Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV Tin Nổi bật ngày 17/07/2018🔴👉 Lời Hiệu Triệu Của Đại tướng Ngô Hùng Tổng Tư Lệnh Triều Đại Việt

Xử phạt báo Tuổi Trẻ, cú đòn thù của ông Trương Minh Tuấn?


Trên thực tế Bộ trưởng Thông tin-Truyền thông (TTTT) đã không còn thực quyền tại cơ quan này. Song, về mặt hành chính, ông Tuấn vẫn là bộ trưởng và những quyết định của ông vẫn có giá trị. Chính vì đó, dư luận cho rằng, việc xử phạt 220 triệu đồng kèm theo đó là đình bản báo Tuổi Trẻ Online trong vòng 3 tháng là đòn thù mà ông Trương Minh Tuấn xuống tay với tờ báo này. Liệu có phải như vậy?

Nguyễn Bắc Son (trái) và Trương Minh Tuấn, hai thanh củi mới trong lò của Nguyễn Phú Trọng. Ảnh: Internet
Cần nói thêm, đảng CSVN lập ra 4 tổ chức, gồm: Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội và Mặt trận Tổ quốc để vận hành bộ máy cai trị cho mình. Trong cuộc thanh trừng trong nội bộ Chính phủ, ông Trương Minh Tuấn trở thành nạn nhân, khi những sai phạm của ông trong thương vụ Tổng công ty Viễn thông MobiFone mua 95% cổ phần Công ty Nghe nhìn Toàn Cầu (AVG). Trong thương vụ đó, ông Trương Minh Tuấn và người tiền nhiệm Nguyễn Bắc Son đã phù phép, dùng tiền ngân sách mua lại AVG với giá 8,900 tỷ đồng. Theo đánh giá của cơ quan có trách nhiệm, trong thương vụ ấy, ngân sách nhà nước tổn thất đến hơn 7,000 tỷ đồng.

Trong những cố gắng cứu lấy thanh danh, giữ lại chiếc ghế cho mình, ông Trương Minh Tuấn đã phản bác kết luận của Thanh tra Chính phủ. Tuy nhiên, kết luận này đã được đích thân Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đồng ý thông qua. Điều đó cũng có nghĩa là ông Phúc bật đèn xanh để xử Trương Minh Tuấn.

Bằng nhiều chiêu bài quen thuộc, nhưng chính vẫn là dùng truyền thông để đánh quan chức sai phạm, một thủ pháp được dùng và rất nhiều quan chức phải dính đòn, từ Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng, Vũ Huy Hoàng…Nay, tới phiên Trương Minh Tuấn. Cho dù ông Tuấn là tay đao phủ đối với tự do ngôn luận. Được Ban Tuyên giáo bật đèn xanh nhưng một số tờ báo vẫn không dám thẳng tay với Trương Minh Tuấn, vì quyền lực của ông này tại bộ TTTT vẫn còn đó. Tuy nhiên, tờ Tuổi Trẻ lại không nằm trong số sợ hãi đó.

Báo chí, truyền thông ở trong nước xưa nay vẫn là công cụ của chính quyền. Nó không chỉ nhằm đảm đương việc tuyên truyền mị dân, mà còn là công cụ dùng để đấu đá, thanh trừng nhau khi cần. Trong vụ thanh trừng trong nội bộ chính phủ, hay nói khác hơn là ông Nguyễn Xuân Phúc muốn loại trừ Trương Minh Tuấn để thay vào đó là thân tín của mình, nhằm kiểm soát truyền thông. Báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên được huy động để công kích Trương Minh Tuấn.

Một loạt bài phanh phui sai phạm của Trương Minh Tuấn được đăng tải trên tờ Tuổi Trẻ. Ủy ban Kiểm tra Trung ương kết luận sai phạm của Trương Minh Tuấn là “rất nghiêm trọng”. Lúc này, số phận của ông Bộ trưởng TTTT đã được định đoạt. Dư luận nhận ra rằng, kẻ hằng ngày rao giảng đạo đức chính là một tên đục khoét, tham nhũng có tiếng. Các nhà báo, phóng viên cũng thấy được, vị lãnh đạo kêu gọi nâng cao đạo đức báo chí, yêu nghề lại là tên quan tham ô. Danh tiếng của Trương Minh Tuấn chỉ trong vòng một thời gian ngắn bị tiêu tan.

Đến sáng ngày 17/7, các hoạt động online của tờ báo Tuổi Trẻ đều phải đóng lại. Tờ báo chính thức bị đình bản 3 tháng. Mọi ánh mắt đều đổ vào ông Trương Minh Tuấn, coi ông ta chính là tội đồ. Phải chăng là như vậy?

Ông Lê Thế Chữ-Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ dù cố chạy vạy với Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhưng vẫn không giúp tờ báo khỏi bị phạt nặng. Ảnh: Internet
Số phận của báo Tuổi Trẻ đã được định đoạt trước đó một tuần, vào cái ngày 9/7 khi ông Trương Minh Tuấn chủ trì cuộc họp xử phạt báo Tuổi Trẻ. Vấn đề nằm ở chỗ xử phạt bằng hình thức như thế nào mà thôi. Việc xử phạt báo Tuổi Trẻ không phải do ông Trương Minh Tuấn định đoạt, mà cấp trên của ông thuộc Ban Tuyên giáo Trung ương đứng ra chỉ thị. Tuổi Trẻ là một tờ báo lớn, bên cạnh đó, trong nước đang trong giai đoạn rối ren, từ chính trị đến xã hội nên việc xử phạt báo Tuổi Trẻ sẽ gây chấn động rất lớn.

Trước tình hình đó, Tổng biên tập Lê Thế Chữ của báo Tuổi Trẻ đã đáp phi cơ bay từ Sài Gòn ra Hà Nội để xin được gặp Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Ông Chữ đã được ông Phúc bảo đảm sẽ không có phạt nặng cho tờ báo này.

Theo nhà báo Lê Nguyễn Hương Trà, ban đầu ông Trương Minh Tuấn đề nghị xử phạt báo Tuổi Trẻ 300 triệu đồng và không đình bản; trong khi Cục Báo chí đề xuất phạt tiền, cộng thêm 1 tháng đình bản; về phần mình, Ban Tuyên giáo Trung ương mà người đứng đầu là ông Võ Văn Thưởng đề nghị phạt tiền và 1 tháng đình bản. Đến 5 giờ chiều ngày 16/7, tức là thời điểm quyết định, Cục Báo chí quyết định xử phạt báo Tuổi Trẻ đình bản một tháng. Vậy nhưng, đến thời khắc cuối cùng thì đích thân ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ra quyết định đình bản tờ báo Tuổi Trẻ Online đến 3 tháng vì những sai phạm mà chúng tôi đã cung cấp trước đây.

Cho đến nay, chúng tôi vẫn chưa tìm hiểu vì sao ông Nguyễn Phú Trọng lại xử phạt nặng tờ báo Tuổi Trẻ. Sắp tới đây, nhân sự trong tờ báo này chắc chắn sẽ có nhiều xáo trộn. Một số người sẽ bị kỷ luật có thể ra đi để thay vào đó là những con người mới.

Về phần mình, như chúng tôi đã đăng tải, cách đây 2 tuần, ông Trương Minh Tuấn đã nộp đơn từ chức và hiện chưa rõ số phận của ông này sẽ ra sao. Vì với một quan chức đảng viên CSVN, từ chức nhưng phải coi tổ chức có chấp nhận hay không.

Nguoi Quan Sat

(Cali Today)

Vụ đánh bạc nghìn tỷ: Nguyễn Văn Dương khai cho ông Phan Văn Vĩnh 27 tỷ VND và 1.750.000 USD


Trong quá trình được ông Phan Văn Vĩnh và ông Nguyễn Thanh Hóa tạo điều kiện cho tổ chức đánh bạc trực tuyến trên mạng internet, Nguyễn Văn Dương khai cho ông Vĩnh 1 đồng hồ Rolex trị giá 7.000 USD, 27 tỷ đồng, 1.750.000 USD, 1 áo sơ mi và 1 lọ thuốc bổ gan. Ngoài ra, Dương khai còn cho ông Hóa 22 tỷ đồng.

Bị can Phan Văn Vĩnh (trái) và bị can Nguyễn Văn Dương.
Theo bản kết luận điều tra số 829/ANĐT ngày 18/7/2018 của Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Phú Thọ về vụ án “Đánh bạc”; “Đưa hối lộ”; “Sử dụng mạng internet thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản”; “Mua bán trái phép hóa đơn”; “Rửa tiền” và “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ” xảy ra tại Phú Thọ và một số tỉnh thành khác, bị can Phan Sào Nam, Nguyễn Văn Dương và đồng phạm đã lợi dụng công nghệ cao, tổ chức 25 “đại lý cấp 1”, gần 6.000 “đại lý cấp 2” với gần 43 triệu tài khoản đăng ký tham gia đánh bạc trực tuyến, thu lời bất chính trên 9.800 tỷ đồng, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng.

Ông Phan Văn Vĩnh chỉ đạo thành lập công ty làm vỏ bọc để đánh bạc như thế nào?

