Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV Tư liệu Đặc biệt ⚡⚡⚡ Thư Ký riêng Vũ Kỳ kể chuyện Cụ Hồ 7 lần Kén Vợ như thế nào?

David Hutt - Chống tham nhũng theo kiểu 'đạo đức cách mạng'


Chiến dịch chống tham nhũng của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vượt qua cả tầm chính trị để vươn vào kinh tế và gần đây là nhằm làm 'sống lại cuộc cách mạng về đạo đức', David Hutt nhận định trên AsiaTimes hôm 20/5.

Chiến dịch chống tham nhũng của ông Trọng vượt qua tầm chính trị
Tại Hội nghị Trung ương 7 diễn ra từ ngày 7 đến 12/5/2018, bên cạnh những vấn đề quan trọng như cải tổ nhân sự trong đảng, cải cách tiền lương và bảo hiểm xã hội, chiến dịch đạo đức của ông Trọng cũng chiếm lĩnh nghị trường, theo ông David Hutt, cây bút chuyên về chính trị Đông Nam Á.

David Hutt cho rằng việc nâng cao đạo đức đảng viên là cần thiết để chuẩn bị cho Đại hội Đảng tiếp theo vào năm 2021.

Hội nghị lần này đã đưa ra khái niệm 'cán bộ cấp chiến lược', là những người xuất sắc trong quản lý và đạo đức chính trị.

"Chiến dịch đã vượt qua tầm chính trị," theo David Hutt trong bài mô tả động lực của công cuộc chống tham nhũng (Vietnam on a drive to revive its moral revolution).

"Hàng chục cựu giám đốc điều hành từ các doanh nghiệp nhà nước (DNNN), cũng như các doanh nhân hàng đầu và các quan chức an ninh cao cấp, bị tòa án truy tố."

David Hutt đưa ra những lý do thực tế là tham nhũng đã khiến chính phủ trả giá đắt trong những năm qua, và vấn đề lớn hơn là Việt Nam đang phải đối mặt với nợ công tăng cao và thâm hụt ngân sách mở rộng.

"Đảng cũng nhận thức được rằng tính chính danh của Đảng trong công chúng bị suy yếu trong nhiều năm do vấn đề tham nhũng."

"Nhưng trong những tháng gần đây đã có sự chuyển biến đáng chú ý từ đấu tranh tham nhũng kinh tế sang tham nhũng đạo đức trong Đảng, trở thành vấn đề ý thức hệ quan trọng hàng đầu trong viễn kiến của TBT Trọng," David Hutt nhận định.

"Chiến dịch đạo đức đi đôi với những gì mà giới hoạt động dân chủ cho là cuộc đàn áp mạnh nhất đối với những bất đồng chính kiến trong nhiều thập kỷ."

"Thay vì cho phép tự đánh giá lại nội bộ Đảng một cách rộng rãi hơn, chiến dịch đạo đức của ông Trọng được sắp xếp để chấm dứt tư duy tự do (free thought)", theo David Hutt.

"Một mặt, đây là cuộc Thập tự chinh của phái bảo thủ phản ứng lại thời cuộc, và nay họ đã tạm thời phục hồi quyền bính, để đảm bảo các ý tưởng của họ không bị lối nghĩ mới tẩy đi.

"Mặt khác, xuất phát từ nhận thức rằng Đảng không thể tồn tại trong thời đại biến đổi của lịch sử Việt Nam nếu độc quyền về quyền lực của Đảng bị nới lỏng và nhận thức về Đảng tham nhũng hơn là đạo đức."

Tác giả nước ngoài cũng nhận định:

"Nỗ lực chống tham nhũng của ông Trọng đang được công chúng quan tâm và bày tỏ thái độ hài lòng."

'Người đốt lò vĩ đại'

Trước đó, trong Đại hội Đảng 12 diễn ra tháng 1/2016, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng kêu gọi đấu tranh "chống tham nhũng, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống".

Tổng bí thư Đảng Cộng sản VN, Giáo sư Nguyễn Phú Trọng được truyền thông nhà nước ca ngợi là 'Người đốt lò vĩ đại' với chiến dịch chống tham nhũng của ông.

"Lò" nóng lên là do tất cả cùng vào cuộc, cùng quyết tâm "đốt lò" để đẩy lùi tham nhũng," ông Trọng nói trong bài phỏng vấn được hàng loạt báo Việt Nam đăng tải ngày 20/2.

Hàng loạt đảng viên 'cao cấp' đã 'sa lưới', điển hình là việc bỏ tù Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng, gần đây là các vụ bắt và truy tố tướng Nguyễn Thanh Hóa và trung tướng Phan Văn Vĩnh liên quan đến đường dây đánh bạc ngàn tỷ.

