TTHNOL
Tin Cập Nhật :
Bài Mới

Đăng bởi Ha Tran on Thursday, February 23, 2017 | 23.2.17


Nhà văn Nguyên Ngọc phát biểu tại lễ ra mắt Viện Phan Chu Trinh.
Nhà văn Nguyên Ngọc phát biểu tại lễ ra mắt Viện Phan Chu Trinh.

Phản ứng thờ ơ

Một hiện tượng “lạ” vừa xảy ra trong buổi giao thời Việt Nam: Viện Phan Chu Trinh mới được thành lập của cựu Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình và tác giả Đất nước đứng lên - nhà văn Nguyên Ngọc - đã không nhận được phản ứng tích cực từ giới truyền thông xã hội.

Vào thời buổi mà truyền thông xã hội đã phát triển đến mức có đến hơn một nửa dân số Việt Nam sử dụng mạng này và bất cứ một đề tài mang khí sắc dân chủ nào cũng được dư luận chào đón, hiện tượng truyền thông và chính trị - xã hội vừa kể là rất đáng mổ xẻ.

Bởi lẽ ra, Viện Phan Chu Trinh cùng tinh thần khai trí của bậc tiền nhân này về tam quyền phân lập và dân chủ tự trị đã phải được cổ xúy mạnh mẽ bởi các trang mạng chuyên về dân chủ và nhân quyền. Nhưng sau khi được thành lập vào ngày 7/2/2017 tại Hội An, Quảng Nam, Viện Phan Chu Trinh cùng người điều hành chủ yếu là nhà văn Nguyên Ngọc đã chỉ được thông tin trên một số tờ báo nhà nước, trong lúc đại đa số các trang mạng dân chủ nhân quyền lại im lặng một cách khác thường.

Nếu nhìn lại, nhà văn Nguyên Ngọc đã từng chủ xướng thành lập Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam vào đầu năm 2014. Vào thời gian đó, tổ chức xã hội dân sự độc lập này đã được các trang mạng dân chủ nhân quyền thông tin và cổ xúy khá rộng. Tinh thần tự do sáng tác không chịu ách kềm tỏa của đảng cầm quyền được xem là một dấu son của giới nhà văn độc lập.

Vậy vì sao giới đấu tranh dân chủ nhân quyền lại có vẻ thờ ơ, thậm chí gần như lạnh nhạt với sự kiện thành lập Viện Phan Chu Trinh - cũng cùng người chủ xướng là nhà văn Nguyên Ngọc?

Một trong những nguyên nhân, có thể là thành phần lãnh đạo của viện này - một câu chuyện mà dư luận xã hội thường rất quan tâm theo cách nhìn “việc theo người”.

‘Việc theo người’

Trong buổi ra mắt, Viện Phan Chu Trinh đã giới thiệu một số lãnh đạo chủ chốt của Viện gồm: Bà Nguyễn Thị Bình, cựu Phó Chủ tịch nước, Chủ tịch Quỹ Văn hóa Phan Chu Trinh là Chủ tịch danh dự của Viện; ông Nguyên Ngọc là Chủ tịch Hội đồng Viện; ông Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, là Phó Chủ tịch Hội đồng Viện; ông Nguyễn Sự, cựu Bí thư Thành ủy Hội An, là Phó chủ tịch Hội đồng Viện; ông Vũ Thành Tự Anh, giảng viên trường Đại học Fulbright, là Ủy viên Hội đồng Viện.

Ngoài ra còn có sự tham gia của một nhân vật đáng chú ý khác: ông Vũ Ngọc Hoàng, cựu Phó Trưởng ban Tuyên giáo trung ương - người có tâm trạng và tư duy cải cách, nhưng theo một mảng dư luận thì vẫn chưa thoát khỏi “ý thức hệ Nguyễn Phú Trọng”.

Cũng có một số dư luận cho rằng thành phần lãnh đạo của Viện Phan Chu Trinh gồm khá nhiều cựu quan chức. Có thể, việc các cựu quan chức tham gia vào tổ chức dân sự là quyền của họ và nên xem là điều tự nhiên. Nhưng cung cách tham gia này lại có nét nào đó khá tương đồng với cơ chế “hết quan lập hội” của nhiều quan chức nhà nước mà từ lâu chính báo chí nhà nước đã phải mỉa mai, và gần đây chính giới quan chức cao cấp đương chức đã phải tìm cách hạn chế ngân sách cấp cho những “hội đoàn quan chức về hưu” như thế.

Trong khi một số gương mặt của ban lãnh đạo Viện Phan Chu Trinh có thể tiêu biểu cho khuynh hướng “phản biện trung thành”, thì lại không có được khuôn mặt phản biện độc lập nào. Ngay cả một ít nhân vật mang tính phản biện trong tổ chức Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam cũng không thấy có mặt trong ban lãnh đạo và thành phần điều hành của Viện Phan Chu Trinh.

Lại cần nói về chiều dài của Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam. Sau 3 năm thành lập tính từ năm 2014, cho tới nay tổ chức này vẫn còn nguyên là… ban vận động. Rất đáng lưu tâm, đây là tổ chức xã hội dân sự duy nhất vẫn duy trì hình thức “ban vận động” trong khoảng ba chục tổ chức xã hội dân sự độc lập ở Việt Nam.

Rất nhiều người trực tiếp đấu tranh dân chủ nhân quyền và người ủng hộ phong trào này đã đặt câu hỏi sâu sắc về việc tại sao sau một thời gian quá dài, Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam vẫn như cố giữ một tư thế an toàn thái quá trong đối sách và trong quan hệ với chính quyền, cho dù nếu tổ chức này có dũng khí hơn để cắt bỏ cụm từ “ban vận động” thì chắc chắn cũng không bị công an đàn áp mạnh.

Trong thực tế, Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam có thể được xem là tổ chức ít bị công an trấn áp, đàn áp và sách nhiễu nhất trong số các tổ chức xã hội dân sự độc lập. Hoạt động chủ yếu của Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam là trang Văn Việt do vài nhân sự điều hành, nhưng không phải là nhà văn Nghuyên Ngọc.

Viện Phan Chu Trinh thuộc ai?

