Tin Tức Hàng Ngày
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Bài Mới

Khám xét nhà riêng, phát hiện kho thuốc nổ

Đăng bởi Hai Hoang Van vào Thứ năm, ngày 23 tháng năm năm 2013

http://citinews.net/images/content/2013/5/22/bat-doi-tuong-tang-tru-chat-no-trai-phep_240x180.jpg
Đối tượng Trần Quang Vinh
Khám xét khẩn cấp nhà Vinh và thu giữ 34kg thuốc nổ (gồm 32kg thuốc bom, 2kg thuốc nổ công nghiệp), 10 quả mìn tự tạo, 149 kíp nổ điện, 88 kíp nổ đơn và 146m dây cháy chậm.

Ngày 22.5, thượng tá Nguyễn Văn Cảnh- Đồn trưởng Đồn Biên phòng Cửa Sót (huyện Lộc Hà, Hà Tĩnh) cho biết, cơ quan này đang tạm giữ đối tượng Trần Quang Vinh (53 tuổi) trú ở xã Thạch Kim, huyện Lộc Hà về hành vi buôn bán, tàng trữ trái phép vật liệu nổ.

Trước đó, vào khoảng 17 giờ 30 ngày 21.5, trong lúc tuần tra, bộ đội Biên phòng Cửa Sót kiểm tra một đối tượng lạ mặt đi ra từ nhà của Trần Quang Vinh có biểu hiện khả nghi. Khi bộ đội biên phòng yêu cầu dừng lại kiểm tra thì đối tượng bỏ chạy. Bộ đội truy đuổi và bắt được đối tượng, phát hiện trong chiếc túi mang theo có 0,8kg thuốc nổ. Đối tượng khai số thuốc nổ trên mua của ông Trần Quang Vinh với giá 200.000 đồng.

Ngay sau đó, Bộ đội Biên phòng Cửa Sót đã phối hợp các cơ quan chức năng trên địa bàn huyện Lộc Hà khám xét khẩn cấp nhà Vinh và thu giữ 34kg thuốc nổ (gồm 32kg thuốc bom, 2kg thuốc nổ công nghiệp), 10 quả mìn tự tạo, 149 kíp nổ điện, 88 kíp nổ đơn và 146m dây cháy chậm. Vinh khai nhận toàn bộ số chất nổ nói trên y mua từ nơi khác về bán lại cho các đối tượng tại địa phương để kiếm lời.

Lam Khê

(Dân Việt)

Phó công an xã chém chết cán bộ tuyên truyền

Một ông phó trưởng công an xã ở Quảng Nam vừa bị bắt về tội nhậu “xỉn” rồi xách dao chém chết ông cán bộ Ban Tuyên Giáo. Hai cán bộ khác cản ngăn cũng bị chém trọng thương.

Sáng ngày 21 Tháng Năm, nhân vật số hai của công an huyện Nam Trà My, tỉnh Quảng Nam xác nhận tin đã bắt giữ ông Hồ Văn Huynh, phó trưởng công an xã Trà Vân, thuộc huyện Nam Trà My.

Báo Tuổi Trẻ dẫn phúc trình cuộc điều tra của công an huyện cho biết, vụ án mạng xảy ra giữa bàn nhậu được tổ chức khoảng 3 giờ rưỡi chiều ngày 20 Tháng Năm. Vào giờ đó, hung thủ cùng với một số cán bộ khác đang nhậu nhẹt linh đình tại quán Thuận Hà ở xã Trà Vân.

Phó công an xã chém chết đồng nghiệp đang phân bua tại đồn công an. (Hình: báo Tuổi Trẻ)
Giữa bàn tiệc, ông Hồ Văn Huynh 27 tuổi, phó trưởng công an xã Trà Vân cùng một số người khác lời qua tiếng lại một hồi sinh ra cãi vã lớn chuyện. Có người lên tiếng can gián và khuyên ông Huynh nên lui về nhà nghỉ ngơi.

Không ngờ, ông Huynh chạy về nhà không chịu nghỉ, mà xách một con dao chạy đến quán nhậu tiếp tục cãi lớn tiếng cùng với ông Hồ Văn Thà 26 tuổi, đang tùng sự tại Ban Tuyên Giáo xã Trà Vân. Ðang cơn thịnh nộ, ông Huynh rút dao tấn công ông Thà, chém ông này hai nhát ở cổ và mặt.

Hai cán bộ khác cùng bàn nhậu là ông chủ tịch Hội Nông Dân xã tên Ðinh Hoàng Nhã và ông Hồ Văn Chính nhảy vào can gián cũng bị ông Huynh đâm gục. Ông Nhã bị đâm trúng đỉnh đầu và một nhát ở tay; còn ông Chính bị chém một nhát vào mặt. Ðến lúc đó, nhiều người khác mới xông đến tước con dao từ tay “sát thủ.” Ông phó trưởng công an thản nhiên đi bộ về nhà.

Còn ba nạn nhân nói trên được đưa vào bệnh viện cứu chữa. Tuy nhiên, ông Hồ Văn Thà đã tắt thở dọc đường. Ông này được cho đã bị vết dao cắt đứt động mạch chủ ở cổ và chết vì bị mất quá nhiều máu. Hai người còn lại đang được điều trị tại bệnh viện, vết thương không gây nguy hiểm tính mạng.

Báo Tuổi Trẻ cũng cho hay, ông Hồ Văn Huynh đã bị bắt khoảng 6 giờ chiều ngày nói trên.

(Người Việt)

Việt Nam cần loại bỏ chủ nghĩa tư bản bè phái do nhà nước bảo trợ

(Financial Times) - Đối với một đất nước đang có một nền dân số đầy thuận lợi như Việt Nam, nền kinh tế nơi đây đang phát triển chưa đủ nhanh.

Đất nước này mới nổi sóng gió với những vụ bê bối về nạn tham nhũng tệ hại ngay trong nòng cốt của Đảng cộng sản.

Một cô gái đạp xe đạp ngang qua khu phố cổ ở Hà Nội. Có những câu hỏi về việc liệu hệ thống tại đây có đáp ứng được những áp lực buộc thay đổi để tránh xảy ra cuộc khủng hoảng lớn về kinh tế và xã hội hay không. Ảnh: AAP

Một cô gái đạp xe đạp ngang qua khu phố cổ ở Hà Nội. Có những câu hỏi về việc liệu hệ thống tại đây có đáp ứng được những áp lực buộc thay đổi để tránh xảy ra cuộc khủng hoảng lớn về kinh tế và xã hội hay không. Ảnh: AAP
Một cô gái đạp xe đạp ngang qua khu phố cổ ở Hà Nội. Có những câu hỏi về việc liệu hệ thống tại đây có đáp ứng được những áp lực buộc thay đổi để tránh xảy ra cuộc khủng hoảng lớn về kinh tế và xã hội hay không. Ảnh: AAP
Các tập đoàn nhà nước cần có một chương trình cải cách mạnh mẽ – những con cưng được ưu ái, che đậy, đầu tư mạnh mẽ nhưng lại thiếu hiệu quả. Mạng Internet đang phát tán rộng khắp những câu chuyện liên quan tới việc tịch thu đất đai, các tù nhân lương tâm và các trò hề của những đứa con đầy đặc ân của Đảng.

Có vẻ nghe giống như bên Trung Quốc, nhưng đây lại chính là Việt Nam, một đất nước một đảng khác nơi mà niềm mong mỏi về xã hội và kinh tế của nhân dân đang nổi lên mạnh mẽ chống lại một hệ thống chính trị cứng nhắc và sai lầm.

Chỉ có một số ít ngươi ở Việt Nam mới hứng thú với việc so sánh với Trung Quốc. Việt Nam có một nền lịch sử dài khổ đau đối với người hàng xóm to lớn ở phương Bắc này. Thế nhưng dù cho có sự khác biệt to lớn về quy mô dân số (Việt Nam với 90 triệu người so với 1,3 tỉ người bên Trung Quốc) và mức độ phát triển (thu nhập bình quân của Việt Nam là 1.500 USD so với Trung Quốc là 6.000 USD), thì những điểm tương đồng giữa hai nước khó mà khiến người ta không thể không so sánh.

Giống như Trung Quốc, Việt Nam đang thể hiện bộ mặt ở một giai đoạn mâu thuẫn chính trị căng thẳng, mang lại cho người dân một cái nhìn xưa nay chưa hề có về những việc làm bên trong nội bộ của bộ máy Đảng Cộng sản. Năm ngoái, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã thẳng tay trừng trị một trong những người nòng cốt của họ khi mà ông Bạc Hy Lai, lúc đó đang giữ chức Bí thư Thành ủy Đảng Cộng sản tại Trùng Khánh và là một ngôi sao đang lên, bị cách chức vì những liên quan tới hối lộ và giết người dính lứu tới gia đình ông này.

Việt Nam cũng có màn hát kịch của riêng họ. Và ở nơi đây, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – người quyền lực nhất Việt Nam, chính là diễn viên chính. Cũng giống như bên Trung Quốc, cuộc chiến chủ yếu liên quan tới đường lối chính sách, bắt đầu bằng vụ lật tẩy Vinashin – một tập đoàn đóng tàu của nhà nước với con số nợ lên tới 4.4 tỉ USD. Ông Dũng đã quẳng đi gánh nặng của ông lại phía sau cho một doanh nghiệp được ngộ nhận là nhà vô địch trong ngành công nghiệp nhà nước, một doanh nghiệp có vẻ giỏi giang trong việc ngốn tiền vốn của nhà nước hơn là trong việc đóng tàu. Chủ tịch hội đồng quản trị của Vinashin đã bị đưa ra chịu trận thay. Ông ta phải ngồi tù 20 năm.

Ngoài ra, còn có những tổn thất khác trong trận chiến liên quan tới đường lối chính sách, bao gồm một trong những nhà tài phiệt có nhiều quan hệ chính trị nhất đồng thời cũng là người đồng sáng lập Ngân hàng Á châu, một ngân hàng được hỗ trợ bởi Standard Chartered. Mặc dù thực chất các cuộc vận động chính trị thi thoảng có vẻ ngoài như là những cuộc đấu tranh đường lối cho tương lai của đất nước, nhưng ở đây nó có vẻ như là một cuộc chiến liên quan đến chiến lợi phẩm.

Có những lúc tưởng chừng như Thủ tướng đã phải ra đi. Ông đã trụ lại được nhưng bị ép nhượng bộ khi mà vào tháng Mười năm ngoái, ông đã phải xin lỗi trước toàn thể Quốc hội về sự quản lý ngân sách sai lầm do ông điều hành.

