TIN NÓNG 24/7
latest

728x90

468x60

Slider

latest

Slider Right

randomposts4

Tâm Điểm

Thời Sự Việt Nam/block-1

Tin đáng chú ý

Điểm Tin Hàng Ngày/block-2

Chính Trị

Chính Trị - Xã Hội/block-2

Kinh Tế

Kinh Tế/block-7

Chống Diễn biến Hòa bình

Chống Diễn biến Hòa bình/block-2

Pháp Luật

Pháp Luật/block-2

Người Việt Xấu Xí

Người Việt Xấu Xí/block-3

Vấn đề hôm nay

Vấn đề hôm nay/block-2

Bình Luận - Quan Điểm

Bình Luận - Quan Điểm/block-2

Thế Giới - Quân Sự

Thế Giới/block-5

Văn Học-Nghệ Thuật

Văn Học-Nghệ Thuật/block-7

Giáo Dục

Giáo Dục/block-2

Lịch Sử

Lịch Sử/block-2

Xã Hội

Xã Hội/block-1

Nhân Quyền-Dân Chủ

Nhân Quyền-Dân Chủ/block-1

Người Việt 5 Châu

Người Việt Hải Ngoại

Bài Mới Nhất

RÙNG RỢN: "Bứng" Chùa Liên Trì, bài học quả báo nhãn tiền Án Tử mang tên Đinh La Thăng



Không thể tin nổi: Ra lệnh đập Chùa Liên Trì tại Thủ Thiêm - Sài Gòn, Đinh La Thăng phải trả giá, đúng như lời nguyền của Hòa Thượng Thích Không Tánh.

"Bứng" Chùa Liên Trì, bài học quả báo nhãn tiền Án Tử mang tên Đinh La Thăng



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

Chính trị Việt Nam có theo bước Trung Quốc?


Mặc dù cùng theo chủ nghĩa cộng sản, chế độ độc đảng của Việt Nam được coi là tương đối dân chủ hơn Trung Quốc. Lời khen ngợi này xuất phát từ nguyên tắc lãnh đạo dựa trên đồng thuận của Việt Nam, nền dân chủ nội Đảng, và một xã hội dân sự có thể gọi là ít bị trấn áp hơn. Tuy nhiên, các nhân tố này đã xấu đi rõ rệt kể từ khi Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) Nguyễn Phú Trọng tái đắc cử vị trí của mình vào đầu năm 2016. Xu hướng này đã được đẩy nhanh khi Đảng chuẩn bị tổ chức hội nghị giữa nhiệm kỳ vào mùa xuân này, Hội nghị Trung ương lần thứ 7, nơi sẽ đưa ra những quyết định quan trọng về lãnh đạo và cải cách nội bộ.

Hình minh họa
Khi Đảng Cộng sản Trung Quốc dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch Tập Cận Bình bắt đầu chiến dịch chống tham nhũng đáng sợ của mình để “đả hổ diệt ruồi” sau Đại hội Đảng lần thứ 18 năm 2012, chính trị nội bộ Việt Nam vẫn là một cuộc giằng co giữa ông Nguyễn Phú Trọng và Thủ tướng lúc đó là ông Nguyễn Tấn Dũng. Sự cạnh tranh cân bằng kiểu như vậy đã giúp ĐCSVN duy trì môi trường hòa bình kể từ khi nước này tiến hành chính sách cải cách định hướng thị trường (còn gọi là Đổi mới) vào năm 1986.

Tuy nhiên, ngay khi ông Trọng vươn lên với tư cách là người chiến thắng, phe bảo thủ dường như đã quyết tâm làm theo các đồng chí Trung Quốc của mình trong việc dọn sạch các phần tử thoái hóa bên trong Đảng. Sau một năm tạm lắng, năm 2017 đã chứng kiến ​​sự xáo trộn chưa từng thấy trong dàn lãnh đạo tinh hoa của Việt Nam khi ĐCSVN đã thanh lọc nhiều quan chức cao cấp vì tham nhũng, quản lý kinh tế yếu kém, cố ý vi phạm các quy định của nhà nước, tham ô và lạm quyền.

Đáng chú ý nhất là việc sa thải ông Đinh La Thăng, một thành viên của Bộ Chính trị đầy quyền lực và từng được coi là một ngôi sao chính trị đang lên. Sau phiên tòa đầu tiên trong số hai phiên tòa, ông Thăng bị kết án 13 năm tù, trở thành ủy viên Bộ Chính trị đầu tiên phải chịu hình phạt nghiêm khắc như vậy. Hơi nóng của “cái lò” – hình ảnh ẩn dụ của chiến dịch chống tham nhũng của ông Trọng – cũng đã “thiêu đốt” các nhân vật nổi bật khác, cả đương nhiệm và đã nghỉ hưu, từ chính quyền địa phương, các bộ ngành và các doanh nghiệp nhà nước.

Mặc dù chiến dịch này đã mang lại một số công lý nhằm giải quyết vấn đề tham nhũng khét tiếng của Việt Nam, nó cũng đã giúp củng cố quyền lực của ông Trọng và những người gần gũi ông, nhất là Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Trần Quốc Vượng – vị trí ở Việt Nam tương đương với nhà lãnh đạo chiến dịch chống tham nhũng Vương Kỳ Sơn ở Trung Quốc. Ngoài ra, sau hai năm, ông Trọng đã hoàn toàn kiểm soát quân đội và lực lượng công an. Ngoài chức bí thư Quân ủy Trung ương, ông cũng đã thành công trong trong việc tham gia Ban Chấp hành Đảng ủy Công an Trung ương vào năm 2016, lần đầu tiên trong nền chính trị Việt Nam một vị Tổng bí thư tham gia vai trò đó.

Trên một mặt trận khác, có lẽ với một chiến lược dài hạn hơn, ông Phạm Minh Chính, một đồng minh của ông Trọng và là Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Đảng, đang thí điểm một chương trình nhằm “nhất thể hóa” các chức vụ Đảng và Nhà nước ở cùng cấp độ hành chính. Nói một cách đơn giản, mục tiêu là nhằm giảm bớt gánh nặng cho hệ thống quản lý song song của Việt Nam bằng cách sáp nhập vị trí bí thư Đảng địa phương (hiện ở cấp huyện và cấp xã) với vị trí chủ tịch UBND cùng cấp. Nhiều người cho rằng chương trình thí điểm này là bước đi đầu tiên nhằm “nhất thể hóa” hai vị trí cao nhất trong chính trị Việt Nam: Chủ tịch nước và Tổng Bí thư. Đây là phương thức được thực hiện ở Trung Quốc từ năm 1993 khi Tổng Bí thư Giang Trạch Dân được bầu làm Chủ tịch nước Trung Quốc, trong khi truyền thống này đã không được thực hiện ở Việt Nam kể từ sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời vào năm 1969.

Tất cả những động thái này chắc chắn đã đưa ông Trọng trở thành nhà lãnh đạo nhiều quyền lực nhất của Việt Nam trong nhiều thập niên qua. Trong một bối cảnh như vậy, Việt Nam đang dần dần chuyển từ chế độ một đảng thành chế độ một người lãnh đạo, giống như Trung Quốc dưới thời Tập Cận Bình.

Ngoài ra, và có lẽ đáng lo ngại hơn, đó là không chỉ có sự tương đồng về thủ tục mà còn về những thủ thuật trấn áp mà ĐCSVN đã học được từ Bắc Kinh. Điều này được minh họa rõ nét trong vụ bắt cóc kiểu Chiến tranh Lạnh, ngay từ trung tâm Berlin, đối với Trịnh Xuân Thanh, một quan chức chính phủ và cựu giám đốc một doanh nghiệp nhà nước liên quan đến ông Đinh La Thăng. Vụ việc gây sốc cho nước Đức và tạo ra căng thẳng ngoại giao nghiêm trọng giữa hai nước. Người ta có thể liên tưởng đến các vụ bắt cóc khác nhau của an ninh Trung Quốc tại Hồng Kông hay Thái Lan (mặc dù vụ của Việt Nam ở Đức có lẽ nằm ở một cấp độ khác).

Các nhà hoạt động xã hội dân sự ở Việt Nam có thể đã không bị sốc bởi vì họ đã bị đối xử một cách mạnh tay bất thường trong hai năm qua. Cảnh sát đã bắt giữ 19 và 21 nhà hoạt động lần lượt trong hai năm 2016 và 2017, so với chỉ 7 người vào năm 2015. Luật về Hội đã được chờ đợi từ lâu, một đạo luật có thể làm cho môi trường bấp bênh tại Việt Nam trở nên an toàn hơn cho xã hội dân sự, đã bị hoãn vô thời hạn. Tình hình cũng ảm đạm đối với các phương tiện truyền thông của Việt Nam, vốn trên lý thuyết là thuộc sở hữu nhà nước và đang được Đảng kiểm soát chặt chẽ. Chẳng hạn, năm 2016, hơn 150 cơ quan truyền thông đã bị Bộ Thông tin và Truyền thông phạt tiền vì “đưa tin sai lệch”, con số lớn nhất từng được ghi nhận. Mặc dù không phải tất cả các bản tin bị phạt đều là về chính trị, nhưng điều này cho thấy sự sẵn sàng của chế độ trong việc gia tăng áp lực lên một trong những môi trường báo chí vốn đã khắc nghiệt nhất trên thế giới.