Đối với bị can Nguyễn Văn Dương (SN 1975, quận Đống Đa – Hà Nội) – Chủ tịch Hội đồng thành viên Công ty TNHH đầu tư phát triển an ninh công nghệ cao (Công ty CNC), sau khi thành lập Công ty CNC, được ông Phan Văn Vĩnh (nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát – Bộ Công an) và Nguyễn Thanh Hóa (nguyên Cục trưởng Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao - C50 - Bộ Công an) tạo điều kiện hoạt động, đã thỏa thuận chỉ đạo ký hợp đồng hợp tác với Phan Sào Nam (nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Giám đốc Công ty VTC online) tổ chức đánh bạc trực tuyến trên mạng internet bằng hình thức game bài RikVip/Tip.Club.

Sau khi ký hợp đồng, Dương chỉ đạo các thành viên trong công ty thuê tên miền, đăng ký tin nhắn thương hiệu, xây dựng cổng thanh toán kết nối với công ty HomeDirect, Công ty VNPT EPAY, Công ty Ngân Lượng và Công ty GTS thực hiện vận hành, đối soát sản lượng doanh thu từ hành vi tổ chức đánh bạc, thu lời bất chính trên 1.600 tỷ đồng (trong đó, giai đoạn RikVip là trên 370 tỷ đồng, giai đoạn Tip.Club là trên 1.200 tỷ đồng). Hiện nay, Cơ quan An ninh điều tra đã tạm giữ, kê biên 2 sổ tiết kiệm với số tiền 150 tỷ đồng, phong tỏa hơn 1.000 tỷ đồng trong ngân hàng, kê biên 2 tầng (tầng 5 và tầng 6) tòa nhà ICON4 trị giá hơn 61 tỷ đồng và tạm giữ 4 ô tô các loại.

Cũng theo bản kết luận điều tra, sau khi có số tiền thu lời bất chính từ hành vi tổ thức đánh bạc, Nguyễn Văn Dương chỉ đạo Đoàn Thị Thu Hà chuyển tiền góp vốn vào Công ty Cổ phần đầu tư UDIC để hợp thức hóa số tiền thu lời bất chính.

“Trong quá trình được ông Phan Văn Vĩnh và ông Nguyễn Thanh Hóa tạo điều kiện cho tổ chức đánh bạc trực tuyến trên mạng internet, Nguyễn Văn Dương khai cho ông Vĩnh 1 đồng hồ Rolex trị giá 7.000 USD, 27 tỷ đồng, 1.750.000 USD, 1 áo sơ mi và 1 lọ thuốc bổ gan; cho Cục Cảnh sát phòng, chống tội phạm 700 triệu đồng, 1 bộ phần mềm diệt vi rút trị giá 30.000 USD. Ngoài ra, Dương khai còn cho ông Hóa 22 tỷ đồng” – kết luận điều tra cho biết.

Hành vi trên của Nguyễn Văn Dương đủ yếu tố cấu thành tội phạm “Tổ chức đánh bạc” quy định tại Khoản 2, Điều 249, tội “Rửa tiền” quy định tại Khoản 3, Điều 251 Bộ Luật hình sự năm 1999 (sửa đổi, bổ sung năm 2009) và tội “Đưa hối lộ” quy định tại Khoản 3, Điều 364 Bộ Luật hình sự năm 2015.

Nội dung bản kết luận cho biết thêm, trong quá trình điều tra, bị can Dương đã thừa nhận hành vi phạm tội của mình, nhưng không hợp tác khai báo về việc sử dụng số tiền bất chính nên đã gây khó khăn cho cơ quan điều tra thu hồi vật chứng trong vụ án.

Ông Phan Văn Vĩnh không thừa nhận Dương cho 27 tỷ đồng

Tại cơ quan điều tra, ông Vĩnh thừa nhận những hành vi vi phạm pháp luật trong việc chỉ đạo, tạo điều kiện thuận lợi cho Nguyễn Văn Dương và đồng phạm thực hiện hành vi tổ chức đánh bạc trực tuyến trên mạng Internet. Trong thời gian cho C50 hợp tác với Công ty CNC, ông Vĩnh mới thừa nhận được Dương cho 1 chiếc áo sơ mi, 1 lọ thuốc bổ gan, hỗ trợ cho Tổng cục Cảnh sát trong các chương trình giao lưu, làm từ thiện 1,1 tỷ đồng…Nhưng ông Vĩnh không thừa nhận Dương cho 1 đồng hồ Rolex giá 7.000 USD, 27 tỷ đồng và hơn 1,7 triệu USD.

“Tại cơ quan điều, ông Vĩnh thừa nhận mua đồng hồ Rolex trên và trả cho Dương với số tiền 1,1 tỷ. Nhưng bản thân Dương là người phụ thuộc nên không có sự mua bán ở đây. Trong khi đó, Phan Văn Vĩnh là Thủ trưởng Cơ quan CSĐT Bộ Công an , 1 tháng lương của ông Vĩnh tương đương chỉ 20 triệu đồng. Vậy số tiền ông Vĩnh khai mua đồng hồ Rolex với giá 7.000 USD, mà phải trả 1,1 tỷ đồng bằng 55 tháng lương, tương đương với 4 năm 7 tháng không chi phí gì. Mặt khác, Dương không phải anh, em họ hàng thân thiết. Từ căn cứ trên, có đủ cơ sở kết luận ông Phan Văn Vĩnh được Dương cho chiếc đồng hồ Rolex trên là đúng”- kết luận nêu rõ.

Cũng theo bản kết luận điều tra, Nguyễn Văn Dương và đồng phạm được tổ chức hay không được tổ chức đánh bạc, bị bắt hay không bị bắt đều phụ thuộc vào quyết định của Phan Văn Vĩnh và Nguyễn Thanh Hóa . Việc Nguyễn Văn Dương khai đưa cho Phan Văn Vĩnh 27 tỷ đồng, 1.750.000 USD, Nguyễn Thanh Hóa số tiền 22 tỷ đồng là có cơ sở, nhưng chưa đủ căn cứ chứng minh, cần tiếp tục điều tra, nếu làm rõ sẽ đề nghị xử lý tiếp ở giai đoạn 2.

Nguyễn Dương

(Dân Trí)

Người Buôn Gió - Băng đảng Sứ Quán Việt


Toà thượng thẩm Berlin ngày hôm qua xét xử tiếp tục vụ bị cáo Nguyễn Hải Long tham gia bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin. Giấy gọi của toà đã được gửi đến cho các quan chức đại sứ Việt Nam tại Berlin vì có liên quan đến vụ phạm tội này. Các ông như dại sứ Đoàn Xuân Hưng, bí thư kiêm đại tá an ninh Lê Thanh Hải, bí thư kiêm sĩ quan an ninh Lê Đức Trung và tham tán Lê Thị Thu đều viện vào quyền miễn trừ ngoại giao không đến. Những người này được gọi không phải là tư cách quan chức đại sứ , mà họ được gọi như những nghi can để làm rõ một số hành động mờ ám của họ trong vụ bắt cóc, ví dụ như thu xếp dọn đồ cho nhóm bắt cóc, đặt vé máy bay, dẫn đường cho xe bắt cóc và chứa chấp nhóm bắt cóc.

Bà Mộc Anh, cán bộ Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi, trao sừng tê giác lậu cho một tay buôn có tiếng ở Nam Phi ngay trước cổng sứ quán.
Như thế đại sứ quán Việt Nam tại cộng hoà Liên Bang Đức đã lợi dụng quyền miễn trừ ngoại giao để khước từ ra vành móng ngựa vì những nghi vấn hỗ trợ cho nhóm bắt cóc.

Đại sứ quán Việt Nam ở nhiều nơi trên thế giới từng mang tiếng là buôn người, buôn lậu sừng tê giác, chuyển tiền lậu, tống tiền... xin điểm qua đây vài vụ.

Cụ thể, tháng 9/2008, chương trình điều tra 50/50 của kênh truyền hình SABC đã quay được cảnh bà Mộc Anh, cán bộ Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi, trao sừng tê giác lậu cho một tay buôn có tiếng ở Nam Phi ngay trước cổng sứ quán. Đến tối 17/11/2008, những cảnh quay này đã được chiếu trên truyền hình.

Trước đó, năm 2006, ông Nguyễn Khánh Toàn (cán bộ Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi) cũng đã bị phát hiện có hành vi buôn lậu sừng tê giác. Sự việc đã được cảnh sát nước này thông báo cho cơ quan công an Việt Nam. Phía của Nam Phi cho rằng cán bộ ngoại giao này trong thời gian làm nhiệm vụ tại Nam Phi đã có hành vi buôn lậu sừng tê giác về Việt Nam tiêu thụ.

Vào năm 2013 ông Nguyễn Thế Cường đại sứ Việt Nam tại Thổ Nhĩ Kỳ bị phát hiện mang 20 ngàn euro không khai báo tại sân bay Frankfurt, ông Cường khai tiền này do người ta góp làm từ thiện, nhưng ai góp và góp cho ai thì ông không đưa được bằng chứng, ông Cường bị phạt 3.500 euro và được tha xử lý hình sự vì lợi dụng được quyền ngoại giao.