(BBC)

Hoàng Hải Vân - "Giải phóng mặt bằng" một cụm từ hỗn xược với Nhân Dân


Người làm cách mạng nhân danh lẽ công bằng mà làm cách mạng. Các chiến sĩ giải phóng từng lên án những luật lệ bất nhân của thực dân và từng vận động nhân dân phá bỏ những luật lệ bất nhân đó để mang lại lẽ công bằng. Nay chính những chiến sĩ giải phóng ấy lại dung túng cho việc ban hành một điều luật đẩy người dân lương thiện thành vi phạm pháp luật để rồi dùng bạo lực cưỡng chế, biến nông dân thành những kẻ địch của hành vi “giải phóng”.

Hình minh họa
Những người cách mạng được mệnh danh là các chiến sĩ mang tự do đến cho những người bị áp bức, nên thường gọi là “Giải phóng” (quân giải phóng, chiến sĩ giải phóng). Nói rộng ra, từ “giải phóng” được hiểu theo 4 nghĩa : 1- Làm cho tự do, thoát khỏi tình trạng nô dịch, chiếm đóng của nước ngoài (giải phóng dân tộc, giải phóng đất nước) 2- Làm cho tự do, thoát khỏi tình trạng nô lệ, bị kiềm hãm (giải phóng nô lệ, giải phóng phụ nữ). 3-Làm thoát khỏi tình trạng bị vướng mắc, cản trở bởi các phương tiện hay đồ vật (giải phóng kho bãi, giải phóng lối đi, giải phóng mặt bằng). 4-Làm cho thoát ra một chất hoặc năng lượng bị kiềm chế (giải phóng năng lượng).

Tóm lại, theo cả nghĩa hẹp lẫn nghĩa rộng, thì đối tượng của hành vi giải phóng về mặt xã hội đều là những thứ xấu xa, trái đạo lý, trái với lẽ công bằng.

Điều lạ lùng là từ ngữ hay ho tốt đẹp này được sử dụng một cách hỗn xược trong cụm từ “Giải phóng mặt bằng” quy định trong Luật Đất đai.

“Giải phóng mặt bằng” thường được người dân hiểu và sử dụng theo nghĩa thứ 3 trên đây, tức là làm thoát khỏi tình trạng bị vướng mắc, cản trở của phế liệu, cây cối gãy đổ hay phương tiện, vật dụng để bừa bãi nhằm bảo đảm cho mặt bằng thông thoáng có thể xây dựng được. Đối tượng của giải phóng ở đây là vật chứ không phải là người. Nếu là người thì người đó phải là người xấu, tức là người chiếm đất của người khác một cách phi pháp và trái đạo lý.

Trong cụm từ “Giải phóng mặt bằng” đề cập tại các điều 68-69-70-71 của Luật Đất đai, đối tượng của hành vi “giải phóng” không phải là vật, cũng không phải là kẻ xấu nữa, mà là người dân lương thiện. Những nông dân bị Nhà nước thu hồi đất để giao cho các đại gia làm dự án hoàn toàn không phạm pháp, họ đã sinh sống lâu đời trên mảnh đất của mình và đất của họ phần lớn đều có sổ đỏ. Đùng một cái, họ bị nhà nước ra quyết định thu hồi, nếu không giao sẽ bị cưỡng chế. Theo lẽ công bằng, thì đất của người nào thì việc chuyển nhượng hoặc cho tặng người khác hay không là quyền của người có đất, sao lại cưỡng chế họ phải giao ? Một quyết định hành chính đã biến người dân đang sống hợp pháp thành phi pháp nếu không thi hành quyết định đó. Điều luật cho phép chính quyền ra những quyết định này không chỉ là trái đạo lý, trái lẽ phải mà còn vi hiến, vì Hiến pháp tôn trọng quyền tài sản của người dân.

Người làm cách mạng nhân danh lẽ công bằng mà làm cách mạng. Các chiến sĩ giải phóng từng lên án những luật lệ bất nhân của thực dân và từng vận động nhân dân phá bỏ những luật lệ bất nhân đó để mang lại lẽ công bằng. Nay chính những chiến sĩ giải phóng ấy lại dung túng cho việc ban hành một điều luật đẩy người dân lương thiện thành vi phạm pháp luật để rồi dùng bạo lực cưỡng chế, biến nông dân thành những kẻ địch của hành vi “giải phóng”.

Hơn 80% khiếu kiện của dân là khiếu kiện về đất đai, những khiếu kiện đó kéo dài triền miên không giải quyết được. Và sẽ không bao giờ giải quyết được nếu chỉ căn cứ vào các điều khoản bất nhân của Luật Đất đai. Người dân từng tin tưởng vào lẽ công bằng do những người làm cách mạng mang tới, vì tin tưởng nên người dân có quyền đòi hỏi luật lệ do những người cách mạng ban hành phải là luật lệ căn cứ trên lẽ công bằng.

