình hình đó tác động mạnh mẽ, toàn diện, sâu sắc đến công tác cán bộ và xây dựng đội ngũ cán bộ”.

Ngoài ra, còn có điểm mới trong Nghị quyết 7 là đảng CSVN đồng ý thu nhận cả nhân tài “người ngoài đảng” dù ở trong nước hay ở nước ngoài.

Nghị quyết viết: “Quy định khung cơ chế, chính sách ưu đãi để phát hiện, thu hút, trọng dụng nhân tài có trọng tâm, trọng điểm, nhất là các ngành, lĩnh vực mũi nhọn phục vụ cho phát triển nhanh, bền vững. Xây dựng Chiến lược quốc gia về thu hút và trọng dụng nhân tài theo hướng không phân biệt đảng viên hay người ngoài Đảng, người Việt Nam ở trong nước hay ở nước ngoài”.

Đây là tư duy mới, có thể sẽ được hoan nghênh theo hướng “hòa hợp hòa giải dân tộc”. Tuy nhiên, nếu những ứng cử viên hay người được chọn làm cán bộ cho đảng cũng phải tuyệt đối trung thành với Đảng, Chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh thì lá bài “người ngoài đảng ở trong nước hay ở nước ngoài” có nghĩa gì không?

Hay Nghị quyết 7 là tín hiệu phải tìm mọi cách và bằng mọi giá để giữ đảng khỏi tan trước cơn hồng thủy suy thoái tư tưởng và tự diễn biến, tự chuyển hóa của cán bộ, đảng viên?

Phạm Trần

(Dân Làm Báo)

Đào Tấn Bằng – Kẻ du côn ngồi ghế Chánh Văn phòng Thành ủy Đà Nẵng!


Sinh năm 1975 tại Bình Định, lớn lên tại Đà Nẵng, từ nhỏ Đào Tấn Bằng được Trời “phú” cho dị tướng: Đôi mắt lồi trắng dã, cặp môi đen sì và khuôn mặt đằng đằng sát khí. Học hành không ra gì, nhưng “lươn lẹo” rất giỏi.

Nguyễn Xuân Anh trao quyết định cho Đào Tấn Bằng
Sau khi kiếm được tấm bằng hệ “chuyên tu” trường ĐH Kiến trúc tp HCM, năm 1999 Bằng “lọ mọ” xin một chân “tà lọt” tại Sở Xây dựng Đà Nẵng. Ở đây, Bằng nổi tiếng về lo “điếu đóm” cho các sếp. Thế rồi, luồn lách thế nào, Bằng tiếp cận được Bá Thanh (lúc này đã là Bí thư ĐN), rồi xin về Phòng Quản lý đô thị, trực thuộc Văn phòng UBND tp ĐN. Từ đây, cuộc đời một kẻ gian hùng đã chuyển sang trang mới.

Trong giai đoạn tp ĐN là một “đại công trường”, Nguyễn Bá Thanh và Trần Văn Minh đã sử dụng Bằng như một “đệ tử ruột” trong công tác chỉnh trang đô thị, quy hoạch đất đai, giải toả đền bù, sắp xếp dự án. Bằng là người “tham mưu” đắc lực trong việc bán, chuyển giao hàng trăm ngàn hecta “đất sạch” (đất đã có đường nhựa, cống rãnh, cây xanh, điện nước..) cho các tập đoàn tư nhân với giá rẻ mạt.

Bản chất muốn “leo cao chui sâu” Bằng “mò” lên Phó trưởng phòng, rồi Trưởng phòng QLĐT. Ở vị trí này, Bằng là người tham mưu cho Trần Văn Minh phân lô bán biệt thự, “xé nát” bán đảo Sơn Trà. Và Bằng cũng đã “móc” cho anh ruột là Đào Tấn Cường, từ một gã lái xe vọt lên Phó giám đốc cty xăng dầu, nhiên liệu bay Petrolimex. Vợ chồng Đào Tấn Cường “đứng tên” rất nhiều bất động sản của Nguyễn Bá Thanh, kể cả căn “biệt thự 09” trên bán đảo Sơn Trà.

Khi ở vị trí Phó Chánh văn phòng UBND TP ĐN, Đào Tấn Bằng là người “đề nghị” Trần Văn Minh và Văn Hữu Chiến bán sân vận động Chi Lăng ,lẫn đất quốc phòng 207 Trường Chinh, ĐN với giá chỉ bằng 1/4 giá thị trường.

Bằng tạo “phe nhóm” với Xuân Anh và Vũ Nhôm từ khi Xuân Anh mới chỉ là Ủy viên dự khuyết Trung ương, Phó chủ tịch UBND thành phố. Không chỉ “tham mưu” tiếp tay cho các cựu lãnh đạo ĐN bán hết công sản cho Vũ Nhôm và một số tư nhân. Bằng còn là kẻ cùng Xuân Anh, Vũ Nhôm “lũng đoạn chính trị” can thiệp vào việc sắp xếp nhân sự, cán bộ tại ĐN, theo hướng “thuận ta thì sống, chống ta thì chết”.