Trước tết Nguyên đán 2017 đã rậm rịch thông tin về một số cựu quan chức và trí thức “đang thiết lập kênh tiếp cận Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc”, với mục đích “xin gặp để phản biện”. Sau đó lại có thông tin Viện Phan Chu Trinh sắp được thành lập và được ngân sách nhà nước cấp kinh phí hoạt động.

Dư luận bán tín bán nghi về thông tin trên, nhất là về chuyện “cấp ngân sách”. Nhưng tại lễ ra mắt Viện Phan Chu Trinh thì sự việc đã trở nên rõ ràng.

Theo báo Dân Trí: “Ông Nguyên Ngọc thông báo, Thường vụ Tỉnh ủy Quảng Nam đã giao cho Viện biên soạn bộ Toàn chí Quảng Nam, được quan niệm như một bộ bách khoa toàn diện về Quảng Nam. Đây sẽ là một bộ sách lớn, dự kiến gồm trên 20 tập, hoàn thành trong 5 năm.

Song song với bộ Toàn chí, Viện sẽ triển khai công trình nghiên cứu về vai trò của tư tưởng Phan Chu Trinh trong lịch sử tư tưởng cận đại và hiện đại Việt Nam; công trình tổng kết 30 năm phát triển của Hội An và những thách thức mới của Hội An hiện nay; công trình điều tra về xã hội học ở miền đông Quảng Nam trong dự án phát triển vùng đất này”.

Một câu hỏi đặt ra là tại sao Viện Phan Chu Trinh mới ra đời nhưng đã có ngay 4 công trình nghiên cứu mà có thể nhận ngân sách nhà nước, trong khi nhiều hội đoàn nhà nước đang bị cắt giảm đến 50% hoặc hơn từ ngân sách hàng năm?

Với việc nhận ngân sách nhà nước để nghiên cứu, một câu hỏi khác được đặt ra là về bản chất, Viện Phan Chu Trinh là một tổ chức xã hội dân sự độc lập hay là một hội đoàn mới của chính quyền và trực thuộc… tỉnh ủy Quảng Nam?

Câu hỏi trên sẽ hoàn toàn có cơ sở khi cụm từ “Thường vụ Tỉnh ủy Quảng Nam đã giao cho Viện…” là rất quen thuộc trong văn phong hành chính nhà nước hoặc đảng văn. Nếu Viện Phan Chu Trinh là một tổ chức xã hội dân sự độc lập hoặc một tổ chức phi chính phủ, sẽ chẳng bao giờ có chuyện một cơ quan đảng như Thường vụ Quảng Nam dám “giao việc” như thế.

Xin mời quý vị xem Video : Chấn động: Âm mưu thao túng Quân Đội để chiếm trọn Sân Bay Tân Sơn Nhất của Đại gia Dương Công Minh

             

Còn nếu thực sự nhận “kinh phí nghiên cứu khoa học” của chính quyền, liệu viện này còn tư thế độc lập để nói lên tinh thần tam quyền phân lập và dân chủ tự trị của tiền nhân Phan Chu Trinh?

Cần nhắc lại, một trong những đối sách tạo ly tán và phân hóa của chính quyền đối với phong trào dân chủ là chủ trương chính quyền cấp tài chính, trụ sở, phương tiện, tạo công ăn việc làm cho quan chức về hưu để vừa có chức mới vừa tránh bất đồng chính kiến có thể “gây ảnh hưởng cho an ninh quốc gia”.

Lại một câu hỏi không thể không phòng hờ: Liệu có một chủ trương của chính quyền để Viện Phan Chu Trinh trở thành nơi thu hút những người nhà dân chủ nửa vời và vẫn nằm nguyên trong quỹ đạo “đổi mới không đổi màu” của đảng?

Phạm Chí Dũng

* Blog của nhà báo Phạm Chí Dũng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

(Blog VOA)


media
Cảnh sát Malaysia bắt một người Bắc Triều Tiên trong vụ điều tra về cái chết của Kim Jong Nam, Sepang, ngày 18/02/2017
REUTERS

Vốn đã ít bạn, Bắc Triều Tiên, quốc gia khép kín nhất thế giới, lại càng bị cô lập thêm sau vụ ám sát Kim Jong Nam tại sân bay Kuala Lumpur, Malaysia, ngày 13/02/2017.

Cho tới nay, Bắc Triều Tiên và Malaysia vẫn có quan hệ tương đối nồng thắm, nhất là về kinh tế. Hai nước còn có một hiệp định miễn visa, tức là công dân Malaysia và Bắc Triều Tiên được đi đến nước kia mà không cần xin giấy tờ gì cả.

Malaysia còn là một cửa ngỏ để các quan chức chế độ Bình Nhưỡng giao tiếp với thế giới bên ngoài. Trong những năm gần đây, Kuala Lumpur vẫn là nơi tổ chức các cuộc họp kín giữa Bắc Triều Tiên với Hoa Kỳ.

Nhưng mối quan hệ hữu hảo này có lẽ đang đi vào quá khứ do những căng thẳng chung quanh cuộc điều tra về cái chết của ông Kim Jong Nam, người anh cùng cha khác mẹ của lãnh đạo Kim Jong Un. Chính quyền Kuala Lumpur đã triệu đại sứ Bắc Triều Tiên lên sau khi ông này chỉ trích nhà chức trách Malaysia là “che giấu thông tin” về cái chết của Kim Jong Nam và “thông đồng với bên ngoài” để bêu xấu chế độ Bình Nhưỡng. Chính quyền Kula Lumpur cũng đã triệu hồi đại sứ Malaysia ở Bình Nhưỡng để tham vấn.

Khủng hoảng giữa hai nước đã bắt đầu ngay từ khi Kuala Lumpur bác bỏ yêu cầu của Bình Nhưỡng đòi trao trả thi hài ông Kim Jong Nam. Đối với Kuala Lumpur, do cái chết bí ẩn của ông Kim Jong Nam xảy ra trên lãnh thổ Malaysia, cho nên Nhà nước Malaysia có trách nhiệm điều tra về nguyên nhân của ca tử vong này.

Các nhà quan sát không loại trừ khả năng là Malaysia đình chỉ hiệp định miễn visa với Bắc Triều Tiên, như Singapore đã làm vào năm ngoái, để phản đối cuộc thử nghiệm hạt nhân thứ tư của Bắc Triều Tiên.