Chính phủ nơi đây cũng đã có những thể hiện cho thấy họ đã học được bài học quan trọng. Không phải là lần đầu chính phủ Việt Nam hứa sẽ xóa bỏ mảng kinh tế nhà nước. Thậm chí, chính phủ Việt Nam còn mở cuộc trưng cầu dân ý về việc thay đổi Hiến pháp, xem xét các ý kiến của quần chúng đóng góp về mọi mảng như cải cách ruộng đất đến quyền bình đẳng cho người đồng tính. Nhưng dân chủ và sự độc đảng đã không được đưa ra để thảo luận.

Sự bất ổn chính trị đã ảnh hưởng trực tiếp đến nền kinh tế tại đây. Tại một nước mà nếu thiếu đi một cái gật đầu từ giới quyền lực trong đảng thì hệ thống liền khựng lại. Tuần trước, Ngân hàng Nhà nước đã hạt lãi suất huy động về 7%, lần giảm thứ 8 liên tục trong các nỗ lực làm cho mọi việc trở lại như bình thường. Trước đó, ngân hàng nhà nước đã từng tăng lãi suất huy động lên tới 15% nhằm xử lý lạm phát phi mã và ngăn chặn việc sụp đổ của tiền Đồng, căn bệnh kinh niên nơi mà người dân tin vào vàng và USD hơn là tiền của chính nước họ.

Tăng trưởng đã giảm từ trung bình 8% mỗi năm trong suốt năm năm kể từ khi Việt Nam gia nhập WTO trong năm 2007, khi mà Việt Nam là một điểm đến lý tưởng của các nhà đầu tư nước ngoài, và từng được xem như là nơi thay thế cho Trung Quốc. Nhưng vào lúc này, nền kinh tế nơi đây đang vật lộn ở mức tăng trưởng 5% – theo con số chính thức từ chính phủ nước này cho biết. Tuy vậy, phần lớn của tăng trưởng nằm ở xuất khẩu. Nhà máy Samsung ở Việt Nam với con số 30,000 công nhân sẽ sớm xuất ra số lượng điện thoại thông minh lớn tới mức cứ mỗi 5 chiếc của Samsung trên toàn thế giới thì có một chiếc được sản xuất tại nhà máy này. Nhưng giá trị gia tăng quốc doanh đối với hàng xuất khẩu vẫn còn thấp, thậm chí là ngay cả đối với ngành may mặc. Lạm phát và thâm hụt ngân sách với con số 12% tổng GDP giờ đây đã được kiểm soát, nhưng đó là nhờ vào nhu cầu trong nước bị trì trệ chứ không phải tài năng quản lý kinh tế vĩ mô. Hệ thống ngân hàng giờ đây đang đau đầu đối mặt với các khoản nợ xấu do cho vay quá nhiều và sự sụp đổ của thị trường bất động sản.

Dân số Việt Nam vẫn còn trẻ, và sẽ chỉ bắt đầu già vào từ năm 2030, ngược lại với Trung Quốc, nơi mà lực lượng lao động đã bắt đầu giảm mạnh hồi năm ngoái. Đối với một đất nước đang có một nền dân số đầy thuận lợi như Việt Nam, nền kinh tế nơi đây đang phát triển chưa đủ nhanh.

Một hi vọng trong việc thoát khỏi thế trì trệ này là tham gia vào Hiệp định Đối tác Kinh tế Chiến lược xuyên Thái Bình Dương, một hiệp định thương mại đang được thỏa thuận giữa Hoa Kỳ và một số quốc gia ở Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam. Hiệp định Đối tác Kinh tế Chiến lược xuyên Thái Bình Dương muốn tạo ra một sân chơi công bằng cho các thành viên của họ, xây dựng luật chơi cho mọi thứ kể cả việc đấu thầu công khai cho tới các tập đoàn do nhà nước quản lý. Về mặt lý thuyết, ít nhất thì hiệp định này cũng sẽ ép được Việt Nam dọn sạch được cái nhà vốn quá nhiều rác rưởi hiện nay.

Tuy vậy, phần lớn sự thúc đẩy trong việc xóa bỏ nền kinh tế nhà nước chiếm thế thượng phong đều phải tới từ chính Đảng Cộng sản. Vấn đề nằm ở chỗ Việt Nam đã đi thẳng từ nền hợp tác xã lên thành tư bản thân hữu mà không có gì đáng kể ở giữa. Như những bê bối mới được lật tẩy gần đây đã chỉ rất rõ ràng: tham nhũng, quyền lợi được đảm bảo bất di bất dịch và sự hoang phí vô độ. Chẳng có gì rõ ràng để chắc được rằng những kẻ được lợi ích đáng kể nhất từ hệ thống này sẽ có một chút động lực để thay đổi hay đổi mới. Và nếu họ không vì lợi ích chung, sự phát triển của nền kinh tế Việt Nam sẽ không hơn gì so với cái thở dài thêm một lần nữa.

David Pilling, Financial Times

Việt Khôi chuyển ngữ, CTV Phía Trước

© 2013 Bản tiếng Việt TẠP CHÍ PHÍA TRƯỚC 

Tại sao Trung Quốc muốn làm to chuyện và kêu gọi thực hiện nghiêm lệnh trừng phạt Triều Tiên?

Quan hệ giữa Trung quốc và Triều tiên đã xuống cấp nghiêm trọng không như người ta vẫn tưởng Triều-tiên là đàn em và là người đồng chí tốt của Bắc kinh.

Mô hình tên lửa Scud-B (giữa) của CHDCND Triều Tiên trưng bày tại Bảo tàng chiến tranh Triều Tiên ở Seoul - Ảnh: Reuter

Mô hình tên lửa Scud-B (giữa) của CHDCND Triều Tiên trưng bày tại Bảo tàng chiến tranh Triều Tiên ở Seoul - Ảnh: Reuter
Mô hình tên lửa Scud-B (giữa) của CHDCND Triều Tiên trưng bày tại
Bảo tàng chiến tranh Triều Tiên ở Seoul – Ảnh: Reuter
Nó có mấy nguyên nhân chính dẫn đến sau đây:

1,  Triều tiên biết rất rõ Trung quốc luôn lợi dụng tình hình căng thẳng giữa Mỹ, Nam Hàn, Nhật với Triều tiên để mặc cả các thương vụ lớn với Hoa kỳ và Nam Hàn. Một trong những vụ điển hình nhất là Quốc hội Hoa kỳ đã lên án rất gay gắt về việc Trung quốc đặt giá thấp đồng nhân dân tệ khiến hàng hóa họ rất dễ bán vào Hoa kỳ trong khi hàng hóa Mỹ lại khó bán vào nước này khiến thương mại hai nước chênh lệch nghiêng lớn về Trung quốc. Sau đó là liên tục các gián điệp Trung quốc là người Hoa sống và làm việc trong các cơ quan quân sự, các viện nghiên cứu khoa học ở Mỹ ăn cắp các tài liệu khoa học va quân sự rất quan trọng mang về nước. Trung quốc cũng bị lên án là tác giả của các tin tặc xâm nhập vào máy chủ ở Mỹ để lấy cắp các tài liệu quan trọng cho việc phát triển quân sự va làm ăn kinh tế. Gây thiệt hại rất lớn cho Hoa kỳ. Trước tình hình đó Quốc hội Mỹ đã yêu cầu phải có biện pháp thật cứng rắn với Trung quốc nên khi Bắc Triều tiên cho phóng tên tên lửa lên không trung thì là lúc cơ hội đến. Trước sự phản ứng gay gắt của Mỹ, và Nam Triều tiên, Trung quốc đã không ngần ngại ủng hộ lệnh cấm vận kinh tế với Bình nhưỡng.  Với người Triều tiên thì đây là việc Trung quốc chơi trò đâm dao sau lưng bạn chẳng khác vụ Trung quốc đã ký thông cao chung Thượng hải để rồi tấn công phía bắc Việt nam đổi lại được Mỹ ưu tiên tối huệ quốc buôn bán vào nước này.

2, Triều tiên biết Trung quốc đã triệt để lợi dụng lệnh cấm vận để bắt chẹt mua các tài nguyên, hàng hóa của nước này với giá rẻ mạt thậm chí mở các công ty lớn nhỏ vơ vet hàng từ con gà, con cá đến các hàng quan trọng khác như các khoáng sản quý của nước này.

3, Trung quốc đã âm thầm lên phướng án lật đổ nhà nước Bắc Triều tiên thay vào đó là một nhà nước hoàn toàn phụ thuộc vào Bắc kinh với bù nhìn là người con cả của cựu thủ tướng Bắc Triều tiên là Kim Jong-nam. Một đài phát thanh ở Đức tiết lộ Trung Quốc đang vạch ra các kế hoạch bí mật nhằm đưa người anh trai Kim Jong-nam của ông Kim Jong-un làm lãnh đạo CHDCND Triều Tiên trong trường hợp chính quyền hiện tại sụp đổ. Đã nhiều lần Trung quốc gây sức ép cân thiệp vào nội tình của nước này khi yêu cầu Bình nhưỡng bổ nhiệm ông Jang Jong-nam, một tư lệnh ít được biết đến, vào vị trí Bộ trưởng Quốc phòng, thay thế người tiền nhiệm “diều hâu” Kim Kyok-sik vì ông này có tư tưởng không thân thiện với Bắc kinh.

4, Trung quốc đã thực hiện hàng loạt việc kiểm soát các ngân hàng của Triều tiên tại nước này, gây khó khăn cho việc làm ăn của Bình nhưỡng trong hoàn cảnh kính tế nước này đang khốn đốn vì lệnh cấm vận và có sự tham gia của chính Trung quốc.

Ngày hôm qua 20-5 , Trung quốc Bộ Ngoại giao Trung Quốc kêu gọi thực hiện đầy đủ và nghiêm túc các lệnh trừng phạt của Hội đồng Bảo an LHQ đối với CHDCND Triều Tiên, sau khi CHDCND Triều Tiên bắn tên lửa tầm ngắn về biển Nhật Bản.

Báo cáo của ủy ban chuyên gia Liên Hiệp Quốc vào tuần qua cho biết các biện pháp trừng phạt tài chính đã thực sự làm chậm tiến độ mở rộng chương trình hạt nhân của Bình Nhưỡng, và CHDCND Triều Tiên cũng tận dụng một số kẽ hở để né tránh trừng phạt.

Bình luận về báo cáo này, Tân Hoa xã dẫn lời người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc – ông Hồng Lỗi – trong cuộc họp báo đêm 20-5 rằng các nghị quyết liên quan của Hội đồng Bảo an (UNSC) phải được thực hiện nghiêm túc và Trung Quốc – với tư cách thành viên thường trực của UNSC luôn thực hiện trọn vẹn nghĩa vụ của mình.