Sau khi Bá Thanh rời ĐN, ghế Bí thư bị trống, Trần Văn Minh không có “cửa” để về vì “vụ 3400 tỷ”. Cuối cùng, tháng 8/2013, ông Trần Thọ Phó bí thư được Thành uỷ ĐN ủng hộ 100% và Bộ Chính trị cũng đồng ý ông Thọ làm Bí thư ĐN kiêm Chủ tịch HĐND thành phố.

Quyết không để những tên xảo quyệt, “bán trời không văn tự” như Bằng ngồi ở Vp UBND tp, tháng 02/2014, ông Thọ đã “luân chuyển Đào Tấn Bằng về nhận Bí thư quận Ngũ Hành Sơn.
Trưởng ban tổ chức thành uỷ Bùi Văn Tiếng trao quyết định cho Bằng. Ảnh: Tác giả gửi tới Tiếng Dân

Ông Trần Thọ, một nhà giáo đi làm chính trị, có đạo đức và nhân cách cực kỳ tốt. Ông có ngờ đâu chỉ không lâu sau đó, chỉ vì việc này, cùng với việc không đồng ý cho Vũ Nhôm xây du thuyền “bê tông” trên Sông Hàn, mà Đào Tấn Bằng, Vũ Nhôm và Xuân Anh đã liên kết trả thù và huỷ hoại thanh danh ông một cách hèn hạ.

Đào Tấn Bằng về làm Bí thư quận Ngũ Hành Sơn được 5 tháng, thì ngày 1/8/2014 Văn phòng Thành ủy Đà Nẵng cho hay, Ban Chấp hành Trung ương Đảng vừa ban hành Quyết định số 1281-QĐNS/TW về việc chỉ định Ủy viên Ban chấp hành Đảng bộ TP Đà Nẵng nhiệm kỳ 2010 – 2015.

Theo đó, Bằng là 1 trong 4 cán bộ trẻ được TƯ chỉ định tham gia Ban Chấp hành Đảng bộ TP Đà Nẵng nhiệm kỳ 2010 – 2015, cùng với con trai ông Bá Thanh là Bí thư Thành Đoàn Đà Nẵng Nguyễn Bá Cảnh (sinh năm 1983). Vậy là chả cần bầu bán, bỏ phiếu gì cả, nghiễm nhiên Bằng được “ngồi cùng chiếu”, “tiệc cùng mâm” với Bí thư Trần Thọ trong BCH Thành uỷ ĐN. Chuyện bê bối về Bằng giai đoạn ở quận ngoại thành này, sẽ nói vào dịp khác.

Ngày 24/6/2016, lần đầu tiên trong lịch sử bầu cấp uỷ tại ĐN, tại Đại hội đại biểu lần thứ 5 (nhiệm kỳ 2015 – 2020) của Đảng bộ quận Ngũ Hành Sơn, ông Lê Hoàng Đức, Phó Bí thư Quận ủy khóa IV (nhiệm kỳ 2010 – 2015) kiêm Chủ tịch UBND quận đã không trúng cử vào Ban chấp hành khóa mới dù ông đủ tuổi (55 tuổi), có trình độ thạc sĩ kỹ thuật xây dựng công trình dân dụng và công nghiệp, trình độ lý luận chính trị cao cấp.

Ông Đức bị “out” là do Bằng “bực mình” vì Đức không để cho Bằng những “suất” vào công chức của Ủy ban. Bằng câu kết với Phùng Văn Cưng, Trưởng Ban tổ chức quận uỷ, làm công tác “tuyên truyền” với các đảng viên dự Đại hội, rằng Đức thế này, thế kia… Và Bằng cùng với Cưng đã thành công khi loại Đức. Cưng được Bằng “trả công” bằng cách đưa Cưng lên làm Phó Bí thư thường trực quận uỷ, khi tên này chưa học hết lớp 9 và có một quá khứ tồi tệ.

Sau vụ này, Bằng được mệnh danh là “trùm đấu đá” nội bộ. Vậy mà về sau, khi cùng Xuân Anh và Vũ Nhôm âm mưu “đánh nhau” hòng triệt hạ Huỳnh Đức Thơ, Bằng “gắp lửa bỏ tay người” bằng cách đem cả “đời tư” xấu xa của Phùng Văn Cưng cung cấp cho Người Buôn Gió, và cho rằng Phùng Văn Cưng là “đệ tử” của anh Thơ.

Tái đắc cử Bí thư quận, Bằng cùng với Xuân Anh và Vũ Nhôm bắt đầu ra tay “làm nhục” ông Trần Thọ khi ông sắp nghỉ công tác vì đến tuổi hưu. Vũ Nhôm bị ông Thọ bác bỏ các dự án trên sông. Xuân Anh thì bị ông Thọ thẳng thừng báo cáo với Trung ương “Xuân Anh không đủ tư cách làm Bí thư ĐN”. Giờ đây, bộ ba này hợp lực “đánh” ông.

Chuyện đổi đất “tái định cư” từ địa bàn này sang địa bàn khác cho cán bộ công chức có hoàn cảnh, đã có chủ trương từ thời Bá Thanh. Chị Minh, con gái ông Thọ là công chức, xin hoán đổi từ quận Cẩm Lệ về Hải Châu. Qua nhiều cấp xét duyệt và đồng ý. Vậy mà, tháng 10/2015 ĐH đảng bộ TP Đà Nẵng lần thứ 21 sẽ khai mạc, thì tháng 7/2015 đồng loạt nhiều tờ báo lớn trên cả nước, đưa tin trang nhất “Con gái Bí thư đổi đất vàng”, “Bí thư Trần Thọ can thiệp đổi đất vàng?”. Cả thành phố ĐN ngỡ ngàng. Họ kịp nhận ra, ai đã âm mưu mượn truyền thông “sỉ nhục” vì bí thư hiền lành và nhân cách trong sáng.