Hoàng Hải Vân

(EB Hoàng Hải Vân)

‘Tư bản đỏ’ thao túng mọi chính sách ở Việt Nam


Những khu nhà ven bờ Thủ Thiêm đã bị cưỡng chế giải tỏa trắng. Cho dự án trung tâm Hành Chánh-Thương Mại-Văn Hóa mà 20 năm nay vẫn chỉ là... trên giấy. (Hình: Văn Lang)

Giới “tư bản đỏ” mới chỉ hình thành vài ba chục năm nay, sau khi đảng CSVN tuyên bố “đổi mới” kể từ 1986, nhưng giờ đây đã thao túng, lũng đoạn mọi chính sách của nhà cầm quyền Cộng Sản tại Việt Nam.

Biết rõ “tư bản đỏ” là một mối an nguy lớn nhất của chế độ, nhưng nhà cầm quyền Cộng Sản hầu như không có kế sách gì để loại trừ mối nguy cơ này. Thậm chí, chẳng có tay lãnh đạo Cộng Sản nào nghĩ tới chuyện lập “pháp trường cát.” Mà nếu có, thì có thể bắn được hết đám “tư bản đỏ” không? Và trên hết, bắn rồi có cứu nguy được chế độ không?

Khi ‘tư bản đỏ’ hiện nguyên hình

Vụ lùm xum đất đai ở Thủ Thiêm Sài Gòn gần đây đã cho thấy “tư bản đỏ” hiện nguyên hình, không còn là “hình bóng mơ hồ,” hay chỉ như thiên hạ đồn đoán.

Đầu tiên là vụ phó bí thư Thành Ủy Sài Gòn ký giấy bán 32 hécta (ha) đất cho Tập Đoàn Quốc Cường Gia Lai. Lúc này bàn dân thiên hạ mới “té ngửa,” vì trước kia thiên hạ chỉ đồn đoán về các vụ “đi đêm” của các cá nhân có chức quyền ở Sài Gòn. Và có tin đồn là cơ quan công quyền của Sài Gòn có tới 30% cổ phần sở hữu trong “liên doanh” với Phú Mỹ Hưng.

Thực hư chưa ai đứng ra xác nhận, nhưng cách đây chừng vài năm khi cư dân khu nhà giàu Phú Mỹ Hưng kêu gọi trên mạng xuống đường biểu tình vì chính sách thu thuế sử dụng đất bất hợp lý của thành phố Sài Gòn. Lập tức, công an được huy động chốt chặn hết các ngả đường vô Phú Mỹ Hưng và dọc theo đại lộ Nguyễn Văn Linh. Với một khí thế nghiêm trọng chưa từng có, thậm chí được đánh giá là còn nghiêm ngặt hơn cả những ngày chốt chặn người dân xuống đường biểu tình chống Trung Cộng xâm lấn ở Biển Đông. Rõ ràng giới chức của Sài Gòn không có quyền lợi gì ở Phú Mỹ Hưng, đời nào họ huy động quân bảo vệ nghiêm ngặt như vậy?

Tư bản đỏ san lấp sông ngòi kênh rạch ở Sài Gòn để lấn chiếm đất đai, làm cho thành phố luôn trong tình trạng ngập lụt. (Hình: Văn Lang)

Thiên hạ một thời “đồn đoán”là các cơ quan công quyền ở Sài Gòn, đều tự ý lập ra một cái ban (không quy định bằng văn bản) gọi là “ban đời sống.” Ban này chuyên chạy lo các dự án đất đai, sau khi hoàn thành quy hoạch (thực chất là đi cướp đất của dân, đền bù với giá rẻ mạt), thì tư túi, chia chác với nhau, tạo điều kiện “làm giàu tập thể” cho các ban chức quyền, có thế lực. Nhưng với vụ Phó Bí Thư Thành Ủy Tất Thành Cang ký giấy bán đất cho Quốc Cường Gia Lai với giá rẻ mạt là 1 triệu 250 ngàn đồng/mét vuông, thì việc hé lộ ra là Thành Ủy Sài Gòn (cơ quan quyền lực cao nhất thành phố) có hẳn một công ty mang tên Tân Thuận, chứ không đơn thuần là một “ban đời sống” con con lo chuyện “cải thiện” đời sống cho các chức sắc trong đảng nữa.

Từ vụ Tất Thành Cang báo chí, truyền thông được “bật đèn xanh,” đồng loạt tấn công vụ đất đai tại bán đảo Thủ Thiêm. Nơi trước kia Tất Thành Cang làm bí thư quận ủy quận 2, người đã “cầm quân” giải tỏa trắng khu Thủ Thiêm. Đồng thời người ta cũng nhắc lại Tất Thành Cang là cánh tay (sai) đắc lực của cựu Bí Thư Lê Thanh Hải, người mà giai đoạn làm chủ tịch rồi bí thư Sài Gòn gần 20 năm, trùng với thời kỳ đen tối nhất của dân đen vùng bán đảo Thủ Thiêm. Nơi mà cho tới nay vẫn là một vùng tăm tối nhất nước, dù Thủ Thiêm chỉ cách Sài Gòn lung linh ánh đèn xa hoa chỉ bằng bề ngang của mặt sông dài chưa tới 200 mét.