Hiện giờ có đến 1000 người Bắc Triều Tiên đang làm việc ở Malaysia, và cũng giống như các cộng đồng Bắc Triều Tiên ở các nước khác, họ gởi về nước một nguồn ngoại tệ cần thiết cho chế độ Bình Nhưỡng.

Về kinh tế, Malaysia sẽ không bị tác động nhiều bởi căng thẳng hiện nay, nhưng phía Bắc Triều Tiên chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nặng nề, nhất là vì mới tuần trước, Trung Quốc thông báo quyết định ngưng nhập khẩu than từ Bắc Triều Tiên.

Ngay cả trong lĩnh vực thể thao, căng thẳng lên đến mức mà bộ trưởng Thể Thao Malaysia đã yêu cầu Liên Đoàn Bóng Đá Châu Á xem xét những quan ngại của họ về sự an toàn của đội tuyển quốc gia trong trận gặp đội tuyển Bắc Triều Tiên tại Bình Nhưỡng vào tháng tới.

Xin mời quý vị xem Video : Tại sao Chủ tịch Kim Jong Un phải hạ sát anh trai Kim Jong Nam bằng mọi giá?

               

Nhưng một chuyên gia Viện Nghiên Cứu Chính Sách Đông Á, Viện Brookings, Evans J.R Revere, được hãng tin AFP trích dẫn hôm nay, nhắc lại rằng nhà cầm quyền Bắc Triều Tiên thường không ngại làm mích lòng các đồng minh khi cần phải đạt những mục tiêu mà họ đề ra. Chẳng hạn như vào năm 1983, điệp viên Bắc Triều Tiên đã đánh bom ở Miến Điện vào lúc tổng thống Hàn Quốc Chun Doo –Hwan đang viếng thăm nước này. Lãnh đạo chính quyền Seoul thoát chết, nhưng 21 người đã thiệt mạng. Sau vụ này, Miến Điện đã cắt đứt bang giao với Bình Nhưỡng.

Trong vụ Kim Jong Nam, không loại trừ khả năng là Bắc Triều Tiên đưa người đến cướp thi hài người anh của lãnh đạo Kim Jong Un, cho nên chính quyền Kuala Lumpur đã phải huy động đến lực lượng đặc nhiệm để canh gác nhà xác nơi đang đặt thi thể của ông Kim Jong Nam.

Thanh Phương

(RFI)


Hôm qua, báo Văn nghệ Trẻ thuộc Hội Nhà văn Việt Nam đưa ra 1 nghi vấn và 1 cáo buộc đối với Bí thư Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh:

[Nghi vấn]: Xe của Bí thư đang đi mang biển số xanh giả vì trùng với một biển số trắng khác, đều cùng 43A-29999.

[Cáo buộc]: Chiếc xe Toyota Avalon Limited này có giá thị trường 2,5 tỷ, nên Bí thư đã vi phạm Quyết định 32 của Thủ tướng quy định rằng bí thư cấp tỉnh, thành chỉ được sử dụng xe có giá trị tối đa là 1,1 tỷ.

Ảnh: Chiếc xe Bí thư Xuân Anh đang sử dụng - Nguồn: Báo Văn Nghệ Trẻ
Hôm nay, Bí thư Xuân Anh và Thành ủy Đà Nẵng đã phản hồi.

Về [Nghi vấn], Bí thư và Thành ủy trưng ra Sổ Kiểm định và Giấy đăng kí cho thấy biển số trên không phải giả. Công an Tp Đà Nẵng cho biết thêm biển xanh và biển trắng trùng số nhau là bình thường.

Về [Cáo buộc], Bí thư và Thành ủy trưng ra hóa đơn mua xe có giá 1,182 tỷ trước thuế (1,3 tỷ sau thuế), cho biết xe được doanh nghiệp tặng và có giá trị không quá tiêu chuẩn được quy định trong Quyết định 32.

Với những lập luận trên, Thành ủy đang yêu cầu Văn nghệ Trẻ phải đính chính vì "đã làm ảnh hưởng đến uy tín, hình ảnh của Đảng bộ, nhân dân TP Đà Nẵng", trong khi Bí thư Xuân Anh còn muốn đi xa hơn bằng việc "xem xét khởi kiện" tờ báo.

Trong lúc chờ xem Bí thư có đưa Văn Nghệ Trẻ ra tòa hay không, hãy cùng phân tích một số điểm liên quan tới vụ việc:

1, Dòng xe này luôn có giá từ 2 tỷ đồng trở lên, vì sao trong hóa đơn bán hàng mà Bí thư trưng ra chỉ có giá 1,182 tỷ đồng ? Liệu có phải công ty này cố tình hạ giá trong hóa đơn để phù hợp với định mức của nhà nước? Bí thư và Thành ủy có thể chứng minh được ở thời điểm tiếp nhận xe, có bất kỳ công ty nào khác bán xe trên với mức giá chỉ khoảng 1,1 tỷ đồng không?

2, Hóa đơn Bí thư trưng ra ghi rõ bên bán xe là Công ty Minh Hưng Phát, với dòng ghi chú "Xe cho biếu tặng không thu tiền". Vậy công ty này có phải chính là doanh nghiệp đã tặng xe cho Thành ủy Đà Nẵng? Hay họ chỉ bán xe, còn doanh nghiệp tặng xe là một cái tên khác? Để chứng minh việc tiếp nhận xe tặng trên đúng pháp luật, Bí thư và Thành ủy cần chứng tỏ rằng doanh nghiệp tặng xe "không có liên quan đến hoạt động công vụ" của Thành ủy và phải nêu rõ mục đích của việc tặng xe này (theo Điều 5, Quyết định 64 của Thủ tướng).

3, Quyết định 32 của Thủ tướng nói rõ định mức 1,1 tỷ ở trên áp dụng cả cho xe được biếu, tặng, và tính theo giá mua sau thuế. Bởi vậy, ngay cả mức giá ghi trong hóa đơn đúng với giá thị trường đi chăng nữa (1,182 tỷ trước thuế - 1,3 tỷ sau thuế) thì cũng cao hơn định mức. Lẽ ra trong trường hợp thấy không phù hợp với định mức, tiêu chuẩn thế này, Thành ủy phải từ chối hoặc nếu không từ chối được phải nộp lại Bộ Tài chính xử lý vì có giá trị trên 500 triệu đồng (theo Điều 8, Nghị định 29).