Ngoại trưởng Hàn Quốc Yun Byung Se cho rằng quan điểm của Trung Quốc đối với CHDCND Triều Tiên đang dần thay đổi. “Dù rất khó để nhận ra sự thay đổi về cơ bản trong chính sách của Trung Quốc với CHDCND Triều Tiên, nhưng chúng tôi phát hiện những dấu hiệu gần đây cho thấy Trung Quốc đang thay đổi dần lập trường và suy nghĩ” – Yonhap ngày 21-5 dẫn lời Ngoại trưởng Yun.

Trước đó, Ngân hàng trung ương Trung Quốc khóa tài khoản của Ngân hàng Ngoại thương Triều Tiên vào đầu tháng 5.  Trong khi đó, Bộ Quốc phòng Mỹ: Căng thẳng ở bán đảo Triều Tiên không nóng như trước. Bộ Quốc phòng Mỹ thì hạ thấp sức nóng của việc CHDCND Triều Tiên phóng tên lửa, cho rằng căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên hiện tại đã hạ nhiệt dần so với vài tháng trước.

Bộ Quốc phòng Mỹ và các chuyên gia cho rằng vụ phóng tên lửa của CHDCND Triều Tiên có thể không vi phạm nghị quyết của Liên Hiệp Quốc, và đây chỉ là một cuộc diễn tập quân sự. Tuy nhiên, ông Little cho biết Mỹ và các đồng minh vẫn theo dõi chặt chẽ tình hình trên bán đảo Triều Tiên.

Hôm nay 21-5, Mỹ cũng tiến hành phóng thử nghiệm tên lửa đạn đạo xuyên lục địa Minuteman III. Cuộc phóng thử dự định diễn ra từ tháng trước, nhưng phải hoãn lại vì tình hình bán đảo Triều Tiên căng thẳng.

Trong khi đó thủ tướng Nhật bản đang có chương trình đến Bình nhưỡng để bắt đầu phá vỡ sự căng thẳng quan hệ hai nước để rảnh tay đối phó với sự hung hăng của Bắc kinh trong tranh chấp biển hiện nay.

Mọi người hy vọng đây là dấu hiệu mới rất tốt, là cơ hội nếu Hoa kỳ chớp lấy thời cơ này để kéo Triều tiên ra khỏi ảnh hưởng của Trung quốc và Nam hàn thì lấy đây là cơ hội thúc đẩy thống nhất hai miền bằng phương thức hòa bình mà trước mắt là đẩy mạnh làm ăn kinh tế.

Trung quốc đang bị cô lập về ngoại giao, kinh tế đang chững lại và đi xuống vì nợ xấu. Sự phản ứng gay gắt của Ấn độ khiến Bắc kinh phải xuống thang rút quân khỏi vùng Hymalaya giáp biên giới Ấn độ mới đây đã cho thấy họ chỉ chịu nhượng bộ khi các quốc gia có tranh chấp kiên quyết không chịu khuất phục.

Sâu đây chắc chắn vấn đề biển Đông sẽ lại là Trung tâm chú ý của Thế giới và khu vực khi Trung quốc đang quyết tâm xâm chiếm vùng biển rộng lớn này. Việc Việt nam va Mỹ đang thúc đẩy đi đến quan hệ chiến lược khiến Bắc kinh choáng váng và tức giận. Nhưng đó là con đường tất yếu để Mỹ lấy lại ảnh hưởng của mình ở Đông nam Á và Việt nam có những điều kiện tốt nhất để phát triển kinh tế,  bảo vệ tốt lãnh hải của mình trước một hàng xóm ngạo mạn và hung hăng với đầy tham vọng.

Ngày 21 tháng 5 năm 2013.

© Nguyễn Hoàng Hà

© Đàn Chim Việt

Đồng bào thiểu số miền núi Thanh Hóa, một bức tranh buồn

Thanh Hóa là tỉnh có chiều dài dọc bờ biển thuộc vào diện nhất nhì Việt Nam, và đây cũng là tỉnh chiếm chiều dài dãy Trường Sơn thuộc vào diện nhất nhì so với cả nước, như vậy cũng có nghĩa là Thanh Hóa thuộc vào diện nhiều rừng vàng biển bạc nhất nhì trên cả nước. Nhưng, đó là trên  lý thuyết, thực tế thì Thanh Hóa luôn là tỉnh có nhiều gia đình nghèo đói nhất, đặc biệt là đồng bào dân tộc thiểu số ở các huyện Mường Lát, Quan Hóa, Thường Xuân, Ngọc Lặc, Như Xuân, Lang Chánh… Có thể nói, cái đói ở đây vẫn còn ở ngưỡng xanh da mờ con mắt.

Ông Trần Nam, người xã Thanh Xuân, Quan Hóa kể với chúng tôi rằng kể từ ngày thủy điện Hồi Xuân khởi công xây dựng, người nông dân trong xã có một bước chuyển mới, họ đi từ đói kém sang bệ rạc. Ông giải thích thêm, sở dĩ có được kiểu chuyển mình không giống ai này là nhờ vào tiền đền bù chính sách lấy tiền nông dân bằng thủ thuật đề đóm rất ngọt của các tay tư bản đỏ và đầu gấu. Nghĩa là, kể từ ngày nhà nước giải tỏa đền bù, lấy đất của nhân dân làm lòng hồ thủy điện Hồi Xuân, thì bà con nông dân bắt đầu đổi đời, nhưng mà đổi theo chiều hướng xấu.

000_Hkg7058441-305.jpg
Phụ nữ và trẻ em bộ tộc H'mông sống tại các tỉnh miền núi phía Bắc Hà Giang, ảnh minh họa. - AFP photo
Nếu như trước đây, người nông dân quanh năm bữa đói bữa no bám lấy đám ruộng bậc thang, gồng lưng mà chịu nắng chịu mưa vào rừng hái củi, đào củ mài, đào cây nhân trần để bán thì từ lúc nhận tiền đền bù, một lượng tiền quá lớn đối với họ, có người cầm vài trăm triệu đồng trên tay mà rươm rướm nước mắt vì họ nghĩ rằng cuộc đời họ sẽ chẳng bao giờ có được số tiền như vậy. Và họ cũng không hề hay biết rằng kế sinh nhai của họ sẽ khép lại vĩnh viễn bởi đất đã bị lấy mất, không có nghề nghiệp, không có chữ nghĩa, không có cơ hội xin việc…

Cầm tiền chưa nóng tay thì mọi sự thay đổi. Ông Hà Trung Huấn, người Kinh, làm thầy giáo lâu năm ở đây chia sẻ thêm rằng do nắm được tâm lý bà con dân tộc thiểu số khốn khó, khi cầm tiền sẽ nghĩ cách để tiêu xài cho thỏa chí, những đầu nậu, những tay lừa bịp ở Hà Nội bắt đầu giở trò với bà con. Ban đầu, họ mang ti vi, tủ lạnh cũ, hàng phế thải dưới xuôi lên bán cho bà con. Có nhiều người mua chiếc tủ lạnh về rồi hình dung cách đặt nó giống như đặt chiếc quan tài, họ đặt chiếc tủ lạnh nằm ngửa, mỗi khi mở thì người ta lật nắp lên. Có không biết bao nhiêu tiền của bà con nghèo phải đổ vào mấy chiếc ti vi, tủ lạnh để rồi xài vài ngày, vài tuần đã hỏng.
Trò lừa đảo công khai của xã hội đen

Một phần bán đồ dỏm, một phần đưa rượu ngoại giả lên lừa bà con để bán, một phần, họ mượn những cuộc rượu để xúi bà con đánh số đề. Chẳng bao lâu sau ngày bà con dân tộc thiểu số, mà cụ thể là đồng bào Thái Trắng, nhận tiền đền bù đất, mọi ngôi làng chung quanh lòng hồ Thủy điện Hồi Xuân, từ huyện Quan Hóa cho đến Thường Xuân đều dính đến rượu chè, bia ôm và số đề. Ban đầu chơi ít, dần dần, có nhà mỗi ngày đánh đề với số tiền tương đương vài chỉ vàng. Và cũng không bao lâu sau đó, dân làng trắng tay vì thua đề, nợ nần các quán bia, nợ tiền mua rượu ở các đại lý, lại cùng nhau vào rừng hái củ, đi vác đá cho công trình, tương lai hoàn toàn mù mịt.

000_Hkg7050332-250.jpg
Những người đàn ông bộ tộc H'mông phía Bắc tỉnh Hà Giang tụ tập uống bia hôm 08/3/2012. AFP photo

Tuấn, giáo viên ngoại ngữ trẻ người Kinh, dạy một trường  phổ thông cơ sở ở Thường Xuân, chia sẻ thêm với chúng tôi rằng anh cảm thấy trong chuyện này, rõ ràng có bàn tay của nhà cầm quyền nhúng vào, ngay từ việc giải tỏa đền bù đất, họ đã trả tiền cho người Thái Trắng với mức giá quá rẻ bèo, một mét vuông dao động từ hai ngàn đồng đến năm ngàn đồng, mức giá mà một mét vuông đất chưa mua được một ổ bánh mì để ăn sáng. Rồi đến chuyện đầu nậu bán hàng dỏm, các nhà cái số đề và gái bia ôm lên đến tận trên vùng hẻo lánh này để hoạt động, làm sao ngành an ninh lại không biết đến. Theo như thầy giáo Tuấn nhận thấy, chỉ cần ai đó nói một câu báng bổ bác Hồ hoặc chống đối chế độ Cộng sản, mặc dù là nói nhỏ với nhau trong quán rượu cũng sẽ bị công an kêu lên xã, hù dọa, thậm chí bắt nhốt, đánh đập… Thì làm sao có chuyện cả một đám đầu nậu, gái bia ôm và nhà cái số đề đông đảo từ tít tận Hà Nội lên đây hoạt động trờ trờ ra đó mà công an không biết. Chỉ do họ phớt lờ đi thôi, không chừng sẽ có chung chi, chia lãi với nhau giữa đám giang hồ và công an. Thầy Tuấn còn nói rằng mình thấy lạ ở chỗ khi bà con phá sản, đói rách và túng quẫn, bệ rạc thì nhà các quan chức đại phương lại xây dựng khang trang ra, có người sắm xe hơi. Chuyện này rất vô lý nhưng khó nói.

