TTHNOL
Tin Cập Nhật :
Bài Mới

Đăng bởi Lê Sơn on Tuesday, January 17, 2017 | 17.1.17


Bà Trần Ngọc Bích khẳng định sẽ không bao giờ trốn chạy và phải ở đây để bảo vệ quyền lợi của mình.
Tôi có gần 20 năm công tác pháp chế trong ngân hàng, vụ việc của ngân hàng này tôi biết rất rõ khi chưa được tái cơ cấu. Một doanh nghiệp ở TP HCM mời tôi tư vấn pháp luật và đã rất nhiều văn bản gửi đến các cơ quan có thẩm quyền đề nghị xử lý. Tôi đã có 1 buổi làm việc trực tiếp với ông Nguyễn Bá Thanh ( Trưởng Ban Nội chính Trung ương ) về một số vụ việc, trong đó có vụ việc này theo lời mời của ông Nguyễn Bá Thanh.

Nếu vụ việc được giải quyết nhanh thì hậu quả chắc chắn không đến cơ sự như thế này.

Lỗi trước hết thuộc về cơ quan quản lý nhà nước, trước đó đã thanh tra, giám sát đặc biệt ngân hàng này,...biết rõ vốn khống, cho vay khống, mất khả năng chi trả, khả năng thu hồi nợ thấp, chiêu bài lập các công ty khác nhau của thân nhân trong gia đình của HĐQT để vay nợ, đảo nợ,...biết vậy mà tại sao còn cho tái cơ cấu, mua bán chuyển nhượng cho nhau ? Vốn chuyển nhượng, vốn tăng vốn điều lệ cũng là vốn khống, tại sao lại mua lại với giá bằng 0 ? Ai chịu trách nhiệm chi trả tiền gửi, tiền nợ và thu nợ ? Có đảm bảo cân đối thu - chi - trả nợ không? Hay phải dùng đến ngân sách?

Mọi ngân hàng đều bình đẳng trước pháp luật, ngân hàng hoạt động " vay để cho vay". Người gửi tiền vào ngân hàng đã chịu sự điều chỉnh bởi Luật Phòng chống rửa tiền, vả lại nếu khi ngân hàng bị phá sản thì người gửi tiền bị khống chế bởi hạn mức chi trả theo Quy định về Bảo toàn tiền gửi.

Theo dỏi ngân hàng này mấy năm nay và quá trình điều tra, truy tố, xét xử vụ án này, chưa thấy làm rõ trách nhiệm của cơ quan quản lý nhà nước và cá nhân có thẩm quyền trong việc góp phần gây nên vụ việc nghiêm trọng này. Nếu làm đúng, làm đủ,không có tiêu cực, không vì thành tích chủ nghĩa, không vì sỹ diện che dấu yếu kém;...nghiêm khắc xử lý thu hồi nợ và trả nợ, ai vi phạm pháp luật chuyển Cơ quan điều tra, chấp nhận giải thể không để di căn lây lan " bệnh tật" sang ngân hàng khác. Kiên quyết không " phở tái" " phở chín", " cấu véo" " giao cấu", mua vịt mua gà hoặc nhượng chim đổi bướm gì với ngân hàng này. Dẹp bỏ ngay, xử lý người làm sai ngay từ đầu thì hậu quả đâu có nặng nề như vậy.

Về nguyên tắc: người gửi tiền tại ngân hàng là được pháp luật bảo hộ nếu không có chứng cứ chứng minh tiền bất hợp pháp. Ngân hàng phải trả đủ cả gốc và lãi cho họ, tổ chức nào mua lại ngân hàng này thì phải có trách nhiệm thanh toán.

xin mời quý vị xem Video : Quân Ủy Trung ương chính thức ra thông báo về cái chết của Đại tướng Phùng Quang Thanh

                 

Nếu cá nhân nào lợi dụng tiền gửi của cá nhân hay tổ chức tại ngân hàng thì họ phải tự chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Cớ chi, trong vụ án này đưa một số cá nhân có tiền gửi tại Ngân hàng CP Xây Dựng để thẩm vấn? Đừng để tình trạng này tác động đến tâm lý người gửi tiền thì hệ luỵ hệ thống ngân hàng thương mại sẽ hoạt động như thế nào khi người dân không gửi tiền vào ngân hàng?

Tôi không có ý định nói lên điều này, nhưng thấy gốc thì để nguyên, chỉ chặt cành hái lá, mà người gửi tiền có tội tình chi mô !


Trần Đình Triển

(FB Trần Đình Triển)



Xâm lược và chiếm giữ

Năm 1974, Tàu Cộng cướp Hoàng Sa của Việt Nam.

Năm 1979 – 1990 (năm có thỏa thuận Thành Đô), Tàu Cộng cướp 14.430 km2 đất đai/ lãnh thổ ở biên giới phía Bắc; 3.200 hải lý vuông (khoảng 11 ngàn km2) lãnh hải/ lãnh thổ trong Vịnh Bắc bộ của Việt nam.

Từ năm 1988 đến nay, Tàu Cộng  cướp Đảo Gạc ma, Đảo đá Chữ Thập và một số đảo khác trong quần đảo Hòang Sa của Việt Nam.

