TTHNOL
Tin Tức Cập Nhật 24/7
Bài Mới

Đăng bởi Elvis Ất on Wednesday, September 20, 2017 | 20.9.17


Mặc dù bao gồm nhiều sự kiện đáng quan ngại – phóng tên lửa đạn đạo, thử nghiệm vũ khí hạt nhân, tập trận và những cuộc đấu khẩu vô nghĩa – nhưng cuộc “khủng hoảng” Bắc Triều Tiên trong những tháng gần đây chủ yếu là một sô diễn được sáng tạo nên.


Một năm trước, khả năng Bắc Triều Tiên bắn tên lửa mang đầu đạn hạt nhân vào Hoa Kỳ về cơ bản là bằng không; họ không có khả năng mở một cuộc tấn công như vậy. Nhưng Bình Nhưỡng đã đạt được những tiến bộ công nghệ kể từ đó.

Nhưng bất chấp những gì một số nhà phân tích tin tưởng, một số người khác cho rằng không có bằng chứng rõ ràng và công khai nào cho thấy Bắc Triều Tiên có một tên lửa với tầm bắn đủ để tấn công lục địa Hoa Kỳ, một đầu đạn hạt nhân đủ nhỏ để gắn lên nó, cũng như công nghệ che chắn để đảm bảo đầu đạn hạt nhân chịu được nhiệt và áp suất không khí khi quay trở lại bầu khí quyển.

Điều đó không có nghĩa là sô diễn vô hại.

Nhưng ngay cả khi Bắc Triều Tiên có được những năng lực kỹ thuật này, khả năng mà họ có thể tấn công Hoa Kỳ bằng một tên lửa hạt nhân sẽ vẫn cực kỳ thấp, vì một lý do quan trọng: nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Un, như cựu giám đốc kiểm soát vũ khí của chính quyền Obama Jon Wolfsthal đã lý giải trong một phúc trình chi tiết, không điên rồ cũng không muốn tự sát.

Nhà lãnh đạo Bắc Triều Tiên biết chế độ của ông ta sẽ bị xóa sổ trong vòng vài giờ đồng hồ (có thể là vài phút) nếu ông ta sử dụng vũ khí hạt nhân. Khoảng 1.590 đầu đạn hạt nhân được triển khai trên các tên lửa đạn đạo và máy bay ném bom của Mỹ đảm bảo kết cục đó sẽ xảy ra. (Theo một báo cáo có uy tín nhất về vấn đề này, Bắc Triều Tiên đã mua được vật liệu phân hạch để chế tạo được chỉ từ 10 đến 20 đầu đạn hạt nhân).

Cũng khó có khả năng Mỹ sẽ tiến hành một cuộc tấn công quân sự phòng ngừa – thông thường hay hạt nhân, vào Bắc Triều Tiên, bởi vì làm như vậy gần như chắc chắn sẽ dẫn tới hàng trăm ngàn thương vong ở Hàn Quốc, và có lẽ nhiều hơn nữa.

Ngay cả khi không sử dụng vũ khí hạt nhân, Bắc Triều Tiên có thể bắn hàng ngàn quả rocket và đạn pháo trong những giờ đầu của cuộc chiến, một cuộc bắn phá của chất nổ thông thường có thể, như các kênh thông tin của nhà nước Bắc Triều Tiên đe dọa, biến Seoul thành một “biển lửa”. Bình Nhưỡng cũng có các kho đạn pháo và đầu đạn rocket chứa vũ khí hóa học khổng lồ, và do đó cũng có khả năng biến thủ đô của Hàn Quốc thành một biển sarin và khí thần kinh VX.

Nếu xét thực tế không thể chối cãi được của tình trạng răn đe lẫn nhau này, cuộc khủng hoảng “Bắc Triều Tiên” năm 2017 có thể được xem như là một sô múa rối của ông Kim và ông Trump nhằm phục vụ cho mục đích quan hệ công chúng của riêng họ.

Tuy nhiên, đó là một trò chơi nguy hiểm.

Cách tốt nhất để giảm bớt mối đe dọa của một cuộc chiến tranh vô tình gây ra bởi cuộc “khủng hoảng sân khấu” được sáng tạo ra ở khu vực Đông Bắc Á là thuyết phục những diễn viên chính – các quý ông Kim và Trump – rằng màn trình diễn mà họ đưa ra là không thể tin được và họ không có khả năng đạt được những gì mình muốn.

Vì vậy, tôi đề xuất cách tiếp cận tốt nhất tiếp theo: Các nhà báo nên ngừng viết và đưa tin về tình hình Bắc Triều Tiên như thể mọi thứ đã thay đổi và chiến tranh đang rất gần.