Ngày 11 tháng 1 năm 2016 hải quan Việt Nam phát hiện một thùng conteine của một cán bộ ngoại giao Việt Nam ở Liên Hiệp Quốc, thùng hàng ghi là đồ đã qua sử dụng này có hàng trăm chại rượu đắt tiền chưa qua sử dụng.

Nhưng thô thiển nhất là vụ đại sứ quán Việt Nam ở Chile mới đây phơi hàng trăm vây cá mập trên nóc nhà, số vây này sẽ được chuyển về Việt Nam bán cho các quan chức cao cấp tẩm bổ với giá cao ngất trời.

Buôn lậu rượu, tham gia bắt cóc, tống tiền người dân và buôn lậu sản phẩm từ động vật hoang dã là những việc mà các băng đảng Maphia đang làm.

Ngày nay trên khắp thế giới, lợi dụng vào quyền miễn trừ của ngoại giao, các cán bộ ngoại giao tung hoành đi khắp nơi để làm những việc mà các băng đảng Maphia quốc tế đang làm.

Chúng ta thường nghe đảng CSVN tuyên truyền rằng với đường lối ngoại giao sáng suốt, đất nước ta ngày càng có vị thế trong con mắt bạn bè quốc tê. Phải chăng những hành vi bắt cóc, buôn lậu của các cán bộ ngoại giao ta ngày càng phát triển khiến cho bạn bè Maphia quốc tế phải nể trọng.?

Thái độ ngoại giao của Việt Nam đối với Đức trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh như này, thêm với thái độ đối với ngoại trưởng Mỹ qua vụ bắt giữ công dân Mỹ Will Nguyễn đưa ra xét xử vì tội tham gia biểu tình cùng người dân Việt Nam phản đối dặc khu, việc kỷ niệm chiến thằng Khe Sanh, trưng bày tội ác Mỹ trên đường phố Hà Nội khi ngoai trưởng Mỹ đến Hà Nội.

Cùng với thái độ trọng thị của tầng lớp lãnh đạo cao cấp nhất trong đảng CSVN từ tông bí thư đến thủ tướng, bộ trưởng tiếp đón uỷ viên bộ chính trị Trung Quốc Hoàng Khôn Minh.

Người bình thường cũng có thể đưa ra kết luận, tương lai Việt Nam có vị thế như thế nào, ở đâu trên thế giới.

Người Buôn Gió

(Blog Người Buôn Gió)

Quốc hội Mỹ sẽ đáp trả nếu VN bỏ tù Will Nguyen


Hàng chục dân biểu Hoa Kỳ đang vận động cho chiến dịch trả tự do cho công dân Mỹ gốc Việt William Nguyễn, người đang bị chính phủ Hà Nội giam giữ vì tham gia biểu tình ngày 10/6 phản đối dự luật đặc khu và luật an ninh mạng ở Việt Nam. Thứ 6 ngày 20 tháng 7 tới đây, dự kiến phiên tòa xét xử Will Nguyen sẽ diễn ra ở VN.
Hình ảnh Will Nguyễn tại cuộc biểu tình tại Sài Gòn trước khi bị bắt.
RFA có cuộc trao đổi với dân biểu Alan Lowenthal, một trong những dân biểu kêu gọi trả tự do cho Will Nguyen, trước khi phiên tòa diễn ra:

RFA: Xin chào dân biểu Alan Lowenthal, ông có thể cho biết chiến dịch kêu gọi trả tự do cho công dân Mỹ Will Nguyen được thực hiện đến đâu rồi?

Dân biểu Alan Lowenthal: Tôi nghĩ rằng vụ việc này đã khiến Quốc hội Hoa Kỳ rất quan ngại. Tôi rất ngạc nhiên bởi vì trước đây chỉ có một nhóm nhỏ trong số chúng tôi chuyên trách về các vấn đề nhân quyền, nhưng bây giờ sau vụ bắt giữ Will cũng như nỗ lực của chúng tôi để cậu ấy được trả tự do thì một số lượng lớn thành viên trong Quốc hội đã tham gia vào vụ việc này và đã đưa sự việc lên một cấp độ khác.

Cho đến bây giờ, rất nhiều người Việt đã bị bắt tại Việt Nam vì họ đấu tranh cho tự do tôn giáo hoặc là những nhân vật bất đồng chính kiến hoặc trả lời truyền thông nước ngoài như RFA hay VOA. Một số người trong chúng tôi đã quan tâm đến vấn đề này nhưng số lượng còn rất hạn chế. Nhưng bây giờ một người Mỹ gốc Việt đã bị bắt vì tham gia vào một cuộc biểu tình ôn hòa, điều này đã đụng chạm đến lương tri của Quốc hội Hoa Kỳ. Hiện nay đã có 30 thành viên Quốc hội cùng với các thành viên của Hạ viện, và hai Thượng nghị sĩ tiểu bangTexas đã viết thư cho ngoại trưởng Pompeo về trường hợp này. Tất cả chúng tôi đều rất buồn và chúng tôi đang theo dõi điều gì sẽ xảy ra tại phiên tòa thứ 6 tới đây. Tối thứ 4 ngày 18 tháng 7 sẽ có một buổi họp đặc biệt tại Quốc hội, chúng tôi sẽ trình bày toàn bộ vấn đề này để cả Quốc hội và cả đất nước Mỹ đều biết đến và cùng bàn bạc biện pháp cho thời gian tới.

RFA: Sự kiện tối thứ 4 ngày 18 tháng 7 sẽ gồm những ai tham dự?

Dân biểu Alan Lowenthal: Những người tham gia sẽ đều là thành viên của Quốc hội Hoa Kỳ, và những người ngoài không thể tham dự buổi họp đặc biệt này.

RFA: Xin ông cho biết quá trình vận động đến nay đã vấp phải những khó khăn gì, và những trở ngại trong thời gian tới ra sao?

Dân biểu Alan Lowenthal: Chúng tôi đang đối mặt với một số khó khăn kể từ khi Will bị bắt. Cậu ấy có thể chỉ bị buộc tội vi phạm dân sự và phải nộp tiền phạt rồi được trả tự do hoặc cậu ấy có thể bị buộc tội hình sự với án tù có thể từ hai đến bảy năm. Chúng tôi rất bức xúc vì họ buộc tội hình sự với cậu ấy chỉ vì thực thi quyền tự do biểu đạt và biểu tình ôn hòa. Tất cả những gì cậu ấy đã làm là thực thi quyền tự do ngôn luận của mình. Cậu ấy không có ý định lật đổ chính quyền và cũng không tham gia vào các hành vi chống chính phủ. Vì vậy, chúng tôi thực sự quan ngại sâu sắc về những gì đang diễn ra ở Việt Nam và các thành viên Quốc hội đang quan sát xem liệu một công dân Mỹ vô tội có bị VN tống vào tù vì chỉ thực thi quyền của mình nhằm khuyến khích dân chủ ở Việt Nam và vận động người dân chống lại điều sai trái, hỗ trợ họ biểu tình chống luật an ninh mạng khủng khiếp ở VN.

Quốc hội Mỹ đang nghiêm túc xem xét những hậu quả có thể xảy ra nếu VN bỏ tù Will. Chúng tôi hy vọng chính phủ Việt Nam đã nghe thấu rằng Quốc hội Mỹ rất thất vọng về những gì đang diễn ra. Chúng tôi đã liên lạc thường xuyên với đại sứ Mỹ ở Việt Nam ông Kritenbrink hàng tuần trong suốt năm tuần qua.

Chúng tôi đã gửi thư cho đại sứ VN tại Mỹ và phái đoàn dân cử bang Texas đã yêu cầu được gặp vị đại sứ này. Bức thư này thể hiện mức nghiêm trọng rất cao. Chúng tôi khuyên chính phủ Việt Nam hãy làm điều đúng đắn và trả tự do cho cậu Will. Họ đã giam giữ không cho cậu ấy đến dự lễ tốt nghiệp của mình tại Đại học Quốc gia Singapore. Đã đến lúc trả tự do cho cậu ấy và khẳng định rằng họ đã điều tra và cậu Will được miễn tội. Chỉ khi ấy tôi nghĩ mọi thứ sẽ bình thường trở lại. Nhưng nếu họ chọn cách lấy Will làm một trường hợp điển hình về chính trị và kết án rồi bỏ tù cậu ấy, điều đó sẽ dẫn đến phản ứng từ Quốc hội Mỹ. Hãy nhớ là tất cả các bộ phận từ Ủy ban Phân bổ Ngân sách, đến Ủy ban Đối ngoại đều tham gia vào vụ việc này.

RFA: Thưa ông, các bước tiếp theo cuộc họp đặc biệt vào tối ngày 18 tháng 7 sẽ là gì?

Dân biểu Alan Lowenthal: Vâng, sau sự kiện tối nay, vào sáng thứ Sáu, tất cả chúng tôi sẽ làm việc với Đại sứ Kritenbrink về kết quả phiên tòa. Lúc đó, chúng tôi sẽ quyết định làm gì. Chúng tôi hy vọng phiên tòa này sẽ kết thúc mọi thứ. Chúng tôi mong chính phủ Việt Nam làm điều đúng đắn. Nếu không, chúng tôi sẽ phải xem xét những bước tiếp theo cũng như những hậu quả mà VN sẽ phải gánh chịu và tôi xin nói trước đây sẽ là một cú sốc cho VN. Chúng tôi dự đoán rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi, nhưng chúng tôi vẫn chuẩn bị cho điều xấu nhất và hy vọng cho điều tốt nhất. Sáng thứ 6 tới đây sẽ là tối thứ 6 giờ VN, lúc đó phiên tòa đã xong, chúng tôi sẽ lắng nghe mọi thông tin từ ông đại sứ.

