TTHNOL
Tin Tức Cập Nhật 24/7
Bài Mới

Đăng bởi Elvis Ất on Thursday, August 17, 2017 | 17.8.17


Những chuyện “Trời Ơi”

Ở trên đời có những chuyện tréo cẳng ngỗng một cách chướng tai, gai mắt. Người ta thích nịnh hơn nói thật, nói thẳng. Ai cũng tỏ ra ta đây hơn người, khoe những cái hay (không có), che những cái dỡ (dẫy đầy) mà làm những việc đáng phiền hà. Khi khen thì vỗ tay rần rần. Khi chê thì “ngậm máu phun người”. Làm sao mà tiến bộ!?

image

Nói một đường làm một nẻo. Nói chống Cộng thì y như rằng, làm lợi cho Việt cộng. Nói lương thiện, y như rằng làm chuyện bất đạo. Mới dưới tượng Chúa xưng tội, dưới tượng Phật sám hối bước ra, thì vẫn cứ mưu tính chuyện vô lương. Những kẻ huênh hoang nhất là những kẻ ti tiện nhất. Chúng tôi xin đơn cử vài mẫu chuyện mắt thấy tai nghe đầy dẫy thành phố nhỏ nhoi của chúng tôi, thành phố Kansas City của tiểu bang Missouri, thấy mà không nói thì không chịu được!

Có một tiệm, tôi chỉ nói có một tiệm buôn bán DVD, CD ở đây cứ sang lậu các dĩa DVD, CD của các trung tâm, của các nhà làm phim, của các ca sĩ…mà bán. Và bà con ta có những người thuộc loại keo kiết cứ kiếm các dĩa dvd, cd sang lậu đó mà mua. Mua mua, bán bán…các trung tâm sản xuất đóng cửa, các ca sĩ, nghệ sĩ giải nghệ. Một, hai năm nữa, khắp nơi trên thế giới, chỗ nào có người Việt thì có từng đống, từng đống nhạc

Lương tâm đâu!? Ðạo đức đâu!? Người Việt Quốc Gia đâu!? Những kẻ bần tiện, làm những chuyện bất nhẫn, bất nhân, bất nghĩa như vậy cứ vênh vênh cái bản mặt tự đắc, tự kiêu có bao giờ thấy tội trước Phật, trước Chúa…vễnh to lỗ tai nghe người ta chửi, rủa đến ba đời tổ tiên mình? 

Việt Nam mới qua, thấy cái gì cũng ham, cũng hám:

Thấy mấy xe mua hàng ( shopping cart ) ở các cửa tiệm mạ kền bóng lộn khoái quá, quen thói “chôm chỉa” ở Việt Nam, bèn lén lút đẩy về nhà dấu làm kỷ vật ăn cắp. Một chiếc rồi hai chiếc để chật nhà. Không giống ai. Nửa đêm thậm thà thậm thụt, vợ chồng xấu hổ quá, rủ nhau đem bỏ ngoài đường. Xóm làng nói nhau: “đồ thứ tham lam”.


Thấy sự mua đi trả lại dễ quá, bèn cứ mua máy chụp hình, máy quay phim, áo quần, giày dép… thật tốt thả giàn. Sinh nhật xong, đám cưới xong, đi chơi xa xong, đem trả lấy tiền lại, có sao đâu? Có chết thằng Tây trắng, thằng Tây đen nào đâu? Có là có người ta chửi cha, chửi mẹ mình; có là có Bề Trên bắt tội là “đồ gian giảo”, sau khi chết, theo Ðạo Thiên Chúa xuống địa ngục; theo Ðao Phật vào cõi súc sanh ngạ quỷ.

Cứ mặc đồ xấu vào tiệm bán đồ cũ ( thrift store ), thản nhiên mặc đồ tốt vào, đi ra không thèm trả tiền cho ai, tênh hếch cái bản mặt cướp cạn! Vào các tiệm, tráo đổi hay quăng bỏ những barcode đi rồi tự nhiên như người Hà Nội bỏ vào túi ra cửa hay ra cashier tính tiền rẻ. Bị bắt sẽ bị tội ăn cắp hàng (shop lifting). Lúc đó đứng kêu trời, trời cũng không giúp được cái thứ mánh mung, hôi của, cướp vặt.

Vào Chùa không để lạy Phật, nghe Pháp, đọc Kinh mà để “ăn giành ăn giựt” lấy, dấu thức ăn thiện nam tín nữ cúng, đem về cho vợ, cho chồng, cho con, cho cháu “nuốt cho bội thực”… mặc kệ ai làm lễ xong, ra không còn gì. Dẫu có hiền cách mấy, cũng phải la lên “đồ cô hồn đói”. Mấy đứa nhỏ vì cha mẹ chúng không biết dạy, không nói chi. Mấy người lớn còn tệ hại hơn, tư cách đâu mà dạy với không dạy. Sống chỉ một mình hay hai vợ chồng già, cũng ôm đồm “hốt” được chừng nào hay chừng nấy về ăn… cho chết. Câu truyện nầy co' thật đấy, đừng nói đâu chi cho xa, tại vùng Lancaster, pa mình thấy rỏ đo', vào trong chùa kg thấy ai nghe kinh pháp, mà thấy toàn là ngồi ở dưới tần dưới, ăn thấy sợ thiệt, đặc biệt là những tuổi teen, no' làm như là cha mẹ ở nhà kg co' nấu, rồi chết đói hay sao đo' hihihihi, ăn kg hà, kg co' chịu lên trên ngồi nghe sư giảng, sư giảng thì thây kệ cha sư, tui ăn thì tui ăn, ăn xong rồi hốt bưng đem về nhà, mai khỏi phải nấu, chi cho mệt thân....

Trong hãng xưởng giành làm over time để lấy tiền “one and one-half” mà gây lộn nhau, chửi lộn nhau. Ðàn ông thì vung tay chửi thề. Ðàn bà thì vỗ bành bạch. Người ta đứng cười mà thấy “mắc cỡ” hết sức người Việt Nam. Cũng vì lòng tham đồng tiền, bạn bè ta đi tìm cái nhục. 

Mướn hội trường của người ta làm tiệc cưới, thấy những cây Golf Club để ơ hờ một góc đẹp quá, mấy đứa nhỏ con cái nhà ai đã âm thầm rủ nhau “mượn” đem về nhà dấu làm kỷ niệm. “Một là đền 40,000 đô, hai là bị đưa ra tòa”. Tham lam, có cái giá của nó. Giá mất tiền đã đành. Giá mất danh giá gia đình, giòng họ mới nhục. Tội hai gia đình cô dâu và chú rể đau hết sức là đau bỏ ra 40,000 đô la để khỏi “bị đưa ra tòa”! 

Hay cũng bắt chước. Dở cũng bắt chước. Rủ nhau bắt chước... ra tiệm Nail cho nhiều, phá giá từ full set 70 đô, 100 đô làm không kịp, giờ 20 đô, 15 đô cũng không có khách mà làm. Chết là cái chắc! Dễ mà! Qua Mỹ từ năm 1975 cũng Nail. Mới đầu hôm sớm mai qua Mỹ cũng Nail. Học cao cũng Nail. “I-tờ-rí” cũng Nail. Già cũng Nail. Trẻ cũng Nail. Có bằng Nail cũng Nail. Không bằng Nail cũng Nail. Nail và Nail “xà nẹo” nhau dẹp tiệm!.