Bởi đơn giản, Bằng, khi còn là Phó Chánh VP UBND, đã nắm rõ hồ sơ, thậm chí đề nghị cấp trên phê duyệt đổi đất con gái ông Thọ. Để giữ thanh danh cho bố mình, chị Minh đã tự nguyện trả lại đất hoán đổi.

Chưa dừng lại ở đó, chúng còn đưa “chứng cứ” lái xe của Bí thư Trần Thọ có mặt trong chuyến công du “xúc tiến đầu tư”, để “hạ nhục” uy tín ông.

Đại hội XXI đảng bộ ĐN bế mạc, ứng viên duy nhất được Trung ương phê chuẩn, là Nguyễn Xuân Anh trở thành tân Bí thư. Ông Trần Thọ nghỉ hưu trong thanh thản và yêu thương của đồng bào, đồng chí hiểu con người ông.

Tại ĐH 12 của Đảng, tháng 1/2016, Nguyễn Xuân Anh trở thành Uỷ viên TW chính thức.

Ngay sau đó, ngày 02/3/2016, Xuân Anh ký quyết định đưa Đào Tấn Bằng về làm Chánh văn phòng Thành uỷ Đà Nẵng.

Khi tên du côn ngồi trên đỉnh cao quyền lực, thì “đánh nhau” và những trận “so găng” nảy lửa cũng từ đây bắt đầu.

Đưa được Bằng về Chánh văn phòng Thành uỷ, Bí thư Xuân Anh cứ nghĩ rằng mình đang có bên mình một kẻ tài giỏi và mưu lược. Nhưng đó là việc làm sai lầm.

Ngày 21/2/2017, bài báo “Lại thêm một vụ cán bộ dùng xe công gắn biển giả” từ chuyên trang Văn nghệ trẻ của báo Văn Nghệ điện tử, nhằm vạch mặt Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh xài 2 xe sang cùng một biển số đẹp, mở đầu cho việc phanh phui “bí mật” về Xuân Anh. Cứ nghĩ rằng những người bảo vệ ông Thọ và ông Thơ “tấn công”, Đào Tấn Bằng – Vũ Nhôm – Xuân Anh bắt đầu phản công. Đầu tiên, thuyên chuyển phó Chủ tịch thường trực Đặng Việt Dũng, để đưa “anh em bạn dì” với mình là Hồ Kỳ Minh, từ Bí thư Cẩm lệ về thay chỗ ông Dũng. Âm mưu sau đó sẽ “đánh bay” anh Thơ ra khỏi Chủ tịch TP, và “điền” Hồ Kỳ Minh vào.
Ảnh: Nguyễn Xuân Anh (trái) và Hồ kỳ Minh

Tiếp theo, cũng như lần “đánh” cựu Bí thư Trần Thọ, tối 14/3 và ngày 15/3, đồng loạt các tờ báo lớn, sở hữu lượng bạn đọc khổng lồ, đưa thông tin trên trang nhất: “Nghi vấn chủ tịch Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ sở hữu tài sản lớn”. Tuổi trẻ, Thanh niên, báo VietNamNet có đưa thông tin, Chủ tịch UBND TP. Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ “sở hữu nhiều tài sản khủng”và “góp vốn vào doanh nghiệp”.

Khốn nạn hơn, bản kê khai tài sản của ông Huỳnh Đức Thơ kèm theo hồ sơ lý lịch của ông Thơ để phục vụ công tác bổ nhiệm chức danh Chủ tịch UBND TP vào năm 2014. Hồ sơ này do các cơ quan chức năng của Thành ủy quản lý và nộp cho các cơ quan Trung ương. Và lý do vì sao hồ sơ này bị “tuồn” ra ngoài? Không phải Chánh VP Thành uỷ Đào Tấn Bằng “tuồn ra” thì còn ai “trồng khoai đất này”.

Ngày 22/3/2017, ông Nguyễn Đăng Lâm, nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, có bức “tâm thư” dài 5 trang, với tiêu đề: “Đề nghị xem xét những biểu hiện suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố Đà Nẵng – Huỳnh Đức Thơ”.

Nói là tâm thư, nhưng thật ra nó là một đơn tố cáo, vu khống và bịa đặt. Lão thành cách mạng ở Đà Nẵng nhiều người biết “đòn độc” này của ông Lâm hòng đưa Trung ương vào “mê hồn trận”, để kỷ luật và “đánh gục” ông Thơ. Có điều, Trung ương đã biết được, ông Lâm là “bố nuôi”, người năm xưa đứng ra cưới vợ cho Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ Nhôm. Và những gì ông Lâm “tố cáo” không phải là sự thật.