RFA: Thưa ông bây giờ có quá sớm để hỏi về những biện pháp đáp trả Hoa Kỳ có thể áp dụng nếu chính phủ Hà Nội bỏ tù Will không?

Dân biểu Alan Lowenthal: Tôi nghĩ sẽ có nhiều biện pháp mà chúng tôi sẽ làm. Chúng tôi sẽ bày tỏ mối quan ngại của chúng tôi tới ngoại trưởng Mỹ. Chúng tôi sẽ xem xét những gì Quốc hội Mỹ có thể làm. Chúng tôi chưa quyết định những biện pháp đáp trả cụ thể nào bởi vì chúng tôi hy vọng thứ sáu tới đây trước buổi thảo luận với ông đại sứ thì cậu Will đã được trả tự do. Nhưng nếu cậu ấy bị kết án, chúng tôi sẽ đưa ra quyết định cụ thể và thứ Sáu này.

RFA: Xin cám ơn những chia sẻ của ông

(RFA)

Thầy Vũ Trọng Lương là ai?


"THẦY LƯƠNG!
Tôi bắt đầu được học tiếng Anh từ khi vào lớp 10, và thầy Lương là thầy giáo dạy tiếng Anh đầu tiên của tôi. Thầy Lương tốt nghiệp sư phạm khoa tiếng Pháp, do có người quen trong ban giám hiệu nên thầy được nhận về trường tôi. Nhưng trường tôi khi đó không có môn tiếng Pháp, chỉ có Anh và Nga, mà Anh thì biên chế hết rồi, không chen vào được nữa, nên thầy đành học cấp tốc một khóa tiếng Nga rồi vào trường làm giáo viên dạy Nga. Thật may cho thầy Lương là vài năm sau, một bà giáo viên tiếng Anh của trường tôi bị đi tù, nên thừa ra một suất biên chế tiếng Anh, thế là thầy Lương lại học cấp tốc một khóa tiếng Anh để chuyển sang làm giáo viên Anh. Thành ra, thầy Lương nói tiếng Anh nghe rất giống tiếng Nga, còn nói tiếng Nga thì lại như là tiếng Pháp…


Có lẽ vì thế mà hôm đầu tiên học từ mới, thầy không đọc mà viết phiên âm lên bảng rồi chỉ từng từ, chúng tôi ngồi dưới ngoan ngoãn đọc theo: “Ai là tôi, tôi là ai, họ là dây, chúng ta là ớt, say là nói, nói là say, hiếp là giúp, giết là kêu, trẻ con là cứt…”. Tôi đọc theo rất hăng, nhưng trong lòng lại có đôi chút thất vọng, bởi trước đó, tôi vẫn nghĩ tiếng Anh nó phải văn minh, lịch sự lắm, ai ngờ lại toàn hiếp với giết, lại còn coi trẻ con như cứt”.

Thầy Lương cũng dạy cho chúng tôi một số phương pháp học từ mới rất hay. Chẳng hạn như từ Security: thầy phiên âm nó thành Sờ-cu-rờ-ti. Ai hay sờ cu rờ ti? Chính là mấy bác bảo vệ đứng canh ở chợ, khi nghi ngờ ai đó ăn cắp đồ, bác sẽ sờ cu rờ ti khắp người để kiểm tra. Bởi thế, Security nghĩa là “bảo vệ”. Với từ “ant” - tức là “kiến” - thì thầy dặn chúng tôi hãy liên tưởng tới tên một quận của Hải Phòng: quận Kiến Ant. Liquid thầy phiên âm thành Ly-cứt, và thầy bảo chúng tôi liên tưởng tới bạn Ly – lớp phó lao động của lớp tôi, Ly bị tiêu chảy kinh niên, cứt thường xuyên ở dạng lỏng, bởi vậy, Liquid nghĩa là “chất lỏng”. Với từ December – thầy phiên âm thành “Đi xem bơi” – thầy kể là làng thầy có hội thi bơi diễn ra vào đúng tháng mười hai, bởi vậy, “Đi xem bơi” là “tháng mười hai”...

Lần ấy tôi đi thi tin học, phần soạn thảo văn bản, hì hục làm cả tiếng đồng hồ, lúc gần xong thì cái máy tính nó hiện lên cái câu hỏi tiếng Anh gì đó tôi không dịch được, chỉ biết là nó bắt tôi chọn giữa “Yes” và “No”. Tôi đang băn khoăn không biết phải chọn cái gì thì may quá, nhìn ra cửa sổ, tôi thấy thầy Lương đang đi về phía nhà vệ sinh. Tôi liền gọi giật thầy lại và nhờ thầy giúp xem là tôi nên chọn click vào đâu. Thầy bảo: “No, No”, rồi ôm bụng chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Tôi nghe lời thầy, chọn “No”: thế là xong, toàn bộ bài của tôi mất sạch. Hoá ra, câu đó là máy tính nó hỏi tôi có muốn lưu lại nội dung tôi vừa làm hay không. Bị trượt môn tin, tôi bực quá, trách thầy, thì thầy bảo là lúc đó thầy đang đau bụng buồn ỉa, thầy bảo “No, No” tức là thầy đang vội, không giúp được đâu, chứ có phải là thầy nhắc đâu.

Rồi cả cái lần lớp tôi có đoàn cán bộ trên phòng giáo dục về dự giờ. Thầy Lương đặt một câu hỏi tiếng Anh đại ý là sau này lớn lên bạn mơ ước làm nghề gì. Câu này với tôi quá dễ, vì từ lâu, tôi đã rất ngưỡng mộ chú Tuấn - người giàu nhất làng tôi. Tất cả các quán ghi lô đề ở làng tôi đều là chi nhánh tay chân của chú Tuấn. Đánh bao nhiêu điểm, thậm chí cắm cả nhà, cả xe để đánh thì chú Tuấn cũng sẵn sàng ôm hết. Nói chung, chú Tuấn là một chủ đề rất có uy và được dân chơi trong và ngoài làng kính nể, nên không chỉ tôi mà rất nhiều đứa trẻ trong làng tôi đều ước mơ sau này lớn lên sẽ trở thành một chủ đề giống như chú.

Tôi giơ tay xung phong rồi đứng lên dõng dạc trả lời: “I want to be a topic”. Trả lời xong thì tôi thấy thầy Lương cũng như mấy cán bộ của phòng giáo dục mặt cứ nghệt ra như ngỗng đực, chắc là không hiểu gì. Tôi lại phải giải thích cặn kẽ rằng “topic” là chủ đề - một nghề nhàn hạ, nhanh giàu, và rất được nể trọng. Thầy Lương cùng các cán bộ nghe xong thì vỗ tay rào rào, khen tôi đặt câu hay quá. Tôi được cho điểm 10, còn lớp tôi tiết ấy được cho giờ Tốt.

Hồi ấy tôi cũng biết là muốn nói tiếng Anh tốt thì phải chịu khó thực hành với Tây, nhưng quê tôi thóc lúa, lợn gà nhiều, chứ Tây thì bới đâu ra? Ấy thế mà hôm ấy, khi lớp tôi đang lao động dọn cỏ trước cổng trường thì tự nhiên có hai thằng Tây lạc đường tiến lại gần hỏi thăm gì đó. Nhìn thấy Tây, mắt tôi sáng lên như một thằng cuồng dâm bị nhốt trong cũi sắt lâu năm vừa được thả ra và thả đúng vào căn phòng có Ngọc Trinh đang tắm. Tôi lao đến đứng trước mặt hai thằng Tây, rồi phọt ra một tràng tiếng Anh với giọng đầy tự tin. Tôi nói xong, hai thằng Tây nhìn nhau lắc đầu hoang mang. Cũng may, lúc ấy thầy Lương xuất hiện, thầy bắt tay hai thằng Tây, rồi nói câu gì đó rất dài. Đúng là thầy nói có khác, hai thằng Tây không còn hoang mang nữa mà chúng nhăn mặt, cau mày lại, xong lắc đầu vẻ ngán ngẩm rồi bỏ đi. Trước khi đi, chúng còn lẩm bẩm câu gì đó tôi không hiểu, vì chỉ nghe được hai từ là “shit” với “fucking” gì đó…

Tôi hỏi thầy là sao mình nói mà bọn Tây nó không hiểu vậy, thì thầy ân cần giảng giải: “Tiếng Anh nó cũng giống tiếng Việt mình vậy: Tiếng Việt có giọng Bắc, giọng Nam, giọng Nghệ An, Quảng Bình, giọng của đồng bào dân tộc Khơ Me miền núi. Cùng là người Việt nhưng em nghe mấy bà con Khơ Me nói em có hiểu gì không? Thì mấy thằng Tây ấy cũng vậy: chúng nó nói tiếng Tây, nhưng là Tây thuộc dân tộc thiểu số miền núi, còn chúng ta nói tiếng Tây phổ thông, chúng nó không hiểu là đúng”.