Bắc Triều Tiên đã cố gắng phát triển một kho vũ khí hạt nhân khả dụng trong nhiều năm. Cuộc thử nghiệm hạt nhân dưới lòng đất gần đây nhất của họ có sức công phá cao hơn các vụ nổ trước đó, tương đương với sức nổ của hơn 100,000 tấn TNT, nghĩa là mạnh gấp 4 đến 5 lần sức công phá của quả bom nguyên tử thả xuống Nagasaki.

Rõ ràng, các vụ thử nghiệm bom nguyên tử và tên lửa đạn đạo của Bắc Triều Tiên là những sự kiện quan trọng mà các phương tiện truyền thông quốc tế phải tường thuật. Nhưng cảm giác khẩn cấp mà các phương tiện truyền thông thế giới dành cho “cuộc khủng hoảng” thực tế lại là một nhân tố khuếch trương nó, từ đó tạo ra những cơ hội cho các tính toán sai lầm và chiến tranh.

Tình hình Bắc Triều Tiên có thể bắt đầu tiến hóa thành một tình thế ngoại giao khó khăn kéo dài để hướng tới một giải pháp có thể chấp nhận được nếu có nhiều nhà báo hơn không quá thổi phồng màn trình diễn múa rối của Kim và Trump và tập trung vào thực tế: Bắc Triều Tiên là một quốc gia nhỏ bé và nghèo khó có thể ngay lập tức biến mất nếu nó phát động một cuộc tấn công nghiêm trọng nhằm vào Hoa Kỳ, và do đó xác suất của cuộc tấn công như vậy là hoàn toàn không đáng kể. Thiếu một môi trường truyền thông khuyến khích nhận thức về khủng hoảng, khả năng tấn công phủ đầu của Mỹ cũng sẽ rất nhỏ.

Các nhà báo không thể làm cho các nhà lãnh đạo Mỹ và Bắc Triều Tiên hành xử một cách có trách nhiệm. Nhưng các phương tiện truyền thông có thể giúp độc giả hiểu rằng cuộc “khủng hoảng” Triều Tiên thực sự chỉ là một cuộc đối đấu trên bán đảo Triều Tiên. Đó là một sô diễn múa rối ầm ĩ nhưng không mấy hiệu quả, và là một sự thay thế đáng tiếc cho các hoạt động ngoại giao chuyên nghiệp.

Nguồn: John Mecklin, “North Korean ‘crisis’ just a puppet show”, Reuters, 13/09/2017.

Biên dịch: Trương Dũng Thuyết | Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp

John Mecklin là Tổng biên tập của tờ Bulletin of the Atomic Scientists (Bản tin của các nhà khoa học nguyên tử).

(Nghiên Cứu Quốc Tế)


Vào ngày 14 tháng Chín Đảng Việt Tân, trụ sở tại Hoa Kỳ, ra thông cáo báo chí cho biết một đảng viên của đảng này bị nhân viên an ninh Việt Nam tạt acid tại thủ đô Phnom Penh, Cam Pu Chia.

Lực lượng an ninh Việt Nam tại một phiên tòa xử một người nông dân đòi đất vào tháng 11 năm 2016.
Lực lượng an ninh Việt Nam tại một phiên tòa xử một người nông dân đòi đất vào tháng 11 năm 2016.
Đây là lần thứ hai trong thời gian vài tháng cơ quan an ninh Việt Nam bị cáo buộc là có những hoạt động phi pháp tại nước ngoài.

Vào cuối tháng 7, ông Trịnh Xuân Thanh một cựu quan chức Việt Nam đang xin tị nạn tại Đức bị phía Berlin cho là bị an ninh Hà Nội sang bắt cóc ông này.

Theo ông Hoàng Tứ Duy, phát ngôn nhân của Đảng Việt Tân, thì vào tối ngày 2 tháng Chín, bốn thành viên của đảng Việt Tân đang đi ngoài đường ở thủ đô Phnom Penh thì bị kẻ lạ ngồi trên xe gắn máy tấn công bằng acid. Một trong bốn người là ông Nguyễn Ngọc Đức, có quốc tịch Pháp bị thương nặng phải đưa về Pháp điều trị.

Chúng tôi có bằng chứng là có bàn tay của an ninh đằng sau vụ này.-Ông Hoàng Tứ Duy, Đảng Việt Tân.
Sau khi cáo buộc của đảng Việt Tân được đưa ra chúng tôi có liên lạc với Bộ Nội vụ Cam Pu Chia, để hỏi về khả năng có nhân viên an ninh của Việt Nam hoạt động ở nước này, nhưng email bị trả về, không liên lạc được.

