Tin Tức Hàng Ngày
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Bài Mới

Kami - Giấc mơ Đảng trường tồn cùng dân tộc của ông Tổng Bí thư

Đăng bởi Trung Lập vào Thứ Tư, ngày 28 tháng 1 năm 2015

Sắp tới kỷ niệm lần thứ 85 ngày thành lập Đảng CSVN (03.2.1930-03.2.2015), tuy vậy những năm gần đây sự kiện này cũng không còn cuốn hút sự chú ý của công luận như thời gian trước. Cũng có lẽ vì kỷ niệm ngày thành lập của Đảng thường trúng vào dịp Tết Nguyên đán nên người dân không mấy ai quan tâm đến việc này. Dẫu rằng, Đảng CSVN luôn tự cho mình là chính đảng duy nhất đảm nhận vai trò lãnh đạo nhà nước và xã hội.

Chính vì thế, ít người để ý việc nhân dịp kỷ niệm 85 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam và đón Xuân Ất Mùi 2015, ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trả lời phỏng vấn của TTXVN trong bài viết với tựa đề "Để Đảng ta mãi mãi trường tồn cùng dân tộc ". Nếu so với thời Đảng CSVN còn thịnh, nghĩa là cách đây chừng 30 chục năm, thì những bài viết trong dịp kỷ niệm thành lập Đảng thường là văn kiện quan trọng bậc nhất trong bối cảnh sự kiện quan trọng hàng đầu. Bây giờ thì khác hẳn, thời Đảng suy thì một bài viết của người đứng đầu Đảng và Nhà nước được đánh giá là quan trọng nhưng chẳng có mấy người quan tâm.

Nếu chỉ đọc qua cái tựa đề của bài viết, thì có lẽ nhiều người thấy mong muốn của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng quả là điều quá tham lam. Bởi Đảng CSVN vốn đã tự cho mình quyền lãnh đạo nhà nước và xã hội theo như Điều 4 của Hiến pháp, thì nay lại còn mong mỏi được trường tồn lâu dài cùng dân tộc. Ở đây chưa nói đến mong ước của ông Tổng Bí thư không chỉ trái với phép duy vật biện chứng, mà theo đó vạn vật đều vận động và phát triển không ngừng theo quy luật của tự nhiên, đó là có sinh ra thì cũng sẽ mất đi, không có gì là trường tồn, là vĩnh cửu hay muôn năm cả. Song ở đây, khi bàn tới vấn đề liệu Đảng CSVN sẽ mãi trường tồn cùng dân tộc được hay không, thì sẽ thấy bên trong cái mong muốn đó là một mối lo lớn của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Đó là ông Nguyễn Phú Trọng lo Đảng của ông sẽ sụp đổ.

Ông Tổng Bí thư không lo sao được khi trong lúc này mà người ta ví là thời suy của Đảng, đó là khi uy tín của Đảng đã cạn kiệt và hầu như không còn ý nghĩa gì đối với dân chúng, cũng là lúc Đảng nói dân không còn tin Đảng như trước kia và ngược lại. Nói về những khuyết điểm của Đảng CSVN và nó cũng là nguyên nhân khiến cho họ sẽ bị mất quyền lãnh đạo trong tương lai thì khó có thể nói hết trong một bài viết ngắn. Nhưng việc Đảng xa dân, dân xa Đảng thậm chí là quyền lợi của Đảng đi ngược với lợi ích của người dân, thậm chí cả lợi ích của dân tộc là sự thật không ai có thể chối cãi. Đây sẽ là nguyên nhân sẽ khiến cho Đảng CSVN sẽ sụp đổ. Bằng chứng mới nhất, là câu chuyện trên báo chí của Đảng trong mấy ngày gần đây, đó là ông Nguyễn Xuân Anh - Phó Bí thư TP. Đà nẵng kể lại rằng, có một bà mẹ Việt nam Anh hùng gần đây có nói với ông một câu chua chát rằng "Bây giờ má chỉ mong cho Mỹ quay lại, để các con lại về ở gần với má như ngày xưa". Một bà mẹ Việt nam Anh hùng được Đảng và nhà nước quan tâm dù rất nhiều, song cũng phải thốt lên như vậy, lý do cũng vì Đảng bây giờ đã quá xa dân. Đây là điều hết sức đáng báo động.

Trong bài trả lời phỏng vấn nói trên, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã dành một phần lớn bài phỏng vấn để nói về Nghị quyết Trung ương 4 khoá XI về xây dựng Đảng và vấn đề lấy phiếu tín nhiệm, trong đó có đoạn: "... phải tăng cường biện pháp tuyên truyền giáo dục để nâng cao đạo đức, xây dựng liêm chính, giáo dục tinh thần biết trọng liêm sỉ, danh dự; mở rộng phạm vi tham gia của công chúng và phát huy vai trò của báo chí, công luận trong công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí. Khi đã xảy ra tham nhũng thì phải xử lý kiên quyết, xử lý thật nghiêm, đúng quy định của luật pháp, không có vùng cấm, không có ngoại lệ...". Điều đó cho thấy ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng hiểu rằng tác nhân chính khiến Đảng CSVN sụp đổ chính là vấn nạn tham nhũng. Do vậy muốn làm bất cứ điều gì thì Đảng cũng phải biết dựa vào nhân dân, đồng thời cũng cần phải phát huy vai trò của báo chí cũng như công luận để làm cho dân chúng tin và ủng hộ Đảng. 

Tuy vậy, phát biểu đó của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng chứng tỏ rằng bản thân ông và Đảng CSVN đến lúc này vẫn không bỏ được thói chuyên nói một đằng và làm một nẻo, điều từ lâu nay là nguyên nhân khiến cho Đảng CSVN đã đánh mất lòng tin đối với dân chúng. Nghĩa là, trong khi ông Tổng Bí thư thì nói như thế, nhưng thì mặt khác trên thực tế, ông Tổng Bí thư và Đảng CSVN đã hoàn toàn không muốn cho công chúng biết, thậm chí là họ muốn dấu nhẹm các thông tin mà dân chúng hết sức quan tâm. Ví dụ như chuyện về Kết quả lấy phiếu tín nhiệm 20 cán bộ cao cấp của Đảng, đến lúc này vẫn là một thông tin tuyệt mật của Đảng không cho phép phổ biến.

Như chúng ta đã biết, một trong những nội dung quan trọng nhất của Hội nghị Trung ương 10 - Khóa XI là tiến hành việc lấy phiếu tín nhiệm các cán bộ lãnh đạo cao cấp của Đảng CSVN để làm cơ sở cho việc lựa chọn nhân sự cấp cao cho Đại hội Đảng CSVN lần thứ XII. Đây là vấn đề được dư luận xã hội và người dân hết sức quan tâm, vì điều đó không chỉ liên quan đến tương lại và vận mệnh của đất nước, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của mỗi cá nhân. Vậy mà cho tới hôm nay, mặc dù Hội nghị TW10 đã kết thúc được hơn nửa tháng, nhưng theo blog Cầu Nhật tân cho biết thông tin này được coi là thông tin nội bộ của Đảng và chỉ giới hạn trong diện cán bộ, đảng viên là lãnh đạo chủ chốt. Và trên thực tế cho đến nay, kể từ khi bế mạc Hội nghị TƯ 10, thì nhiều cán bộ thuộc diện Trung ương quản lý vẫn chưa hề có thông tin chính thức về kết quả lấy phiếu tín nhiệm. Đáng chú ý, điều mà những đối tượng diện “hẹp” này nóng lòng muốn nghe nhất là kết quả chính thức Trung ương bỏ phiếu tín nhiệm Bộ Chính trị, Ban Bí thư thì lại không có trong nội dung được phổ biến. Dư luận cho rằng, cán bộ lãnh đạo thuộc diện chủ chốt của Đảng thuộc diện Trung ương quản lý mà còn bị Đảng đối xử như thế trong việc tiếp nhận thông tin quan trọng, thì việc các cấp ủy đảng, đảng viên cơ sở và toàn thể  quần chúng thì đương nhiên là sẽ cũng mù tịt về vấn đề này. Điều đó cho thấy, Đảng CSVN hôm nay không chỉ xa mà còn hết sức coi thường nhân dân.

