VANEWS
Tin Cập Nhật :
Bài Mới

Đăng bởi Trung Lập on Thứ Bảy, ngày 01 tháng 8 năm 2015 | 1.8.15

                                                   (GREG BAKER/AFP/Getty Images)

Vài lời từ biên tập viên: Từ năm 2014, các nhà đầu tư trên khắp Trung Quốc không ngừng đổ tiền  vào thị trường chứng khoán Trung Quốc đa phần vì tin tưởng vào những lời hứa hẹn từ các phương tiện truyền thông nhà nước. Nhật báo Nhân dân và các tờ báo khác đều đưa tin rằng thị trường chứng khoán tăng trưởng của Trung Quốc sẽ giúp hồi sinh đất nước Trung Hoa, cùng với khẩu hiệu thường được ca xướng “Giấc mơ Trung Hoa”. Đầu tháng 12 năm 2014, tác giả của bài viết này, Zhou Yuanzheng, một nhà báo cấp cao của China Business News, tham gia vào một forum QQ của các nhà đầu cơ chứng khoán cấp cao. Nhiều người trong nhóm này vay lên đến 10 triệu nhân dân tệ (1,62 triệu đô la Mỹ) – gấp nhiều lần số tài sản họ hiện có – để đầu cơ vào chứng khoán. Đây là câu chuyện về những người đã đánh mất tất cả tài sản như thế nào sau cơn cuồng phong chứng khoán. Đây là một bản dịch tóm tắt ý kiến quan điểm của Zhou đăng hôm 18 tháng 7, được chia sẻ rộng rãi trên mạng Internet Trung Quốc.

“Đây là một cuộc thảm sát tầng lớp trung lưu”, ông Hào, một cố vấn đầu tư tài chính ở Thành Đô phát biểu vào ngày 15 tháng 7. “Trong số các bạn bè của tôi, ngay cả những người đã vay số tiền tương đương với tài sản của họ, tức là tỷ lệ vay/vốn 1:1, đã nhận được nhiều cuộc gọi bổ sung tài sản ký quỹ (margin call) từ các công ty tài chính. Họ đã mất trắng toàn bộ tài sản tích lũy được trong 10 năm qua. Chúng tôi ước tính rằng ít nhất 500.000 đến 600.000 nhà đầu tư trung lưu phải rời khỏi cuộc chơi trong đợt sụt giảm này! “

Thị trường chứng khoán Trung Quốc bắt đầu lao dốc từ giữa tháng 6 đã quét sạch tài sản của các nhà đầu tư, những người sử dụng tài khoản ký quỹ, vay mượn tiền bằng cách thế chấp chứng khoán, để đầu tư vào thị trường chứng khoán. Trong hơn 6 tháng trước đó, họ đã ở trong trạng thái siêu phấn khích khi chỉ số Shanghai Composite tăng hơn gấp đôi từ 1 Tháng 8 năm 2014 đến 12 tháng 6 năm 2015, trong khi chỉ số Thâm Quyến tăng gần gấp ba lần.

Tuy nhiên, hiện tại thiệt hại của họ còn nhiều hơn tổng số vốn liếng và số tiền vay mượn. Thị trường đã dọn sạch nhóm nhà đầu tư này một cách thô bạo nhất.

Tôi là một nhân chứng cho thảm cảnh này. Vào tháng 12 năm 2014, tôi tham gia vào một nhóm diễn đàn đầu tư trên QQ, một diễn đàn Internet phổ biến, được gọi là High-End Dragon Margin Group (chúng ta sẽ chỉ gọi nó là Dragon Group). Hai người đứng đầu thành lập nhóm này ở trung tâm tỉnh Hồ Nam với biệt danh “Dragon” và “Gone-with-the-Wind”. Nhóm cũng có một người nổi tiếng trên thị trường chứng khoán, “Dao”, hiện sống ở Đông Nam Á. Ba người này là các thành viên chủ chốt của Dragon Group, và họ đã thu hút một lượng lớn tầng lớp trung lưu tham gia.

Đây là một cuộc thảm sát tầng lớp trung lưu.
– Ông Hào, cố vấn tài chính

“Gone-with-the-Wind” đã nói với tôi rằng Dragon Group được thành lập vào năm 2014, là một công ty cho vay cỡ nhỏ và trung bình với 150 triệu nhân dân tệ (23,3 tỷ đô la Mỹ) vốn đầu tư. Vào thời điểm đó, các cổ phiếu A – cổ phiếu nội địa Trung Quốc – đang đi lên, và mỗi ngày càng có nhiều người tham gia vào nhóm. Hầu hết trong số đó đã vay hơn 500.000 nhân dân tệ (81.000 đô la Mỹ). Một số khách hàng lớn vay 5 triệu đến 10 triệu nhân dân tệ (810.000 đô la Mỹ – 1,62 triệu đô la Mỹ). Tỷ lệ vốn và vay của họ thường là 1:4.

Thiệt hại lớn vào đầu tháng 7

Tuy nhiên, kể từ giữa tháng 6, nhóm nhà đầu cơ chịu nhiều tổn thất. Tổn thất lớn phát sinh vào ngày 2 và 3 tháng 7, theo “Gone-with-the-Wind.” Tuy nhiên, nhiều khách hàng đã từng lạc quan về các gói giải cứu mà Bắc Kinh công bố và nghĩ rằng thị trường sẽ khởi sắc trở lại.