Lúc chúng tôi đến huyện Thường Xuân, đồng hồ đã chỉ sang 12h trưa, xóm vắng vẻ, chỉ có người già và trẻ con. Đi mãi đến cuối xóm, gặp một đại lý bán tạp hóa, chúng tôi ghé vào ngồi uống nước và hỏi thăm, người chủ đại lý tên Thùy, 32 tuổi, người hà Nội mới lên đây chưa đầy hai năm, chị cho biết là dân ở đây nợ chị quá nhiều, ngập sổ rồi, có nhiều nhà không còn khả năng thanh toán nợ, phải vào rừng đào rễ cây mật nhân đi bán, mỗi ngày trả góp cho chị từ 20 ngàn đồng đến 50 ngàn đồng. Với kiều trả nợ như thế này, chắc phải hai mươi năm sau họ mới trả hết nợ, đó là chưa nói đến chuyện hiện nay họ vẫn phải mua gạo nợ gối đầu, biết là khó lấy nợ nhưng phải bán chịu gạo cho họ ăn, có ăn mới no bụng mà vào rừng hái củ và ra công trường vác đá kiếm tiền về trả nợ cho Thùy được.

Bốn giờ chiều, sau một buổi lang thang dưới cái nắng đổ lửa, chúng tôi ghé vào thăm một gia đình người Thái Trắng, chủ nhà nói tiếng Kinh tương đối rõ, anh cho biết cả nhà anh vừa mới về đến nhà, hôm nay con trai đầu lòng anh đào được khá nhiều củ mật nhân, bán hết thảy có thể kiếm được chừng 120 ngàn đồng, như vậy, sau khi trả bớt nợ, anh còn được 20 ngàn đồng để mua sắm một số thứ cần thiết cho gia đình. Khi nghe chúng tôi hỏi trước đây anh nhận tiền đền bù đất được bao nhiêu, anh buồn rầu trả lời: Bảy trăm triệu đồng, cả chục hec ta rừng trồng cây luồng và tỉa bắp, bây giờ không còn gì nữa, làm được ngày nào thì ăn ngày đó!

Nhìn bữa ăn của gia đình người Thái Trắng này, nó cũng giồng như nhiều bữa ăn khác của những gia đình Thái Trắng khác mà chúng tôi gặp ở Mường Lát, Quan Hóa, Ngọc Lặc, Lang Chánh… Một nồi cơm độn sắn lát, một bát cà rừng và một chén mắm chuột để chấm cà, chúng tôi chỉ biết ứa nước mắt nhìn đồng loại nuốt cơm! Cách chỗ khốn khổ này không xa, là những nhà hàng ứ hự rượu bia của các quan chức và những chi cục thuế xây cao chót vót, khang trang, đầy đủ tiện nghi.

Uyên Nguyên tường trình từ VN
2013-05-22

Phật Đản, hướng nào cho phật tử Việt Nam?

Mùa Phật Đản đến, vài ngày nữa, Phật Tử Huế sẽ đón mừng ngày Đức Phật Đản Sanh, ngày thế giới đón nhận thêm sự có mặt của một bậc hiền triết Á Đông. Trải qua gần ba ngàn năm lịch sử, triết lý về Duyên – Nghiệp của ngài vẫn còn mới mẽ và giàu ý nghĩa đối với cuộc sống. Thế nhưng, hiện nay, sự lệch hướng trong cách hiểu triết lý của Đức Phật và kiểu hoạt động có tính hình tướng của Phật giáo thời xã hội chủ nghĩa đã làm cho nhiều Phật Tử lo lắng.

hue-pd-305.jpg
Trang trí mừng Lễ Phật Đản ở Huế, ảnh chụp trước đây.
RFA PHOTO/Uyên Nguyên
Ủng hộ và ngăn cản

Và mùa Phật Đản này, như mọi năm, một mặt, nhà cầm quyền ủng hộ, cổ xúy cho các hoạt động của Giáo Hội Phật Giáo xã hội chủ nghĩa, mặt khác, Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất Việt Nam lại bị quấy rầy, ngăn cản sinh hoạt.

Một Phật Tử yêu cầu giấu tên, là đạo hữu của chùa Thuyền Quang – thuộc Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất, Huế, chia sẻ với chúng tôi rằng cung cách sinh hoạt và cách hiểu kinh Phật và triết lý của ngài đã dạy đang bị bóp méo, lệch lạc chưa từng có. Nhất là về khái niệm Duyên – Nghiệp, nhân quả, dường như các Phật Tử đã không hiểu đúng và có chiều hướng mê tín hơn là suy tư. Thay vì đến chùa để chiêm bái một bậc hiền triết và suy niệm về những gì ngài đã dạy, phần lớn Phật Tử đến chùa để cầu may, thậm chí xin lộc và biến hoạt động bố thí, cúng dường thành một kiểu tích đức theo mô hình bỏ tiết kiệm, có suy tính và có giá trị lợi nhuận.

Một người bán thịt heo ở chợ Đông Ba, Huế, than thở với chúng tôi là chị quá ngán ngẫm cảnh mẹ mình đi chùa, mỗi lần đi chùa về, bà cụ nhìn chị giống như nhìn một quái vật và bắt đầu thuyết giảng về nhân quả, bà cụ cứ khuyên chị bỏ nghề bán thịt heo đi, vì làm nghề bán thịt heo có liên quan đến nghiệp sát sanh, có người bán thì có người mổ, có người mổ thì heo sẽ bị chết vì dao mổ, chính vì thế, nên bỏ nghề và nên ăn chay để sám hối. Nói chung là bà cụ nói với chị đủ điều, chị tìm cách nói tránh và đi làm việc. Được một thời gian thì bà cụ đòi bỏ nhà, đến chùa ở luôn, chị khuyên gì bà cũng không chịu, bà nói rằng người đã nghe giảng mà không chịu quay đầu thì đó là yêu quái chứ không còn là người nữa, từ đó bà luôn nhìn chị với ánh mắt sợ hãi và tránh né, không tin tưởng chị, chị rất buồn, đôi khi cảm thấy bế tắc, chị đã buôn thịt heo gần hai mươi năm nay, nuôi ba đứa con học đến đại học cũng từ tiền buôn thịt heo, nếu quả thật là nghiệp thì ba đứa con của chị cũng có liên đới, chị thấy buồn.

Không riêng gì chị bán thịt heo ở chợ Đông ba than thở chuyện này, dường như phần đông con cái có cha mẹ đi sinh hoạt ở các chùa quốc doanh đều than thở về chuyện này. Đặc biệt, vấn đề cha mẹ lấy tiền dưỡng già để cúng dường ở các chùa quốc doanh đã khiến cho con cái hết sức phiền lòng. Một người kinh doanh nhà hàng trên đường Lê Lợi, thành phố Huế, than thở với chúng tôi rằng giá như mọi chuyện diễn ra như trước đây thì hay hơn nhiều. Nghĩa là một Phật Tử, khi thấy trong tâm hồn có nhiều náo động, mệt mỏi và chán chường đời sống, sẽ tìm đến chùa để vấn an tâm linh, để chiêm nghiệm về ý nghĩa vô thường và tự kiến tạo cho mình một cuộc sống tốt đẹp hơn, bình an hơn ngay trong mái ấm của mình. Còn bây giờ, đa phầ người thấy chán gia đình là tính chuyện tìm đến các ngôi chùa quốc doanh để tu, vì trong một chừng mực nào đó, cơ hội kiếm sống ở các chùa quá cao, thời kinh tế khó khăn, thu nhập của một sư quốc doanh cao hơn nhiều so với thu nhập của một nhân viên ngân hàng, thu nhập của một trụ trì chùa quốc doanh có khi gấp vài lần so với thu nhập của giám đốc doanh nghiệp.

Quá xem trọng hình tướng?

Một vị sư, đương nhậm trụ trì một ngôi chùa thuộc Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất ở Huế, chia sẻ với chúng tôi rằng nếu quá xem trọng hình tướng, thì đạo pháp sẽ rơi vào mạt vận. Những cách người ta đang làm hiện nay, cụ thể là cách của phía chính quyền hành xử, đối đãi tệ với Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất và dùng Giáo Hội Phật Giáo xã nhà nước làm chiêu bài tự do tôn giáo, trong khi đó, phần lớn các hoạt động tâm linh ở Giáo Hội nhà nước đã bị đánh tráo, hình thức hoạt động có chiều hướng phô trương thanh thế nhiều hơn là chiều sâu tâm linh. Đó là điều làm cho giới tăng sư có lương tri, dấn thân vì đạo cảm thấy buồn và lo.

Vị sư này chia sẻ thêm rằng thời Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất hoạt động, chưa bị đàn áp như bây giờ, đến mùa An Cư, các tăng sư, ni sư hầu như vắng bóng trên các đường phố bởi lúc này, các vị an cư, tránh đi lại làm giẫm lên các sinh linh đang mùa sinh nở. Nhưng bây giờ thì khác, sau dịp Rằm tháng Tư, vẫn có rất nhiều vị sư chạy xe, đi lại trên đường, nhiều vị đi tìm đá cảnh, cây cảnh, thậm chí có nhiều chùa còn nuôi cá cảnh để bán cho khách. Nhìn chung, các hoạt động treo cờ xí, bắt loa phát thanh tụng kinh với âm thanh lớn quá cỡ, làm ảnh hưởng đến việc học hành của các em nhỏ trong xóm diễn ra từ Bắc chí Nam hay việc cúng cầu siêu bạt độ với kinh phí vài chục triệu đồng thậm chí vài trăm triệu đồng cho những gia đình có kinh tế khá giả… đều có tính chất hình tướng, cầu vật dục nhiều hơn là tâm linh, nếu không nói đó là hoạt động đậm chất mê tín, dị đoan và ít nhiều mị dân. Tất cả những hoạt động này đều có lợi cho nhà cầm quyền, đẩy con người vào tâm lý sợ hãi, thụ động và thây kệ mọi chuyện, phó thác cho số phận, trái ngược với triết thuyết của Đức Phật về tính tự thắp đuốc và tinh tấn tìm giải thoát cho tâm hồn, cho đời sống hiện tại.

Mùa Phật Đản Sanh năm nay, cả thành phố Huế rực rỡ cờ và hoa sen nhựa, ở các ngã ba Lê Lợi, cầu Tràng Tiền, dọc hai bên bờ sông Hương và ở các chùa, trừ những chùa thuộc Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất, đều trang trí đèn hoa, xe hoa rực rỡ để đón mừng khánh lễ. Có lẽ, lời nhận xét của một vị Đại Đức, hiện đang là trụ trì một ngôi tịnh xá ở Biên Hòa – Đồng Nai, từng tu tập ở Huế, sẽ thay lời kết cho bài tường trình này, vị này nói rằng tất cả các Phật Tử đều vui mừng đón khánh lễ, đó là một duyên lành, cho thấy tinh thần xiển dương đạo pháp còn rất mạnh, nhưng những hoạt động có tính hình thức và mang dấu ấn phân biệt giữa giáo đoàn nhà nước và giáo đoàn Phật Giáo Thống Nhất là điều hoàn toàn không nên có, điều này còn tồn tại, chỉ cho thấy một hệ lụy duy nhất là Phật Giáo đang yếu đi bởi sự nhúng tay quá sâu của nhà cầm quyền vào các sinh hoạt tâm linh.