Qua Mỹ hưởng cuộc sống văn minh đủng đỉnh, bỏ sau lưng đời khốn nạn, bèn phát biểu một cách vô tư rằng thì là “nhờ Việt Cộng mà gia đình tôi được qua Mỹ”. Vợ và con gái người ta bị cởi trần truồng hãm hiếp trước mặt. Thân nhân người ta bị chết thảm phải quăng xuống biển. Có nhớ sự nghiệp còn cái quần xà loỏng đóng khố…và cô độc sống lủi thủi, ăn mày trên xứ lạ…có “nhờ Việt Cộng” không!? Lạ! Câu nói đó lại từ miệng anh Trung Úy Chiến Tranh Chính Trị của VNCH đi Diện HO. Lạ! Câu nói đó lại từ miệng chị lấy chồng Mỹ đi Diện Con Lai. Câu nói đó không từ miệng bất cứ bà con nào đi Diện Vượt Biển, Vượt Biên. Họ không nói “nhờ Quân, Dân, Cán, Chính của Chính Thể Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh xương máu đánh Việt Cộng cho họ còn sống đến ngày hôm nay qua Mỹ, con có đứa Bác sĩ, Luật sư…và mình đời hết khốn nạn như thời ở cái nước gọi là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam! 

Ở Mỹ vài năm có chút tiền, mua được nhà, mua được xe, có người toét loét cái miệng than: “khổ như trâu” và trở mặt phản phúc: “Mỹ bốc lột hơn Việt Cộng”. Khổ như trâu chắc không bằng người Sài Gòn đêm đêm làm chuột, lủi xuống ống cống nước kiếm ăn!? Khổ như trâu chắc không bằng mấy đứa nhỏ đói xác đói xơ tìm sống trên đống rác? Mỹ bốc lột hơn Việt Cộng mới có tiền dư mà “áo gấm về làng” ăn chơi đàng điếm. Mình lạy lục xin vào Mỹ. Mỹ đếch mời mình vào! Hãy để bà Julia Gillard, Thủ Tướng nước Úc “dạy” cho bài học “if you aren’t happy here then leave. We didn’t force you to come here. You asked to be here…” 

Mùa Ðông cũng như mùa Hè, mẹ và đứa con gái đi chợ, lúc nào cũng thùng thình áo quần hai, ba lớp, túi rộng thênh thang. Ðể làm gì? Ðể ăn cắp kẹo. Những Camera đang nhìn trừng trừng. Có ngày “xộ khám” làm sao mà ăn mà nói hỡi Trời!? Không phải nghèo một nhúm kẹo. Không phải đói một nhúm kẹo. Không phải thèm một nhúm kẹo. Vậy thì, tại làm sao? Tại vì “tham”, không còn liêm sỉ, thấy cái gì của ai cũng muốn ăn cắp, ăn trộm, ăn cướp.

“Trưởng giả học làm sang”, xênh xang trong nhà vài con chó lớn, chó nhỏ cho nó oai. Mua chuồng cho chó. Hớt tóc cho chó. Sắm áo cho chó. Mua thức ăn cho chó. Mua xương gặm cho chó. Chích thuốc lu bù cho chó… Cả mấy đứa con, trai có, gái có mà để cha ở riêng một mình chết thúi mấy ngày không thằng nào, không con nào hay biết! Vậy mà hở ra, cứ ta là Trung Úy Hải Quân, ta là vợ Ðại Úy Quân Y… nghe mà thúi cả ruột gan cửu tộc!

Giành giựt nhau lượm lon. Ông A nói; “khu vực đó là của tôi”. Ông B nói: “tôi lượm lon ở đây lúc anh còn ở Việt Nam”. Ông A chửi ông B: “đồ chó”. Ông B chửi ông A: “đồ chó”. Thì ra, hai ông đều “đồ chó” hết trơn như nhà thơ Cao Bá Quát đã nói: “…Bỉ viết cẩu. Thử viết cẩu. Bỉ thử giai cẩu…”

Ở đâu đâu, hai ông bà của hai gia đình người Huế cũng oang oang cái lỗ miệng rủ nhau khua môi, múa mỏ làm người ta nhức cả đầu. Một ông bà rằng thì là “con tôi học Luật Sư, sắp ra Luật Sư” làm như một hiện tượng hi hữu. Một ông bà rằng thì là “con tôi một đứa đã là Bác Sĩ và một đứa nữa sắp ra Bác Sĩ”. Ðể làm gì? Ðể nổ cho người biết, “ta đây”? Lạ gì các anh chị ở Việt Nam, bỏ Huế vào Sài Gòn sống một đời sống lăn lộn ở chợ cầu Ông Lãnh quen thói “đá cá lăn dưa”?

“Con cóc trong hang, con cóc nhảy ra. Con cóc nhảy ra, con cóc ngồi đó, Con cóc ngồi đó, con cóc nhảy đi”. Ðó là “bài thơ con cóc”. Ở đây, ít nhất cũng có một anh học hành chẳng ra gì nhưng ưa khoe tài hay chữ và tài làm thơ dở hơn “thơ con cóc”, bắt người ta nghe muốn “mệt nghỉ”. Người ta bị nghe hoài, người ta nói thẳng: “ông không nghe tụi nó nói, thơ ông là “thơ con cặc” sao?” Người ta mới nghe một lần đã chửi: “đồ thúi như cứt”. Tôi không hiểu tại sao ổng hợm đến mức cứ: “tôi xin đọc bài thơ của tôi cho các anh nghe”.

Bước vào Chùa, Nhà Thờ, Cộng Ðồng…không đóng góp thì nói có. Ðóng rất ít thì la toáng lên nhiều lắm. Ủng hộ năm, ba đồng thì lúc nào cũng “sao không thấy tên tôi?”. Ðúng là miệng lưỡi kẻ ti tiện. Lén ăn cắp. Lén lấy đem về thì im thin thít. Ðúng là cung cách kẻ bần cùng. Giữ của như Ma Xó, chết rồi cũng trắng tay. Bần cùng, ty tiện, chết rồi cũng thiêu ra tro. Có điều, xú danh con cháu phải mang tiếng nhục đời đời.

“Chân mình còn lấm bê bê
mà cầm bó đuốc đi soi chân người”

Ở đây có nhiều người đàn ông bỏ hết thì giờ ra rình mò chuyện riêng tư của người rồi như đàn bà, ngồi lê đôi mách thêm bớt nói xấu người ta, rằng: “Ông nầy lấy vợ thằng kia”. “Con bé đó bỏ nhà theo trai”. “Thằng nhỏ nọ bỏ học, bụi đời, hút xách” mà không có thì giờ nghĩ đến con mình không đứa nào ra đứa nào. Tại sao vậy!? Tại vì cái thói muốn ai cũng “tệ”, cũng “xấu”, cũng “ hư”, cũng “nghèo”, “cũng “thua mình” để cười cho đã mà không nghe người ta chửi cho!

Một chị Việt Nam theo chồng người Mỹ về nước Mỹ từ 1972. Sống trong xã hội Mỹ, nhớ người Việt Nam. Khoảng những năm 1985 đến 1990, mừng gặp lại bà con người Việt. Chị, chồng chị và 2 đứa con lai của chị, xúm lại hết lòng giúp đỡ đồng hương của mình đang chân ướt chân ráo, bơ vơ nơi xứ lạ quê người. Một vài năm sau, đồng hương của mình khúm núm hồi nào, bây giờ làm ăn được, gặp ân nhân, không có một lời hỏi han, còn nói: “đồ thứ Me Mỹ”. Phản phúc! Nghe đứt cả ruột gan!.