Chưa dừng lại ở đó, “Phe nhóm” Đào Tấn Bằng còn tạo ra một “đơn tố cáo” ký tên bà Trần Thị Chắt, lão thành cách mạng. Lá đơn dài 7 trang, phanh phui đời tư của mẹ ông Thơ (bố ông Thơ là liệt sĩ), của gia đình bố mẹ vợ, của các cán bộ gần gũi ông Thơ. Dựng chuyện để bôi xấu gia đình liệt sĩ, đơm đặt để hạ uy tín, xúc phạm nhân cách người khác là việc làm vô đạo, là đòn đánh “dưới thắt lưng” đầy thủ đoạn hèn hạ của bọn người du côn và vô liêm sĩ.

Không thể để tình trạng “nội bộ mất đoàn kết” ngày càng nguy hiểm và kéo dài, Ủy ban Kiểm tra Trung ương vào cuộc. Sau mấy tháng điều tra, từ ngày 13 đến 16/9, tại Hà Nội, Ủy ban Kiểm tra Trung ương họp kỳ 17, do ông Trần Quốc Vượng, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương, chủ trì kỳ họp. Kết luận Bí thư Xuân Anh vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, bằng cấp có vấn đề, thiếu gương mẫu trong lối sống khi nhận 2 căn nhà và xe sang của Vũ Nhôm.

Ngày 6/10/2017, ngày làm việc thứ 3 của Hội nghị Trung ương 6 khóa 12. Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã quyết định thi hành kỷ luật Nguyễn Xuân Anh bằng hình thức: Cách tất cả các chức vụ trong Đảng và cho thôi giữ chức Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XII. Trưa hôm đó, sau khi công bố kỷ luật, Nguyễn Xuân Anh được các sĩ quan bảo vệ vòng trong hội nghị áp tải ra ngoài. Xuân Anh bước nặng nề giữa trưa Hà Nội nắng như đổ lửa.

Đó là cái kết tất yếu cho những kẻ “trẻ người non dạ” nghe theo Đào Tấn Bằng, Vũ Nhôm và “phe nhóm chính trị” tham vọng quyền lực ở Đà Nẵng.

Lê Hồng Hà

(Còn nữa)

(FB Lê Hồng Hà)

Ông Lê Duẩn từ 1973 đã lo 'bị Mao tấn công'


Một nhà nghiên cứu từ Đại học Cardiff cho rằng Leonid Brezhnev đồng ý giúp Hà Nội 'chống lại Trung Quốc' từ chuyến thăm của TBT Lê Duẩn sang Moscow năm 1973.

TBT Lê Duẩn có chuyến thăm quan trọng sang Moscow mùa hè năm 1973
Trong bài 'Why Were the Russians in Vietnam?' (Vì sao người Nga có mặt ở Việt Nam?) trên New York Times ̣(27/03/2018), Giáo sư Sergey Radchenko đã đánh giá lại quyết định của Liên Xô trong Chiến tranh Việt Nam, dựa trên các tài liệu tiếng Nga thời Xô Viết.

Nikita Khrushchev, TBT Đảng Cộng sản Liên Xô, ban đầu chỉ coi vấn đề Việt Nam hoàn toàn có tính ngoại vi, là thứ yếu so với quan hệ Xô - Trung.

Thậm chí, Khrushchev còn không tin tưởng ban lãnh đạo Bắc Việt và nói trong số họ có những kẻ 'lai Tàu' (nguyên văn là một từ miệt thị Chinese half-breeds).

Nhưng sang thời Leonid Brezhnev, vị thế của Hà Nội được coi trọng hơn.

Lý do, theo GS Radchenko, không phải vì tân TBT Đảng CS Liên Xô và người cộng sự số một, Thủ tướng Andrei Kosygin, đột nhiên yêu quý người Việt Nam, mà vì cuộc chiến Việt Nam giúp cho họ giành vị thế 'ngang với Mỹ'.

'Đôi bên cùng có lợi'

Brezhnev khi đó cùng ban lãnh đạo mới đối mặt với cuộc khủng hoảng về tính chính danh.

"Trợ giúp cho Bắc Việt Nam chống lại 'chủ nghĩa đế quốc Mỹ' sẽ giúp ban lãnh đạo Liên Xô được công nhận, trong con mắt nhân dân chính họ, và trong cái nhìn của đồng minh quốc tế, như những người thừa kế chính đáng của lá cờ lãnh đạo trong phe xã hội chủ nghĩa."

"Cũng vì chính lý do đó, Moscow cố gắng cải thiện quan hệ với Trung Quốc."

Tuy nhiên, nỗ lực của Liên Xô làm lành với Trung Quốc - Kosygin có chuyến thăm Bắc Kinh năm 1965 - đã không được Mao đón nhận mặn mà, theo GS Radchaneko.

Cùng lúc đó, theo nhà nghiên cứu chính trị từ ĐH Cardiff, Hà Nội cũng có tham vọng và tính toán để ngả về phía Moscow.

Nhu cầu thực tiễn là Hà Nội cần vũ khí và viện trợ từ Moscow.

Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc giúp cho Bắc Việt Nam quyết định rõ rệt hơn trong việc chọn Moscow dù trước đó, ông Lê Duẩn đã tỏ ra ngả về phía Bắc Kinh một cách chiến thuật.

