VANEWS
Tin Cập Nhật :
Bài Mới

Đăng bởi Trung Lập on Thứ Bảy, ngày 13 tháng 2 năm 2016 | 13.2.16

Một cách tiếp cận song phương cũng tốt. Khi phán quyết của Tòa được đưa ra và nếu nó có lợi cho chúng tôi, tôi nghĩ chúng tôi nên bắt đầu.

The Straits Times ngày 13/2 dẫn lời Ngoại trưởng Philippines Albert del Rosario cho biết, Philippines có thể xem xét đàm phán song phương với Trung Quốc để giải quyết tranh chấp trên Biển Đông, nhưng chỉ khi nào Manila thắng kiện trong vụ kiện Trung Quốc áp dụng, giải thích sai Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS) ra Tòa Trọng tài Thường trực (PCA).

                          Ngoại trưởng Philippines Albert del Rosario, ảnh: cnnphilippines.com.

Trung Quốc cho đến nay vẫn cứ từ chối tham dự và công nhận phán quyết của PCA và khăng khăng lập trường đòi đàm phán song phương, trực tiếp với từng bên yêu sách. Ngoại trưởng Rosario, người sắp nghỉ hưu trước thời hạn vì lý do sức khỏe, cho biết, rất có thể PCA sẽ ra phán quyết trước tháng Năm tới.

"Một cách tiếp cận song phương cũng tốt. Khi phán quyết của Tòa được đưa ra và nếu nó có lợi cho chúng tôi, tôi nghĩ chúng tôi nên bắt đầu đàm phán song phương, vì chúng tôi đã có một nền tảng mà mình có thể kiên trì tiếp cận trên bàn đàm phán. Nếu phán quyết không có lợi cho chúng tôi, thì họ sẽ tiếp cận chúng tôi", ông Rosario nói.

Tổng thống Mỹ Barack Obama sẽ có thông điệp cứng rắn với Trung Quốc trong Hội nghị Thượng đỉnh Hoa Kỳ - ASEAN vào ngày 15, 16/2 này. Ông Obama sẽ nhấn mạnh, mọi tranh chấp ở Biển Đông phải được giải quyết một cách hòa bình, không thể để nước lớn bắt nạt nước nhỏ.

Hồng Thủy

(Giáo Dục)

Đến ĐB Quốc hội mà còn “chạy là bình thường” thì đúng là “cái gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng rất nhiều tiền” đang hiện hữu. Một khi Đại biểu Quốc hội mà “có tiền là chạy được”, đến khi đạt được mục đích, tránh sao khỏi tâm lý ít nhất là “hoàn vốn”?!


(Minh họa: Ngọc Diệp)
                                                                   (Minh họa: Ngọc Diệp)

Chỉ đầu năm 2016, chúng ta đã và sẽ thực hiện 2 sự kiện trọng đại, có tính quyết định vận mệnh của đất nước không chỉ trong vòng 5 năm tới mà còn cả những năm sau này.

Đó là Đại hội Đảng XII (vừa kết thúc) và cuộc bầu cử Đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp sắp tới.

Nếu Đại hội là chiến lược về sự lãnh đạo của Đảng thì Quốc hội là cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Do đó, nhân sự của Ban chấp hành Trung ương Đảng quan trọng bao nhiêu thì nhân sự của Quốc hội cũng quan trọng không kém.

Về nhân sự Đảng, có thể còn có những ý kiến khác nhau nhưng về cơ bản, Đại hội đã bầu được một Ban chấp hành Trung ương tốt nhất, với những đòi hỏi rất khắt khe. Đặc biệt, 19 gương mặt trong Bộ Chính trị là những đại biểu ưu tú nhất hiện nay của Đảng.

Đối với Quốc hội, việc đặt chất lượng đại biểu lên hàng đầu không chỉ là để thực hiện Nghị quyết của Đại hội Đảng XII mà còn là nguyện vọng của cử tri cả nước.

Nhìn thẳng vào sự thật mà nói, dù chất lượng Đại biểu Quốc hội nhiệm kỳ vừa qua về cơ bản là tốt, đáp ứng được nguyện vọng của nhân dân, làm tốt trách nhiệm của mình, có tới 3 đại diện (đều là nữ) thuộc Quốc hội được Đại hội tín nhiệm bầu vào Bộ Chính trị thì cũng còn có một số đại biểu chưa đạt chất lượng là đại diện của cử tri, chưa xứng đáng với vai trò thành viên của cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất.