Tại Việt Nam, ông Trọng được coi là một nhà lãnh đạo liêm khiết, không tham nhũng, cho phép ông giành được sự ủng hộ rất lớn trong và ngoài Đảng nhằm thực hiện chiến dịch chống tham nhũng. “Cái lò ông Trọng”, mặc dù bị cáo buộc là một bình phong cho các cuộc thanh trừng chính trị, đã có những tác động tích cực lên quản lý nhà nước của Việt Nam, vốn từ lâu đã thiếu cơ chế đảm bảo trách nhiệm giải trình hiệu quả như người ta thường thấy ở bất kỳ chế độ chuyên chế nào. Tuy nhiên, cách tiếp cận từ trên xuống này phụ thuộc rất nhiều vào “các nhà lãnh đạo tốt”, người có khả năng thực hiện kế hoạch chống tham nhũng một cách không ngừng nghỉ và không toan tính lợi ích cho mình.

Ít người sẽ phản đối khả năng ông Trọng, hiện đã 73 tuổi, sẽ nghỉ hưu vào kỳ đại hội tiếp theo của ĐCSVN vào năm 2021. Đến lúc đó, nếu tất cả các chiến thuật củng cố quyền lực theo nguyên tắc “tập trung dân chủ” được thể chế hóa, thì người kế nhiệm ông sẽ có được một bàn tay mạnh mẽ để nhào nặn cơ chế “lãnh đạo tập thể” của Việt Nam theo ý muốn. Nếu điều này xảy ra, nó sẽ làm xói mòn những cải cách chính trị khiêm tốn đã mất nhiều năm mới thực hiện được, và do đó càng làm lu mờ viễn cảnh dân chủ hóa của Việt Nam. Có lẽ chỉ có các đồng chí của họ ở Bắc Kinh là sẽ hài lòng với một kịch bản như vậy.

Nguyễn Khắc Giang

Nguồn: Nguyen Khac Giang, “Is Vietnam Going the Way of China?”, The Diplomat, 22/02/2018.

Biên dịch: Phan Nguyên

* Nguyễn Khắc Giang là nhà nghiên cứu chính về chính trị tại Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách Việt Nam (VEPR), Đại học Quốc gia Hà Nội. Ông thường xuyên viết bài cho các phương tiện truyền thông quan trọng của Việt Nam như VnExpress, Vietnamnet, và Saigon Times. Các bài viết của ông cũng đã được xuất bản trên Asia & Pacific Policy Studies và the East Asia Forum.

(Nghiên cứu Quốc tế)

Hiệu Minh - Góc nhìn của dân IT về TT Phan Văn Khải



Nhớ mãi lần TT Khải sang thăm Mỹ, găp TT Bush phải dùng phao. Ngồi trong World Bank (WB) cách Nhà Trắng đúng một phố, xem CNN mà mình xấu hổ. Chiều đó TT gặp bà con trong SQ, TT mệt do trái giờ không thể nói được, PTT Vũ Khoan phải chữa cháy.

Mid-Term CG ở KS Morin, Huế. 1998. Ảnh tư liệu Cua Times
Dù vụ phao ấy nhưng tôi luôn ấn tượng tốt với TT Khải để lại những dấu ấn quan trọng thời hội nhập sau khi Mỹ bỏ cấm vận, phía ta đang tập bơi ra biển với nghi ngờ diễn biến hòa bình.

Làm cho WB gần 20 năm cũng mấy lần gặp ông trong khoảng cách…vài mét. Nghe tin ông ốm nặng, tôi viết đôi dòng và mong ông qua khỏi.

Năm ngoái đi châm cứu ở viện của bác sỹ Tài Thu gặp bác Trần Xuân Giá đưa bà xã đi khám bệnh. Mình ra làm quen và bảo, em làm ở WB, hay nhìn thấy bác trong các hội thảo, trên tivi. Giờ bác ra sao. Bác Giá cảm động vì có người hỏi thăm.

Chuyện trò một lúc, bác hỏi, cậu làm chi ở WB. Dạ em IT chả liên quan gì đến kinh tế vĩ mô hay vi mô, toàn ngồi xó nghe lỏm. Dạo này em hưu rồi. A, thế thì giống anh. Rồi nói chuyện mãi không dứt ra được.

Mình thẽ thọt bảo, hồi anh bị sự cố, em có viết một bài về cầm ô che cho anh đấy. Em có blog là Hiệu Minh. A, hóa ra mày là thằng Hiệu Minh. Thế thì quá vui vì bác hay đọc qua anh Basam. Hẹn nhau cả năm đi café tán chuyện mà chả có khi nào. Hỏi bác Giá về TT Phan Văn Khải chắc chắn biết nhiều vì hai người cùng thời. Kiểu này phải gọi điện.

Năm 1995, anh Cua vào WB với chân IT chạy việc vặt, từ anh admin đến cô thư ký sai mình nhoay nhoáy, mang cho tớ cái ổ cắm, PC em lại treo máy do virus. Buồn cười là ổ mạng đặt tên theo chữ cái M, N, L. Các em chân dài chưa chồng cứ eo éo, anh Cua ơi, ổ Lờ (L) của em hỏng rồi. Tới nơi, hỏi “L em” vẫn bình thường mà. Hóa ra nàng không biết “xoạc” cái Windows Explorer ra để xem ổ L của mình.

IT Cua hay đi “điếu đóm” cho các hội nghị tư vấn (CG – Consultative Group Meeting) giữa kỳ và thường niên của WB. Công việc chẳng có gì, lắp máy tính nối vào máy chiếu, kiểm tra hệ thống dịch, loa đài là xong việc. Thấy sự cố thì chui gầm bàn cùng đám kỹ thuật viên, liếc giầy của quan ta, quan tây cũng biết đâu là đẳng cấp.

“Điếu đóm bưng bê” có cái hay riêng. Hệ thống chạy tốt rồi, mình ngồi nghe Thủ tướng, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng, các đại sứ phát biểu, biết nhiều thứ ra trò. Blog này có nhiều thông tin là do anh Cua rỗi việc và cũng hay để ý “người ta” chém gió.

Tháng 6-1998, phối hợp với Bộ KHĐT, WB chuẩn bị cho cuộc họp giữa kỳ của các nhà tài trợ quốc tế với sự tham dự lần đầu tiên của TT Khải trong khách sạn Morin tại Huế. Đối tác của WB là Bộ trưởng Trần Xuân Giá, một ngôi sao rất nổi khi đó.

Hội nghị tổ chức trong bối cảnh kinh tế Việt Nam đang bị cuộc khủng hoảng kinh tế khu vực đe dọa trầm trọng, đói nghèo cùng cực của 3.6 triệu người ở 1700 xã, muốn ra nhập WTO, nên rất cần sự ủng hộ của quốc tế. Tổ chức CG ở miền Trung vì muốn những người tham dự được mắt thấy tai nghe với thực tế còn rất nghèo và cần sự trợ giúp.

Tuy vào VN năm 1994, nhưng WB chính thức có dự án lớn từ năm 1997-1998 khi TT Khải nhậm chức và anh Andrew Steer sang làm Giám đốc. Việc khai thác những kiến thức quốc tế về phát triển cho VN phụ thuộc vào CP của TT Khải, bác Giá bên Đầu tư, và đối tác WB.

Việc tổ chức CG ở đâu rất quan trọng vì các nhà đầu tư cần biết rõ nơi nào cần tiền, hồi đó internet chưa có. Bộ trưởng Giá, vốn là người Huế gốc, đạo diễn vụ này. Các nhà tài trợ là các quan chức đại diện cho chính phủ, đại sứ các nước, trưởng đại diện các tổ chức quốc tế và các doanh nhân tầm cỡ quốc tế, có dịp thăm những dự án, cơ sở có tiềm năng đầu tư của miền trung trong đó có Thừa Thiên – Huế, kể cả nhà thuyền nghèo trên sông Hương.

Lần đầu tiên đó, Thủ tướng VN tham gia được các nhà tài trợ đón nhận như một tín hiệu tốt lành trong chính sách cởi mở của Việt Nam, ông đến nghe trực tiếp các ý kiến. Trong cuộc họp, các vị trong đoàn phục TT Khải nghe và ghi chép rất chi tiết, sau đó trả lời rành mạch, đâu vào đó, không cần phao. Vì thế tôi vô cùng ngạc nhiên khi ông vào Nhà Trắng phải dùng tờ giấy gấp 4 trước mặt TT Bush.

Phía tài trợ kêu ca VN chậm trong giải ngân, Thủ tướng trả lời, do VN còn nhiều hạn chế về mặt cán bộ, chưa đủ trình độ để quản lý dự án quốc tế lớn. Và ông đề nghị WB giúp xây dựng đội ngũ thì mới mong tiền tài trợ được sử dụng tốt. Quả bóng được đá lại nhẹ nhàng.