Ban lãnh đạo Hà Nội lo ngại phong trào cực đoan (của CM Văn Hóa) khuấy lên biến động trong giới người Hoa đông đảo tại Bắc Việt Nam.

Về vị thế, Hà Nội cũng muốn vươn lên đóng vai trò lãnh đạo cách mạng XHCN ít ra là ở vùng Đông Nam Á, và không muốn chấp nhận vai trò đàn em (underling) của Bắc Kinh.

Chuyến thăm của Henry Kissinger sang Trung Quốc năm 1971 khiến Hà Nội cảm thấy 'họ đã không được tham vấn và bị phản bội".

Ông Radchenko nay cho rằng từ năm đó, Bắc Việt Nam đã muốn hoàn toàn ngả về phía Liên Xô.

"Trong chuyến thăm đến Moscow tháng 12/1971, Tướng Võ Nguyên Giáp đã đem đến thông điệp đó khi Bắc Việt Nam chuẩn bị cho cuộc chiến dịch Đông Xuân nhằm đánh cú cuối cùng vào Nam Việt Nam.

Ông Giáp hứa rằng một chiến thắng chung của Liên Xô và Bắc Việt Nam sẽ báo hiệu Hà Nội thăng tiến trong đẳng cấp lên làm lãnh đạo, và là đầu tàu của phe XHCH ở Thế giới thứ ba", Radchenko viết.

"Lãnh đạo Liên Xô đã đồng ý với sứ mệnh đó của Bắc Việt Nam sau khi ông Giáp hứa để hải quân Liên Xô có quyền dùng Vịnh Cam Ranh, khi đó vẫn do Hoa Kỳ kiểm soát."

Nhưng quan trọng hơn, trong chuyến thăm mùa hè 1973 sang Liên Xô, ông Lê Duẩn đã bày tỏ rõ rệt lo ngại về Trung Quốc.

"Ông Duẩn nói với Brezhnev ông nghĩ Mao đã chuẩn bị để xâm lăng toàn bộ Đông Dương và Đông Nam Á nếu có điều kiện chín muồi,"

"Brezhnev đã hứa sẽ giúp bảo vệ Việt Nam - lần này là chống lại nước láng giềng phía Bắc của họ."

Đầu tư danh tiếng quá đắt?

Vẫn bài báo của Sergei Radchenko cho rằng ngay từ năm đó Brezhnev đã hứa với Lê Duẩn và Phạm Văn Đồng rằng Liên Xô sẽ viện trợ cho nước Việt Nam hậu chiến để công nghiệp hóa nền kinh tế.

Mục đích của Brezhnev là để cho toàn vùng Đông Nam Á thấy lợi ích của việc đi theo con đường XHCN.

Nhà lãnh đạo Liên Xô không chỉ đồng ý xóa nợ cho Việt Nam và còn cho vay và viện trợ nhiều.

Sergei Radchenko cho rằng đến năm 1990, Việt Nam nhận hơn 11 tỷ USD viện trợ và đa số khoản này họ không bao giờ trả.

Trong thập niên 1980, viện trợ cho Việt Nam "thành gánh nặng cho kinh tế Liên Xô, góp phần khiến nước này vỡ nợ", theo ông Radchenko.

Kết luận bài viết, tác giả này cho rằng thắng lợi trong Cuộc chiến Việt Nam chỉ là chiến thắng vô ích (Pyrrhic victory), ít ra là cho Moscow.

Dù cuộc chiến đem lại tính chính danh và uy tín của một đại cường, nó đã không đem lại gì tốt đẹp cho ngân sách nhà nước.

Ông Sergei Radchenko cảnh báo sự can dự của Moscow ngày nay tại Syria, giống như chiến tranh ở Việt Nam, dễ gây ra hậu quả lâu dài tai hại cho nước Nga. 

(BBC)

Huy Đức - Đừng để VN trở thành kẻ thù của các giá trị tiến bộ


Trong lịch sử hơn 20 năm có internet (1997-2018) chưa bao giờ lợi ích quốc gia, dân tộc và tự do của người dân bị đe doạ lớn như những gì đang được chuẩn bị trong dự luật An ninh mạng.

Ngoài Prineville ở bang Oregon, Facebook hiện có bốn trung tâm dữ liệu khổng lồ ở Hoa Kỳ, hai ở châu Âu và hai ở châu Á
Điều đáng lo ngại là, Chính phủ và các đại biểu Quốc hội chưa nhận thấy nguy cơ tự cô lập mình với phần còn lại của thế giới; nguy cơ đi ngược lại những nỗ lực của Chính phủ và chống lại sự tiến bộ của người dân, nếu thông qua dự luật.

Khi thương thảo lại để ký CPTPP thay thế TPP, Việt Nam đã đồng ý từ cấp tối cao, không buộc các công ty cung cấp dịch vụ internet đặt máy chủ, lưu trữ dữ liệu tại Việt Nam. Dự luật này lách bằng cách đòi "lưu trữ tại Việt Nam các dữ liệu cá nhân của người sử dụng dịch vụ tại Việt Nam" (Google, Facebook… vẫn đang có máy chủ đặt tại Việt Nam nhưng đó là lựa chọn của họ thay vì bắt buộc).