Những phần lãnh thổ này, Tàu Cộng dùng vũ lực quân sự để cướp, chiếm giữ, xây dựng thành những đơn vị hành chính và quân sự của Trung Quốc. Ngoài những tuyên bố, phản đối để lấy lệ, để yên lòng dân/lừa dân mà Người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam đã học thộc lòng, nhà nước Việt Nam của ĐCSVN không có bất kỳ một hành động ngăn cản nào. Đặc biệt, Nguyễn Phú Trọng, TBT Đảng CSVN, chưa từng một lần mở mồm ra ca thán lấy một câu. Trái lại, ông ta còn thường xuyên tìm cách biện minh cho các hành động xâm lược của Tàu Cộng.

Đối với Tàu Cộng, việc dùng vũ lực quân sự chiếm đất đai lãnh thổ  của Việt Nam như thế là đủ. Vì, Phía Bắc Việt Nam đã là lực lượng của chính họ. Phía Tây Việt Nam, nước Lào và Cămpuchia đã bị bị Tàu Cộng mua chuộc thành công. Phía biển Đông Việt Nam, Tàu Cộng cũng đã chiếm giữ các vị trí đảo then chốt, đủ để Tàu Cộng làm chủ mặt biển và bầu trời. Như vậy, Tàu Cộng đã dàn quân bao vây, khống chế Việt Nam tứ bề. Nước Việt Nam thực sự đã trở thành những chú cá cảnh chỉ có thể bơi tung tăng trong một cái chậu do Tàu Cộng để cho. Vì vậy, Tàu Cộng để cho Người phát ngôn Việt Nam tha hô la lên: “Vô cùng quan ngại”, “Yêu Cầu” và thỉnh thoảng “bật đèn xanh” cho gửi cái công hàm.


Trong một thế bao vây kín như vậy, giới chóp bu Tàu Cộng hoàn hoàn có thể yên tâm thực hiện kế sách biến Việt Nam thành một tỉnh của Tầu Cộng mà không không cần phải đem quân đi xâm lược vào lãnh thổ của Việt Nam như chúng đã từng đưa trong năm 1979 hay các triều đại trước đây của Trung Quốc.

Triệt hạ kinh tế

Trong cái chậu cá mang tên Việt Nam, dưới chiêu bài đầu tư, Tàu Cộng đã triệt hạ kinh tế Việt Nam trong hơn hai mươi năm qua. Đã dần dần từng bước, từng hợp đồng làm cho nền kinh tế Việt Nam phơi xương trơ óc. Các doanh nhân Việt Nam chỉ còn có khả năng phối hợp với chính quyền cướp đất đai, moi móc tài nguyên còn sót lại để kiếm chác, làm giầu. Ngoài ra, các doanh nhân Việt Nam không còn có khả năng sản xuất ra hàng hóa. Các doanh nghiệp chết dần chết mòn, nền kinh tế không những bị khánh kiệt trơ xương mà còn kèm thêm những khoản nợ khổng lồ với Tàu Cộng. Hơn thế, núp dưới chiêu bài đầu tư, một lực lượng binh lính, sĩ quan to lớn mang tên công nhân, nhà đầu tư người Trung Quốc đã ém ở tất cả các vị trí hiểm yếu của Việt Nam. Lực lượng này chỉ cần có lệnh của Bắc Kinh, lập tức trở thành những sư đoàn bộ binh tác chiến ngay tại chỗ, chiếm giữ lãnh thổ Việt Nam ngay tại chỗ và tiêu diệt sức chống cự của ngươi Việt Nam ngay tại chỗ.


Kịch bản bao vây và ém quân trong lãnh thổ Việt Nam đã hoàn tất. Bắc Kinh cũng như Nguyễn Phú Trọng và những lãnh đạo chóp bu của Việt Nam biết rất rõ điều này. Bởi vậy, chiến lược việc đưa Việt Nam thành một tỉnh của Tàu Cộng được Bắc Kinh, Nguyễn Phú Trọng thấy, đến lúc phải tuyến bố kế sách giai đoạn kết nhập VN vào Trung Quốc diễn ra vào năm 2020. Đó là kế hoạch đào tạo người Việt Nam thay mặt Tàu Cộng làm lãnh đạo dân Việt Nam ở hiện tại và tương lai trên mọi ngành mọi cấp, từ trong đảng đến dân, từ nhà nước đến các cơ quan cấp bộ, ngành. Kế sách này tương tự như kế sách ngày xưa của người Pháp lập ra trường đào tạo các quan cai trị xứ Đông Dương trên đất Pháp: Đào tạo ngươi Đông Dương để cai trị người Đông Dương.

Điều này đã hiện hữu ở 15 thỏa thuận và bản ghi nhớ mà Nguyễn Phú Trọng đã ký với quan thầy Bắc Kinh ngày 12/1/2017 khi Nguyễn Phú Trong vừa đặt chân tới Bắc Kinh. Sở dĩ nó được ký ngay vì các văn bản này đã được hai bên chuẩn bị và soạn thảo kỹ càng từ trước.