Còn phát ngôn nhân Đảng Việt Tân, ông Hoàng Tứ Duy, nói với chúng tôi:

“Chúng tôi có bằng chứng là có bàn tay của an ninh đằng sau vụ này. Vào lúc này thì chúng tôi xin chưa chia sẻ thông tin đó, nhưng đó là những bằng chứng cụ thể về vai trò của an ninh cộng sản Việt Nam.”

Ông Hoàng Tứ Duy nói thêm rằng đây là lần đầu tiên đảng viên Việt Tân bị tấn cộng trên một lãnh thổ nằm ngoài Việt Nam.

Một đảng chính trị khác cũng có cơ sở tại hải ngoại là đảng Vì Dân thì nói rằng họ đã bị tấn công bên ngoài lãnh thổ Việt Nam trước đây. Bà Anh Trinh, một ủy viên trung ương của đảng này nói rằng vào năm 2013, Chủ tịch đảng này là ông Nguyễn Công Bằng khi đang hoạt động nhân đạo tại thủ đô Cam Pu Chia cũng đã bị tấn công bằng dao, thủ phạm chạy thoát, và đại diện chính quyền sở tại có hứa làm sáng tỏ vụ việc nhưng cuối cùng không có kết quả gì.

Chúng tôi có hỏi một người Việt Nam đang làm đại lý du lịch tại Cam Phu Chia về hoạt động của cơ quan an ninh Việt Nam tại đây thì người này nói là không thấy gì đặc biệt.

“Tôi không biết những chuyên đó, tôi qua đây chỉ sinh sống kiếm tiền thôi, những vấn đề đó tôi không rành, mà tôi thấy vấn đề an ninh bình thường chứ không thấy gì, người Việt Nam qua đây sinh sống bình thường.”

Nhưng theo bà Anh Trinh thì hoạt động của cơ quan an ninh Việt Nam tại xứ Chùa Tháp rất mạnh, bà cho biết rằng sau khi rời khỏi Việt Nam một thời gian, trở lại hoạt động tại Cam Pu Chia, bà đã bị chính nhân viên an ninh Việt Nam từng bắt giữ bà tại Việt Nam, theo dõi bà tại Cam Pu Chia.

Bà nói tiếp rằng cơ quan an ninh Việt Nam có thể tổ chức một mạng lưới chỉ điểm trong cộng đồng người Việt sinh sống tại Cam Pu Chia:

“Những người dân có thể vì tiền, họ bị mãnh lực đồng tiền chi phối đời sống của họ, làm cho họ có thể trở thành chỉ điểm. Mà nếu mình không khéo thì các tổ chức hoạt động cho nhân quyền dân chủ có thể lọt vào lưới của họ, lộ những kế hoạch của mình. Đó là những kinh nghiệm mà tổ chức của tôi đã trải qua.”

Những người dân có thể vì tiền, họ bị mãnh lực đồng tiền chi phối đời sống của họ, làm cho họ có thể trở thành chỉ điểm.-Bà Anh Trinh, Đảng Vì Dân.
Liên quan đến chuyện hoạt động của cơ quan an ninh Việt Nam ở nước ngoài, gần đây chuyện gây chú ý công luận nhiều nhất là việc cơ quan an ninh Việt Nam được cho là đã bắt cóc một nguyên cán bộ cao cấp của nhà nước Việt Nam tại Đức là ông Trịnh Xuân Thanh khi ông này đang xin tị nạn tại Đức. Ông Trịnh Xuân Thanh vốn bị cáo buộc tội tham nhũng tại Việt Nam, và vụ việc này đã gây căng thẳng về ngoại giao giữa Đức và Việt Nam cho đến nay.

Một người Việt Nam sống tại Đức là ông Lê Trung Khoa, nhà báo đầu tiên đưa tin vụ bắt cóc ông Thanh, có viết trên trang Facebook của ông rằng ông bị một số người Việt Nam theo dõi ông tại Đức.

Trở lại chuyện đảng viên Việt Tân bị tấn công tại Cam Pu Chia, chúng tôi có gọi đến Đại sứ quán Việt Nam tại Hoa Kỳ để hỏi về vụ việc thì được trả lời:

“Hiện nay chúng tôi không có thông tin gì về chuyện đó.”

Theo ông Đặng Xương Hùng, nguyên là một nhà ngoại giao Việt Nam tại châu Âu đang tị nạn chính trị tại Thụy Sĩ, thì những hoạt động của cơ quan an ninh Việt Nam chưa chắc đã được thông báo cho các cơ quan ngoại giao ở nước ngoài.