Một người, trước năm 1975 ở Việt Nam trốn lính.

Ðến Mỹ bỗng thành Ðại Úy Nhảy Dù. Giả tới giả lui, quen mình là Ðại Úy Nhảy Dù thứ thiệt. Lúc nào, ở đâu anh ta cũng nghêng ngang hách xì xằng, chê lính Sư Ðoàn, chê lính Tiểu Khu, chê lính Cảnh Sát… Người ta vừa giận, vừa tức cười …không cứ gì “thằng điên”. Ảnh qua đây từ những ngày đầu bình minh di tản, khá tiếng Anh, láu tiếng Việt, tốt tướng nên, dễ qua mắt bà con, quên mình sống nghề hái cà phê mướn ở Ban Mê Thuột.

Người mình nghĩ bằng cái bụng, không nghĩ bằng cái đầu nên, thường làm những chuyện trớt quớt, trời ơi! Cứ suy bụng ta, ra bụng người. Không động não theo lý trí để hành xử làm sao đúng làm sao sai cho người ta khỏi chửi mà, cứ một mực bụng làm dạ chịu tưởng là hay! Thấy người thất bại thì cười. Thấy người nghèo thì khinh. Thấy người giàu thì ghét. Thấy người hay thì chê. Thấy người không chơi với mình thì thù. Thấy người tốt với mình rồi phản. Thấy người trước mặt thì khen, sau lưng thì nói xấu…Bụng dạ không biết đâu mà lường!? Phải chi có chút đầu óc, đỡ biết mấy!!!

Thấy người nổi hơn mình thì tìm cách đè xuống. Mình không ra cái gì lại muốn nổi lên. Không thích người ta thì đánh phá… Cái dễ đánh phá, dễ đè người ta xuống là cái Nón Cối máu Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam úp người ta là Việt Cộng. Có thể, hạng người nầy là thứ Việt Cộng, là thứ ăn bã Việt Cộng, là thứ bất tài háu danh, là thứ tư thù, là thứ ăn hại đái nát. Ðừng đỡ đòn thúi của bọn vô loại, vô loài nầy, vừa dơ tay lại hết thì giờ lo chánh nghĩa. Cứ nhớ: “chó sủa mặc chó, đoàn lữ hành vẫn đi” của chính trị gia Pháp Joseph Calliaux “le chien aboie, la caravane passe”. Mong lắm thay!

image

Trong hãng xưởng cứ muốn làm hơn người ta rồi đi “mét” leader, supervisor cái bà đó, cái ông đó làm biếng. Ca trước muốn hơn ca sau; ca sau không chịu thua ca trước. Hơn hơn, thua thua làm “vượt chỉ tiêu” quá trời. Ðược gì? Hãng xưỡng bắt làm nhiều hơn. Các con Mỹ, các thằng Mỹ, các con Mễ, các thằng Mễ chửi liền liền “fuck you”, “fuck you”. Mình có dại lắm không!?

Hai ông, một Ðại Úy và một không rõ lý lịch, được nghe ổng nói là Giảng Sư Học Viện CSQG ( Giảng Sư lèo ) ngồi “bốc” nhau lên trời xanh. Ông Ðại Úy chê: “Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu không biết làm Tổng Thống, phải chi anh làm thì dân giàu, nước mạnh và mình đâu lưu vong”. “Ðại Tướng Trần Thiện Khiêm cũng là thứ tệ, tôi tin anh làm Thủ Tướng không những hơn ông Khiêm mà hơn cả ông Nguyễn Cao Kỳ nữa”, ông Giảng Sư lèo nói lại. Bốc qua bốc lại, ông Ðại Úy đi tới đâu người ta cũng không muốn gặp; ông Giảng Sư tới đâu, người ta cũng đóng cửa không cho vào.

Làm trong Station Casino, Ameristar Casino người ta quyên United Way, đã không cho thì thôi lại “cho Mỹ uổng, để cho Việt Nam sướng hơn”. Mình đã quên mình được nhân dân Mỹ cưu mang trăm thứ mới có ngày hôm nay. Người Mỹ có Lễ Tạ Ơn hằng năm. Ta sống một chục năm, hai chục năm, ba chục năm…không phải mắt không có con ngươi hay là kẻ mất trí mà không thấy, không biết. Ông bà mình đâu có dạy những đứa con mình vô ơn vô nghĩa một cách “đểu” như vậy. 

Bà con mình khoái nghe láo hơn nghe thiệt. Cái nhà mua không “down” một xu teng thì nói 70,000 đồng “cho người ta nể, không thì người ta khinh. Nghèo cũng là một cái tội”. Cặp vợ chồng nầy “thành thật khai báo” với tôi như vậy. Mà thiệt, người ta đã trọng cặp vợ chồng nầy từ khi họ biết nói láo, huyênh hoang. Hèn chi một anh đi hái cà phê mướn ở Ban Mê Thuột đã nói ở trên muốn “con nhái to như con bò” bèn trút lớp áo “cu-li” thành Ðại Úy mà “Ðại Úy Nhảy Dù người ta mới ngán” .

Ôm một đống school supplies của Don Bosco phát cho mấy em bé con nhà nghèo về, khoe: “nhờ khéo chen, lấn, luồn, lách và còn chút nữa đánh lộn với người ta mới được về sớm thế nầy, chứ tới phiên mình thì còn gì nữa và nắng quá chịu gì nổi”. Chắc vợ chồng ông em bạn nầy đui, điếc và quen lối sống thiếu văn minh dưới cái gọi là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam nhiều năm rồi nên hồ đồ một cách mọi rợ!? 
(...................)

Hai ông già cỡ 65 tuổi, một cựu Ðại Úy Không Quân còn vợ, một cựu Trung Sĩ Truyền Tin vợ chết. Ông Ðại Úy nói: “tôi có lấy vợ, vợ tôi phải trẻ, thật trẻ, trẻ chừng nào tốt chừng nấy”. Ông Trung Sĩ nói: “ngang ngang tuổi tôi cũng được miễn là ăn ở với nhau trọn đời”. Ông Trung Sĩ về Việt Nam rước qua Mỹ một bà già “ngang ngang tuổi tôi cũng được…”; ông Ðại Úy bỏ vợ về Việt Nam cặp kè một con đàn bà nhỏ tuổi hơn con gái út của mình. Thời gian quá ngắn qua đi, bà già “ngang ngang tuổi tôi cũng được” và “vợ tôi phải trẻ, thật trẻ, trẻ chừng nào tốt chừng nấy” rủ nhau chuồng tuốt luốt để hai ông trơ trọi “ngồi buồn gãi háng, dái lăn tăn”!

image

Ai cũng biết, bọn cầm quyền Việt Cộng toàn là thứ thảo khấu, chuyên ăn cắp, ăn trộm, ăn cướp xương tủy đồng bào mình mà mình có ngu cách mấy cũng thấy, cũng biết chính cả mình cũng là nạn nhân nữa chịu không nổi, phải liều chết ra đi. Ai đời, bây giờ mình lại trở về “xênh xang” cho bọn đầu trộm đuôi cướp nầy sai bảo, làm vui cho chúng hả hê một cách đĩ thỏa!? Tại sao chúng ta lại có những thứ “xướng ca vô loại” được nuôi lớn, vỗ béo từ Cộng Ðồng Người Việt Hải Ngoại cứ “chình ình” cái mặt mo mà “ùn ùn” về Việt Nam kiếm chút “phân” tụi nó toẹt ra? Trách chi người ta cứ lôi ông bà, cha mẹ của họ ra mả chửi: “đồ thứ 

“Thương nữ bất tri vong quốc hận.
Cách giang do xướng Hậu Ðình Hoa”

Không biết liêm với sỉ là gì” cũng đúng thôi.