Sau này, anh Andrew Steer, Giám đốc WB, kể lại, anh theo dõi rất kỹ Thủ tướng ghi chép hay nhờ thư ký, hoặc hỏi tư vấn bác Giá. Thật không ngờ, TT tự trả lời mà không cần hỏi ai.

Những năm 1997-2002, WB cùng bên chính phủ đã tạo được một hình ảnh WB là người bạn đồng hành đáng tin cậy của Việt Nam trong quá trình phát triển kinh tế xã hội hơn một thập kỷ sau đó. Khá nhiều chính sách cải tổ nền kinh tế, xóa đói giảm nghèo và đặt nền móng đổi mới kinh tế, xã hội cho nhiều năm sau, có công lao không nhỏ của TT Khải và bác Giá hợp tác với WB.

Mình nhớ nhóm chính sách phát triển trụ cột cho Việt Nam liên quan tới 6 vấn đề nan giải và mang tầm xuyên thế kỷ (1) Quản lý kinh tế vĩ mô; (2) Cạnh tranh, ngân hàng, doanh nghiệp nhà nước và cải cách cơ cấu; (3) Phát triển nông nghiệp và nông thôn; (4) Xây dựng cơ sở hạ tầng và nguồn nhân lực; (5) Quản trị, minh bạch và tham dự của người dân; (6) Phân cấp và thực hiện các nguồn hỗ trợ phát triển chính thức (ODA).

Dường như 6 trụ cột này vẫn còn nguyên giá trị dù sau này có giảm đi 5, 4 rồi 3 trụ. Nhiều người hối tiếc những năm cuối thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21, thời của TT Khải, một nhà kỹ trị, không phải là không có lý.

Từ khi TT Khải về vui thú điền viên thì mọi chuyện đã thay đổi theo ẩn số X đôi lúc tới chóng mặt, có người phải mãn nhiệm mới định sống tử tế. Đánh giá tốt hay xấu tùy theo bạn đang đồng hành cùng với ai, ở nhóm lợi ích nào. Xin nhường lời cho các còm sỹ.

Hôm gặp bác Giá, tôi có nói, thời WB của Andrew Steer, bác Giá và TT Khải đã làm được rất nhiều về chính sách vĩ mô, tư nhân hóa, cổ phần hóa, tạo nền móng cho nhiều năm sau.

Tôi định nói thêm rằng, vì đúng hướng nên anh IT chui gầm bàn, chữa ổ L cho các cô thư ký, cũng nhìn ra đâu là ánh sáng lấp lóe cuối đường hầm.

Hiệu Minh

(Blog Hiệu Minh)

Tạ Phong Tần tố Điếu cày - Nguyễn văn Hải


Điếu Cày Nguyễn Văn Hải ra đón blogger Tạ Phong Tần tại phi trường Los Angeles. 20/09/2015

Nhắn ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày). Ai có friends Facebook với ông ta thì copy hoặc tag ông ta vào đây cho xem.

Hơn 2 năm nay, kể từ ngày (28/11/2015, tức là sau hơn 2 tháng tính từ ngày TPT đặt chân đến Mỹ) Tạ Phong Tần công khai đăng lời tuyên bố rút lui khỏi Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do (CLB NBTD) thì tôi đã không còn nhắc đến cái tên Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) trên FB lẫn website cá nhân của tôi nữa. Ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) không phải là kẻ thù của tôi (kẻ thù chính của tôi là bọn cộng sản), dù ông đã từng làm nhiều việc khiến tất cả anh chị em trong CLB NBTD phải bất bình, góp ý ông không sửa chữa, nhận lỗi, mà ông luôn nại đủ thứ lý do để đổ thừa cho người khác. Chị Hà Giang đã nói công khai trong cuộc họp CLB: “Anh Hải là người khi bưng cái bình thủy tinh đi va vào cột nhà vỡ bình, thì anh Hải luôn cho rằng bình vỡ là tại cây cột đứng đó, chớ không phải tại anh Hải không nhìn thấy cây cột”.

Vì tôi cho rằng “Đạo bất đồng bất tương vi mưu”, đã không cùng quan điểm, cách làm việc thì đường ai nấy đi, không ai đụng chạm đến ai.

Tôi bận học hành, mưu sinh, chớ không được ai nuôi ăn ở không như ông. Việc ông làm gì từ sau khi tôi rút lui khỏi CLB tôi không quan tâm, không nhắc đến ông nữa.


Hôm nay, tôi vừa nhận được ảnh chụp màn hình này của một bạn FB gởi cho tôi. Trong đó ông xác nhận sai sự thật về việc vì tôi mà ông bị cộng sản cướp mất căn phòng ở Phòng số 8, lầu 2, chung cư số 17, Nguyễn Thái Học, phường Cầu Ông Lãnh, quận 1, Sài Gòn.

Tôi nhắc lại cho ông rõ:

1-1- Nguồn gốc căn phòng: Là biệt thự một tư sản dân tộc, sau ngày 30/4/1975 bị Việt cộng tịch thu, đưa cả gia đình nhà tư sản đi kinh tế mới. Căn biệt thự cổ do Công ty công trình công cộng TPHCM quản lý, đã bị chia nhỏ ra từng phòng (mỗi phòng khoảng 20 mét vuông) để cho thuê dài hạn với giá rẻ, mỗi năm người thuê phải ký hợp đồng lại với Công ty công trình công (Cty CTCC) cộng. Mỗi tầng lầu có một toilet dùng chung. Những người ký hợp đồng thuê phòng sau đó đã làm giấy tay bán cho nhau (bất hợp pháp). Chủ cũ căn phòng đã làm giấy tay bán căn phòng cho ông giá 80 ngàn hồ tệ (khoảng năm 2005).

2-1- Tôi đã thuê căn phòng đó của ông với giá một triệu đồng/tháng (bằng một nửa tiền lương của tôi lúc đó), trả tiền mặt đủ hàng tháng, điện nước tôi tự trả, anh em CLB ở Sài Gòn ai cũng biết cả. Trước khi ông bị bắt giam một tháng (về tội trốn thuế) thì ông đi Đà Lạt du hí với nhân tình của ông (tất cả anh em CLB và chị Dương Thị Tân đều không biết). Hết tiền, ông liên lạc về SG nói với anh Uyên Vũ hỏi chúng tôi có tiền thì chuyển cho ông. Anh UV không có tiền, tôi cũng không có tiền. Tôi đưa 1 triệu đồng tiền mặt cho anh UV cầm và nói rõ rằng “Đây là tiền thuê phòng tháng này, anh cầm lên ĐL gởi cho anh Hải, em đang thất nghiệp nên cũng không có tiền”.

3-1- Một tháng sau thì đến kỳ hạn phải ký hợp đồng lại với Công ty CTCC. Công ty đã gởi giấy thông báo đề tên chủ cũ. Tôi đã cầm giấy thông báo đó sang nhà hỏi chị Dương Thị Tân thì chị Tân cho biết tình trạng căn phòng như tôi đã kể ở trên. Đồng thời, chị Tân đưa tất cả giấy tờ cũ gồm hợp đồng thuê phòng (chủ cũ), giấy mua bán sang tay căn phòng cho ông Hải để tôi tìm cách ký hợp đồng thuê lại căn phòng.

4-1- Tôi đã cầm thông báo đến Cty CTCC và được biết 1 năm nay ông Hải không nộp tiền thuê cho Cty CTCC. Tôi phải móc tiền túi của tôi ra nộp. Tôi hỏi họ về thủ tục thuê lại thì họ chỉ cho tôi vào website của UBND quận 1 tìm hiểu.

Được biết quy định về việc ký lại hợp đồng thuê như sau:

a- Là chủ cũ thì chỉ việc ký lại theo mẫu cũ, nộp tiền thuê;

b- Chủ cũ đã bán sang tay cho người mới và hiện nay không rõ địa chỉ thì người mới có quyền ký hợp đồng trực tiếp với Cty CTCC với điều kiện: Phải có hộ khẩu TPHCM, hiện đang không có nhà ở hợp pháp, đã từng có thời gian dài sinh sống ổn định từ 6 tháng trở lên trong căn phòng đó.

5-1- Tôi đã bỏ tiền túi nhờ một số anh em xe ôm đang sống ở chung cư tìm kiếm người chủ giúp tôi nhưng họ không tìm thấy. Tôi không có hộ khẩu thành phố nên không thể đứng tên ký hợp đồng thuê lại căn phòng. Tôi đã nhờ anh UV (có hộ khẩu) đứng ra ký hợp thuê giúp, chúng tôi bàn với nhau là “tìm cách giữ lại căn phòng cho anh Hải”. Anh UV thì có hộ khẩu thành phố nhưng không đáp ứng hai điều kiện còn lại. Vì vậy, nửa tháng sau tôi phải dọn đi nơi khác, giao chìa khóa phòng lại cho chị Tân.

Bây giờ ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) bất chấp sự thật, về hùa với đám cộng nô ôm cờ máu đang tìm đủ mọi thủ đoạn nhơ bẩn nhất để bôi nhọ tôi, thì tôi thấy tư cách ông quá đê tiện. Ông không xứng đáng được tôi tôn trọng và đối xử lịch sự.