Uyên Nguyên, tường trình từ Việt Nam
2013-05-22

Sự thật giật mình về hòn đá lạ ở Đền Hùng (2)

"Việc chuyển lá bùa của Nguyên - Mông, vào lưu giữ ở Bảo tàng Hùng Vương, chẳng khác nào chủ nhà thấy kẻ cắp trên bàn thờ thì mời xuống ngồi phòng khách xơi nước".
Bùa giải tai ách cho cá nhân

Bên phải của lá bùa có 5 chữ Hán 百解消灾符 BÁCH GIẢI TIÊU TAI PHÙ, nghĩa là "Bùa giải trăm tai ách". Nhưng ông Thông - người đặt hòn đá lại dịch là: "Bùa giải hóa bách nạn, bách khổ, bách bệnh cho nhân dân".

Làm gì có 8 chữ hóa, bách khổ, bách bệnh cho nhân dân ở trong 5 chữ Hán trên mà ông lại dịch thêm vào cho quan trọng hóa theo ý đồ riêng của mình? Rõ ràng đây là lá bùa chỉ cầu giải trăm điều tai ách thôi, mà ám chỉ là cho cá nhân. Tại sao ông lại cố tình thêm chữ và dịch sai để cho thêm phần linh thiêng và vì nhân dân, để lừa dối người khác là có ý gì? Năm chữ Hán trên là tên của lá bùa ở mặt chính hòn đá, nhưng tại sao lại coi nó là phụ và đặt úp mặt lá bùa này vào trong tường. Phải chăng có ý đồ gì ở đây?

Phần chính giữa của lá bùa có hai chữ Hán viết theo kiểu thư pháp cuồng thảo. Đó là hai chữ VĨNH THỌ 永寿, nghĩa là Sống thọ mãi mãi. Rõ ràng lá bùa mặt ở trước của hòn đá có nội dung là: "Cầu được giải trừ trăm hạn ách, tội nặng, cầu trường thọ khỏi chết yểu, cầu xua đuổi tà ma và cầu quan chức đang không được toại ý", chứ không phải như tác giả hòn đá đã giải thích là để tăng hào quang cho Phật, cho Đức Thánh Trần để hóa giải lá bùa của Phương Bắc đã trấn yểm ở Đền Hùng và phù hộ cho nhân dân. Lá bùa của Trung Quốc tiếp nhận năng lượng là để tăng hào quang và công năng cho họ, để làm hại cho ta, do vậy không thể nói nó tăng hào quang cho Phật, cho Đức Thánh Trần được?

Bên trái lá bùa có dòng chữ Phạn chạy dọc xuống, đọc là: "Úm, chiết lệ chủ lệ Chuẩn đề ta bà ha". Đây là một nửa của câu trì chú hay nhất trong Kinh Phật Mẫu Chuẩn đề. Toàn văn câu trì chú đó như sau: "Nam mô tát đa nẫm, tam miệu tam bồ đà câu chi nẫm, đát diệt tha: Úm, chiết lệ chủ lệ Chuẩn đề ta bà ha". Nghĩa của câu trì chú này là: "Thỉnh cầu được giảm trọng tội, cầu trường thọ cho chúng sinh có số yểu mạng và xua đuổi tà ma, cầu quan chức không được toại ý". Nhưng tác giả hòn đá lại giải thích là làm tăng độ linh, tăng độ uy cho Phật Tổ và Đức Thánh Trần.

Lá bùa mặt sau hòn đá.

Bịa đặt và xuyên tạc lich sử

LÁ BÙA Ở MẶT SAU CỦA HÒN ĐÁ, nhưng lại cố ý xoay ra phía trước, nhìn thẳng hướng chính Nam. Trong thư giải thích đây là "Trận đồ Bát quái thiên tinh Phật Tổ Như Lai dựa trên trận đồ Bát quái của Đức Thánh Trần Hưng Đạo đánh thắng quân Nguyên - Mông.". Giải thích như vậy là bịa đặt trắng trợn, xuyên tạc lịch sử!

Trận đồ Bát quái là sản phẩm của Kinh dịch Trung Quốc, do Gia Cát Lượng sáng tạo ra, sao lại gán cho Phật Tổ Như Lai? Nhưng nếu là của Phật Tổ Như Lai thật đi chăng nữa, thì Phật Tổ làm sao dựa vào trận đồ của Trần Hưng Đạo mà vẽ ra được, vì Phật Tổ có trước Trần Hưng Đạo! Trận đồ Bát quái của Gia Cát Lượng là trận đồ dùng ngựa, đánh kỵ binh trên bộ. Còn trận đồ của Trần Hưng Đạo là trận đồ dùng thuyền, thủy chiến ở sông Bạch Đằng. Trận đồ ba lần đánh thắng quân Nguyên - Mông là trận đồ phản công, chứ không phải trận đồ nghênh chiến. Khác nhau một trời một vực. Kiến thức quân sự sơ đẳng như vậy ai cũng biết, sao lại cố tình gán ghép?

Thực tế, trận đồ trên hòn đá lạ đích thực là Trận đồ Bát quái Kỵ binh thứ 20 của Gia Cát Lượng 诸葛亮八卦骑兵二十图阵bài binh bố trận để ứng chiến với Kỵ binh của Tào Ngụy do Tư Mã Ý chỉ huy. Vậy ý đồ của người đặt hòn đá ở đây và ngụy biện nói đó là Trận đồ của Trần Hưng Đạo đánh quân Nguyên - Mông là có ý gì?

Trong thư giải thích cũng có nói là đã bỏ lá bùa của Nguyên - Mông yểm ở Đền Hùng, nhưng lại thay vào đó lá bùa của Trung Quốc thời nay, công lực mạnh hơn, thâm hiểm hơn! Chính vì thế mà cố ý quay mặt lá bùa này ra ngoài, nhìn về hướng Nam!

Trong thư cũng nói các đạo sĩ cao tăng Nguyên - Mông đã yểm bùa ở Đền Thượng Đền Hùng từ thời Nhà Trần. Nhưng ông Dương Trung Quốc, nhà nghiên cứu lịch sử hoài nghi: "Đã có tổ chức có uy tín nào đã kết luận khách quan và khoa học điều này hay tự  biên, tự diễn"? Rồi lấy đó là cái cớ để đưa bùa mới lên yểm Đền Hùng. Nếu là bùa của Nguyên - Mông, sao không tiêu triệt, hóa giải và phá hủy lá bùa đó đi, mà còn đưa nó vào lưu giữ ở Bảo tàng Hùng Vương, chẳng khác nào kẻ cắp ở trên bàn thờ mời xuống ngồi phòng khách xơi nước, như vậy nó vẫn còn ở trong nhà mình cơ mà!
 
(Kiến thức)

Dư luận trước phiên phúc thẩm các thanh niên Công Giáo và Tin Lành

Thứ Năm ngày 23 tháng 5, tại Trụ sở Tòa án Nhân dân tỉnh Nghệ An, Tòa Phúc thẩm thuộc Tòa án Nhân dân Tối cao Hà Nội sẽ xử phúc thẩm 8 thanh niên Công Giáo và Tin Lành, thuộc trong số 14 người đã bị tòa sơ thẩm Nghệ an kết án nặng nề hồi tháng Giêng vừa rồi. Thanh Quang tổng hợp thông tin liên hệ và ghi nhận một số ý kiến, kể cả nhận xét của LS Hà Huy Sơn bào chữa trong phiên phúc thẩm này.

000_Hkg8154719-305.jpg
Các thanh niên Công giáo và Tin lành tại phiên xử ở Toà án nhân dân thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An ngày 09 tháng 1 năm 2013. - AFP
Hy vọng giảm án?

Sau nhiều lần trì hoãn, Tòa án Tối cao VN đã quyết định xét xử phúc thẩm 8 thanh niên Công giáo và Tin lành, thuộc trong số 14 người đã bị án sơ thẩm thậm chí tới 13 năm tù về tội gọi là “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”.

LS Hà Huy Sơn trong phiên phúc thẩm này sẽ bào chữa cho 4 trong số 8 người kháng án, gồm Paulus Lê Văn Sơn, Nguyễn Đình Cương, Hồ Văn Oanh và Trần Minh Nhật. 4 người kháng án còn lại, gồm Hồ Đức Hòa, Nguyễn Văn Duyệt, Nguyễn Xuân Anh, Thái Văn Dung sẽ được các LS Trần Thu Lam và Vương Thị Thanh biện hộ. LS Hà Huy Sơn cho biết:

“Tôi bảo vệ cho 4 người, gồm 2 người mà tôi đã từng bảo vệ trong phiên sơ thẩm và giờ thêm 2 người nữa trong phiên phúc thẩm này. Trong số 4 người mà tôi bào chữa kỳ này, thì 3 người bị mức án từ 3 tới 4 năm trong phiên tòa sơ thẩm. Riêng Paulus Lê Văn Sơn bị án 13 năm tù đó, thì tôi hy vọng trong phiên phúc thẩm này, mức án của Sơn có thể thấp hơn. Tất nhiên là tôi chỉ hy vọng thôi, còn mức án thực sự trong phiên phúc thẩm này, tôi không chắc được là như thế nào.”

LS Hà Huy Sơn vừa mới thăm các thân chủ của ông và nhân tiện kể lại tình cảnh lao lý của các thanh niên yêu nước ấy:

“Tôi không nghe mọi người nói là họ bị đánh đập hay làm sao cả ngoại trừ lần trước, trường hợp của Trần Minh Nhật, thì có bị cán bộ bên ngoài vào, đánh vào mắt cá chân, nhưng không trầm trọng lắm. Nhưng sau này không còn tình trạng ấy nữa. Các thanh niên này tinh thần cũng bình thản thôi. Trong điều kiện bị giam giữ thì, cũng như lần trước tôi gặp, họ cho biết ở trại giam tại Nghệ An này, nước sinh hoạt mà họ phải dùng là nước lợ - mặn. Nước uống thì không đủ. Điện trong phòng giam thì không có. Mà hiện là mùa hè nóng nực nên không khí phòng giam rất ngột ngạt. Riêng Paulus Lê Văn Sơn bị kiểu như nấm lan cả người, nhất là ở phần ngực, bụng và tay rất nhiều, rất ngứa. Trong trại giam, điều kiện thuốc thang khi ốm đau, bệnh tật rất hạn chế.