Có ý kiến cho rằng các nội dung của các Hội nghị Ban Chấp hành TW Đảng là vấn đề nội bộ của Đảng CSVN, Đảng không có nghĩa vụ cung cấp các thông tin cũng như các kết quả trong hoạt động của họ. Đây là một sự biện hộ hoàn toàn sai trái. Bởi vì, Hiến pháp năm 2013 đã bổ sung vào Điều 4 quy định về trách nhiệm của Đảng, đó là “Đảng Cộng sản Việt Nam gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình. Và ngay cả Tạp chí Cộng sản cũng đã từng giải thích và khẳng định ý nghĩa của điều đó là: "Sự bổ sung này quy định bản chất tiên phong, cách mạng, quy định rõ trách nhiệm chính trị- pháp lý của Đảng đối với nhân dân và có như vậy, Nhân dân mới giao trọng trách cho Đảng và cũng chỉ có như vậy Đảng mới lãnh đạo được Nhà nước và xã hội. Một Đảng mà không gắn bó mật thiết với nhân dân, không chịu sự giám sát của nhân dân, không chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình thì không phải là một Đảng cách mạng chân chính, không thể lãnh đạo được nhân dân.". Điều đó có nghĩa là, mọi hoạt động của Đảng cần phải được công khai cho người dân biết để tiến hành giám sát các hoạt động của đảng. Có thể coi lúc này nhân dân đang làm vai trò của mình trong việc giám sát và điều chỉnh quyền lực của nhà nước.

Điều đó càng cho thấy, cho đến hôm nay, Đảng CSVN đã hoàn toàn quên mất trách nhiệm và nghĩa vụ của mình trước nhân dân, điều đã được hiến định cụ thể và rõ ràng. Vậy mà ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn ước muốn để Đảng CSVN của họ mãi mãi trường tồn cùng dân tộc thì là một điều quá hài hước, điều mà người ta gọi là giấc mơ giữa ban ngày của kẻ ngủ mê.

Nên nhớ “Lật thuyền là dân và nâng thuyền cũng là dân”, lòng tin của người dân là yếu tố quan trọng nhất trong việc giữ gìn ổn định chế độ chính trị, dù ở bất kể chính thể nào cũng vậy. Đảng CSVN muốn đồng hành cùng dân tộc như nguyện vọng của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, thì trước hết Đảng CSVN phải gần dân và tôn trọng dân chúng hơn, phải coi họ là chủ nhân thực sự của đất nước. Không những thế mọi quyền lợi của Đảng phải song hành với quyền lợi của nhân dân, đồng thời Đảng cũng phải minh bạch mọi hoạt động của mình cho người dân biết. Việc đưa các thông tin chính xác, đầy đủ và kịp thời đến cho dân chúng không chỉ là trách nhiệm, mà còn là nghĩa vụ của mọi nhà nước. Đấy chính là giải pháp tốt nhất để tạo điều kiện cho Đảng CSVN gần gũi dân chúng hơn và cũng là điều kiện để cho dân chúng tin yêu Đảng hơn.

Đảng CSVN còn xa dân, coi thường nhân dân như hiện nay thì Đảng sẽ không bao giờ có cơ hội để tồn tại chứ đừng nói đến việc họ sẽ trường tồn cùng Dân tộc.

Ngày 28 tháng 01 năm 2015

© Kami

(Blog RFA)

Lại rơi trực thăng quân sự, 4 người chết

              Trực thăng UH-1 được sử dụng từ thời cuộc chiến tranh Việt Nam (hình minh họa)

Lại một trực thăng quân sự rơi khi bay huấn luyện ở Bình Chánh, TP HCM, làm bốn chiến sỹ thiệt mạng.

Báo trong nước nói đây là trực thăng UH-1, cất cánh từ Tân Sơn Nhất, trên chở bốn người. Chưa đầy 10 phút sau khi cất cánh, máy bay này mất liên lạc và đến khoảng hơn 9 giờ sáng, tức hai tiếng sau, người ta phát hiện ra nó đã rớt ở địa phận Bình Chánh.

Được biết những người thiệt mạng đều là chiến sỹ trung đoàn 917, sư đoàn không quân 370 của quân đội Việt Nam.

Báo Tuổi Trẻ nêu danh tính những người tử nạn gồm Thượng tá Trần Văn Đức, chủ nhiệm bay của Trung đoàn không quân 917; Thượng tá Đỗ Văn Chính; hai phi công Lê Hồng Quân và Nguyễn Việt Cường.

Địa điểm máy bay rơi là rừng tràm và giới chức đã tổ chức tìm kiếm cứu nạn.

Đây là tai nạn trực thăng quân sự thứ hai gây chết người trong vòng nửa năm nay.

Vụ rớt trực thăng Mi-171 tại khu vực Hòa Lạc, Hà Nội, hồi tháng 7 năm ngoái làm 20 người tử nạn, tất cả đều là quân nhân đang huấn luyện nhảy dù.

Lúc đó giới chức quân đội bác bỏ lý do trực thăng quá cũ mà chỉ nói là có trục trặc kỹ thuật.

Tuy nhiên khác với trực thăng Mi-171 do Liên Xô cũ chế tạo, trực thăng UH-1 do Mỹ sản xuất và được đưa vào sử dụng từ thời Chiến tranh Việt Nam.

Đây là loại máy bay một động cơ, hai cánh quạt, tổ lái nhiều nhất bốn người.

Không những quá cũ, trực thăng loại này còn không được bảo trì một cách cần thiết.

Tháng 7/2010, một vụ tai nạn xảy ra làm một chiến đấu cơ Mic-21 của không quân Việt Nam đâm xuống ruộng nhưng phi công thoát nạn.

Năm 2008, một vụ rơi máy bay An-26 xảy ra tại ngoại thành Hà Nội làm năm người tử nạn.

Năm 2009 xảy ra hai vụ tai nạn máy bay quân sự làm ba phi công thiệt mạng.

(BBC)

Hiệu Minh - Lan man về quan hệ Việt Mỹ

Đs Mỹ Ted Osius phát biểu tại hội thảo 20 quan hệ Việt Mỹ. Ảnh: ĐSQ HK.
Đs Mỹ Ted Osius phát biểu tại hội thảo 20 quan hệ Việt Mỹ. Ảnh: ĐSQ HK.
Trong lịch sử bang giao Mỹ – Việt, hiện đã có tới 16 đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam. Vị đại sứ đầu tiên là ông Donald R. Heath, nhiệm kỳ 10-1950 đến 10-1952 tại Sài Gòn. Vị đại sứ hiện thời đang nổi đình đám là ông Ted Osius vừa nhậm chức được mấy tháng nay tại Hà Nội. Do “lịch sử” để lại nên cả hai thành phố này đều có tòa đại sứ Mỹ.

Thế hệ Donald R. HeathJoseph L. CollinsG. Frederick ReinhardtElbridge DurbrowFrederick E. Nolting, Jr.Henry Cabot Lodge, Jr.Maxwell D. TaylorHenry Cabot Lodge, Jr.Ellsworth BunkerGraham A. Martin đóng tại Sài Gòn với trọng trách đánh bại cộng sản từ phương Bắc, nếu cần thiết sẽ thống nhất Việt Nam.

Sau khi thất bại, thế hệ đại sứ Mỹ tại Hà Nội là Pete Peterson, Raymond Burghardt, Michael W. MarineMichael W. MichalakDavid B. Shear, và hiện nay là Ted Osius, đang tập trung vào hàn gắn mối quan hệ mà các vị tiền nhiệm ở Sài Gòn để lại.

Hai vị đại sứ đi máy bay

Trong các vị nói trên, có hai người lên/xuống máy bay một cách bất đắc dĩ. Một người là đại sứ cuối cùng tại Sài Gòn và người kia là vị đại sứ đầu tiên tại Hà Nội.

Vài ngày trước 30-4-1975, binh lính Bắc Việt đã bao vây Sài Gòn, nội bất xuất, ngoại bất nhập, đại sứ Graham A. Martin vẫn tin chính quyền Sài Gòn có thể đứng vững.

Nhưng sáng 29-4-1975, thay vì ra sân bay Tân Sơn Nhất một cách đàng hoàng của nhà ngoại giao, Martin phải trèo lên nóc tòa đại sứ Mỹ tại Sài Gòn, kẹp nách lá cờ sao vạch và trèo lên chiếc trực thăng vũ trang UH1, bay ra Hạm đội 7, kết thúc 20 năm dính líu. Tiền đô la chất như núi, máu chảy thành sông, nhưng chính thể Sài Gòn vẫn sụp đổ.

Chín năm trước đó (10-9-1966), Pete Peterson, phi công trên chiếc máy bay F-4 Phantom II, ném bom cầu Phú Lương và Lai Vu (Hải Dương), bị bắn rơi. Bị bắt làm tù binh trong 6,5 năm liền trong Hỏa Lò, ông không thể nghĩ, liệu hôm sau có còn sống.