Lẽ ra, sau khi tất cả anh chị em đồng loạt tuyên bố rút tên khỏi CLB NBTD thì ông phải soi rọi lại bản thân ông. Tại sao khi ông mới đến Mỹ, cộng đồng tỵ nạn hồ hỡi tiếp đón ông, anh chị em hải ngoại nhiệt tình ủng hộ ông dựng lại cái tên CLB NBTD mà một năm sau họ phải ngậm ngùi nói tiếng ra đi?

Tại sao ông không suy nghĩ, khi ông ở trong tù, Tạ Phong Tần và Dương Thị Tân là người đơn độc công khai đối đầu với cộng sản để luôn luôn có những bài viết kêu gọi cả thế giới biết đến Nguyễn Văn Hải với tư cách là thành viên CLB NBTD dù ông chưa từng viết 1 bài báo nào (chớ không phải là tên tù trốn thuế bình thường như bao nhiêu tên tù trốn thuế khác ở VN). Tạ Phong Tần là người dám công khai đối đầu cộng sản để giữ cái tên CLB NBTD trong khi tất cả thành viên khác, người thì đòi “tuyên bố giải thể” (chỉ có tôi và UV phản đối), người thì im lặng rút lui.

Những bài viết đó của tôi vẫn còn nguyên trên trang https://taphongtan.wordpress.com/, ông có thể đọc lại bất cứ lúc nào.

Chị Dương Thị Tân là người đã hy sinh để cho an ninh cộng sản đánh đập, hành hạ vì không chịu bỏ rơi ông (với bao lời hứa hẹn của ông), 7 năm rưỡi đi từ nhà tù này sang nhà tù khác, từ Nam ra Bắc để thăm nuôi ông không sót dịp nào. Gia đình tôi không bao giờ đi thăm nuôi vào dịp tết vì bận việc làm ăn, vì không có tiền, còn chị Tân gởi đồ ăn cho ông sống như ông hoàng trong trại giam, dám tẩm xăng vào người để đòi vào gặp ông ở trại Nghệ An khi chị hay tin ông “tuyệt thực”. Sau khi qua Mỹ thì ông cắt liên lạc với chị Tân để sống chung với nhân tình khác, làm cho chị Tân ngậm đắng nuốt cay. Chắc ông đâu xúc động chút nào và cũng không thèm coi cái video chị KimLiên Thị Nguyễn hát bài “Sao anh nỡ đành quên” mà chị Tân khóc nức nở phải không? Lúc đó, chị Tân phải nhờ vào sự khuyên giải, an ủi của quý cha DCCT, và chị lấy công việc giúp đỡ TPB VNCH làm niềm vui để vượt qua cú sốc nặng nề. Tôi phẫn nộ dùm cho chị ấy nhưng chị đã bảo tôi “đừng nói gì, kệ họ, chị buông rồi em ạ”.

Tôi không muốn nói nhiều về chuyện đời tư của ông, đó là quyền của ông. Nhưng cần phải nói một lần, để ông đừng bao giờ đổ lỗi cho người khác. Mà ông có biết rằng các anh chị em CLB NBTD người ta rời bỏ ông vì:

1-2- Ông độc tài, độc đoán, tiền bạc thu chi không minh bạch, tự ông thu tiền ủng hộ, tự ông chi, anh em không được quyền biết đến;

2-2- Ông tự tung tự tác, muốn làm gì thì làm và coi anh em khác như công cụ để phục vụ cho quyền lợi của cá nhân ông và phe đảng đứng sau ông (trong khi anh em khác là những người độc lập, không tổ chức nào);

3-2- Ông coi Tạ Phong Tần như công cụ để cho ông và phe đảng hái ra tiền, tìm cách khống chế TPT chỉ được quyền nói những điều ông (và phe đảng của ông) muốn TPT nói, đi đến những nơi ông (và phe đảng của ông) muốn TPT đi, gặp gỡ những người ông (và phe đảng của ông) muốn TPT gặp….

4-2- Anh em tham gia CLB ở đây (trừ những người mới qua như Trương Quốc Huy, vợ chồng anh UV) đều sống lâu năm ỏ Mỹ và không có ai trở về VN, không có ai bị tai tiếng gì, người ta không muốn bị mang tiếng là thành viên “CLB đĩ đực” nên phải bỏ chạy. Nếu không có anh Thiện Thành khuyên bảo và ngăn cản thì Trịnh Du đã cho ông “lên bàn mổ” vì chuyện trai giái lem nhem, ghen tuông tá lả từ năm 2015 rồi;

5-2- Ông dùng cái uy thế của ông khi mới qua để đe dọa anh UV (cũng mới qua) phải làm việc không công cho ông để thu tiền, để ông lấy uy với cộng đồng;

6-2- Anh chị em CLB thấy ông đối xử với Dương Thị Tân, với Tạ Phong Tần mà người ta “tự biết thân phận”. Chị Tân hy sinh cho ông cỡ đó mà ông còn “vắt chanh bỏ vỏ” thì những người khác đối với ông chẳng là cái đinh gì cả;

7-2- Khi ông mới chân ướt chân ráo đến Mỹ, không chổ ở phải đi thuê khách sạn. Ông anh tôi thấy vậy kêu ông về nhà anh ấy ở tạm, ko lấy tiền thuê. Nhà ông anh tôi nghèo, nhỏ bằng nắm tay (chính tôi còn không ở chung được), tưởng đâu ông về ở chung thì là 2 thằng đàn ông với nhau cũng dễ thở, cho ông sử dụng luôn máy tính của ảnh. Ai ngờ ông dẫn thêm nhân tình của ông về ở chung, rồi biến nhà anh tôi thành nhà của “vợ chồng” ông, ông anh tôi thì thành “người ở trọ”. Ông anh tôi không chịu nổi, phải ra điều kiện: Một là ông dẫn bà kia đi chổ khác, hai là chỉ một mình ông ở lại thôi, không có bà kia. Ông và bà kia dọn đồ đi, sau đó ông gặp ai cũng rêu rao rằng anh tôi “hack” laptop của ông. Ông có biết ông anh tôi nói thế nào với tôi không: “Anh làm việc tiếp xúc với rất nhiều tài liệu của NASA anh còn không quan tâm, nó mới từ trong tù qua Mỹ, laptop nó có ccc gì mà anh phải hack. Nó làm hư cái máy tính của anh luôn anh phải sắm máy mới mà anh còn không nói nữa”. Ông không biết rằng tôi và ông anh này là chổ thân tình từ những năm 2005, nên ông gặp tôi thì nói anh tôi hack máy, nhân tình của ông gặp anh tôi thì nói tôi “đánh phá” ông. Những email nhân tình ông gởi cho anh tôi vu cáo tôi và bị anh tôi viết trả lời 1 bài chửi lại tôi vẫn còn giữ đây;

8-2- Ông phải biết rằng cộng đồng tỵ nạn ở Little SG này là cộng đồng cờ vàng và chống cộng sản. Nếu ông lẫn tránh lá cờ vàng, ông không tham gia các sinh hoạt chống cộng của cộng đồng tỵ nạn, thì đó là con đường do ông tự chọn, không ai ép buộc ông. Ông đừng ganh tỵ với tôi khi thấy tôi được cộng đồng tỵ nạn hoan nghênh;

9-2- Tôi còn biết rõ nhiều chuyện khuất tất của ông từ khi ông qua Mỹ. Tôi nghĩ rằng ông nên biết điều mà nói bất cứ chuyện gì cũng phải đúng sự thật, đừng thấy tôi im lặng mà làm tới. Để bảo vệ danh dự của tôi (vô cớ bị ông vu khống, bịa đặt bôi bẩn) thì tôi cũng không ngại gì viết tiếp về ông đến tập thứ n.

Little SG, ngày 24/2/2018

© Tạ Phong Tần
Tạ Phong Tần blog

Ông Nguyễn Tấn Dũng dự hội nghị cơ chế đặc thù TP.HCM


Ngày 23/2, Thành ủy TP.HCM tổ chức hội nghị cán bộ thành phố quán triệt Nghị quyết của Thành ủy về lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện Nghị quyết số 54 của Quốc hội về thí điểm cơ chế, chính sách đặc thù phát triển TP.HCM.

Dự hội nghị có nhiều cán bộ cao cấp Trung ương nghỉ hưu. Ảnh PLO
Dự hội nghị có nhiều cán bộ cao cấp Trung ương đã nghỉ hưu, trong đó có nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, nguyên Thường trực Ban Bí thư Lê Hồng Anh.

Phát biểu tại hội nghị, Bí thư Thành ủy TP.HCM Nguyễn Thiện Nhân chia sẻ: TP.HCM là TP lớn nhất cả nước về dân số và kinh tế. Tính đến thời điểm hiện tại, dân số thành phố ước đạt trên 10 triệu người, gấp 15 lần tỉ lệ dân số cả nước trên 1km2.

Mỗi năm, thành phố đóng góp khoảng 22% vào ngân sách cả nước. Thế mạnh hiện có của thành phố là nguồn nhân lực trí thức cao, các chính sách phát triển đồng bộ, tập trung số lượng doanh nghiệp lớn nhất cả nước, thu hút số lượng ngoại tệ và vốn đầu tư cao…

Tuy có nhiều thế mạnh nhưng thành phố vẫn còn nhiều thách thức đòi hỏi một cơ chế, chính sách đặc thù để giải quyết kịp thời, quyết liệt các vấn đề đang tồn tại.