Xin mời quý vị xem Video ; Bước ngoặt trong trận chiến quyền lực: Bộ CA tự chuyển hóa bất chấp lệnh Tổng BT NGuyễn Phú Trọng?

              

Trước khi quyết định có đưa Văn Nghệ Trẻ ra tòa hay không, Bí thư cần cân nhắc các chi tiết này.

Ngoài ra, đây chủ yếu là vấn đề của Bí thư và Thành ủy, chứ không phải của nhân dân Tp Đà Nẵng vì không có người dân nào đi chiếc xe đó cả; vậy nên Thành ủy cần cẩn trọng hơn khi cho rằng sự việc này đang làm "ảnh hưởng đến uy tín, hình ảnh của nhân dân Đà Nẵng".

Tham khảo:
Bài cáo buộc của Văn Nghệ Trẻ: http://vannghetre.net/lai-them-mot-vu-can-bo-dung-xe-cong-g…

Phần phản hồi của Bí thư Xuân Anh và Thành ủy ĐN (kèm hóa đơn và giấy đăng ký xe): http://danviet.vn/…/bi-thu-da-nang-se-xem-xet-kien-to-bao-d…
http://tuoitre.vn/…/bi-thu-da-nang-len-tieng-v…/1268887.html

Quyết định 32: https://goo.gl/lJtRPk
Quyết định 64: https://goo.gl/eZIulI
Nghị định 29: https://goo.gl/Z6motS

Nguyễn Anh Tuấn

(Blog RFA)


Trong cổ tích Việt Nam, có bà mẹ bồng con ra đứng chờ chồng đến hóa đá chứ không có bà mẹ nào chờ con đến hóa đá. Nói cho cùng, việc cho con mình phải chịu cảnh hóa đá theo mình là một việc hết sức ngớ ngẩn và dã man nếu xét trên khía cạnh tình mẹ con. Việt Nam hiện đại, có bà mẹ sẵn sàng ném chín đứa con vào khói lửa chiến tranh chỉ vì lòng thù hận, vì trả thù. Và chuyện mới xảy ra, có người cha, người mẹ suốt mười năm cho con đi học, con làm gì cũng không biết, thậm chí không nhớ nổi con về thăm nhà bao nhiêu lần trong mười năm đó, mọi thông tin của nắm ruột mình rứt ra nghe đầy vẻ nhạt loãng và hời hợt như chuyện sát thủ Đoàn Thị Hương. Lẽ nào bậc làm cha làm mẹ người Việt hỏng đến độ như vậy sao?

Bố Đoàn Thị Hương:Con tôi sống Bí Ẩn 10 năm và rất sợ Chuột
Câu trả lời là không, hoàn toàn không phải vậy, bản năng yêu thương của con người thì Tây cũng giống Ta, Nam cũng như Bắc, Đông cũng như Tây. Bởi đâu cũng máu đỏ và nước mắt mặn chát, thậm chí dân Á Đông nước mắt còn mặn và chảy nhiều hơn dân phương Tây. Nhưng, có một sự khác biệt rất rõ rệt là hệ tham chiếu cũng như định nghĩa về giá trị tình yêu gia đình hoàn toàn khác biệt giữa Tây và Đông (cụ thể là Tàu). Mà nghiệt nỗi, Việt Nam thì ảnh hưởng Tàu quá nặng nên mọi thứ trở nên đảo lộn trong cơn hổ lốn hầm bà lằng lịch sử.

Nếu như giáo dục phương Tây đề cao giá trị cá nhân, đề cao sự sáng tạo và mỗi đứa trẻ ra đời trong thế giới phương Tây cũng đồng nghĩa với một vũ trụ mới, một tinh cầu mới ẩn chứa cả sự bí ẩn sáng thế đang chào đời. Đứa trẻ được nuôi nấng, được dung dưỡng và được xem là trung tâm để người lớn cưu mang, thậm chí phục vụ. Ngược lại, phương Đông nói chung và Trung Hoa hay Việt Nam nói riêng, một đứa trẻ ra đời, nếu là bé gái, người ta sẽ theo tục lệ, gắp một cục than hồng ném qua cửa với hàm ý đứa bé lớn lên sẽ không phải là thành viên gia đình, không phải là huyết hệ. Và nếu sinh ra một bé trai thì bé trai nghiễm nhiên trở thành trung tâm gánh vác trách nhiệm gia đình, trách nhiệm dòng tộc, trách nhiệm duy trì giống đực để củng cố thế lực gia đình, dòng tộc…

Nếu như đứa trẻ phương Tây từ nhỏ được giáo dục những bài học về lòng yêu thương, về đúng, sai, đạo đức làm người và ý nghĩa, giá trị của khoa học cũng như sự sáng tạo… Thì đứa trẻ phương Đông được giáo dục về niềm tự hào dòng tộc, tự hào quốc gia, tôn thờ vua chúa, tôn thờ lãnh đạo quốc gia và tôn thờ dòng tộc, ông bà. Có một điều nữa là phương Tây có hẳn một khóa nhọc làm cha làm mẹ, phương Đông chỉ có khóa học làm con kéo dài cả đời người cho đến lúc chết.

Và tư tưởng này không phải ngày một ngày hai mà có, tư tưởng Khổng Giáo đã ăn dằm trong huyết hệ người Việt. Từ việc tuân thủ các lễ nghi dòng tộc, gia đình cho đến tinh thần gia trưởng rồi tôn thờ cha mẹ một cách mù quáng (điều này khác xa với hiếu đạo) tỉ như cha có ăn trộm thì việc ăn trộm đó vẫn là đúng. Ngay trong hệ thống đạo đức Phật Giáo cũng dạy con người hiếu thảo nhưng chưa có bất kì một chương hay một câu nào dạy cách làm cha làm mẹ đúng mực. Giáo điều dạy con cái hiếu thảo một cách bất tận mà không dạy cách làm cha làm mẹ đúng mực là con dao hai lưỡi.