Thậm chí, có những trường hợp gian dối trong kê khai lý lịch, tham ô, tham nhũng, vi phạm pháp luật và cả những phát ngôn hồ đồ, thiếu thận trọng, thiếu suy nghĩ, thiếu cả văn hóa tối thiểu.

Không phải vô cớ mà trong cuộc thảo luận tại tổ ngày 5/11/2014 về Luật Bầu cử, Đại biểu Trương Trọng Nghĩa (TP Hồ Chí Minh) đề xuất Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân nên cụ thể hoá tiêu chuẩn đã được ghi trong Hiến pháp. Ứng viên phải có đầy đủ hồ sơ khi tham gia ứng cử và lý lịch tư pháp. Đặc biệt trong giấy khám sức khoẻ cần có cả trắc nghiệm về thần kinh, tâm lý.

Còn ĐB Trần Du Lịch (TP Hồ Chí Minh) thốt lên đầy chua chát: “Ai cũng làm đơn ứng cử được, thậm chí một người mới từ bệnh viện tâm thần xuất viện cũng ứng cử được” - (Báo Dân trí, bài “Ứng viên đại biểu Quốc hội phải được khám sức khỏe... tâm thần?”).

Song, một điều còn đáng lo ngại hơn cả bệnh “tâm thần”, đó là “chạy” vào Quốc hội.

Trả lời phỏng vấn báo Infonet của Bộ Thông tin & Truyền thông ngày 9/2 vừa qua, bài “Ông Lê Văn Cuông: "Nếu thu mình trong vỏ lợi ích thì làm ĐBQH sao được!", vị ĐB Quốc hội hai nhiệm kỳ XI, XII, đoàn ĐBQH Thanh Hóa đã thẳng thắn: “Bây giờ chạy vào Quốc hội là bình thường, có tiền là chạy được, có quan hệ thân là chạy được. Chạy vào đó để hưởng lợi, để đánh bóng thương hiệu thôi chứ không phải chạy vào đó là vì nước, vì dân”.

Đến ĐB Quốc hội mà còn “chạy là bình thường” thì đúng là “cái gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng rất nhiều tiền” đang hiện hữu.

Một khi Đại biểu Quốc hội mà “có tiền là chạy được” thì khi đạt được mục đích, tránh sao khỏi tâm lý ít nhất là “hoàn vốn”?!

Bùi Hoàng Tám

(Dân trí) 


Đề tài gia đình Tổng thống VNCH Ngô Đình Diệm là câu chuyện không bao giờ có hồi kết. Ngay sau khi ông Diệm bị lật đổ, báo chí Sài Gòn đã khai thác vô số câu chuyện “cung đình” mà nguồn tin chủ yếu là đồn đãi và thêm thắt, một phần từ những người vốn oán ghét và bất mãn chế độ ông Diệm. Nhưng lịch sử là sự thật. Làm lịch sử là đi tìm sự thật. Quyển “Finding the Dragon Lady: The Mystery of Vietnam's Madame Nhu” của Monique Brinson Demery là một trong những tài liệu như vậy. Là một trong những người hiếm hoi được phỏng vấn trực tiếp bà Nhu trong những năm bà sống ẩn dật, Monique đã dày công đi tìm sử liệu để cho thấy một chân dung nhìn gần và nhìn rõ hơn của bà đầm thép Việt Nam, người đàn bà VN thời hiện đại đầu tiên và duy nhất cho đến thời điểm này biết làm chính trị, người đàn bà VN đầu tiên và duy nhất cho đến thời điểm này có thể góp phần tạo nên một vương triều và cũng là một phần nguyên nhân khiến vương triều ấy sụp đổ. Bản lĩnh chính trị trong một bà Nhu dữ dội một cách đặc biệt và hiếm thấy là điều không thể phủ nhận. Bà lật đổ không chút khoan nhượng những quan niệm truyền thống về vai trò nữ giới trong xã hội lẫn chính trường, ở thời điểm mà chính trường thế giới gần như hoàn toàn vắng bóng nữ giới. Không ai có thể phủ nhận tinh thần ái quốc dữ dội của bà, cũng như chế độ ông Diệm nói chung. Từng bị bôi bẩn và khinh ghét nhưng không chế độ nào có thể để lại nhiều di sản văn hóa khổng lồ bằng thời ông Diệm. Cũng không có chế độ nào trong sạch bằng chế độ ông Diệm. Từng bị dè bỉu và khinh khi nhưng bà Nhu vẫn là người đàn bà Việt Nam thời hiện đại duy nhất cho đến thời điểm này luôn đủ sức hấp dẫn dữ dội để đọc và viết về bà.