Trong các văn bản được ký kết, lần đầu tiên việc giáo dục, đào tạo người Việt Nam hãy yêu nước Trung Quốc, người Trung Quốc chính thức được nâng cấp lên tầm quốc gia bằng việc ký kết hợp tác giữa Đài Truyền hình Việt Nam, Đài Tiếng nói Việt Nam và NXB Chính trị Quốc gia với các “đối tác” tương đương bên Trung Quốc. Thực chất, Nguyễn Phú Trọng cùng các lãnh nhà nước CS Việt Nam đã đồng ý và quan thày Tàu Cộng đã chấp nhận đưa các bộ, các cơ quan ngang bộ của Việt Nam này thành một bộ phận trong các bộ và các cơ quan ngang bộ của Tàu Cộng như các bộ ngành khác đã là một bộ phận cấp dưới của Tàu Cộng như Bộ Quốc Phòng, Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Bộ Công thương, Ban Tư tưởng văn hóa Trung ương, vân vân từ lâu rồi.

Ngoài ba đơn vị mới trở thành đơn vị cấp dưới của bộ ban ngành của Tàu Cộng như nêu trên, còn có thêm “Bản ghi nhớ hợp tác giữa Ban Kinh tế Trung ương với Trung tâm Nghiên cứu phát triển Quốc vụ viện Trung Quốc”. Tai sao lại sát nhập đơn vị này vào thành bộ phận cấp dưới của Tàu Cộng? Lâu nay các đơn vị kinh tế của Việt Nam cũng đã thuộc bài và kinh doanh theo kiểu cách và theo hướng dẫn của Tàu Cộng. Nhưng, còn một ngành nghề kinh doanh, ở bên Tầu thì có đã lâu với mức lời lãi siêu lơi nhuận, đạt cả chục triệu đô la/ năm, nhưng nó chưa được triển khai ở Việt Nam, đó là ngành nghề kinh doanh nội tạng người và xương thịt người. Đưa Ban Kinh tế Trương ương Việt Nam hợp tác với Trung tâm Nghiên cứu của Trung Quốc là để lãnh đạo chủ chốt của đảng CSVN học ngón nghề kinh doanh này và sẽ triển khai ngay ở Việt Nam vào năm 2020.

Đây là kế sách mền, nhằm từng bước biến Việt Nam thành một tỉnh của Tàu Cộng diễn ra một cách êm đềm, không tiếng súng. Nguyễn Phú Trọng và lãnh đạo đảng CSVN cùng giới lãnh đạo chóp bu Bắc Kinh tính toán và thống nhất rằng, nếu Bắc Kinh dùng lực lượng vũ trang xâm chiếm Việt Nam, không những bị thế giới lên án mà nhất định nhân dân Việt Nam với mắt thấy rõ ràng, sẽ vùng lên cầm súng chống lại Tàu Cộng xâm lược và xô đổ luôn chế độ cộng sản Việt Nam tức thì. Nhưng, với kế sách đạo đào, sát nhập từng bước khoan dung, ngươi Việt Nam có mắt mà như mù sẽ không nhìn thấy bất kỳ một tên Tàu Cộng xâm lược nào. Với bản tính nô lệ ngàn năm, bản tính cơ hội ngàn năm chỉ muốn được không muốn mất, dân Việt Nam vẫn chỉ “bình chân như vại”, tin tưởng vào đảng và nhà nước, vui thú chuyện ăn ỉa đụ đái, chọi gà, đánh bạc, bon chen, bới móc lẫn nhau… sẽ chẳng ai có phản kháng nào rõ rệt. Đến khi Nguyễn Phú Trọng và lãnh đạo CSVN đã nhập nước Việt vào nước Tàu xong rồi, truyền thông reo vang bài hát “Đông phương hồng”, “Việt Nam Trung Hoa núi liền núi, sông liền sông”, lãnh đạo Việt Nam mới chính thức công bố: “Nước Việt Nam ta từ nay là một tỉnh của nước Mẹ Trung Hoa vĩ đại” thì người người Việt Nam mới té ngửa ra. Nhưng hỡi ôi, biết lúc này thì đã muộn.

Xin mời quý vị xem Video : Ban CHTW Đảng bất bình trước việc Tập Cận Bình bắt TBT Trọng ép Đảng CSVN theo mô hình Trung Quốc?

                 

Các văn bản nhập Việt Nam vào nước Trung Hoa giai đoạn cuối.

Tại Đại lễ đường nhân dân, ngay sau khi kết thúc hội đàm, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tập Cận Bình đã chứng kiến Lễ ký kết 15 văn kiện hợp tác giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đó là:

1 Thỏa thuận hợp tác đào tạo cán bộ cấp cao giữa Đảng Cộng sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Trung Quốc.