Mặc dù đã rất cố gắng nhưng vì nhiều lý do khác nhau, đến nay, tốc độ phát triển của hệ thống hạ tầng không theo kịp và đang cản trở sự phát triển nhanh và bền vững của thành phố. Đây là vấn đề bất cập cần điều chỉnh ngay.

Bên cạnh đó, tỉ trọng thu hút đầu tư nước ngoài và xuất khẩu của thành phố đang trên đà giảm so với cả nước.

Cũng tại hội nghị, Bí thư Thành ủy TP.HCM Nguyễn Thiện Nhân triển khai, quán triệt Kết luận số 21 ngày 24/10/2017 của Bộ Chính trị và Nghị quyết số 54 ngày 24/11/2017 của Quốc hội về thí điểm cơ chế, chính sách đặc thù phát triển TP.HCM.

Theo ông Nhân, Nghị quyết 54 sẽ tạo cơ chế cho TP.HCM phát triển, làm tăng thu cho thành phố, cho cả nước và không ảnh hưởng đến các địa phương khác.

TP.HCM có 5 thách thức lớn của thành phố nếu không có cơ chế đặc thù sẽ không giải quyết được. Cụ thể như cơ sở hạ tầng như quy hoạch, ngập nước, biến đổi khí hậu, ô nhiễm môi trường; thu hút vốn đầu tư nước ngoài giảm về tỉ trọng; thách thức về dân số...

“Nếu 5 thách thức này mà không có đổi mới thể chế thì TP.HCM sẽ không phát triển được. Cơ chế đặc thù sẽ tạo điều kiện cho thành phố phát triển và đóng góp cho cả nước”, ông Nhân nói.

Bí thư Thành ủy cũng khái quát lại nội dung của Nghị quyết 54 xác định năm lĩnh vực điều chỉnh gồm: Thẩm quyền quản lý đất đai, thẩm quyền quản lý đầu tư, thẩm quyền quản lý tài chính - ngân sách nhà nước, cơ chế ủy quyền và cơ chế tăng thu nhập cho cán bộ, công chức, viên chức thuộc thành phố quản lý.

Sau phát biểu của ông Nguyễn Thiện Nhân, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Tất Thành Cang đã triển khai, quán triệt Nghị quyết số 08 ngày 6/12/2017 của Thành ủy và Kế hoạch số 171 ngày 28/12/2017 của Ban Thường vụ Thành ủy về thực hiện Nghị quyết 54 của Quốc hội.

Chủ tịch HĐND TP.HCM Nguyễn Thị Quyết Tâm cũng triển khai, quán triệt nghị quyết của HĐND TP về thực hiện nghị quyết này.

Chủ tịch UBND TP.HCM Nguyễn Thành Phong triển khai, quán triệt Kế hoạch số 8127 của UBND TP về thực hiện Nghị quyết 54 của Quốc hội.

Sơn Ca (Tổng hợp)

(Đất Việt)

Bất thường: Nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: “Tôi rất thanh thản”


Đại tướng Lê Đức Anh và Nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
Đó là điều đầu tiên Nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định trước khi kết thúc nhiệm vụ.

* Phóng viên: Thưa Thủ tướng, Thủ tướng đã tham gia 6 khóa Trung ương, 4 khóa Bộ Chính trị, 2 nhiệm kỳ là Phó thủ tướng thường trực và 10 năm đảm nhiệm trọng trách người đứng đầu Chính phủ. Ngày 6-4-2016, theo chương trình làm việc của Quốc hội, đồng chí sẽ thôi làm nhiệm vụ Thủ tướng Chính phủ. Xin Thủ tướng cho biết những cảm nghĩ của mình?

— Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: Tôi rất thanh thản. Sau gần 55 năm chiến đấu, công tác, được Đảng, Nhà nước cho nghỉ chính sách, được trở về sống với đời thường, được thường xuyên quây quần với gia đình con cháu và được sống trong một đất nước hòa bình, thống nhất, độc lập, đang trên đà hội nhập, phát triển và sánh vai với bạn bè trên thế giới, tôi cảm thấy hạnh phúc.

Tôi chân thành cảm ơn những tình cảm cũng như sự ủng hộ, giúp đỡ quý báu của đồng chí, đồng bào và bạn bè quốc tế.

Tôi luôn biết ơn sự hi sinh to lớn của đồng chí, đồng bào chúng ta để đất nước mình có được ngày hôm nay.

* Thưa Thủ tướng, xin Thủ tướng cho biết khi rời khỏi chính trường, những điều gì mà Thủ tướng cảm thấy còn trăn trở, day dứt nhất?

- Hơn nửa thế kỷ qua, tôi luôn hết lòng, hết sức — kể cả bằng máu xương, tính mạng của mình — để phấn đấu hoàn thành chức trách nhiệm vụ được Đảng, Nhà nước và nhân dân giao phó. Chỉ tiếc là trong khả năng có hạn, tôi đã không làm được nhiều hơn nữa, tốt hơn nữa cho dân, cho nước.

Những hạn chế, yếu kém, khuyết điểm mà Đảng, Nhà nước và nhân dân ta chỉ ra có phần trách nhiệm của tôi trong thực hiện các nhiệm vụ được giao, nhất là trách nhiệm chính trị trên cương vị người đứng đầu Chính phủ — cơ quan hành chính nhà nước cao nhất, thực hiện quyền hành pháp. Đây cũng chính là những trăn trở, day dứt nhất của tôi.

* Xin Thủ tướng cho biết Thủ tướng có mong muốn gì với những người kế nhiệm?

— Tôi chỉ có một mong muốn là Đảng, Nhà nước ta thật sự vững mạnh, đoàn kết, trong sáng, gắn bó máu thịt với nhân dân; đổi mới mạnh mẽ, vượt qua những nhận thức, phương thức không còn phù hợp, tất cả vì lợi ích của quốc gia dân tộc; giữ vững hòa bình và bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, biển đảo quốc gia; bảo đảm dân chủ, tự do, pháp quyền; thực hiện nhất quán, hiệu quả mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh và phát triển nhanh — bền vững, hội nhập thành công và tiến cùng thời đại.

Làm được những điều này là hồng phúc của đất nước ta, dân tộc ta. Tôi đặt niềm tin vào những người kế nhiệm.

* Xin trân trọng cảm ơn.

Cuộc phỏng vấn đăng trên báo Tuổi Trẻ 06/04/2016 07:59 GMT+7

(Sputnik)

Nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải qua đời, vì sao Nguyễn Phú Trọng cấm báo chí đưa tin?



Nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải qua đời 03 ngày, song vì sao báo chí Nhà nước im bặt không đưa tin?

Nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải qua đời, vì sao Nguyễn Phú Trọng cấm báo chí đưa tin?



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

Đất nước lắm thánh thần và tôn giáo, nhưng lại thiếu niềm tin


“Tôn giáo duy nhất cần thiết để cứu vớt nhân loại là tình yêu thương. Phép màu hảo diệu nhất là bao dung và làm điều tốt cho người khác. Thánh thần chỉ tồn tại và ngự trị ở trong chính họ khi con người ta luôn có thiện tâm hiện diện trong tâm hồn”.

Người Hà Nội đứng, ngồi trong gió lạnh dự lễ dâng sao giải hạn. Ảnh: VNE
Đây chính là điều nguy hiểm nhất cho một xã hội, cho công cuộc xây dựng quốc gia. Các cụ nhà ta từ xa xưa đã nói, một lần bất tín, vạn lần bất tin, vậy nhưng dường như là người dân chúng ta vẫn chưa học thuộc và thấm nhuần cái tư tưởng này vào trong đầu thì phải.

Chúng ta đến nay trên đất nước có khoảng hơn chục loại tôn giáo chính thống, hoặc nhóm tín ngưỡng đủ kiểu cả, đấy là tôi còn chưa tính đến các loại mê tín tâm linh quái gở và mù quáng khác đang hoành hành và tàn phá xã hội. Hầu hết con người trong đất nước ta cứ mê mải dựa dẫm vào thánh thần trong mọi sinh hoạt hàng ngày. Thế nhưng khi tôi vừa hỏi người ta là làm thế nào để xã hội tốt lên, hay làm ăn kinh doanh thì cần cái gì trước tiên, thì đa phần lại im lặng hoặc là trả lời không ra sao cả. Kể cả là những người được cho là đã có chút vốn liếng hay thị tiếng làm ăn trong xã hội. Cái quan trọng nhất là niềm tin với nhau dựa trên sự trung thực và tôn trọng luật pháp, chứ không phải là trước khi ký hợp đồng, giao dịch thì cứ cúng bái hay thắp hương, cầu trời, khấn phật cho làm ăn phát đạt hoặc đề cao quan hệ với quan quyền như một sự đảm bảo chính yếu, còn trong khi thực hiện hợp đồng thì cứ dè chừng nhau, sợ người ta ăn quỵt, bội tín. Và còn có tình trạng làm giả hồ sơ, giấy tờ rồi nhờ vả người này người kia bảo lãnh, để cốt là làm gì trong cái việc ấy. Tôi cho là chẳng có gì khác là để tạo dựng niềm tin cho đối phương, nhưng mà chính mình thì lại với tâm lý nghi ngờ là suy nghĩ người ta cũng lo sợ và có khả năng bội tín như mình không.