Người Việt ở đây không bao lăm người mà san sát đã có 3 chùa Sư, 2 chùa Cô rồi. Nay sẽ có thêm một chùa đang xây và một chùa sắp khai trương. Bận nầy, các Sư trẻ măng, các Cô trẻ măng từ Việt Nam qua Mỹ lập chùa đông quá. Chùa, không thấy chùa nào treo cờ Việt Nam Cộng Hòa. Không biết tổ quốc của mấy Sư, mấy Cô đâu nhỉ, chắc Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam? Người ta đã nghi, các ổng, các bả là “cán bộ” của cái gọi là Ðảng Cộng Sản Việt Nam. Một ngày nào không xa, các thầy như Thích Chánh Lạc, Thích Viên Lý, Thích Huyền Việt, Thích Giác Ðẳng, Thích Thông Triết…già đi, viên tịch đi rồi thì “ô hô! ai tai!” các chùa mặc sức Cờ Ðỏ Sao Vàng mà “Hồ Chí Minh Muôn Năm”!?

Những chuyện nêu trên là những chuyện có thật và được kể thật. Nếu mà kể đủ thì không bao giờ đủ được, không bao giờ hết được, còn nữa và nhiều nữa. Chừng ấy cũng đủ nhức cả đầu, hoa cả mắt. Dĩ nhiên, chúng ta cũng có khối gì những con người làm nên tiếng tốt vẽ vang Người Việt. Nghĩ rằng, những chuyện kể trên sẽ có ít nhất những ai dính dáng vào nên thay đổi để chúng ta cùng nắm tay dẫn dắt con em mình đi trên con đường tươi sáng, hạnh phúc.

Những chuyện kể trên ta thấy hằng ngày, nghe hằng ngày nhưng cả nể hay sợ đụng chạm, không ai muốn đả động đó thôi. Mà “nín” như vậy, nghĩ cho cùng, đã là thiếu tinh thần xây dựng cũng như thiếu trách nhiệm tất nhiên. Bài viết nầy không nhắm trực tiếp vào ai cũng không hồ đồ chi tiết cho riêng ai. Dù là sự thực của từng cá nhân một nhưng có tính biểu kiến và chung chung. Nếu có những ai na ná với ai đó mà thấy chính mình ở trỏng cũng nên nghĩ lại mà sống sao cho lương thiện, trong sáng, liêm sỉ để một mai nằm xuống còn hy vọng được Chúa rước về Thiên Ðàng và Phật đón nơi Niết Bàn và ít nhất bây giờ đây đang hiện tiền, sống với nhau một cách chan hòa, thân thương đầy trân trọng…

K2 Nguyễn Thừa Bình

(Báo Mai)