2 Bản ghi nhớ hợp tác giữa Ban Kinh tế Trung ương với Trung tâm Nghiên cứu phát triển Quốc vụ viện Trung Quốc.

3 Công thư trao đổi về việc hỗ trợ kỹ thuật lập quy hoạch tuyến đường sắt khổ tiêu chuẩn Lào Cai – Hà Nội – Hải Phòng.

4 Tuyên bố Tầm nhìn chung về hợp tác quốc phòng giữa Bộ Quốc phòng Việt Nam và Bộ Quốc phòng Trung Quốc đến năm 2025.

5 Hiệp định khung hợp tác cửa khẩu biên giới đất liền giữa Bộ Quốc phòng Việt Nam và Tổng cục Hải quan Trung Quốc.

6 Bản ghi nhớ về hợp tác triển khai viện trợ không hoàn lại chuyên về lĩnh vực y tế công cộng giữa Bộ Kế hoạch và Đầu tư Việt Nam với Bộ Thương mại Trung Quốc.

7 Bản ghi nhớ giữa Bộ Công Thương Việt Nam và Tổng cục Giám sát chất lượng, kiểm nghiệm kiểm dịch quốc gia Trung Quốc về việc tăng cường hợp tác trong lĩnh vực hàng rào kỹ thuật thương mại.

8 Thỏa thuận hợp tác thả giống nuôi trồng nguồn lợi thủy sinh khu vực Vịnh Bắc Bộ Việt Nam – Trung Quốc.

9 Kế hoạch hợp tác Du lịch Việt Nam – Trung Quốc giai đoạn 2017-2019.

10 Thỏa thuận hợp tác giữa Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia – Sự thật và Nhà xuất bản Nhân dân Trung Quốc giai đoạn 2017-2021.

11 Bản ghi nhớ về kế hoạch hợp tác giai đoạn 2017-2021 giữa Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam và Hội Hữu nghị đối ngoại nhân dân Trung Quốc.

12 Bản ghi nhớ hợp tác giữa Trung ương Hội Chữ thập đỏ Việt Nam và Trung ương Hội Chữ thập đỏ Trung Quốc.

13 Bản ghi nhớ về việc hợp tác làm phim truyền hình chuyên đề “Sức lôi cuốn của Việt Nam – sức lôi cuốn của Trung Quốc” giữa Đài Truyền hình Việt Nam và Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc.

14 Thỏa thuận hợp tác giữa Đài Tiếng nói Việt Nam và Đài Phát thanh quốc tế Trung Quốc.

15 Biên bản ghi nhớ giữa Ngân hàng Đầu tư Phát triển Việt Nam và Ngân hàng Phát triển Trung Quốc về việc hợp tác tài trợ dự án và cho vay song phương trung dài hạn giai đoạn 2017-2017 – TTXVN”.

Bà Đầm Xòe

(CTM)



Quân ủy Trung ương xin khẳng định các tin đồn nói trên chỉ là một phần nhỏ của vụ việc, hoàn toàn không đúng với những gì bị một số đối tượng thiếu ý thức xây dựng bóp méo, nhằm làm giảm uy tín của cá nhân các đồng chí lãnh đạo, nguyên lãnh đạo Đảng, Nhà nước, quân đội, tổn hại đến hình ảnh đất nước và con người Việt Nam nói chung, xúc phạm đến dân tộc... Vụ việc liên quan đến đồng chí Phùng Quang Thanh và một số người thân trong gia đình là do yêu cầu của công tác cán bộ, sự phân công của tổ chức Đảng. Đồng chí Phùng Quang Thanh vẫn khỏe, làm việc bình thường, sẽ sớm xuất hiện trở lại theo kế hoạch công tác trong một ngày gần đây.



Đăng ký kênh để nhận tin tức mới nhất tại đây: https://goo.gl/UdkLpW

(Tin tức Hàng ngày)


Cho đến năm 27 tuổi, đối với tôi Việt Nam vẫn chỉ có một lá cờ đỏ sao vàng. Khi biểu tình chống Trung Quốc suốt cả mùa hè năm 2011, tôi vẫn mang lá cờ đó, coi nó như thứ tượng trưng cho lòng yêu nước và khát khao tự do của mình. Tôi đã định nghĩa lá cờ đó theo cách riêng của mình mà không cần ai phải gán cho nó bất kỳ lớp nghĩa nào khác.

Biểu tình chống Tàu trước LSQ Trung Quốc tại Hamburg (16/7/2011). Nguồn: Goccomay’s Blog
Ngày rời Việt Nam đi học, tôi vẫn mang lá cờ đã từng theo tôi suốt những ngày biểu tình căng thẳng đó cùng với chiếc áo No-U. Tôi không thấy có gì mâu thuẫn giữa việc giương cờ đỏ, mặc áo No-U, biểu tình chống Trung Quốc và đòi hỏi tự do cho đất nước mình.

Rồi trong suốt 4 năm rong ruổi ở nhiều nơi trên thế giới, tôi lại có nhiều trải nghiệm đặc biệt khác: tôi gặp được những mảnh Việt Nam khác. Những mảnh đó, rất khác với cái mảnh tôi đã sống suốt 27 năm đầu đời.