Từ vụ đất đai ở Thủ Thiêm thiên hạ lại “té nhào” dựng tóc gáy, vì những chuyện không sao hiểu nổi. Đầu tiên là bản đồ quy hoạch Thủ Thiêm do thủ tướng Cộng Sản ký từ năm 1996, đột nhiên bị… biến mất. Mà theo luật đất đai của Cộng Sản Việt Nam, thì chỉ có thủ tướng mới có quyền ký quyết định quy hoạch – giải tỏa đất đai (cho phép địa phương áp giá đền bù, vì quốc kế dân sinh, vì lợi ích chung của quốc gia). Nhưng mất bản đồ quy hoạch (đã có hiệu lực), thì người đi quy hoạch (chính quyền Sài Gòn) có quyền “co giãn” vô tội vạ số đất đai bị giải tỏa (bị chiếm) rồi đem bán lại cho các tập đoàn bất động sản tư nhân (thu bạc tỷ tiền Mỹ).

Đã vậy, chính quyền cộng sản Sài Gòn lại “trưng” ra bản đồ do thành phố quy hoạch ký từ năm (2002 -2003), trên bản đồ ghi rõ: “Bản đồ quy hoạch này có hiệu lực thay thế bản đồ quy hoạch do thủ tướng ký từ năm 1996.”

Một chung cư rách nát tả tơi trên đường Trần Hưng Đạo, chưa được đền bù xây mới, vì sự tranh chấp giữa các “nhóm lợi ích” trong các cơ quan quản lý công quyền. (Hình: Văn Lang)

Có lẽ dưới “vòm trời”này, chỉ có xứ Việt Cộng mới có chuyện cấp dưới ký giấy hủy bỏ và thay thế lệnh của cấp trên.

Chưa hết, báo chí cũng mạnh tay đưa tin. Trong khi đoàn đại biều quốc hội, do bà Nguyễn Thị Quyết Tâm vừa là “nghị sĩ,” kiêm chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân Thành Phố đi gặp đồng bào ở Thủ Thiêm. Đồng bào trong cơn phẫn uất đã đề nghị bà Tâm phải từ chức, vì đã không hoàn thành nhiệm vụ giám sát của mình. Để cho sai phạm đất đai tại Thủ Thiêm kéo dài trên 20 năm nay, làm cho dân Thủ Thiêm sống không nhà, chết không nhắm được mắt.

Đồng bào Thủ Thiêm tố cáo với các đại biểu “của dân.” Người thì bị “cướp” 3 ngàn mét vuông đất, mà chỉ được đền có 150 ngàn đồng (bằng giá 3 tô phở hạng trung). Đau khổ hơn, có hai ông bà già, chồng 92 tuổi nằm liệt một chỗ, vợ 83 tuổi vừa chăm chồng vừa khiếu kiện các nơi hơn 10 năm nay. Nhà của họ hơn 70 mét vuông đất trong khu giải tỏa, bị đập phá họ phải che chòi sống tạm trong tứ bề mưa nắng. Quyết định của quận 2 về trường hợp của họ, đền bù bằng 0 (tức mất trắng), diện tái định cư: Không đủ điều kiện (nghĩa là bị tống khỏi nhà, đi đâu sống chết mặc kệ, chánh quyền vô can).

Trong khi tập đoàn Đại Quang Minh liên kết với nhà cầm quyền cộng sản Sài Gòn, làm con đường vành đai trong khu quy hoạch. Còn đường dài 12 km, được “thổi giá”lên tới 12 ngàn tỷ đồng, tức 1 km đường = 1,000 tỷ đồng ($1 triệu, chưa tới 23 tỷ đồng). Con đường của Đại Quang Minh làm là con đường đắt giá nhất địa cầu. Mà chưa hết, với tiền đường “trên trời”như vậy, Đại Quang Minh sẽ được chính quyền trả bằng đất mà chính quyền đã “cưỡng chế” từ dân. Và khu dân cư hạng sang mang tên SaLa của tập đoàn Đại Quang Minh trong khu Thủ Thiêm được niêm yết giá bán là 336 triệu đồng/mét vuông.

Cứ nhìn cái cách làm ăn từ vụ đất đai ở Thủ Thiêm, thì đủ hiểu “tư bản đỏ” là tư bản như thế nào?

Nói về sự lũng đoạn quyền lực, xin nhắc lại vụ Hà Tây sáp nhập vào Hà Nội, mà thủ tướng đương nhiệm lúc đó không đồng ý. Con rể của một cán bộ cấp cao, trong lúc rượu say tâm tình với một “chân dài” văn nghệ đã nói: “Thế trận đất đai đã hình thành rồi, người ta chờ một đêm sáng ra thức dậy đã thấy mình thành…tỷ phú đô la. Thủ tướng mà chống đối, thì mỗi ‘nhà đầu tư’ chỉ cần quăng ra mỗi người 1 mét vuông đất thôi, là có thể ‘thổi bay’ cái ghế thủ tướng.”