BREAKING NEWS
  • Tin tức sẽ được cập nhật vào lúc 4h00, 8h00, 13h30 và 18h30 giờ Hà Nội mỗi ngày.
  • VN đơn độc trong khi TQ đẩy mạnh chiến dịch ve vãn ASEAN? (VOA) - Trung Quốc đang sử dụng các công cụ quân sự, tài chính, thương mại và ngoại giao để gây chia rẽ trong khối ASEAN, khiến cho Việt Nam trở nên đơn độc hơn trước các hành động thể hiện chính sách bành trướng ngày một lộ liễu hơn của nước láng giềng phương Bắc
  • Uy tín quốc tế của Việt Nam còn gì sau vụ Trịnh Xuân Thanh? (RFI) - Căng thẳng trong quan hệ giữa Việt Nam với Đức sau vụ Berlin tố cáo Hà Nội « bắt cóc » ông Trịnh Xuân Thanh, một cựu quan chức cao cấp Việt Nam đang xin tị nạn tại Đức, tiếp tục được báo chí quốc tế theo dõi, đặc biệt trên hậu quả của vụ này đối với Việt Nam. Ngày 11/08/2017, báo Mỹ Forbes đăng bài viết của cộng tác viên David Hutt, cho rằng vụ này có nguy cơ « đánh sập » Hiệp Định Tự Do Mậu Dịch giữa Việt Nam và Liên Hiệp Châu Âu. Trước đó một hôm, ngày 10/08, trên trang mạng The Interpreter của viện nghiên cứu Úc Lowy Institute, nhà báo Helen Clark cũng cho rằng vụ bắt cóc này « phá hoại các nỗ lực tìm kiếm bạn bè và tăng cường uy tín của Việt Nam ».
  • Tại sao và vì sao? (VOA) - Luật Magnisty của Hoa kỳ trong đó có các điều khoản chế tài các viên chức của bất cứ quốc gia nào có “thành tích vi phạm nhân quyền” khi đến Hoa Kỳ, dường như tạo thêm áp lực hữu hiệu theo chiếu hướng vừa nêu.
  • Việt Nam phản đối phúc trình tôn giáo của Hoa Kỳ (RFA) - Việt Nam cho rằng Hoa Kỳ cần tôn trọng sự thật về tình hình tự do tôn giáo tại Việt Nam sau khi ngoại trưởng Rex Tillerson của Mỹ vào ngày 15 tháng 8 công bố phúc trình thường niên về tự do tôn giáo quốc tế năm 2016, trong đó có phần về Việt Nam.
  • Tình hình tự do tôn giáo VN trong phúc trình mới của Mỹ (RFA) - Phúc trình thường niên 2016 về tự do tôn giáo thế giới, do Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ thực hiện, phần đề cập đến Việt Nam nói rằng Hà Nội tiếp tục dành quyền kiểm soát, răn đe, trừng phạt, những tổ chức tôn giáo không được sự chấp thuận của nhà nước
  • Năm Mười Bảy… (VOA) - Vụ Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh “mất tích tại Paris” mở màn cho cuộc chiến quyền lực khốc liệt trong đảng, kéo dài đến tận khi kết thúc Đại hội 12 của đảng cầm quyền với sự ra đi của Nguyễn Tấn Dũng.
  • Thời hội nhập, nghĩa vụ phải gắn với quyền lợi (VOA) - Não trạng của giới cầm quyền cộng sản Việt Nam lâu nay có một điều không ổn là chỉ chú trọng thu thật nhiều lợi ích trong quan hệ quốc tế, trong khi coi rất nhẹ nghĩa vụ của mình đối với các nước.
  • Từ Xuân Thanh đến Trầm Bê, Kim Thoa (VOA) - Ông Khế quá lạc quan. Đảng Cộng sản kêu gọi chống tham nhũng từ mấy chục năm qua, nhưng đảng lại đứng trên cả Hiến pháp thì mong gì có một nhà nước pháp quyền hay pháp trị ở Việt Nam.
  • TRỊNH VĨNH BÌNH (BoxitVN) - FB Huynh Ngoc Chenh - Hồi Trịnh Vĩnh Bình bị bắt tù và bị tịch biên toàn bộ tài sản sai trái, Thanh Niên là tờ báo tích cực nhất trong việc lên tiếng bênh vực cho ông. Cũng có không ít quan chức về hưu và trí thức tiến bộ không đồng tình với việc bắt ông Trịnh Vĩnh Bình. Ngay cả bà cựu Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình cũng lên tiếng phản đối. Tuy vậy, Thường vụ Tỉnh ủy Bà Rịa Vũng Tàu thời đó, kẻ chủ trương ra ...
  • Tại sao Việt Nam gia tăng đàn áp người hoạt động, blogger? (BoxitVN) - Vũ Quốc Ngữ dịch - Lời người dịch: Chính quyền Việt Nam gia tăng đàn áp giới bất đồng chính kiến, người hoạt động nhân quyền và giới blogger trong thời gian gần đây, bao gồm việc bắt giữ sáu nhà hoạt động với cáo buộc “lật đổ chính quyền” theo Điều 79 và kết án với bản án nặng nề hai nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thúy Nga. Sau đây là ý kiến của Giáo sư Carlyle A. Thayer từ Học viện Quốc phòng Australia ...
  • ‘Không dìm bùn cát thải xuống biển Bình Thuận’: Đấu đá nội bộ cũng là một nguyên nhân (BoxitVN) - Thiền Lâm - Vietnam – Cali Today News - Tháng Tám năm 2017, mạng xã hội đã ghi dấu ấn thắng lợi lớn khi rốt cuộc đã khiến Bộ Tài nguyên & Môi trường với Ủy ban Nhân dân tỉnh Bình Thuận phải đưa ra quyết định “sẽ không dìm một triệu mét khối bùn cát nạo vét xuống vùng biển Tuy Phong, Bình Thuận nữa”. Nhưng thông tin và phản ứng của mạng xã hội có chiếm vai trò chủ chốt trong việc dừng kế hoạch tàn hại môi trường và ...
  • Khối lượng nạo vét cảng dùng để lấn biển (RFA) - Gần một triệu mét khối chất nạo vét của nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 1 sẽ được dùng để san lấp mặt bằng theo quy hoạch của Cảng tổng hợp Vĩnh Tân, thay cho phương án nhận chìm. Cụ thể được nói là để lấn biển.
  • Bộ Tài nguyên & Môi trường quá lớn để quản lý (BoxitVN) - Kính Hòa, RFA - …Cái đám bộ dưới này họ lừa Chính phủ, lừa Thủ tướng, hễ có gì là cứ lập đề án lên, cứ chạy chọt rồi đưa lên Chính phủ quyết… – Trần Nhơn, nguyên Thứ trưởng Bộ Thủy lợi. Bãi biển Mũi Né, Bình Thuận, nơi có nhiều khu du lịch biển. Ảnh chụp năm 2012. AFP. Khai thác khoáng sản hay du lịch? Việc khai thác quặng titan có trong cát ven biển miền Trung đã tạo ra những ảnh hưởng rất xấu đến môi trường trong nhiều năm nay. Vào ...
  • Không có “chống lưng”, chủ đầu tư đâu dám lộng quyền (BoxitVN) - Trần Thành - Thảo Vy - Thế họ nâng cấp được gì cho Quốc lộ 1A? Chỉ là rải thêm lớp thảm nhựa, sơn phết, dặm vá một số chiếc cầu, không cần phải đền bù giải tỏa mở rộng gì thêm. Cứ thế là có cớ thu. Và đầu tư dự án này 1.398 tỉ đồng (con số chưa kiểm toán) để được thu phí trong 6 năm 5 tháng, họ lãi thế nào? “Cái này không thẩm quyền nên tôi chưa trả lời” – “Số liệu chưa có báo cáo” – ...
  • Vụ trạm thu phí BOT Cai Lậy: Bộ GTVT có dám trả lời những câu hỏi của kỹ sư Huy Đoàn? (BoxitVN) - Hương Khê - Sau nửa tháng thu phí gây bức xúc cho người dân tại BOT Cai Lậy, Tổng cục Đường bộ Việt Nam đã có buổi làm việc với Tiền Giang để ghi nhận tình hình. Trả lời báo chí, đại diện Tổng cục Đường bộ Việt Nam… không biết lượng xe qua trạm này mỗi ngày là bao nhiêu(1). Kỹ sư Huy Đoàn đã đưa ra mười câu hỏi yêu cầu ông Nguyễn Mạnh Thắng trả lời về những điều hết sức vô lý trong việc xây dựng trạm thu phí ...
  • Chính trị & kỹ trị (BoxitVN) - Huy Đức - …nếu “công tác cán bộ” muốn khắc phục được các yếu tố gây tha hóa đội ngũ thì không chỉ ban hành các quy chế nội bộ mà còn phải thiết kế nền quản trị quốc gia theo hướng tách bạch hai chức năng chính trị & kỹ trị… Chủ tịch một công ty nổi tiếng, trực thuộc một bộ, hưu gần hai năm nay, nhận xét ngắn gọn về người mà lẽ ra ông phải chịu ơn vì từng ký 3 quyết định đề bạt, bổ nhiệm ông, “súc ...
  • Hạt nhân Bắc Triều Tiên : Mỹ vẫn sẵn sàng đối thoại (RFI) - Ngày 15/08/2017, ngoại trưởng Rex Tillerson cho biết Hoa Kỳ để ngỏ khả năng đàm phán với Bắc Triều Tiên. Tuyên bố được đưa ra ngay sau khi lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Un quyết định « tạm ngưng » kế hoạch bắn tên lửa đến đảo Guam.
  • Hàn Quốc nhức đầu vì kẹt giữa đối thủ và đối tác đều hung hăng (RFI) - Chỉ mới lên cầm quyền được ba tháng, tân tổng thống Hàn Quốc hiện đang phải nhức đầu để tìm cách đưa đất nước thoát khỏi thế kẹt nguy hiểm : Đối thủ truyền thống Bắc Triều Tiên thì càng lúc càng hung hăng, trong lúc đồng minh Mỹ mà Seoul phải dựa vào cũng hung hăng không kém. Cuộc đấu khẩu Mỹ-Bắc Triều Tiên mà biến thành đấu pháo chắc chắn sẽ đẩy Hàn Quốc vào một tình huống nguy khốn, nhưng Seoul lại chưa tìm ra giải pháp thỏa đáng.
  • Mỹ - Nhật tập trận bắn đạn thật ở Hokkaido (RFI) - Khoảng 300 binh lính Nhật Bản và Mỹ hôm nay 06/08/2017 tập trận bắn đạn thật ở miền bắc Nhật Bản, trong bối cảnh căng thẳng trong khu vực gia tăng do mối đe dọa từ tên lửa Bắc Triều Tiên.
  • Mỹ Trung đạt thỏa thuận vể giảm nguy cơ va chạm do hiểu lầm (RFI) - Hôm qua, 15/08/2017, tại Bắc Kinh, lãnh đạo quân sự của Hoa Kỳ và Trung Quốc đã ký một thỏa thuận nhằm cải thiện sự liên lạc giữa quân đội hai nước trong bối cảnh căng thẳng gia tăng do những tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông và Biển Hoa Đông.
  • Lại xảy ra xô xát ở biên giới Ấn-Trung (RFI) - Giữa quân nhân Ấn Độ và Trung Quốc đã xảy ra xô xát và ném đá vào nhau tại một vùng biên giới ở cao nguyên Kashmir. Thông tin được các nguồn tin chính thức Ấn Độ công bố ngày 16/08/2017, trong bối cảnh căng thẳng giữa hai cường quốc nguyên tử từ vài tháng nay.
  • Tranh chấp Ấn-Trung ở Doklam và “Cuộc Chơi Lớn” của châu Á (RFI) - Căng thẳng từ hai tháng nay tại Doklam, một khu vực hẻo lánh vùng chân núi Himalaya, nằm giữa hai cường quốc châu Á, là Trung Quốc và Ấn Độ, tương đối ít được sự chú ý của cộng đồng quốc tế. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia cho rằng xung đột này có thể dẫn đến những khủng hoảng khó lường.
  • Đụng độ Ấn -Trung ở Hy Mã Lạp Sơn (VOA) - Các giới chức an ninh Ấn Độ cho hay binh sĩ Ân có tham gia một cuộc đụng độ ném đá với binh sĩ Trung Quốc trong một khu vực tranh chấp trên dãy Hy mã Lạp sơn hôm thứ Tư 16/8
  • Hiệp Định Thương Mại Bắc Mỹ : Trump phải trở lại với thực tế (RFI) - Pháp lùi một bậc trong bảng xếp hạng Thượng Hải 100 đại học đứng đầu thế giới ; hiện tượng đông đảo người tuy đi nghỉ hè, nhưng đầu vẫn không dứt khỏi các quan hệ công việc hay chính phủ muốn cải cách hệ thống dùng ngân sách Nhà nước cho « hợp đồng lao động được hỗ trợ » là một số chủ đề trang nhất của các báo Pháp hôm nay, 16/08/2017. Trước hết xin giới thiệu bài xã luận của báo kinh tế Les Echos, lý giải việc tổng thống Mỹ hoàn toàn thay đổi thái độ trong vấn đề Hiệp Định Tự Do Thương Mại Bắc Mỹ (NAFTA/ALENA).
  • Trung Quốc chiếm lại ngôi vị chủ nợ lớn nhất của Mỹ (VOA) - Mỹ một lần nữa lại nợ tiền Trung Quốc nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào khác. Theo số liệu của Bộ Tài chính Mỹ, số cổ phiếu của chính phủ Mỹ đã tăng 44 tỷ đôla, đạt mốc 1,15 nghìn tỷ đôla trong tháng 6, theo CNN.
  • Sự cô đơn nguy hiểm của ông Trump (VOA) - Thật ra trong khi ông Trump bị cô lập, chê trách ngay trong đảng Cộng Hòa, ông vẫn được tầng lớp giàu có, lớp tỷ phú trong xã hội Hoa Kỳ tín nhiệm, là chỗ dựa vững chắc còn lại của ông.
  • 7 CEO từ chức, Trump giải tán Hội đồng Cố vấn Thương mại (VOA) - Hôm 16/8, Tổng thống loan báo giải thể hai Hội đồng Cố vấn Thương mại gồm những giám đốc điều hành các tập đoàn hàng đầu của Mỹ sau khi có ít nhất bảy CEO thông báo từ chức rút ra khỏi các hội đồng này vì những lời phát biểu của Tổng thống.
  • Brexit : Luân Đôn đề xuất liên minh thuế quan tạm thời với LHCA (RFI) - Chính phủ Anh muốn ký với Liên Hiệp Châu Âu một thỏa thuận về liên minh thuế quan tạm thời trong vòng 2 năm sau Brexit, để hàng hóa của nước này vẫn được tự do lưu thông trong Liên Hiệp trong khi chờ đợi đạt được các thỏa thuận thương mại mới. Bộ đặc trách các vấn đề về Brexit của Anh Quốc thông báo như trên vào ngày 15/08/2017.
  • Obama lên Twitter chống phân biệt sắc tộc (VOA) - Cựu Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama hôm thứ Bảy 12/8 tải lên trang Twitter một bức ảnh sau khi bạo lực chết người nổ ra tại thành phố Charlottesville, bang Virginia. Đây là tweet được nhiều “likes” nhất trên mạng truyền thông xã hội này
  • Tự do tôn giáo: Hoa Kỳ lên án Daech "diệt chủng" (RFI) - Hôm qua, 15/08/2017, bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã công bố bản báo cáo thường niên về tình hình tự do tôn giáo trên thế giới, đặc biệt lên án tổ chức Nhà nước Hồi Giáo phạm tội diệt chủng.
  • Cristiano Ronaldo bị treo giò 5 trận (BBC) - Cristiano Ronaldo bị cấm vào sân 5 trận sau khi dính hai thẻ vàng ở trận lượt đi Super Cup mà Real Madrid thắng Barcelona 3-1 hôm Chủ nhật.