Nếu mặt tốt của nó có khả năng giúp cho con cái hiếu thuận bao nhiêu thì mặt xấu của nó là dung túng những đức tính không lành mạnh, thậm chí bệnh hoạn cũng như kiểu tư duy một chiều rằng “con cái phải theo cha mẹ chứ cha mẹ không theo con cái”, điều này nhanh chóng đẩy đến chỗ đổ vỡ hình tượng, thất vọng về cha mẹ, và con cái phải cắn răng chịu đựng và có thể tuân phục một cách vô ý thức, dẫn đến xã hội nhiễu loạn.

Bằng chứng của thứ đạo đức một chiều và bệnh hoạn này là có vẻ như đức hi sinh của bậc làm cha làm mẹ phương Tây cao hơn rất nhiều đức hi sinh của bậc làm cha làm mẹ phương Đông. Và đáng sợ hơn là lòng hiếu đạo cũng như cung cách ứng xử đúng mực của con cái đối với cha mẹ, Phương Tây tốt hơn hẳn phương Đông. Vì sao? Vì nói cho cùng thì chữ Hiếu của phương Đông chứa quá nhiều sự ẩn ức tâm lý, sự bất cân bằng về tính tự trọng và dân chủ so với chữ Hiếu của phương Tây không cần qua nhồi nhét giáo dục, không cần giáo điều nhưng lại được phát triển tự nhiên thông qua sự tương ái của cha mẹ và tương kính của con cái.

Và nói rộng ra một chút, hiếm có đất nước nào mà cha mẹ sẵn lòng bán con như Việt Nam, từ việc bán con cho các ông chồng Đài Loan, Hàn Quốc, chồng ngoại có đô la cho đến mặc nhiên để con làm gái gọi, để con làm hớt tóc thanh nữ, đi massage, đi làm những công việc tổn thương phẩm hạnh, miễn sao mang tiền về gia đình càng nhiều càng tốt. Và kinh tởm nhất là các ông cha, bà mẹ biết con mình làm những việc tổn thương đạo đức, phẩm hạnh, mất hết tương lai và nhân vị nhưng vẫn cứ ung dung cầm đồng tiền của con mình mang về mà tiêu xài, mua sắm và xem như đó là thứ phước báu nổi trội của gia đình so với xã hội chung quanh. Bởi con cái có hiếu, có phước mới có được con cái chấp nhận bán thân nuôi cha mẹ (!?).

Mà trong đó, truyện Kiều, một bản mẫu bán mình chuộc cha cũng ảnh hưởng và chịu ảnh hưởng không nhỏ bởi quan niệm, hệ qui tham chiếu đạo đức, chữ Hiếu của Việt Nam. Bởi, lúc còn trẻ, họ cũng sống trong tâm thức, trong hệ tham chiếu đạo đức nếu cần thiết thì bán mình chuộc cha, vì chữ hiếu, khi lập gia đình, sinh con đẻ cái, họ tiếp tục sống theo lối mòn này. Không thiếu những bậc làm cha làm mẹ lấy làm hãnh diện khi xây mộ cho gia tộc, cho cha mẹ của họ tiền tỉ này tỉ nọ mà đáng sợ là số tiền đó do con cái của họ buôn  ma túy, bán dâm, lừa đảo, tham nhũng, bòn rút của công mang về. Họ vẫn tự hào vì “phước báu gia đình lớn”.

Tôi từng tởm lợm khi nói chuyện với một ông bạn, ông này từng tuyên bố: “Có con gái mà cho nó ăn học thì uổng lắm, lựa chọn đó kém lắm. Cho nó đi bán bia ôm, nó mang tiền về cho mình xây nhà cho bề thế, tới khi nó có chồng, cho nó hai chỉ vàng là to đùng rồi!... “. Chuyện này có thật 100%, và đây không phải là trường hợp cá biệt tại Việt Nam. Không phải tự dưng mà đùng một cái, ở các làng quê mọc lên đầy biệt thự của nông dân làm ruộng ba đồng ba cọc, không có nghề ngỗng, con gái họ thì đi làm xa một cách bất minh, bặt vô âm tín và số lượng gái mại dâm người Việt tại nước ngoài cũng như trong nước chiếm con số hết sức khủng khiếp. Tất cả đều do định nghĩa sai lệch và bệnh hoạn về chữ Hiếu. Điều này để lại hậu quả không nhỏ chút nào.

Xin mời quý vị độc giả xem video ; Có sự kết hợp giữa VN với tình báo Bắc Hàn hay không, vì sao tướng Tô Lâm phải vội phủ nhận?

                 

Đã đến lúc dân tộc Việt Nam phải xem lại, phải học cách làm cha làm mẹ trước khi con mình học chữ Hiếu, nếu không, dân tộc này sẽ tự hủy hoại bởi đạo đức gia đình băng hoại từ trứng nước. Tôi muốn khẳng định thêm 

một lần nữa, Việt Nam không thiếu những bậc làm cha làm mẹ biết hi sinh và thương yêu con mình. Nhưng Việt Nam cũng không thiếu những loại cha mẹ sẵn sàng bán con để lấy tiền. Chúng ta hãy thôi tự huyễn hoặc mình bằng một thứ giáo điều bệnh hoạn, bằng kiểu áp đặt ngớ ngẩn và thiếu nhân tính nếu như vẫn còn hi vọng vào một tương lai tốt đẹp!

Viết Từ Sài Gòn

(Blog RFA)


Thầy trò lớp Một trong ngày khai giảng tại một trường tiểu học ở Hà Nội hôm 5/9/2014.
Thầy trò lớp Một trong ngày khai giảng tại một trường tiểu học ở Hà Nội hôm 5/9/2014. AFP photo
 Vào ngày 15 tháng 2 năm 2017 tại lớp 10A3 - Trường THPT Tầm Vu, đã xảy ra vụ đánh nhau giữa một thầy giáo dạy toán và một em nữ sinh trong lớp học. Hình ảnh được học sinh dùng điện thoại quay video clip và tung lên mạng sau đó khiến dư luận cả nước thật sự shock khi bạo lực đã tràn vào học đường chứ không riêng trên hè phố giữa các học sinh phổ thông như trước đây.