Báo chí thì cũng có hạn thôi. Về sách Kinh Thánh, sau khi chúng tôi có văn bản đề nghị với các cơ quan tố tụng, thì sau đó họ có giao cho những thanh niên này sách Kinh Thánh. Tóm lại mỗi người đều có được sách Kinh Thánh, còn sách nào khác thì không có; tức gia đình có gởi sách vào nhưng có thể trại không cho họ nhận hay thế nào đó. Còn chuyện thăm nuôi thì tôi không thấy họ phàn nàn trong khi tôi lại không được gặp gia đình của họ. Nhưng tôi nghĩ mọi người trong trại tù ấy đều thông cảm cho hoàn cảnh khó khăn của gia đình mình nên cũng không thắc mắc nhiều lắm về chuyện gia đình thăm nuôi. Còn chuyện gia đình họ có thăm nuôi, có gởi quà hay không, hoặc những thanh niên này có nhận được quà thăm nuôi hay không, thì tôi không biết rõ chuyện ấy.”

Những bản án “bỏ túi”

Trước khi diễn ra phiên phúc thẩm vừa nói, blogger J.B. Nguyễn Hữu Vinh có “suy nghĩ đơn giản” rằng phiên tòa phúc thẩm ấy cũng như phiên tòa sơ thẩm đã qua đối với các thanh niên yêu nước đó mà thôi. Và nhà báo Nguyễn Hữu Vinh lưu ý rằng những bản án “bỏ túi”, vô nhân, phi lý dành cho những người trẻ yêu nước đã khiến người dân cất lên tiếng nói của mình nhằm ủng hộ những nạn nhân đó:

“Cho đến nay, đã có mấy chục nghìn người yêu cầu trả tự do cho những thanh niên này bởi vì họ vô tội. Đó là lòng dân, đó là tiếng nói của công tâm, công chính, tiếng nói của xã hội thể hiện sự bất bình trước những bản án hết sức vô nhân đạo, hết sức vô lương tâm đối với những thanh niên yêu nước vốn hy sinh vì cộng đồng như vậy. Nói chung, người dân đã nhìn thấy rõ bản chất của phiên tòa là gì qua cách hành xử, xét xử, kết án, qua những hành động của nhà cầm quyền. Nếu như nhà cầm quyền tiếp tục bịt tai, bịt mắt để xét xử với những bản án nặng như vậy, thì hành động đó đã trả lời cho nhân dân biết rằng họ là ai, họ đang hành xử theo luật pháp như thế nào.”

Tình cảnh của những người trẻ Công Giáo và Tin Lành đang lâm nạn ấy khiến người ta không khỏi liên tưởng đến hai tù nhân lương tâm rất trẻ cũng vừa bị án tù oan sai nặng nề là Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha vốn đã bày tỏ tinh thần bất khuất, không hề sợ hãi, ngay tại pháp đình Long An. Nhà báo J.B. Nguyễn Hữu Vinh nhận xét về sự biến chuyển quan trọng này ở giới trẻ có nhiệt tâm với vận nước, dân tộc:

“Tôi thấy rằng nếu như trước đây, những người đấu tranh cho sự tiến bộ cho đất nước, đòi một nền dân chủ thật sự cho Tổ Quốc, Dân tộc là những người lớn tuổi, như ông Hà Sĩ Phu, Lê Hồng Hà, Hoàng Minh Chính chẳng hạn – là những người cao niên thao thức đến vận mạng đất nước, thì những phiên tòa gần đây, những hiện tượng gần đây, đặc biệt như phiên tòa vừa rồi dành cho Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha đang ở tuổi đôi mươi, thì điều đó làm tôi xúc động. Tôi nhận thấy chuyển biến xã hội hiện rất khác trước, rất rõ rệt, cho thấy thế hệ trẻ VN không phải vô cảm như người ta đã nghĩ, như báo chí nhà nước VN kêu gào.

Thế hệ trẻ VN hiện ý thức được mình là ai, ý thức được trách nhiệm của mình là gì trước dân tộc, trước đất nước, trước các hiện tượng tha hoá của xã hội. Tôi cho rằng đó là một tín hiệu vui. Tôi phản đối những bản án bất công, vô nhân đạo đối với họ. Nhưng tôi tin rằng những bản án đó không thể làm cho thế hệ trẻ VN sợ hãi, không làm họ chùn bước trong bước đường mà họ đã xác định là đúng. Tôi thấy rằng hiện nay những người trẻ ấy đã thực hiện đúng lý tưởng của mình và họ quyết lên đường như vậy. Còn nhà cầm quyền, nếu nhìn thấy được điều đó thì họ hãy xét lại chính mình, xét lại những hành động của mình, và nên có cái gì để đáp ứng lòng dân.”

Phiên phúc thẩm này diễn ra trong bối cảnh công luận thế giới mạnh mẽ phản đối hành động đàn áp những người yêu nước ngày càng nặng tay của nhà cầm quyền VN, đặc biệt là hôm thứ Tư 22 tháng Năm này, 4 tổ chức nhân quyền quốc tế gồm các tổ chức Article 19 (Article 19) và Sáng kiến Bảo vệ Pháp lý Cho Giới Truyền thông (Media Legal Defence Initiative) trụ sở tại Luân Đôn, tổ chức nhân quyền Front Line Defenders ở Dublin và tổ chức Quốc tế Tự do Bày tỏ Cảm tưởng được thành lập tại Canada đã gởi thư cho giới lãnh đạo VN, kể cả Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, lưu ý về tính bất chính của việc xét xử các thanh niên yêu nước này, lên án những bản án khắc nghiệt cùng việc họ bị ngược đãi trong tù, chỉ trích những điều luật hình sự mơ hồ để chống lại quyền tự do ngôn luận, lưu ý VN phải có nghĩa vụ bảo vệ Công ước Quốc tế về Các Quyền Chính trị và Dân sự mà họ đã ký kết, yêu cầu Hà Nội phóng thích tức khắc 14 thanh niên Công giáo và Tin Lành này, cũng như phải bảo đảm sự an toàn và sức khoẻ cho các nạn nhân, bảo vệ pháp lý chính đáng, đồng thời trừng phạt những kẻ đe doạ và hành hung những thanh niên yêu nước ấy.

Thanh Quang, phóng viên RFA
2013-05-22

Cứ bóp chặt làm sao phát triển?

Tiếp tục thảo luận báo cáo kinh tế - xã hội tại tổ chiều nay (22/5), các ĐB nhận định Chính phủ chưa xử lý hài hòa mối quan hệ giữa ưu tiên kiềm chế lạm phát và tăng trưởng.

“Có phải ta đang hy sinh tăng trưởng để đảm bảo mục tiêu kiềm chế lạm phát?”, Trưởng đoàn ĐBQH tỉnh Bình Thuận Huỳnh Văn Tí đặt câu hỏi.

“Để kiềm chế lạm phát, nhiều công trình rất bức xúc ở địa phương bị cắt hàng loạt, gây lãng phí rất lớn”, ông Tí phân tích. “Tỉnh tôi có những công trình chỉ cần bơm thêm một ít tiền là hoàn thành ngay, phát huy ngay, kinh tế và đời sống nhân dân sẽ vực dậy ngay, đặc biệt là thủy lợi. Ví dụ, công trình đầu mối xong rồi nhưng các tuyến kênh thì chưa, trên này nước tràn, dưới này thanh long chết cháy, người dân khát nước, bí quá phải bung ra làm, đành nợ tiền doanh nghiệp”.

“Hiện chưa có một thống kê thấu đáo, đầy đủ nào về việc dừng đầu tư trên cả nước bị lãng phí bao nhiêu, để lại hậu quả gì”, ĐB Bình Thuận băn khoăn.

Biết đây là một nhiệm vụ khó khăn cho công tác điều hành, không thể vội vàng thúc bách, nhưng ông Tí đề nghị Chính phủ nghiên cứu nghiêm túc: “Lạm phát năm nay có thể 9,9% cũng được, nhưng hãy đầu tư ngay vào những công trình sẽ phát huy hiệu quả”.

ĐB Nguyễn Ngọc Bảo (TP.HCM) cũng nhận định: “Cứ giữ kiểm soát lạm phát chưa chắc là hay, kích cầu mới có chuyện tiền đẻ ra tiền. Cứ bóp chặt, giữ con số thế này thì không phát triển. Đích cuối cùng là sản xuất khơi thông, kinh tế phát triển thực chất, con số đưa ra chỉ là định hình mục tiêu”.

lạm phát, tăng trưởng, kích cầu
Đại biểu QH có cả ngày 22/5 thảo luận tại tổ về kinh tế - xã hội.Ảnh: Lê Anh Dũng
Không thấy ai sốt ruột

Một lần nữa các ĐB bày tỏ không hài lòng về phần đánh giá trong báo cáo của Chính phủ về các vấn đề xã hội, văn hóa.

“Báo cáo của Chính phủ lần nào cũng như lần nào, chưa phân tích được những điều xã hội đang cần và cử tri đang bức xúc, mà có thể thấy rõ qua bản báo cáo kiến nghị của cử tri do Chủ tịch UBTƯ MTTQ Việt Nam Huỳnh Đảm đọc ngày khai mạc kỳ họp”, Phó chủ tịch Hội nhà báo Việt Nam Hà Minh Huệ nhận xét.

“Những bức xúc của nhân dân về đời sống khó khăn, sự xuống cấp của đạo đức xã hội, kỳ họp nào cũng nói nhưng vẫn chưa thấy Chính phủ chỉ ra giải pháp, hay là không muốn nhắc tới nữa chăng?”, ông Huệ băn khoăn.

ĐB Huỳnh Văn Tí lấy ví dụ: Chuyện an toàn vệ sinh thực phẩm đang vô cùng bức xúc, người dân không biết ăn gì ở đâu cho an toàn, các ĐB thì nói đùa “chỉ biết ăn ở Nhà khách QH là yên tâm nhất”. Vậy mà báo cáo chỉ nêu một câu “tăng cường nâng cao kiểm tra chất lượng”.

“Như thế là chưa đủ ‘đô’ và không giải đáp được bức xúc trong cuộc sống. Cách làm báo cáo này cũng tương tự với các vấn đề xã hội khác, như việc dạy thêm học thêm tràn lan. Vấn đề này đụng chạm đến mọi gia đình mà QH gần như chưa bàn lần nào”, ông Tí nói.

Tổng biên tập báo Nhân dân Thuận Hữu thì chỉ ra “thảm họa văn hóa” khi truyền hình nói riêng và đời sống xã hội nói chung bị xâm lăng văn hóa từ nước ngoài.

“Quản lý nhà nước về văn hóa thực sự rất đáng buồn, rất đáng báo động. Trong khi văn hóa là nền tảng tinh thần xã hội, là mục tiêu, động lực thế mà chúng ta buông lỏng. Nhưng không thấy ai sốt ruột, báo cáo Chính phủ không nói gì”, ông Hữu nói.

