Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV Nạn đầu độc Virus lạ lan rộng: Tứ trụ Việt Nam bắt buộc thử máu hàng ngày

Đánh bạc triệu USD: Hàng tháng phải chung chi cho Vợ Trần Đại Quang $100 ngàn



Đánh bạc triệu USD: Hàng tháng phải chung chi cho Vợ Trần Đại Quang $100 ngàn



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

Ông Nguyễn Thành Tài và không phải ‘câu chuyện dậu đổ bìm leo’


Ông Nguyễn Thành Tài, cựu phó chủ tịch UBND TP.HCM đã ‘ngã ngựa’. Bài viết này không phải nhân cớ sự đó để ‘dậu đổ bìm leo’; vì trong chuyện thủ tục xin giấy phép dự án quảng cáo ngoài trời (mà bài viết này đề cập), ở Sài Gòn vẫn đang có nhiều Nguyễn Thành Tài, Lê Thanh Hải khác…

Ông Nguyễn Thành Tài. Ảnh: VNN
Ông Nguyễn Thành Tài không bị khởi tố ở nhóm tội danh liên quan tham nhũng, mà bị khởi tố ở Điều 219 “Tội vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí”, thuộc Mục 3 “Các tội phạm khác xâm phạm trật tự quản lý kinh tế” của Bộ Luật Hình sự 2015. Nôm na, là các tài sản có được từ nhũng nhiễu của ông Nguyễn Thành Tài vẫn khó bị pháp luật động đến. [*]

Thân tín của ông Lê Thanh Hải

Ngày 18-5-2001, Hội đồng Nhân dân (HĐND) TP.HCM khoá VI đã triệu tập phiên họp bất thường, chủ yếu để bầu bổ sung một số chức danh của UBND TP. Có 78/85 đại biểu đã có mặt tại kỳ họp.

Hội nghị đã biểu quyết chấp thuận đơn xin từ nhiệm của Chủ tịch UBND TP Võ Viết Thanh, Phó chủ tịch UBND TP Phạm Phương Thảo (để tập trung cho chức vụ Trưởng Ban Văn hóa - Tư tưởng Thành uỷ) và Phó chủ tịch UBND TP Trần Ngọc Côn (nghỉ hưu, ông Côn nguyên là giám đốc Sở Công nghiệp TP).

Ông Lê Thanh Hải (51 tuổi), Ủy viên TƯ Đảng, Ủy viên Ban Thường vụ Thành uỷ, Phó chủ tịch thường trực UBND TP, đã được bầu làm Chủ tịch UBND TP.HCM nhiệm kỳ 1999-2004, với đa số phiếu của đại biểu có mặt. Ông Hải là ứng viên duy nhất để bầu chức vụ này, không đại biểu HĐND TP nào tự ứng cử, hoặc đề cử thêm ứng viên khác.

Sau khi trúng cử, Chủ tịch Lê Thanh Hải đã giới thiệu 3 đại biểu vào chức danh Phó chủ tịch UBND TP là ông Mai Quốc Bình (50 tuổi, Thành uỷ viên, TS quản trị kinh doanh); bà Huỳnh Thị Nhân (49 tuổi, Thành uỷ viên, cử nhân luật, cử nhân chính trị, cử nhân kinh tế, Giám đốc Sở Tài chính - Vật giá) và ông Nguyễn Thành Tài (49 tuổi, Thành uỷ viên, cử nhân kinh tế, cử nhân ngữ văn, Chánh văn phòng UBND TP).

Trong danh sách đại biểu hội đồng nhân dân TPHCM, khóa VII, nhiệm kỳ 2004 – 2009, không thấy có tên ông Nguyễn Thành Tài [http://bit.ly/2PsGBWm]. Khóa trước đó cũng không thấy tên ông. Trang điện tử Sở Nội vụ TP.HCM không thiết kế phần tìm kiếm, nên rất khó khăn khi tìm hiểu về lý lịch chính trị của ông Nguyễn Thành Tài [http://www.sonoivu.hochiminhcity.gov.vn].

Thuận mua thì vừa bán…

Với những công ty quảng cáo ngoài trời, thì để xin được giấy phép quảng cáo dựng bảng trên địa bàn TP.HCM dưới thời ông Nguyễn Thành Tài làm phó chủ tịch UBND TP.HCM, coi như rất dễ dàng, vì chỉ cần ‘bì thư theo đúng khung giá’ (thường bì thư được tính bằng ngoại tệ, không sử dụng tiền Việt hay chuyển khoản!) là mọi chuyện xong xuôi.

Có thể nhận ra rất rõ điều đó khi khu vực quanh chợ Bến Thành (thời gian chưa thực hiện đào bới của dự án metro), rất nhiều bảng quảng cáo ngoài trời được dựng, và tất cả đều không hề có bộ thủ tục hồ sơ về giấy phép đúng theo quy định. Sở dĩ dám nói chắc như vậy vì theo các văn bản pháp quy về quảng cáo ngoài trời, thì nguyên tắc là khu vực này không được dựng bảng quảng cáo ngoài trời. [tham khảo Quyết định 108/2002/QĐ-UB, http://bit.ly/2Pt3qZK]

Đơn giá thuê treo bảng quảng cáo ngoài trời ở khu vòng xoay Quách Thị Trang trước chợ Bến Thành thời điểm từ năm 2005 đến 2010, với kích cở bảng 120m2 (8x15m) có giá đến 220 ngàn USD/ năm. Ông Năm H., là doanh nghiệp từng làm mưa, làm gió về bảng quảng cáo ngoài trời khu vực chợ Bến Thành, thời ông Nguyễn Thành Tài còn là quan chức.

Ông Nguyễn Thành Tài từng chuyên trách quản lý về quảng cáo ngoài trời hồi ông còn làm ở Sở Văn hóa, Thông tin TP.HCM.

Thập niên 90 của thế kỷ trước, người viết có thời gian được phân công theo dõi mảng văn hóa – xã hội nên được ít nhiều biết về ông Nguyễn Thành Tài; lúc đó hay gọi thân mật là ‘anh Tư Huy’. Số là người viết bắt đầu biết đến ông Tài là nhờ đi làm tin về nhà văn Trúc Phương chuyển công tác từ tỉnh Vĩnh Long lên Sài Gòn, với chức trưởng phòng ở Sở Văn hóa, Thông tin TP.HCM. Khi ấy phó phòng là ông Nguyễn Thành Tài, và thời gian ngắn sau đó ông Tài được phân công là Người Phát Ngôn của TP.HCM.

Nhà văn Trúc Phương có họ tên đầy đủ là Nguyễn Trúc Phương, dân xứ Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long. Thời sinh viên, người viết được đọc nhiều tác phẩm văn phong mượt mà của tác giả Trúc Phương, như: Cây sầu đâu sinh đôi (tiểu thuyết)1985; Bóng biển (tiểu thuyết) 1985; Bên dòng sông thơ mộng (tiểu thuyết) 1986; Bình minh trong đêm (tiểu thuyết)1986; Cây bời lời bông trắng (tiểu thuyết) 1987… Do đó khi nhận tin ông từ Vĩnh Long chuyển công tác lên Sở Văn hóa, Thông tin TP.HCM, người viết nhanh chóng ‘làm quen’.

Khi ấy cấp phó của nhà văn Trúc Phương là ông Nguyễn Thành Tài. Những lần họp báo định kỳ của Sở Văn hóa, Thông tin TP.HCM, ông Tài là người phát ngôn. Ông nói chuyện lưu loát, ý tứ chặt chẽ, không quá ‘lên gân’ tuyên giáo. Ông Nguyễn Thành Tài leo cao dần trong bộ máy công quyền, và dừng lại chức phó chủ tịch thường trực tới hai đời chủ tịch là Lê Thanh Hải và Lê Hoàng Quân.

Mở ngoặc nói thêm, không rõ vì sao thời gian ông Nguyễn Thành Tài giữ chức vụ phó chánh văn phòng UBND TP.HCM lại không được nhắc tới trên trang web của Văn phòng UBND TP.HCM [“Tổ chức của Văn phòng từ năm 1975 đến 2005”, [http://bit.ly/2EjOBaR].