Mặc Lâm phỏng vấn thầy Đỗ Việt Khoa, từng có kinh nghệm về các video clip khi tổ chức cho các em học sinh quay cảnh gian lận trong cuộc thi tốt nghiệp tại Đồi Ngô, Bắc Giang vào năm 2012. Trước tiên thầy Khoa nhận xét trường hợp thầy trò đánh nhau này:

Người lớn làm những việc bạo lực, vô lối mà không bị xử lý làm cho trẻ em bắt chước.
- Thầy Đỗ Việt Khoa

Chúng tôi đã xem trên video vụ này rồi. Thật đau lòng, cái kênh quan hệ tình thầy trò mất cả giá trị truyền thống của nó. Thầy đánh trò như đánh giặc, trò đánh lại thầy như đánh kẻ thù. Thầy trò bằng vai phải lứa đánh lộn với nhau như vậy. Tất cả là sự xuống cấp đạo đức xã hội đạo đức học đường nói chung nó có nguyên nhân rất sâu xa từ các yếu tố khác.

Đó là yếu tố cơ chế, yếu tố thể chế, yếu tố bộ máy và bây giờ nó làm cho xã hội trở thành tàn bạo, hoặc dối trá, đối phó hoặc thành tích ảo và đấy là những điều nguy hiểm cho đất nước. Nó làm kìm hãm sự phát triển của đất nước, làm bại hoại thanh danh của người Việt và làm cho người Việt khắp 5 châu ở trường quốc tế trở nên xấu xí. Những thầy cô giáo có lương tâm, các đơn vị truyền thông báo chí nên vào cuộc đấu tranh phê phán những biểu hiện đó một cách quyết liệt.

Đạo đức xã hội xuống cấp

Mặc Lâm: Nhiều nhà văn hóa xã hội học cho rằng hành động bạo lực học đường là hệ quả cộng hưởng giữa học đường, gia đình và ngay cả chính quyền nữa. Thầy là người quan sát và từng có nhiều phản biện về vấn đề này, thầy nghĩ sao khi mái trường đã trở thành chợ búa hay thậm chí có thể xem là võ đài?

Thầy Đỗ Việt Khoa: Vâng như tôi vừa nói đó là sự xuống cấp đạo đức của xã hội nói chung khi người lớn hành xử công khai mà không phải trả giá. Người lớn làm những việc bạo lực, vô lối mà không bị xử lý làm cho trẻ em bắt chước. Ra đường công an đánh phóng viên (Công an Đông Anh Hà Nội đánh phóng viên trên cầu Nhật Tân), đánh rõ ràng như thế, đá đấm vào mặt như thế, video rõ như thế mà ông Phó giám đốc công an Hà Nội Nguyễn Duy Ngọc trả lời chỉ là động tác giơ chân cản, rồi “tay gạt má” thì tôi cho là đại thảm họa về nhân cách của nhà cầm quyền.

Họ đã làm một tấm gương tầy liếp xấu xí cho các thế hệ trẻ bắt chước. Trong nhà trường cư xử giữa thầy với trò không còn đúng nghĩa thầy trò mà nhiều khi đó là cách cư xử sòng phẳng tiền bạc. Rất nhiều trường bây giờ đặt nặng vấn đề tận thu tiền học sinh, bịp bợm các em để thu tiền.

10-thaytro_KYCN-400.jpg
Thầy trò đánh nhau trong lớp. Screen shot.
Trong lớp thì dạy các em tuyên truyền những thông tin sai sự thật. Tôi xin nói về sách giáo khoa có những thông tin sai sự thật nhất là môn lịch sử. Rồi những hành vi như là chính quyền tước đi của người dân những cái quyền rất là nhỏ như là quyền biểu tình, quyền đi thắp hương tưởng niệm những người liệt sĩ đã hy sinh cho đất nước trong cuộc chiến chống quân Trung Quốc xâm lược. Bọn trẻ đang lớn nó đọc, nó xem hết cả những video trên mạng đầy đủ hết dấu làm sao được?

Chính lực lượng công an là lực lượng phải ra tay khi học sinh đánh nhau nhưng chúng ta chẳng thấy xử lý ở đâu hết. Bao giờ mà báo chí vào cuộc làm um lên thì nó mới có mặt. Các vụ đánh nhau ngoài đường thì công an thường đến sau cùng sau khi đã đâm chém xong xuối rồi công an mới có mặt. Thông thường không thấy họ là người tích cực đi trước ngăn chặn sự việc đâu.

Đấy là những việc làm gương cho xã hội. Nó làm cho những đứa trẻ đánh mất đi niềm tin vào giáo dục, đạo đức xã hội và cách cư xử. Cho nên có những hành vi méo mó về nhân cách, sự liêm sỉ của người lớn là sự hiếm hoi thì đừng đòi hỏi con trẻ nó có liêm sỉ, nhân ái đấy là thảm họa của người lớn đối với trẻ nhỏ.

Bị kỷ luật vì quay clip?

Mặc Lâm: Ông Nguyễn Văn Tỉnh, Hiệu trưởng của trường THPT Tầm Vu đã có quyết định là nhà trường sẽ thành lập Hội đồng kỷ luật để kiểm điểm trách nhiệm của thầy giáo và học sinh, kể cả 2 học sinh quay clip và tung lên mạng xã hội. Thầy nghĩ sao khi kỷ luật cả hai em quay clip? Điều này có công bằng cho các em hay không?

Thầy Đỗ Việt Khoa: Cái ông hiệu trưởng này cũng giống như hầu hết các Hiệu trưởng khác, các lãnh đạo khác. Họ sẽ trừng phạt học sinh, trừng phạt những người nào cố công bố thông tin ra cho dư luận biết thì ông này đáng bị trừng phạt.

Tuy nhiên em học sinh nào quay clip này mà chỉ lẳng lặng quay, rồi báo cáo nhà trường và đưa lên Facebook hay đưa lên mạng xã hội thì đáng khen.
- Thầy Đỗ Việt Khoa

Tuy nhiên em học sinh nào quay clip này mà chỉ lẳng lặng quay, rồi báo cáo nhà trường và đưa lên Facebook hay đưa lên mạng xã hội thì đáng khen. Nhưng nếu là một em vừa đứng đấy quay video vừa hô hào, cổ vũ với mục đích sỉ nhục, bôi nhọ học sinh khác thì phải bị kỷ luật. Cho nên phải xem lại động cơ của các em là gì rồi mới quyết định chứ không phải triệt hạ tinh thần đấu tranh của các em học sinh, triệt hạ các em công bố video clip. Nều không có những cái video ấy thì các em học sinh kia phải chịu oan ức cả đời và nhà trường tiếp tục trong sáng không tì vết gì.