Vào tối ngày 1 tháng 7, Ủy ban Điều hành Chứng khoán Trung Quốc phát hành ba thông báo trấn an rằng thị trường sẽ khởi sắc trở lại. Nhưng thị trường đã không tuân theo. Ngày 2 tháng 7 chỉ số chứng khoán Thượng Hải giảm 3,48% và ngày 3 tháng 7 giảm 5,77%.

Chứng khoán sụt giảm liên tục gây thiệt hại rất lớn cho Dragon Group. Ngày 3 tháng 7, gần 20 tài khoản trong nhóm Dragon đang ngấp nghé hoặc đã ở mức margin call – có nghĩa là được lệnh yêu cầu bán cổ phiếu hoặc bổ sung tài sản ký quỹ vì cổ phiếu đang rớt giá.

Hầu hết mọi người trong nhóm rơi vào im lặng trong vài ngày sau khi thị trường lao dốc.

Thị trường tụt dốc ngày 9 tháng 7

Cổ phiếu A giảm mạnh sau khi mở cửa vào sáng ngày 9 tháng 7. Một lần nữa, các nhà đầu tư lại bị thiệt hại nghiêm trọng. “Steel” khuyên mọi người nên để mắt đến tài khoản của họ vì các thông tin thay đổi quá nhanh chóng.

Thị trường sụt giảm mạnh vào ngày 9 tháng 7 kết thúc hy vọng cuối cùng của nhiều nhà đầu tư. Rất nhiều khách hàng trong Dragon Group buộc phải bán ra.

Bạn bè của ông Hào, những người vay theo tỷ lệ 1:1, buộc phải bán tháo khi thị trường lao dốc vào ngày 9 tháng 7. Ông cho biết, hầu hết các nhà đầu tư không thể huy động được nhiều tiền hơn, và hàng chục năm tiết kiệm của họ cũng cuốn theo cơn bão chứng khoán.

Hàng tỷ NDT đã bốc hơi

Kể từ khi thị trường lao dốc vào tháng Sáu, việc sử dụng tài khoản ký quỹ để chơi chứng khoán đã khiến hàng nghìn tỷ nhân dân tệ (NDT) bốc hơi, nghĩa là hàng trăm ngàn nhân dân tệ trên mỗi đầu người. Những người vay ký quỹ từ công ty môi giới chứng khoán hoặc đặc biệt là từ các công ty cho vay ngầm đều chịu rất nhiều tổn thất.

Forbes đã từng ước tính rằng số nhà đầu tư trung lưu Trung Quốc, được định nghĩa là những người có tiền đầu tư từ $96.480 đến $964.000, sẽ lên đến 14 triệu người vào cuối năm 2014. Nếu 500.000 đến 600.000 người trong số họ trắng tay, thì vụ sụp đổ đã xóa sổ 3% nhóm này.

Thúc đẩy bởi lòng tham, các doanh nghiệp cho vay cầm cố chứng khoán hoạt động mạnh ở những đợt tăng mạnh cuối cùng của thị trường. Theo “Gone-with-the-Wind” loại hình kinh doanh này bắt đầu vào năm 2007, mặc dù vào thời điểm đó nó chỉ cho phép các tài khoản cá nhân. Nó không giống như các hệ thống mới có thể tự động quản lý hàng ngàn tài khoản.

Với sự sụp đổ của cổ phiếu A trong năm 2007, loại hình cho vay cầm cố chứng khoán biến mất. Nhưng vào đầu năm 2014, loại hình doanh nghiệp này hưng thịnh trở lại. Hệ thống HOMS tiện lợi ra đời để quản lý số lượng lớn tài khoản ký quỹ tốt hơn. Công ty ký quỹ cho phép khách hàng trực tiếp thực hiện các giao dịch rủi ro cao thông qua tài khoản của họ. Cuối năm 2014, nhiều công ty cho phép các nhà đầu cơ vay gấp năm lần tài sản của họ.

Công ty cầm cố mà “Gone-with-the-Wind” tham gia vào, thu hút được càng nhiều khách hàng hơn trong năm 2014. Theo phân tích của ông, vốn vay lên đến khoảng 1 nghìn tỷ nhân dân tệ (162 tỷ đô la Mỹ) vào khoảng tháng 5 năm 2015, cao hơn nhiều so với con số 500 tỷ nhân dân tệ (81 tỷ đô la Mỹ) theo tuyên bố của một số công ty chứng khoán.

Tôi liên lạc với nhiều công ty cho vay ký quỹ và biết được rằng trong vụ sụp đổ thị trường chứng khoán, 80% đến 90% khách hàng ở hầu hết các công ty, và thậm chí cả 100% trong một số công ty, mất hết vốn đầu tư của họ.

Hơn 50% khách hàng tại Dragon Group mất trắng vốn liếng của mình dưới sự kiểm soát chặt chẽ rủi ro của Dragon Group. Ông Xia, một nhân vật nổi tiếng của Shanghai Investment, cho biết, vòng tăng cuối cùng của thị trường đã thu hút nhiều nhà đầu tư cũ. Tất cả họ đều thua lỗ; một số trong đó thậm chí còn bị mất hơn 1 tỷ nhân dân tệ (162 triệu đô la Mỹ).