Văn Lang
Người Việt

CSVN siết Facebook, Google ‘để dập tắt tiếng nói bất đồng’


Nhà hoạt động Lã Việt Dũng hồi Tháng Tư, 2018 viết thư kêu gọi Facebook không thỏa hiệp với nhà cầm quyền Việt Nam. (Hình: Getty Images)

HÀ NỘI, Việt Nam – Quốc Hội CSVN dự trù sẽ biểu quyết thông qua dự thảo “Luật An Ninh Mạng” trong kỳ họp khai mạc hôm 21 Tháng Năm, 2018.

Reuters cho hay, giới bất đồng chính kiến sẽ là những người bị thiệt hại nhiều nhất khi nhà cầm quyền áp đặt các yêu cầu pháp lý mới đối với các công ty Internet, và cứng rắn hơn trong việc kiểm duyệt việc biểu đạt bất đồng chính kiến trực tuyến.

Facebook, Google và các công ty toàn cầu khác đang nỗ lực phản đối điều khoản buộc họ phải lưu trữ dữ liệu người dùng ở Việt Nam và mở văn phòng tại quốc gia này.

Dự thảo “Luật An Ninh Mạng” cho thấy cách một chế độ độc tài cố gắng kiểm soát thông tin trực tuyến và ngăn các nhà hoạt động chính trị đưa ý kiến lên mạng mà không làm tê liệt nền kinh tế kỹ thuật số.

Reuters cho hay, Liên Minh Internet Châu Á (AIC) đang tăng cường nỗ lực để Việt Nam nới lỏng yêu cầu trong dự thảo “Luật An Ninh Mạng.”

Jeff Paine, giám đốc điều hành AIC, cho biết ông và những người khác đã nêu mối lo ngại về luật này với Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc khi ông này thăm Singapore vào tháng trước.

Hồi Tháng Tư, 2018, gần 50 nhóm xã hội dân sự và các nhà hoạt động trong đó có ông Lã Việt Dũng, đã gửi thư cho Chủ Tịch Điều Hành Facebook Mark Zuckerberg nhằm phản đối mạng xã hội này gỡ bài và khóa tài khoản, đồng thời kêu gọi Facebook không thỏa hiệp với nhà cầm quyền Việt Nam trong việc dập tắt những tiếng nói bất đồng.

Đáp lại những chỉ trích của các blogger, Facebook và Google luôn nói rằng họ phải “tuân thủ luật pháp địa phương” ở các quốc gia nơi họ hoạt động.

Người dân mang biểu ngữ kêu gọi trả tự do cho nhà báo Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh hồi Tháng Ba, 2016 khi ông Vinh bị kết tội vì bày tỏ tự do dân chủ trên Internet. (Hình: Getty Images)

“Phúc trình về tính minh bạch” mới công bố của Facebook, cho thấy trong sáu tháng cuối năm 2017, lần đầu tiên công ty này chặn nội dung ở Việt Nam vì “vi phạm luật địa phương.” Công ty đã ghi nhận 22 trường hợp như vậy – dù họ nói rằng những vụ này bị “báo cáo từ các cá nhân” chứ không phải “yêu cầu trực tiếp của chính phủ Việt Nam.”

Theo Reuters, năm ngoái, Google cũng lần đầu tiên chặn các video trên YouTube “theo yêu cầu của chính phủ Việt Nam.” Công ty này “được yêu cầu xóa hơn 6,500 video” trong năm 2017. Phần lớn các clip được ghi nhận có nội dung “chỉ trích chính phủ” và Google “tuân thủ phần lớn các yêu cầu từ phía Hà Nội.”

Trường hợp gần nhất bị phạt tù vì cáo buộc “đả kích chế độ” trên mạng xã hội là blogger Bùi Hiếu Võ, người bị tuyên phạt 4 năm rưỡi tù trong một phiên xử “diễn ra lặng lẽ” hôm 9 Tháng Năm tại tòa án thành phố Sài Gòn.

Các báo “lề phải” tường thuật nhà chức trách thu giữ 57 tài liệu (khoảng 181 trang giấy) lưu trữ trên Facebook “Hieu Bui” có nội dung được ghi nhận “tuyên truyền, xuyên tạc tình hình chính trị, chống đảng và nhà nước, công kích chế độ, kích động người dân khủng bố, gây hoang mang dư luận, phá hoại nền kinh tế nhằm làm sụp đổ chế độ.”

Trước đó, hồi Tháng Hai, 2018, blogger Hồ Văn Hải, người được cộng đồng mạng biết đến qua trang Facebook “Bác Sĩ Hồ Hải” bị tuyên án 4 năm tù giam vì tội “Tuyên truyền chống nhà nước.”

Cáo trạng nói trong 75 bài ông Hải viết trên mạng, có 36 bài “vi phạm quy định của Nghị Định 72 về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng.”


Người Việt

Vụ Trịnh Xuân Thanh: Câu trả lời của Đại sứ Minh có giá trị không?