Trong khi đó thì ở Thông báo số 364/TB-VP-TH, “Nội dung kết luận của chủ tịch UBND thành phố giải quyết một số vấn đề cấp bách về văn hóa - xã hội giáo dục trên địa bàn thành phố”, ký ngày ngày 11-3-1998, ghi chức danh ông Nguyễn Thành Tài là phó chánh văn phòng UBND TP.HCM [http://bit.ly/2C0g2nP].

Là phó chủ tịch thường trực, có thời gian kiêm thêm quản lý đô thị, nên tất cả các hồ sơ liên quan đến quảng cáo ngoài trời đều phải có chữ ký của ông Nguyễn Thành Tài. Trong một số dự án, ở tờ trình mà doanh nghiệp soạn để gửi các sếp, còn buộc có bút phê thuận của chủ tịch Lê Thanh Hải. Dự án bảng quảng cáo ngoài trời trên trục xa lộ Hà Nội, quận Thủ Đức là một ví dụ. Dự án này sau đó phải dừng lại vì vướng quy hoạch tuyến metro, song số tiền ‘lót tay’ để có bút phê thuận của ông Lê Thanh Hải, và văn bản đồng ý của phó chủ tịch Nguyễn Thành Tài thì đành coi như ‘quên đi cho lành’ (!?).

Có một lần, cô em gái sinh năm 1964 của ông Nguyễn Thành Tài mất vì chứng bệnh ung thư. Thông báo về tang sự này được chánh văn phòng ủy ban gửi cho tất cả các doanh nghiệp ngành quảng cáo ngoài trời. Nhiều giám đốc không hề quen biết cô gái đoản mệnh đó, song vẫn phải ‘biết điều’, cho nhân viên mang vòng hoa cùng phong bì đến viếng. Phong bì cũng bỏ tiền đô cho… mỏng. Sở dĩ người viết nhớ chuyện này vì được một giám đốc nhờ viết dùm thư nhân danh công ty, gửi lời chia buồn đến gia đình ông Nguyễn Thành Tài. Thư có đóng mộc, ký tên công ty, vì muốn nhắc khéo anh Tư là “tụi em giữ đúng lễ”.

Chuyện ông Nguyễn Thành Tài là người ‘ăn rất dày’, ai cũng biết rõ rồi. Người viết muốn nhắc thêm rằng ông Nguyễn Thành Tài còn là người thích nịnh Trung Quốc.

Trong lần trả lời phỏng vấn của Đài Phát thanh Quốc tế Trung Quốc, phát lúc 15g20 ngày 7-10-2010, ông Nguyễn Thành Tài có đoạn nói như sau: “Tôi đến thăm một nơi triển lãm về lịch sử Đảng Cộng sản Trung Quốc. Tôi rất là ngạc nhiên một bảo tàng triển lãm du khách đến thăm phải đóng tiền, nhưng du khách đông lắm. Chúng tôi nghĩ rằng, hai đất nước chúng ta có mối quan hệ đoàn kết hữu nghị hết sức thiêng liêng, tôi nghĩ như vậy, cho nên đối với thành quả của các bạn, chúng tôi cũng rất tự hào. Bởi vì chúng tôi cảm thấy đó cũng là một niềm tự hào của mình”. [http://bit.ly/2QlktlN].

Thảo Vy 

--------------
Chú thích:

[*] Điều 219.4 có ghi “Người phạm tội còn có thể bị cấm đảm nhiệm chức vụ hoặc làm công việc nhất định từ 01 năm đến 05 năm hoặc tịch thu một phần hoặc toàn bộ tài sản”. Tuy nhiên đây là tài sản được sở hữu hợp pháp, công khai với tên Nguyễn Thành Tài. Để truy đầy đủ các tài sản có được do phạm tội tham nhũng, thì lại nằm ở các Điều từ 354 đến 359 của “Nhóm tội phạm tham nhũng”, Bộ Luật Hình sự 2015.

(VNTB)

NÓNG: Trịnh Hội “đào tẩu” nhưng sẽ không “thoát” - Rành rành Trịnh Hội/VOICE đưa lậu người vào Canada


Trịnh Hội đang chặt vòi VOICE và rúc vào chỗ kín ẩn nấp một thời gian, chờ khi thuận tiện sẽ lại mọc ra một cái vòi mới. Đó chính là kế thoát thân mà con bạch tuộc Việt Tân đã sử dụng từ mấy mươi năm qua.

Mời xem video toàn b bằng chứng Trịnh Hội/VOICE đưa lậu người vào Canada:



Gần đây VOICE đã phổ biến thư nội bộ của Trịnh Hội tuyên bố “về hưu”. Ai đọc cũng đều thấy bản chất giả dối của nó. Đối tượng thực của lá thư không phải là nội bộ của VOICE mà là dư luận bên ngoài. Lý do thực của sự từ chức không phải là để VOICE “thoát khỏi cái bóng của Trịnh Hội” mà là trốn chạy để đám đàn em còn lại trong VOICE lãnh đủ cái tội lừa dối các người đóng góp tài chánh, lừa dối chính phủ Canada, và lừa dối cả cộng đồng khi dùng quỹ từ thiện để đưa lậu người vào Canada. Tháng 11, tôi sang Thái Lan và về Việt Nam để thu thập chứng cứ nhằm phanh phui sự lừa dối này. Và hoàn toàn không ngẫu nhiên trùng hợp mà Trịnh Hội từ chức cũng vào thời điểm ấy: Kẻ gian biết mình đã bại lộ.

Tôi sẽ lần lượt chứng minh rằng VOICE đã lấy chỗ định cư của các cựu thuyền nhần thực sự lưu lạc nơi đất Thái để đưa lậu các thành phần “đại gia” ở Việt Nam vào Canada. Các đại gia này giàu hơn hẳn các người ở hải ngoại đã góp tiền mua vé máy bay cho họ, đứng tên bảo trợ họ, và đi xin nồi niêu xoong chảo cũ cho họ trong những ngày họ vừa đến Canada. Chi vài chục nghìn USD cho mỗi vé định cư chẳng là gì với họ. Và cũng chẳng đáng ngạc nhiên khi Trịnh Hội khoe lãnh lương 100 USD một tháng mà lại mua nhà đắt tiền mỗi năm một cái.

Không thể nào là “vô tổ quốc”

Hãy lấy trường hợp của Võ Văn Dũng, biệt danh là Dũng Loa.

Nam 2016, đài SBTN giới thiệu nhóm 19 cựu thuyền nhân vừa đến Canada từ Thái Lan: “Họ là những người đã trải qua một phần tư thế kỷ sống một cuộc sống bất hợp pháp ở tại Thái Lan và hiện nay ??? là công dân Canada để chấm dứt cuộc sống vô tổ quốc.”

Danny Đỗ, một thân hữu của VOICE, gửi lời chúc mừng trên Facebook: Chúc mừng gia đình Dũng đến lập nghiệp ở Ottawa, Canada sau gần 30 năm vất vưởng trên xứ Thái.

Dũng Loa không thể nào là “vô tổ quốc”.

Vô tổ quốc là những người không quốc gia nào thừa nhận. Đằng này Dũng Loa mang “hộ chiếu” Việt Nam số 024510591, cấp ngày 17 tháng 4 năm 2006.

Dũng Loa sống ở Việt Nam và làm chủ công ty du lịch Saigon Red Travel, được cấp giấy phép ngày 14 tháng 5, 2014. Vốn điều lệ là 1 tỉ đồng Việt Nam. Công ty này có 15 nhân viên và tôi đã đến tận nơi để chụp hình và quay phim công ty của Dũng Loa.

Không những thế, tại đây tôi khám phá những điều sau:

(1) Người đàn bà mà Dũng Loa khai là vợ để VOICE đưa sang Canada là vợ giả. Vợ thật còn ở Việt Nam.

(2) Người con trai mà Dũng Loa khai là con để VOICE đưa sang Canada là con giả. Con thật là con trai và còn ở Việt Nam. Năm 2017, Dũng Loa đã bảo lãnh người con này sang Canada.