Vậy nên, thiếu cái đó thì làm ăn làm thế nào được với nhau. Mà như thế thì quốc gia cũng làm sao mà trông cậy vào được những con người thiếu niềm tin mà làm ăn còn có tư tưởng manh mún, chụp giật, chỉ nghĩ được cái lợi trước mắt rồi nếu không làm được thì còn quở trách, lý do này nọ mà đổ lỗi cho cái này cái kia, cốt để trốn tránh trách nhiệm.

Thế thì đi ra ngoài làm ăn, hợp tác với quốc tế, nếu có thì chỉ được một lần là họ không dám làm ăn thêm lần nào nữa. Tôi nói không sai là vậy.

Mà như vậy thì thần thánh hay tôn giáo nào có ích gì cho con người và dân tộc. Mà nếu cứ bám vịn vào thần thánh và tôn giáo kiểu đó thì tôi cho là còn làm con người ta mụ mị và u mê thêm đi chứ chẳng đem lại lợi lộc gì cho cuộc sống và sự văn minh cả.

Tôi chưa thấy quốc gia nào mà đa sắc về tôn giáo và các tín ngưỡng tâm linh như ở xứ ta, tôi cho là nhiều vô tội vạ, khiến tôi không thể nào hiểu hết hay nắm bắt cặn kẽ được. Nhưng điểm qua hiện tại chúng ta có đạo Phật là có lượng phật tử đông đảo hơn cả, tiếp đến là Công Giáo, Tin Lành, Đại Thừa, Tiểu Thừa, và Hồi Giáo,…

Tôi thì cho rằng, người ta đang lợi dụng thần thánh và sự mê tín của dân chúng mà phần lớn nhận thức về khoa học còn hạn chế nhưng lại dành nhiều niềm tin vào truyền thuyết và kiểu tư duy bám vịn vào thánh thần để giải quyết các khúc mắc bị bế tắc trong tinh thần mà hiện thực đời sống cũng như sự hạn chế về hiểu biết, học thuật khiến họ không có câu trả lời thỏa đáng hay tìm ra phương cách giải quyết. Đâm ra cứ thế mà họ tin vào thần thánh như là một phép màu cho mình.

Mà khi thiếu niềm tin vào con người, mà đặc biệt luật pháp không phải là chỗ dựa cho việc giải quyết các vấn đề trong cuộc sống thì tôn giáo và thần thánh lại càng được đà để phát huy trong đời sống dân chúng.

Đi đâu tôi cũng thấy người ta nói những lời giáo huấn, đạo lý, những câu chuyện về lương tâm, phẩm giá và nhân cách, nhưng mà thực là đảo điên hết mức và bậy bạ quá sức tưởng tượng. Cứ nhìn thẳng vào đời sống mà xem, tại sao mà lễ hội văn hóa hay trong các buổi hội họp, sinh hoạt, tưởng niệm mà người ta cứ thản nhiên cướp bóc, giành giật và giẫm đạp lên nhau để cướp lộc? Trong đời thường thì sao, người ta vô tư bán thực phẩm bẩn, làm ăn gian dối và sẵn sàng ám hại nhau, pháp luật thì không sử dụng, từ trong kinh doanh đến quan hệ gia đình, làng xóm. Đối đãi với nhau thì qua quýt, khéo léo, giả tạo, dễ dàng chê bai nhau, phán xét nhau, phạm lỗi lầm hay chuyện xích mích nhỏ cũng khó bỏ qua hay tha thứ cho nhau, hơn thua bằng được, ganh ghét đố kỵ,…Vậy thì thần thánh với cả những lời hay ý đẹp được rao giảng nào có ích gì cho những con người và xã hội như thế.

Rồi trong đời thường, người ta bảo làm sao để được an yên, thanh thản trong tâm hồn, thế là họ trích dẫn ngay lời của Phật dạy ra (vốn họ chỉ hiểu được một phần giá trị của những lời răn dạy đó) mà cho rằng nên buông bỏ, không tham lam, biết diệt dục vọng, tránh tâm tà, không làm điều ác, và cần xa rời thị phi thì tâm hồn mới trở nên tĩnh tại được. Nghe đến đây thôi là tôi đã thấy được những kiểu giáo huấn này thực làm con người ta trở nên lệch lạc và vô cảm. Đức Phật đi hành hương khắp nơi và suốt đời để truyền thụ phật pháp cốt làm cho con người tốt đẹp hơn lên trong tâm hồn, nhưng Phật cũng dạy con người ta phải có cả Dũng và Trí, tức là trí tuệ và lòng dũng cảm. Thế thì lòng dũng cảm được thể hiện ở đâu và lúc nào, thì người ta lại cứ lờ nó đi, thật là tai hại. Dũng và Trí, chính là lúc đối đầu với cái ác, cái xấu xa hoành hành trong xã hội, có dẹp bỏ được những điều gây ra đau khổ và bất công trong xã hội thì ta mới có thể yên lòng và thanh thản được chứ. Chứ đâu phải chỉ biết chấp nhận những thứ tồi tệ diễn ra trước mắt mà mình thì không hành động gì cả, rồi tự vấn đó là buông bỏ và mình là một người tốt, thậm chí đã giác ngộ. Thật bậy bạ hết mức với những nhận thức và giáo huấn như thế. Tôi cho rằng, đa phần chưa giác ngộ và lĩnh hội được cốt lõi những chân giá trị của đạo Phật mà khiến cho con người trở nên nhầm lẫn hoặc cố tình sử dụng nó để phục vụ mưu cầu cá nhân, ru ngủ thiên hạ nhằm mục đích tư lợi hoặc phục vụ làm công cụ cho chính quyền để dân chúng xa lánh chuyện chính trị và xã tắc.

Chúng ta cũng thử nhìn vào các sinh hoạt tín ngưỡng và tôn giáo hiện nay để xem. Người ta đến cầu khấn thánh phật chỉ đơn giản là để được xoa dịu tâm can, đến trấn an tâm hồn mình, hoặc để gột rửa những tội lỗi mà họ phạm phải trong đời thường hay chứng kiến tội ác người khác gây ra mà lẳng lặng bỏ đi. Người ta ra ngoài xã hội gì mà đầu độc nhau bằng cách buôn gian bán lận, đồ giả, quỵt nợ, phản bội và lật lọng chỉ vì ít lợi lộc, thương mại thì lắm mưu mẹo, khôn lỏi, thế nên xã hội cứ đảo điên và hỗn loạn như một mớ bòng bong, mà cốt chỉ do con người không trung thực và thiếu niềm tin tạo ra.

Thế thì thiếu niềm tin còn tìm đến thánh thần để làm gì?

Muốn dự phòng rủi ro thiệt hại, hoặc muốn kiện tụng đòi quyền lợi thì phải tìm luật sư và đến tòa án; muốn chữa bệnh thì phải tìm đến bệnh viện và có bác sỹ giỏi; muốn học tốt phải tìm thày có trình độ và trường lớp đàng hoàng; muốn con cái khôn ngoan thì phải khích lệ và chỉ dẫn chúng; muốn làm ăn lớn và lâu dài thì phải giữ chữ tín; muốn có kỷ cương thì pháp luật phải nghiêm; muốn quốc gia thịnh vượng thì nền chính trị phải dân chủ (tức không được độc quyền) và minh bạch; muốn tâm hồn thanh thản thì luôn phải trung thực, làm điều tốt đẹp và kể cả mang lại điều tốt đẹp đến cho người khác; muốn sống an toàn và lành mạnh thì phải có môi trường trong sạch; muốn có thành phẩm thì phải lao động.

Luân Lê

(FB Luân Lê)

Nhà báo Phạm Đoan Trang bị an ninh “mời đi” vì “Chính trị bình dân”


Khoảng hai giờ chiều hôm nay, ngày 24 tháng 2 năm 2018, hai an ninh Bộ công an đã đến nhà riêng của nhà báo Phạm Đoan Trang lừa mẹ chị mở cửa cho vào trong nhà và đưa chị đi mất. Từ lúc đó đến nay mẹ chị không còn liên lạc được với con gái.

Nhà báo Phạm Đoan Trang. Ảnh: internet
Họ đi xe hơi đến trước chung cư Lê Đức Thọ, hai an ninh, một nam, một nữ lên nhà đưa Trang đi, những người khác ở dưới đứng chờ. Hai an ninh này chính là nhưng người đã bắt giữ tuỳ tiện, ép Trang làm việc sau khi nhà báo tiếp xúc với phái đoàn EU mấy tháng trước.

Không văn bản, giấy tờ, họ yêu cầu Đoan Trang đi theo bằng miệng. Lý do đưa ra là để làm rõ về quyển sách Chính Trị Bình Dân mà chị viết.