Sau hai tuần lễ lặng như tờ, rốt cuộc phía Việt Nam đã phải phản hồi sự thúc giục của Bộ Ngoại giao Slovakia về việc có hay không Trịnh Xuân Thanh được vận chuyển qua Slovakia mà ‘Bộ trưởng công an Tô Lâm làm bình phong’.

Vụ Trịnh Xuân Thanh: Câu trả lời của Đại sứ Minh có giá trị không?
Tại một hội nghị thượng đỉnh không chính thức của EU ở Sofia hôm 18/5/2018, Thủ tướng Slovakia Peter Pellegrini đã nhẹ nhõm khi thông báo rằng Đại sứ Việt Nam tại Bratislava – ông Dương Trọng Minh – đã trả lời ‘Trịnh Xuân Thanh chưa bao giờ có mặt ở Slovakia’.

Trước đó, một thông tin từ đài VOA Việt ngữ dẫn tờ Slovak Spectator của Slovakia cho biết Bộ Ngoại giao Slovakia đã gửi các câu hỏi về vụ bắt cóc này cho Đại sứ Dương Trọng Minh, nhưng mãi đến ngày 16/5/2018 vẫn chưa nhận được câu trả lời.

“Chúng tôi sẽ không bỏ qua chuyện này mà không có một câu trả lời nào”, tờ báo của Slovakia dẫn lời Bộ trưởng ngoại giao Miroslav Lajcak nói, đồng thời cho biết thêm rằng Slovakia đã cảnh báo đại sứ Việt Nam rằng họ đã chờ đợi đủ rồi và vấn đề quá nghiêm trọng để mà kéo dài.

Dấu hỏi bật ra là làm thế nào để Bộ Ngoại giao Slovakia có thể tin tưởng được câu trả lời từ Đại sứ Dương Trọng Minh có một giá trị nào đó?

Trong thực tế, Dương Trọng Minh chỉ là một quan chức bậc trung, tương đương chức vụ trưởng hoặc vụ phó của Bộ Ngoại giao Việt Nam, chẳng có quyền quyết định gì đối với những vấn đề mang tính sinh mạng chính trị của các quan chức cấp chính phủ và cấp bộ chính trị như Trịnh Xuân Thanh.

Câu trả lời của Đại sứ Dương Trọng Minh lại giống với một cách chơi chữ, chỉ đề cập ‘Trịnh Xuân Thanh chưa bao giờ có mặt ở Slovakia’, mà không hề thanh minh cho việc ‘Việt Nam không bắt cóc Trịnh Xuân Thanh’.

Đại sứ Dương Trọng Minh (phải) và Quốc vụ khanh Slovakia Lukas Parizek. Ảnh: VOA

Một sự việc liên đới là cùng thời điểm xuất hiện câu trả lời của Đại sứ Dương Trọng Minh, người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng hiện ra vào ngày 17/5 với phát ngôn ‘Việt Nam đang tiếp tục trao đổi chặt chẽ với phía Đức’ và ‘luôn coi trọng và mong muốn phát triển quan hệ đối tác chiến lược với Đức’. Cách nói này vẫn chỉ là ‘đọc bài’ xã giao, giống hệt thái độ ‘tuyên bố cho có’ đã từng thể hiện vào năm ngoái.

Trong buổi họp báo thường kỳ diễn ra ở Hà Nội vào ngày 3/8/2017, một ngày sau khi Bộ Ngoại giao Đức ra tuyên bố phản đối hành động mật vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, Bộ Ngoại giao Việt Nam tuy “lấy làm tiếc”, nhưng đã không có lấy một câu hay từ ngữ nào phủ nhận cáo buộc của phía Đức về việc Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc.

Lần này cũng vậy, Bộ Ngoại giao Việt Nam không hề phủ nhận và không dám phủ nhận việc Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc.

Trong tình thế cấp bách mà nếu chậm hoặc không trả lời thì có thể làm xấu đi nhanh chóng mối quan hệ ngoại giao và thương mại giữa Việt Nam và Slovakia, phía Việt Nam có thể cho rằng cách trả lời ‘Trịnh Xuân Thanh chưa bao giờ có mặt ở Slovakia’ là khá an toàn và kín kẽ. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu trong thời gian tới, các cơ quan tư pháp Slovakia xác định được nghi vấn của cơ quan an ninh Đức về vụ ‘Tô Lâm làm bình phong?’ là đúng, để ngược lại niềm vui mừng có vẻ còn hơi sớm của Thủ tướng Slovakia Pellegrini về sự ‘vô can’ của Slovakia, những bằng chứng nào đó sẽ được trưng ra và khiến mối quan hệ Slovakia – Việt Nam không thể khác hơn là phải khủng hoảng như cơn khủng hoảng Đức – Việt kéo dài cho tới nay?