Kính Hòa

(RFA)


Một quan chức Đảng Cộng sản Trung Quốc nói với Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hôm 19 tháng 9 tại Hà Nội rằng đảng cộng sản hai nước có chung một vận mệnh và cả hai quốc gia có tiềm năng lớn lao trong hợp tác kinh tế.

Ông Lưu Vân Sơn, Bí thư Ban Bí thư Trung ương ĐCS Trung Quốc (bên trái) và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ở Hà Nội hôm 19/9/2017
Ông Lưu Vân Sơn, Bí thư Ban Bí thư Trung ương ĐCS Trung Quốc (bên trái) và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ở Hà Nội hôm 19/9/2017
Tân Hoa Xã trích lời ông Lưu Vân Sơn, Ủy viên Ban thường vụ Bộ  Chính trị, Bí thư Ban Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc  nói rằng cả hai đảng đều có chung một vận mệnh với ý nghĩa chiến lược. Ông Lưu cũng nói sự phát triển bền vững của mối quan hệ song phương sẽ giúp củng cố vị trí lãnh đạo của hai đảng cộng sản vì quyền lợi của hai đảng và người dân hai nước.

Tân Hoa Xã trích lời ông Lưu Vân Sơn trong cuộc gặp với Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói rằng hai bên sẽ điều tiết hợp lý, kiểm soát tốt những khác biệt để tạo môi trường thuận lợi cho hợp tác song phương.

Ông Lưu Vân Sơn hiện ở thăm Việt Nam từ ngày 18 tháng 9 đến 21 tháng 9 theo lời mời của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Hôm 18 tháng 9, ông Lưu Vân Sơn cũng có cuộc gặp Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Tại cuộc gặp này, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng khẳng định quan điểm nhất quán của Đảng và Nhà nước Việt Nam là hết sức coi trọng mối qun hệ với Trung Quốc, mong muốn quan hệ hai nước luông phát triển lành mạnh.

Báo chí trong nước trích lời lãnh đạo hai nước nói rằng cả hai bên đã trao đổi thẳng thắn, chân thành, cởi mở và thực chất để giải quyết các vấn đề trong quan hệ song phương.

Vấn đề tranh chấp biển Đông giữa hai nước không thấy được báo chí nhà nước của cả hai bên đề cập đến trong các cuộc gặp cấp cao lần này.

Hồi tháng 7 vừa qua, Trung Quốc đã gây sức ép bắt Việt Nam phải ngưng khoan tìm dầu khí ngoài khơi biển Đông mà Trung Quốc cho rằng thuộc chủ quyền của nước này.

Hiện Trung Quốc đang đòi chủ quyền phần lớn diện tích biển Đông, nơi Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan cũng đòi chủ quyền.

(RFA)


Vietnam Cali Today News – Những lãnh đạo cao cấp trong bộ máy chính quyền CSVN như ông Đinh La Thăng, cựu Ủy viên Bộ Chính trị, cựu Bí thư Thành ủy Sài Gòn và Nguyễn Xuân Anh không bao giờ tin rằng, đến một ngày họ lại trở thành nạn nhân của bộ máy tuyên truyền của đảng CSVN. Thế nhưng, mọi chuyện đều có thể xảy ra trong chế độ độc tài khi có những cuộc thanh trừng nội bộ, bất kỳ ai không cùng phe nhóm đều có thể trở thành nạn nhân của nền báo chí công cụ.

Photo Credit: VTC
Những ngày đầu khi ông Đinh La Thăng từ Hà Nội vào Sài Gòn để ngồi vào chiếc ghế Bí thư Thành ủy, dường như tất cả các tờ báo trong Nam đề cử phóng viên đi theo ghi hình. Nhất cử nhất động của ông này đều được đăng lên báo nhằm tung hô. Từ trò mèo đi vớt bèo, việc lạm quyền yêu cầu Vinamilk phải thu mua sữa của nông dân Củ Chi, rồi đến cả việc cách chức một vài cán bộ đồng loạt đều được đăng lên báo để tâng bốc. Thời điểm đó, Đinh La Thăng như ngôi sao lấp lánh, tỏa sáng trên bầu trời chính trị vốn luôn ảm đạm ở Việt Nam.