Những người đi vay đã buộc phải bán tháo một phần hoặc toàn bộ cổ phiếu. Họ cũng bị cáo buộc là nguyên nhân chính cho vụ tụt dốc không phanh này. Trước đây, có một số thông tin cho rằng nguyên nhân chính của vụ sụp đổ vừa qua xuất phát từ hệ thống HOMS do Hundsun Technologies điều hành, có thể kiểm soát việc giao dịch của hàng ngàn tài khoản. Một số thậm chí còn cho rằng Hàng Châu, một thành phố trên bờ biển phía đông của Trung Quốc và trụ sở Hundsun, là nơi khởi nguồn của thảm họa này. Những người khác thì bác bỏ quan điểm này.

Theo “Gone-with-the-Wind”, kiểu kết tội này chỉ là thoái thác trách nhiệm. Khi thị trường đang tăng trưởng mạnh, những đợt điều chỉnh là không thể tránh khỏi. Nhưng sự thiếu phối hợp kiểm soát thiệt hại của chính phủ đã làm tăng thêm tổn thất cho những người dân vay tiền chơi chứng khoán, ông nói.

Tác giả: Zhou Yuanzheng | Dịch giả: Hannah

Zhou Yuanzheng là một nhà báo cấp cao của Trung Quốc Business Times và một nhà chuyên trang có tiếng.

(Đại Kỷ Nguyên)

"Đối với các chuyên gia Mỹ, trận đại chiến thế giới lần tới sẽ…nhằm đối phó với Trung Quốc". Đó là tựa đề bài báo của thông tín viên Le Figaro tại New York, viết về cuốn sách "Hạm đội ma, câu chuyện của Thế chiến lần tới" của hai tác giả Peter Warren Singer và August Cole, xuất bản tại Mỹ.

Chuyên gia Mỹ: Thế chiến lần 3 sẽ nhằm chống Trung Quốc
Các quân nhân của hàng không mẫu hạm USS George Washington cứu các nạn nhân từ tàu đánh cá bị cháy. Ảnh nguồn Wikipedia

Bốn năm điều tra trong các hành lang của Lầu Năm Góc đã giúp tác phẩm dự báo chiến lược này có được nhiều chi tiết phong phú và thực tế.

Kịch bản của Đệ tam Thế chiến như sau. Một phi hành gia Mỹ bị trục xuất khỏi trạm không gia quốc tế bởi những người mà anh ngỡ là các đồng nghiệp – người Nga và Trung Quốc. Một "nhóm lãnh đạo" các nước đế quốc quyết định lật đổ chế độ Bắc Kinh, tuyên bổ tổng tấn công tại khu vực Châu Á- Thái Bình Dương.

Hawai bị hải quân Trung Quốc tiến công bất ngờ và chinh phục. Động cơ của các chiến hạm thuộc Hạm đội Thái Bình Dương của Hoa Kỳ bị virus máy tính vô hiệu hóa từ xa. Các phi cơ tiêm kích Mỹ và Nga chiến đấu trên bầu trời vùng Viễn Đông. Phi hành gia Trung Quốc và Mỹ tấn công nhau trong không gian bằng những khẩu súng laser y như trong bộ phim gián điệp Moonraker.

Phim giả tưởng Hollywood chăng? Đối với hai tác giả Peter Warren Singer và August Cole, tất cả đều rất hiện thực và có thể xảy ra trong tương lai gần.

Trong trụ sở sang trọng, rộng rãi của cơ quan tư vấn New America Center đặt tại đại lộ số 20, gần tòa nhà chọc trời đầu tiên của New York, Flat Iron, hai chuyên gia quốc phòng từng là cố vấn của Lầu Năm Góc và cựu phóng viên chuyên trách của Wall Street Journal, giới thiệu kểt cấu cuốn tiểu thuyết đầu tay của họ: "Ghost Fleet" (Hạm đội ma).

Một tác phẩm đi trước thời đại, được bán ở quầy sách viễn tưởng, nhưng giá trị tiên liệu của nó nằm ở 400 ghi chú ở cuối trang, và bốn năm tích cực điều tra trong các hành lang Ngũ Giác Đài, trên các chiến hạm và căn cứ Không quân.

Kết quả đã gây không ít sững sờ cho các bạn đọc. Ngoài phong cách, hai tác giả trẻ là những người đầu tiên đưa ra những dự báo chiến lược, hết sức sát với thực tế.

Tác giả Singer cho biết bản thảo được chuyền tay ở Lầu Năm Góc. Đô đốc James Stavridis, nguyên Tổng tham mưu trưởng các lực lượng Mỹ tại Đông Âu hoan nghênh tính thực tiễn và chính xác về kỹ thuật của tác phẩm.