Đăng bởi Elvis Ất on Wednesday, August 16, 2017 | 16.8.17


“Hưng - Diệt”

Đã biệt tích những nét thuần phác nên thơ, Hà Nội giờ đây chỉ còn là nơi cư trú của chủ nghĩa tư bản dã man và một chảo lửa chính trị sẵn sàng thiêu đốt bất cứ kẻ nào sa chân.

Trần Đại Quang, hình chụp tháng Năm, 2016.
Trần Đại Quang, hình chụp tháng Năm, 2016.
Năm Mười Bảy… Không chỉ ông Đinh Thế Huynh - nhân vật số 2 trong đảng và có thể là quyền lực thứ 5 trong Bộ Chính trị - vắng bóng suốt từ đầu năm 2017 đến giờ, mà cả ông Trần Đại Quang - nhân vật số 2 trong Bộ Chính trị - cũng vắng mặt một cách đầy khó hiểu và khó nghĩ từ cuối tháng Bảy đến nay…

Một ít hạt sương buổi sớm còn đọng lại đang bị thay thế cấp tốc bởi những gì mà dân gian truyền tụng về quy luật “Sinh Lão Bệnh Tử” cho đời người và “Hưng - Diệt” của các triều đại bắt buộc phải đóng lại cứ mỗi khi lịch sử sang trang.

“Sức khỏe lãnh đạo” - một chủ đề đột ngột bùng phát và gây nghi ngờ lớn trong công luận trong những ngày gần đây - đã gần như chính thức hình thành một cơn “khủng hoảng lãnh đạo” trong nội bộ đảng cầm quyền, nối tiếp một cách đầy “linh cảm” từ hai cơn khủng hoảng ngay trước đó là “khủng hoảng Đồng Tâm” và “khủng hoảng Việt - Đức”.


Khủng hoảng năm Mười Bảy


Chỉ có thể so sánh năm 2017 với hai giai đoạn biến động lớn về nội trị là những năm 1985 - 1986 với cơn bão giá - lương - tiền khi lạm phát phi mã đến gần 700% khiến xã hội và đời sống người dân khốn đốn, và giai đoạn 1990 - 1991 sau khi Liên Xô sụp đổ đã tạo hiệu ứng một trận sóng cồn đòi dân chủ và đa nguyên trong đời sống chính trị Việt Nam.

Nhưng khác với hai giai đoạn trên, những cơn khủng hoảng đất đai và nội bộ đảng chỉ xuất hiện trong những năm gần đây và đang hoan ca với nhau lên đỉnh cao trào.