Được sự tung hô của báo chí công cụ, ông Thăng bắt đầu mắc bệnh hoang tưởng, nên nghĩ mình là ngôi sao. Ông quên mất ghế Bí thư Thành ủy Sài Gòn luôn là sự thèm muốn của rất nhiều Ủy viên Bộ Chính trị khác nhưng để ngồi vào được đó đòi hỏi phải có phe cánh thật mạnh. Đang trong cơn ngất ngây như bọn nghiện lên cơn phê, ông Thăng quên luôn mất mình là ai. Trong một lần xuống Khu Chế xuất Tân Thuận, ông đã hỏi Công đoàn có bao giờ tổ chức đình công cho công nhân chưa? Đình công vẫn luôn là vấn đề nhạy cảm đối với chế độ CSVN. Ông Thăng đang phê nên lỡ đụng vào phần nhạy cảm. Từ sau khi đụng vào chỗ nhạy cảm đó, cộng thêm sự đánh phá từ các “thế lực thù địch” trong nội bộ đảng, cuộc đời của anh Thăng trở nên tối thui như cái tiền đồ của chị Dậu, mà cũng là của đất nước.

Photo Credit: soha
Những tờ báo ngày xưa từng cắt cử phóng viên hàng ngày theo dõi từng bước đi, từng cử chỉ của Đinh La Thăng ngày xưa để tung hô, bợ đỡ, thì nay, cũng chính những tờ báo đó tung ra những bài viết nặng ký nhấn chìm luôn cả sự nghiệp chính trị của ông. Bây giờ, đố thấy tờ báo nào có được một bài nói về ông cho đàng hoàng, ngoài những điều chửi bới, lôi ra cả một loạt sai phạm mà ông mắc phải từ nhiều năm trước.

Lỗi ấy từ đâu ra? Chẳng phải tất cả những sai phạm ấy đã có từ trước khi ông được trúng vào Bộ Chính trị? Công tác chuẩn bị nhân sự đến đâu lại để cho một người mắc nhiều sai phạm như thế lại ngồi chung với người thanh liêm như cụ Nguyễn Phú Trọng? Những sai phạm ấy sao không xử trước đây, mà chờ đến khi ông Thăng ngồi vào ghế Bí thư thành ủy Sài Gòn thì mới lôi ra?

Có cả hàng đống câu hỏi đưa ra, nhưng đã hỏi tức là tự trả lời rồi.

Tương tự như Đinh La Thăng, Nguyễn Xuân Anh trở thành nạn nhân của nền báo chí công cụ. Ngày Xuân Anh trở thành Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, rất nhiều tờ báo tung hô anh. Anh trở thành tấm gương sáng để thế hệ trẻ noi theo. Trong diễn đàn với giới trẻ, Anh khuyên họ đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của mình, cố đeo đuổi rồi sẽ được kết quả như mong muốn. Anh quên rằng, giới trẻ có xuất thân khác anh, nhất là với giới trẻ có tôn giáo là Công giáo, họ còn bị chế độ này kỳ thị nặng nề hơn. Đít của Xuân Anh chắc chắn sẽ chẳng bao giờ ngồi vào được ghế Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, nếu không phải là con của cựu Ủy viên Bộ Chính trị, cựu Chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra Trung ương Nguyễn Văn Chi. Nhờ có cha làm nền tảng, Xuân Anh bước mạnh vào sự nghiệp chính trị và lên như diều…phải gió. Anh lên cao quá, Anh bay xa quá nên Anh cứ tưởng mình là Nguyễn Bá Thanh, cả Đà Nẵng là của mình, chỉ có con chim trong quần mới của…Huỳnh Đức Thơ. Nhưng, bản lĩnh của Anh không có, chỉ qua vài trận đánh, Anh đã nhận phải thất bại nặng nề, kéo theo đó là sự ra đi của Huỳnh Đức Thơ như chúng ta đã biết trong kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương.

Từ khi có kết luận, báo chí đồng loạt đổ xô vào đánh Xuân Anh. Đang từ trên mây, Anh rớt xuống cây và bây giờ là đang dưới đáy. Những tờ báo đẩy Anh xuống đáy không ai khác chính là những tờ đã thổi Anh lên mây. Cuộc đời thiệt nghiệt ngã và đắng cay.

Một trong những sai phạm của Xuân Anh theo kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương là “sử dụng bằng cấp không đúng quy định”. Điều này cũng phần nào giống như số phận của Đinh La Thăng. Bằng cấp của Nguyễn Xuân Anh đã nộp cho cơ quan có trách nhiệm từ lâu, nếu thấy không đúng quy định lý ra phải phanh phui từ lâu, nhưng tại sao lại để đến bây giờ mới lôi ra? Vì rằng, tất cả đảng viên CSVN đều có sai phạm, chỉ là những sai phạm đó được giấu đi, nó chỉ bị phanh phui chỉ khi có đấu đá để phục vụ mục đích thanh trừng.