Các tác giả Singer và August dường như đã không bịa ra bất cứ điều gì cả. Tất cả các phát minh khoa học đều có thực, từ tàu ngầm Trung Quốc sục sạo dưới đáy biển tìm kiếm khí thiên nhiên, các máy bay không người lái – cánh tay nối dài của các phi công Mỹ và Nga, hỏa tiễn sát thương phóng từ vệ tinh, cho đến những sự cố máy tính có thể vô hiệu hóa toàn bộ Hạm đội Thái Bình Dương, hay các cuộc chiến tranh tin học ác liệt giữa các hacker Trung Quốc và các chuyên gia tin học ái quốc ở thung lũng Silicon, California.

Giả thiết và thực tại

Thời sự gần đây cho thấy hai tác giả có vẻ đúng đắn.

Bắc Kinh đang dấn mạnh nước cờ trên vùng biển nóng, bồi đắp và xây dựng trên các hòn đảo nhỏ xa xôi, vốn thuộc chủ quyền của Việt Nam, Philippines và Nhật Bản. Những oanh tạc cơ bốn động cơ sơn ngôi sao đỏ bay đến thử sức lực lượng phía bắc của NATO – điều chưa từng thấy kể từ thời Brejnev.

Ukraine bị cắt làm đôi, trong khi điện Kremli ra sức chống lại trừng phạt của Phương Tây.

Kết quả là 34 hiệp định đối tác chiến lược được ký kết chỉ trong vòng một năm giữa Moscow và Bắc Kinh. Nhưng các tác giả cảnh báo, nếu nước Nga lao vào một cuộc xung đột với Mỹ, thì chỉ trở thành một kẻ a tòng yếu đuối của Trung Quốc: Đơn giản bởi Nga quá bạc nhược về kinh tế và dân số để có thể chống lại sự thống trị của Bắc Kinh.

Một đợt tấn công tin học quy mô mới đây vào các mạng lưới dân sự và quân sự Mỹ cho thấy sự hung hăng cực độ của các hacker, mà phía Mỹ nhận dạng là Trung Quốc.

Vì sao số liệu về lương hưu của gần 4 triệu công chức Mỹ lại bị cướp đoạt? Tac giả Singer lý giải: "Đó là một ví dụ cổ điển về tính toán chiến lược. Tích lũy các dữ liệu cần thiết hôm nay, để khai thác khi xung đột trong 5 hay 10 năm tới".

Chương trình chiến đấu cơ F35, với số đầu tư khổng lồ, đã gặp trở ngại do hàng loạt sự chậm trễ và hỏng hóc đáng kể. August cho rằng: "Không có gì đáng ngạc nhiên, nếu ý thức được rằng 80% các thành phần điện tử là made in China!".

Với giả thuyết tình hình căng thẳng ở Thái Bình Dương sẽ diễn biến xấu đi thành "chiến tranh nóng", Hoa Kỳ chẳng bao lâu sẽ thiếu hụt các chip điện tử. Để chinh phục được con rắn bảy đầu Bắc Kinh, Mỹ đành phải huy động các chiến hạm cũ kỹ lỗi thời từ lâu bị quên lãng, nhưng không hề hấn trước tin tặc. "Hạm đội ma" đã thực sự hiện diện.

Hai tác giả đẩy cuộc đối đầu hai phe Hồi giáo Sunni và Shia xuống hàng thứ yếu, cho rằng khó thể trở nên toàn cầu hóa như sự đối đầu Mỹ-Trung. Họ nhận định, chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo tuy tàn bạo nhưng không thể phá hoại trên toàn thế giới như trong một cuộc chiến tranh nóng giữa các siêu cường.

Theo các tác giả, công trình này mang tính thiện chí. Có thể các lãnh đạo quân sự và chính trị, bắt đầu từ Quốc hội Mỹ vốn không muốn tăng ngân sách quốc phòng, có thể mở mắt ra trước mối đe dọa trầm trọng và nghiêm túc chuẩn bị đáp trả.

Le Figaro kết luận, trong các tác phẩm của Tom Clancy, nước Mỹ của siêu gián điệp Jack Ryan luôn là người chiến thắng ở hồi cuối, nhưng trên thế giới thực tại, thì không luôn luôn phải như vậy.

VƯƠNG TIẾN

(BizLIVE)

Dai gia Dao Hong Tuyen
                         Đường phố tại TP. Hạ Long nước đã rút xong vẫn ngổn ngang bùn đất.

Đại gia Đào Hồng Tuyển sau khi tặng siêu xe Rolls Royce Phantom trị giá cả chục tỉ đồng cùng 2 tỉ tiền mặt ủng hộ Quảng Ninh trong trận lụt lịch sử, ngày 31.7, đại gia này tiếp tục mời 10.000 người dân tới ăn ở miễn phí trong những ngày mưa lũ.

Trước tình hình mưa lớn kéo dài, nhiều điểm nguy hiểm tại TP. Hạ Long có nguy cơ đổ ụp xuống bất cứ lúc nào. 

Qua thông tin từ báo đài, ông Tuyển bày tỏ sự lo lắng khi mà TP. Hạ Long tiếp tục có mưa. Đại gia Đào Hồng Tuyển đã gửi thư xin được sẵn sàng cung cấp chỗ nghỉ, ăn miễn phí cho khoảng 10.000 người. 