Có cách nào để không đặt máy chủ mà lưu trữ được dữ liệu tại Việt Nam? Đòi hỏi này nếu Quốc hội bị qua mặt và thông qua sẽ trở thành vấn đề danh dự của một quốc gia trước những điều mình cam kết chứ không còn là những 'mẹo vặt' ở tầm 'trinh thám An Nam' nữa.

'Địa phương hóa dữ liệu'?

Điều đáng nói là, khi buộc các nhà cung cấp dịch vụ internet như Facebook, Google… mở văn phòng đại diện hay để dữ liệu tại Việt Nam (địa phương hoá dữ liệu) theo cách mà dự thảo này thiết kế có rất ít ý nghĩa bảo vệ an ninh quốc gia từ không gian mạng. Các quy phạm dường như chỉ nhắm tới mục đích cao nhất là gỡ những bài viết trên Blog hay trên Facebook. Các hậu quả mà quốc gia phải gánh chịu do những đòi hỏi này gây ra không hề được cân nhắc.

Theo tính toán của Trung tâm Nghiên cứu Kinh tế Chính trị Châu Âu (ECIPE), 'địa phương hoá dữ liệu' - một biện pháp rất ít quốc gia áp dụng - sẽ khiến cho GDP của Việt Nam sụt giảm 1,7%; đầu tư nước ngoài giảm 3,1 % (so với việc không yêu cầu mở văn phòng hay đặt máy chủ tại Việt Nam như hiện nay).

Chính phủ và các nhà làm luật cần tránh rơi vào cái bẫy tư duy thiển cận rằng, chi phí thực thi chỉ do Google, Facebook hay Amazon… gánh chịu. Trong tình huống phải làm vậy, gánh nặng chi phí tăng thêm sẽ bị phân bổ đến toàn bộ các doanh nghiệp Việt Nam chứ không phải các doanh nghiệp trên gánh một mình. Các lập luận cho rằng, các doanh nghiệp nêu trên "kinh doanh nhưng không đóng thuế, không làm tăng GDP cho đất nước trong nhiều năm qua" - như tài liệu gửi cho các đại biểu là những lập luận thiển cận.

Càng nhiều người dân có thể tham gia mạng xã hội, trao đổi thông tin đầu tư, kinh doanh, tiếp cận với thương mại điện tử của các doanh nghiệp công nghệ, sẽ tạo ra ảnh hưởng lan toả, tác động tích cực đến kinh tế, đặc biệt là xuất nhập khẩu.

Theo một báo cáo mà cơ quan An ninh soạn thảo cung cấp cho các đại biểu Quốc hội thì chính sách an ninh mạng của Trung Quốc, Nga, Thổ Nhĩ Kỳ…, đặc biệt là Trung Quốc, được tham khảo nhiều nhất trong dự luật này. Tuy nhiên, ngay cả những quốc gia thù địch nhất với internet đó cũng không trao cho cơ quan công an quá nhiều quyền như Dự luật mà Quốc hội Việt Nam đang thảo luận.

Dự luật định trao cho "lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an hoặc cơ quan có thẩm quyền của Bộ Thông tin và Truyền thông" có quyền yêu cầu chặn 'share', xoá các thông tin mà 'lực lượng' này cho rằng là "tuyên tuyền chống nhà nước" và "yêu cầu các nhà mạng ngưng cung cấp dịch vụ viễn thông, internet cho người có các bài viết đó".

Chỉ có toà án mới có quyền tuyên bố hành vi nào là "tuyên truyền chống nhà nước". Nếu Việt Nam có tính tới yêu cầu buộc gỡ các "fake news" (tin giả) trên mạng xã hội thì cũng chỉ nên tiến hành sau khi có phán quyết của Toà. Nếu để cho các quan chức của Bộ Công an và Bộ Thông tin đưa ra các phán quyết đó thì trong thời gian vừa qua, những sai phạm ở Bộ Thông tin (trong vụ MobiFone-AVG), ở Bộ Công an (trong vụ Vũ Nhôm, vụ các tướng chủ mưu đánh bạc…) liệu nhân dân có cơ hội mà bàn đến.

Quyền tự do cá nhân bị đe dọa?

Đặc biệt, dự luật không những không bảo đảm an ninh mà còn đe doạ quyền tự do cá nhân của người dân khi yêu cầu các công ty dịch vụ internet "cung cấp thông tin người dùng cho lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an khi có yêu cầu bằng văn bản".

Người dân không chỉ có nhu cầu được bảo vệ khỏi các mối đe doạ từ các thế lực thù địch mà còn cần được bảo vệ khỏi các mối đe doạ từ sự lạm quyền của những người thi hành công vụ. Quyền tự do cá nhân, quyền riêng tư chỉ có thể bị can thiệp khi có trát của toà. Không có một đất nước có luật pháp nào, cảnh sát lại được trao cho quyền đó.

Nên nhớ là có không ít thông tin cá nhân, người dân đã tự nguyện cung cấp khi mua vé máy bay, đặt khách sạn… chứ không chỉ khi mở tài khoản trên mạng xã hội. Những thông tin này đều được lưu giữ ở nước cung cấp dịch vụ. Vấn đề là, chưa chắc người dân - ở những quốc gia như Việt Nam - lại bị đe doạ hơn khi những thông tin của mình được lưu giữ bằng các 'cơ quan chức năng' trong nước.