Nghĩa là Dũng Loa không vô tổ quốc, không hề lưu lạc ở đất Thái 30 năm, có hộ chiếu Việt Nam, có tài sản kếch xù ở Việt Nam, có công ty với 15 nhân viên ở Việt Nam, thường xuyên có mặt ở Việt Nam, và chẳng hề bị đàn áp gì cả để phải đi tị nạn sang Canada.

© Nguyễn Thanh Tú

Tòa án Đức ra phán quyết giải thể “Liên Hiệp Người Việt Toàn Liên Bang Đức” do ĐSQ Việt Nam tại Berlin dựng lên


Liên hiệp người Việt toàn Liên bang Đức được nặn ra để đại diện cho cộng đồng người Việt trước chính quyền Đức. Việc này đã bị cộng đồng người Việt tại Đức phê phán vào tố cáo mạo nhận danh nghĩa “đại diện tất cả“ người Việt tại Đức. Nhất là khối người Việt tị nạn cộng sản tại Đức đã tố cáo trước công luận Đức rằng, Liên hiệp đã tiếm danh người Việt tị nạn để tìm cách lấy tiền tài trợ của chính phủ Đức.

Bà Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, cán bộ chuyên trách của Liên hiệp, là Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam từ năm 2009, mà ai cũng biết Mặt trận Tổ quốc được lập ra nhằm quản lý các tổ chức xã hội, các đoàn thể, kể cả người Việt định cư ở nước ngoài.

(Từ trái) Đại sứ Đỗ Hòa Bình, Chủ tịch Liên hiệp Nguyễn Văn Thoại, Phó Ban Tổ chức Lê Hồng Cường (biệt danh là Cường Liều và là “quân sư quạt mo” cho ông Thoại) cùng Tổng lãnh sự Việt Nam tại Frankfurt am Main Trương Xuân Thanh

Cách đây 7 năm, báo chí trong nước hân hoan đưa tin, sau gần một năm soạn thảo điều lệ và định hướng hoạt động, qua một lần đại hội trù bị, ngày 22/10/2011 tại hội trường Viethaus (Ngôi nhà Việt) ở trung tâm thủ đô Berlin, Liên hiệp người Việt toàn Liên bang Đức (viết tắt là Liên hiệp) đã được thành lập dưới sự chứng kiến của Đại sứ Việt Nam Đức Đỗ Hòa Binh và Tổng lãnh sự Việt Nam tại Frankfurt am Main Trương Xuân Thanh.

Trả lời phỏng vấn báo Nhân Dân, Chủ tịch Liên hiệp Nguyễn Văn Thoại thú nhận: “Việc thành lập được Liên hiệp là nhờ quyết tâm của cộng đồng, nhờ sự ủng hộ và giúp đỡ toàn diện của các nhiệm kỳ Đại sứ ở Berlin và Tổng lãnh sự ở Frankfurt. Qua báo NDĐT, tôi xin cảm ơn Đại sứ quán Việt Nam tại Đức và TLS Frankfurt đã song hành cùng chúng tôi”.

Theo bản tin chính thức trên trang web của Đại sứ quán Việt Nam tại Đức, thì Liên hiệp được thành lập để đại diện cho cộng đồng người Việt trước chính quyền Đức và Việt Nam. Điều lệ của Liên hiệp cũng ghi rõ, trích nguyên văn:

Nhiệm vụ của Hội:

Đại diện cho cộng đồng người Việt, phát ngôn chính thức (có tính chất bảo vệ hay tuyên bố quan điểm) trước truyền thông, các tổ chức, các cấp chính quyền Đức và Việt Nam về các vấn đề liên quan đến cộng đồng người Việt ở Đức hay tại các điạ phương, trên cơ sở tổng hợp ý kiến các hội thành viên”.

Việc này đã bị cộng đồng người Việt tại Đức phê phán, tố cáo mạo nhận danh nghĩa “đại diện tất cả” người Việt tại Đức. Nhất là khối người Việt tị nạn cộng sản tại Đức, lên đến 60- 70 ngàn người, đã tố cáo trước công luận Đức rằng, Liên hiệp đã tiếm danh người Việt tị nạn để tìm cách lấy tiền “hỗ trợ xây dựng cơ cấu” của cơ quan BAMF (Cơ quan nhập cư và tị nạn) của chính phủ Đức.

Thật sự, trong vòng 3 năm, từ cuối năm 2013 đến đầu 2016, Liên hiệp đã được BAMF tài trợ tổng cộng gần 300.000 Euro (Bản dịch tiếng Việt đọc ở đây) theo dự án “hỗ trợ xây dựng cơ cấu” (Strukturförderung). Số tiền đó được dùng để trả tiền lương tới hơn 4.000 Euro/tháng cho nhân viên chuyên trách lấy từ đội ngũ Ban chấp hành, đó là bà Nguyễn Thị Mỹ Hạnh của hội Vifi ở Bochum.
Điểm đáng chú ý là bà Nguyễn Thị Mỹ Hạnh là Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam từ năm 2009, mà ai cũng biết Mặt trận Tổ quốc do đảng CSVN lập ra nhằm quản lý các tổ chức xã hội, các đoàn thể, kể cả người Việt định cư ở nước ngoài.

Muốn biết rõ về những thu chi tài chính mờ ám của Liên hiệp, có thể đọc thêm bài báo “Liên hiệp người Việt toàn LB Đức: Khi đồng Euro làm ‘tối mắt’ các vị lãnh đạo“.

Bà Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, và Chủ tịch Liên hiệp Nguyễn Văn Thoại (đứng) đang chủ tọa Đại hội thường niên của Liên hiệp

Tòa án Đức ra phán quyết giải thể Liên hiệp

Ngày 27.11.2018 Tòa án Charlottenburg – bộ phận phụ trách hồ sơ pháp lý của các hội đoàn đăng ký tại Berlin – đã ghi vào hồ sơ Liên hiệp người Việt toàn Liên bang Đức (đoạn trong khung màu đỏ trong ảnh chụp văn bản bên dưới): “Căn cứ vào điều § 42 Bộ luật Dân sự (BGB) thì Liên hiệp bị buộc phải giải thể qua Quyết định đã có hiệu lực của tòa án bác bỏ việc mở thủ tục phá sản vì Liên hiệp thiếu hụt tài sản để chi trả phí tổn của thủ tục”.

Văn bản về việc Liên hiệp bị giải thể của Tòa án Charlottenburg, bộ phận phụ trách hồ sơ pháp lý của các hội đoàn đăng ký tại Berlin.

Quyết định đã dẫn đến hậu quả Liên hiệp bị giải thể là Quyết định ngày 20.08.2018 của tòa án Berlin về phá sản (cũng nằm trong tòa án Charlottenburg) với số hồ sơ AZ: 36b IN 2714/18. Nội dung của Quyết định này là tòa án bác bỏ việc mở thủ tục phá sản nhằm thanh lý những tài sản còn lại của Liên Hiệp để thanh toán nợ nần (theo điều §26 của Luật phá sản), vì Liên hiệp không còn có khả năng chi trả (zahlungsunfähig) và bị vỡ nợ (überschuldet).

Quyết định của Tòa án về việc Liên hiệp không có khả năng chi trả và bị vỡ nợ

Để tránh bị bắt buộc phải giải thể, Chủ tịch Liên hiệp là ông Nguyễn Văn Thoại đã lập tức đưa đơn Khiếu nại (Beschwerde) chống lại Quyết định nêu trên. Đơn Khiếu nại này đã được chuyển lên tòa án cấp cao hơn để xét xử, đó là Tòa án bang Berlin (Landgericht Berlin).

Ngày 01/11/2018 Tòa án bang Berlin đã ra Quyết định bác đơn khiếu nại của Liên hiệp và Quyết định này có hiệu lực pháp lý ngay lập tức, không còn có thể đảo ngược được. Như vậy, Tòa án bang Berlin khẳng định, Liên Hiệp không có khả năng chi trả (zahlungsunfähig) và bị vỡ nợ (überschuldet), cho nên tòa án đã bác bỏ việc mở thủ tục phá sản (nhằm thanh lý những tài sản còn lại của Liên Hiệp để trả nợ nần) vì thiếu tài sản (theo điều §26 của Luật phá sản).