Dai gia Dao Hong Tuyen

Dai gia Dao Hong Tuyen
 Núi con ốc đã quá "no nước" và đang trước nguy cơ sụp đổ bất cứ lúc nào. Trong trận mưa vừa qua, nó đã sạt lở cả chục mét khối đất đá xuống nhà dân bên dưới chân nó

Trong thư gửi Tỉnh ủy, UBND tỉnh Quảng Ninh và các cơ quan ban ngành tỉnh cũng như TP. Hạ Long chiều 31.7, ông Đào Hồng Tuyển - Chủ tịch Tập đoàn Tuần Châu nói: “Qua thông tin đài, báo, chúng tôi được biết đêm nay, 31.7 thành phố Hạ Long sẽ có trận mưa rất to, cũng thông qua đài báo, có “quả bom nước” giữa thành phố, “núi nhân tạo khổng lồ sũng nước mưa”… chúng tôi rất lo lắng. 

Hiện tại Tuần Châu có gần 1.000 phòng ngủ khách sạn 3-4 sao, có hệ thống nhà ăn, điện nước sinh hoạt đầy đủ có thể phục vụ cho 10.000 người ăn ở. Chúng tôi xin được phục vụ miễn phí nhân dân qua những ngày khó khăn này”. 

Dai gia Dao Hong Tuyen
 Thư gửi lãnh đạo Tỉnh ủy, UBND tỉnh Quảng Ninh và TP. Hạ Long của đại gia Đào Hồng Tuyển.

Ông Tuyển nhấn mạnh: “Hàng chục năm qua, giông tố bão táp, Tuần Châu vẫn an toàn, an ninh tuyệt đối.” 

Trước đó, ông Tuyển đã mang chiếc siêu xe Rolls Royce Phantom trị giá hàng chục tỉ đồng mà ông vẫn thường đích thân lái tới tặng tỉnh Quảng Ninh bán đấu giá với giá 16 tỉ đồng để ủng hộ nhân dân trong tỉnh trong cơn hoạn nạn.  

Cùng lúc, đại gia này cũng trao 2 tỉ đồng tiền mặt ngay khi Bí thư Tỉnh ủy Quảng Ninh Nguyễn Văn Đọc kêu gọi lòng hảo tâm, chung tay chia sẻ với những mất mát của Quảng Ninh trong trận mưa lũ lịch sử. 

Trong một diễn biến khác, trao đổi với phóng viên báo điện tử Một Thế Giới, ông Phạm Hồng Hà - Chủ tịch UBND TP. Hạ Long cho hay, sau nhiều ngày mưa lũ kéo dài trên địa bàn TP. Hạ Long đã làm nhiều nơi trên địa bàn bị sạt lở đất, có thời điểm nhiều tuyến đường rơi vào ngập lụt nặng. 

Dai gia Dao Hong Tuyen
           Quảng Ninh đang dồn toàn bộ sức lực cho việc khắc phục hậu quả trận mưa lũ lịch sử

Dù đến nay nước đã rút cạn nhưng qua rà soát lại, TP. Hạ Long thống kê trên địa bàn vẫn còn 117 điểm có nguy cơ sạt lở đất đá; nhiều hộ dân nằm trong vùng nguy hiểm. Ông Hà cho hay TP. Hạ Long đã vận động bà con sơ tán đến nơi an toàn. 
Cũng theo ông Hà, ngoài việc sơ tán người dân, tại các vị trí có nguy cơ sạt lở chính quyền luôn bố trí một lực lượng túc trực để khi xảy ra sự cố thì tiến hành xử lý ngay, hạn chế đến mức thấp nhất thiệt hại.

Nam Phong

(Một Thế Giới)

Trung Quốc sẽ phải nhận ra rằng lợi ích tốt nhất là tham gia vào một cơ chế giải quyết tranh chấp quốc tế để duy trì vị thế quốc tế của mình

thediplomat_2014-05-29_07-35-20-386x288.jpg

Tòa án Trọng tài Thường trực (PCA) của Liên hợp quốc ngày 10/7 bắt đầu xem xét các lập luận, chứng cứ do Philippines đưa ra trong vụ kiện các yêu sách chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông. Trong tháng 7, vụ kiện Trung Quốc đã chuyển qua một giai đoạn quan trọng với việc Tòa án Trọng tài Thường trực tại Hague (Hà Lan) mở phiên điều trần đầu tiên, kéo dài một tuần để nghe bên nguyên đơn là Philippines trình bày lập luận của mình. Vụ kiện Tòa Trọng tài theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) đã được Philippines khởi xướng vào tháng 1/2013, nhưng Trung Quốc từ chối tham gia. Cho đến khi phiên tòa lần này diễn ra, phía Trung Quốc vẫn chưa khẳng định có tham gia hay không. Bắc Kinh rất tự tin cho rằng tòa án không có thẩm quyền để xét xử vụ án trên. Tuy nhiên, việc Trung Quốc không tham gia phiên tòa không có nghĩa các thủ tục tố tụng sẽ tự động bị hủy bỏ.