Sự mạnh mẽ kinh khủng của bà mà không bất kỳ nhân vật nam giới nào đủ sức ngăn chặn, kể cả những tay lão luyện nghề chính trị từ Mỹ sang, đã trở thành một phần nguyên nhân mang lại bi kịch cho chế độ. Tuy nhiên, bà đầm thép Ngô Đình Nhu có lỗi chứ không có tội. Như phần cuối quyển sách đã viết: “Rốt cuộc, bà Nhu đúng về nhiều chuyện mà bà không bao giờ nhận được lời khen. Bà đúng khi nói rằng hàng triệu đôla đổ vào Nam VN gây tổn hại cũng nhiều như giúp ích trong cuộc chiến chống cộng sản. Sự “Mỹ hóa” Việt Nam Cộng hòa đã khiến nhiều người quốc gia hướng đến cộng sản… Về việc cộng sản “đầu độc” các tín đồ Phật giáo – chà, bà cũng lại đúng về chuyện đó… Bằng cách loại bỏ ông Diệm, người Mỹ hình như đã mắc mưu cộng sản… Bà Nhu cũng buộc tội báo chí đã bị cộng sản “đầu độc”, và một lần nữa bà đúng… Những lời từ biệt của bà Nhu tại buổi họp báo ở Beverly Wilshire (vào những ngày cuối cùng của chế độ ông Diệm) – “Tôi có thể nói trước với các bạn rằng câu chuyện ở Việt Nam chỉ mới bắt đầu” – cũng trở thành sự thật (trang 306-307, “Madam Nhu, Trần Lệ Xuân, Quyền lực Bà Rồng”, bản dịch của Mai Sơn, NXB Hội Nhà Văn).


Tác giả Monique đã viết một quyển sách tuyệt vời. Bà làm đúng chức trách của người viết sử: trình bày sự kiện lịch sử mà không “đánh giá”. Việc ấy là của độc giả. Khen ngợi hoặc chê bai cũng là quyền của độc giả. Tuy nhiên, chỉ trích một nhân vật lịch sử mà nhìn bằng cặp mắt định kiến mù lòa hoặc lăng mạ theo quán tính trong khi thậm chí quyển sách còn chưa đọc qua thì đó không phải là thái độ của kẻ có hiểu biết. Ít nhất muốn “sỉ nhục” một người như bà Nhu thì kiến thức lẫn trình độ phải cao hơn bà ấy, người từng “càn quét” hết giảng đường đại học này đến các diễn đàn chính trị khác khắp nước Mỹ bằng những bài diễn văn dữ dội mà chẳng cần ai soạn giùm.

Mạnh Kim

(FB Mạnh Kim)



Từ đầu tháng 2 đến nay, một số luật sư, nhà hoạt động xã hội dân sự Việt Nam đã thông báo trên Facebook về kế hoạch ứng cử vào nghị trường Quốc Hội. Ghi nhận của phóng viên SBTN tại Sài Gòn với nhà báo Phạm Chí Dũng - Chủ tịch Hội Nhà Báo Độc Lập VN, và bác sĩ Đinh Đức Long - một thầy thuốc gắn bó lâu nay của chương trình thăm khám sức khỏe Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa, tại Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn. Cả hai vị đều cho rằng cần cổ võ chuyện tự ứng cử, bởi tự do – dân chủ chưa bao giờ là món quà được tặng không.



(SBTN)

Bà Suu Kyi bị dọa ám sát, cảnh sát tăng cường an ninh cho bà - Ảnh: AFP
                      Bà Suu Kyi bị dọa ám sát, cảnh sát tăng cường an ninh cho bà - Ảnh: AFP

Cảnh sát Myanmar điều động một đội đặc nhiệm bảo vệ bà Aung San Suu Kyi sau khi có đe dọa giết nhà lãnh đạo của đảng đối lập này.