Xin mời quý vị xem Video : Bước ngoặt trong trận chiến quyền lực: Bộ CA tự chuyển hóa bất chấp lệnh Tổng BT NGuyễn Phú Trọng?

               

Vụ Đồi Ngô năm 2012 mà chúng tôi tổ chức, một số học sinh quay cảnh gian lận trong phòng thi thì công an tỉnh Bắc Giang lại gọi học sinh này lên trước mặt phụ huynh học sinh công an đã tát lia lịa vào mặt các em, chửi các em là đồ vô kỷ luật khi các em cùng với thầy Khoa và các bạn công bố các clip ấy trên mạng. Các em đã có hành vi dũng cảm tiếp sức với chúng tôi để đưa mặt trái ấy lên trước xã hội thì các em bị đánh vào đầu.

Hành vi đánh vào đầu các em của công an khi được đưa lên báo chí và dư luận thì các em đều xem và tiêm nhiễm vào đầu các em những cách hành xử tiêu cực thì không dại gì sau này các em sống nhân ái nữa mà phải sống tàn bạo như khi người ta tát vào mặt, chửi các em. Đừng trách ai cả mà phải trách chính lực lượng cầm quyền.

Mặc Lâm: Xin cám ơn thầy Đỗ Việt Khoa.

Mặc Lâm

(RFA)


Bộ lao động vừa trình lên đề án với nội dung đưa hơn 200 ngàn cử nhân, thạc sĩ thất nghiệp đi làm việc ở nước ngoài giai đoạn 2017-2020.

Rất nhiều ý kiến, tranh luận về vấn đề này. Có người cho rằng đề án này làm cho Việt Nam tiếp tục chảy máu chất xám. Có người lại nhận định rằng thất nghiệp là do qui trình giáo dục trong nước không đáp ứng được nhu cầu thực tế của phát triển kinh tế xã hội.

Một giảng viên nhận giấy chứng nhận Phó giáo sư trong một buổi lễ được tổ chức tại Văn Miếu, Hà Nội vào ngày 04 tháng 2 năm 2015.
Một giảng viên nhận giấy chứng nhận Phó giáo sư trong một buổi lễ được tổ chức tại Văn Miếu, Hà Nội vào ngày 04 tháng 2 năm 2015. AFP photo
Bằng cấp không đi cùng chất lượng

Theo lời ông Doãn Mậu Diệp, Thứ trưởng Bộ Lao động Thương binh và xã hội trả lời truyền thông trong nước, con số hơn 200 ngàn cử nhân mới ra trường và thạc sĩ thất nghiệp được đề cập là của năm 2016. Bên cạnh đó, một thống kê khác do báo Vnexpress đưa ra, vào tháng 9 năm 2016, cả nước có hơn 200 ngàn người thất nghiệp thuộc nhóm trình độ đại học. Thống kê này còn cho biết thêm đây chính là nhóm có tỉ lệ thất nghiệp cao nhất.

Phần lớn các công ty họ tuyển chọn thì họ không đặt ra tiêu chuẩn là cử nhân thạc sĩ...Quan trọng nhất là họ có khả năng và kỹ năng làm việc, đáp ứng yêu cầu của công việc.
- Ông Chu Tiến Dũng

Nhận định về tình trạng những người tốt nghiệp đại học nhưng không tìm được việc làm trong nước, ông Chu Tiến Dũng, Giám đốc công ty phần mềm Quang Trung đưa ra ý kiến của ông trên vai trò của một nhà tuyển dụng lao động:

Phần lớn các công ty họ tuyển chọn thì họ không đặt ra tiêu chuẩn là cử nhân thạc sĩ, hay các bằng cấp. Quan trọng nhất là họ có khả năng và kỹ năng làm việc, đáp ứng yêu cầu của công việc.

Như thế, có thể thấy bốn năm đại học và thêm hai năm để có tấm bằng tiến sĩ thì hơn 200 ngàn cử nhân, thạc sĩ đã vượt qua được cửa ải đầu tiên của các công ty tuyển dụng, đó là bằng cấp. Thế nhưng theo phân tích của ông Chu Tiến Dũng, có thể hiểu, số người này chưa tìm được việc làm vì chưa đáp ứng được yêu cầu công việc do các công ty trong nước đưa ra. Đó là kỹ năng và khả năng. Ngoại trừ điều kiện tuyển dụng có những yêu cầu cụ thể khác như ông Chu Tiến Dũng nói là “mỗi công ty có tiêu chuẩn khác nhau.”

Khuynh hướng tư nhân những năm gần đây phát triển rất mạnh, một năm tăng trưởng khoảng 30%. Cho nên nhu cầu về làm việc ngày càng nhiều. Tuy nhiên, để đảm bảo điều kiện làm việc trong các công ty phần mềm thì mỗi một công ty có các tiêu chuẩn cho công việc khác nhau. Tại công ty phần mềm Quang Trung thì có các đòi hỏi cao hơn những nơi khác.

Tuy nhiên có những bạn học ra thì đáp ứng được những nhu cầu đó, nhưng có những bạn thì chưa đáp ứng được yêu cầu như vậy.

Hệ thống giáo dục bất cập

000_JX7BQ-400.jpg
Sinh viên Đại học Sư phạm Kỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh nghe Ngoại trưởng Mỹ John Kerry nói chuyện hôm 13/1/2017. AFP photo
Một trong những nguyên nhân dẫn đến người có bằng cấp cử nhân tiến sĩ nhưng vẫn “Chưa đáp ứng được yêu cầu”, theo thầy giáo Đỗ Việt Khoa, đó là vấn đề “muôn thưở mấy chục năm: hệ thống giáo dục không phù hợp với phát triển kinh tế hiện tại”

Chúng tôi biết rất rõ hệ thống các trường học từ phổ thông đến cao đẳng, đại học Việt Nam không làm được nhiệm vụ đào tạo con người về mặt chuyên môn tốt nhất. Những lý thuyết dạy trong trường học không có ý nghĩa thực tiễn, trình độc thực hành của sinh viên học sinh rất kém.