Hậu quả pháp lý thứ hai là BCH có thể phải chịu trách nhiệm cá nhân trước chủ nợ

Quay trở lại sự kiện Liên hiệp bị phá sản. Quyết định của Tòa án về việc Liên hiệp không có khả năng chi trả và bị vỡ nợ, đã dẫn đến một hậu quả pháp lý là Liên hiệp bị giải thể. Tòa án Charlottenburg, nơi phụ trách hồ sơ pháp lý của các hội đoàn đăng ký tại Berlin, đã áp dụng điều §42 khoản 1 của Bộ luật Dân sự (BGB) CHLB Đức để giải thể Liên hiệp:


Bản dịch khoản 1:

Bộ luật dân sự (BGB) CHLB Đức

§42 Phá sản

(1) Hiệp hội bị giải thể qua việc mở thủ tục phá sản và qua quyết định đã có hiệu lực pháp lý về việc bác bỏ thủ tục phá sản vì thiếu hụt tài sản.

Ngoài hậu quả pháp lý là Liên hiệp bị giải thể, một hậu quả pháp lý thứ hai là những thành viên Ban Chấp Hành Liên hiệp có thể phải chịu trách nhiệm cá nhân trước chủ nợ (phải trả nợ với tư cách cá nhân và bồi thường cho chủ nợ). Đó là cũng căn cứ vào điều § 42 của Bộ luật Dân sự (BGB), nhưng ở khoản số 2:

(2) Trong trường hợp mất khả năng thanh toán hoặc nợ quá hạn, Ban Chấp hành phải làm đơn mở thủ tục phá sản (tức là phải khai phá sản). Nếu việc đặt đơn (khai phá sản) bị trì hoãn, thì các thành viên của ban Chấp hành mà có lỗi (trong việc chậm trể này) phải chịu trách nhiệm trước chủ nợ về những thiệt hại phát sinh; họ phải gánh trách nhiệm với tư cách là người mắc nợ chung.

Hậu quả pháp lý thứ ba là Ban Chấp Hành có thể bị phạt tù

Theo điều §15 khoản 1 của Bộ luật Phá sản thì trễ nhất là 3 tuần sau khi mất khả năng thanh toán hoặc nợ quá hạn, Ban Chấp hành phải làm đơn mở thủ tục phá sản (tức là phải khai phá sản). Nếu không thì bị coi như là trì hoãn việc khai phá sản:


Hầu như tất cả những trường hợp bị coi là trì hoãn việc khai phá sản, tòa án phá sản (thuộc tòa án dân sự) đều chuyển hồ sơ qua Viện Công tố (Staatsanwaltschaft) để điều tra về hình sự.

Chủ tịch Nguyễn Văn Thoại và Ban chấp hành Liên hiệp chắc chắn bị coi là trì hoãn việc khai phá sản, vì từ trước đến nay chưa hề làm đơn khai phá sản cho Liên hiệp. Căn cứ vào điều §15 khoản 4 của Bộ luật Phá sản, thì Chủ tịch Nguyễn Văn Thoại và Ban chấp hành Liên hiệp có thể bị phạt tiền hoặc bị phạt tối đa 3 năm tù về hình sự. Trong trường hợp cẩu thả, chểnh mảng (tức là không cố tình trì hoãn việc khai phá sản) thì bị phạt nhẹ hơn: tối đa 1 năm tù (điều §15, khoản 4 của Bộ luật Phá sản).

Để biết tường tận nhiều chi tiết, độc giả có thể đọc thêm bài báo “Diễn tiến Liên hiệp Người Việt bị giải thể và hệ lụy”.


Linh Nhân, tổng hợp

Cựu Tổng Giám Ðốc Vinashin Trương Văn Tuyến bị bắt


HÀ NỘI, Việt Nam – Trương Văn Tuyến, cựu tổng giám đốc Tập Ðoàn Công Nghiệp Tàu Thủy quốc doanh Việt Nam (Vinashin) vừa bị tống giam cùng hai thuộc cấp vì bị cáo buộc tham nhũng.

Hai ông Trương Văn Tuyến và Phạm Thanh Sơn. (Hình: Kiến Thức)

Nhiều báo tại Việt Nam cho hay hôm Thứ Hai ông Trương Văn Tuyến, cựu tổng giám đốc Vinashin, ông Phạm Thanh Sơn, phó tổng giám đốc SBIC (Vinashin) đã toa rập với kế toán trưởng của tập đoàn là ông Trần Đức Chính “chiếm đoạt hơn 105 tỉ đồng (khoảng $4.5 triệu) tiền ngoài lãi suất từ Oceanbank.”

Nhiều báo tại Việt Nam cho hay hôm Thứ Hai ông Trương Văn Tuyến, cựu tổng giám đốc Vinashin, ông Phạm Thanh Sơn, phó tổng giám đốc SBIC (Vinashin) đã toa rập với kế toán trưởng của tập đoàn là ông Trần Đức Chính “chiếm đoạt hơn 105 tỉ đồng (khoảng $4.5 triệu) tiền ngoài lãi suất từ Oceanbank.”

Ông Trương Văn Tuyến và ông Phạm Thanh Sơn bị cáo buộc “Lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản,” tức là các ông đã nuốt số tiền “lãi ngoài” mà ngân hàng Ocean Bank cúng để các ông ký thác một số tiền lớn.

Trước đó, cơ quan điều tra của Bộ Công An CSVN cũng đã “khởi tố bị can và thi hành lệnh bắt, khám xét tại nhà riêng đối với ông Nguyễn Ngọc Sự, cựu chủ tịch HĐTV Vinashin. Ông Nguyễn Ngọc Sự (người thay chân ông Phạm Thanh Bình khi ông này bị tống giam) bị khởi tố về tội “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.” Ông Sự được xác định là đã có hành vi lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong việc sử dụng nguồn tiền của Tập Ðoàn Vinashin gửi vào Ngân Hàng TMCP Đại Dương.

Vụ khởi tố ba ông vừa kể trên và cả ông Sự nằm trong hoạt động “điều tra mở rộng vụ án lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản, xảy ra tại Tập Ðoàn Công Nghiệp Tàu Thủy Việt Nam (Vinashin)” từng gây chấn động dư luận cả nước hồi năm 2012.

Phạm Thanh Bình, chủ tịch HĐQT Tập Ðoàn Vinashin đã bị kết án 20 năm tù hơn 6 năm trước vì tư túi và “Cố ý làm trái gây thiệt hại nghiêm trọng” và hồi Tháng Năm, 2018 vừa qua, nhận thêm bản án thứ hai với 3 năm tù nữa.

Năm 2011, khi Vinashin không trả nổi số nợ $600 triệu vay ngân hàng nước ngoài đáo hạn, bị đe dọa kiện và vụ việc vỡ lở, kéo theo những tin tức dồn dập về núi nợ khổng lồ hơn $4 tỉ của tập đoàn. Từng được xưng tụng là “quả đấm thép” là niềm hãnh diện của chế độ dẫn đầu công nghệ hóa đất nước, công nhân thầy thợ của Vinashin suốt nhiều tháng không được trả lương vì lỗ liên tục.

Những gì được báo chí trong nước theo nhau bới móc qua những tài liệu được xì ra về những vụ đóng tàu, mua tàu cũ từ nước ngoài mang về nước “đắp chiếu” và những dự án đủ kiểu được vẽ ra chỉ để đám cầm đầu từ tập đoàn ở trung ương đến các công ty con rải rác tại nhiều địa phương, chia nhau rúc rỉa, tư túi, thiệt hại cho nhà nước hàng ngàn tỉ đồng.

Thay vì cho phá sản, tập đoàn công nghiệp đóng tàu Vinashin bị giải thể và xé ra làm ba, chỉ còn được giữ lại một phần ba và trở thành tổng công ty SBIC cho đến nay.