Trong một tuyên bố lập trường được đưa ra ngày 7/12/2014, Trung Quốc lập luận rằng Tòa Trọng tài không có thẩm quyền đối với vấn đề này - tính hợp pháp của bản đồ "Đường 9 Đoạn" và các hoạt động của Trung Quốc ở Biển Đông - trong khi nhấn mạnh rằng tuyên bố lập trường này không nên được coi là một hình thức tham gia tố tụng. Phải chăng đây là chiến lược của Trung Quốc để đưa ra các lập luận một cách ít gây ồn ào nhất dù không tham gia tố tụng, và tránh những cáo buộc không thống nhất quan điểm không phải bên tham gia vụ kiện? Nếu Tòa trọng tài ra phán quyết không thực sự có thẩm quyền xét xử vụ kiện, Trung Quốc vẫn có những lựa chọn để tham gia tố tụng bất cứ lúc nào cho đến khi phiên tranh tụng cuối cùng khi các trọng tài viên thảo luận và đưa ra quyết định của họ.

Tuy nhiên, vào cuối phiên điều trần ngày 13/7/2015, Tòa án Thường trực đã ra thông cáo xác định rằng mặc dù Trung Quốc từ chối tham gia tranh tụng, nhưng Tòa án cho rằng các thông tin được Bắc Kinh công bố có hiệu lực như một lời "biện hộ" cho quan điểm của Trung Quốc theo đó đơn kiện của Philippines không nằm trong thẩm quyền xét xử của tòa án. Trên cơ sở đó, Tòa án cho biết sẽ sớm phán quyết về thẩm quyền thụ lý vụ kiện của mình, và trong mọi trường hợp, không muộn hơn cuối năm 2015.

Thông cáo trên đây của Tòa án Hague đã khiến Trung Quốc hết sức tức giận. Một phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã tái khẳng định rằng: "Trung Quốc sẽ không bao giờ chấp nhận bất kỳ giải pháp áp đặt nào hay một cách xử lý do một bên thứ ba đơn phương ấn định". Bất chấp các tuyên bố lập trường của Trung Quốc, ngày 21/7, trong một phát biểu được đánh giá là rất quan trọng vì thể hiện thái độ can dự tích cực của Mỹ vào hồ sơ Biển Đông, Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ đặc trách châu Á Daniel Russel đã cho rằng, nếu Tòa án Hague tuyên bố có thẩm quyền thụ lý vụ kiện của Philippines, rồi sau đó ra phán quyết về vụ kiện thì: "Cả Philippines lẫn Trung Quốc có nghĩa vụ tuân thủ tất cả các điều đã được quyết định... dù muốn hay không muốn".

Về lý thuyết, Trung Quốc có thể yêu cầu chuyển các thủ tục tố tụng ra Tòa Quốc tế về Luật Biển (ITLOS) hoặc Tòa án Công lý Quốc tế (ICJ). Cả ITLOS và ICJ có thể giải quyết tranh chấp giữa các quốc gia thành viên UNCLOS với điều kiện các vụ kiện được đưa ra dựa trên cơ sở của UNCLOS, và vẫn phải trải qua các thủ tục ban đầu liên quan đến thẩm quyền xét xử của tòa án. Trung Quốc thậm chí có "đại diện" trong bồi thẩm đoàn ở cả ITLOS và ICJ. Các thẩm phán này rõ ràng phải trung lập, nhưng vụ kiện có thể được thực hiện ở mức độ nào đó họ vẫn xem xét đến lợi ích của Trung Quốc. Tuy nhiên, việc Trung Quốc không tham gia trong các thủ tục tố tụng hiện nay chắc chắn sẽ không giúp nước này thúc đẩy lợi ích của mình.

Cho đến nay, Trung Quốc đã dựa vào tuyên bố lịch sử để bảo vệ lập trường đối với cái gọi là bản đồ "Đường 9 Đoạn", nhưng tuyên bố này là mập mờ khi không đưa ra phạm vi chính xác và liên tục bị các quốc gia khác phản đối. Đây chỉ có thể được coi là một chiến thuật trì hoãn để cải tạo, bồi đắp một số đảo có tính năng tranh chấp ở Biển Đông. Vụ kiện của Philippines tự nó không phải là một "thang thuốc chữa bách bệnh" cho cuộc xung đột ở Biển Đông, không giải quyết được tình trạng sở hữu những tính năng tranh chấp ở Biển Đông, bởi điều này nằm ngoài phạm vi của UNCLOS và do đó cũng nằm ngoài phạm vi của Tòa án Trọng tài. Cả hai sẽ giải quyết vấn đề phân định, bởi tuyên bố của Philippines đã được gọt dũa một cách cẩn thận để tránh rơi vào các nội dung Trung Quốc đã bảo lưu ở UNCLOS. Trường hợp này cũng không liên quan đến tất cả các quốc gia có yêu sách, đó là điều cần thiết để có một giải pháp liên kết tất cả các bên liên quan.

Trung Quốc sẽ phải nhận ra rằng lợi ích tốt nhất là tham gia vào một cơ chế giải quyết tranh chấp quốc tế để duy trì vị thế quốc tế của mình. Là một thành viên thường trực của Hội đồng bảo an Liên Hợp Quốc, và là một nước luôn có các thẩm phán trong ICJ và ITLOS, cũng như các toà án khác, Trung Quốc nên nêu cao tính gương mẫu bằng cách tin vào các diễn đàn giải quyết các tranh chấp quốc tế.