Đó là cái mảnh Việt Nam của những thuyền nhân đã chết trên biển sau năm 1975, trong hành trình trốn chạy khỏi những người cộng sản. Trên Biển Đông của chúng ta ngày hôm nay không chỉ có xác của 64 chiến sĩ hải quân đã chết dưới họng súng Trung Quốc ở đảo Gạc Ma năm 1988, khi đang cố bảo vệ một lá cờ đỏ. Ngày nay, nếu đến thăm trại tị nạn cũ ở Bataan, Philippines, bạn sẽ thấy một tượng đài cờ vàng ở đó. Năm này qua năm khác, vẫn có những người tị nạn cũ trở về đứng trước lá cờ đó, xì xụp khấn vái.

Tôi có dịp đi Úc hồi năm 2014, đứng trước lá cờ vàng hai lần để chào cờ và cử hành quốc ca của Việt Nam Cộng hoà, trong hai cuộc nói chuyện với cộng đồng người Việt ở Melbourne và Sydney. Đó là lúc tâm hồn tôi tràn ngập một cảm giác rất lạ: cái cảm giác rõ ràng về một mảnh ghép khác của cái đất nước mà chúng ta tôn thờ. Tôi không thuộc bài quốc ca VNCH, tôi chỉ đứng đó, trang nghiêm như một cách tôn trọng một cộng đồng và nhìn những người xung quanh: họ đang hát một bài quốc ca bằng tiếng Việt, hùng tráng và đầy cảm xúc như bất kỳ ai khác đứng chào lá cờ đỏ.

Tôi lại có dịp sang Canada và Mỹ, nơi phần đông bà con đều tôn thờ lá cờ vàng. Tại toà soạn báo Người Việt, tờ báo tiếng Việt lớn nhất ở Mỹ, tại nhà của một chị bạn tôi rất quý mến, tại một buổi tiệc gây quỹ để phát triển các tổ chức xã hội dân sự, tất cả đều có một lá cờ vàng.

Một điều bất ngờ thú vị đến với tôi khi sang Đông Âu và phát hiện ra một lá cờ vàng nho nhỏ ở góc phòng của một người bạn trẻ, mặc dù ba đời gia đình bạn này đều ở miền Bắc và chẳng dính dáng gì tới VNCH. Hỏi ra mới biết, cậu ấy mang lá cờ này về như một cách để hiểu thêm về Việt Nam.

Họ đang từng ngày gìn giữ tiếng Việt và văn hoá Việt Nam ở nơi đất khách, đi nói những chuyện xảy ra ở Việt Nam, đi tìm cách giúp những người Việt Nam ở trong nước. Chẳng nói thì thôi, cứ nói thì toàn ra những chuyện ăn cơm nhà, vác tù và. Ai cũng một lòng mong mỏi một tương lai tốt hơn cho đất nước.

Tôi không thấy có mâu thuẫn gì giữa việc giương cao lá cờ vàng và đòi hỏi tự do, độc lập dân tộc cho Việt Nam.

Rồi tôi lại sang Ba Lan, hoà mình vào dòng người Việt Nam biểu tình chống Trung Quốc. Đó là cuộc biểu tình mà ban tổ chức không chủ trương mang bất kỳ lá cờ nào. Họ để cho người biểu tình tự chọn lấy lá cờ mà họ muốn mang. Thế là cuộc biểu tình đó rợp trời cờ EU và cờ đỏ (dĩ nhiên vì bà con Ba Lan đều từ miền Bắc đi ra), ban tổ chức chỉ có nhiệm vụ tổ chức, không can thiệp vào chuyện cờ quạt. Xong xuôi công việc, câu chuyện họ nói tới cũng chỉ loanh quanh dân chủ, tự do, nhân quyền.

Tôi cũng không thấy mâu thuẫn gì giữa việc chẳng mang lá cờ nào và việc tranh đấu cho chủ quyền và tự do cho Việt Nam.

Xin mời quý vị xem Video : Tướng lĩnh QĐ tuyên bố ủng hộ CT Trần Đại Quang chống lại sự nhượng bộ Biển Đông của TBT Trọng

                   

Sáng nay, giữa mùa đông Đài Loan lạnh chẳng khác gì mùa đông Hà Nội, tôi giở một tờ báo của người Việt ở đây ra đọc. Những hàng tin tiếng Việt chạy đủ thứ tin tức trong và ngoài nước. Rồi tôi bất ngờ khi phát hiện ra ở đầu mỗi trang báo đều có một lá cờ đỏ và hình ảnh lăng Hồ Chí Minh. Đó là khi tôi cảm thấy rõ ràng về một mảnh ghép khác của Việt Nam mà tôi chưa từng được biết: những người lao động Việt Nam di cư, những cô dâu Đài Loan vẫn đang cố giữ lấy tiếng Việt ở một nơi nói toàn tiếng Tàu.

Đất nước chúng ta rộng lớn và có nhiều mảnh ghép mà chúng ta không hề biết tới. Chỉ có mở rộng tâm hồn và trí óc của mình ra mới mong biết và hiểu được. Một cộng đồng, một quốc gia được hình thành nên và tồn tại được nhờ những người muốn chung sống và hợp tác với nhau, trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau. Thiếu điều đó, một cộng đồng, quốc gia sẽ tự tan rã.