Năm ấy thi tốt nghiệp, trường tôi có 114 bạn bị trượt – trong đó có tôi, và lý do trượt hầu hết là bị điểm liệt môn tiếng Anh của thầy Lương. Thầy Lương buồn lắm, ôm chúng tôi, bảo: “Thầy có một ước mơ cháy bỏng đó là có thể sửa điểm tốt nghiệp để cho 114 em đỗ sạch”. Sau năm ấy, thầy bị cho nghỉ việc. Từ đó, chúng tôi không biết thầy đi đâu, và cũng không nhận được tin tức gì về thầy nữa…

Cho đến hôm nay, khi đọc báo nghe tin có ông Lương nào đó đã sửa điểm tốt nghiệp cho 114 học sinh thì chúng tôi mới giật mình sững sờ. Thầy ơi, liệu có phải đó là thầy không? Thầy đã luồn lách và leo lên được chức vụ cao như vậy sao? Chúng em rất tự hào và xin chúc mừng vì thầy đã thực hiện được mơ ước cháy bỏng năm nào!"

Võ Tòng Đánh Mèo

(FB Luu Minh Phuong)

Nhìn "bản án" của đảng dành cho Tuổi Trẻ - đoán số phận của Trần Đại Quang


Ngày 19/06/2018 ông chủ tịch nước... lỡ dại tuyên bố trước đám cử tri đảng viên được phe ta chọn lọc rằng ông đồng tình với bà con ta là cần có luật biểu tình. Tuổi Trẻ online cũng... lỡ dại chạy theo, có sao nói vậy, tường thuật lại lời phát biểu của Chủ tịch nước. Hai cái lỡ dại này đã làm nhột 3 cái khu đặc biệt của tổng Trọng và bầy con hoang bán nước đang hăm he dâng hiến cho cha Tàu.

Hình minh họa
Một tháng trôi qua, sau khi chuẩn bị lửa củi, tổng Trọng ra lệnh cho đàn em đưa Tuổi Trẻ vào lò hơ ba tháng.

Mặc dù bài báo đã được Tuổi Trẻ nhanh chóng theo lệnh đục khoét, cạo sửa nhưng không thoát khỏi "khung hình phạt" của chúa đảng. Tại sao?

Nếu chỉ vì... nghe lộn mà đăng ẩu lời phát biểu không có của Trần Đại Quang thì Tuổi Trẻ sau khi sửa bài, chỉ cần xin lỗi bạn đọc và đính chính. Cùng lắm là bị phạt tiền chứ làm gì bị bức tử 3 tháng. Tại sao?

- Tại vì Trần Đại Quang đang là đối tượng được xếp vào danh sách kẻ thù của chúa đảng.

- Tại vì Tuổi Trẻ không phải nghe lộn hay lỡ dại gì khi đăng bài. Ngược lại hành động đăng bài "Chủ tịch nước đồng ý cần ban hành Luật biểu tình" được xem là tiếp tay và đứng cùng phe với Trần Đại Quang.

- Và ông chủ tịch nước chẳng phải lỡ dại gì cả mà đã cố tình mượn diễn đàn cử tri để thọc gậy Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Thị Kim Ngân.

Từ đó dẫn đến hiện tượng Chủ tịch nước bị chủ tịch đảng bịt mồm.

Trong 1 tháng qua có lẽ ông chủ tịch nước đã bị ông chủ tịch đảng đóng cửa dạy bảo và hăm he chụp vào đầu cái nón cối "giặc nội xâm", gán cho Trần Đại Quang âm mưu tiếp tay với thế lực nhân dân thù địch, kích động đồng bào Việt Nam xuống đường biểu tình chống đại kết hoạch đặc khu của đảng.

Việc Trần Đại Quang im lặng không lên tiếng về bài báo bị đảng kết án là "đăng tải sai lạc" những phát biểu của ông chứng tỏ rằng lời phát biểu ủng hộ luật biểu tình của ông chủ tịch nước là có thật 100%. Ông không lên tiếng về việc Tuổi Trẻ đang sống chuyển sang hôn mê 3 tháng vì đăng bài phóng sự thuật lại những gì ông tuyên bố với cử tri cho thấy ông ta cũng đang bị Nguyễn Phú Trọng và bầy đàn bao vây, tạo áp lực tấn công.

Số phận của Tuổi Trẻ đã bị định đoạt. Chừng nào mới đến phiên đồng chí chủ tịch nước?

18.07.2018

CTV Danlambao 

(Dân Làm Báo)

Giải pháp nào thoát họa Bắc Thuộc?


Những cuộc biểu tình rầm rộ và đầy khí thế của nhiều tầng lớp nhân dân lan rộng đến nhiều thành phố trong nhiều ngày qua đã làm rung chuyển “Triều đình tân An Nam đô hộ phủ Ba Đình” của quốc vương Nguyễn Phú Trọng và triều thần cộng sản Hà Nội. Đây là một xuống đường đông đảo về số lượng, mở rộng phạm vi trên cả nước, với cường độ mạnh được truyền thông mô tả theo ngôn ngữ hiện đại là “chưa có tiền lệ” hay nói theo ngôn ngữ người xưa là “Vô tiền (nhưng chưa phải là ) khoáng hậu”. Vì đúng là trước đây chưa từng xảy ra (vô tiền), nhưng sau này (khoáng hậu) vẫn có thể xảy ra với số lượng người dân tham gia đông hơn, mạnh hơn, lan rộng hơn trên cả nước. Bởi vì mục tiêu tối hậu của các cuộc biểu tình hiện nay liên quan đến sự sống còn của dân tộc, đất nước và Tổ Quốc, đụng chạm và khơi dạy lòng yêu nước mãnh liệt của toàn dân Việt Nam. Ngày nào mục tiêu tối hậu ấy chưa đạt được thì nhân dân không thể ngồi yên, các cuộc xuống đường vẫn tiếp tục nổ ta với cường độ mạnh mẽ hơn.

Biểu tình chống dự luận Đặc Khu tại Sài Gòn. (Hình: FB Trần Tiến Dũng)
Những khẩu hiệu được hô vang hay viết trên biểu ngữ đã cho thấy mục đích tối hậu của các cuộc xuống đường biểu tình của quần chúng nhân dân là cảnh báo nghiêm trọng cho toàn dân và công luận thế giới biết ý đồ xâm lăng Việt Nam của nhà cầm quyền Trung Quốc là có thật. Ý đồ này đã và đang được Bắc Kinh thực hiện bằng những thủ đoạn tinh vi, nham hiểm, với sự tiếp tay của tập đoàn lãnh đạo Cộng đảng Việt Nam.

Việc quốc hội của đảng cầm quyền cộng sản độc tôn này muốn thông qua Dự luật “Đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt” gọi tắt là “Dự luật đặc khu kinh tế” (special economic zone) là hành động mới nhất trong nhiều việc làm trước đây của tập đoàn tay sai bán nước CSVN, giúp Trung Quốc thực hiện ý đồ xâm chiếm Việt Nam một cách tịnh tiến theo kiểu “Tằm ăn dâu”. Vậy giải pháp nào để cứu nước thoát họa Bắc thuộc một lần nữa ? Vì nghe đâu đây vang vọng tiếng réo gọi của Hội Nghị Diên Hồng lịch sử đời Nhà Trần năm xưa “Toàn dân nghe chăng ! Sơn hà nguy biến ! Hận thù đằng đằng! Biên thùy rung chuyển!!!...”

Câu trả lời tổng quát của chúng tôi là: để cứu nước thoát họa Bắc thuộc một lần nữa,Việt Nam cần và bằng mọi cách, phải thay đổi chế độ chính trị từ độc tài toàn trị cộng sản chủ nghĩa (giả) qua dân chủ pháp trị dân tộc chủ nghĩa (là thật, tuy đã trễ, nhưng chưa muộn, vẫn còn cứu vãn được)

Vì sao phải thay đổi chế độ chính trị mới cứu nước thoát họa Bắc Thuộc?
Thay đổi chế độ chính trị như thế nào?

I. VÌ SAO PHẢI THAY ĐỔI CHẾ ĐỘ CHÍNH TRỊ MỚI CỨU NƯỚC THOÁT HỌA BẮC THUỘC?

Vì chế độ chính trị hiên nay gọi là “Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt nam” đã là “cái thòng lọng” hay là “Vòng kim Cô Đỏ” mà Tàu cộng đã dùng để xiết cổ và lèo lái các thế hệ lãnh đạo Cộng đảng Việt Nam trong nhiều thập niên qua. Từ Chủ tịch đảng cộng sản Việt Nam Hồ Chí Minh qua các đời Tổng Bí Thư Lê Duẩn, Trường Chinh, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh đến Nguyễn Phú Trọng hiện nay, Tàu cộng đã qua những người này từng bước xích hóa dân tộc Việt Nam để tiến tới cùng đích Trung hoa hóa Việt Nam; một giấc mộng ngàn năm trong lịch sử của các hoàng đế Trung Hoa vẫn chưa đạt được do đụng phải ý chí quật cường, tinh thần độc lập tự chủ và sức đề kháng mãnh liệt của các thế hệ dân tộc Việt Nam.