Thủ tướng thời đó là Nguyễn Tấn Dũng là người trách nhiệm lớn nhất của sự sụp đổ Vinashin, Vinalines nhưng ông ta chỉ thấy nói vài lời xin lỗi suông thay vì từ chức hoặc bị cách chức.


Người Việt

Phạm Chí Dũng - Ủy viên bộ chính trị Trương Thị Mai đi Mỹ làm gì?


Chuyến đi của bà Trương Thị Mai nhằm ‘bắn ý’ để Washington mời Nguyễn Phú Trọng đến ‘thăm và làm việc tại Hoa Kỳ’ trong vai trò mới cứng là chủ tịch nước - một hiện tượng khá tương đồng với lời gợi ý lộ liễu chưa từng có của trang thông tin điện tử của chính phủ Việt Nam vào tháng Ba năm 2017 về ‘Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sẵn sàng đi thăm Mỹ’.

Ủy viên bộ chính trị kiêm Trưởng ban Dân vận Trung ương Trương Thị Mai (áo đỏ, giữa)

‘Dấu ấn’ duy nhất

Hoàn toàn chẳng có một dấu ấn nào đọng lại sau chuyến ‘đi chơi’ ở Hoa Kỳ của Ủy viên bộ chính trị kiêm Trưởng ban Dân vận Trung ương Trương Thị Mai từ ngày 29/11 đến 1/12 năm 2018.

Trạng thái trống vắng ấn tượng đối ngoại của bà Trương Thị Mai là khá tương phản với thành tích của một người đồng chức với bà trong Bộ Chính trị: Bộ trưởng quốc phòng Ngô Xuân Lịch.

Khi năm 2018 đã kéo lê cái hình hài lẩy bẩy do đói ăn dầu khí gần đủ thời gian của nó, hóa ra tướng Lịch lại là ủy viên bộ chính trị có thành tích đối ngoại đỡ gày guộc nhất: không chỉ một, mà có đến hai lần ông ta mời được Bộ trưởng quốc phòng Mỹ James Mattis sang Việt Nam - lần đầu tiên kéo theo sự hiện diện chưa có tiền lệ của hàng không mẫu hạm Mỹ USS Carl Vinson tại cảng Đà Nẵng vào tháng Ba năm 2018, và lần thứ hai vào tháng Mười Một cùng năm mà chẳng rõ nguồn cơn đích thực của ‘tăng cường hợp tác quốc phòng Việt - Mỹ’ là gì.

Dấu ấn duy nhất, nếu có thể gọi như vậy, của Trưởng ban Dân vận Trung ương Trương Thị Mai chỉ là ‘địch vận’: thuyết phục ‘kẻ thù số một’ (theo cách gọi của chính thể độc đảng ở Việt Nam về người Mỹ) công nhận Việt Nam là nền kinh tế thị trường.

Chứ không phải ‘công nhận Việt Nam là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa’.

Kinh tế thị trường nào?

Từ năm 2013 - thời điểm mà Việt Nam bắt đầu phát sốt lên vì món lợi quá lớn từ Hiệp định TPP - đến nay, nhiều chuyến đi Mỹ của nhiều quan chức cấp cao như Trương Tấn Sang - khi đó còn là chủ tịch nước, Nguyễn Tấn Dũng - khi đó còn là thủ tướng mà chưa thể ‘trở về làm người tử tế’, thêm cả thủ tướng ‘Cờ Lờ Mờ Vờ’ Nguyễn Xuân Phúc, Phó thủ tướng Vương Đình Huệ và cả người không kịp hoàn thiện giấc mơ làm chủ tịch nước trọn khóa để sau đó trở nên tổng bí thư là Trần Đại Quang, vẫn một mực đề nghị “Mỹ sớm công nhận nền kinh tế thị trường của Việt Nam”. Mà không hề có tính từ “xã hội chủ nghĩa” gắn kèm cửa miệng.

Nhưng ở trong nước, sự thể tréo ngoe là không những không quan tâm đến “kinh tế thị trường”, với Nguyễn Phú Trọng thì chỉ có kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa là thước đo duy nhất về đạo lý kinh tế cộng sản chứ không phải những tiêu chí mà bằng vào đó được ‘ăn ngay’.

“Nghị quyết trung ương 5 về hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” được Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo tung ra tại Hội nghị trung ương 5 của đảng cầm quyền diễn ra vào đầu tháng Năm năm 2017 - một văn bản bao gồm nhiều khái niệm bị giới chuyên gia và dư luận xem là hổ lốn, thực sự tréo ngoe với mọi tiêu chí về kinh tế thị trường tự do của cộng đồng quốc tế.

Vào giữa năm 2015, Bộ Trưởng Kế Hoạch Đầu Tư Bùi Quang Vinh đã trở thành một trong số những người dám nói thẳng ngay trong một cuộc tập huấn chính trị “có thứ đó đâu mà tìm,” khi ông được học viên hỏi về kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa thực chất là gì.

Không biết có phải vì lý do mạo phạm đến quy phạm đạo lý cộng sản như thế hay phải chịu trách nhiệm hành chính trong vụ ‘MobiFone mua AVG’, ba năm sau đó - vào tháng Mười Hai năm 2018 - ông Bùi Quang Vinh đã bị đảng của ông Trọng kỷ luật bằng hình thức khiển trách.

Nhưng dù sao Bùi Quang vinh cũng được an ủi phần nào bởi… cộng đồng quốc tế.

Vì sao không thể ‘thu tô tín dụng’ cho đảng?

Nếu những năm trước các nước phương Tây như Mỹ và Liên minh châu Âu còn du di cho tình trạng lập lờ của “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” ở Việt Nam, thì từ tháng Bảy năm 2017 các tổ chức tín dụng lớn nhất như Ngân Hàng Thế Giới, Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế, Ngân Hàng Phát Triển Á Châu đã mặc nhiên yêu cầu Việt Nam phải vay tín dụng với những điều kiện không còn ưu đãi như trước, nghĩa là với mặt bằng lãi suất sẽ tăng gấp ba và thời gian ân hạn giảm xuống một nửa. Còn muốn có được một phần vay ưu đãi thì Việt Nam phải dứt khoát chuyển sang nền kinh tế thị trường theo đúng nghĩa.

“Đúng nghĩa” có nghĩa là phải minh bạch tài chính và tài khóa, công bằng giữa doanh nghiệp tư nhân với doanh nghiệp nhà nước, chống tham nhũng có thể chứng minh được, có những bằng chứng bảo đảm Việt Nam tôn trọng quyền sở hữu trí tuệ… như những tiêu chí của kinh tế thị trường mà quốc tế quy định. Nhưng về tất cả những mặt này, Việt Nam vẫn luôn là “điển hình tiên tiến” trên thế giới khi nằm trong nhóm hàng đầu về tham nhũng và chót bảng về độ minh bạch.

Hậu quả của cơ chế “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” mà không có bất kỳ một thay đổi theo hướng cải cách thể chế là trong hai năm 2017 và 2018, Việt Nam chỉ vay mượn được rất ít tín dụng quốc tế so với những năm trước.

Bản nghị quyết “hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” của Nguyễn Phú Trọng đang thực sự ngáng chân giới chức chính phủ đang được giao chỉ tiêu phải ‘thu tô tín dụng’ cho đảng.

Trong những chuyến công du đối ngoại và khi nhắc lại đề nghị ‘công nhận Việt Nam là nền kinh tế thị trường’, Thủ tướng Phúc làm thế nào để trả lời câu hỏi “làm thế nào để một nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa được vay vốn và quan hệ thương mại song phương?” của các tổ chức tài chính quốc tế?

Mà không vay được tiền thì lấy cái gì để đảo nợ cho những khoản nợ nước ngoài phải trả lên đến 10 - 15 tỷ USD mỗi năm? Không vay được tiền thì lấy cái gì để nuôi cái đảng sắp hết sạch tiền này?