Đó là nhà “ngoại giao bất đắc dĩ”, nhảy dù từ máy bay bị bắn cháy, và mấy nông dân Lai Vu bắt cởi hết quần áo, suýt bị đánh chết.

Khi bị treo lơ lửng trên cây soài trong làng, đại úy Peterson bị thương rất nặng vào đầu, gẫy chân và vai, sau khi máy bay con ma bị tên lửa bắn gẫy làm đôi. Người bay cùng là Talley cũng phải nhảy dù.

Pete Peterson bảo Talley chạy trốn, còn ông rút súng định tự vẫn vì bị thương quá nặng. Nhưng nghĩ lại, cách duy nhất để cứu mình là để cho đối phương bắt sống.

Như một sự kỳ lạ, 31 năm sau (11-4-1997), với lon đại tá nhà binh quen bom đạn, ông thành vị đại sứ đầu tiên của Hoa Kỳ tại Hà Nội.

Tìm về làng xưa, bắt tay người nông dân đã trói và bắt ông cởi hết quần áo. Chắc ông không biết thời đó, ở miền Bắc, từ học sinh thò lò mũi xanh như Tổng Cua đến dân quân, được hướng dẫn, bắt được phi công, nhất định phải lột hết quần áo, giầy, mũ, để “nó không bộ đàm với máy bay tới cứu”.

Trong 16 vị đại sứ trên, tất cả đều là những nhà ngoại giao chuyên nghiệp (Foreign Service Officers – FSOs), duy có ông Pete Peterson được bổ nhiệm vì lý do chính trị (political appointee).
Pete Peterson đến Hà Nội với sứ mệnh hàn gắn mối quan hệ Mỹ Việt, cựu thù trên chiến trường, kẻ thù ý thức hệ.

Nhiệm kỳ Pete Peterson được đánh dấu bằng chuyến thăm lịch sử của TT Bill Clinton đến Hà Nội vào năm 2000.

Người Hà Nội lần đầu tiên biết được máy bay Air Force One của Tổng thống Hoa Kỳ đến Nội Bài, hàng chục ngàn người Hà Nội đổ ra đường ngắm giàn xe hộ tống, vẫy chào đôi vợ chồng Bill – Hillary, dấy lên nỗi lo ngại của những người cộng sản bảo thủ, sợ dân theo Mỹ hết.
Peterson sỹ quan và nhà ngoại giao.
Peterson sỹ quan và nhà ngoại giao.

Những ngày đó tôi ở Hà Nội nên chứng kiến thế nào là cơn sốt Mỹ và Clinton. Dù phương tiện thông tin đại chúng đưa tin rất hạn chế, nhưng không thể ngăn nổi dân Sài Gòn hân hoan đón Mỹ.

Không biết chuyến thăm của TT Nixon đến Sài Gòn (1969) có được đón tiếp nồng nhiệt như thế không, nhưng cuộc đón tiếp Bill Clinton thuộc về loại nồng hậu nhất từ xưa tới nay, dù các đoàn lãnh đạo các quốc gia cộng sản tới thăm Hà Nội cũng được hàng vạn người đón, nhưng do … huy động.

Công lao này thuộc về cựu tù Hỏa Lò, phi công Pete Peterson, như ước muốn của ông được TT Clinton phát biểu với báo giới trước chuyến đi là “opens a new page in our relations … hopefully one that will put an end to the divisions. – Mở ra một trang mới trong quan hệ hai nước, và hy vọng kết thúc những chia rẽ”

Kể từ ngày Bill Clinton thăm đến nay đã 15 năm trôi qua, 20 năm quan hệ Việt Mỹ, vị đại sứ Mỹ nào đến Hà Nội nhậm chức cũng cố mở một trang mới. Nhưng thử hỏi trang hiện thời đang là thứ mấy trong cuốn sách nhiều tập của hai cựu thù này.

Cho dù kim ngạch thương mại giữa hai nước tăng hơn 30 tỷ đô la, mấy chục ngàn sinh viên VN tới Mỹ du học, nhưng về ý thức hệ, nếu sau 20 năm mà vẫn là trang mở đầu, điều đáng kinh ngạc chính là sự kiên nhẫn của cả hai phía.

Bonus vui

Tôi viết nhiều về Peterson, vì từng vào lắp đặt IT tại nhà ông ấy thuê tại 57 Trần Phú khi WB dùng villa 53 Trần Phú không đủ, liền thuê “lấn chiếm” sang số nhà 55 rồi nhà 57. Anh Andrew Steer, giám đốc WB, định nối mấy villa Pháp này lại với nhau thành đại bản doanh của WB tại Việt Nam. 

Nhưng giấc mơ đó không thành, năm 2000 phải chuyển về tòa nhà 63 Lý Thái Tổ.

Nghe nói, khi đó Pete Peterson đã cưới bà Vi Lê, người Úc gốc Việt. Tôi cũng gặp chị ở trong nhà 57, hỏi tiếng Việt chị không trả lời, cứ nghĩ chị ta khinh người. Hóa ra, ở Úc từ bé nên ngại nói tiếng mẹ đẻ. Ngôi nhà ấy rất đẹp, trang trí có thẩm mỹ. Khi WB tiếp nhận, tòa nhà vẫn còn tranh ảnh, trang trí nội thất như trong cổ tích.

Hình như sau đó ông bà chuyển về tòa nhà dành riêng cho đại sứ Mỹ trên phố Tôn Đản (?) vì được bảo vệ tốt hơn, một villa thời Pháp xây năm 1921, gần 1 thế kỷ, nhưng vẫn rất đẹp. CụPhan Kế Toại từng ở đây mấy chục năm cho tới khi mất (1973).

Cụ Toại là người của chế độ cũ thời Pháp vẫn làm việc với ông Hồ sau này. Thời cách mạng tháng 8, cụ Toại khuyên lính trong phủ Khâm sai, không được nổ súng khi cách mạng tấn công, vì thế mà máu không đổ.

Tương truyền, Phan tiên sinh là người gốc Sơn Tây, đi làm quan nơi xa, muốn giúp làng quê, mang nghề làm nón và khâu áo tơi từ nơi khác về cho bà con. Nhưng có người giễu “Cụ đi làm quan với thiên hạ, lại đem cái nghề ăn mày về làng.” Áo tơi và nón mê là biểu tượng của nghề khất thực.

Rất mong các vị đại sứ ở tòa nhà này nhớ mấy tích vui về cụ Phan Kế Toại. Muốn giúp Việt Nam vào TPP, không nên mang nghề làm nón và áo tơi tới xứ này, và nhớ không nổ súng khi không cần thiết 

Hiệu Minh

(Blog Hiệu Minh)

20 năm Việt – Mỹ và hai lần bị bỏ rơi

                           Thứ trưởng Hà Kim Ngọc của Việt Nam tại hội thảo hôm 26/1/2015

Thời gian thấm thoắt đã hai chục năm từ ngày hai cựu thù “khép lại quá khứ” vào năm 1995.

Pete Peterson bước vào gian phòng hội thảo “Quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ: 20 năm thành công hơn nữa” và lại bắt tay cựu đại sứ Lê Văn Bàng, với những lời lẽ xã giao dường như lặp lại thời hai người còn trong vai diễn ở hai bờ đối lập.

Trong góc phòng, viên thứ trưởng ngoại giao Hà Kim Ngọc mang dáng vẻ đường bệ với phát ngôn đắc thắng bất thường về "cam kết của cả Việt Nam và Hoa Kỳ về việc hoàn thành đàm phán Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) trong năm nay" (2015).

Một lần nữa tính từ năm 2013, giới quan chức lãnh đạo vừa bộp chộp và vừa chuộng thành tích của Bộ ngoại giao Việt Nam lại áp dụng từ "cam kết" như một thái độ vừa thúc giục vừa áp đặt đối với người Mỹ. Trong khi đó, Washington vẫn giữ nguyên khí chất “người Mỹ trầm lặng’, hầu như chỉ thể hiện từ ngữ "có thể", "cố gắng", chứ chưa bao giờ can đảm đến mức "cam kết" với chính quyền Việt Nam về TPP.

Ted Osius là một ví dụ. Trong các cuộc gặp với Thủ tướng Việt Nam ở Hà Nội, họp báo ở Sài Gòn và ngay tại cuộc hội thảo 20 năm bình thường hóa Việt - Mỹ, vị tân đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam vẫn luôn giữ vẻ thận trọng không kiểu cách. Chưa bao giờ trên môi ông hiện ra từ "cam kết".