Vậy muốn cứu nước thoát họa Bắc thuộc lần thứ 5 trong lịch sử (*), điều tiên quyết là Việt Nam cần gấp rút chuyển đổi chế độ chính trị từ độc tài toàn trị cộng sản chủ nghĩa bán nước ( vốn là nguyên nhân đưa đến hiểm họa mất nước.) qua chế độ dân chủ pháp trị dân tộc chủ nghĩa để giữ nước. thoát hiểm họa Bắc thuộc. Vì sao?

Vì, theo sự hiểu biết của chúng tôi, sau khi thay đổi chế độ chính trị ở một quốc gia, theo công pháp và tập quán quốc tế, chính quyền trong chế độ mới có quyền thay đổi chính sách đối nôi, đối ngọai. Vi thế chính quyền mới có thể đơn phương tuyên bố hủy bỏ hay ngưng thi hành để thương thảo lại các Hiệp ước song phương cũng như đa phương nào bất lợi,bất công hay bất bình đẳng do bị ép buộc trong những hoàn cảnh lịch sử nhất định. Đã có nhiều tiền lệ quốc tế mà gần nhất là hành động của Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump từ khi nhậm chức (20-1-2016) đã đơn phương rút Hoa Kỳ ra khỏi các hiệp định đa phương mà Ông cho là không công bằng gây thiệt hại cho quyền lợi đất nước Hoa Kỳ. Tỷ như Hiệp ước biến đổi khí toàn cầu, Hiệp ước TPP, Hiệp ước nguyên tử với Iran và đang tìm cách xét lại các hiệp ước song phương cũng như đa phương khác xét thấy bất lợi quá đáng cho Hoa Kỳ…

Việt Nam trong tương lai, sau khi chuyển đổi chế độ chính trị, chính quyền trong chế độ mới cũng có thể hành xử tương tự. Tỷ như các hiệp định về biên giới Việt-Trung trên đất liền, biển đảo, hiệp ước khai thác quặng Bauxit Tây Nguyên, Thuê rừng đầu nguồn quá dài hạn, đặc khu Formosa Hà Tĩnh và các mật ước Việt-Trung ký trong Hội Nghị Thành Đô năm 1990, mà có lời đồn doán là hiệu lực thi hành từ năm 2020 có hậu quả nghiêm trọng đến chủ quyền đất nước, độc lập dân tộc.V.V…

Tất nhiên, sẽ có người lo ngại và không tin Việt Nam sau chuyển đổi chế độ chính trị qua dân chủ pháp trị có đủ tư thế thực hiện một chính sách đối ngoại như thế với Trung Quốc. Vì Hoa Kỳ là một đại cường quốc có thể chủ động hành xử như thế được và có thể tự thân vượt qua được những khó khăn trở ngại do hàng động đơn phương của mình gây ra phản ứng ngược chiều Nhưng Việt Nam là nước nhỏ, tương qua lực lượng không cân sức, với nhiều ràng buộc, hệ lụy quá khứ cũng như hiện tại với đại cường Trung cộng đầy tham vọng đất đại và theo đuổi chủ nghĩa bá quyền, thì làm sao Việt Nam có thể chủ động thực hiện và khả năng vượt qua những khó khăn trở ngại do Tầu cộng phản ứng.
Thế nhưng chúng tôi cho rằng mọi vấn đề dù khó khăn cách mấy cũng có cách giải quyết.Cổ nhân có câu “ Cùng tắc biến, biến tắc thông, thông tắc cửu…”; có nghĩa là sự việc khi phát triển đến cùng cực thì sẽ biến hóa, khi đã biến hóa thì sẽ thông suốt, và khi đã thông suốt thì sẽ thành tưu lâu bền. Con voi khổng lồ chưa chắc đạp chết một con kiến nếu nó nằm đúng kẽ hở của chân voi... Lịch sừ Việt Nam đã chứng minh “con rồng Việt Nam” nhỏ bé đã bao phen đánh thắng các cuộc xâm lăng của “Con voi Trung quốc” và làm thất bại ý đồ đồng hóa dân Việt sau hàng ngàn năm Bắc thuộc. Vì vậy, không chỉ là niềm tin mãnh liệt mà sẽ là thực tế sẽ xẩy ra:Việt Nam nhất định sẽ thoát được họa Bắc thuộc, giữ vững được độc lập chủ quyền và sự trường tồn của Tổ Quốc Việt Nam, nếu chuyển đổi kịp thời chế độ chính trị từ độc tài toàn trị cộng sản chủ nghĩa qua chế độ dân chủ pháp trị dân tộc chủ nghĩa.

Bởi vì. Sự chuyển đổi này sẽ thống nhất được toàn lực quốc gia, tập trung và huy động được sức mạnh và tài trí tinh hoa của toàn thể quốc dân Việt Nam trong cũng như ngoài nước; với những người lãnh đạo chính quyền mới trong một chế độ dân chủ pháp trị do dân bầu chọn tự do, trong số những ứng viên tài giỏi, đức độ và đầy lòng yêu nước từng được chứng tỏ qua lời nói và hành động thực tiễn. Một “chính quyền của dân, do dân và vì dân” đúng thực chất này sẽ huy động, phát huy và kết hợp được sức mạnh lịch sử (đấu tranh dựng nước, giữ nước) và sức mạnh thời đại (yêu nước nồng nàn, ý chí quật cường,tinh thần đoàn kết chống ngoại xâm, bảo vệ Tổ quốc, tài trí sáng tạo trên mọi lãnh vực…) của trên 90 triệu quốc dân Việt Nam trong nước và người Việt hải ngoại khắp nơi trên thế giới.

Mặt khác, chính quyền trong chế độ dân chủ pháp trị này, bằng chính sách đối ngoại đa phương, cũng sẽ tạo được hậu thuẫn mãnh mẽ của quốc tế nói chung, các cường quốc dân chủ như Hoa Kỳ, Anh quốc, và các nước trong liên minh Châu Âu nói riêng… vốn có những mâu thuẫn tiềm tàng về lợi ích quốc gia với Trung Quốc và coi tham vọng bá quyền của Trung như một hiểm họa chung của nhân loại cần gian chỉ, tiêu diệt. Ngoài ra, Tổ chức Liên Hiệp Quốc mà Việt nam là một hội viên và cộng đồng các quốc gia trên thế giới, chắc chắn sẽ không để cho Trung Quốc ỷ mạnh hiếp yếu, nuốn làm gì thì làm đối với Việt Nam. Tất nhiên, chủ yếu vẫn là sực mạnh nội lực của dân tộc, sự đoàn kết trên dưới một lòng của toàn dân Việt Nam, sẽ là nhân tố quyết định và sẽ là bảo đảm cho sự thành tựu của “giải pháp cứu nước thoát họa Bắc thuộc”.

II. VIỆT NAM CẦN THAY ĐỔI CHẾ ĐỘ CHÍNH TRỊ NHƯ THẾ NÀO?

Theo nhận định của chúng tôi, thì Việt Nam đang ở giai đoạn cuối của quá trình đi vào quỹ đạo của thế chiến lược toàn cầu mới (thị trường tự do hóa toàn cầu song song với dân chủ hóa toàn cầu…). Nghĩa là quá trình hình thành một chế độ chính trị “dân chủ pháp trị đa đảng và cơ cấu kinh tế thị trường tự do” đã gần đến kết thúc. Vì vậy có hai cách chuyển đổi chế độ độc tài toàn trị cộng sản chủ nghĩa qua dân chủ pháp trị dân tộc chủ nghĩa:

1. Một là chuyển đổi hòa bình, êm dịu: nếu những người lãnh đạo đương quyền CSVN tỏ ra khôn ngoan hơn, biết dừng lại đúng lúc. Cách chuyển đổi này là hoàn toàn tốt cho nhân dân, có lợi cho đất nước và cho chính đảng CSVN.

Bởi vì, sự chuyển đổi này không xây xáo trộn, bất ổn có hại cho đất nước. Đảng CSVN vẫn có thể bảo vệ được quyền và lợi cho một tập đoàn thống trị trong quá trình chuyển đổi và sau khi chuyển đổi chế độ từ độc tài toàn trị độc đảng qua dân chủ pháp trị đa đảng. Nghĩa là các lãnh đạo CSVN sẽ tránh được số phận bi thảm của các nhà lãnh đạo các chế độ độc tài cộng sản Rumani ở Đông âu, hay không cộng sản vùng Trung Đông như Lybia,Yemen, Ai Cập… khi ngoan cố bám lấy quyền hành làm nhân dân nổi dận phải trừng phạt. Nếu chấp nhận cách chuyển đổi này theo đúng ước muốn của nhân dân, đảng CSVN vẫn có chỗ đứng và tiếng nói trên chính trường (tương tự như ở Nga và các nước cựu cộng sản Ðông Âu). Nghĩa là, ở cuối quá trình chuyển đổi, nếu đảng CSVN chủ động kết thúc quá trình bằng sự tự giác từ bỏ độc quyền thống trị, một mình đi bước trước hay cùng với các lực lượng chính trị quốc gia, dân tộc, dân chủ thiết lập một thể chế chính trị dân chủ pháp trị đa đảng.