Chứng quả đã lộ diện ngay trong chuyến đi Mỹ cuối tháng Năm năm 2017 của Thủ tướng Phúc: tại cuộc gặp giữa ông với Bộ Trưởng Bộ Thương Mại Mỹ Wilbur Ross, khi hai bên nhắc lại “Khởi động lại cơ chế trao đổi về quy chế thị trường cho Việt Nam”. Sau nhiều năm, mọi việc lại trở về điểm xuất phát zero…

Trong khi đó, các nguồn ngoại tệ khác vào Việt Nam lại mang tính ‘cách mạng’ đến kinh khủng. Trong cả năm 2017 và cho đến tận tháng Mười Hai năm 2018, Tổng cục Thống kê và các ban ngành liên quan vẫn không dám công bố bất cứ số liệu nào về kiều hối quốc gia hút được từ ‘khúc ruột ngàn dặm’ hay của ‘kiều bào ta’. Hiện tượng này cho thấy lượng kiều hối về Việt Nam trong hai năm 2017 và 2018 có thể chỉ bằng phân nửa kỷ lục 13,5 triệu USD của chính nó vào năm 2015.

Trong cái bối cảnh thê thiết ấy, chuyến công du Hoa Kỳ của Ủy viên bộ chính trị Trương Thị Mai cùng đề nghị ‘công nhận Việt Nam là nền kinh tế thị trường’ đã phản ánh tâm thế bế tắc của người vừa trở thành chủ tịch nước nhưng chưa đi Mỹ trên cương vị ‘nguyên thủ quốc gia’ là Nguyễn Phú Trọng.

Sau những chuyến đi Mỹ còn xa mới được coi là thành công của Nguyễn Xuân Phúc vào năm 2017, Vương Đình Huệ vào năm 2018, kể cả Hoàng Bình Quân - Trưởng ban đối ngoại trung ương, việc Nguyễn Phú Trọng phải chọn Trương Thị Mai - một nhân vật ‘bên đảng’ đi làm thuyết khách về kinh tế thị trường cho thấy ông Trọng có thể không còn tin tưởng vào ‘thành tích đối ngoại’ của giới quan chức chính phủ mà phải cử một nhân vật đảng phụ trách dân vận đi vận động kinh tế và vay mượn tiền bạc.

Tiền trạm?

Cũng không loại trừ một ẩn ý không thể nói trắng ra là chuyến đi của bà Trương Thị Mai nhằm ‘bắn ý’ để Washington mời Nguyễn Phú Trọng đến ‘thăm và làm việc tại Hoa Kỳ’ trong vai trò mới cứng là chủ tịch nước - một hiện tượng khá tương đồng với lời gợi ý lộ liễu chưa từng có của trang thông tin điện tử của chính phủ Việt Nam vào tháng Ba năm 2017 về ‘Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sẵn sàng đi thăm Mỹ’.

Trước chuyến đi của bà Trương Thị Mai, phó thủ tướng và cũng là nhân vật được bổ sung vào Bộ Chính trị khóa 12 sau khi đã thất bại trong ý đồ trở thành ủy viên bộ chính trị vào năm 2013 - Vương Đình Huệ - đã chợt có một chuyến đi đến Hoa Kỳ từ ngày 25-27/6/2018, nhưng không được thông báo trước trên các phương tiện thông tin đại chúng - một chuyến đi mà nhiều khả năng không chỉ liên quan đến chức trách của ông Huệ mà còn có thể mang nhiều hàm ý và ẩn ý về ‘không ngừng nâng cao vị thế Việt Nam trên trường quốc tế’, tiền trạm cho một ‘đoàn cấp cao’ và cả… xin viện trợ.

Chuyến đi Mỹ của Phó thủ tướng Vương Đình Huệ được xác định là ‘tiền trạm cho một đoàn cấp cao’ của giới chóp bu Việt Nam sang Hoa Kỳ trong thời gian tới. Rất có thể đó chính là Nguyễn Phú Trọng.

Vào năm 2015, dù chỉ là ‘đảng trưởng’ nhưng Nguyễn Phú Trọng đã được tổng thống Mỹ khi đó là Barak Obama đặc cách tiếp tại Phòng Bầu Dục và tiếp như một nguyên thủ quốc gia.

Nguyễn Phú Trọng có vẻ đang muốn tái hiện ‘mình phải như thế nào người ta mới tiếp như thế chứ’ của ông ta ở Mỹ vào năm 2015, đồng thời ‘phát huy thắng lợi’ từ chuyến công du Pháp của ông ta vào tháng Ba năm 2018.

Còn Tô Lâm - bộ trưởng công an - thì sao? Hẳn ông ta cũng có ý muốn ‘đi Mỹ’, hay chưa biết làm cách nào để thổ lộ cái mục đích thật khó công khai ấy? Ai sẽ tiền trạm cho Tô Lâm?


Phạm Chí Dũng
Blog VOA

Nhắn ông Nguyễn Thành Phong: Đừng lo! Âm binh vẫn năng động!


Cuối tuần trước, khi báo cáo về tình hình kinh tế - xã hội của TP.HCM với Hội đồng nhân dân TP.HCM, ông Nguyễn Thành Phong, Chủ tịch TP.HCM, bảo rằng, một trong năm khó khăn, thách thức lớn mà thành phố này đang đối diện là phải tiếp đón, làm việc với nhiều đoàn giám sát, kiểm tra, kiểm toán, thanh tra, điều tra để giải quyết hàng loạt vụ việc vốn rất phức tạp, kéo dài qua nhiều nhiệm kỳ như: Khu Đô thị mới Thủ Thiêm (quận 2), Khu Công nghệ cao (quận 9), Dự án Safari (huyện Củ Chi), hai khu đất (8 - 12 Lê Duẩn và 2 - 4 - 6 Hai Bà Trưng) ở quận 1...

Khu đất ở Thủ Thiêm dự kiến dành cho việc xây nhà hát 1.500 tỷ đồng

Ông Phong bảo rằng, ngoài việc giúp chính quyền TP.HCM nhận thức rõ các hạn chế, khuyết điểm để trở nên tốt hơn, chuyện các đoàn giám sát, kiểm tra, kiểm toán, thanh tra, điều tra đổ đến liên tục đã “làm giảm sự năng động của đội ngũ cán bộ, công chức” (1).

Cũng cuối tuần trước, công an Việt Nam đã thi hành lệnh bắt khẩn cấp ông Nguyễn Thành Tài, cựu Phó Chủ tịch TP.HCM từ 2010 đến 2015, vì “vi phạm các quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí”. Trước mắt, ông Tài bị truy cứu trách nhiệm hình sự vì duyệt bán trái phép công thổ có diện tích 5.000 mét vuông ở địa chỉ 8 – 12 Lê Duẩn mà thiên hạ ví von là “đất vàng”, khiến công quỹ thiệt hại cả trăm tỉ (2).

Ở TP.HCM không chỉ có ông Tài và khu đất ở địa chỉ 8 – 12 Lê Duẩn bị phù phép, chuyển đổi quyền sở hữu từ công sang tư, gây thiệt hại cho công quỹ. Từ trung tuần tháng 9 đến giờ, công an Việt Nam đã khởi tố ba vụ án liên quan đến quản lý công thổ ở TP.HCM: Ngày 18 tháng 9, ông Nguyễn Hữu Tín (cũng là cựu Phó Chủ tịch TP.HCM từ 2011 đến 2015), ông Đào Anh Kiệt (cựu Giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường – TNMT – TP.HCM), ông Trương Văn Út (một Phó phòng của Sở TNMT TP.HCM), ông Nguyễn Thanh Chương (Trưởng phòng Đô thị của Văn phòng UBND T.PHCM) cùng bị khởi tố vì duyệt bán một số công thổ, cũng thuộc loại “đất vàng” cho Phan Văn Anh Vũ (Vũ “Nhôm”) (3).