Tuy nghiệt ngã nhưng đó là lẽ thường trong một chế độ mà báo chí chỉ là công cụ. Độc giả cũng đang phát sướng lên vì hàng ngày thấy hết cán bộ này, đến lãnh đạo khác thay nhau xộ khám hoặc bị phanh phui dính đến sai phạm. Họ cho rằng cuộc chiến chống tham nhũng, “đả hổ diệt ruồi” là có thật, là quyết tâm của đảng cướp chính quyền nay đang cầm quyền. Thật sự, tất cả chỉ là những trò mèo làm bình phong, nhằm che đậy cho sự thanh trừng phe phái mà cốt lõi là giành lại chiếc bánh quyền lợi, quyền lực về tay mình.

Báo chí trong chế độ độc tài Cộng sản chỉ làm theo chỉ thị từ Ban Tuyên giáo Trung ương. Một chỉ thị bằng miệng hay văn bản tất cả các tờ báo, truyền thanh, truyền hình phải nhất nhất tuân theo. Thế nên, cho dù có cả ngàn tờ báo, hàng trăm đài phát thanh, truyền hình khắp cả nước nhưng chỉ có một ông tổng biên tập duy nhất. Cả Đinh La Thăng, Nguyễn Xuân Anh trở thành mục tiêu đả phá từ phe cánh trong nội bộ đảng CSVN để răn đe đối thủ.

Nguoi Quan Sat

(Cali Today News)


 Xem ra chính trị vẫn là lãnh vực nhạy cảm mà ngay cả bà Phạm Chi Lan cũng chỉ đề cập "bằng hình ảnh".


Thông tin về hàng loạt sai phạm của đương kim bí thư Thành ủy Đà Nẵng vào cuối giờ chiều hôm 18-9 cho thấy tình hình chính trị ở Việt Nam tiếp tục mất ổn định. Nói như chia sẻ vào chiều 17-9 của bà Phạm Chi Lan tại buổi gặp gỡ với các thế hệ sinh viên Đại học Ngoại Thương, tổ chức tại Dinh Thống Nhất, “chính trị không ổn định thì đừng nói đến cách mạng công nghiệp 4.0”.

Doanh nhân Nguyễn Thành Nam – người đã góp phần làm nên thương hiệu FPT trong lãnh vực công nghệ tin học, thực thà nói rằng ông chưa bao giờ hiểu cụ thể cách mạng công nghiệp 4.0 là gì cả.

“Cách mạng công nghiệp đầu tiên sử dụng năng lượng nước và hơi nước để cơ giới hóa sản xuất. Cuộc cách mạng lần 2 diễn ra nhờ ứng dụng điện năng để sản xuất hàng loạt. Cuộc cách mạng lần 3 sử dụng điện tử và công nghệ thông tin để tự động hóa sản xuất. Bây giờ, cuộc cách mạng công nghiệp thứ tư đang nảy nở từ cuộc cách mạng lần ba, nó kết hợp các công nghệ lại với nhau, làm mờ ranh giới giữa vật lý, kỹ thuật số và sinh học”. Bà Phạm Chi Lan đã dẫn lại lời của ông Klaus Schwab, người sáng lập và chủ tịch điều hành Diễn đàn Kinh tế Thế Giới.

Theo bà Phạm Chi Lan (cựu sinh viên khóa 2 Đại học Ngoại Thương), thì điều kiện đầu tiên để có thể bước vào kỷ nguyên của cách mạng công nghiệp 4.0 là chính trị của một quốc gia phải ổn định. Tuy nhiên đây cũng là nội dung mà bà Phạm Chi Lan chỉ lướt qua bằng slide trên màn hình, mà không phân tích cặn kẻ với những người trẻ ngồi nghe bên dưới.

Xem ra chính trị vẫn là lãnh vực nhạy cảm mà ngay cả bà Phạm Chi Lan cũng chỉ đề cập "bằng hình ảnh".

Ông Nguyễn Thành Nam thì nói rằng “đến nay trong khi các cây đa cây đề còn đang thảo luận về cách mạng công nghiệp 4.0, thì đã có một thế hệ các thanh niên làm “cách mạng chui”. Cuộc cách mạng ấy, nếu có, chắc sẽ không bắt đầu từ trên xuống, theo một chỉ đạo hay đề án nào, mà từ những sự ngoài quy luật ở dưới lên”.