Ngay cả vào năm 2015 kỷ niệm 20 năm bình thường hóa quan hệ Việt - Mỹ, "quyền đàm phán nhanh" còn chưa được Quốc hội Mỹ dành cho chính phủ nước này. Mà nếu không có được thứ quyền thiết yếu đó, Chính phủ Mỹ dù có hảo tâm đến mấy cũng sẽ không thể nào thông qua TPP cho Việt Nam được.

Chẳng cần ai phải thức nữa

Hội thảo “Quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ: 20 năm thành công hơn nữa” do Học Viện Ngoại Giao Việt Nam, Ðại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Việt Nam, Trung tâm Nghiên Cứu Chiến Lược Quốc Tế của Hoa Kỳ (CSIS) và Ðại Học Portland của Hoa Kỳ phối hợp tổ chức, có thể được xem là một sự kiện chính trị “không tuyên bố trước” và đượm “diễn biến hòa bình”.

Hội thảo này lại diễn ra sau cuộc họp báo có vẻ đặc biệt của tân đại sứ Ted Osius tại Sài Gòn và thái độ “lạc quan về TPP” của ông.

Hội thảo này cũng chỉ diễn ra vài ngày sau khi Đài truyền hình Việt Nam lần đầu tiên cho chiếu một bộ phim thời sự về trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974, mà chắc chắn phải được sự chuẩn y gấp nếp của Ban tuyên giáo trung ương.

Đại sứ Hoa Kỳ Ted Osius và hai cựu Đại sứ Douglas Pete Peterson và Michael Michalak tại hội thảo hôm 26/1

Bộ phim phỏng vấn cả những viên chức thuộc chế độ Việt Nam Cộng Hòa, mà cách nào đó có thể được đánh giá là sự thừa nhận chẳng còn cách nào khác của chính thể chiến thắng đối với những người thất bại, liên quan đến vai trò bảo vệ chủ quyền quần đảo Hoàng Sa trước mối xâm lắng của lá cờ “mười sáu chữ vàng”.

Những thước phim dù thật ngắn ngủi về hải chiến Hoàng Sa lại phác họa cả chiều dài 20 năm so đo lận đận Việt - Mỹ.

Tám năm trước, vào thời mà Việt Nam cầu cạnh để trở thành thành viên thứ 150 của Tổ chức thương mại thế giới, đã chẳng hề có sự ghi dấu bóng dáng nào dành cho kẻ bại trận ở Hoàng Sa.

Còn 15 năm trước khi xúc tiến Hiệp định thương mại song phương Việt - Mỹ, lời của cố thủ tướng Võ Văn Kiệt “năm 1975 có một triệu người vui nhưng cũng có một triệu người buồn” còn bị giới chuyên chính đảng ghi hồ sơ như một sự lệch lạc trầm trọng về quan điểm vô sản.

Nhưng giờ đây, tâm trạng chiến thắng đã bị lu mờ đến thảm hại.

Dù Việt Nam và chế độ một đảng vẫn luôn bị coi là một trong những nền chính trị bó kín toàn thân, nhưng thực ra biến động chính trường và khuynh hướng ly tâm chính trị ở đất nước “thơ tôi khóc, lệ rơi hình chữ S” này còn dễ đoán hơn nhiều so với trường hợp Hoa Kỳ.

Chân dung quyền lực là một ví dụ gần gũi và mang tính “chuyển hóa” nhất.

Sau trang Quan làm báo vào năm 2012, trang blog này nảy mầm từ cuối năm 2014 và nở hoa tung tóe ngay trong lòng đảng vào hội nghị trung ương 10 đầu năm 2015.

15 năm trước khi xúc tiến Hiệp định thương mại song phương Việt - Mỹ, lời của cố thủ tướng Võ Văn Kiệt “năm 1975 có một triệu người vui nhưng cũng có một triệu người buồn” còn bị giới chuyên chính đảng ghi hồ sơ như một sự lệch lạc trầm trọng về quan điểm vô sản.

Không thể nói khác hơn là chỉ có những người mang danh xưng cộng sản mới có được năng lực vượt trội trong việc truy tầm hồ sơ và bới móc nhau thấu cáy đến như vậy.

20 năm bình thường hóa Việt - Mỹ cũng vì thế đang trôi dạt sang một dòng sông khác: khác hẳn với bầu không khí so kè từng chút giữa Pete Peterson và Lê Văn Bàng vào thời kỳ hậu Đổi mới của Việt Nam, cũng khác rất nhiều so với câu chuyện quá khứ khi giới quốc phòng Mỹ tự ái “Mỹ sẽ tự tìm các quân nhân Mỹ mất tích trong chiến tranh, chỉ cần Việt Nam cung cấp máy bay trực thăng”, vào lúc này dường như người Mỹ có được ưu thế về gần hết các mặt, từ ngoại giao đến kinh tế, và đặc biệt là quân sự khi năm 2014 vừa nổ ra vụ giàn khoan HD 981 của Trung Quốc như một nốt phá cho bài ca “Bốn tốt” của Hà Nội.

Cuối 2014 cũng là thời điểm mà Hà Nội rất có thể đã lên cơn sốc ý thức hệ khi cả hai nguyên thủ quốc gia Hoa Kỳ và Cuba đồng loạt lên truyền hình tuyên bố về sự khởi đầu cho công cuộc bình thường hóa giữa hai quốc gia chỉ cách nhau 90 dặm biển.

Chủ thuyết “Việt Nam và Cuba cùng nhau canh giữ hòa bình thế giới” của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết thời dĩ vãng hóa ra lại có ý nghĩa chưa từng thấy trong hiện tình: bây giờ chẳng cần ai phải thức nữa.

Hai lần bị bỏ rơi

Bộ chính trị Hà Nội đang đứng trước tâm trạng của kẻ bị bỏ rơi hai lần liên tiếp: một từ người đồng chí phương Bắc, và thứ đến bởi người anh em ở Tây bán cầu.

Rõ là hoàn cảnh đã khác xưa quá nhiều. Nếu ngay cả những người bảo thủ nhất trong đảng cũng phải dao động thì có thể hình dung ra tư thế “đu dây” đã chao nghiêng đến thế nào.

                Hà Nội đang cần tới Washington để cân bằng lại với sức mạnh của Trung Quốc

Ván bài còn lại chỉ phụ thuộc vào tâm thế ngổn ngang và tràn phân hóa của giới lãnh đạo Việt Nam: họ sẽ “vừa đấu tranh vừa tranh thủ” tiềm lực kinh tế Mỹ để xuất siêu và nhận đầu tư nước ngoài, kiều hối như hai chục năm qua, hay sẽ phải quỵ một gối để thực sự cầu cạnh sức mạnh quân sự Hoa Kỳ trong “vai trò lớn hơn” để bảo vệ Biển Đông?

Phương trình “bốn mươi năm thống nhất đất nước” và “hai mươi năm bình thường hóa Việt - Mỹ” cũng vì thế mang nhiều hàm ý khó hiểu hơn: nếu không thể “kỷ niệm” với người Mỹ theo cái cách đầy mỹ từ khoa trương như trước đây, làm thế nào để chính quyền Việt Nam và chính phủ Mỹ có thể ôm hôn nhau như một cặp tình nhân chung thủy đích thực?

Sau “Đối tác toàn diện” dù đã được xác lập nhưng chưa đi tới đâu, “Đối tác chiến lược” đang là cụm từ thời thượng trong giới ngoại giao Việt Nam, bởi niềm hy vọng có vẻ khá thực tâm về tương lai mà người Mỹ sẽ đặc cách dành cho họ, dù về phía Washington chưa có một “cam kết” nào liên quan đến triển vọng còn quá non trẻ đó.

Hội thảo hai mươi năm Việt - Mỹ “thành công hơn” ở Hà Nội có lẽ chỉ là một động tác thăm dò trở lại. Và sự trở lại của cựu đại sứ Pete Peterson cũng có lẽ chỉ là những bước nhấp đầu tiên về hướng một Hà Nội chưa mấy ngoan ngoãn của ông già tốt tính.

Phạm Chí Dũng

(BBC)

Đảng CSVN: đã quyết định dàn ủy viên trung ương


Trưởng ban Tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa cho hay Bộ Chính trị Đảng CSVN đã quyết định danh sách 290 trung ương ủy viên cho các khóa tới.

Bên cạnh đó, danh sách nhân sự 22 người quy hoạch cho Bộ Chính trị và Ban Bí thư cũng đã được chốt lại.

Như vậy, công tác chuẩn bị nhân sự cho Đại hội Đảng XII đã vào giai đoạn chót.