Ngày 8 tháng 11, ngoài ông Tín, ông Kiệt, ông Út, ông Chương bị khởi tố thêm một lần nữa vì “vi phạm các qui định về quản lý đất đai”, còn có thêm ông Lê Văn Thanh (Phó Văn phòng UBND TP.HCM) góp mặt trong danh sách các bị can, bị cáo buộc đã tham gia chuyển hóa công thổ, công thự ở địa chỉ 2 - 4 - 6 Hai Bà Trưng, cũng thuộc loại “đất vàng” thành sở hữu tư nhân (4). Tính ra, ông Tài là Phó Chủ tịch thứ hai của TP.HCM bị khởi tố vì hoán chuyển công thổ, công thự từ “sở hữu toàn dân” thành sở hữu tư nhân với giá rẻ. Trong vụ bán rẻ “đất vàng” ở địa chỉ 8 – 12 Lê Duẩn, vừa có thêm ông Nguyễn Hoài Nam, Bí thư quận 2 (cựu Trưởng phòng Quy hoạch – Sử dụng đất thuộc Sở TNMT TP.HCM) bị tống giam (5).

Người ta dự đoán, số cựu viên chức và viên chức đương nhiệm trong hệ thống chính trị, hệ thống công quyền ở TP.HCM bị khởi tố, tống giam sẽ còn gia tăng vì chuyện bán rẻ công thổ, công thự ở thành phố này từng là một phong trào mà mức độ phổ biến, sôi nổi chẳng khác gì phong trào… “học tập, làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” và “xây dựng đảng bộ, trong sạch, vững mạnh”, luôn luôn được khẳng định là “đánh giá, quy hoạch, bố trí đúng cán bộ, phát huy nhân tài, xây dựng đội ngũ cán bộ đủ phẩm chất, năng lực, hết lòng, hết sức phụng sự tổ quốc, phục vụ nhân dân, nêu cao vai trò tiền phong, gương mẫu” (6).

Chẳng riêng gì TP.HCM, chuyện giao công thổ, công thự cho các doanh nghiệp nhà nước từ trung ương đến địa phương để làm nền tảng cho “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”, sau đó những doanh nghiệp nhà nước này vẽ ra hàng lô, hàng lốc dự án, dựa vào đó dựng lên các liên doanh, biến công thổ, công thự thành tài sản của liên doanh, rồi những cổ đông đại diện cho nhà nước chủ động “chuyển nhượng” phần của mình cho các doanh nghiệp tư nhân trong nước hoặc các tập đoàn ngoại quốc với giá rẻ,… phổ biến trên toàn Việt Nam. Cho dù tình trạng này kéo dài trong hàng chục năm nhưng tới cuối năm ngoái, Bộ Tài chính mới tuyên bố… bắt đầu nghiên cứu để soạn thảo, đệ trình cho chính phủ ban hành một nghị định nhằm ngăn chặn tình trạng này khi tiến hành cổ phần hóa các doanh nghiệp nhà nước (7).

Từ giờ tới đó, chắc chắn vàng của toàn dân sẽ tiếp tục được bán đổ, bán tháo như bán bèo.

***

Ông Phong bị rất nhiều người chỉ trích sau khi cảnh báo, tình trạng các đoàn giám sát, kiểm tra, kiểm toán, thanh tra, điều tra đổ đến liên tục “làm giảm sự năng động của đội ngũ cán bộ, công chức” ở TP.HCM.

Rõ ràng không có các đoàn giám sát, kiểm tra, kiểm toán, thanh tra, điều tra thì không có chuyện hai tháng rưỡi khởi tố ba vụ án, hàng chục viên chức trở thành bị can và danh sách bị can, bị cáo sẽ không chỉ chừng đó.

Song lõi của vấn đề không nằm ở chỗ sẽ có bao nhiêu “cán bộ, công chức” ở TP.HCM bị truy cứu trách nhiệm hình sự và sẽ bị trừng trị ra sao, nghiêm khắc đến cỡ nào. Điều đáng bận tâm nhất là tại sao những “cán bộ, công chức” ấy hành xử chẳng khác gì âm binh nhưng vẫn có thể tự tung, tự tác như giữa chốn không người suốt một thời gian rất dài?

Vì lẽ gì mà hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam không hành động dù oán thán vang trời, dậy đất và dư luận đã nói xa, nói gần về âm binh tác oai, tác quái trong nhiều năm?

Những Khu Đô thị mới Thủ Thiêm, Khu Công nghệ cao, Dự án Safari đã sinh chuyện lùm xùm từ đầu thập niên 2000. Nếu hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam thật sự lành mạnh, từ trung ương đến địa phương có những “cán bộ, công chức” đúng nghĩa thì không có chuyện những khu “đất vàng” ở hai địa chỉ 8 - 12 Lê Duẩn và 2 - 4 - 6 Hai Bà Trưng,… bị bán rẻ, dân chúng không căm giận đến mức như hiện nay.

Cứ ngẫm sẽ thấy, trong những scandal liên quan đến Khu Đô thị mới Thủ Thiêm, Khu Công nghệ cao, Dự án Safari, hai khu đất ở 8 - 12 Lê Duẩn và 2 - 4 - 6 Hai Bà Trưng,… sự năng động hiển hiện rất rõ ràng suốt từ đầu đến cuối, song đó là sự năng động của... âm binh và không thể tìm thấy bóng dáng của “cán bộ, công chức”.

Những đoàn giám sát, kiểm tra, kiểm toán, thanh tra, điều tra chỉ đổ đến TP.HCM để trị một số âm binh sau khi tương quan giữa thế và lực trong hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam đã thay đổi. Những hệ thống này có “cán bộ, công chức” không? Nếu có thì tại sao hàng chục năm qua những “cán bộ, công chức” này đã không làm gì cả mà còn nhận là “đồng chí, đồng đội” với các âm binh?

Đừng chỉ nhìn TP.HCM, hãy nhìn rộng hơn. Cuối năm ngoái, Quốc hội Việt Nam công bố ước đoán, trong mười năm, từ 2006 đến 2016, tham nhũng gây ra thiệt hại khoảng 60.000 tỉ nhưng chỉ thu hồi được khoảng 4.500 tỉ (8). Đó là lý do cả cộng đồng quốc tế lẫn các chuyên gia trong và ngoài nước hối thúc Việt Nam nên nhanh chóng thông qua Luật Phòng – chống tham nhũng mới.

Sau ba năm hết nâng lên rồi lại đặt xuống, tháng trước, Việt Nam có Luật Phòng – chống tham nhũng mới, so với luật cũ thì chẳng có gì mới. Việc gạt bỏ tất cả các đề nghị xử lý những viên chức không thể giải trình hợp lý về nguồn gốc các tài sản mà họ có, từ chối công bố tờ khai tài sản của những viên chức trong diện bị buộc phải kê khai tài sản có khác gì dung dưỡng, phát triển âm binh?


Trân Văn
Blog VOA
Chú thích

(1) http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chinh-tri/chu-tich-tp-hcm-thanh-tra-khoi-to-nhieu-lam-giam-nhue-khi-cong-chuc-493114.html

(2) https://nld.com.vn/thoi-su/vi-sao-nguyen-pho-chu-tich-ubnd-tp-hcm-nguyen-thanh-tai-bi-bat-20181208121330043.htm

(3) https://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/cuu-pho-chu-tich-tp-hcm-nguyen-huu-tin-bi-khoi-to-vi-lien-quan-vu-nhom-3811502.html

(4) http://congan.com.vn/an-ninh-kinh-te/nguyen-pho-chu-tich-ubnd-tphcm-bi-khoi-to-them-sai-pham-tai-sabeco_64962.html

(5) https://www.tienphong.vn/phap-luat/vi-sao-bi-thu-quan-2-bi-khoi-to-cung-ong-nguyen-thanh-tai-1354269.tpo

(6) https://www.hcmcpv.org.vn/tu-lieu/van-kien-dai-hoi-dai-bieu-dang-bo-tphcm-lan-thu-x/xay-dung-dang-bo-trong-sach-vung-manh-huy-dong-moi-nguon-luc-xay-dung-thanh-pho-ho-chi-minh-van-m-1450669286

(7) https://viettimes.vn/bo-tai-chinh-tim-giai-phap-ngan-dnnn-ban-dat-vang-voi-gia-re-113836.html

(8) https://news.zing.vn/tham-nhung-gay-thiet-hai-gan-60000-ty-chi-thu-hoi-duoc-hon-4500-ty-post797699.html

AFF Cup: 'Malaysia hơn VN về thể lực và 'đá cũng tiểu xảo'


Trả lời phỏng vấn của BBC News Tiếng Việt hôm 7/12, Hoàng Nhật Nam, cựu tiền vệ đội tuyển U23 Việt Nam nhận xét về đối thủ đầy duyên nợ Malaysia trong trận chung kết sắp tới.