Tác giả của cuốn Chính Trị Bình Dân mới đây vừa được tổ chức nhân quyền quốc tế People in Need trao giải thưởng Homo Homini. Đây là một giải thưởng vinh dự, không có hiện vật nhằm vinh danh những cá nhân “có cống hiến cho sự phát triển về nhân quyền, dân chủ, và giải pháp phi bạo lực cho xung đột chính trị”.

Về cuốn sách Chính Trị Bình Dân, đó là một quyển sách chính trị vô cùng hữu ích cho người Việt. Quyển sách với những giá trị học thuật cao được trình bày một cách dễ hiểu cho người đọc; mong muốn của tác giả là những người dân bình thường nhất qua ngòi bút của chị cũng có thể hiểu rõ về chính sách, chính trị và xã hội…

Sách dày khoảng 500 trang và hiện đang được bán rộng khắp trên Amazon. Theo như chị cho biết thì quyển sách vừa được chỉnh sửa và tái bản lại lần hai với một số thay đổi.

Việc in ấn sách vô cùng khó khăn và liên tiếp gặp phải sự cản phá từ phía an ninh. Khi chị ở nhà riêng thì thường xuyên bị phá bằng cách cắt điện, cắt nước và cắt mạng Internet. Để tránh tình trạng bị giam lỏng tại nhà và sự phá rối đang làm ảnh hưởng đến sinh hoạt của mẹ già, cũng như thuận tiện cho việc xuất bản sách nhà hoạt động phải rời khỏi nhà, ở nhờ nhiều nơi khác nhau.

Tết Nguyên Đán đến, không đành lòng để mẹ đón Tết một mình, Đoan Trang quyết định về nhà để ăn Tết với mẹ thì trưa mồng 9 Tết, chị lại bị an ninh đến đưa đi trước mặt mẹ mình.

Trịnh Kim Tiến

(FB Trịnh Kim Tiến)

Nguyễn Tiến Tường - Dúi khổ vào dân


Trước tết, NHNN ra thông tư “lạ” cho 3 ngân hàng 0 đồng “vay” không lãi suất. Luật không cho phép sử dụng vốn ngân sách trực tiếp để tái cơ cấu ngân hàng yếu kém. Nhưng động thái “cho vay” không lãi suất này, không khác về bản chất. Ngân hàng kinh doanh tiền thu lãi, ngân sách lại rót vào không có đồng lãi nào. Đặc biệt nguy hiểm khi rõ rang “sức khỏe” của 3 ngân hàng này sau những đại án là cực thấp.

Trụ sở NHNN. Ảnh: internet
Con số thống kê chưa chính thức, nợ xấu của 3 tầm 50-70 nghìn tỷ. Mộ phần đến từ thất thoát, sai phạm. CB Bank tiền thân là NH Xây dựng thất thoát đến 9 nghìn tỷ, 1 nghìn tỷ vốn nhà nước bốc hơi tại Ocean và 5,5 nghìn tỷ tại GPBank.

Mua lại 0 đồng, nghĩa là phải gánh số nợ xấu nói trên. Và khi tiếp tục bơm tiền ngân sách (tiền thuế của dân) để nuôi, không khác gì “chia đều” hậu quả tham nhũng cho dân?

Đến lượt Bộ Tài Chính đề xuất tăng kịch khung thuế môi trường cho xăng dầu, một trong các lý do là ngân sách thêm được được khoảng 15,5k tỷ mỗi năm. Xăng dầu đã cõng một loạt thuế phí lên tới gần 7k/lít. Với môi trường sống hiện tại của dân, mà cứ vin vào môi trường để tăng thì cực kỳ phi lý.

Có thể, người làm chính sách nghĩ rằng mỗi người dân chỉ mất 1-2 nghìn đồng để quốc gia có thêm một khoản kha khá. Thế nhưng, xăng dầu sẽ kéo theo chi phí vận chuyển và đẩy hàng hóa lên cao. Chưa kể, tâm lý thị trường đều vin theo giá xăng để tăng giá. Mỗi đợt tăng giá xăng, vật giá leo lên một nấc. Nhà nước có thêm 15,5k tỷ, dân có thêm bao nỗi cay cực.

15,5k tỷ cho ngân sách, như muối bỏ bể, tương tự đề xuất tăng thuế VAT để có thêm 59k tỷ mỗi năm. Một động thái gần như bản năng của nhà quy hoạch khi rõ ràng nếu quyết liệt với tham nhũng, với hành chính kềnh càng, nguồn thu còn lớn hơn gấp bội (comment).

Rõ ràng, nỗ lực tự hoàn thiện của thể chế chưa thấm tháp vào đâu so với nguồn năng lượng “vặt sức dân” gần như vô biên. Từ tư duy đó, mỗi quyết sách được ban hành đều vấp phải sự kháng cự mạnh mẽ, dù có thẩm thấu được vào cuộc sống, cũng là áp đặt thô bạo.

Ngay cả hậu quả như các đại án ngân hàng, cũng dùng tiền dân giải quyết. Khi ngân khố suy kiệt, lại vay nợ công để dân trả hoặc nhìn xuống dân để tìm cách thu bù. Không thể đòi hỏi nhân dân tín nhiệm thể chế được.

Vẫn bàng quan với chuyện quốc gia này nuôi công dân, quốc gia kia cấp xe hơi, quốc gia nọ lì xì bạc tỷ. Vì đất nước còn nghèo, không nên đòi hỏi. Nhưng nghèo hay giàu, chức năng của thể chế là kiến tạo giải pháp an dân. Chứ cứ mang dân ra làm giải pháp, thì mãi mãi không có hy vọng!

Nguyễn Tiến Tường

(FB Nguyễn Tiến Tường)

Donald Trump: Quan hệ Mỹ-Trung “tốt chưa từng có”, trừ thương mại


Trong cuộc họp báo chung với thủ tướng Úc Malcolm Turnbull ngày 23/02/2018 tại Nhà Trắng, tổng thống Mỹ Donald Trump đã ca ngợi quan hệ Mỹ - Trung, đánh giá rằng bang giao Washington-Bắc Kinh « chưa bao giờ tốt hơn hiện tại », ngoại trừ trong lãnh vực thương mại.

Tổng thống Mỹ Donald Trump và thủ tướng Úc Malcolm Turnbull trong cuộc họp báo chung tại Nhà Trắng ngày 23/02/2018. REUTERS/Jonathan Ernst
Theo hãng tin Pháp AFP, tổng thống Mỹ đã nói nguyên văn như sau: « Tôi nghĩ rằng chúng tôi chưa bao giờ có một quan hệ tốt đẹp với Trung Quốc như hiện nay… ngoại trừ việc họ lấn át chúng tôi từ quá lâu trong lãnh vực trao đổi thương mại ».

Tổng thống Mỹ đã gợi lên vấn đề thâm thủng mậu dịch to lớn mà Hoa Kỳ phải chịu trong giao thương với Trung Quốc, cho đấy là một điều « hết sức bất công » đối với Hoa Kỳ.

Và như thông lệ, ông Trump đã chỉ trích những tổng thống Mỹ tiền nhiệm, bị ông cho là đã thiếu cứng rắn khi để xẩy ra tình trạng này.

Và cũng trong chiều hướng tán dương quan hệ Mỹ-Trung, ông chủ Nhà Trắng còn đề cập đến quan hệ cá nhân của ông với chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và không ngần ngại cho rằng : « Tôi thích một người như ông ấy. Tôi nghĩ ông ấy cũng thích tôi ».

Lời ca ngợi quan hệ Mỹ Trung nói chung được ông Trump đưa ra vào lúc ông đang chuẩn bị đánh thuế một số hàng nhập từ Trung Quốc.

Tháng Giêng vừa qua, giới chức thương mại Mỹ đã đề xuất khả năng đánh thuế cao trên mặt hàng thép và nhôm nhập vào Mỹ, trong đó có hàng nhập từ Trung Quốc. Bắc Kinh đã lập tức phản pháo, lưu ý rằng họ sẽ sẵn sàng có biện pháp trả đũa.

Đề nghị trên đây còn phải chờ tổng thống quyết định. Nhà Trắng hôm qua xác nhận rằng hồ sơ áp thuế trên thép và nhôm nhập khẩu đang được xem xét. Tuy nhiên, theo hãng tin Mỹ Bloomberg, ba nguồn thạo tin đã xác nhận rằng tổng thống Mỹ đang thiên về hướng đánh mức thuế nặng nhất, tức là 24% trên mặt hàng thép – mức cao nhất trong các đề nghị của bộ Thương Mại - và đến 10% trên nhôm, một tỉ lệ còn cao hơn cả mức cao nhất mà bộ Thương mại đề xuất.

Trọng Nghĩa

(RFI)

Giáo sư Nguyễn Tiến Zũng kể lại quá trình thực hiện báo cáo “lật tẩy” Bộ trưởng Bộ Giáo dục


Những ngày qua, dư luận trong nước xôn xao về bản ‘Báo cáo phân tích sơ bộ về sự giả khoa học của ông Phùng Xuân Nhạ”, Bộ Trưởng Giáo Dục Đào Tạo, do Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng tại Đại học Toulouse, Pháp, gửi đến Hội đồng Chức danh Giáo sư Nhà nước của Việt Nam, và sau đó đưa lên mạng xã hội. Bản báo cáo này được cho là bằng chứng việc ông Phùng Xuân Nhạ “tự đạo văn”. Rất nhiều những lời đề nghị từ công luận lên tiếng kêu gọi ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục Phùng Xuân Nhạ phải từ chức.