Hành động cụ thể khả tín là chủ động tự mình tuyên bố tu chỉnh hay hủy bỏ toàn bộ bản hiến pháp hiện hành, làm bản hiến pháp mới hay sửa đổi biến cải bản hiến pháp hiện hành thành bản hiến pháp dân chủ đa đảng (tốt nhất là lưỡng đảng hay tam đảng để tránh phân tán, bất ổn chính trị như kinh nghiệm ở một số nước); song song với việc trả tự do vô điều kiện cho các tù nhân chính trị và chấm dứt mọi hành vi bắt bớ giam cầm những người bất đồng chính kiến hay vì lý do tôn giáo. Ðồng thời, điều chỉnh các văn kiện lập pháp và lập quy cho phù hợp với thể chế dân chủ đa đảng, song song với việc thực thi, tôn trọng, bảo vệ các quyền tự do dân chủ và các nhân quyền cơ bản…

Tất cả các việc cần làm trên, nhằm hình thành khung cảnh dân chủ đa nguyên, tiền đề chế độ dân chủ pháp trị và tạo niềm tin cho các lực lượng chính trị quốc gia, dân tộc dân chủ (về sự thực tâm của người CS) để bước vào sân khấu chính trị tranh cử với đảng cộng sản (nếu còn giữ nguyên tên đảng) hay đảng của những cựu đảng viên cộng sản (nếu biến thể thay tên khác như đảng Xã hội hay Xã hội Dân chủ chẳng hạn). Trong điều kiện này, các chính đảng thuộc mọi khuynh hướng có thể nắm quyền bằng phương thức dân cử thông qua các cuộc ứng cử, tranh cử và bầu cử tự do. Nếu đảng cộng sản vẫn là một chính đảng mạnh, được nhân dân tín nhiệm, họ vẫn có thể tiếp tục nắm quyền. Tất nhiên, dù đảng cộng sản nắm quyền hay bất cứ chính đảng nào khác cũng phải cai trị theo hiến pháp và luật pháp chế độ dân chủ pháp trị, đa đảng đã được ban hành.

Cách chuyển đổi này trong hoàn cảnh hiện tại người ta e ngại có vẻ khó thành tựu vì phe đang nắm quyền của Ông Tổng Trọng đã bị “thòng lọng” hay “Vòng Kim Cô Đỏ” Trung Cộng xiết chặt êm ái bằng liều thuốc mê “Bốn Tốt, 16 chữ vàng” trong quan hệ Việt-Trung, khó mà “thoát Trung” cho được. Đúng như Tổng Bình, hoàng đế vương quốc cộng sản Trung quốc từng phán “Trung quốc và Việt Nam cùng chung vận mệnh”.

2. Hai là, chuyển đổi bằng bạo lực cách mạng của quần chúng: nếu những người lãnh đạo đương quyền CSVN ngoan cố bám lấy quyền hành, hay muốn “thoát Trung” mà không thoát ra được vì “tay đã nhúng máu ăn thề” tuyệt đối trung thành với Bắc Thiên Triều.

Cuộc cách mạng này sẽ phải nổ ra trong điều kiện lượng dân chủ đã tích lũy thừa đủ, sức chịu đựng của nhân dân đã dâng cao đến biên dộ “tức nước vỡ bờ” thì chế độ đương quyền tại Việt Nam sẽ bị lật đổ bằng chính sức mạnh của quần chúng nhân dân. Nghĩa là, vào thời điểm đó, mâu thuẫn giữa nhà cầm quyền CSVN đã không còn là mâu thuẫn với một vài giai cấp trong xã hội, mà trở thành mâu thuẫn đối kháng (một mất, một còn) với mọi giai cấp, với toàn xã hội. Giai cấp cầm quyền (là đảng CSVN) sẽ bị cô lập, sẽ tạo ra tiền đề sụp đổ là “tình thế cách mạng chín muồi”, như V. Lenine lãnh tụ đảng cộng sản Bolsevik Nga đã dạy họ; rằng trong tình thế này cuộc cách mạng quần chúng nhằm lật đổ chính quyền sẽ nổ ra và chắc chắn thành công. Lúc đó các công cụ bảo vệ chế độ chuyên chính CS (quân đội, công an…) sẽ đứng về phía nhân dân, sẽ quay súng bắn vào đầu những kẻ cầm quyền độc tài ngoan cố hay sẽ bỏ chạy để mặc làn sóng biểu tình của nhân dân ào lên đè bẹp giai cấp cầm quyền bằng sức nặng của số đông chứ không cần sức mạnh của bạo lực quân sự.

Ðây không chỉ là lý luận Mác-Lê về đấu tranh cách mạng mà là một thực tế đã xẩy ra tại Liên Xô vào cuối thập niên 1990, khi nhân dân Liên Xô bao vây trụ sở Duma (Hạ viện). Lúc ấy, dân chúng ào lên, quân đội, công an, mật vụ vốn là công cụ bảo vệ nền chuyên chính vô sản Xô viết thiết lập hơn 70 năm ở đất nước này(1917-1991), đã bỏ chạy. Chế độ Xô viết đã sụp đổ tan tành, kéo theo sau đó sự tiêu vong của hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa Ðông Âu, để cùng hình thành chế độ dân chủ pháp trị đa đảng, với cơ cấu kinh tế thị trường tự do như hiện nay,

Việt Nam qua các cuộc biểu tình lan rộng khắp nơi trên cả nước của nhiều giai cấp trong đó có cả các cán bộ đảng viên “phản tỉnh” công khai hay dấu mặt, như là dấu hiệu tiền “Tình thế cách mạng đã chín muồi”. Nghĩa là cuộc cách mạng chưa xẩy ra vì cao trào xuống đường của nhân dân mới chỉ là “điều kiện cần” ; nhưng sẽ xẩy ra nay mai khi xuất hiện thêm các “nhân tố đủ” là sự lãnh đạo và tính tổ chức quy mô để tập trung được sức mạnh cao trào quần chúng vào mục tiêu chuyển đổi chế độ độc tài toàn trị cộng sản qua dân chủ pháp trị. Những nhân tố mới này xuất phát từ đâu?

Người dân đang trông chờ sự hổ trợ tích cực về mặt đối ngoại của các lực lượng quốc gia dân tộc dân chủ ở hải ngoại, để tìm hậu thuẫn quốc tế. Nhưng quan trọng hơn có tính quyết định là người dân trông chờ hành động thức thời của những cán bộ đảng viên cộng sản “phản tỉnh” công khai hay còn giấu mặt, tại chức hay đã về hưu trong các ban ngành của cơ cấu chính quyền dân sự cũng như quân sự của chế độ hiện nay. Nhất quân đội, công an và các lực lượng vũ trang đã “phản tỉnh”, đứng về phía nhân dân, bất động, không dùng bạo lực đàn áp nhân dân dã man theo kiểu Thiên An Môn Tàu cộng (1989); trái lại hãy hành động như lực lượng cảnh sát chiến đấu ở Ninh Thuận đã làm trong cao trào nhân dân biểu tình vừa qua; hay giống như quân đội và cảnh sát Liên Xô đã không bắn vào nhân dân Liên Xô bao vây Viện DUMA quốc hội Liên Xô, dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Eric Elsin, một trong những lãnh đạo hàng đầu bên cạnh Tổng Bí thư cuối cùng của đảng CSLX Mikhain Gorbachev đã “phản tỉnh” đứng về phía nhân dân để chuyển đội hòa bình chế độ “Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Liên bang Xô Viết” độc tài toàn trị, qua chế độ dân chủ pháp trị “Cộng hòa Liên Bang Nga” ngày nay; cùng lúc đã giải phóng cho nhiều dân tộc trong vùng bị đảng cộng sản Nga cưỡng ép sát nhậm thành Liên Bang Xô Viết kể từ sau cái gọi là cuộc Cách mạng Tháng 10 Nga năm 1917 cướp chính quyền, thiết lập Liên bang Xô Viết, chế độ cộng sản đầu tiên tồn tại hơn 70 năm mới sụp đổ (1917- 1991).

Nhân dân hy vọng và tin tưởng rằng, những cán bộ đảng viên CSVN “Phản tỉnh” sẽ là những “nhân tố đủ”, đóng một vai trò quan trọng có tính quyết định thắng lợi cho cuộc cách mạng của quần chúng nhân dân trong giai đoạn chuyển đổi cũng như sau khi hoàn tất chuyển đổi. Cách chuyển đổi này chúng tôi cho là chẳng đặng đừng, không ai mong muốn xẩy ra, có thể gây nhiều đổ máu và nhiều hậu quả tai hại. Thế nhưng ở thế cùng, cách chuyển đổi này khả thi, có cơ may thành công ít đổ máu,(nếu tập đoàn thống trị mau chóng chấp nhận trao chính quyền lại cho nhân dân mà không phản ứng điên cuồng trước khi rãy chết…). Đồng thời sau đó, tình hình sớm được ổn định, tránh được xáo trộn bất lợi cho đất nước, nhờ những người lãnh đạo chế độ mới hầu hết cũng đều xuất thân từ chính quyền chế độ đương thời, có sẵn năng lực và kinh nghiệm điều hành, quan lý các ban ngành trong hệ thống công quyền quốc gia.