Thầy Đỗ Việt Khoa nói thêm, rất nhiều các môn học vô bổ được đưa vào chương trình học đại học, đào tạo tiến sĩ như triết học Marx_Lê, lịch sử Đảng, chủ nghĩa Cộng sản khoa học...

Bên cạnh đó là qui trình tuyển dụng sinh viên đại học khá dễ dàng.

Những lý thuyết dạy trong trường học không có ý nghĩa thực tiễn, trình độc thực hành của sinh viên học sinh rất kém.
- Nhà giáo Đỗ Việt Khoa

Đại học bây giờ mọc lên như nấm, dẫn đến việc các trường thiếu chỉ tiêu, họ vơ vét tất. Kể cả các trường công lập cũng phải vơ vét sinh viên, dẫn đến các trường dân lập cũng hạ chỉ tiêu. Điều đó dẫn đến chất lượng đại học ở Việt Nam thấp. Chưa kể tâm lý từ xưa đến nay của Việt Nam là vào bao nhiêu cho ra bấy nhiêu.

Không những cử nhân, mà cả bằng cấp tiến sị, thạc sĩ. Giữa năm 2016, Phó Giáo sư Hoàng Văn Cường, Hiệu phó Đại học Kinh tế Quốc dân chia sẻ với VnExpress:

Nhiều người coi bản luận án là sản phẩm chính của đào tạo tiến sĩ. Trong khi giá trị của quá trình đào tạo không nằm ở bản luận án mà phải ở tri thức và năng lực của người nhận học vị tiến sĩ.

Chia sẻ này của ông Hoàng Văn Cường được nêu ra cùng thời điểm với những thông tin về “lò sản xuất tiến sĩ”, một ngày 3 giờ 55 phút cho ra đời một tiến sĩ.

“Tiến sĩ giấy” là một cách gọi khác do báo chí trong nước dùng để nói về những người mang bằng cấp như thế.

Nhà giáo Đỗ Việt Khoa nhận xét đây cũng chính là một trong những lý do dẫn đến tình trạng cử nhân thạc sĩ không tìm được việc làm:

Toàn những đề án tiến sĩ lạ hoắc, vô lý, không có tác dụng gì trong xã hội cả. Viết như là trẻ con viết.

Họ sẽ làm công việc gì?

000_Hkg10134010-400.jpg
Sinh viên đại học Hà Nội nhận bằng cử nhân trong buổi lễ tốt nghiệp tổ chức tại Văn Miếu, Hà Nội hôm 18/11/2014. AFP photo
Theo đề án xuất khẩu lao động do ông Doãn Mậu Diệp dự tính trình lên Chính phủ lần này tập trung vào “lao động có trình độ kỹ thuật”

Tuy nhiên, nhà giáo Đỗ Việt Khoa nhận định đề án này là “một thất bại”

Đấy là một chuyện bi hài, là một chuyện thất bại về mặt kinh tế, chính trị và xã hội ở Việt Nam.- Nhà giáo Đỗ Việt Khoa 

Bi hài vì theo ông, họ không thể tìm được việc trên chính đất nước của mình, bằng ngôn ngữ mẹ đẻ thì liệu có hy vọng sẽ tìm được việc ở nước ngoài? Hay đó sẽ là công việc không phù hợp chuyên môn?

Ngô Minh Uyên, cựu du học sinh Nhật Bản, hiện đang làm công việc phiên dịch và quản lý nhóm thực tập sinh ở đảo Shikoku, Nhật Bản cho biết thực tế về công việc của nhóm người này, được gọi là thực tập sinh kỹ năng, một tên gọi khác Nhật Bản dùng để nói về người xuất khẩu lao động phổ thông.

Nói về đối tượng này, cô cho biết:

Các bạn đó tốt nghiệp đại học ra, rồi có bạn sắp lấy bằng thạc sĩ, những người học rất cao tuy nhiên không có công việc ổn định ở Việt Nam cho nên họ chọn con đường đi tu nghiệp.

Tuy nhiên, theo Ngô Minh Uyên, bên Nhật hiện đang cần IT, cần kỹ thuật rất cao. Tiếng Nhật ít nhất cũng phải là giao tiếp hàng ngày. Và bắt buộc họ phải trải qua những bài kiểm tra gắt gao của công ty tuyển chọn.

Mức lương cao hơn thì dĩ nhiên yêu cầu của họ sẽ cao hơn. Nói thật là những người tốt nghiệp đại học mà không có việc làm ở Việt Nam chưa chắc họ có đủ trình độ để đáp ứng nhu cầu của người ta.

Nhà giáo Đỗ Việt Khoa cũng không hy vọng về sự nghiệp của số cử nhân thạc sĩ đó ở nước ngoài:

Tôi chắc đa số là làm những việc phổ thông thôi, chứ không phải chuyên môn, hoặc ra nước ngoài người ta phải đào tạo lại.

Xin mời quý vị xem Video : Khả năng nghi can Đoàn Thị Hương có tham gia hoạt động tình báo qua lời kể của gia đình là rất cao?

                

Chất lượng đầu ra của đại học Việt Nam tạo thành những người có bằng cấp cao nhưng rất khó khăn trong quãng đường kế tiếp là thuyết phục nhà tuyển dụng.

Từ đó, con đường tu nghiệp sinh, hoặc xuất khẩu lao động là con đường những người này phải nghĩ đến. Và hiện nay là đề án mà nhà nước đang tạo ra cho họ.

Không thiếu những ý kiến phản hồi về đề án này vì họ cho rằng chất xám Việt Nam đang tiếp tục tuôn chảy ra nước ngoài một cách không thương tiếc. Tuy nhiên, sau khi phân tích, nhà giáo Đỗ Việt Khoa cho rằng cần phải xem lại “chất lượng có cao không thì hãy dùng từ là chảy máu chất xám”.

Cát Linh

(RFA)
 
Top ↑ Copyright © 2010. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Welcome to Tin Tức Hàng Ngày