Bộ Trưởng Giáo Dục Đào Tạo Phùng Xuân Nhạ
Ông Phùng Xuân Nhạ cũng đồng thời là Chủ tịch Hội đồng chức danh giáo sư nhà nước, là nơi xét duyệt việc phong giáo sư ở Việt Nam.

Từ Pháp, Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng dành cho RFA cuộc phỏng vấn đặc biệt. Trước tiên, ông cho biết về mục đích của việc cho ra đời bản báo cáo này.

Tiến sĩ Nguyễn Tiến Zũng: Trước đây cũng nghe rất nhiều lời đồn ông Nhạ không phải người nghiêm túc trong khoa học, nhưng nhân chuyện ông Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu rà soát lại những giáo sư được phong năm 2017 thì có 1 số người đưa ra trường hợp của ông Xuân Nhạ.

Thế thì tại sao lại không rà soát lại ông Nhạ? Và có 1 thông tin là ông Nhạ chỉ có đúng 2 bài báo đăng tạp chí quốc tế, Scopus nhưng thật ra lại là 1 báo gọi là giả khoa học. Điều này làm cho tôi tò mò và tôi quyết định đi tìm hiểu kỹ càng việc này. Một số người bạn đã giúp tôi trong quá trình đó.

RFA: Trong quá trình đó thì mọi người có gặp khó khăn gì hay không?

Tiến sĩ Nguyễn Tiến Zũng: Thật ra thì thời đại này bây giờ gọi là thời đại internet thì có rất nhiều những chứng cứ gọi là có công bố. Chẳng hạn 1 số bài báo mà ông Nhạ đăng ở Việt Nam hay ở quốc tế thì đều có lưu trữ ở server máy tính và có thể truy cập được. Tìm ra những bài báo của ông Nhạ thì không khó khăn nhưng chuyện mất thời gian là chuyện phân tích những bài báo đó xem độ thật, giả ra sao.

RFA: Theo tựa bài báo cáo, là ‘phân tích sơ bộ’, nghĩa là sẽ có 1 hồ sơ chi tiết hơn trong tương lai?

Tiến sĩ Nguyễn Tiến Zũng: Vâng, vì thời gian thực hiện báo cáo này không nhiều. Chúng tôi có nhận thấy rất nhiều điều khác, mà nếu phân tích kỹ hơn thì có thể sẽ ra rất nhiều vấn đề. Nhưng chúng tôi cũng thấy có 1 số vấn đề khác lớn hơn, thứ nhất là không muốn viết 1 bài dài quá vì bạn đọc sẽ ‘chết chìm’ trong ấy. Nên chỉ viết 1 số cái có tính chất ví dụ minh hoạ thôi chứ có rất nhiều chi tiết mà chúng tôi không đưa vào đấy. Viết dài ra thì thành mấy chục trang. Và tất nhiên có 1 số thông tin chưa được kiểm chứng thì chúng tôi không viết vào.

Chẳng hạn như vấn đề đạo văn của ông Phùng Xuân Nhạ. Thời điểm công bố cái đấy thì chúng tôi chỉ biết là chắc chắn ông Nhạ có tự lấy 1 bài cũ của mình, đã công bố rồi biến thành bài mới, chứ còn chuyện đạo văn của người khác thì chúng tôi chưa dám khẳng định. Sau đó chúng tôi có thể khẳng định có dấu hiệu ông ấy đạo văn của người khác.

RFA: Những người quan tâm đến giáo dục Việt Nam hầu như đều có sự hoài nghi về chất lượng bằng cấp của các Giáo sư Tiến sĩ ở Việt Nam, nghĩa là bên cạnh ông Phùng Xuân Nhạ này sẽ còn những ông Phùng Xuân Nhạ khác. Vì sao bản báo cáo này lại chỉ đích danh ông Bộ trưởng Giáo dục Phùng Xuân Nhạ?

Tiến sĩ Nguyễn Tiến Zũng: Có 1 số nguyên nhân. Thứ nhất là chúng ta cần phân biệt giữa trình độ và sự trung thực trong khoa học, có nghĩa là có những người có thể là trình độ không bằng giáo sư nước ngoài nhưng nếu họ làm những việc nghiêm túc, có ích cho khoa học hay cho đất nước thì họ vẫn xứng đáng được hưởng chức danh. Trường hợp ông Phùng Xuân Nhạ không phải là ông ấy ít đóng góp mà là ông ấy giả khoa học. Hai chuyện ấy hoàn toàn khác nhau. Đấy là lý do thứ nhất.

Lý do thứ hai tôi nghĩ ông Phùng Xuân Nhạ là trường hợp điển hình, nó sẽ là lời cảnh tỉnh cho những người khác.

Thêm nữa là điều kiện của chúng tôi cũng không phải là vô hạn. Tôi làm việc này với nguyện vọng là đóng góp cho đất nước, không có mục đích tư lợi gì. Chúng tôi không thể làm công việc thay thế cho hội đồng được nên chúng tôi chỉ làm 1 ví dụ điển hình như vậy.

Trang web của Asian Social Science được cho là 1 trang 'khoa học giả', có đăng tải bài viết của ông Phùng Xuân Nhạ.
RFA: Theo quan điểm cá nhân của ông thì nên xử lý thế nào với số lượng Giáo sư Tiến sĩ đã được phong trong năm 2017?

Tiến sĩ Nguyễn Tiến Zũng: Theo tôi thì hiện tại ông Phùng Xuân Nhạ chưa ký gì hết, vì sau khi hội đồng đưa lên thì ông thủ tướng có yêu cầu rà soát lại. Và theo thông tin tôi nghe người ta nói thì trong quá trình rà soát lại, đã có nhiều người xin rút lui. Có lẽ phần lớn do sức ép từ công luận. Đó là tín hiệu cũng tương đối tốt. Thế còn chuyện xử lý thế nào thì tôi không thể thay mặt hội đồng để nói được. Với quan điểm riêng của tôi thì tôi nghĩ đây là vấn đề khá phức tạp.

RFA: Sau khi đưa bản báo cáo ra, cá nhân ông và các cộng sự có gặp khó khăn gì không?

Tiến sĩ Nguyễn Tiến Zũng: Cộng sự của tôi thì tôi không đưa tên họ nên họ không gặp khó khăn gì. Bản thân cá nhân tôi thì có gặp 1 số khó khăn…nói khó chịu thì đúng hơn là khó khăn. Thứ nhất là bị tin tặc tấn công và thứ hai là những người gọi là dư luận viên bôi nhọ, bôi xấu. Thứ ba nữa là có những lời hù doạ vu vơ, đó là tổng cục 5 ở Việt Nam theo dõi và gây sức ép cho người thân của tôi.

RFA: Sau khi sự việc được đưa ra mạng xã hội, phản ứng của dư luận rất mạnh mẽ. không ít lời kêu gọi ông Phùng Xuân Nhạ từ chức. Nhưng đến nay chưa có phản ứng nào từ Bộ Giáo dục hoặc ông Nhạ nhằm phản hồi báo cáo của ông. Nếu tiếp tục như thế, ông sẽ có hành động gì để đòi hỏi minh bạch cho nền giáo dục?

Tiến sĩ Nguyễn Tiến Zũng: Sau khi tôi chính thức gửi thư lên Hội Đồng Chức Danh Giáo Sư Nhà Nước xem lại trường hợp ông Phùng Xuân Nhạ thì tôi đã nhận được thư trả lời của ông Tổng thư ký Hội đồng là sẽ có văn bản chính thức trả lời việc này. Tôi nghĩ là Hội Đồng cũng cần thời gian để trả lời vì bản báo cáo cũng mới gửi lên cách đây vài hôm thôi.

Hội Đồng cũng xin gia hạn chuyện rà soát lại cho đến cuối tháng này.

Về phía ông Phùng Xuân Nhạ thì ông cũng đã đọc báo cáo này rồi. Điều này tôi biết chắc chắn vì có người có quan hệ với ông Phùng Xuân Nhạ nhắn tin lại với tôi. Ông ấy không có trả lời chính thức gì nhưng ý của người đó nói là ông ấy cũng tiếp thu. Không biết ông ấy tiếp thu theo ý gì nhưng tôi có nhắn lại là nếu trong chuyện này nếu ông Phùng Xuân Nhạ chính thức nhận lỗi càng sớm hoặc rút lui càng sớm thì có lẽ càng bảo vệ được danh dự của ông ấy tốt hơn.

Nếu ông ấy muốn chứng minh thì cũng sẽ có 1 cuộc đối chiếu đàng hoàng còn nếu ông ấy lờ đi thì chắc chắn sẽ không lờ được, vì không chỉ công luận ở Việt Nam mà tôi nghĩ là cả công luận thế giới sắp tới đây cũng sẽ đề cập vì đây là 1 vụ điển hình mà họ rất quan tâm.

(RFA)