Quang Hải vui mừng khi ghi bàn vào lưới Philippines hôm 6/12
Hoàng Nhật Nam hiện là tiền vệ thuộc biên chế Sanna Khánh Hoà và từng là một trong năm người sút luân lưu thành công giúp đội U23 Việt Nam vô địch Merdeka Cup năm 2008 ngay trên đất Malaysia.

Từng thi đấu trong trận chung kết năm đó trên sân Bukit Jalil, nơi sẽ tổ chức trận chung kết lượt đi sắp tới, Hoàng Nhật Nam cũng chia sẻ về những khó khăn và sức ép anh gặp phải trong trận chung kết năm đó.

BBC: HLV đội Phillipines Sven-Goran Eriksson có nói 'Việt Nam là đội tuyển mạnh nhất giải đấu'. Điều này cũng đồng nghĩa ông đang đánh giá chúng ta cao hơn cả Thái Lan, do Philippines từng hoà 1-1 Thái Lan ở vòng bảng. Vậy anh đánh giá sao về ý kiến này?

Tôi thì nghĩ đó chỉ là nhận xét chung, mang tính 'xã giao' của ông Eriksson thôi. Còn để đánh giá tổng quát chung, so sánh các thế hệ đội tuyển, chúng ta cũng chưa thể bằng người Thái được. Thái Lan về đẳng cấp họ vẫn hơn chúng ta một bậc thôi.

Cho dù mới đây họ có thua Malaysia trong trận bán kết đi nữa nhưng nên nhớ họ dự giải lần này mà không sử dụng bốn ngôi sao đang thi đấu tại nước ngoài là Chanathip, Dangda, Kawin và Theerathon.

BBC: Cơ hội và khó khăn của đội tuyển Việt Nam trong trận đấu chung kết lượt đi sắp tới với Malaysia là gì?

Về cơ hội, theo tôi là 50-50 chia đều cho cả hai. Còn về khó khăn, tôi nghĩ đội tuyển sẽ phải chịu sức ép khủng khiếp đến từ các khán đài trên sân Bukit Jalil tại Malaysia.

Tôi cũng từng thi đấu trên sân vận động này rồi và rất trùng hợp, đó cũng là một trận chung kết của đội tuyển U23 trong giải Merdeka Cup diễn ra tại Malaysia năm 2008. Mặc dù trận đấu đó khán gỉa họ không đến kín sân nhưng không khí và sức ép họ tạo ra cũng không hề nhỏ đâu và tôi nhiều lần cũng cảm thấy bị 'ngợp' bởi Malaysia họ khoẻ, không ngại tranh chấp và chủ trương lại đá rắn nữa.

Tại trận vòng bảng, chúng ta thấy đội tuyển đã nhận rất nhiều những pha vào bóng cực kỳ quyết liệt của Malaysia. Cỡ thể hình và thể lực dồi dào tốt như Văn Hậu hay Anh Đức cũng nhiều lần phải nằm sân. Tôi thì chỉ hi vọng đội sẽ giữ vững tâm lý, thi đấu bình tĩnh, tránh được những pha tranh chấp không cần thiết và đặc biệt cần thi đấu với 'một cái đầu lạnh' vì đội Malaysia họ cũng chơi 'tiểu xảo' lắm.

Huấn luyện viên Park Hang-seo
BBC: Đội tuyển VN nên chơi với một đấu pháp chiến thuật như thế nào trên đất Malaysia? Liệu ông Park có mang đến bất ngờ gì cho Malaysia không?

Tôi nghĩ đội tuyển cần chơi phòng ngự phản công trong trận này. Đó vẫn sẽ là 5-3-2 khi chúng ta cần tập trung phòng ngự số đông hoặc biến thể 3-4-3 khi chơi phản công. Chúng ta cũng không nên 'bung sức' với người Mã trong trận lượt đi này vì nên nhớ Malaysia họ đang có lợi thế được nghỉ nhiều hơn chúng ta một ngày và được chơi trên sân nhà.

Xét về khía cạnh thể lực, chúng ta ít nhiều cũng không thể so sánh được với Malaysia. Cho nên tôi nghĩ chúng ta không nên chơi tấn công phủ đầu ngay được mà cần trung thành với lối chơi phòng ngự phản công trong trận lượt đi này.

BBC: Cá nhân anh từng góp phần để U23 Việt Nam vô địch Merdeka Cup 2008 trên đất Malaysia và anh cũng đã từng thi đấu với Malaysia trong quá khứ, anh có nhận xét gì thêm về đội bóng này không?

Trong các cấp độ đội tuyển, tôi thấy lúc nào Malaysia gặp mình, họ cũng thường cố đá phủ đầu và chơi rất nhiều bóng dài do họ có lợi thế lớn về thể hình. Do vậy, tôi mong là trận tới Hùng Dũng sẽ trở lại để hợp với Đức Huy trở thành cặp tiền vệ trung tâm của đội. Dũng và Huy đánh chặn rất tốt và đã chơi cực kỳ ăn ý trong trận bán kết lượt đi với Phillippines. Ngoài ra, vai trò của những Văn Lâm, Ngọc Hải và Văn Hậu sẽ rất quan trọng vì đây là những em có thể hình tốt nhất đội rồi.

BBC: Vậy dự đoán của anh thế nào về trận đấu chung kết lượt đi AFF Cup sắp tới giữa Việt Nam và Malaysia?

Cá nhân tôi dự đoán đội tuyển chúng ta sẽ thắng 1-0 và Anh Đức sẽ là người ghi bàn. Nếu như chúng ta giữ vững được trong hiệp 1, điều bất ngờ rất có thể sẽ xảy đến trong hiệp 2 vì chúng ta có nhiều sự lựa chọn đột biến trong đội như Công Phượng và Văn Toàn. Cần phải chú ý đến Văn Toàn vì thông tin tôi được biết là Văn Toàn đã gần như bình phục chấn thương và đây hoàn toàn có thể là 'quân bài tẩy' của thầy Park.

BBC: Anh đánh giá gì về màn trình diễn của đội tuyển Việt Nam trước Philippines trong trận bán kết lượt về hôm vừa rồi?

Đánh giá một cách tổng quát, cá nhân tôi thấy hiệp 1, khoảng thời gian đầu đội chơi hơi chệch choạch, thiếu sự ăn ý giữa các tuyến, thiếu sự mạch lạc. Tâm lý các cầu thủ không được tốt, còn tương đối 'hoảng loạn' cho dù chúng ta đang được chơi trên Mỹ Đình và đã có lợi thế dẫn trước.

Tuy nhiên, sang hiệp 2, có lẽ HLV Park đã làm công tác tư tưởng rất tốt cho các học trò nên đội chơi thoáng và ổn định hơn. Đặc biệt là những phút gần cuối hiệp 2, bạn thấy đấy chúng ta chơi bùng nổ và có liên tiếp hai bàn thắng từ Quang Hải cùng pha sô lô độc diễn của Công Phượng.

HLV Park lại đóng thể hiện dấu ấn chiến thuật khi nhận ra Philippines họ xuống sức và tung Phượng vào thời điểm quyết định để 'kết liễu' đối thủ. Cá nhân tôi thì tôi chọn Phan Văn Đức. Em chơi rất năng nổ, có 1 kiến tạo cho Quang Hải ghi bàn mở tỷ số và đóng góp rất nhiều vào lối chơi chung của toàn đội. Ngoài ra tôi cũng đánh giá cao Đình Trọng khi luôn chơi tự tin, cực kỳ chững chạc dù mới chỉ 21 tuổi. 

(BBC)
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