Vào giai đoạn những năm 2005 - 2008 khi làn sóng khiếu kiện tố cáo về đất đai bùng nổ, tỷ lệ đơn thư khiếu nại tố cáo về đất đai đã chiếm đến 70% hoặc hơn trong tổng số đơn thư mà người dân gửi đến các cơ quan công quyền. Nhưng trong vài năm gần đây, tỷ lệ đó đã vọt đến 95%, quá đỗi xứng đáng để vấn đề đất đai trở thành một cuộc khủng hoảng cực lớn trong hiện tại và tương lai gần, nhất là khi “đảng và nhà nước ta” vẫn khư khư ôm giữ bản hiến pháp về “sở hữu đất đai toàn dân” mà không hề có ý định công nhận quyền sở hữu tư nhân về đất đai cho tuyệt đại đa số dân chúng.

5 năm trước, vụ Đoàn Văn Vươn và gia đình dùng mìn và súng tự tạo chống đoàn cưỡng chế ở Tiên Lãng, Hải Phòng đã được xem là ghê gớm về mức độ phản kháng của người dân đối với chính quyền. Nhưng vào năm Mười Bảy, “khủng hoảng Đồng Tâm” đã vượt trên tất cả những hành động phản kháng trong quá khứ để trở thành một sự đối đầu, đối kháng sinh tử không chỉ giữa cá nhân với nhà cầm quyền mà là bởi một tập thể đông đảo người dân mất đất với chế độ toàn trị.

2017 cũng là năm đang biến diễn dày đặc nhất những cuộc khủng hoảng đa dạng và hơn tất cả những năm trước, cuộc khủng hoảng nào cũng như thể đóng dấu “Vong Diệt” cho đoạn cuối của một triều đại.

Điều đáng mỉa mai là không bao lâu sau khi Bộ Ngoại giao và Chính phủ Việt Nam hãnh diện tổng kết về những thắng lợi trong thời kỳ “ngoại giao đa phương hóa”, hệ thống tuyên giáo và các tờ báo đảng tiếp tục tô hồng cho thành tích chưa từng có của Việt Nam trên trường quốc tế, trong khi dư chấn của trận động đất mang tên Đồng Tâm còn rung bần bật, cuộc khủng hoảng ngoại giao Đức - Việt đã nổ ra ở một chiều kích khó ngờ: bắt cóc.

Một trong những nguyên nhân chính dẫn đến khủng hoảng Đức - Việt rất có thể là căn bệnh báo cáo quá thiên về thành tích và tầm - tâm dự báo phản ứng đang chìm sâu tận đáy của các cơ quan ngoại giao, an ninh và tình báo Việt Nam. Ba tháng sau “khủng hoảng Đồng Tâm” mà nói theo tục ngữ dân gian “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”, não trạng của hệ thống “thi hành công vụ” Việt Nam vẫn như đồng hóa hành động đàn áp dân chúng trong nước với bắt cóc ở nước ngoài làm một. Não trạng đó, cộng với tâm lý xu nịnh bợ đỡ đã ăn sâu vào cốt tủy từ dưới lên trên, hẳn đã khiến không thể toát ra một báo cáo nào dự báo phía Đức sẽ phản ứng mạnh sau vụ “bắt cóc Trịnh Xuân Thanh” mà có thể kéo theo cả một hệ thống các nước châu Âu quay lưng với “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.

Rồi cứ như một thứ “điềm”, những cuộc khủng hoảng lại nối đuôi nhau cùng lao tới cơn “khủng hoảng lãnh đạo”.

Nhưng “khủng hoảng lãnh đạo” vẫn chỉ là một cụm từ thuần túy chính trị học. Không ít dư luận từ lâu nay đã gọi thẳng tên của nó: khủng hoảng nội bộ đảng.


Nơi chính trường bình yên trong ác mộng


Mầm mống rõ nhất của cơn “khủng hoảng nội bộ đảng” đã hiện ra từ năm 2012 với “nước mắt Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng rơi vào lịch sử” - như một bợ đỡ vừa ẩn dụ vừa lộ liễu của một người bị nhiều dư luận xem là “bút nô của đảng” khi đề cập lại cuộc chiến với Nguyễn Tấn Dũng.

Hai năm sau đó, lần đầu tiên xã hội Việt Nam được chứng kiến một cái chết “công khai”: Nguyễn Bá Thanh. Quá nhiều nghi ngờ của dư luận về thực chất cái chết của ông Thanh.

Nhưng Nguyễn Bá Thanh khi đó mới chỉ là ủy viên trung ương. Còn vấn đề “sức khỏe lãnh đạo” đang bị quá nhiều dư luận nghi vấn và đồn đãi về giai đoạn tận cùng của nó đã lên đến cấp ủy viên bộ chính trị. Không những thế, cả hai ông Đinh Thế Huynh và Trần Đại Quang còn được xem là những ứng cử viên cho chức tổng bí thư đảng vào kỳ lúc nào ông Nguyễn Phú Trọng quyết định “hạ cánh”.

Năm Mười Bảy. Vụ “sức khỏe lãnh đạo” là lần thứ ba liên đới mật thiết đến bí ẩn cung đình giới lãnh đạo cao cấp của Việt Nam, sau vụ “tau khỏe mà, có chi mô” của cố trưởng ban nội chính trung ương Nguyễn Bá Thanh vào cuối năm 2014 và vụ “tướng chữa bệnh Phùng Quang Thanh” vào giữa năm 2015.

Hiện tượng thông tin hỗn tạp và ngày càng nhiễu loạn về quan chức lãnh đạo cao cấp lại phát tín hiệu báo trước một sự biến động nào đó đủ lớn trong nội bộ đảng.

Vào cuối năm 2014, quá trình truy tìm sự thật về căn bệnh ung thư của ông Nguyễn Bá Thanh đã dẫn đến một cuộc chạy đua dữ dằn cùng kết cuộc Hội nghị trung ương 10 về “bỏ phiếu thăm dò tín nhiệm tổng bí thư” với kết quả Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về đầu bảng.

Giữa năm 2015, vụ Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh “mất tích tại Paris” đã mở màn cho một cuộc chiến quyền khốc khốc liệt trong đảng, kéo dài đến tận khi kết thúc Đại hội 12 của đảng cầm quyền với sự ra đi của ông Nguyễn Tấn Dũng và chiến thắng tuyệt đối của ông Nguyễn Phú Trọng.

Năm Mười Bảy…

Sẽ còn những ai nữa bất an về sức khỏe và bất định về tâm thần?

Bất chợt hồi tưởng về Yuri Andropov và Konstantin Chernenko - những nhà lãnh đạo đã quá cố trước khi Liên Xô tan rã…

Tiếp sau các cuộc khủng hoảng Đồng Tâm và ngoại giao Đức - Việt, hiện tượng “sức khỏe lãnh đạo” - đang dần tròn trịa cái cơ thiên “Sinh Lão Bệnh Tử” - có thể khiến luồng vận động chính trường Việt Nam lao đến những biến động nào?

Hay con sóng dữ nào - nơi chính trường bình yên trong ác mộng…

Phạm Chí Dũng

(Blog VOA)


Trong tờ Süddeutsche Zeitung, nhật báo lớn và có uy tín hàng đầu nước Đức, số ra hôm qua Thứ Hai 15/08/2017 có đăng một bài báo mang tựa đề "Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh: Dấu vết dẫn đến cơ quan nhà nước Đức".