Một lãnh đạo của cảnh sát Myanmar nói với BBC rằng một đội đặc nhiệm đã được điều động bám sát bà Suu Kyi để bảo đảm sự an toàn cho nữ lãnh đạo của NLD, đảng đã giành chiến thắng lớn trong cuộc bầu cử hồi tháng 11.2015 vì có lời đe dọa giết bà.

Một người đàn ông được nói là đã đưa ra lời đe dọa trên trang Facbook “Mr Ye Lwin Myint” mà theo cảnh sát Myanmar là lời đe doạ "nghiêm trọng". Kẻ mưu sát “Mr Ye Lwin Myint” muốn ám hại bà Suu Kyi vì không muốn bà trở thành tổng thống của Myanmar dù rằng hiến pháp hiện hành không cho bà quyền này.

“Mr Ye Lwin Myint” không đề cập đến tên của bà Suu Kyi trong lời đe dọa nhưng nói sẽ bắn bất kỳ người nào muốn thay đổi hiến pháp, điều mà NLD và bà Suu Kyi muốn làm để mở đường cho nữ lãnh đạo 70 tuổi này có thể trở thành tổng thống của Myanmar. Người đàn ông này còn đăng rất nhiều hình ảnh của mình, tay cầm một khẩu súng trường.

“Tôi đã chỉ đạo cảnh sát địa phương phải đảm bảo an ninh cho bà khi nhìn thấy lời đe dọa. Chúng tôi không cho phép bất kỳ chuyện gì xảy ra đối với một người như bà ấy”, lãnh đạo cảnh sát nói trên nói với BBC.

Đây là lần đầu tiên cảnh sát Myanmar điều động đội cảnh vệ đặc biệt bảo vệ một lãnh đạo của đảng chính trị. Ngoài đội đặc nhiệm của cảnh sát, NLD cũng có nhóm bảo vệ đối với bà Suu Kyi, người đã từng đoạt giải Nobel Hòa bình.

Cha của bà, vị anh hùng dân tộc Aung San từng bị ám sát vài tháng trước khi Myanmar tuyên bố độc lập hồi năm 1947. Quốc hội Myanmar đang chuẩn bị lựa chọn tổng thống tiếp theo cho quốc gia này vào giữa tháng 3.2016.

Minh Quang

(Thanh Niên)

Giáo sư Nguyễn Đăng Dung giảng về bầu cử toàn cầu. Ảnh: HM
                             Giáo sư Nguyễn Đăng Dung giảng về bầu cử toàn cầu. Ảnh: HM

Nói chuyện bầu cử, nhớ những năm 1980 ở Đồng Xa và Thành Công, tôi từng tham gia vài lần. Thấy kèn trống tí toét, cờ xí rợp trời, loa ông ổng kêu bà con trong xóm đi bầu. Ra khu bầu cử, thấy danh sách khoảng chục người gì đó, chẳng biết họ làm gì, ở đâu. Thấy chị nào xinh xinh anh Cua chọn, bác nào đeo kính vẻ trí thức cũng không gạch. Còn ông nào thuộc thành phần cơ cấu công nông là mình xóa luôn.

Đến giờ mình không nhớ đó là bầu cử Quốc hội hay HĐ Nhân dân. Kể từ thời đó, đi làm xa, chẳng nhớ bầu cử lần nào nữa. Nếu hồi đó thấy ông Quang A có chương trình hành động rõ ràng, chưa có điều kiện tham nhũng, chắc anh Cua sẽ không gạch.

Dường như người Việt thờ ơ với bầu cử nhất là bầu cử vào quốc hội. Nhiều gia đình bận, nhờ đại điện đi bầu, muốn gạch ai thì gạch.

Lại thêm mấy ông mặt trận thổi vào là đảng ủy chỉ thị năm nay bầu cho anh này, chị kia, người đi bầu chẳng biết mặt “cái” ông do trên đưa về là ai, có chương trình tranh cử ra sao, có tác dụng gì với địa phương, thế mà cứ thế ủng hộ cho người ta trúng cử.

Ngày 29-1-2016, mình được mời tới khách sạn Lake Side (Ngọc Khánh, Hà Nội) để giúp các bạn trẻ từ khắp 3 miền dự lớp tập huấn về quyền bầu cử. Phần Tổng Cua nói về bầu cử bên Mỹ dù y chưa bỏ phiếu bao giờ.