III. KẾT LUẬN

Để cứu nước thoát nguy cơ Bắc thuộc, chúng tôi nghĩ không có con đường nào khác là phải gấp rút, bằng mọi cách Việt Nam phải chuyển đổi chế độ độc tài toàn trị cộng sản chủ nghĩa qua chế độ dân chủ dân tộc chủ nghĩa. Qua cao trào xuống đường biểu tình rầm rộ và đầy khí thế thể hiện lòng yêu nước cao độ của mọi tầng lớp nhân dân Việt nam, dường như sự uất hận của nhân dân với nhà cầm quyền đã gần đến biên độ “Tức nước, vỡ bờ” hay là “Đêm trước” của “Tình thế cách mạng chín muồi” theo luận điểm của lãnh tụ Cộng sản Nga Vladimir Lenin, rằng “đấu tranh cách mạng lật đổ” là sự nghiệp của quần chúng. Nhưng sự thành công của cuộc cách mạng này thực tế cho thấy không thể thiếu vai trò lãnh đạo và tham gia của các cán bộ đảng viên cộng sản “phản tình”. Nhất là Quân đội, công an và các lực lược võ trang “phản tỉnh” cần đứng về phía nhân dân, bất động, không đàn áp nhân dân để bảo vệ một chế độ phản dân hại nước đã quá lâu và lỗi thời, cần được thay thế, vì lợi ích tối thượng của đất nước.

Nhân dân Việt Nam ước mong rằng, các cán bộ đảng viên cộng sản dân sự cũng như quân sự sẽ can đảm vượt qua sự sợ hãi, tin tưởng vào sức mạnh vạn năng của lòng yêu nước của toàn dân; can đảm đứng vào hàng ngũ nhân dân, đưa cao trào đấu tranh của quần chúng nhân dân hiện nay đến tình thế “Cách mạng chín muồi” tạo tiền đề chuyển đổi chế độ từ độc tài toàn trị cộng sản chủ nghĩa qua dân chủ pháp trị dân tộc chủ nghĩa. Tổ quốc Việt Nam lâm nguy, giờ lịch sử đã điểm, mọi tầng lớp quốc dân Việt Nam trong cũng như ngoài nước cần làm tất cả những gì có trong khả năng, góp phần thành tựu một giải pháp hữu hiệu để cứu dân cứu nước thóat họa diệt vong Bắc thuộc.

Thiện Ý

Houston, ngày 9-7-2018

-------------------
(*) Chính sử Việt Nam ghi nhận rằng: Dân tộc Việt Nam đã bị nước Tàu đô 998 năm qua 4 thời kỳ Bắc thuộc:

1). Bắc thuộc lần thứ nhất. (111 TCN-39). Nhà Triệu, nhà Hán

2). Bắc thuộc lần thứ hai. (43-541). Đông Hán, Đông Ngô, Tào Ngụy, nhà Tấn, nhà Tề, nhà Lương.

3). Bắc thuộc lần thứ ba. (602-905). Nhà Tùy, nhà Đường.

4). Bắc thuộc lần thứ tư. (1407-1427). Nhà Minh

Và hiện tại Việt Nam đang đứng trước nguy cơ Bắc thuộc lần thứ 5.

Đó là nguy cơ có thật, nhưng mãi cho đến năm 1990, sau Hội nghị Thành Đô, Ông Nguyễn Cơ Thạch, một cán bộ cao cấp, ủy viên Bộ Chính Trị đảng CSVN đã chính thức xác nhận: “Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu”. Vì sự xác nhận này, Ông Thạch đã bị Cộng đảng Việt Nam loại ra khỏi Bộ Chính Trị và cách chức Bộ Trưởng Ngoại Giao.

(VOA)

Người đầu tiên thú nhận giúp mật vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh


Một người gốc Việt đã khai nhận trước tòa án Đức rằng ông đã giúp mật vụ Việt Nam bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh giữa ban ngày tại Berlin và đưa về Hà Nội nơi cựu lãnh đạo ngành dầu khí sau đó bị xét xử và nhận hai án chung thân với tội danh tham nhũng.

Bị cáo Nguyễn Hải Long ngồi trong phòng kính chống đạn tại tòa Thượng thẩm Berlin. (Ảnh chụp màn hình Thoibao.de)
Đây là người đầu tiên dính líu vào vụ bắt cóc ông Thanh, mà Đức cho là vi phạm luật pháp của họ, nhận tội trước tòa, theo Reuters.

Bị can có danh tính Nguyễn Hải Long bất ngờ nhận tội hôm 17/7 sau gần ba tháng xét xử. Theo luật pháp Đức, nếu bị cáo Long thú nhận tội thì sẽ được khoan hồng và mức án sẽ được giảm bớt, theo nhà báo Lê Trung Khoa, người dự các phiên tòa xử ông Long tại tòa Thượng thẩm Berlin.

Nguyễn Hải Long thú nhận đã biết rõ mình tham gia vào một âm mưu và kế hoạch của mật vụ Việt Nam nhằm bắt “một người Việt Nam bị truy nã đang trốn ở Đức, người này biển thủ nhiều tiền và hẹn gặp người tình tại Berlin.”

Ông Long, một công dân Czech gốc Việt, bắt đầu bị đưa ra tòa xét xử hôm 24/4 về tội hoạt động gián điệp vì bị cho là có can dự vào vụ bắt cóc ông Thanh, người mà Việt Nam lúc đó đang truy tìm với cáo buộc làm thua lỗ gần 3.300 tỷ đồng trong thời gian làm lãnh đạo cho một công ty của tập đoàn dầu khí Việt Nam.

Có 21 phiên tòa được lên lịch đến ngày 29/8 cho vụ xét xử ông Long, người bị bắt giữ tại Cộng hòa Czech vào tháng 8/2017 và sau đó bị dẫn độ sang Đức. Viện công tố Đức cáo buộc ông Long đã làm việc cho cơ quan tình báo nước ngoài và hỗ trợ vụ bắt cóc ông Thanh.
Đức cáo buộc mật vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Berlin nhưng Hà Nội nói ông Thanh tự ra đầu thú. Cựu lãnh đạo ngành dầu khí bị kết án tù trung thân 2 lần vì tội tham nhũng.
Đức cáo buộc mật vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Berlin nhưng Hà Nội nói ông Thanh tự ra đầu thú. Cựu lãnh đạo ngành dầu khí bị kết án tù trung thân 2 lần vì tội tham nhũng.

Theo một người phát ngôn của tòa án ở Berlin cho Reuters biết hôm 18/7, ông Long nói trong bản thú tội rằng “ông ấy biết về vụ bắt cóc và đã tham gia vào và rằng ông ấy làm việc cho mật vụ Việt Nam.” Người phát ngôn này từ chối không cho biết thêm chi tiết.

Trong bản thú tội trước đó, ông Long nói đã “vì mối quan hệ thân thuộc (với ông Đào Quốc Oai mà ông Long gọi là cậu) nên đã tin tưởng và nghe lời ông Oai mà lần lượt đi thuê 3 chiếc xe ở cửa hàng của Bùi Hiếu trong chợ Sapa nhưng bị cáo không hề biết trước đây là một vụ bắt cóc,” theo nhà báo Khoa, chủ bút Thoibao.de.

Tuy nhiên, trong lời nhận tội bổ sung được Thoibao.de trích dẫn, ông Long nói đã biết rõ mình tham gia vào một âm mưu và kế hoạch của mật vụ Việt Nam nhằm bắt “một người Việt Nam bị truy nã đang trốn ở Đức, người này biển thủ nhiều tiền và hẹn gặp người tình tại Berlin.”

Vụ bắt cóc ông Thanh đã gây nên một cuộc khủng hoảng ngoại giao giữa Đức và Việt Nam.

Ông Long cho biết đã nhận lời làm những công việc hỗ trợ trong vụ bắt cóc mặc dù biết rằng Việt Nam không phải là một nhà nước pháp quyền. Bị cáo 47 tuổi cũng cho biết về vai trò chỉ huy của Trung tướng Công an Đường Minh Hưng trong vụ bắt cóc.

Nếu bị kết án, ông Long có thể đối diện với mức án từ 3 năm rưỡi đến 5 năm tù giam, so với mức án 7 năm rưỡi nếu bị cáo không nhận tội, theo một người phát ngôn của tòa án được Reuters trích dẫn.

Một phiên tòa bất thường sẽ được tổ chức vào ngày 23/7 để các bên đề xuất mức án cho bị cáo Long, theo nhà báo Khoa.

Vụ bắt cóc ông Thanh đã gây nên một cuộc khủng hoảng ngoại giao giữa Đức và Việt Nam khi Berlin quyết định “tạm ngưng quan hệ đối tác chiến lược” với Việt Nam hơn 2 tháng sau khi diễn ra vụ bắt cóc.

Đức cáo buộc mật vụ Việt Nam bắt ông Thanh ở Berlin hôm 23/7/2017 trong một vụ bắt cóc mà Ngoại trưởng Đức Sigmar Gabriel gọi là “giống phim gián điệp thời chiến tranh lạnh.” Tuy nhiên Hà Nội khẳng định người đàn ông 52 tuổi tự trở về và ra đầu thú với công an.

(VOA)
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