Trịnh Hữu Long

(DCV)


Nhà thờ sắp bị đập bỏ. Ảnh nhà thờ được lấy từ trang Facebook của Lãnh sự quán Canada tại TP HCM.
Nhà thờ sắp bị đập bỏ. Nguồn ảnh: Facebook của LSQ Canada tại Saigon.
Người Do Thái có câu “Một bông lúa trĩu hạt là một bông lúa biết cúi đầu”, người Nhật Bản có câu “Người ta sẽ đập bỏ mọi thứ khi nỗi sợ hãi không được giải quyết”. Sở dĩ tôi phải nhắc đến hai câu này trong lúc nói về quyết định của nhà cầm quyền Việt Nam: Đập bỏ nhà thờ có tuổi thọ 177 năm, lớn hơn Lãnh quốc gia Canada 27 tuổi trong khi tình trạng bảo dưỡng của nhà thờ rất tốt, kết cấu nhà thờ hoàn toàn vững chắc và các hoạt động tôn giáo nơi đây vẫn diễn ra bình thường… Là vì, có hai điều mà nhà cầm quyền Việt Nam và bất kỳ nhà cầm quyền độc tài nào cũng phạm phải, đó là: Tính tự mãn, ngông cuồng và; Sự sợ hãi có căn nguyên.

Ở khía cạnh tính tự mãn, ngông cuồng, sự rỗng tuếch về văn hóa, hơn ai hết, lịch sử hơn 40 năm chiếm miền Nam và rải đều chủ nghĩa Cộng sản trên toàn cõi Việt Nam đã cho thấy người Cộng sản đã chọn từ việc đập phá toàn bộ các giá trị văn hóa vật thể cũng như phi vật thể nhằm biến văn hóa Việt Nam thành một vùng đất trắng… Đến sau giai đoạn đập phá này là giai đoạn “trùng tu”, người ta trùng tu một cách vô tội vạ và chẳng có bất chút tư duy nào về văn hóa khi đụng đến vấn đề trùng tu. Mọi thứ, khi được trùng tu xong, nó sẽ biến dạng thành một quái thai văn hóa. Và bên cạnh đó, vẫn tiếp tục đập phá những công trình tôn giáo để xóa trắng các giáo hạt, biến nó thành một loại “vùng kinh tế mới” giữa thành phố.

Ở vấn đề đập phá các đền đài miếu mạo, có lẽ cuộc đập phá dữ dội nhất ở những năm đầu và giữa thập niên 1980 đã xóa sổ đi rất nhiều di chí văn hóa vật thể và xóa trắng các loại hình văn hóa phi vật thể của miền Nam. Trong đó, các lăng tẩm ở Huế bị biến thành nhà máy xay bột cám heo, cơ sở chăn nuôi, các nhà thờ bị trưng thu để biến thành trường học. Hiện tại, trường đại học Đà Lạt, đại học kinh tế Đà Nẵng và đại học luật Sài Gòn, khu Fartima Bình Triệu là những bằng chứng sống động về việc trưng thu, biến dạng này.

Và chuyện trùng tu, từ chỗ có đường nét, có lịch sử, mang hơi thở văn hóa của thời đại thành một loại quái thái văn hóa, có lẽ kể không xiết. Hiện tại, vụ trùng tu các lăng tẩm, đàn tế trời, khuê văn các… ở Huế và trùng tu Văn Miếu Quốc Tử Giám ở Hà Nội là những vụ nổi cộm. Một khuôn hình bằng gạch men có hoa cúc nổi bên trên, có lá, có cành được đắp cách điệu hết sức đẹp và tinh tế, qua các bàn tay trùng tu, nó thành cái bánh trung thu trọc lóc. Nhưng như vậy còn đỡ hơn nhiều khi người ta ngang nhiên xóa bỏ mọi chi tiết trên vật thể và đắp vào đó những cái hoàn toàn mới và xa lạ với chính nó. Bất kì thứ gì được trùng tu bởi bàn tay các nhà trùng tu xã hội chủ nghĩa đều trở thành những quái thai văn hóa một cách thê thảm nhất!

Và hiển nhiên, vấn đề xóa sổ một khu di tích tôn giáo nào đó vẫn chưa bao giờ ngừng. Hiện tại, sau vụ xóa sổ chùa Liên Trì, sắp tới đây, nhà cầm quyền Việt Nam lại tiếp tục xóa sổ nhà thờ Thủ Thiêm. Vì sao nhà cầm quyền phải làm như vậy?

Có hai lý do: Lý do kinh tế và lý do chính trị. Nhưng thực ra, lý do chính trị chi phối mạnh hơn cả, lý do kinh tế chỉ mang tính thứ yếu. Sau khi xóa sổ giáo xứ Cồn Dầu, Đà Nẵng và Giáo xứ Đông Yên, Hà Tĩnh, lăm le xóa sổ giáo xứ Thái Hà và hiện tại là quyết tâm xóa sổ giáo xứ Thủ Thiêm, Sài Gòn… Và sẽ còn nhiều giáo xứ, nhiều ngôi chùa khác đang được nhắm đến, không phải tự dưng người ta làm vậy.