Vào sảnh khách sạn hỏi lễ tân các cháu chỉ, bác lên cầu thang tầng hai, có bảng hiệu “Sẵn sàng làm chuyện ấy”. Mình rụt rè không dám lên tưởng bị lôi ra làm massage hay vật thí nghiệm kiểu ở tuổi O60 lần đầu làm chuyện ấy nó sẽ ra sao. Nhưng mấy cháu gái trẻ măng giục, bác lên đi, không sao đâu, trên đó toàn các em trẻ đẹp.

Đã đâm lao phải theo lao, lên tầng hai, vào lớp toàn các bạn trẻ nghe cô Thu Hà của “Trung tâm giáo dục và nâng cao năng lực cho phụ nữ” đang giải thích “làm chuyện ấy” một cách chuyên nghiệp. Hỏi ra mới biết đó chính là lớp huấn luyện về bầu cử. Nhiều bạn qua tuổi trưởng thành nhưng chưa đi bầu cử bao giờ.

Biển hiệu trong khách sạn Lake Side. Ảnh: HM
                                           Biển hiệu trong khách sạn Lake Side. Ảnh: HM

Giáo sư Nguyễn Đăng Dung giới thiệu tổng quan về bầu cử tại Việt Nam và thế giới rất thú vị, có nhiều thông tin. Ai cũng biết bầu cử là hình thức quan trọng bậc nhất và cũng là dễ làm nhất để nhân dân chứng tỏ quyền lực nhà nước thuộc về mình thông qua lá phiếu. Mỗi kỳ bầu cử cần tìm ra người và chính sách phù hợp với mong muốn của dân. Và đó cũng là dịp dân sửa chữa sai lầm chót bầu cho những ông ngồi nhầm ghế, kiểu nghị thần thơ thay vì nghị vì dân, có thể thay chính quyền bằng lá phiếu dân chủ mà không cần đổ máu.

Tại Mỹ, mỗi lần bầu cử nghị sỹ quốc hội (2 năm một lần), thượng nghị sỹ (6 năm một lần) và tổng thống (4 năm một lần) là dịp để dân “lật đổ” chính phủ một cách hòa bình. Với khoảng thời gian 2-4-6 năm thì việc thay máu một chính quyền được thực hiện một cách ôn hòa, chuyển giao quyền lực êm thấm, không gây ra sốc.

Các bạn trẻ dự lớp tập huấn tự tìm hiểu trên internet về hệ thống bầu cử bên Mỹ và trình bày những hiểu biết của từng nhóm. Có nhóm trình bày như từng đi bầu cử bên Mỹ dù trong lớp chỉ có vài người từng đi du lịch. Dù hệ thống bầu cử của Mỹ khá phức tạp nhưng luật “the winner takes all  – được ăn cả ngã về không” sẽ giúp cho ứng viên mạnh mới có thể thắng được trên chính trường.

Dự lớp tập huấn có một đại biểu từng là ứng viên tự do ứng cử vào Quốc hội Việt Nam. Anh cũng qua được vài vòng sơ tuyển nhưng cuối cùng thua. Anh kể chuyện bắn đạn thật ở trường bắn. Khi xạ thủ bắn xong và báo an, người báo bia sẽ hô, trúng vòng 10, vòng 8 hay trượt. Nghĩa là kết quả phụ thuộc rất nhiều vào ông báo bia. Bầu cử mà không có hệ thống kiểm phiếu điện tử dễ bị “cơ cấu cứng”, trên đưa ứng viên về, kiểu gì cũng trúng.

Kiểu ứng viên theo cơ chế đảng cử dân bầu và “cứng – mềm” không còn sức cạnh tranh gay gắt trên chính trường. Chưa bầu cử Quốc hội đã biết người chủ tịch là ai rồi thì còn đâu là phiếu có giá trị. Dân chúng chán không đi bầu không phải là lỗi của dân trí.

Cô Thu Hà và lớp học. Ảnh: HM
                                                       Cô Thu Hà và lớp học. Ảnh: HM

Đề tài bầu cử sẽ còn bàn thảo nhiều trên Hiệu Minh Blog. Kết thúc entry ngắn, tôi nhớ đã đọc cuốn sách “Bức xúc không làm ta vô can” của anh Đặng Hoàng Giang lan man về nhiều đề tài. Anh có nói về vẻ đẹp của người chạy marathon về chót vì họ cố gắng tới tột bậc để giữ lời hứa, đã tham gia thì phải về tới đích dù là sau cùng khi người dự, người tổ chức đã ra về từ lâu.