Hình ảnh ông chủ Facebook, Mark Zuckenburg, phải ra điều trần trước Quốc hội Mỹ đang được sử dụng sai lệch (trong một văn bản gửi đại biểu). Mark bị nghi để lộ 87 triệu tài khoản Facebook cho Cambridge Analytica sử dụng vào các mục tiêu chính trị và thương mại [cũng như cách mà Vinaphone, Viettel… cung cấp số điện thoại cho các đại lý bán đất nền, căn hộ và bảo hiểm…] chứ không phải như cách mà các nhà dự thảo luật đang âm mưu. Nếu Mark cũng học theo FPT cung cấp dữ liệu người dùng (một số bloggers) cho cơ quan an ninh thì không cần tới Quốc hội, Mark đã nhận ngay sự tẩy chay của người tiêu dùng khắp nơi trên thế giới.

Nếu thực sự muốn bảo vệ dữ liệu, muốn tham khảo những kinh nghiệm tốt về bảo vệ người dùng, cơ quan soạn thảo không thể bỏ qua những yêu cầu bảo vệ người dùng như phải có sự đồng thuận khi thu thập dữ liệu (consent required for data collection), chấp nhận của người dùng khi chuyển, trao dữ liệu cho bên thứ ba (consent required fort transfer to third party) hay quyền được kiểm soát dữ liệu cá nhân (right to review)…. mà các nước Châu Âu hay Singapore đang áp dụng.

Tôi sẽ nói về những quy định trao rất nhiều quyền can thiệp của công an vào các công ty kinh doanh trên nền tảng internet, đặc biệt là các doanh nghiệp khởi nghiệp, trong một bài viết khác.
Phản ứng của Chính phủ?

Rất lạ là chưa thấy Chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có phản ứng gì. Hình như cơ quan tham mưu của ông hoàn toàn không nhận ra dự luật đang tạo ra các khoảng trống để giấy phép con, điều kiện kinh doanh, các loại thanh kiểm tra và nhũng nhiễu xuất hiện. Biết bao nỗ lực của Chính phủ từ đầu nhiệm kỳ chỉ cải thiện được rất ít môi trường kinh doanh. Trong khi, cách làm luật thế này đang khiến cho những cố gắng vừa qua của Thủ tướng đổ xuống sông, xuống biển.

Năm 1997, khi bắt đầu có internet, Chính phủ khi đó đã rất dè chừng khi - trong Nghị định 21 - chủ trương, "quản lý được tới đâu thì phát triển tới đó". Nhưng tới năm 2000, thì chính Bộ Chính trị đã phá vỡ nguyên tắc này, bằng cách đưa vào Chỉ thị 58, "nhu cầu phát triển internet tới đâu thì năng lực quản lý của các ngành phải theo kịp sự phát triển tới đó."

Bộ Chính trị hiện thời cũng không đòi các công ty dịch vụ internet phải đặt máy chủ trong nước, cơ quan soạn thảo đưa ra dự luật thế này là đã trái với ý chí của cơ quan lãnh đạo tối cao, Quốc hội cũng không nên 'bảo hoàng' hơn Bộ Chính trị.

Phải thừa nhận rằng, không phải là không có những tội phạm sử dụng internet để thực hiện các hành vi phạm tội. Nhưng, không ai đe doạ sự tồn vong của chế độ bằng chính những tên tham nhũng đang nắm quyền trong chế độ. Chưa chắc những 'Quan Làm Báo', 'Chân Dung Quyền Lực'… là do 'các thế lực thù địch' với chế độ vận hành.

Không chỉ mang lại biết bao tiện ích về kinh tế, internet đã giúp cho người dân thực hiện được những quyền tự do mà báo chí nhà nước không thể cung cấp. Tuy điều đó có làm cho bọn tham nhũng khó chịu nhưng đồng thời cũng mang lại cho chính quyền một gương mặt sáng sủa hơn.

Dự luật này không hề mang lại lợi ích gì cho nước cho dân, cả chính trị và kinh tế, mà chỉ giúp cho bọn tham nhũng đang bị truy đuổi hơn hai năm qua có khả năng 'lật cờ', trỗi dậy. Cho dù đã có nhiều cải cách, Việt Nam vẫn đang được thế giới xếp vào hàng các quốc gia có rất ít tự do. Đừng đi tiếp xuống đáy bằng việc thông qua dự luật này. Đừng để Việt Nam trở thành kẻ thù của những giá trị mà loài người đang coi là tiến bộ.

Huy Đức Nhà báo, Sài Gòn

* Bài thể hiện quan điểm và cách hành văn của tác giả, một cây bút tự do ở Việt Nam.

(BBC)

Người Trung Quốc 'ồ ạt mua nhà giá rẻ ở Việt Nam'


Giá nhà đất thấp hơn so với nhiều quốc gia láng giềng khiến Việt Nam trở thành địa chỉ hấp dẫn cho giới săn nhà Trung Quốc và Hong Kong.

Khách Trung Quốc đổ xô đến Nha Trang (ảnh chụp tháng 10/2017)
Tờ Bưu Điện Hoa Nam Buổi Sáng (BĐHN) ngày 23/5 cho hay giá nhà tại thành phố Hồ Chí Minh hiện trung bình khoảng 2.800 đô la Hong Kong/feet vuông (khoảng 0,1 m2), chỉ bằng khoảng 14% giá nhà trung bình tại Hong Kong, hoặc bằng 18% giá nhà tại Singapore.