Đại hội XII sẽ diễn ra vào đầu năm 2016.

Ông Rứa được báo Tuổi Trẻ dẫn lời nói tới đây "sẽ tiếp tục giới thiệu, bổ sung theo đúng quy định, quy trình".

Ông cũng khẳng định quá trình chọn nhân sự "rất chặt chẽ, lựa chọn chính xác, qua nhiều bộ lọc, đặc biệt là chống tiêu cực".

"Mặc dù có đồn thổi nhưng chắc chắn là không có 'chạy'".

Ông Tô Huy Rứa nhấn mạnh "không có tiếp xúc trực tiếp, không gặp riêng" đối với các nhân sự dự kiến và cán bộ của Ban Tổ chức Trung ương.

" Nếu anh tiếp xúc ở cơ quan, ở nhà hay quán xá là anh vi phạm."

Tổ chức cán bộ

Lãnh đạo Ban Tổ chức Trung ương cũng được khuyến cáo nếu gặp các nhân sự "cũng phải qua đăng ký trước, không gặp riêng mà gặp nhiều người và được công bố công khai".

Theo Ban Tổ chức Trung ương, trong năm 2014, ban này đã tham mưu cho Bộ Chính trị Đảng CSVN về công tác nhân sự đối với 12 ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng; sáu bí thư tỉnh ủy, thành ủy; 21 thứ trưởng và tương đương.

Bên cạnh đó, Ban Tổ chức Trung ương cũng cố vấn về phong, thăng quân hàm cấp tướng đối với 146 sỹ quan quân đội và công an.

(BBC)

Đưa 22 người vào quy hoạch Bộ Chính trị, Ban Bí thư

Đề xuất cấm cán bộ của Ban Tổ chức trung ương tiếp xúc trực tiếp với người được đưa vào quy trình nhân sự để dự kiến bổ nhiệm, thăng chức.

 
Ông Tô Huy Rứa phát biểu tại hội nghị - Ảnh: V.V.Thành

Đó là phát biểu của ông Tô Huy Rứa - ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, trưởng Ban Tổ chức trung ương - tại hội nghị cán bộ, công chức của Ban Tổ chức trung ương tổng kết công tác năm 2014, triển khai nhiệm vụ năm 2015 vào ngày 27-1.

Đã quyết định danh sách 290 ủy viên trung ương cho sắp tới

Ông Tô Huy Rứa khẳng định trong năm 2014, Ban Tổ chức trung ương đã hoàn thành tốt, triển khai tốt, chủ động, tích cực và bài bản khối lượng công việc lớn, trong đó có những việc khó khăn, mới mẻ, rất quan trọng.

Cụ thể như đề xuất trung ương thông qua quy chế bầu cử trong Đảng, việc triển khai thực hiện quy hoạch cán bộ cấp chiến lược, công tác đào tạo, bồi dưỡng cán bộ cấp chiến lược...

“Đây là những việc mới vì chúng ta chưa bao giờ làm. Khó vì nhiều lần đã đề ra mà chưa làm được” - ông Tô Huy Rứa nói.

Theo lãnh đạo Ban Tổ chức trung ương, trước đây khi trình nội dung trên ra Bộ Chính trị, có ý kiến nói rằng hay lắm, nhưng chỉ sợ nêu ra mà không làm được.

Về phía Ban Tổ chức trung ương khi mới nhận nhiệm vụ này cũng chưa biết bắt đầu từ đâu, đã tính đến việc nghiên cứu kinh nghiệm của Trung Quốc.

Qua làm việc với lãnh đạo các cấp của Trung Quốc cho thấy Trung Quốc có chuẩn bị nhân sự cấp cao, nhưng không hoàn toàn như cách của Việt Nam là quy hoạch cán bộ cấp chiến lược không những cho nhiệm kỳ này mà cho các nhiệm kỳ sau.

“Chúng ta đã làm thành công, cuối cùng trung ương, Bộ Chính trị đã quyết định danh sách 290 đồng chí trung ương cho các khóa sắp tới, đã quyết định được 22 đồng chí vào quy hoạch Bộ Chính trị, Ban Bí thư. Và tới đây chúng ta sẽ tiếp tục giới thiệu, bổ sung theo đúng quy định, quy trình” - ông Tô Huy Rứa nói.
Khi làm nhân sự anh không được tiếp xúc. Nếu anh tiếp xúc ở cơ quan, ở nhà hay quán xá là anh vi phạm. Ngược lại nếu cán bộ thuộc diện xem xét mà cứ tìm cách gặp gỡ cán bộ phụ trách nhân sự ở ban cũng là vi phạm - Ông Tô Huy Rứa
Làm sao “chạy” được năm, sáu cơ quan

Cùng với triển khai quy hoạch cán bộ cấp chiến lược, các nội dung khác có liên quan như đào tạo, bồi dưỡng cán bộ cũng được Ban Tổ chức trung ương tham mưu, trực tiếp triển khai. Đến nay đã tổ chức được năm lớp tạo nguồn cán bộ.

“Đây cũng là vấn đề rất mới mà nhiều năm chúng ta không làm được” - ông Tô Huy Rứa cho biết. Sau khi trung ương tổ chức, các địa phương thấy tốt rồi cũng mở lớp đào tạo cán bộ nguồn cho địa phương mình. Bây giờ 63 tỉnh thành có đến 40 tỉnh, thành phố mở các lớp này.

Về công tác luân chuyển cán bộ, ông Tô Huy Rứa cho hay trước khi tổ chức luân chuyển đã xin ý kiến của Ban Bí thư Trung ương Đảng về sự cần thiết, tiếp đó xây dựng các tiêu chí có liên quan, ví dụ như cán bộ diện luân chuyển phải có độ tuổi trẻ, từ vụ trưởng trở lên, trong quy hoạch phát triển lên cấp cao hơn...

Sau khi làm kỹ các công việc nêu trên, việc luân chuyển được thông báo tới các ban ngành trung ương với các nội dung cụ thể, ban ngành nào có yêu cầu, có điều kiện theo hướng dẫn đã nêu thì lên danh sách.

Ban Tổ chức trung ương tập hợp danh sách, ai không đảm bảo các điều kiện thì không nhận. Có nơi gửi một số người là vụ phó đã không được tiếp nhận.

Danh sách nhân sự dự kiến luân chuyển được tập hợp và được gửi đi nhiều nơi có liên quan, từ Chính phủ, Ủy ban Kiểm tra trung ương, địa phương...

Dự kiến nhân sự nào về địa phương nào sẽ trao đổi với địa phương đó, khi địa phương đồng ý mới báo cáo với Ban Bí thư quyết định danh sách.

Trường hợp trung ương đồng ý rồi mà địa phương không đồng ý cũng không được.

Ông Tô Huy Rứa khẳng định quy trình như nêu trên là rất chặt chẽ, lựa chọn chính xác, qua nhiều bộ lọc, đặc biệt là chống tiêu cực.

Không thể “chạy” được năm cơ quan ở trung ương và thêm địa phương nữa là sáu cơ quan. Mặc dù có đồn thổi nhưng chắc chắn là không có “chạy”.

Không gặp trực tiếp, không gặp riêng

Trong thời gian tới, để góp phần làm cho quy trình liên quan đến công tác nhân sự chặt chẽ hơn, qua lắng nghe ý kiến góp ý của các cấp lãnh đạo, lãnh đạo Ban Tổ chức trung ương đề xuất đưa ra quy định đối với các nhân sự được đưa hồ sơ đến Ban Tổ chức trung ương để thực hiện quy trình luân chuyển, đề bạt, bổ nhiệm, phong, thăng quân hàm cấp tướng... Cán bộ của ban có liên quan không được quyền tiếp xúc với nhân sự đó.

Trước ý kiến cho rằng trong thực tế để triển khai công việc liên quan đến nhân sự nào thì nhiều khi phải gặp trực tiếp để tìm hiểu tâm tư, nguyện vọng, ông Tô Huy Rứa nói việc tìm hiểu đó phải thông qua tổ chức, địa phương, bộ, ban ngành có trách nhiệm giải trình, báo cáo.

Về phía lãnh đạo Ban Tổ chức trung ương nếu gặp các nhân sự trong công việc cũng phải qua đăng ký trước, không gặp riêng mà gặp nhiều người và được công bố công khai.

Chia sẻ với cán bộ, công chức Ban Tổ chức trung ương về nhiệm vụ của ban trong năm 2015 - năm tiến hành đại hội đảng bộ các cấp tiến tới Đại hội toàn quốc của Đảng, ông Tô Huy Rứa nhấn mạnh áp lực công việc rất lớn, ngay như trưởng ban có lúc nằm ngủ cũng “mơ thấy phương án nhân sự”.