Tác giả là Tiến sĩ Luật Haryo Budi Nugroho, hiện công tác tại Bộ Ngoại giao Indonesia. Bài viết đăng trên "Jakarta toàn cầu."

Anh Thư (gt)

(Nghiên Cứu Biển Đông)

NEW YORK, New York (NV) – Ông Donald Trump là người giàu, thật giàu, nhưng quí vị thì không. Theo trang mạng MarketWatch.com, có một lý do hết sức đơn giản.

                                    Đại gia Donald Trump (phải). (Hình: AP/Scott Heppell)

Không phải do ông ấy chịu khó cày hơn quí vị. Không phải vì ông ấy thông minh hơn, ngầu hơn hay được thông tin tốt hơn. Không phải nhờ ông ấy biết nghệ thuật thương lượng trên thương trường. Không phải vì ông ấy có mơ ước lớn hơn ước mơ của quí vị. Không phải vì ông ấy là người “thắng cuộc” và quí vị là người “thua cuộc.”

Cũng không phải vì ông có một ông bố giàu có, còn quí vị thì không (mặc dù có được như vậy cũng đỡ nhiều lắm).

Ông Donald Trump là người rất giàu, nhưng quí vị thì không vì ông ấy biết một trong những bí mật lớn nhất để làm giàu, còn quí vị thì không.

Bí mật đó là gì? Chính là tiền của người khác.

Cách tốt nhất và bảo đảm nhất để kiếm tiền ngày nay là nắm được tiền của người khác và làm sao để nó sinh lợi cho quí vị. Đơn giản chỉ có như vậy.

Ông Trump vay hằng tỉ bạc từ các ngân hàng và dùng những số tiền ấy để xây những tòa nhà như Trump Tower, mở sòng bài Taj Mahal.

Trong sách của mình, ông Trump nói, vào đầu thập niên 1990 ông vay nợ hơn $9 tỷ.

Khi mọi sự không được như ý, các công ty của ông đều khai phá sản. Chuyện này xảy ra đến hai lần và các chủ nợ phải chịu ngậm đắng nuốt cay.

Sau đó ông Trump lại kiếm thêm tiền cũng từ các ngân hàng, các cổ đông.

Trong hai dịp khác nữa, các công ty của ông lại cũng khai phá sản. Cả chủ nợ lẫn giới đầu tư đều chịu thiệt.

Qua một Twitter gần đây, ông Trump tiết lộ: “Trong hàng trăm lần thương thảo làm ăn và giao dịch mua bán, tôi sử dụng đến luật phá sản một vài lần để có được những mặc cả tốt hơn. Không có gì riêng tư phải giấu diếm, chỉ là làm ăn thôi. Đây là công cụ kinh doanh rất thông dụng và hết sức hữu hiệu.”

Cứ làm như đại gia Trump, quí vị nắm phần cán, để người khác nắm phần lưỡi.

Học đại học ư? Coi chừng, quí vị có thể phải ôm món nợ học phí. Do luật lệ của nước Mỹ, món nợ đó hẳn sẽ ám ảnh quí vị hàng mấy năm trời.

Thay vì vậy, dùng thẻ tín dụng để trả tiền học rồi sau này khai phá sản vì nợ thẻ tín dụng có thể xóa sạch hết sau khi quí vị khai phá sản, miễn là ngân hàng không chứng minh được quí vị gian lận, mà việc này hiếm khi xảy ra, và như thế là quí vị có thể thong dong phủi tay bước đi.

Thuê nhà ư? Đừng dại. Kiếm mua một căn nhà với càng ít tiền cọc càng tốt. Khi thị trường địa ốc khởi sắc, quí vị nắm đằng cán, còn ngược lại thì quí vị trả chìa khóa nhà lại cho ngân hàng và lại thong dong phủi tay bước đi.

Phân nửa các tiểu bang ở Mỹ có luật “không được truy đòi” nên ngân hàng không được phép lè kè theo quí vị để đòi số nợ còn thiếu.

Nửa số tiểu bang còn lại chỉ làm như vậy khi nào quí vị có thật nhiều tiền.

Quí vị không cần xây thương xá như Trump Plaza để sống trên đồng tiền của người khác. Chỉ việc tích lũy nợ thẻ tín dụng rồi chuyển món nợ từ thẻ này sang thẻ khác. Chỉ việc trả tối thiểu hàng tháng đúng ngày đúng giờ là ngân hàng tiếp tục cho quí vị vay thêm.

Một điều tốt nữa: Quí vị vẫn có thể dành dụm trong khi cứ tiếp tục vay nợ và dùng tiền của người khác để sinh lợi cho quí vị.

Khi phải khai phá sản, tiền 401k và IRA của quí vị các chủ nợ không được đụng đến.

Tùy theo tiểu bang nơi sinh sống, quí vị có thể bảo vệ đồng tiền của quí vị. Ở Florida và Texas, quí có thể giữ lại căn nhà quí vị dùng để ở dù căn ấy trị giá đến $20 triệu và quí vị nợ thẻ tín dụng $50,000 nhưng ngân hang không được đụng đến căn nhà đó.