Nếu xảy ra tình huống trên, liệu khi đó phía Việt Nam sẽ thản nhiên cho rằng câu trả lời ‘Trịnh Xuân Thanh chưa bao giờ có mặt ở Slovakia’ chỉ là của cấp đại sứ chứ không mang danh nghĩa Bộ Ngoại giao hay Chính phủ Việt Nam, và do đó Việt Nam sẽ… rút kinh nghiệm?

Nếu nhìn lại, có thể dễ dàng nhận ra rằng trong bối cảnh bị Chính phủ Đức và sau đó là hầu hết các tờ báo quốc tế quan tâm đến vụ Trịnh Xuân Thanh cáo buộc rằng Thanh đã bị bắt cóc chứ không phải ‘tự nguyện về Việt Nam đầu thú’ mà sau đó đã phải nhận đến hai cái án chung thân, Hà Nội đã không hề phản ứng quyết liệt theo cách ‘đập tan những luận điệu xuyên tạc của các thế lực phản động’ – theo cái cách mà họ hay ‘nhảy dựng lên’ để phản ứng với các báo cáo của Hoa Kỳ và những tổ chức nhân quyền quốc tế về việc Việt Nam vi phạm nhân quyền trầm trọng.

Thái độ yếu ớt là một bằng chứng gián tiếp về sự thừa nhận hành vi phạm pháp. Dẫn chứng rõ nhất là cuộc khủng hoảng Đức – Việt.

Thông thường, hành động của một quốc gia nhằm trả đũa quốc gia khác trục xuất nhân viên ngoại giao của mình là trục xuất lại nhân viên của quốc gia đối phương. Nhưng kể từ tháng Tám năm 2017 khi Đức tố cáo mật vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh và trục xuất ít nhất hai nhân viên ngoại giao của Đại sứ quán Việt Nam tại Đức, cho tới nay phía Việt Nam vẫn chỉ một mực ‘Trịnh Xuân Thanh tự nguyện về nước đầu thú’ nhưng lại chẳng dám có bất kỳ phản ứng công khai hay trục xuất trả đũa nào đối với các nhân viên ngoại giao của Đại sứ quán Đức tại Hà Nội.

Trong khi đó, tuyệt nhiên vẫn không thấy Bộ trưởng công an Tô Lâm hiện ra để ‘phản bác những luận điệu sai trái’ mới đây của phía Slovakia và Đức về vụ ‘Tô Lâm làm bình phong’. Hiện tượng quá trống vắng này càng khiến dư luận quốc tế tin rằng đã có một mối liên đới nào đấy giữa tướng Tô Lâm và Trịnh Xuân Thanh trong vùng lãnh thổ Slovakia.

Thiền Lâm

(Calitoday)

Tư liệu Đặc biệt - Chuyện bây giờ mới kể: Thư Ký riêng Vũ Kỳ kể chuyện Hồ Chí Minh nhiều lần Kén Vợ như thế nào?


Một con người bằng xương, bằng thịt và có những ham muốn bình thường, nhưng đã bị thần thánh hóa thành ra không còn được gọi là “người” nữa. Từ năm sinh, năm mất, họ, tên cho đến cuộc sống riêng tư… cũng đều là bức màn bí ẩn. Chưa hết, ước nguyện cuối cùng là được hỏa táng sau khi chết, cũng bị đám “con, cháu” nó phản bội, bắt phải “sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta”.

Tư liệu Đặc biệt - Chuyện chưa kể bây giờ mới kể: Thư Ký riêng Vũ Kỳ kể chuyện Hồ Chí Minh nhiều lần Kén Vợ qua ghi chép của phó tổng biên tập Báo Tiền Phong như thế nào?

Video: Tư liệu Đặc biệt - Chuyện bây giờ mới kể: Thư Ký riêng Vũ Kỳ kể chuyện Hồ Chí Minh nhiều lần Kén Vợ như thế nào?




Một con người bằng xương, bằng thịt và có những ham muốn bình thường, nhưng đã bị thần thánh hóa thành ra không còn được gọi là “người” nữa. Từ năm sinh, năm mất, họ, tên cho đến cuộc sống riêng tư… cũng đều là bức màn bí ẩn. Chưa hết, ước nguyện cuối cùng là được hỏa táng sau khi chết, cũng bị đám “con, cháu” nó phản bội, bắt phải “sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta”.

Tư liệu Đặc biệt - Chuyện chưa kể bây giờ mới kể: Thư Ký riêng Vũ Kỳ kể chuyện Hồ Chí Minh nhiều lần Kén Vợ qua ghi chép của phó tổng biên tập Báo Tiền Phong như thế nào?

Video: Tư liệu Đặc biệt - Chuyện bây giờ mới kể: Thư Ký riêng Vũ Kỳ kể chuyện Hồ Chí Minh nhiều lần Kén Vợ như thế nào?