Anh còn kể về chuyện một cậu bé da đen tên là Ruby 6 tuổi ở bang New Orleans tới trường trong sự khinh miệt của người da trắng. Bị tẩy chay, bị đe dọa “Tao sẽ đầu độc mày, tao sẽ tìm được cách”, ngồi lớp một mình, một cô, ngày này qua ngày khác, Ruby bền bỉ theo học.

“Em không khóc, không thút thít. Em chỉ rảo bước như một người lính bé nhỏ”, một cảnh sát liên bang nhớ lại thuở đó vào những năm đầu 1960. Rubby lên lớp 2, lên lớp 3 và tốt nghiệp tiểu học như một điều kỳ diệu.

Sự phân biệt chủng tộc đã dần kết thúc bởi có những cậu bé da đen và cộng đồng bên cạnh em Ruby. Có những phụ nữ như Rosa Parks dám ngồi xe bus với dân da trắng mà không hề tỏ ra sợ hãi. Vượt lên nỗi sợ hãi như họ mới làm nên sự thay đổi về mầu da.

Mới đây có tin tiến sỹ Nguyễn Quang A có ý định ra ứng cử vào Quốc hội. Cô bạn ảo Ngọc Anh tới nhà anh Quang A chơi tết, chụp bằng được một cái ảnh và khoe như chụp với sao.

Anh Quang A và chị Ngọc Anh. Ảnh do chị Ngọc Anh gửi.
                                   Anh Quang A và chị Ngọc Anh. Ảnh do chị Ngọc Anh gửi.

Đó là tin mừng dù ông không phải là đảng viên, không thuộc cơ cấu cứng hay mềm, không tổ chức nào giới thiệu. Quyền ứng cử và bầu cử được hiến định mà ít người biết được. Vì thế sự kiện Nguyễn Quang A mới gây sốc trên mạng ảo.

Một xã hội thực sự dân chủ thì việc một người như tiến sỹ Quang A ra tranh cử không có gì đáng phải bàn. Nhưng trong một bối cảnh có sự phân biệt tựa như phân biệt chủng tộc bên Mỹ cách đây hàng thế kỷ, không phải người của đảng sẽ không được giữ một trọng trách nào, một người tự do ứng cử vào quốc hội lại gây sốc giống như cậu bé Ruby tới trường một mình trong một xã hội mà người da trắng nói gì cũng đúng.

Anh Đặng Hoàng Giang có lời kết về sự chờ đợi sự xuất hiện thần kỳ như Lý Quang Diệu biến Singapore thành rồng, một Martin Luther Kinh thay đổi nước Mỹ, nếu không có Ruby hay những người chạy marathon về chót là những người bình thường đóng góp việc nhỏ để làm nên chuyện lớn.

Nhìn trong lớp học toàn các bạn trẻ đã qua tuổi bầu cử (18++) thế mà ít người từng đi bỏ phiếu. Dường như lớp học đã thổi lửa cho người dự cần phải hoàn thành trách nhiệm công dân trong những kỳ bầu cử tới.

Rất nhiều người làm chuyện đó lần đầu. Ảnh: HM
                                         Rất nhiều người làm chuyện đó lần đầu. Ảnh: HM

Thử hỏi trong hàng ngàn bạn đọc trong hang Cua có bao giờ bạn làm đủ bổn phận công dân bằng lá phiếu hoặc đứng ra tự ứng cử như anh Quang A. Đừng trách “Thể chế này nó thế”, thấy lãnh đạo nào đó ngu dốt, tham lam và độc ác trèo lên ghế cao thì hãy xem bản thân đã làm gì để thay đổi. Làm như anh Cua bỏ phiếu hết sức cảm tính thì sẽ có đại biểu quốc hội kiểu thần thơ, rau muống hay IQ cao làm đường cao tốc.

Tiến sỹ Quang A “lần đầu làm chuyện đó”, thế còn bạn đã nghĩ bao giờ chưa. Hay đó chỉ là chuyện của ông A và hệ thống sinh ra ông X thì đừng có trách tiến sỹ A trong khi mình đã trưởng thành mà vẫn chưa “sẵn sàng làm chuyện ấy”.

Hiệu Minh. 13-2-2016

(Blog Hiệu Minh)
 
Top ↑ Copyright © 2010. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Welcome to Tin Tức Hàng Ngày