Đội đặc nhiệm bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đang bị truy nã khắp Liên minh châu Âu (EU)
Ảnh chụp bài báo của tờ Süddeutsche Zeitung, số ra ngày 15/08/2017

Bài báo chủ yếu nói về ông Hồ Ngọc Thắng, một công chức của Cục Liên bang về Nhập cư và Người Tị nạn (Bamf) (viết tắt là BAMF), bị lọt vào tầm ngắm của các cơ quan điều tra Liên bang Đức vì bị tình nghi làm gián điệp. Ông Thắng làm việc từ 26 năm nay ở Bamf với chức vụ là người quyết định các đơn xin tỵ nạn, Nơi ông làm việc là chi nhánh của BAMF ở Jena-Hermsdorf thuộc bang Thüringen miền Đông nước Đức (Đông Đức cũ). Với công việc này ông Thắng có quyền truy cập vào hệ thống trung tâm của Sở ngoại kiều (lưu trữ dữ liệu đăng ký người nước ngoài) và hệ thống lưu trữ của BAMF về các đơn xin tỵ nạn. Ông Thắng bị tình nghi lấy những dữ liệu về Trịnh Xuân Thanh trong 2 hệ thống lưu trữ điện tử này cung cấp cho nhà nước Việt Nam.

Sau một thời gian Công tố viện (giống như Viện kiểm sát của Việt Nam) bang Berlin cùng với Sở cảnh sát hình sự bang Berlin đảm trách cuộc điều tra vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, thì nay cuộc điều tra này đã được nâng lên một bình diện cao hơn, cấp Liên bang quốc gia, vì qua điều tra tất cả các chỉ dấu và chứng cớ thu thập được cho thấy rõ ràng đây là vụ gián điệp. Như vậy Sở cảnh sát hình sự Liên bang (BKA) và Cục tình báo Liên bang (BND) đã vào cuộc.

(Xem Thông cáo báo chí của Công tố viên Liên bang Đức đảm nhận cuộc điều tra: 

Bài báo của tờ Süddeutsche Zeitung cho biết, chiếc xe dùng để bắt cóc Trịnh Xuân Thanh là một ô tô bảy chỗ ngồi, thuê ở Praha. Chi tiết này đã được báo chí tiếng Việt ở hải ngoại đưa tin trong tuần qua, ông Bùi Quang Hiếu (Chủ nhân văn phòng dịch vụ cho thuê xe Hiếu Bùi trong chợ Sapa Praha 4 của người Việt) cho biết chiếc xe của ông bị cảnh sát tạm thu giữ và đưa về Đức "là chiếc Multivan VW (Volkswagen) 7 chỗ ngồi, màu ánh bạc, biển số 2AB-3140, được cho mượn vào ngày 20/7, họ đem trả vào ngày 24/7, trùng vào thời điểm xảy ra vụ ông Trịnh Xuân Thanh, cho nên giới chức đặt nghi vấn".

Chiếc xe bắt cóc Trịnh Xuân Thanh Multivan VW (Volkswagen) - biển số 2AB-3140
Thông cáo báo chí của Công tố viện Liên bang nói rõ, theo kết quả điều tra cho đến nay, hôm Chủ nhật 23.07.2017 Trịnh Xuân Thanh và một phụ nữ Việt Nam đi cùng đã bị xô đẩy lên một chiếc xe chuyên chở ở giữa đường phố Berlin. Những nạn nhân bị đưa đến trong Đại sứ quán Việt Nam ở Berlin và từ nơi này bị đưa về Việt Nam. 

Đại sứ quán Việt Nam ở Berlin - Trịnh Xuân bị bắt cóc đưa về đây, trước khi bị đưa về nước
Theo nguồn tin riêng của nhật báo Süddeutsche Zeitung, hồi tháng 7 một đội đặc nhiệm của mật vụ Việt Nam gồm nhiều thành viên đã được đưa từ Việt Nam sang Berlin để bắt cóc Trịnh Xuân Thanh và đội đặc nhiệm này ở trong một khách sạn gần cửa hàng bách hóa Kaufhaus des Westens, một cửa hàng bách hóa thuộc hạng sang trọng bậc nhất châu Âu, thường được gọi tắt là Ka De We.

Cửa hàng bách hóa Ka De We thuộc hạng sang trọng bậc nhất châu Âu, nơi gần khách sạn trú ngụ của đội đặc nhiệm mật vụ Việt Nam
Phương án bắt cóc Trịnh Xuân Thanh được mật vụ Việt Nam chuẩn bị rất kỹ lưỡng, từng chi tiết một. Chọn địa điểm khách sạn gần cửa hàng bách hóa Ka De We cũng là một sự tính toán tối ưu. Thứ nhất địa điểm này nằm ở trung tâm Tây Berlin nơi hằng ngày tập trung rất nhiều du khách nước ngoài nên tránh được sự chú ý. Thứ hai địa điểm này chỉ cách khách sạn Shareton, nơi Trịnh Xuân Thanh thuê ở qua đêm trước khi bị bắt cóc, vọn vẹn 1 Km đường chim bay, và cách hiện trường (nơi xảy ra vụ bắt cóc) 1,2 Km.

Bản đồ những địa điểm liên quan đến vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh
Khách sạn Sheraton Berlin Grand Hotel Esplanade, nơi Trịnh Xuân Thanh thuê ở qua đêm
Hiện trường, nơi xảy ra vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh - Công viên Tiergarten
Có lẽ không phải tất cả những thành viên của đội đặc nhiệm này đã về lại Việt Nam, có thể vẫn còn lẫn trốn trên nước Đức hoặc ở các nước châu Âu. Theo nguồn tin riêng của nhật báo Süddeutsche Zeitung, thì những thành viên của đội đặc nhiệm đang bị truy nã ráo riết ở khắp các nước thuộc Liên Minh châu Âu (EU).

Hiếu Berlin -  Tổng hợp

(Thoibao.de)


Em ô sin ra công an phường đăng ký tạm trú,cảnh sát khu vực phát cho tờ khai. Đến mục "quan hệ với chủ hộ" em ý phân vân lắm. Không biết có nên khai thật hay không? Khai thật thì ngại chết. Cuối cùng em quyết định ghi vào: 3 lần/ tuần. 

ảnh 2
Ảnh minh họa
Anh cảnh sát khu vực đọc xong cười. Em ý bảo: 

-Sao, ít quá hả anh?

- Không, quan hệ với chủ hộ là em phải ghi em với chủ hộ quan hệ như thế nào?

- Phải khai đúng hả anh?

- Uh, đúng rồi.

- Vậy chỗ này ngắn quá không viết đủ ạ. 

- Có gì mà không đủ. Em cứ ghi ngắn gọn là được.

- Nhưng mà ông chủ cứ thay đổi tư thế liên tục nên em không tả ngắn gọn được ạ!!!

Không có văn bản thay thế tự động nào.

TTHN sưu tầm



Có lẽ không ai ngờ Nguyễn Phú Trọng đã “tha hóa tuyệt đối” chỉ sau một nhiệm kỳ nắm giữ quyền lực tuyệt đối trong chức vụ tổng bí thư lãnh đạo tối cao của đảng cộng sản.

Nguyễn Phú Trọng đã nắm xong quyền lực tuyệt đối chuẩn bị bổ nhiệm "tứ trụ" mới?



Đăng ký xem tin mới nhất tại: goo.gl/Cy6XtO

(Tin tức Hàng ngày TV)
 
Top ↑ Copyright © 2010. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Welcome to Tin Tức Hàng Ngày