Chính vì vậy tập thể cán bộ, công chức Ban Tổ chức trung ương cần chung sức, đồng lòng, phát huy truyền thống tốt đẹp và những kết quả, thành tích đã đạt được, nỗ lực, phấn đấu, quyết tâm cao độ, tập trung hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình.
Năm 2014: phong, thăng quân hàm cấp tướng 146 sĩ quan

Năm 2014, Ban Tổ chức trung ương tham mưu nhân sự: tổng hợp, thẩm định nhân sự trình Bộ Chính trị, Ban Bí thư phân công, điều động công tác 12 ủy viên Trung ương Đảng; bổ nhiệm, chỉ định, chuẩn y, giới thiệu bầu bổ sung 6 bí thư tỉnh ủy, thành ủy; 49 phó bí thư tỉnh ủy, thành ủy; 6 phó ban Đảng; 21 thứ trưởng và tương đương. Tham mưu thẩm định, đề nghị Bộ Chính trị, Ban Bí thư về việc phong, thăng quân hàm cấp tướng đối với 146 sĩ quan quân đội và công an; bổ nhiệm 25 đại sứ...

(Nguồn: báo cáo của Ban Tổ chức trung ương)
V.V.THÀNH

(Tuổi trẻ)

Tỉnh ủy viên xây biệt thự trái phép, bất chấp dư luận

THÁI NGUYÊN (NV) - Chỉ được cấp phép xây 2 tầng, nhưng ông tỉnh ủy viên tỉnh Thái Nguyên lại ngang nhiên xây biệt thự cao 5 tầng.

Theo báo Giáo Dục Việt Nam, ông Trần Văn Khâm hiện đang giữ chức tổng giám đốc công ty gang thép Thái Nguyên và là người có trong danh sách ủy viên Ban Chấp Hành Ðảng Bộ tỉnh Thái Nguyên.


      Biệt thự “khủng” sai phép của tỉnh ủy viên tỉnh Thái Nguyên. (Hình: Giáo Dục Việt Nam)

Tin cho biết, ngày 24 tháng 4,2012, chính quyền thành phố Thái Nguyên cấp giấy phép xây dựng cho hộ ông Trần Văn Khâm và bà Nguyễn Thị Hồng ở tổ 13, phường Trung Thành, thành phố Thái Nguyên.

Trong giấy phép ghi rõ, tổng diện tích sàn 420 m2, tổng số tầng xây dựng là 2 tầng, chiều cao công trình là 7 m và có hiệu lực khởi công xây dựng trong thời hạn 1 năm kể từ ngày cấp.

Tuy nhiên, khi thực hiện, ông Khâm lại cho xây dựng một ngôi 'biệt thự' cao đến 5 tầng và lấn ra cả lộ giới đường quy hoạch.

Ngày 6 tháng 9, 2013, phường Trung Thành lập biên bản vi phạm hành chính và ngừng thi công công trình vi phạm trật tự xây dựng trên.

Biên bản của chính quyền phường Trung Thành ghi rõ: Công trình xây dựng của ông Trần Văn Khâm và bà Nguyễn Thị Hồng tổ chức thi công xây dựng trái với nội dung Giấy phép xây dựng được cấp.

Công trình xây dựng được cấp phép 2 tầng, nhưng gia đình ông Khâm xây dựng là 5 tầng, vượt quá là 3 tầng với chiều cao 17.10 m, trong khi giấy phép quy định chỉ được xây dựng 7m. Ngoài ra, một phần công trình xây dựng sai phép còn lấn lộ giới đường quy hoạch đến 22 m.

Theo đó, chính quyền yêu cầu ông Khâm ngừng ngay việc xây dựng công trình vi phạm và khắc phục kịp thời hành vi sai phạm trong vòng 24 giờ kể từ khi lập biên bản; Tháo dỡ toàn phần diện tích xây dựng sai nội dung giấy phép đã được cấp.

Ðến ngày 11 tháng 9, 2013, thành phố Thái Nguyên ra quyết định xử phạt hành chính đối với công trình vi phạm trật tự xây dựng của ông tỉnh ủy viên Trần Văn Khâm với mức phạt 7.5 triệu đồng.

Ðồng thời, buộc ông Khâm tự phá dỡ công trình sai nội dung giấy phép xây dựng và phải chấp hành nghiêm quyết định hành chính trong thời hạn 10 ngày, kể từ ngày giao được giao quyết định xử phạt. Quá thời hạn trên, gia đình không chấp hành thì bị cưỡng chế thi hành.

Quyết định của chính quyền thành phố Thái Nguyên là vậy, thế nhưng thực tế lại không có hiệu lực pháp luật, bởi ông Khâm vẫn tiếp tục xây và nay đã dọn vào ở. (Tr.N)

(Người Việt)

Việt - Mỹ đã trải qua một "rừng khó khăn" để bình thường hóa quan hệ

Đó là đánh giá của nguyên Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Đại sứ Việt Nam đầu tiên tại Mỹ, Lê Văn Bàng trong cuộc trao đổi với báo chí bên lề Hội thảo “Quan hệ Việt Nam - Mỹ: 20 năm thành công hơn nữa”, diễn ra tại Hà Nội ngày 26-1.

- Để đạt được kết quả bình thường hóa quan hệ năm 1995, hai nước đã trải qua những khó khăn thử thách gì?

                                                  Ông Lê Văn Bàng. Ảnh: Trọng Thắng

- Đó là một "rừng khó khăn". Đầu tiên là sau chiến tranh, Việt Nam thực hiện tìm kiếm người Mỹ mất tích (MIA), trao trả tiền, tài sản mà người Mỹ để lại... Rồi hội chứng chiến tranh Việt Nam ở Mỹ. Họ yêu cầu Việt Nam giúp họ vượt qua... Tất cả những việc đó đều rất khó, chúng ta rất cố gắng. Nhưng chúng tôi đều nghĩ, truyền thống của Việt Nam là hòa hiếu sau chiến tranh.

- Vấn đề tìm kiếm người Mỹ mất tích sau chiến tranh (MIA) trở thành một yếu tố thúc đẩy quan hệ hai nước như thế nào?

- Khi Mỹ thi hành chính sách không thân thiện với Việt Nam, những năm 1980-1985, gia đình những người Mỹ mất tích đòi hỏi phải tìm kiếm thân nhân của họ. Sau năm 1986, Mỹ thay đổi chính sách, nhưng những gia đình này biến vấn đề tìm kiếm người Mỹ mất tích thành ưu tiên quốc gia, yêu cầu Chính phủ Mỹ giải quyết xong, tìm hết tù binh, hài cốt, thông tin của những người mất tích thì mới bình thường hóa quan hệ. Việc đó đã mất 20 năm, từ 1975 đến 1995 và tiếp tục đến nay vẫn chưa thể hết được, nhưng yêu cầu này hiện đã giảm bớt đi.

- Tại sao lại có sự giảm bớt đó, thưa ông?

- Có thể thấy chúng ta đã làm hết sức mình. Có những lúc, trong căn phòng này đây (nhà khách Chính phủ-PV), họ sang đàm phán và nói rằng, sẽ tự tìm thông tin để tìm kiếm người Mỹ mất tích, không yêu cầu phía Việt Nam cho biết địa chỉ trước mà chỉ cần cung cấp trực thăng. Họ lên máy bay rồi mới chỉ địa điểm, nhưng đến nơi không tìm thấy gì. Những việc như thế chứng minh cho họ thấy rằng, thông tin của họ sai và Việt Nam vô cùng chân thành. Họ thừa nhận vấn đề đã được giải quyết. Cũng phải nói là Mỹ đánh giá rất cao việc Việt Nam hỗ trợ tìm kiếm người Mỹ mất tích.

- Một vấn đề hậu chiến tranh khác cũng không thể không nhắc đến trong quan hệ Việt-Mỹ, đó là tiến trình giải quyết hậu quả của chất đi-ô-xin. Điều này diễn ra trong quan hệ giữa hai nước ra sao?

- Tôi nghĩ đây là vấn đề rất khó khăn với Mỹ. Tôi nhớ khi ở Mỹ, thập niên 1990 mà nói đến vấn đề này, họ không nghe, coi như không biết, hoặc trốn tránh. Chúng ta đấu tranh mãi Mỹ mới bắt đầu nghe và dần đi đến cung cấp tài chính cho Việt Nam. Đây là vấn đề khó ở phía Mỹ, nhưng là vấn đề chính đáng ở phía Việt Nam. Chúng ta có biết bao người chịu hậu quả của chất độc da cam/đi-ô-xin. Đến giờ, Mỹ đã cung cấp tài chính để giúp đỡ là một vấn đề khá lớn trong nội bộ Mỹ.