Ở những giáo xứ và các ngôi chùa bị xóa sổ cũng đang nằm trên danh sách xóa sổ, đều có đặt điểm chung là có độ tuổi lịch sử khá cao, ít nhất cũng trên 100 năm. Và đây là những ATKT theo định nghĩa của nhà cầm quyền (nghĩa là An Toàn Khu Tôn Giáo). Những nơi này được các con chiên ngoan đạo phụng thờ, tôn tạo qua nhiều thế hệ. Và không có gì khác ngoài đức tin tôn giáo cũng như sự không chấp nhận độc tài, độc đoán, cái ác… Những những ATKT này. Một khi người ta không chấp nhận độc tài, thì đương nhiên, kẻ độc tài sẽ tìm mọi cách xóa bỏ những nhóm này. Và không có cách nào tốt hơn đối với kẻ độc tài là xóa bỏ các giáo xứ.

Hơn nữa, từ ngày xưa, các vị linh mục quản xứ tiền nhân đã chọn những vùng đất có địa thế rất đẹp và thuận lợi trong việc xây dựng nhà thờ và cộng đồng tôn giáo ở đó. Khi đập bỏ những ATKT này đi, nhà cầm quyền sẽ lấy được một quĩ đất quí giá để biến nó thành một khu dân cư mới với giá thành cao nhất có thể. Và với việc này, số lợi nhuận thu về cho nhà cầm quyền, cơ hội để chấm mút, hối lộ và tham nhũng của giới quan chức địa phương không phải là nhỏ.

Những ATKT này chỉ có lý lẽ và niềm tin tôn giáo. Và trong một xã hội độc tài, man rợ, lấy lý lẽ và niềm tin tôn giáo để đấu với quyền lực công an, quân đội, với lòng tham và sự cố chấp thì vô cùng khó, bằng chứng là hầu hết các cuộc đấu tranh, những lý lẽ đã được đưa ra, thậm chí người ta kêu gào bằng lý lẽ, nhà nước vẫn cứ im lặng đập phá. Nếu một nhóm đập phá không được, người ta sẽ cho kéo đàn kéo đám từ công an tới quân đội cùng ra tay gắt máu để đập phá cho được.

Vì sao quĩ đất Việt Nam vẫn còn rất nhiều chỗ bỏ hoang hoặc nếu tính về giá trị kinh tế thì khi cho Trung Quốc thuê 50 năm, 70 năm, giá một mét vuông đất cho thời hạn dài gần thế kỉ cho thuê mua chưa được nửa ổ bánh mì thịt, người ta không nhắm đến để qui hoạch bán cho người Việt mà lại phải gây ra bất công, oan khiên và thậm chí đổ máu để lấy những khu đất đã được nhân dân xem là “đất thánh”? Chỉ cần làm một phép so sánh nhỏ này cũng đủ thấy sự mâu thuẫn và vô lý trong bài toán kinh tế về đất đai tại Việt Nam hiện nay.

Nhưng vấn đề không nằm ở yếu tố kinh tế mà lại nằm ở lĩnh vực chính trị. Nhà cầm quyền, ngoài yếu tố thù hận các tôn giáo bất tuân độc tài ra, họ còn sợ hãi. Bởi súng ống, quân đội, công an và bạo lực của nhà cầm quyền chưa bao giờ làm suy suyễn niềm tin tôn giáo, niềm tin vào cái thiện và lẽ phải của các Ki Tô hữu và các Phật tử không thuộc giáo hội nhà nước. Đây là mối bất an thường trực của Đảng, bởi hơn ai hết, các nhà độc tài thừa biết họ đã lợi dụng tôn giáo để hình thành và phát triển như thế nào và họ sẽ bị lật đổ như thế nào khi họ không còn lợi dụng tôn giáo được nữa.

Chính vì mối lo thường trực này mà nhà cầm quyền Cộng sản luôn tỏ ra ngông cuồng và tự mãn, luôn thấy họ đúng khi đập phá, xây dựng, đạp trên lý lẽ và nhân tâm. Bởi suy cho cùng, xét về tính chính danh cũng như yếu tố văn hóa nền tảng, người Cộng sản luôn ở mức zero. Chính vì vậy, một bông lúa lép trong tiến trình phát triển của nhân loại thì không bao giờ biết cúi đầu và cũng chẳng thể cúi đầu được. Và điều này còn đúng với câu nói của người Nhật, “Người ta sẽ đập bỏ mọi thứ khi nỗi sợ hãi không được giải quyết”.

Xin mời quý vị xem Video : Tin Wikileaks tiết lộ: Cựu TTg Nguyễn Tấn Dũng đã đưa người thân & toàn bộ tài sản ra nước ngoài?