Vay $20,000 mỗi năm và đem đầu tư vào thị trường chứng khoán, dần dà quí vị sẽ có được $10 triệu nếu biết đầu tư đúng chỗ.

Quí vị lo lắng lúc về già không có tiền để tiêu ư? Cứ yên chí ôm món nợ nửa triệu bạc khi quí vị nằm xuống, chẳng lẽ ngân hang đào mồ lên đòi quí vị? Họ kiện ai đây?

Đã đến lúc quí vị cần khôn ngoan lên. Nếu quí vị muốn làm giàu, hãy chọn một "chapter" (chương sách) trong "Trump Book of Business." Nhưng đáng đồng tiền bát gạo nhất là Chapter 11, tức luật khai phá sản Chương 11. (TP)

(Người Việt)


(Phóng sự của ARD / đài truyền hình nhà nước Đức)

"Thiên hạ xưa nay, tan lâu rồi hợp, hợp lâu rồi lại tan" đó là câu người Trung Quốc viết trong Tam Quốc Chí hàng trăm năm về trước nhưng có thể áp dụng cho tất cả các cường quốc đã, đang và sẽ tồn tại trên thế giới này. Từ thời Ai Cập cổ đại tới La Mã, đế quốc Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Pháp, Anh và sau này là Liên Xô, Mỹ và kể cả Trung Quốc sau này, sẽ không bao giờ có nước nào thoát khỏi số phận ấy. Một điểm chung cho các cường quốc ấy đều hợp khi có nền kinh tế thịnh vượng và suy khi xã hội mất đi giá trị sống, con số những người ở cảnh khốn cùng tăng cao.

Thời điểm phóng sự này ra đời là 2 năm sau khi Obama được bầu lên làm tổng thống, tất nhiên có nhiều thứ đã khác. Những con số do chính quyền Obama đưa ra với nhiều người, kể cả người Mỹ, không đáng tin cậy. Con số chính thức về thất nghiệp hiện nay ở mốc 5,5%, thấp nhất kể từ năm 2008, thời điểm cao nhất vào năm 2010 khoảng 10%, thực tế cao hơn rất nhiều (Theo „Bureau of Labor Statistics“ thất nghiệp tới tháng giêng năm 2015 ở mốc 11,2%, cao gấp hai lần con số của chính phủ Mỹ đưa ra).

Một con số đáng chú ý khác là những người không có việc làm, không đi tìm việc và không có trong bất cứ thống kê nào của nhà nước, vào tháng 12 năm 2014 ở mốc 93,5 triệu. Nguyên nhân vì họ thuộc vào diện những người chắc chắn sẽ không được nhận bất cứ sự hỗ trợ nào của nhà nước, cũng không thể nào tìm được việc làm nên họ không đăng ký, tuy vậy cũng có thể là những người ở nhà làm nội trợ (nguồn: http://www.bls.gov/news.release/empsit.t16.htm) và trong danh sách những người tìm việc sẽ không còn tên của họ. Thêm vào đó là số người làm việc ít giờ trong ngày, thu nhập rất thấp không đủ sống cũng không được tính. Theo con số của một vài chuyên gia hoặc tổ chức thì thất nghiệp ở Mỹ hiện nay tối thiểu ở mốc trên 20%, thậm chí có thể lên tới 30%, tức là nước Mỹ đang ở thời điểm tương tự thập niên 193x (Thông tin từ trang "Shadow Government Statistics" hiện nay đưa ra con số khoảng 22%.).

Con số từ phía chính phủ Mỹ đưa ra thực tế dựa vào cuộc điều tra hàng tháng trên 60 ngàn gia đình về việc làm, cuộc sống và từ đó họ tính tỷ lệ cho cả nước Mỹ. Tương tự thống kê về các công ty, tập đoàn cũng chỉ dựa trên khoảng 150 ngàn doanh nghiệp để áp đặt cho cả nước. Những con số ấy có chính xác hay không có thể nhận thấy qua con số những người nhận Food Stamp đã vượt mốc 50 triệu từ đầu năm nay.

Nói là nước Mỹ hay cường quốc nào đó sụp đổ không có nghĩa nước MỸ sẽ dứt khoát có nội chiến, chia năm sẻ bảy hay nghèo đói như các nước trong thế giới thứ ba, mà có thể họ chuyển mình từ một nước hoàn toàn tự do trong kinh tế thị trường sang có nhà nước giám sát. Từ chỗ tư nhân tranh nhau để moi từng đồng của người nghèo nhà nước sẽ hỗ trợ giúp đỡ để người dân bớt gánh nặng. Đó là những gì thực tế đang diễn ra tại Mỹ. Ngày hôm nay để có được bảo hiểm sức khỏe toàn dân, ông Obama đã phải trả giá bằng sự nghiệp của chính mình. Có thể 30 năm hay 50 năm sau ông sẽ được vinh danh vì những điều đã và đang làm được ngày hôm nay. Đáng tiếc ở Mỹ truyền thông quá mạnh, giới chủ quá giàu nên có nhiều việc vượt quá sức nên ông Obama đã không làm được như nhiều người chờ đợi.

(Blog Karel Phùng)

 
Top ↑ Copyright © 2010. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Welcome to Tin Tức Hàng Ngày