- Là đại sứ đầu tiên tại Mỹ, sau 20 năm, ông đánh giá thế nào về quan hệ hai nước?

- Trong 20 năm qua, tôi là người trong cuộc mà cũng có những điều tôi không ngờ. Ví dụ, việc Mỹ dỡ bỏ một phần lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, việc trước đây chúng tôi yêu cầu mà không được. Kim ngạch thương mại hai nước hiện nay là 30 tỷ USD, trong khi thời gian đầu hồi tôi làm đại sứ ở Mỹ chỉ khoảng 1 tỷ USD thôi. Hay việc có đến 15-16 nghìn học sinh Việt Nam đang học tại Mỹ. Nhưng quan trọng là Việt Nam và Mỹ đã thiết lập quan hệ đối tác toàn diện. 

- Có những điểm nào hai bên đã đặt ra, mong đợi, mà đến giờ vẫn chưa đạt được?

- Có nhiều vấn đề nhưng tôi có thể nhắc đến hai việc. Thứ nhất là hội chứng chiến tranh Việt Nam. Phía Mỹ hằng năm vẫn đưa ra nghị quyết về dân chủ nhân quyền Việt Nam, đòi trừng phạt Việt Nam, đưa quan hệ với Việt Nam tụt xuống chứ không nâng lên tiếp. Ở Việt Nam cũng có người nghi ngại quan hệ với Mỹ. Đây là những hội chứng mà tôi cho rằng, cần vượt qua để hai nước tiến lại gần nhau hơn nữa, có lợi cho nhân dân cả hai nước.

- Vậy những vấn đề trong quan hệ kinh tế giữa hai nước thì sao?

- Như tôi vừa nói, 30 tỷ USD là một con số đáng mừng. Nhưng cũng có những điểm Mỹ cần làm tốt hơn, như cá basa, tôm. Phía Mỹ cứ hay nêu ra để đánh thuế nhưng không thấy rằng, đó là lợi thế của người nông dân Việt Nam chứ không phải Chính phủ Việt Nam hỗ trợ doanh nghiệp. Như thế là người Mỹ chưa thông cảm với người Việt Nam, từ đó làm quan hệ hai nước chưa tốt lắm. Trong quan hệ kinh tế, tôi cho rằng những việc nhỏ như thế phía Mỹ cũng nên nghĩ cho kỹ trước khi đưa ra các lệnh áp giá và trừng phạt.

- Theo ông, đâu là bài học rút ra sau 20 năm?

- Có ba bài học. Thứ nhất, hai nước đều có những lợi ích chiến lược riêng. Đã có lúc có sự khác biệt, dẫn tới đấu tranh kịch liệt. Thứ hai là vượt qua hội chứng chiến tranh Việt Nam và thứ ba là vượt qua hội chứng Mỹ. Nếu ba việc này chúng ta làm tốt, quan hệ hai nước sẽ còn tiến xa hơn nữa.

- Xin cảm ơn Đại sứ!

NGỌC HÀ (ghi)

(Quân Đội Nhân Dân)

Không tăng giá điện, EVN có phá sản?

"Ngành điện có mảng độc quyền tự nhiên, có mảng độc quyền không tự nhiên, có thể cạnh tranh theo cơ chế thị trường. Vậy nên chúng ta phải có cách ứng xử cho phù hợp", TS Nguyễn Quang A nhận định khi trao đổi với NTNN.

Ngày 26.1, bên lề cuộc gặp mặt giữa Bộ Công Thương với báo giới, Thứ trưởng Bộ Công Thương - ông Đỗ Thắng Hải cho biết World Bank đã báo động về tình trạng giá điện quá thấp có thể dẫn đến sự phá sản của EVN, đồng thời khuyến nghị giá điện của Việt Nam sẽ phải tăng 40% từ nay đến năm 2017.  Từ sự kiện này, NTNN đăng tải loạt bài giúp bạn đọc có cái nhìn đầy đủ hơn về cơ chế giá điện, lộ trình tăng giá, hiệu quả đầu tư của ngành điện… 

Bài 1: “Chưa minh bạch thì đừng bàn về giá điện” 

Trao đổi với NTNN xung quanh câu chuyện về ngành điện, TS Nguyễn Quang A đã nhấn mạnh như vậy.

Thưa ông, lâu nay nhiều ý kiến cho rằng, vì điện, cũng như một số hàng hóa khác được Nhà nước độc quyền, nên chưa đáp ứng được nhu cầu minh bạch thông tin của người dân?

Công nhân công ty điện cao thế miền Bắc kéo dây, lắp cột điện tại huyện Đoan Hùng, Phú Thọ.   Ảnh:  Đàm Duy

- Đối với các chuyên gia, họ biết rất rõ về giá thành của ngành điện chứ không phải không biết. Chẳng doanh nghiệp nào muốn tiết lộ bí mật kinh doanh của mình, trong đó có giá thành.


Ngành điện có chỗ độc quyền do hoàn cảnh tự nhiên (thí dụ trong lĩnh vực truyền tải điện hay lĩnh vực bán lẻ điện trên 1 địa bàn). Đây là lĩnh vực độc quyền tự nhiên, không cần thiết và cũng khó có sự cạnh tranh.

Tuy nhiên, lĩnh vực phát điện, bán buôn điện lại cần có sự cạnh tranh vì trong các lĩnh vực này, nếu có sự điều phối của cơ chế thị trường sẽ tạo nên hoạt động hiệu quả hơn. Nói cách khác, ngành điện có mảng độc quyền tự nhiên, có mảng độc quyền không tự nhiên, có thể cạnh tranh theo cơ chế thị trường. Vậy nên chúng ta phải có cách ứng xử cho phù hợp.

Là một chuyên gia theo đuổi việc chống độc quyền trong kinh doanh, ông đánh giá thế nào về sự độc quyền của ngành điện?

- Như trên đã phân tích, tôi không chống độc quyền tự nhiên, với các độc quyền tự nhiên cần có cách quản lý khác chứ không phải dùng cơ chế thị trường. Đơn giản vậy thôi. Tuy nhiên, với những lĩnh vực cạnh tranh không tự nhiên như phát điện, bán buôn điện có thể cạnh tranh, hãy tạo điều kiện cho cơ chế thị trường phát huy ở đây (tất nhiên vẫn phải có sự quản lý của Nhà nước).

Ngành điện luôn bảo vệ quan điểm giá bán điện thấp dưới cả giá thành, ngành điện đang lỗ... mỗi lần muốn tăng giá điện. Vừa rồi, lãnh đạo Bộ Công Thương lại đưa ra quan điểm nếu không tăng giá điện thì ngành điện sẽ phá sản. Liệu điều này có thực sự xảy ra và nếu có, người tiêu dùng sẽ ảnh hưởng ra sao?

- Ngành điện hãy đưa ra cách tính giá thành của họ, xã hội sẽ xác minh họ tính đúng không, họ có bán điện dưới giá thành không? Nói mà không đưa ra số liệu chứng minh và đối chứng với tính toán phản biện thì lời nói ấy không có giá trị và cũng đừng bận tâm mà bàn tới nó. Hãy đưa ra các số liệu cụ thể.

Đúng là giá điện của Việt Nam không hấp dẫn các nhà đầu tư, và việc tăng giá điện sẽ mang lại một số điểm lợi. Người dân và doanh nghiệp sẽ tiết kiệm hơn bằng việc thay thế công nghệ, tăng năng suất,... là những điều sống còn với đất nước, buộc các doanh nghiệp sử dụng nhiều năng lượng phải thay đổi công nghệ, bớt gây ô nhiễm môi trường.

Thế nên tôi không phản đối, mà thậm chí ủng hộ việc tăng giá năng lượng. Vấn đề là phải minh bạch để cho người tiêu dùng hiểu, nhà sản xuất hiểu chứ không phải mỗi bên chỉ dùng cảm xúc và cãi vã, không có lợi cho bất cứ ai.

Nếu giá điện tăng đến 40% trong vòng mấy năm tới sẽ tác động thế nào đến nền kinh tế?

- Nếu biết cách thuyết phục dân và doanh nghiệp thì cũng không khó. Còn nếu ngành điện vẫn làm như hiện nay thì rất khó vì dân và doanh nghiệp sử dụng điện không hiểu và phản đối kịch liệt, trở thành vấn đề xã hội.