Phạm Đình Trọng - Đại cục bán nước


Dân gian ta có câu: Ăn như rồng cuốn, nói như rồng leo, làm như mèo mửa để chỉ hạng người ăn chơi thì giỏi, nói năng bẻm mép thì hay nhưng làm thì dở. Quan chức nhà nước cộng sản Việt Nam không phải chỉ làm dở, làm đâu hỏng đấy mà đến lời nói cũng ngô ngọng, ngớ ngẩn. Mở mồm ra nói là bộc lộ một nền tảng văn hóa thấp kém, một nhân cách hèn mọn, một tư cách công dân thiếu vắng.


Với mọi công dân bình thường thì lòng yêu nước luôn thường trực trong ý thức, trong tình cảm. Với lòng yêu nước, một núm cát của đất đai Tổ quốc cũng mang hồn thiêng của cha ông, cũng là hương hỏa thiêng liêng của cha ông để lại và không có gì lớn hơn, hệ trọng hơn là núm cát mang hồn thiêng ông bà tổ tiên, là chủ quyền lãnh thổ quốc gia.

Để cho khách du lịch Tàu Cộng mặc áo vẽ bản đồ Trung Hoa có hình lưỡi bò liếm hết biển Đông của lịch sử Việt Nam nghênh ngang đi trên đường phố Việt Nam đã là việc làm tồi tệ, không thể chấp nhận được của ngành du lịch, của an ninh cửa khẩu nhà nước cộng sản Việt Nam. Tồi tệ từ người làm việc ở cửa khẩu đến người làm quản lí ở cấp nhà nước.

Càng tồi tệ hơn khi người đứng đầu bộ máy quản lí du lịch nhà nước cộng sản Việt Nam, một người vóc dáng cơ bắp nhìn nhận chủ quyền lãnh thổ quốc gia bị xâm phạm, bị cưỡng chiếm chỉ là sự cố nhỏ khi con người cơ bắp ở vị trí Tổng cục trưởng Du lịch nói về những khách du lịch Tàu Cộng thách thức người dân Việt Nam, xâm lãnh thổ Việt Nam bằng những chiếc áo in hình bản đồ Trung Hoa với cái lưỡi bò liếm cả biển Đông của Việt Nam: Không để sự cố nhỏ ảnh hưởng đại cục.

Từ “đại cục” chính là từ những kẻ rắp tâm cướp biển Đông của Việt Nam phun ra vừa lừa mị, bịp bợm, vừa trịch thượng, xấc xược dạy bảo lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam. Đưa hạm đội lớn, hạm đội nhỏ vào sâu vùng biển Việt Nam. Cấm dân Việt Nam đánh cá trên biển Việt Nam. Cướp tài sản, bắn giết dân lành Việt Nam. Ngang nhiêm xâm phạm chủ quyền lãnh thổ Việt Nam và gây những tội ác tày trời đó rồi Tàu Cộng răn dạy những người đứng đầu nhà nước cộng sản Việt Nam rằng: Không để những chuyện nhỏ đó ảnh hưởng đến đại cục.

Kẻ cướp coi tính mạng người dân Việt Nam, coi lãnh thổ của Tổ quốc Việt Nam chỉ là chuyện nhỏ. Nước nhỏ chư hầu phải biết cam phận, phải biết hiếu hòa với nước mẹ mới là việc lớn, mới là đại cục. Không có lòng yêu nước làm sức đề kháng, lời bịp bợm, xấc xược của kẻ xâm lược đã thấm vào máu con người cơ bắp ở vị trí đứng đầu ngành du lịch nhà nước cộng sản Việt Nam. Nay với tâm thức chư hầu, tâm thức nô lệ, con người chỉ thấy có cơ bắp, không thấy có não, không thấy có tim lại phun ra lời bịp bợm xấc xược của kẻ xâm lược để răn dạy người dân Việt Nam: Không để sự cố nhỏ ảnh hưởng đại cục.

Quyền làm chủ đất nước của người dân Việt Nam đã bị đảng cộng sản cầm quyền tước đoạt. Đảng phân chia, ban phát quyền lực tước đoạt của dân cho quan chức của đảng. Người dân chỉ còn biết đau đớn nhìn đội ngũ quan chức cướp quyền lực của dân chỉ làm những việc hại dân, hại nước và người dân phải xót xa nhận ra một đại cục ở đội ngũ quan chức đó là: đại cục bán nước. Bán nước từ trong tâm thức.

Phạm Đình Trọng

(Dân Làm Báo)

Video Cụ Vũ Kỳ Thư ký riêng kể chuyện Bác Hồ kén vợ qua ghi chép của P. Tông BT Báo Tiền Phong?



Cám ơn nhà báo Quoc Phong nguyên PTBT báo Thanh Niên về stt này. Ghi chép lại về đời tư của Bác của thư ký Bác lúc trọng bệnh. Bác là con người thật việc thật, thật giản dị, trong khi một số thông tin thần thánh hóa lên. Có lẽ nhiều người hết cuộc đời họ vẫn không biết được những câu chuyện như thế ...

Video Cụ Vũ Kỳ Thư ký riêng kể chuyện Bác Hồ kén vợ qua ghi chép của P. Tông BT Báo Tiền Phong?



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