Theo trưởng đoàn ĐBQH Bình Thuận, báo cáo của Chính phủ về các vấn đề xã hội văn hóa nên chọn lựa những vấn đề trọng tâm, bức xúc nhất để QH tập trung bàn và giám sát đến nơi đến chốn.

Các ĐB sẽ thảo luận tình hình kinh tế - xã hội tại hội trường ngày 30/5.

(VNN)

Bản góp ý “dự thảo sửa đổi Hiến pháp” của ông Lê Hồng Hà

clip_image001
Ông Lê Hồng Hà
Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bản góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992 của ông Lê Hồng Hà, người tham gia cách mạng từ trước 1945, nguyên Chánh văn phòng Bộ Công an, Chánh văn phòng Bộ Nội vụ và Chánh văn phòng Ủy ban Khoa học xã hội, cũng là người sớm có những tư tưởng đổi mới mạnh mẽ và từng chịu những hệ lụy về nó trong một thời gian dài. - Bauxite Việt Nam

1. Qua nghiên cứu lại 4 bản Hiến pháp trước đây của nước ta, trừ bản Hiến pháp năm 1946 là đúng đắn, còn 3 bản Hiến pháp sau tuy có nhiều điều tốt, nhưng cả 3 bản (năm 1959, 1980, 1992) đều mang nặng đường lối cách mạng XHCN thể hiện thể chế chính trị chuyên chính vô sản (theo Nghị quyết của Đại hội Đảng III, IV, VI, VII) tức là rất nhiều sai lầm.

2. Nội dung đặc trưng của đường lối xây dựng CNXH ở Việt Nam có thể tóm lại:

- Về kinh tế: kế hoạch tập trung, phủ nhận kinh tế thị trường, quốc doanh là chủ đạo, xóa bỏ kinh tế tư nhân.

-Về chính trị: là thực hiện chuyên chính vô sản, Đảng lãnh đạo độc tôn và Đảng lấy Chủ nghĩa Mác – Lênin là thống soái, cán bộ, đảng viên và thanh niên đều phải học tập CN Mác – Lênin.

Đến Đại hội VI, có đổi mới chút ít, nhưng chỉ là nửa vời và vẫn một mực kiên trì Chủ nghĩa Mác – Lênin.

Qua thực tế của các nước trên thế giới, sự sụp đổ của Liên Xô và các nước XHCN cuối thế kỷ XX, đã chứng minh CNXH là sai lầm, mô hình CNXH Xô -viết là sai lầm, thế nhưng Đảng ta vẫn một mực phải đề cao CN Mác – Lênin, kiên trì đường lối XHCN ở Việt Nam.

3. Do mấy chục năm qua cả nước ta đi theo con đường xây dựng chủ nghĩa sai lầm nói trên, nên đất nước ta lâm vào tình trạng suy yếu, xuống cấp về hầu hết các mặt của đời sống xã hội (không chỉ kinh tế mà cả chính trị, xã hội, văn hóa, đạo đức, v.v. ) và tụt hậu so với nhiều nước xung quanh, chủ quyền quốc gia bị xâm phạm. Chưa bao giờ lòng tin của dân đối với sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản và Nhà nước ta thấp như ngày nay và tình hình nghiêm trọng tới mức trở thành nguy cơ lớn đối với sự sống còn của chế độ, của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Nguyên nhân gốc rễ của tình hình ấy chính là do chế độ toàn trị của một đảng trên thực tế đang chi phối toàn bộ quyền lực Nhà nước và hệ thống chính trị đứng trên Nhà nước và pháp luật, đứng trên nhân dân, vô hiệu hóa nhiều quyền tự do, dân chủ đã được quy định trong Hiến pháp.

4. Để cứu đất nước ra khỏi tình trạng nghiêm trọng nói trên thì phải đổi mới căn bản thể chế chính trị, chuyển từ độc tài Đảng trị sang Dân chủ, mà sửa đổi Hiến pháp là cơ hội tốt, là bước đi đầu tiên mở đường cho đất nước đổi mới toàn diện, phát triển bền vững và bảo vệ chủ quyền quốc gia.

5. Đối với bản “Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992” tôi thất vọng vì nó không góp phần đổi mới căn bản thể chế chính trị, mà cố giữ lại toàn bộ những sai lầm của các bản Hiến pháp trước đây, nó không thể là cơ sở để xây dựng một bản Hiến pháp mới thực sự là của nhân dân.

6. Trong thư này, tôi đề nghị cụ thể một số vấn đề về nội dung:

a/ Không nên dùng cụm từ Nước CHXHC Việt Nam, mà nên dùng từ ông Hồ đã dùng: Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa..., vì mô hình XHCN là một mô hình sai lầm.

b/ Không nên đề cao chủ nghĩa Mác- Lênin, vì đó là một học thuyết sai lầm, không nên nói “dưới ánh sáng của chủ nghĩa Mác – Lênin”.

c/ Bỏ điều 4 nói về sự lãnh đạo của Đảng cộng sản vì Đảng chưa xứng đáng lãnh đạo việc xây dựng và phát triển đất nước (chưa kể những chính sách sai lầm như cải cách ruộng đất, cải tạo XHCN, đàn áp Nhân văn Giai phẩm), v.v.

d/ Quân đội phải trung thành với Tổ quốc, với Nhân dân, không được nêu quân đội trung thành với Đảng.

e/ Không nên đặt vấn đề Hiến pháp nước ta phải thể chế hóa cương lĩnh xây dựng CNXH của Đảng cộng sản Việt Nam.

Lê Hồng Hà

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Từ chuyện Bá Thanh đến chốn quan trường

Trước đây, tôi viết bài “Im lặng là vàng”, một người bạn phản hồi cho rằng đây là vấn đề “chọn thái độ sống” của mỗi người. Đôi khi, thực tế cuộc sống khá phũ phàng khiến người ta dễ đau lòng, nản chí, nhất là những lúc công việc không thuận lợi, các mối quan hệ cá nhân với mọi người xung quanh có lúc không như ý, môi trường sống thay đổi vv... khiến ta bị ảnh hưởng tâm lý, thái độ lựa chọn có khi cũng dao động theo.

Vấn đề xã hội và con người thật rộng lớn và phức tạp. Cải tạo môi trường sống là trách nhiệm của mỗi người, dĩ nhiên vai trò kiến tạo của các nhà lãnh đạo và nhà nước là sống còn. Nhìn qua Thái Lan, ngay từ khi còn chiến dịch tranh cử của Thủ tướng nữ đầu tiên của nước Thái, bà Yingluck Shinawatra, tạm gác các chuyện xung quanh để lấy khẩu hiệu thu hút người dân tham gia bỏ phiếu cho bà đại ý là nếu bạn cho rằng hành động vì quê hương đất nước hay dân tộc, tổ quốc là cao xa, khó hiểu thì hãy hành động vì chính cuộc sống của bản thân mình và tương lai của con cháu chúng ta !

Khi tổ quốc lâm nguy, “thất phu” hữu trách, nước mất thì nhà tan! Liệu im lặng cúi đầu có được yên thân không? Ngày xưa tới giờ, mỗi khi đất nước bị xâm lược hay nguy cơ loạn lạc, nội công – ngoại kích, đều xuất hiện các nhân tài ra giúp nước ! Thật đáng thương cho số phận của những dân tộc không biết tự quyết định số phận của mình ! Một ông Thủ tướng Rwanda ở Châu Phi từng nói trên báo chí “ Đất nước chúng tôi có 5 triệu người tỵ nạn và chạy loạn ra nước ngoài do xung đột sắc tộc giết chết cả triệu người, còn 2 triệu người thì đang mòn mỏi chết vì các bệnh tật như HIV và nghèo đói triền miên …”

Các quốc gia Châu Phi nghèo khổ luôn chịu ảnh hưởng nặng nề của chiến tranh, chính sách thuộc địa, xung đột sắc tộc, tôn giáo, và nhiều người phương Tây tốt bụng cũng không biết làm thế nào để cứu vãn sự thế tại các quốc gia này! Chắc chắn một điều là khi ai cũng yên lặng cúi đầu, kẻ ác và tội ác sẽ lên tiếng !!! Chúng ta thử hình dung, một xã hội ai cũng vô cảm, không màng thế sự xung quanh … sẽ ra sao ngày sau ?

Václav Havel là tác giả của kết luận rằng Liên Xô và Đông Âu tan rã không phải bởi vì lý do kinh tế, mà vì sự tha hóa cùng cực của thứ đạo đức lấy dối trá làm "Kinh thánh"! Trong bài viết “Sức mạnh của sống trong sự thật” tác giả phản ánh cái thế giới thiếu nhất hiện nay không phải là dầu mỏ, không phải là nước sạch, cũng không phải là lương thực mà là một ban lãnh đạo có đức hạnh. Bằng cách cam kết với sự thật – sự thật khoa học, sự thật đạo đức và sự thật cá nhân – xã hội có thể vượt qua được nhiều cuộc khủng hoảng về nghèo đói, bệnh tật, thiếu ăn và bất ổn mà chúng ta đang đối mặt. Nhưng quyền lực lại căm ghét sự thật và tấn công nó một cách không thương xót. Havel là một nhà lãnh đạo chủ chốt của phong trào cách mạng dẫn tới nền tự do ở Đông Âu và sự cáo chung của Liên Xô. Những vở kịch, những bài tiểu luận và thư từ của Havel đã mô tả cuộc đấu tranh về mặt đạo đức cho một đời sống lương thiện dưới chế độ độc tài ở Đông Âu. Để sống trong sự thật, ông đã phải hi sinh tất cả kể cả tù đầy như ông nói, trung thực với chính mình và trung thực như một người anh hùng trước bạo quyền áp bức xã hội và đè bẹp quyền tự do của hàng trăm triệu người.

Ngẫm suy, dĩ nhiên, điều này không khuyến khích chúng ta hành động mù quáng hay bất chấp hiểm nguy đến bản thân … vì ta còn phải thương ta nữa chứ !!! Do vậy, đường đời thật khó ! Ai cũng có một cuộc đời để yêu thương và chọn thái độ sống cho riêng mình. Triết lý của Nguyễn Công Trứ chắc vẫn còn chỗ đắc dụng : "Ai say, ai tỉnh, ai thua được. Ta mặc ta mà ai mặc ai". Nhớ lời các cụ ta xưa để mà ngẫm về thời cuộc : "Mãn chiêu tổn, khiêm thụ ích" - cái đầy gọi cái vơi, võng xuống thì được làm cho đầy trở lại.