                  

Bởi hiếm có chế độ chính trị nào đã lợi dụng tôn giáo, đạp bỏ tôn giáo và ngông cuồng trong hành xử với tôn giáo hơn chế độ chính trị không có nền tảng về niềm tin, không có cái lõi văn hóa và không có ý thức dân tộc. Việc đập phá, xóa sổ mọi di chỉ văn hóa, tôn giáo sẽ mãi mãi là một phần hoạt động trong quá trình tồn tại của kẻ độc tài. Nhân dân yêu công lý sẽ không chấp nhận điều đó, nhưng không chấp nhận không có nghĩa là nhà nước chịu bó tay. Vấn đề là không chấp nhận bằng cách nào, bằng hành động nào mới quan trọng. Rất tiếc là hầu như các hoạt động tâm linh, niềm tin của người Việt vẫn còn ở dạng thô sơ, đơn lẻ, nếu không muốn nói là nó quá thô sơ và đơn lẻ bởi thiếu sự cộng hưởng và nương tựa.

Thử hỏi, nếu các giáo xứ biết nương tựa nhau để che chở nhau, các tôn giáo biết nương tựa nhau để che chở nhau thì nhà cầm quyền có dám làm những gì lâu nay họ đã 

VietTuSaiGon

(Blog RFA)


Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe (trái) và người đồng cấp bên phía Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc đang duyệt đội danh dự tại Phủ Chủ tịch, Hà Nội, Việt Nam, ngày 16 tháng 01 năm 2017.
Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe (trái) và người đồng cấp bên phía Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc đang duyệt đội danh dự tại Phủ Chủ tịch, Hà Nội, Việt Nam, ngày 16 tháng 01 năm 2017.
Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe trong chuyến thăm đến Việt Nam hôm 16/01 đã cam kết viện trợ cho nước này 6 tàu tuần tra mới.

Việt Nam là điểm đến cuối cùng của ông Abe trong chuyến đi thăm một loạt nước trong khu vực, nơi Nhật Bản đang khẳng định vai trò lãnh đạo, trong bối cảnh Trung Quốc ngày càng gia tăng sức ảnh hưởng, cũng như Mỹ đang có những thay đổi về chính sách một cách khó đoán khi Tổng thống tân cử Donald Trump nhận chức.

“Chúng tôi mạnh mẽ ủng hộ Việt Nam củng cố năng lực chấp pháp trên biển,” ông Abe nói trong khi nhấn mạnh rằng những tranh chấp tại Biển Đông cần được giải quyết thông qua đối thoại, tuân thủ luật pháp quốc tế.

Trung Quốc tuyên bố chủ quyền lên phần lớn diện tích Biển Đông, khu vực giao thông biển huyết mạch, là nơi lưu thông của khối lượng hàng hóa lên tới 5 ngàn tỉ đô la mỗi năm. Việt Nam cũng như bốn nước khác cũng tuyên bố chủ quền trên vùng biển vốn được cho là giàu tài nguyên dầu lửa và khí đốt.

Tokyo không có tham vọng lãnh hải tại khu vực, tuy nhiên bày tỏ lo ngại về sức mạnh quân sự ngày càng tăng của TQ trên những tuyến đường biển này. Nhật Bản cũng có tranh chấp với TQ tại một chuỗi đảo trên biển Đông Trung Hoa.

Việt Nam sẽ được cấp một khoản vay ưu đãi để mua sáu tàu tuần tra mới có tổng trị giá 338 triệu đô la, một quan chức Nhật Bản nói. Vẫn chưa rõ liệu khi nào 6 chiếc tàu này được bàn giao, nhưng trước đó Nhật Bản đã đồng ý viện trợ cho Việt Nam 6 tàu tuần tra cũ.

Trong khi Phillipines dưới thời của Tổng thống Rodrigo Duterte tỏ ra sẵn sàng xích lại gần hơn với Trung Quốc, xa rời đồng minh truyền thống là Mỹ, thì Việt Nam là một trong số ít quốc gia trong khu vực có vẻ sẵn sàng đối đầu với Trung Quốc.

Những câu hỏi dành cho ông Trump

Những câu hỏi đặt ra cho chính sách của Hoa Kì tại châu Á một lần nữa được nêu lên trong tuần qua sau khi ứng viên cho vị trí Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson nói rằng TQ cần chấm dứt xây dựng các đảo nhân tạo tại Biển Đông, và rằng cần phong tỏa những hòn đảo đó.

Xin mời quý độc giả xem Video ;Quân Ủy Trung ương chính thức ra thông báo về cái chết của Đại tướng Phùng Quang Thanh

              

Bất chấp những khác biệt còn tồn tại, Việt Nam vẫn duy trì một đường hướng ngoại giao gắn bó với Trung Quốc. Tuần trước, hai nước đã đồng ý kiểm soát các tranh chấp hàng hải, giữ gìn hòa bình, ổn định.

Việt Nam và Nhật Bản đều là những nước ủng hộ mạnh mẽ hiệp đinh Thương mại xuyên Thái Bình Dương (TPP), vốn có nguy cơ bị đình trệ sau khi ông Trump hứa sẽ rút Hoa Kỳ ra khỏi hiệp định này.

Tại Hà Nội, ông Abe nhấn mạnh tầm quan trọng của TPP, cũng như những hiệp định tự do thương mại khác, nhưng không cho biết thêm chi tiết.

(VOA)
 
Top ↑ Copyright © 2010. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Welcome to Tin Tức Hàng Ngày