Ông Nguyễn Thành Nam muốn nói đến Flappy Bird (tạm dịch là “chú chim vỗ cánh”) của Nguyễn Hà Đông, được bảo tàng Victor & Albert - một bảo tàng về các thiết kế hàng đầu thế giới rước về Anh quốc năm 2014. “Một chiếc điện thoại bé tí, chứa một mẩu phần mềm bé tí, do một lập trình viên Việt Nam viết ra trong 3 ngày, được một bảo tàng lớn bỏ ra 100 nghìn euro, được đặt trang nghiêm cho một chiếc hộp kính, ngay tại quê hương của cách mạng công nghiệp lần thứ nhất”. Ông Nam nói rằng chính điều ấy cho thấy cách mạng luôn có tính bất thường và phá vỡ các quy luật cũ. Nên cũng không có gì lạ khi rất nhiều nhân vật có máu mặt trong giới công nghệ thông tin Việt Nam gọi Hà Đông là một hiện tượng “bất thường, ngoài quy luật”.

Tuy nhiên cho đến nay Việt Nam vẫn không có nhiều người trẻ “bất thường, ngoài quy luật” ấy.

Cũng không lạ khi ở đây là vấn đề của chính trị. Một đương kim bí thư Thành ủy Đà Nẵng được Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng CSVN kết luận là “sử dụng bằng cấp không đúng quy định” – một cách dùng từ nhẹ nhàng thay cho lối hiểu dân dã: mua bằng cấp! Ông Nguyễn Xuân Anh lại là con trai của ông Nguyễn Văn Chi, một cựu thần của Đảng CSVN.

Trong một quốc gia mà người ta cứ phải chăm chăm nhìn vào chuyện “củi – lửa” của những đấu đá nội bộ chốn “thiên triều”, thì các yêu cầu “sáng tạo” – “khác biệt để dẫn đầu” như tham vấn của bà Phạm Chi Lan tại “Ngày Hội Sinh viên Ngoại thương khởi nghiệp 2017”, xem ra chỉ là những tia sáng le lói cuối đường hầm cho thế hệ trẻ hôm nay.

Để có cách mạng công nghiệp 4.0, ông Đặng Việt Dũng, CEO Uber Việt Nam nói rằng chính sách của Chính phủ phải ổn định, cởi trói cho doanh nghiệp bắt kịp xu hướng mới. Còn ông Vũ Hoàng Liên, Chủ tịch Hiệp hội Internet Việt Nam thì “Muốn bắt kịp phải có sự đột biến, mà đột biến thì phải có điều kiện. Chỉ có Nhà nước mới tạo được đột biến. Bên cạnh đó, cần phải tạo điều kiện cho người ta làm việc tốt, xây dựng thị trường lao động lành mạnh và hội nhập với 4.0 trên thế giới”.

Nôm na, để có cách mạng công nghiệp 4.0, đòi hỏi chính trị không chỉ phải ổn định, mà còn phải là nền chính trị dân chủ ổn định.

Thảo Vy 

(VNTB)


Việc chống tham nhũng do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đích thân chỉ đạo đã có dấu hiệu nhúc nhích theo hướng tiến lên.

Ông Nguyễn Phú Trọng (giữa), sao vừa đánh lại vừa run?
Ông Nguyễn Phú Trọng (giữa), sao vừa đánh lại vừa run?
Tòa án xét xử vụ án tham ô tại ngân hàng Đại dương – Ocean Bank đã tuyên án tử hình đối với nguyên Tổng giám đốc Nguyễn Xuân Sơn, án tù chung thân đối với nguyên chủ tịch Hội đồng quản trị Hà văn Thắm và các đồng phạm khác từ 27 năm đến 3 năm tù giam.

Thế nhưng có những vụ án tham nhũng lớn hơn vẫn dẫm chân tại chỗ, thậm chí đã bị truy tố từ lâu, vẫn chưa được xét xử.

Về trách nhiệm rất lớn của Ngân hàng Nhà nước trong việc quản lý cả hệ thống ngân hàng trong nước, mới có nguyên phó Thống đốc Đặng Thanh Bình bị khởi tố, còn người có trách nhiệm chính là nguyên Thống đốc Nguyễn văn Bình vẫn chưa bị đụng đến, phải chăng vì ông là Ủy viên Bộ Chính trị?

Tại Bộ Công thương, vụ án cực lớn dưới thời nguyên bộ trưởng Vũ Huy Hoàng (từ năm 2011 đến năm 2016) với hàng chục dự án thất thoát đến 30.000 tỷ đồng vẫn chưa bị khởi tố. Ông Vũ Huy Hoàng mới chỉ bị kỷ luật theo một cách thức kỳ lạ, không bình thường là bị «xóa tư cách nguyên bộ trưởng công thương» mà ông từng đảm nhiệm và đã về hưu, cũng như bị «cách chức Bí thư ban cán sự đảng ủy bộ công thương» mà ông từng đảm nhiệm từ năm 2011 đến năm 2017, do sai lầm đưa ông Trịnh Xuân Thanh về công tác ở Bộ do ông phụ trách và đã đề bạt con trai Vũ Quang Hải làm giám đốc một công ty dưới quyền ông. Ông cũng bị giữ không cho xuất cảnh, nhưng chưa bị truy tố.