Giá bất động sản cao cấp ở trung tâm thành phố Hồ Chí Minh từ 3.000 - 6.000 USD/m2, rẻ hơn một nửa so với mức giá 7.000 - 9.000 USD/m2 cho loại bất động sản tương đương ở Bangkok và rẻ hơn 10% so với ở Hong Kong.

Vì thế, Việt Nam đang nhanh chóng thu hút giới đầu tư bất động sản Hong Kong và Trung Quốc.

Người mua từ Trung Quốc, Đài Loan và Hong Kong năm 2017 chiếm 25% tổng số giao dịch của người mua nước ngoài tại Việt Nam, so với 21% năm 2016, theo số liệu của CBRE Việt Nam.

Nhu cầu mua bất động sản tại Việt Nam của người Trung Quốc trong quý đầu tiên của năm 2018 cao gấp 300% so với quý đầu tiên của năm 2017, theo ý kiến của bà Carrie Law, giám đốc điều hành của trang môi giới nhà đất trực tuyến Juwai.com, được BĐHN trích lời.

Người nước ngoài xem việc mua nhà tại Việt Nam như một cách đa dạng hóa đầu tư khi họ chỉ sở hữu tài sản hạn chế ở nước ngoài.

Ví dụ với 700 ngàn nhân dân tệ (109.781 đô la Mỹ), họ có thể mua nhà tại Việt Nam trong khi với năm triệu nhân dân tệ cũng không thể mua nổi nhà ở Úc hay Mỹ.

Giới kinh doanh nhà đất tại Việt Nam được phép bán 30% số căn hộ trong mỗi tòa nhà cho người nước ngoài vì luật cho phép người nước ngoài sở hữu căn hộ theo hợp đồng 50 năm.

Đã có nhiều tập đoàn đầu tư vào các dự án bất động sản tài Việt Nam. CapitaLand của Singapore sẽ triển khai dự án khu dân cư cao cấp De La SOL tại quận 4 TP Hồ Chí Minh, để mở bán ở Hong Kong với giá 1,8 triệu đô la HK (229,321 đô la Mỹ) cho 60-100 m2. Dự án này dự kiến hoàn thành vào quý cuối năm 2020.

Tập đoàn này đã bán được ít nhất 300 căn nhà của các dự án trước đó cho thị trường Hong Kong trong hai năm qua.

Abhinav Maheshwari, người làm việc trong ngành tài chính của Hong Kong, có vợ là người Trung Quốc, đã trả 2 triệu đô la Hong Kong để mua một căn hộ rộng 87 m2 tại TP Hồ Chí Minh.

"Chúng tôi mua nhà để đầu tư. Với sự ổn định chính trị của chính phủ xã hội chủ nghĩa, chúng tối thấy Việt Nam có khả năng phát triển giống như Trung Quốc," ông Maheshwari nói với BĐHN.

Người TQ 'gom' đất Nha Trang

Theo tờ Diễn đàn Doanh nghiệp, thời gian gần đây giá nhà ở Nha Trang tăng mạnh cho người Trung Quốc ồ ạt mua.

Tờ này cho biết người Trung Quốc đến Nha Trang qua đường du lịch, nhưng không về mà "len lỏi về các làng xã ngoại ô thành phố để mua đất, sinh sống hoạt động".

Đã xuất hiện nhiều tờ rơi rao bán nhà công khai bằng hai thứ tiếng Việt Trung ở Nha Trang.

Giá đất ở thôn Phước Lộc, xã Phước Đồng hiện là 10 triệu đồng/m2 so với 7 triệu đồng trước đây.

Tờ Người Lao Động cho hay người Trung Quốc 'núp bóng' người Việt để mua đất ở Nha Trang. Họ thuê người Việt Nam đứng tên để mua đất trị giá cả chục tỷ đồng.

Không chỉ mua đất ở thành phố Nha Trang, người Trung Quốc đổ xô gom nhà, đất ở các xã vùng ven như Vĩnh Thạnh, Vĩnh Hiệp, Vĩnh Trung.

Ông Nguyễn Văn Phúc, Giám đốc Văn phòng Đăng ký đất đai tỉnh Khánh Hòa, cho tờ Người Lao Động biết người nước ngoài được mua nhà, đất trực tiếp từ chủ đầu tư dự án nhưng không được phép giao dịch với cá nhân.

Ông cũng nói việc người Trung Quốc mua bán đất đai mà người Việt đứng tên trở nên phổ biến.

"Để ngăn chặn tình trạng này, các cơ quan chuyên trách cần tăng cường rà soát, xử lý", ông Phúc được báo Người Lao Động trích lời.

Mới đây, ông Ding Zuyu, Tổng giám đốc điều hành Tập đoàn E-House Trung Quốc hiện đang có kế hoạch đầu tư bất động sản ở TP Hồ Chí Minh, đã kiến nghị để người nước ngoài nói chung sở hữu nhà mua ở Việt Nam 100 năm, thay vì 50 năm như luật hiện hành, theo tờ Thanh Niên.

(BBC)
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