Cuộc sống đúng là bất phương trình chứ không phải phương trình. Có người bảo cái nước mình nó thế nên các nghịch lý cứ ngang nhiên tồn tại. Theo tôi hiểu, sự sống, trong bất cứ biểu hiện nào của nó, cũng có nghịch lý, những nghịch lý ấy có những bản chất và hình thức khác nhau, có nghịch lý tự nhiên và có nghịch lý nhân tạo, có nghịch lý tất yếu và có nghịch lý ngẫu nhiên, có nghịch lý bùng phát và có nghịch lý tiềm ẩn, có nghịch lý thực sự và có nghịch lý ngụy tạo, có nghịch lý đối kháng và có nghịch lý không đối kháng, có nghịch lý phát triển và có nghịch lý kìm hãm, có nghịch lý sinh thành và có nghịch lý hủy diệt vv... Trong các loại nghịch lý, thì có lẽ loại nghịch lý nhân tạo chứa đựng nhiều nghịch lý đối kháng, kìm hãm và hủy diệt nhất. Từng nghịch lý không nẩy sinh và biến hóa đơn độc, mà luôn luôn nằm trong chuỗi nghịch lý, hoặc gọi là hệ thống nghịch lý, tương tác với các nghịch lý khác và chịu sự chi phối của hệ thống nghịch lý. Trong từng trường hợp, cần phát hiện, nhận diện, phân tích và xử lý đúng từng nghịch lý trong chuỗi nghịch lý. Chân lý phổ quát là rất cụ thể, và lịch sử chỉ may đo, chứ không may sẵn.

Mấy năm qua, một số tờ báo giấy và báo điện tử đăng tải về những thông tin liên quan đến các quyết định cụ thể, mạnh mẽ, rất hợp lòng dân của ông Nguyễn Bá Thanh, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng luôn quan tâm đến đời sống nhân dân, an sinh xã hội, quy hoạch quản lý đô thị, công khai tuyển dụng người tài, và phòng chống tham nhũng, tiêu cực. Đấy là thái độ sống của một người lãnh đạo trong xã hội ta hiện nay. Ông tuyên bố và đang làm thực sự, để Đà Nẵng trở thành “thành phố đáng sống, thành phố du lịch”, không phải chỉ hô khẩu hiệu.

Nhưng cũng mới đây, các phương tiện truyền thông lại đưa tin và không ít bình phẩm về chuyện Thanh tra Chính phủ bỗng nhiên cho bung ra mấy chuyện lùm xùm về đất đai, dự án ở Đà Nẵng. Có những chuyện tưởng như đã xác định 'ít tầm quan trọng' đã gác lại hoặc lướt qua rồi.

Thực tế cuộc sống, dạy cho tôi hiểu viết về cá nhân một con người nên cẩn trọng, nhất là dưới chế độ ta, mà đặc biệt trong tình hình hiện nay. Viết đúng, cho dù là ca ngợi, nhưng có khi hại người mình khen đấy.

Theo kinh nghiệm của một vị lãnh đạo lão thành có uy tín, công việc lãnh đạo chủ yếu là định hướng, phương pháp tư duy và tổ chức hành động. Lãnh đạo giỏi cần tư chất thông minh, được đào tạo bài bản, có thời gian dài tích lũy qua công tác nghiên cứu, chịu khó học hỏi trong thực tế, biết lắng nghe các ý kiến đa chiều, sẵn sàng đối thoại vv…
   
Tôi không quen biết ông Bá Thanh nhưng có lần nghe ông Võ Văn Kiệt (Sáu Dân) kể lại không biết vì nguyên nhân luân chuyển cán bộ hay “rung chuyển cán bộ”,  khi ông Bá Thanh còn đang làm Chủ tịch thành phố, Trung uơng dự kiến điều ông Bá Thanh ra làm Phó ở một Ban của Trung ương. Ông Thanh vào Sài Gòn tham vấn ông Sáu Dân được khuyên đại ý như sau:”Làm quản lý không ai tránh khỏi khuyết điểm. Có năng lực, có ý chí thì cuơng quyết ở lại Đà Nẵng đưa thành phố đi lên để chứng minh khẳng định vai trò, vị thế của mình, còn ra Trung ương làm Phó ở cái Ban nào đó thì tốt nhất mang theo cái vợt tennít để làm “bầu bạn” cho hết thời gian …”. 

Con mắt tinh đời, biết nhìn người, và thái độ sống: Đời thiếu thăng trầm ta dễ dàng an thân / Đời vắng khổ sầu khó mà biết cảm thông / Đời không trải nghiệm sao có thể trưởng thành? Tôi nghiệm một điều từ trong thực tế đời thường và quan trường của  ông Bá Thanh rất đáng suy ngẫm! Bá Thanh lần đầu đuợc bầu vào thành ủy lúc mới khoảng 25 tuổi, nhận Quyết định về làm chủ nhiệm Hợp tác xã mà ngày nhận bàn giao việc qui định đúng ngày chủ nhật, nhưng Bá Thanh vẫn đạp xe đến nơi (miền núi) đúng ngày giờ. Trong cuộc sống, Bá Thanh rất trân trọng đồng chí thường vụ thành ủy, trưởng ban dân vận là người dân tộc, chính nhờ ông mà Bá Thanh vẫn còn đuợc làm việc ở Đà Nẵng. Bởi vì khi Đà Nẵng thuộc tỉnh Quảng Nam thì Bá Thanh làm Chủ tịch, nhưng khi trực thuộc Trung ương, thì người ta xét lý lịch Bá Thanh học đại học nông nghiệp Hà Nội, nếu tiếp tục làm Chủ tịch thành phố (công nghiệp-dịch vụ) là không phù hợp với cái được đào tạo nông nghiệp? Với thái độ sống rõ ràng, sòng phẳng, ông trưởng ban dân vận, người dân tộc phản ứng “Sao kỳ vậy, cũng Đà Nẵng thuộc tỉnh thì Bá Thanh làm được. Nhưng trực thuộc Trung ương thì cũng Bá Thanh mà làm không được?".
Cũng chính ông trưởng ban dân vận, đã giúp đỡ Bá Thanh rất nhiều trong công việc thuyết phục giải tỏa nhà dân. Có Bà Mẹ không chịu di dời, cũng chính ông đến tận nhà nói với bà: "Tôi bệnh ung thư, sống không mấy ngày, trước khi chết tôi khuyên Má hãy chấp hành, Bá Thanh làm đúng chớ không sai đâu". Bà mẹ cảm động làm theo và hơn tháng sau ông ấy qua đời!.

Việc cưỡng chế một ông, hai thời kỳ khác mà Bá Thanh làm cũng êm ru, được các con của cụ và dân đồng tình. Đó là lý do vì sao Đà Nẵng giải tỏa nhanh và qui hoạch thành phố đuợc bài bản hơn các nơi khác. (Khách quan đánh giá quy hoạch chống ngập vẫn còn khiếm khuyết). Chính thái độ sống của Bá Thanh biết dựa vào dân và có nhiều người tốt trong nội bộ ủng hộ nên đã thành công! Bá Thanh không những chỉ nuôi mẹ bị bệnh nhờ bác sĩ Nguyễn Tài Thu khám và trị cho mẹ mình mà còn quan tâm chữa trị cho các vị lão thành cách mạng, các bà mẹ khác như thế là có hiếu, có nghĩa và rất khôn ngoan.

Bá Thanh - Đà Nẵng có nhiều cái hay, báo chí nói nhiều rồi và cả cái "chưa hay" mà người ta cũng lan truyền nhưng không biết thực hư! Thời buổi nầy như vậy là chuyện thường, tốt xấu gì cũng sống chung như dân Đồng bằng sông Cửu Long biết “sống chung với lũ” vậy.

Nhiều người dân, đặc biệt ở Đà Nẵng  vẫn rất kỳ vọng vào Bá Thanh là một trong những vị lãnh đạo hiếm của chế độ ta hiện nay. Chính thái độ sống đã tạo ra con người Bá Thanh còn thành bại, tốt xấu là do "Trời"! Nhưng nay Bá Thanh đã qua cái tuổi "vàng", chỉ có hy vọng còn phút 89! Thế mới biết nói và làm như ông Bí thư Đà Nẵng khó lắm thay! Mấy người bạn thân của tôi đang sống ở Hà Nội, thủ đô trái tim và trung tâm nọ kia của cả nước, chỉ mong ông Bí thư (hay ông Chủ tịch thành phố ) có được những lời nói và hành động như ông Bá Thanh Bí thư Đà Nẵng thôi!

Chỉ có điều, qua những diễn tiến và thăng trầm thời cuộc, nhất là sau Hội nghị Trung ương 7 mới rồi, Bá Thanh có nhớ lời  ông sáu Dân gợi mở từ dạo đó không? – “ … còn ra Trung ương làm Phó ở cái Ban nào đó thì tốt nhất mang theo cái vợt tennít để làm “bầu bạn” cho hết thời gian … - Bây giờ, dù Đà Nẵng có muốn ông tiếp tục ‘vì thành phố bên sông Hàn’, hoặc ông muón tiếp tụ ‘vì Đà Nẵng thân yêu’, thì cũng đã quá muộn và không còn cơ hội nữa!

Tô Văn Trường

(Blog Bùi Văn Bồng)

Thông báo

Tin tức được cập nhật vào 04h00; 08h00; 13h30 18h00 hàng ngày.

Suy ngẫm

Các cơ quan của Chính phủ từ toàn quốc cho đến các làng, đều là công bộc của dân, nghĩa là để gánh việc chung cho dân, chứ không phải để đè đầu dân... Dân chủ thì Chính phủ phải là đày tớ. Làm việc ngày nay không phải để thăng quan phát tài. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ. — Hồ Chí Minh

Lưu ý viết comments!


Chúng tôi hoan nghênh đón nhận và xuất bản những ý kiến khách quan, có tính xây dựng, tôn trọng cộng đồng. Nhưng từ chối hoặc xóa bỏ bất cứ lời bình nào không hợp thuần phong mỹ tục, các ý kiến cực đoan, không tôn trọng người khác. Nếu máy tính của bạn chưa có phần mềm gõ tiếng Việt có dấu, xin dùng trang Gõ tiếng Việt có dấu mọi nơi sẽ giúp bạn điều đó.
Cám ơn sự đóng góp và hợp tác của bạn đọc.

Sách Bên Thắng cuộc


Các bạn có thể đọc miễn phí cuốn Bên thắng cuộc của Huy Đức đã có trên mạng Ở đây hoặc Ở đây.

— Trân trọng
 
Support : Creating Website | Johny | Mas
Copyright © 2011. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Template Created by Creating Website Published by Mas
Proudly powered by Blogger