Còn về việc tăng giá điện, ảnh hưởng ngắn hạn với dân và doanh nghiệp là tất nhiên, song dài hạn theo tôi là tốt. Tất cả những ảnh hưởng này đều có thể tính toán và đưa ra để cùng thảo luận với người dân và doanh nghiệp.

Đây và vấn đề chung và không khó đạt đồng thuận nếu biết cách làm và cùng làm.

Xin cảm ơn ông!

TS Lê Đăng Doanh: Cần có cơ quan giám sát độc lập giá điện

Điện là mặt hàng độc quyền nên chưa có sự công khai, minh bạch. Các thông tin xung quanh giá điện dư luận và người tiêu dùng chỉ được nghe một chiều từ ngành điện. Vẫn chưa có sự giám sát độc lập từng chi phí cấu thành nên giá thành điện. Thủ tướng Chính phủ mới đây đã yêu cầu ngành điện giảm biên chế, tăng năng suất lao động và giảm thất thoát điện năng… Mặc dù đã có Luật Quản lý cạnh tranh, nhưng hầu như chưa kiểm soát được ngành điện. Ví dụ như Cục Quản lý cạnh tranh làm sao giám sát được Bộ Công Thương (?). Để giá điện minh bạch cần có sự giám sát của một ủy ban giám sát độc lập, kiểm soát mọi chi phí mới hy vọng giá điện công khai được.

Về phương án tăng giá điện sắp tới, cũng như đề xuất giá điện tăng thêm 40% sau 3 năm nữa, tôi cho rằng ngành điện cần phải có nhiều buổi đối thoại để tính toán lại bởi những phương án cũng như những khuyến cáo của tổ chức nước ngoài được tính toán dựa trên chi phí đầu vào đã lạc hậu. Cụ thể giá dầu và than đã hạ xuống nhiều, nay không còn phù hợp nữa. Tôi ủng hộ quan điểm cần phải có mức giá để ngành điện kinh doanh có lãi, có như vậy mới có đầu tư, nhưng phải là mức giá hợp lý, không thể tù mù được.

Hồ Hương (ghi)

Phương Hà (thực hiện)

 (Dân Việt)

Tản văn Nguyễn Ngọc Tư: Mương rộng hào sâu

http://images.muachungdeals.net/Upload/9789/PR/TOUR-MY-THO-BEN-TRE-CTY-AN-TRAVEL_2012924111547599.jpg

Hồi đầu cũng không ai nghĩ tới chuyện làm một ranh giới giữa hai nhà.

Con mương được đào chỉ vì lúc lập vườn, người ta cần đất để lên liếp, đắp bờ, trồng mấy thứ cây ăn trái lâu năm. Mùa gặt, lần xuồng theo đường nước ấy chở lúa từ ngoài ruộng sau về sân phơi cũng tiện. Vậy là giữa hai khu vườn hai nóc gia có một con mương rộng chừng hai, ba thước tây, chạy dài đến hết đất.

Mương ranh.

Những thứ cây mọc hai bên bờ mương không quan tâm đó là biên giới, tầng lá đan vào nhau. Gốc ổi sẻ vườn kia vẫn vô tư rụng trái chín vườn này. Rau muống, cần nước mọc chen nhau, nhà nào muốn ăn nấy hái. Bầy gà cứ bay qua bay lại, bạ đâu đẻ đó, gốc chuối đống rơm, không quan tâm chuyện trứng nằm vườn nào mới phải. Giàn bầu, mướp vắt dây qua mương, trái phía đâu cũng thơm phức nồi canh nấu với tép đất. Đoạn giữa mương bắc cây tre hay thân so đũa cho tiện qua lại sẻ chia vài viên chè trôi nước, mượn ít tỏi tiêu những ngày chưa thể đi chợ xa, mà khỏi phải vòng ra lộ cái. Vườn dày cỏ tới cỡ nào, cũng có con đường mòn mà người hai nhà thường đi tắt để qua lại với nhau.

Và đám con nít cũng tự do như ong và chim, không coi con mương là thứ ngăn trở, bất tiện. Mùa khô, mương cạn lòng, không cần cầu tre, tụi nhỏ chỉ phóng vèo đã qua vườn khác. Lúc bà mẹ kêu ới đứa trẻ vẫn còn lăn lóc đất láng giềng, nhưng nó lên tiếng dạ thì đặt chân bờ liếp nhà mình. Vậy là tránh được tội “suốt ngày xách đít đi chơi bên xóm”. Thằng nhỏ nhà này cũng hay oằn nhánh bình bát cho con bé nhà kia hái trái chín đem dầm đường.

Gần tết nước giựt lộ nửa vách mương, mùa đìa. Tụi nhỏ hai nhà rủ rê nhau đắp chặn từng đoạn mương bắt cá. Lựa mấy con lóc, trê vàng lớn nhất đốt lửa nướng trui cùng ăn bên bờ mương, mớ cá còn lại chia đều cho hai căn bếp, bữa cơm cũng phải rủng rỉnh đến tận một tuần. Lá rụng vào mương cứ mỗi năm mỗi dày, hai nhà thay phiên đào một vài lớp bùn nhão bồi lên gốc dừa. Thứ đất tan chảy vào đâu, cây oằn nhánh sai trái ở đó.

Những con mương ranh cứ nằm thanh thản giữa bao nhiêu khu vườn miền Hạ, với cá trong lòng và bèo trên mặt nước, với tiếng trái rụng sau cú chao mình của lũ chim đêm, với những cuộc lại qua của con người bất chấp đôi bờ xa hơn một tầm tay với. Mương luôn bị vượt qua một cách dễ dàng, bằng cách người quăng kẻ bắt lấy những món bánh nhà quê thơm thảo, hay cú đu nhánh cây để búng mình sang bờ gọn bân của trẻ con. Gặp buổi cùng làm cỏ vườn, cuộc trò chuyện của người hai nhà không vì mương nước lạnh mà thôi giòn giã. Nhất là khoảng tháng tư cuối hạn khi lòng mương cạn tới đáy, cây mọc hoang dại hai bờ đã được đốn làm củi chụm, mương chỉ là một hõm đất trũng đến gà con cũng có thể băng qua.

Lúc ấy ai mà biết được đến một ngày, cũng những đứa trẻ ngày xưa, ai có gậy cầm gậy ai có dao cầm dao, máu vằn tia lên mắt, đứng hai bên bờ lăm le xông vào nhau chỉ vì cái ranh đất đổ bằng tê tông không thẳng. Xê dịch một tấc, nghĩa là được/ mất một tấc vàng. Ông bà mình xưa giờ nói đâu trúng phóc đó, đâu có giỡn chơi.

Tên người không đổi, vẫn là Tư Chèo Bẻo, Sáu Đực, Út Lớn, nhưng thời gian và cuộc mưu sinh đã sắm cho đám trẻ xưa những gương mặt vằn vện, gai góc. Con mương ranh lâu rồi không còn ai đào đất bồi liếp, giờ cạn chỉ săm sắp nước vào mùa mưa. Mọi thứ phơi ra hết, nhưng khó mà tả được cái rộng, sâu của làn nước lạnh lẽo trong tâm tính con người.

Con mương ranh mà người hai nhà từng cùng tắm táp sau buổi làm đồng về, giờ họ cùng tắm hằn thù hung hiểm.

Nguyễn Ngọc Tư

(Viet-studies)

Thông Báo

Hiện nay trang "TTHN" đã bị một vài nhà mạng chặn. Để có thể theo dõi xin bạn đọc Bấm vào trang đệm http://webwarper.net (tốt nhất) điền tên miền vào ô trống, bấm GO để truy cập.

Suy ngẫm

”Nhà báo là một người ưa cằn nhằn, một kẻ thích chỉ trích, một nơi cho những lời khuyên, một quyền lực tối cao, một người thầy của dân tộc. Bốn tòa báo đối nghịch còn đáng sợ hơn cả ngàn lưỡi lê.”Napoleon Bonaparte

Lưu ý viết comments!


Chúng tôi hoan nghênh đón nhận và xuất bản những ý kiến khách quan, có tính xây dựng, tôn trọng cộng đồng. Nhưng từ chối hoặc xóa bỏ bất cứ lời bình nào không hợp thuần phong mỹ tục, các ý kiến cực đoan, không tôn trọng người khác.
Cám ơn sự đóng góp và hợp tác của bạn đọc.

Chung tay làm báo (Xin bấm vào để xem)

 
Support : Creating Website | IT Team | TTD
Copyright © 2011. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Template Created by IT team Published by TTD
Proudly powered by Blogger