Tin Tức Hàng Ngày
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Bài Mới

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng và sân sau của mình

Đăng bởi Hai Hoang Van vào Thứ Bảy, ngày 25 tháng 10 năm 2014

(TTHN - Đây là bài viết đã đăng trên TTHN từ lâu, nay nhân dịp TTg bắt Hà Văn Thắm, cánh tay phải của CT Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng. TTHN xin đăng lại để bạn đọc thấy rõ bộ mặt lem luốc của CT Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng trong việc tạo sân sau cho gia đình thông qua cô em gái út Nguyễn Hồng Phương - Bà chủ tập đoàn S.S.G.

(Phần 4): Lộ diện tay Mafia tài chính cộm cán thứ 2 đứng trong bóng tối điều khiển cuộc thâu tóm Ngân hàng Bảo Việt

Trong phần 3 chúng tôi đã công khai danh tính và thủ đoạn của một trong những tay Mafia tài chính Hà nội Hà Văn Thắm, ông chủ Tập đoàn Đại Dương trong vụ thâu tóm Ngân hàng Bảo Việt. Trong phần 4, chúng tôi giới thiệu một nữ Mafia tài chính “cộm cán” hơn Thắm, mà thông tin hầu như được bưng bít hoàn toàn trên thị trường tài chính: đó chính là “nữ tướng” Nguyễn Hồng Phương - Bà chủ tập đoàn S.S.G em gái út của đương kim UVBCT, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng. (dư luận ở tp.hcm thường gọi Phương là “nữ tướng cướp” do có thành tích “biến” vốn các tập đoàn nhà nước thành cổ phần tư nhân của SSG)
Nguyễn Hồng Phương, “nữ tướng” trong nhóm Mafia tài chính Hà nội, em ruột của “đồng chí” Nguyễn Sinh Hùng, UVBCT, Chủ tịch Quốc Hội đang nâng ly ăn mừng sau các chiến dịch thành công biến vốn tại các tập đoàn nhà nước thành cổ phần của tập đoàn S.S.G - Nguồn: S.S.G
Nguyễn Hồng Phương sinh ngày 03/12/1962 tại Nam Đàn, Nghệ An. Năm 1975, trong khi cả nước đang dồn hết nhân lực, vật lực cho công cuộc giải phóng miền nam, thống nhất đất nước thì Nguyễn Hồng Phương được ưu ái đưa về Hà Nội học cấp 3 tại trường Trung học phổ thông Thăng Long. Năm 1981, nhờ “lí lịch” tốt, được “lên thẳng” vào Đại học Tài chính Kế toán Hà Nội (thời ấy nằm tại thị trấn Phúc Yên, huyện Mê Linh, tỉnh Vĩnh Phú). Năm 1996, khi “đồng chí” Nguyễn Sinh Hùng đã “chắc suất” Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Tài chính, đúng phương châm “một người làm quan, cả họ được nhờ”, Sinh Hùng chỉ đạo cho Phương “nam tiến” xây dựng sự nghiệp để dựng lên “đế chế gia đình”, và vì thế, từ đó S.S.G đã ra đời (vị “đại ca xã hội đen” cũng là người thân cận của đồng chí Nguyễn Sinh Hùng khi còn là Thứ trưởng Bộ Tài chính, chúng tôi sẽ có bài riêng cụ thể về nhân vật bí hiểm này).


Tháng 11/1996 “đồng chí” Nguyễn Sinh Hùng “được” vào TWĐ và chính thức trở thành Bộ trưởng Bộ Tài Chính – Nguồn: Internet
Điểm qua các cột mốc quá trình khi Phương biến S.S.G trở thành “đế chế gia đình” Mafia số 1:

- Năm 1996, nhận chỉ đạo của anh trai cả Nguyễn Sinh Hùng, Phương vào TP HCM lập nghiệp, mở Công ty TNHH Sản xuất & Thương mại Bách Việt tại Quận Tân Bình, thực chất chỉ là cửa hàng sao chép, kinh doanh đĩa lậu.

- Tháng 3/2003, Phương mở thêm công ty Công ty TNHH 1 thành viên Đĩa tin học Bách Việt tại xã Mỹ Xuân (Tân Thành, Bà Rịa-Vũng Tàu).

- Tháng 9/2003, Phương tiếp tục thành lập Công ty TNHH Kinh doanh và Cho thuê nhà Tân Bách Việt với các hoạt động mua bán, cho thuê và môi giới bất động sản.

- Tháng 10/2003, anh cả Nguyễn Sinh Hùng – Bộ trưởng Bộ Tài chính đã chỉ đạo Phương thành lập doanh nghiệp kinh doanh thị trường địa ốc, bất động sản để “kiếm bộn” hơn, Phương đã gom vài trăm triệu để thành lập Công ty Cổ phần Địa ốc và Xây dựng S.S.G.

- Tháng 3/2004, với tư cách Bộ trưởng Bộ Tài chính, “đồng chí” Nguyễn Sinh Hùng tiến hành “huy động” 6 cổ đông góp vốn vào S.S.G (Tổng Công ty Vật liệu Xây dựng số 1 (Doanh nghiệp Nhà nước trực thuộc Bộ Xây dựng): 300 triệu; Công ty Cổ phần XNK Việt Trang: 580 triệu; Công ty TNHH SX TM Nhất Phương: 340 triệu; Công ty TNHH TMDV Linh Thành: 110 triệu; Công ty TNHH XDTM Thuận Việt: 100 triệu và Công ty TNHH TM Nguyễn Đặng: 20 triệu), nâng tổng vốn điều lệ của S.S.G khi ấy lên 20 tỷ và Phương chễm chệ trên ghế Chủ tịch HĐQT.

- Tháng 3/2007, Phương cùng chồng (Đặng Chính Trung) gom 34 tỷ và “huy động” thêm 13 cổ đông nữa (bà Huỳnh Thị Kim Lưu: 24 tