Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV KINH HOÀNG (⚡⚡⚡) Từ lời khai của tướng Phan Hữu Tuấn: Mở rộng vụ án bắt tiếp 7 lãnh đạo TC An ninh BCA là những ai?

Một nhân chứng Việt Kiều Berlin bị lợi dụng tiếp tay cho cán bộ Đại sứ quán Việt Nam trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh


Hôm qua phiên tòa xét xử nghi phạm mật vụ Nguyễn Hải Long đã được khai mạc. Hôm nay thứ Tư ngày 25.04.2017 phiên xử thứ 2 được diễn ra tại Tòa án Thượng thẩm Berlin. Buổi hôm nay tòa mời các nhân chứng đến cung khai trước tòa.

Ông Lê Đức Trung, Bí thư thứ nhất ĐSQ Việt Nam tại Đức, bị nhân chứng tố cáo trước Tòa Thượng thẩm Berlin hôm 25.4.2018

Đặc biệt và mới lạ nhất là phần cung khai của nhân chứng Phong L. K. , một Việt kiều sống lâu năm tại Đông Berlin. Trước tòa ông Phong đã phải khai ra toàn bộ quá trình ông bị lợi dụng tiếp tay cho cán bộ Đại sứ quán Việt Nam trong vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh.

Vào ngày 23/07/2017, sau khi bị bắt cóc ở công viên Tiergarten tại Berlin, Trịnh Xuân Thanh và người tình Đỗ Thị Minh Phương bị đưa thẳng về Đại Sứ quán Việt Nam tại Berlin-Treptow. Tại đây một nữ nhân viên Đại Sứ quán ở Berlin đã gọi điện thoại đặt mua vé máy bay của hãng hàng không Trung Quốc để đưa cô Đỗ Thị Minh Phương về Hà Nội với 2 người đi cùng áp tải.

Tòa Thượng thẩm Berlin đã nhận lời khai hôm 25.4.2018 về sự dính líu của nhân viên ĐSQ tại Berlin vào vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh.

Trước khi đưa cô Đỗ Thị Minh Phương ra sân bay Tegel Berlin, Đại sứ quán còn phải lo giải quyết một vấn đề, đó là việc thu dọn phòng và lấy hành lý của cô Minh Phương tại khách sạn Sheraton.

Trong phiên tòa hôm nay, nhân chứng Phong L. K. đã cung khai như sau: „Vào chiều hôm 23.7.2017 tôi có nhận được cuộc gọi điện thoại của ông Lê Đức Trung – một cán bộ tại Đại sứ quán Việt Nam ở Berlin, ông ấy là bạn tôi, ông nói có việc muốn nhờ tôi và hẹn gặp ở Đại sứ quán Việt Nam, nhưng ngay sau đó ông ấy gọi lại và hẹn tôi đến đường Puschkinallee, khi đến nơi thì ông Trung đã đợi sẵn ở đó và thông báo nhờ tôi đến lấy hành lý của một người Việt Nam bị gẫy tay nên không thể tự đến lấy được.

Ông Trung đã đưa cho tôi 2 tờ giấy, một tờ bằng tiếng Việt, đó là giấy ủy quyền viết rất chi tiết họ tên cô Đỗ Thị Minh Phương, sinh ngày 21.9.1990, số Hộ chiếu P6002977 được cấp tại cục xuất nhập cảnh Việt Nam, trong đó có chữ ký của cô Đỗ Thị Minh Phương; một bản khác bằng tiếng Đức, đó là bản dịch giấy ủy quyền có nội dung ngắn hơn. Cả hai tờ giấy này đều ghi số phòng 532 khách sạn Sheraton Berlin, có đóng dấu chứng thực của Đại sứ quán Việt Nam tại Đức, chìa khóa phòng cũng được trao cùng.

Sau khi nhận tờ giấy ủy quyền mà để trống ô ghi tên người được ủy thác, tôi đã ghi tên của mình vào đó. Ngay sau đó, ông Lê Đức Trung lập tức dùng chiếc xe Audi A4 màu đen, mang biển số ngoại giao của Đại Sứ quán Việt Nam tại Berlin, chở tôi đến trước khách sạn Sheraton ở đường Lützowufer 15, trên trục Schöneberger Ufer, 10785 Berlin.

Tại đây tôi đã đi một mình vào gặp nhân viên lễ tân, đưa giấy ủy quyền và nói với họ lý do cô Đỗ Thị Minh Phương nhờ đến lấy hành lý vì cô ta bị gẫy tay, không thể tự mình đến được.

Họ đã thảo luận với nhau, nhưng có lẽ nhận thấy con dấu của Đại sứ quán Việt Nam tại Đức nên đã đồng ý, sau đó coppy căn cước của tôi và làm một thẻ mở phòng mới để có thể lên phòng số 532.

Mở căn phòng, tôi rất ngạc nhiên vì nó rất ít đồ để lại, chỉ có vài chiếc túi mua hàng hiệu Louis Vuittons, CHANEL. Tôi cũng vào cả phòng vệ sinh để lấy đồ tranhg điểm cá nhân, tất cả được cho vào một túi to mang ra khỏi khách sạn.

Nhân viên Sứ quán Lê Đức Trung đã đợi sẵn trong xe auto, ngay bên cạnh đường cách khách sạn Sheraton khoảng 10 m, sau khi cho tất cả các đồ hành lý của cô Đỗ Thị Minh Phương vào một chiếc va ly trong cốp xe, ông Trung lập tức chở tôi đến thẳng hướng sân bay Berlin Tegel, vì ông ấy nói cô Đỗ Thị Minh Phương sẽ bay chuyến tối nay của hàng hàng không Trung Quốc Hainan Airlines tại Terminal A.

Khi vừa tới sân bay, ông Trung nhận được cuộc điện thoại yêu cầu mua cho cô Đỗ Thị Minh Phương băng vệ sinh nữ, sau đó ông ấy nhờ tôi tìm kiếm mua hộ, đây quả là một việc khó vì ngày Chủ nhật sẽ không có cửa hàng nào mở bán những thứ này. Tôi cố gắng đi tìm trong sân bay và hỏi người phục vụ ở đây nhưng không có kết quả.

Tới 19:50 giờ ông Trung thông báo phải sang Terminal C, đến nơi tôi định lấy valy chứa đồ cá nhân của cô Đỗ Thị Minh Phương từ cóp xe của ông Trung xuống thì lại nhận được thông tin cô ta đã vào phòng cách ly chuẩn bị xuất cảnh nên không thể ra ngoài nhận đồ.

Tôi đành ra về và hẹn tối nay gặp lại tại nhà một người bạn ở đường Frankfurter Allee, nhưng khi đến đường Puschkinallee thì tôi xuống lấy xe và tiếp tục đi đến cửa hàng cá độ để giải trí.

Hôm sau, ngày 24.7.2017 tôi đã gọi điện cho ông Trung và đến Đại sứ quán Việt Nam tại Đức để trao lại chiếc chìa khóa vườn của khách sạn Sheraton mà quên chưa đưa lại, tại đây tôi cũng hỏi thăm sức khỏe cô Phương và được ông Trung cho biết tất cả đều thuận lợi.

Ngay sau đó tôi đã có nghi vấn về việc này, vì một nhân viên Đại sứ quán Việt Nam lại đi làm việc vào ngày nghỉ Chủ nhật như vậy quả là đặc biệt.

Tôi cũng biết và kết bạn Lê Đức Trung từ khi ông ta mới sang, vì ông ấy không biết tiếng Đức nên rất bỡ ngỡ trong các giao tiếp với phía Đức, làm các thủ tục nhập học cho con, bản thân ông ấy cũng không thạo nên tôi đã giúp nhiều lần.

Tới đầu tháng 8.2017, sau khi xem trên kênh VTV1 của đài truyền hình Việt Nam chiếu hình ảnh ông Trịnh Xuân Thanh về đầu thú, nhưng ngay sau đó tôi theo dõi báo chí Đức đăng tải ông ta bị bắt cóc và cô Đỗ Thị Minh Phương là người bị dùng làm „chim mồi“ cũng bị bắt cóc cùng với ông Thanh, nên tôi đã lập tức tự tới sở cảnh sát Berlin để trình báo sự việc này.

Kể từ đó tôi chấm dứt mọi quan hệ với những người ở Đại sứ quán Việt Nam tại Berlin.”

Được biết, ông Phong đã có một quyết định đúng đắn là ông đã tự đi đến cảnh sát Berlin khai báo tất cả mọi sự việc, mặc dù sau đó ông cũng gặp những trở ngại phiền phức vì vô tình bị dính líu đến vụ bắt cóc này, và trong một thời gian dài ông Phong sống trong tình trạng phập phồng lo lắng. Nay cuộc sống của ông Phong đã trở lại bình an.

Hành lang dẫn vào phòng xử án nghi phạm mật vụ Việt Nam Nguyễn Hải Long hôm 25.54.2018
Luật sư Stephan Bonell của bị cáo Nguyễn Hải Long trả lời báo chí ngay tại phiên tòa hôm 25.4.2018
Tòa Đại sứ Quán Việt Nam tại Berlin, nơi ông Lê Đức Trung đang làm việc.

Tường trình ngày 25.4.2018 tại phiên Tòa Thượng thẩm xử nghi phạm mật vụ Việt Nam Nguyễn Hải Long trong vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh.


Hiếu Bá Linh
ThoiBao

CHẤN ĐỘNG⚡ TBT Nguyễn Phú Trọng quyết định bắt thêm loạt tướng tá cấp cao trước HNTW7 gồm những ai?


Từ lời khai của tướng Phan Hữu Tuấn: Mở rộng vụ án sẽ bắt tiếp 7 lãnh đạo Tổng cục An ninh Bộ Công an là những ai?

Vụ khởi tố và tống giam một sỹ quan tình báo cấp tướng của Tổng cục V Bộ Công an vào ngày 17/4/2018 rất có thể chỉ là bước khởi đầu, hoặc là “giai đoạn 1” của một trận công kích đến những cấp cao hơn nữa của Tổng cục Tình báo này trong thời gian tới.

Vào những ngày này, dư luận đang sôi sục với dự đoán sẽ có ít nhất 2 thứ trưởng Bộ Công an phải bị liên đới trách nhiệm, thậm chí cả trách nhiệm hình sự, ở “giai đoạn 2” của “đại án kinh tế - chính trị Vũ “Nhôm””.

CHẤN ĐỘNG⚡ Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng quyết định bắt thêm loạt tướng tá cấp cao trước HNTW7 gồm những ai?

Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: https://goo.gl/QSR5np




Từ lời khai của tướng Phan Hữu Tuấn: Mở rộng vụ án sẽ bắt tiếp 7 lãnh đạo Tổng cục An ninh Bộ Công an là những ai?

Vụ khởi tố và tống giam một sỹ quan tình báo cấp tướng của Tổng cục V Bộ Công an vào ngày 17/4/2018 rất có thể chỉ là bước khởi đầu, hoặc là “giai đoạn 1” của một trận công kích đến những cấp cao hơn nữa của Tổng cục Tình báo này trong thời gian tới.

CHẤN ĐỘNG⚡ Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng quyết định bắt thêm loạt tướng tá cấp cao trước HNTW7 gồm những ai?

Ông Nguyễn Phú Trọng là nhà lãnh tồi hay không: cần thời gian phán quyết!?


‘Bất tri tam bách dư niên hậu, Thiên hạ hà nhân khấp Tố như’, huống hồ gì cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Hãy chờ xem, ông Trọng là nhà lãnh đạo tồi hay không tồi.

Ông Nguyễn Phú Trọng là nhà lãnh tồi hay không?
Ông TBT Nguyễn Phú Trọng có phải là nhà lãnh đạo tồi? 

Ông Dương Đức Quảng – nguyên Vụ trưởng Vụ Thông tin Báo chí Văn phòng Chính phủ và cũng là bạn cùng lớp (lớp Văn - ĐH Tổng hợp Hà Nội) của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trong chia sẻ nhân sự kiện ‘lò đốt quan tham’ đã cho biết về sự trăn trở trong vấn đề tham nhũng của ông Đỗ Mười cách đây 34 năm, lúc đó ông Đỗ Mười mới là Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng.

Theo ông Quảng, ‘giá mà khi ông giữ cương vị Tổng Bí thư và ông Nông Đức Mạnh làm Tổng Bí thư hai khóa tiếp sau đó chống tham nhũng thành công thì hay biết mấy, đâu đợi đến hôm nay Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ở tuổi ‘xưa nay hiếm’ rồi mà vẫn phải kiếm củi ‘đốt lò tham nhũng’ để ấm lòng dân. Buồn thay!’.

Câu chuyện ‘buồn thay’ của ông Quảng không phải là hiếm, mà ngay những người từng vào sinh ra từ trong cuộc chiến khi nhìn lại bộ máy mà mình từng đổ xương máu và cả thanh xuân để tạo dựng nay ‘tham nhũng như ngứa ghẻ’ cũng buồn. Nhất là khi tham nhũng không đơn lẻ, mà tập hợp thành những binh đoàn với quyền lực che chắn cực kỳ khó đánh phá (quốc nạn).

Trong câu chuyện 'trăn trở' của ông Đỗ Mười trước nạn tham nhũng ngay trong thời bao cấp, có nhiều ý kiến trái luồng. Riêng Facbooker Đại Định, người tự nhận là ‘ngồi cạnh ông Đỗ Mười và vài siêu VIP đến vài chục năm cả bên tây lẫn bên đông Hùng Vương’ đã bày tỏ một quan điểm lạ: Tôi cũng không nghĩ là các ông ấy 'diễn' mà tôi đòi hỏi ở các ông ấy cao hơn. Hiện trạng đất nước thế, quyền hành pháp trong tay các ông ấy mấy chục năm sao các ông ấy không hành động quyết liệt đúng tư chất của nhà hành chính. Bọn bồi bút lại ca ngợi các ông ấy là nhà đạo đức, nhà văn hóa. Phải bình phán họ là nhà hành chính tồi. Đạo đức cao nhất của họ là phải giữ an sinh cho dân, cho nước.

Quan điểm của Facebooker này là đáng chú ý, nhất là họ từng 'ăn ở' trong bộ máy thể chế, tiếp xúc với những nhân vật đứng đầu Đảng và nhà nước. Nhưng đúng là, thay vì ‘tiếc nuối’, và nhớ về những ngày xưa bất lực trước nạn tham nhũng để gắn với danh ‘nhà đạo đức, nhà văn hóa’, thì cần thiết phải phê bình họ bởi họ từng nắm quyền sinh sát trong tay (ít nhất về mặt hành chính là như vậy).

Sẽ chẳng thể có lý do nào bao biện cho việc một Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng trăn trở và từng phê phán tham nhũng, nhưng khi nắm vai trò Tổng Bí thư lại tiếp tục để tham nhũng diễn ra. Đây là một sự vô trách nhiệm, không chỉ đối với chính đảng của ông ấy, mà còn là đối với nhân dân, với đất nước.

Nhưng tại sao lại có điều này xảy ra? Vì sao sự trăn trở không biến thành một động lực thúc đẩy dọn dẹp tham nhũng? Liệu chăng, bộ máy lúc đó là một bộ máy thừa những 'nịnh thần' mà thiếu người 'can gián' - phản biện? Bởi suy cho cùng, một nhà lãnh đạo cầm trịch quốc gia với đường hướng phát triển hay không phụ thuộc vào cách họ có tôn trọng quan điểm đa chiều và phá bỏ tính duy ý chí của mình hay không. Do đó, nếu một nhà lãnh đạo mà bất lực trước tham nhũng, thì trước hết họ phải là nhà hành chính tồi, một lãnh đạo tồi tệ. Và đúng như ông Đại Định cho biết, không có thứ đạo đức nào (với người viết thì kể cả đạo đức cộng sản) vượt qua cái đạo đức là ‘giữ an sinh cho dân, cho nước’.

Do đó, ông TBT Nguyễn Phú Trọng, người tìm củi ‘đốt lò tham nhũng’ trong thời gian qua nên được ghi nhận về mặt nỗ lực, mà trước hết nó là nỗ lực so với hai người tiền nhiệm trước đó, nỗ lực và trách nhiệm với chính đảng của ông, với đời sống dân sinh, và với chính vị trí – vai trò mà ông đang nắm.

Tại sao người viết phải gắn cuộc chiến chống tham nhũng của ông TBT Nguyễn Phú Trọng đối với 'đời sống dân sinh'? Một lần nữa, người viết nhấn mạnh rằng, trong cục diện nền chính trị - kinh tế - xã hội hiện nay, nếu một cá nhân 'dám làm' bằng cách đánh vào tham nhũng thì dù người lãnh đạo cuộc chiến có là ai cũng không quan trọng. Bởi tham nhũng là quốc nạn, là quốc tử của chính người dân Việt nam. Nó không chỉ tác động đến từng cá thể riêng biệt, mà còn hủy hoại cả đời sống dân sinh của hàng thế hệ cũng như tiềm lực quốc gia!

Facebooker Nguyễn Việt An bày tỏ: Cụ Trọng làm tốt đấy. Nhưng, vẫn là chữa triệu chứng, chứ không loại bỏ được căn nguyên. Chính thể chế tập trung quyền lực là bà đỡ, là cái nôi nuôi dưỡng tham nhũng, và vì thế mà tham nhũng còn nhức nhối.

Quan điểm này chính xác đến mức không cần phải lật ngược vấn đề, nó là cách dung hóa cái gọi là ‘sự tha hóa quyền lực đến từ quyền lực không kiểm soát’. Tuy nhiên, người viết cũng cho rằng, ‘chữa triệu chứng’ là bước đầu, và là cơ sở để loại bỏ căn nguyên. Không phải người viết cảm tính với ông ‘Cụ Trọng’, mà bản thân cho rằng, hệ thống hiện tại duy trì dựa trên quyền lực tuyệt đối – mà đây là cơ sở dinh dưỡng để nuôi tham nhũng; muốn bóc tách tính chất quyền lực nhằm hạn chế tham nhũng thì phải bắt đầu ‘chữa triệu chứng’, bởi nếu không nó sẽ dẫn đến ‘nứt bình’ – yếu tố mà không lường trước những rủi ro kinh điển về mặt chính trị - kinh tế - xã hội. Thậm chí, nó sẽ đẩy đến sự cát cứ và loạn lạc. Do đó, giải quyết triệu chứng để từng bước đi dần đến kiểm soát quyền lực là bước đi cẩn trọng và có tính lâu dài mà cần phải thừa nhận. Bởi không dẹp được ‘giặc loạn’ thì không thể nào xây dựng được cái cơ chế minh bạch được; ít nhất cũng đảm bảo trong vị trí – vai trò mà ông Trọng đang nắm giữ được thể hiện tính xuyên suốt như thế.

Công-tội ông Trọng chưa cần bàn; phe-phái chưa cần phải nhắc đến vì còn quá sớm để thực sự rõ trắng-đen; nhưng nếu ông TBT làm đúng pháp luật và đưa được những sâu tham nhũng ra tòa án, cũng như thu hồi được tài sản về cho nhà nước thì ông cũng xem như ‘khá’ trong vai trò lãnh đạo (ít nhất đến thời điểm hiện nay, ông có lực hơn 2 vị lãnh đạo tiền nhiệm trước đó). Còn nếu ngược lại là phe phái thì ông là một nhà lãnh đạo – và điều này sẽ bị miệng đời nguyền rủa ngay cả về sau.

‘Bất tri tam bách dư niên hậu, Thiên hạ hà nhân khấp Tố như’, huống hồ gì cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Hãy chờ xem, ông Trọng là nhà hành chính tồi hay không tồi.

Và có lẽ chúng ta cần công tâm hơn, khách quan hơn trong nhìn nhận?

Ánh Liên 

(VNTB) 

Thêm 2 khách hàng Eximbank mất tổng cộng gần 1 triệu USD tiền gửi


Một cuộc điều tra về một vụ khách hàng mất tiền tiết kiệm gửi tại ngân hàng Eximbank ở Việt Nam vừa tìm thấy thêm hai khách hàng nữa bị mất mỗi người khoảng nửa triệu Mỹ kim.

Thêm 2 khách hàng Eximbank mất tổng cộng gần 1 triệu USD tiền gửi
Ảnh: Vietnam Finance
Cách đây chưa lâu, người gửi tiền ngân hàng trên toàn quốc rúng động khi báo chí đưa tin, nữ thương gia Chu Thị Bình ở Sài Gòn bị mất hơn 245 tỉ đồng (10.6 triệu Mỹ kim) gửi tại Eximbank. Nghi can trộm tiền của bà Bình là ông Lê Nguyễn Hưng, phó giám đốc Eximbank chi nhánh thành phố Sài Gòn. Ông này đã bỏ trốn sang Hoa Kỳ. Nay các nhân viên điều tra tìm thấy thêm hai nạn nhân khác bị rút trộm tiền tại Eximbank, mà nghi can cũng là ông Lê Nguyễn Hưng.

Vào tháng 8 năm 2016, ông Hưng cho nhân viên rút 10 tỉ đồng trong trương mục của khách hàng tên là Phùng Thị Ph. rồi dùng số tiền này mua số ngoại tệ 450,000 Mỹ kim. Trương mục của một khách hàng khác là bà Lê Thị Minh Q. thì bị ông Hưng rút gần 9 tỉ đồng trong tháng 9 năm 2016. Trong cả hai trường hợp vừa kể, nạn nhân không hề hay biết trương mục của họ bị rút tiền, và sổ tiết kiệm của họ vẫn còn nguyên số tiền gửi.

Trong một diễn biến có liên quan, báo chí trong nước dẫn nguồn tin từ Hoa Kỳ cho biết, ông Lê Nguyễn Hưng bằng cách nào đó đã xin được thẻ xanh của Hoa Kỳ, ngay trong thời gian làm việc cho Eximbank chi nhánh Sài Gòn.

Huy Lam

(SBTN)

Khả năng thay đổi nhân sự tại Hội nghị TƯ 7 sẽ như thế nào?


Một vấn đề quan trọng khác sẽ được quyết định là việc tìm người thay thế Chủ tịch nước Trần Đại Quang. Ông Nguyễn Thiện Nhân, hiện là ủy viên Bộ Chính trị và Bí thư Thành ủy TP Hồ Chí Minh, được cho là người nhiều khả năng nhất sẽ đảm nhiệm vị trí này.

Hình minh họa
Đánh giá khả năng thay đổi nhân sự tại Hội nghị TƯ 7

Hội nghị lần thứ 7 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) khóa 12 dự kiến ​​sẽ được triệu tập vào tháng 5 năm 2018. Hội nghị được cho là sẽ đưa ra các quyết định nhân sự lớn có tác động quan trọng tới triển vọng chính trị của Việt Nam, đặc biệt là Đại hội lần thứ 13 của Đảng được tổ chức vào năm 2021.

Một trong số các vấn đề nhân sự quan trọng nhất được quyết định tại Hội nghị TW 7 sẽ là sự thay đổi thành phần của Bộ Chính trị, cơ quan ra quyết định hàng đầu của Đảng. Đại hội lần thứ 12 của Đảng năm 2016 đã bầu ra một Bộ Chính trị gồm 19 ủy viên, nhưng kể từ đó 3 ủy viên đã phải đối mặt với các vấn đề về sức khỏe hoặc pháp lý khiến họ không thể hoàn thành trọn vẹn nhiệm kỳ năm năm của mình.

Vào tháng 5 năm 2017, ông Đinh La Thăng, lúc đó là Bí thư Thành ủy TP Hồ Chí Minh, đã bị loại khỏi Bộ Chính trị do các cáo buộc về tham nhũng và sai phạm trong quản lý kinh tế. Ông Thăng sau đó đã bị truy tố và xét xử. Vào tháng 8 năm 2017, Đảng cũng thông báo rằng một ủy viên cao cấp khác của Bộ Chính trị, ông Đinh Thế Huynh, lúc đó là Thường trực Ban Bí thư, đã phải ngừng đảm nhiệm vị trí do sức khỏe kém. Cùng thời điểm đó, các báo cáo về tình trạng sức khỏe kém của Chủ tịch nước Trần Đại Quang cũng nổi lên. Ông Quang đã biến mất khỏi chính trường trong một thời gian kéo dài, được cho là để đi điều trị y tế tại Nhật Bản, trước khi xuất hiện trở lại trước thềm Hội nghị các nhà lãnh đạo kinh tế APEC vào tháng 11 năm 2017. Do vấn đề sức khỏe, nhiều khả năng vị trí của ông Quang sẽ được thay thế tại hội nghị sắp tới.

Như vậy, ít nhất ba thành viên mới có thể được bổ sung vào Bộ Chính trị vào tháng tới. Hiện tại, các ứng viên nổi bật nhất là năm thành viên Ban Bí thư mà chưa phải là ủy viên Bộ Chính trị. Những người này bao gồm Trung tướng Lương Cường (Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam), ông Nguyễn Văn Nên (Chánh Văn phòng Trung ương Đảng), ông Nguyễn Hòa Bình (Chánh án Tòa án Tối cao), Ông Phan Đình Trạc (Trưởng Ban Nội chính) và ông Nguyễn Xuân Thắng (Giám đốc Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh). Trong số năm người này, ông Nguyễn Văn Nên và ông Phan Đình Trạc, với tư cách là chánh văn phòng trung ương hoặc trưởng ban trung ương đảng, có thể có nhiều cơ hội được bầu vào Bộ Chính trị nhất.

Một vấn đề quan trọng khác sẽ được quyết định là việc tìm người thay thế Chủ tịch nước Trần Đại Quang. Ông Nguyễn Thiện Nhân, hiện là ủy viên Bộ Chính trị và Bí thư Thành ủy TP Hồ Chí Minh, được cho là người nhiều khả năng nhất sẽ đảm nhiệm vị trí này. Nếu ông Nhân được thăng chức, ông Võ Văn Thưởng, từng là Phó Bí thư Thành ủy TP Hồ Chí Minh, có thể rời vị trí Trưởng Ban Tuyên Giáo hiện tại của mình để thay ông Nhân làm Bí thư TP Hồ Chí Minh. Nếu vậy, điều này sẽ mở ra cơ hội cho ông Nguyễn Xuân Thắng được bầu vào Bộ Chính trị và tiếp quản vị trí Trưởng ban Tuyên giáo mà ông Thưởng để lại.

Việc ông Nhân được thăng chức lên vị trí Chủ tịch nước nếu diễn ra cũng có thể có những tác động tới triển vọng chính trị của ĐCSVN. Hiện nay, ông Trần Quốc Vượng, Thường trực Ban Bí thư và là Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng, đang được xem là ứng cử viên nặng ký nhất thay thế ông Nguyễn Phú Trọng làm Tổng Bí thư vào năm 2021. Tuy nhiên, việc ông Nhân thăng chức Chủ tịch nước đồng nghĩa với việc ông Nhân có thể trở thành một đối thủ cạnh tranh tiềm năng của ông Vượng, đặc biệt nếu xét đến truyền thống của Đảng trong việc bầu một người trong “Tứ trụ” của nhiệm kỳ trước vào vị trí Tổng bí thư của nhiệm kỳ sau.

Tuy nhiên, vẫn còn quá sớm để đánh giá đầy đủ các tác động của những thay đổi nhân sự cấp cao có thể diễn ra tại Hội nghị Trung ương 7 tới triển vọng chính trị Việt Nam. Nhưng có một điều chắc chắn, đó là Hội nghị Trung ương 7 lần này sẽ là một sự kiện quan trọng và thú vị đáng được giới phân tích và bình luận về Việt Nam theo dõi sát sao.

Lê Hồng Hiệp

* Lê Hồng Hiệp là Nghiên cứu viên chính tại Viện Nghiên cứu Đông Nam Á (ISEAS – Yusof Ishak Institute), Singapore. Một phiên bản tiếng Anh của bài viết đã được xuất bản trên ISEAS Commentaries.

(Nghiên cứu Quốc tế)

Cứ ‘đánh’ như thế thì chắc chắn… chết!


Nếu đặt dự án “Quần thể du lịch nghỉ dưỡng và đô thị Bình Châu - Lý Sơn” của tập đoàn FLC ở Quảng Ngãi bên cạnh chuỗi diễn biến liên quan tới chủ quyền của Việt Nam tại biển Đông, ắt sẽ thấy dự án ấy như một đòn của liên hoàn cước, ngay cả vô tình thì vẫn góp phần đáng kể vào việc giúp Trung Quốc củng cố yêu sách về chủ quyền tại biển Đông…

Đô đốc Philip Davidson.
Ngày 17 tháng 4, khi điều trần trước Ủy ban Quân vụ của Thượng viện Hoa Kỳ, Đô đốc Philip Davidson – ứng viên cho vai trò Tư lệnh khu vực Thái Bình Dương của quân đội Hoa Kỳ - cảnh báo, bảy bãi đá ngầm mà Trung Quốc cưỡng đoạt từ tay Việt Nam ở quần đảo Trường Sa (Châu Viên - Cuarteron, Chữ Thập - Fiery Cross, Ga Ven - Gaven, Gạc Ma - Johnson, Tư Nghĩa - Hughes, Vành Khăn – Mischief, Xu Bi - Subi) rồi bồi đắp thành đảo nhân tạo suốt từ đầu thập niên 2010 đến nay, giờ đã trở thành một chuỗi căn cứ quân sự, giúp Trung Quốc kiểm soát toàn bộ biển Đông, khống chế tất cả các hải lộ quan trọng trong khu vực.

Không phải tự nhiên mà Trung Quốc gia tăng nỗ lực khẳng định chủ quyền của mình tại biển Đông. Chỉ tính từ đầu tháng đến nay, Trung Quốc đã khiêu khích cộng đồng quốc tế hai lần ở biển Đông: Một lần gây nhiễu đối với chiến đấu cơ loại EA-18G Growler của hải quân Hoa Kỳ. Một lần, công khai quấy nhiễu hai chiến hạm HMAS Anzac và HMAS Toowoomba của hải quân Úc. Hai lần khiêu khích chỉ nhằm gửi lại thông điệp mà Trung Quốc phát hành từ lâu: Biển Đông không còn là vùng biển mà phi cơ, tàu bè có quyền tự do lưu thông như qui định của luật pháp quốc tế. Biển Đông giờ là vùng biển thuộc chủ quyền của Trung Quốc.

***

Với Việt Nam, Trung Quốc tiếp tục gửi thêm nhiều thông điệp khác cho cả hệ thống công quyền lẫn dân chúng, đặc biệt là cho ngư dân.

Cuối tháng trước, Việt Nam yêu cầu tập đoàn Repsol của Tây Ban Nha ngưng thăm dò – khai thác dầu khí ở lô 136-06. Giống như Việt Nam, Trung Quốc cũng xem thăm dò – khai thác dầu khí tại biển Đông không đơn thuần là kiếm thêm tiền cho công khố. Điểm quan trọng nhất của hoạt động thăm dò - khai thác dầu khí là qua đó minh định chủ quyền của mình tại biển Đông. Thành ra Trung Quốc rất hoan hỉ khi Repsol thôi thăm dò – khai thác dầu khí ở mỏ Cá Rồng Đỏ. Bà Hoa Xuân Oánh, Phát ngôn viên của Bộ Ngoai giao Trung Quốc, lập tức tuyên bố với cộng đồng quốc tế rằng, sự kiện Repsol ngừng thăm dò – khai thác dầu khí ở lô 136-06 chính là “bằng chứng rõ ràng” về chủ quyền của Trung Quốc tại biển Đông, chưa kể sự kiện này còn cho thấy tình hình biển Đông đang tiến dần đến chỗ “ổn định và phát triển một cách tích cực”. Ngược lại, giới nghiên cứu khu vực châu Á và biển Đông xem sự kiện tập đoàn Repsol ngưng thăm dò – khai thác dầu khí ở lô 136-06 hết sức tai hại cho Việt Nam: Các tập đoàn quốc tế sẽ rất dè dặt khi được mời bắt tay với Việt Nam, cùng thăm dò – khai thác dầu khí tại biển Đông bởi có quá nhiều rủi ro khó lường về chính trị.

Ngoài việc gây áp lực đối với hệ thống công quyền Việt Nam và các tập đoàn dầu khí ngoại quốc để ngăn chặn hoạt động thăm dò – khai thác dầu khí ở vùng biển mà Trung Quốc nhận là của mình, mức độ quyết liệt của Trung Quốc để bảo vệ “chủ quyền tại biển Đông” trong lĩnh vực ngư nghiệp cũng đang tăng vừa nhanh, vừa mạnh.

Từ tháng trước đến nay, lực lượng vũ trang của Trung Quốc liên tục tấn công tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam khi họ khai thác hải sản quanh quần đảo Hoàng Sa: Ngày 19 tháng 3, tàu đánh cá mang số hiệu QNg 90559 của ông Trần Quang, ngụ ở xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi bị tàu mang số hiệu 45103 của lực lượng hải cảnh Trung Quốc đâm cảnh cáo để đuổi ra khỏi “vùng biển thuộc chủ quyền của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa”. Ngày 22 tháng 3, tàu đánh cá mang số hiệu QNa 90822 của ông Nguyễn Tấn Sơn, ngụ tại xã Tam Quang, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam bị lực lượng hải cảnh Trung Quốc tịch thu toàn bộ ngư cụ, nhiều thiết bị hỗ trợ hải hành bị phá hủy. Ngày 20 tháng 4, hai tàu mang số hiệu 45103 và 46001 của lực lượng hải cảnh Trung Quốc đâm chìm tàu đánh cá mang số hiệu QNg 90332 của ông Nguyễn Tấn Ngọt, ngụ ở xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi. Cũng trong ngày 20 tháng 4, tàu đánh cá mang số hiệu QNg 90046 của ông Trần Năm, cũng ngụ ở xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi bị hải cảnh Trung Quốc tịch thu toàn bộ ngư cụ, hải sản.

Người ta tin rằng, lực lượng hải cảnh Trung Quốc sẽ tăng cả số lượng lẫn cường độ các cuộc tấn công nhắm vào những tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam trong giai đoạn từ 1 tháng 5 đến 16 tháng 8 năm nay. Giống như những năm trước, Bộ Nông nghiệp - Nông thôn của Trung Quốc vừa ban hành lệnh cấm đánh cá ở biển Đông để “bảo vệ nguồn lợi thủy sản” ở ngư trường thuộc… chủ quyền của Trung Quốc.

Giống như những năm trước, Bộ Ngoại giao Việt Nam tuyên bố lệnh cấm đánh cá năm nay của Trung Quốc là “vô giá trị” còn Bộ Nông nghiệp – Phát triển Nông thôn của Việt Nam thì gửi công điện nhắc nhở chính quyền các địa phương “động viên ngư dân bám biển” và “hướng dẫn, tổ chức ngư dân thành đoàn, đội để hỗ trợ nhau trên biển”.

Và có lẽ cũng sẽ giống như những năm trước, các lực lượng hải quân, hải cảnh, kiểm ngư, cứu nạn hàng hải… của Việt Nam sẽ được đặt trong tình trạng “sẵn sàng trên… bờ” để ngư dân yên tâm bám… biển! Họ sẽ rất tích cực trong việc… hướng dẫn ngư dân tự cứu mình và điều động ngư dân… tự cứu lẫn nhau khi gặp nhân họa ở biển Đông!

***

Ngoài những thông tin có tính chất cảnh báo về nỗ lực quân sự hóa, truyền thông quốc tế còn cảnh báo về một nỗ lực khác của Trung Quốc – biến ngư dân thành dân quân – nhằm củng cố yêu sách của Trung Quốc về chủ quyền tại biển Đông, giúp Trung Quốc độc chiếm vùng biển này.

Tháng 5 năm 2016, Reuters công bố một phóng sự điều tra, theo đó, chính quyền đảo Hải Nam đang huấn luyện quân sự cho ngư dân Trung Quốc, trang bị vũ khí cho những ngư dân này và phiên chế các tàu đánh cá thành đội.

Đại diện chính quyền tỉnh Hải Nam nói với Reuters rằng khoảng 50.000 tàu đánh cá đã được trang bị hệ thống liên lạc với lực lượng tuần duyên, được cấp xăng, nước đá để ngoài việc đánh bắt hải sản thì còn tham gia “bảo vệ chủ quyền của Trung Quốc ở biển Đông”.

Nhiều ngư dân Trung Quốc làm việc trên những tàu đánh cá tại biển Đông đã được trả tiền trong thời gian huấn luyện quân sự (bao gồm cứu nạn, chiến đấu), thu thập - báo cáo thông tin về tình hình trên biển. Chủ một số công ty đánh cá tư nhân xác nhận với Reuters rằng công ty của họ được nhà nước tài trợ để thay tàu đánh cá bằng gỗ bằng tàu đánh cá có vỏ thép, có thể thực hiện dễ dàng các chuyến hải hành đến tận quần đảo Trường Sa, vừa khai thác hải sản, vừa “chống các tàu đánh cá ngoại quốc xâm phạm chủ quyền”. Nhiều ngư dân Trung Quốc khẳng định, họ tin rằng quân đội Trung Quốc đủ sức bảo vệ họ nếu hoạt động của họ bị kháng cự.

Phóng sự điều tra của Reuters kể thêm, vào thời điểm đó, các tàu đánh cá của Trung Quốc đã có thể nhận tiếp liệu (nước ngọt, xăng,…) ở quần đảo Hoàng Sa và ngư dân Trung Quốc tin là họ sẽ có thể sớm nhận tiếp liệu tương tư tại những căn cứ quân sự mà Trung Quốc đang xây dựng ở quần đảo Trường Sa.

Một viên chức của chính quyền tỉnh Hải Nam khoe với Reuters rằng, lực lượng dân quân của Trung Quốc trên biển đang phát triển mạnh, vì “ngư dân Trung Quốc quyết tâm bảo vệ lãnh hải và lợi ích quốc gia”.

Những thông tin vừa kể đã khiến một số chuyên gia an ninh – quốc phòng lo ngại. Hải quân các quốc gia thì đã được huấn luyện về cách ứng xử và liên lạc khi đối diện nhau trên biển nhưng chắc chắn dân quân của Trung Quốc trên biển thì không. Cũng vì vậy, lực lượng này có thể tạo ra những cuộc xung đột.

Trên thực tế, các tàu đánh cá của Trung Quốc đã gây ra nhiều scandal vì xâm phạm, đánh bắt trái phép trong lãnh hải của nhiều quốc gia, khi bị ngăn chặn hoặc bị đuổi, không ít lần, các tàu đánh cá của Trung Quốc lao vào tấn công các tàu công vụ của chính quyền sở tại để tìm đường thoát.

Chỉ tính riêng năm 2016, hải quân và hải cảnh của Nhật, Nam Hàn, Argentina… cùng bị đẩy vào tình thế phải nổ súng vào tàu đánh cá của Trung Quốc bởi những tàu đánh cá này lao vào họ. Cũng trong năm 2016, quan hệ giữa Indonesia và Trung Quốc trở thành căng thẳng chưa từng có do hải cảnh Trung Quốc giải vây cho một tàu đánh cá của Trung Quốc bị hải quân Indonesia bắt giữ vì đánh bắt trái phép trong lãnh hải Indonesia. Song song với việc lên án hải cảnh Trung Quốc vi phạm luật pháp quốc tế, Indonesia cương quyết đòi Trung Quốc giao lại tàu đánh cá mà hải cảnh Trung Quốc đã đoạt lại trái phép trong tay hải quân Indonesia...

***

Với chiều dài bờ biển khoảng 3.500 cây số, Việt Nam có hơn một triệu ngư dân và chừng 28.000 tàu đánh cá chuyên đánh bắt xa bờ. Ngoài yếu tố kinh tế, ngư nghiệp trở thành lĩnh vực quan trọng còn vì ngư dân và hoạt động ngư nghiệp góp phần đáng kể trong việc minh định chủ quyền của Việt Nam ở biển Đông.

Thế nhưng giống như nông dân, ngư dân Việt Nam không được hưởng bất kỳ chính sách đãi ngộ nào. Họ phải tự vay nóng, trả lãi cao để sắm tàu, để có vốn thực hiện các chuyến đi biển. Tự đối đầu với cả nhân họa (bị lực lượng vũ trang nhiều quốc gia săn đuổi, tấn công, tịch thu tàu, ngư cụ, bắn, bắt), lẫn thiên tai trên biển. Bị thương, mất mạng, phá sản vì nhân họa, thiên tai phổ biến tới mức được xem như sự mặc định của số phận khi trót là ngư dân Việt.

Trước nay, tất cả những chương trình hỗ trợ ngư dân bám biển, phát triển ngư nghiệp, khẳng định chủ quyền đều có… vấn đề. Năm 1997, hệ thống công quyền Việt Nam triển khai chương trình “hỗ trợ đánh bắt xa bờ”, mười năm sau (2006), sau khi chương trình “hỗ trợ đánh bắt xa bờ” ngốn hết 1.400 tỉ, Thanh tra Chính phủ xác nhận, 95% của khoản 1.400 tỉ này bị tham nhũng. Các tỉnh - thành phố, quận – huyện, phường - xã của 29 tỉnh, thành phố nằm trong chương trình “hỗ trợ đánh bắt xa bờ” đã thi nhau dựng ra những hợp tác xã ma, công ty ma để rút bằng hết nguồn vốn vay có tính ưu đãi cho ngư dân để chia chác với nhau.

Sau chương trình “hỗ trợ đánh bắt xa bờ”, cuối thập niên 2000, hệ thống công quyền Việt Nam đề ra chương trình “lắp thiết bị định vị vệ tinh cho tàu đánh cá”. Sau khi hoàn tất tiến trình thí điểm với 2.000 tàu đánh cá, hàng loạt thuyền trưởng của các tàu đánh cá được hệ thống công quyền hỗ trợ khăng khăng đòi trả lại thiết bị vì chất lượng tồi, hiệu quả kém mà lại quá nhiều ràng buộc. Năm 2014, chính phủ Việt Nam ban hành Nghị định 67, khẳng định sẽ đầu tư - phát triển hoạt động thủy sản, đặc biệt là sẽ dành ra một “gói” trị giá 14.000 tỉ hỗ trợ ngư dân bám biển bằng cách chuyển đổi các tàu đánh cá bằng gỗ thành tàu có vỏ thép, hiện đại. Dẫu chưa có tổng kết song kế hoạch chuyển đổi các tàu đánh cá bằng gỗ thành tàu có vỏ thép coi như đã phá sản: Đa số tàu đánh cá vỏ thép đều không thể ra khơi vì từ vỏ tới máy móc, thiết bị cùng trục trặc ngay trong chuyến hải hành đầu tiên.

***

Tuy dự án “Quần thể du lịch nghỉ dưỡng và đô thị Bình Châu - Lý Sơn” của tập đoàn FLC ở Quảng Ngãi chưa được phê duyệt nhưng giới lãnh đạo chính quyền tỉnh Quảng Ngãi vẫn thúc, ép “toàn bộ hệ thống chính trị” ở tỉnh này giải tỏa - thu hồi để sớm bàn giao cho tập đoàn FLC hai hòn đảo (An Bình - đảo Bé, Lý Sơn – đảo Lớn) cùng thuộc huyện Lý Sơn và hàng ngàn héc ta đất thuộc các xã Bình Châu, Bình Hải, Bình Hòa, Bình Phú của huyện Bình Sơn.

Cả công chúng lẫn báo giới Việt Nam cùng tỏ ra hết sức bất bình vì chính quyền tỉnh Quảng Ngãi hăng hái thái quá trong việc hỗ trợ tập đoàn FLC triển khai dự án “Quần thể du lịch nghỉ dưỡng và đô thị Bình Châu - Lý Sơn” (lấy 500 tỉ đồng từ công khố tạm ứng cho FLC bồi thường - thu hồi đất, chỉ đạo ngưng thực hiện dự án cải tạo Đồn Biên phòng Bình Hải, dời đồn này đi nơi khác, gạt bỏ đề án xây dựng khu vực Lý Sơn - Bình Châu thành “Công viên Địa chất toàn cầu” dù đã chi 50 tỉ đồng để chuẩn bị hồ sơ trình cho UNESCO).

Nhiều người xem những yếu tố vừa kể là bằng chứng của lối hành xử duy lợi, bất chấp nhiều thứ từ môi trường, sinh thái, cho tới vai trò, tầm vóc của hoạt động quốc phòng... Thế nhưng xét về tổng thể, môi trường, sinh thái, vị trí của đảo Bé, đảo Lớn hay Đồn Biên phòng Bình Hải dường như chưa phải là điều đáng bận tâm nhất. Chưa kể tại sao lại ủng hộ việc duyệt chi tới 20 tỉ đồng để xây dựng lại trú sở cho một đơn vị thuộc một lực lượng mà toàn bộ hoạt động chỉ diễn ra quanh… bờ như Đồn Biên phòng Bình Hải?

Chưa ai phân tích, dự đoán xem cả tâm thế lẫn tư thế của ngư dân sẽ như thế nào khi họ đã rất lẻ loi ngoài biển, giờ, bị tước luôn cả sự ổn định ở trên bờ để có thể yên tâm ra khơi, qua những dự án kiểu như dự án “Quần thể du lịch nghỉ dưỡng và đô thị Bình Châu - Lý Sơn”? Nếu ngư nghiệp quan trọng vừa vì những đóng góp của lĩnh vực này cho kinh tế quốc gia, vừa vì sự phát triển của nó đồng nghĩa với gia tăng hiệu quả của việc minh định chủ quyền tại biển Đông thì tại sao những dự án như dự án “Quần thể du lịch nghỉ dưỡng và đô thị Bình Châu - Lý Sơn” có thể mọc lên như nấm suốt từ Bắc vào Nam? Tại sao những dự án kiểu ấy xóa sổ nhiều làng chài, nguy hại cho sự ổn định và phát triển của ngư nghiệp mà vẫn được phê duyệt hàng loạt?

Từ khi bị Trung Quốc ép phải rời khỏi các ngư trường truyền thống quanh khu vực quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa, ngư dân Việt Nam phải giong thuyền đến những vùng biển khác khai thác hải sản để sống và cũng vì vậy, suốt thập niên vừa qua, họ trở thành đối tượng bị hải quân, hải cảnh của nhiều quốc gia trong khu vực Đông Nam Á săn đuổi, bắn, bắt, tịch thu tàu, tịch thu ngư cụ, phạt tù… Đã bế tắc khi mưu sinh ngoài biển, vào bờ thì mất nhà, mất đất, mất lối xuống biển, mất chỗ neo thuyền,… bao giờ ngư dân Việt nhất loạt bỏ biển như nông dân Việt lũ lượt ly nông, ly hương? Lúc nào chủ quyền của Việt Nam tại biển Đông sẽ chỉ còn được khẳng định trên môi miệng của các Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao?

***

Nếu theo dõi kỹ các diễn biến liên quan đến tương quan ngư dân – ngư nghiệp – chủ quyền của Việt Nam tại biển Đông, người ta không thể không nhớ huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi vì đó là địa phương liên tục có tàu đánh cá bị Trung Quốc tấn công, bắt giữ, tịch thu ngư cụ.

Điều duy nhất mà hệ thống công quyền Việt Nam đã làm để ghi nhận sự năng động trong hoạt động ngư nghiệp của ngư dân huyện Bình Sơn và được hệ thống truyền thông Việt Nam quảng bá rộng rãi là buộc ngư dân ký cam kết không xâm nhập, khai thác hải sản ở những vùng biển thuộc chủ quyền của các quốc gia khác, sau khi Bình Sơn trở thành địa phương dẫn đầu về số lượng ngư dân Việt bị các quốc gia ở khu vực Đông Nam Á tống giam.

Tại sao tập đoàn FLC lại chọn Bình Sơn? Tại sao “toàn bộ hệ thống chính trị” ở Quảng Ngãi lại dễ dàng nhất trí với ý tưởng thu hồi 4.000 héc ta ở Bình Sơn, Lý Sơn làm sân golf, khách sạn, trung tâm hội nghị, trung tâm thương mại, biệt thự nghỉ dưỡng… hoan hỉ hỗ trợ để biến ý tưởng đó thành hiện thực cho dù ý tưởng đó xóa sổ khu vực có hoạt động ngư nghiệp năng động nhất ở Việt Nam?

Song hành với các đại dự án của FLC là hàng loạt scandal ở Quảng Ninh, Thanh Hóa, Bình Định, Quảng Bình... Giữa năm ngoái, sau khi phân tích các thông tin trong cáo bạch của FLC, một tờ báo ở Việt Nam cho biết, cả doanh thu lẫn lợi nhuận của FLC cùng giảm hơn 20% so với cùng kỳ năm 2016 và rất khó đạt mục tiêu đã cam kết với cổ đông (tính đến giữa năm 2017, cả doanh thu lẫn lợi nhuận đều không đạt 25% mục tiêu đề ra cho cả năm 2017). Ngoài năm ngân hàng tại Việt Nam, FLC còn được Ngân hàng Công thương của Trung Quốc (ICBC) hỗ trợ về vốn.

Trân Văn

(Blog VOA)
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