Vụ án quan trọng hơn nữa là vụ đại án Trịnh Xuân Thanh tham nhũng làm thất thoát hơn 3.000 tỷ đồng mà ông Tổng bí thư quyết cho một tốp mật vụ sang tận Berlin bắt cóc về để trị tội, vẫn chưa được xử.

Trong tháng 7 vừa qua, ông Nguyễn Phú Trọng đã chủ trì Ủy ban phòng chống tham nhũng và hạ quyết tâm xét xử xong các đại án trong năm 2017.

Sao lại có tình hình đình trệ trong việc mở các phiên tòa xét xử các vụ án lớn nhất khi các bị can có người đã bị khởi tố và bắt giữ, chờ để ra tòa?

Câu trả lời chỉ có thể là ông Tổng bí thư và Bộ Chính trị vừa đánh tham nhũng lại vừa run. Các vụ án có sự đối xử khác nhau, theo các tốc độ, thước đo khác nhau, tùy theo đối tượng, theo phe cánh.

Vì có gì đảm bảo là những Nguyễn Văn Bình, Đinh La Thăng, Vũ Huy Hoàng, Trịnh Xuân Thanh… khi bị truy hỏi trước tòa không phun ra hết mọi thủ đọan đút lót, ăn chia, tung hê ra công luận mọi sự thật về những đường giây, ngõ ngách, cung cách ăn vụng rồi chùi sạch mép trong bộ máy của đảng và nhà nước mà tệ tham nhũng lan tràn như bệnh dịch, được các cơ quan điều tra quốc tế xếp vào loại hàng đầu của thế giới và khu vực?

Các quan lớn trong bộ máy đảng trị quen ngồi trên pháp luật mới đây không khỏi giật mình khi bà đại biểu quốc hội Châu Thị Thu Nga, tổng giám đốc công ty nhà đất Housing Group, bị truy tố bắt giam hơn một năm nay về tội kinh doanh bất chính, vừa ra tòa, khai báo giữa tòa rằng bà đã chi 30 tỷ đồng, để lo lót cho các cấp để được trúng cử Đại biểu quốc hội của thủ đô, tuy bà là công dân xứ Huế, rồi được vào Ủy ban Kinh tế của Quốc hội, làm phó chủ tịch hội doanh nghiệp trẻ. Bà chưa dám, hay chưa muốn kể tên họ các quan chức trung ương và địa phương đã nhận hàng trăm phong bì của bà. Chắc chắn có nhiều quan lớn giật mình lo sợ bị kể tên. Và ông Tổng bí thư và Bộ Chính trị không khỏi mất ngủ về sự kiện này.

Cho nên khó lòng cả 12 vụ đại án định dứt điểm trong năm 2017 khó lòng hoàn thành đúng kỳ hạn. Cái lò chống tham nhũng của cụ Tổng lú có khi cháy thật to, có khi như bị dội nước cho nguội lạnh là vì sao?

Riêng vụ Trịnh Xuân Thanh bị giam giữ lâu, mất hoàn toàn tự do, không cho tiếp xúc với bố, con, anh em, bạn bè, luật sư, dù chưa bị tuyên án tù, là điều phạm luật, khó giải thích trôi chảy cho dư luận xã hội cũng như cho công luận quốc tế, nhất là cho CHLB Đức, các nước Liên Âu và toàn thế giới.

Ông tổng bí thư và Bộ Chính trị từng hứa hẹn, cam kết thẳng tay xử lý nghiêm minh kẻ tội phạm tham nhũng, bất kỳ ở đâu, có chức vụ gì, không có khu vực cấm, vùng cấm, cứ chiếu theo kỷ luật và pháp luật.

Vậy tại sao lại e ngại, chậm trễ, vừa đánh lại vừa run đối với các vụ án lớn nhất đụng đến các ủy viên Bộ Chính trị, ủy viên Trung ương, nguyên bộ trưởng…, lẽ ra phải ưu tiên xét xử công khai, đàng hoàng, những vụ án phạm pháp, gây nên những tổn thất to lớn nhất cho đất nước và làm mất uy tín quốc gia trước thế giới cũng như làm mất niềm tin của đông đảo nhân dân.

Bùi Tín

(Blog VOA)
 
Top ↑ Copyright © 2010. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Welcome to Tin Tức Hàng Ngày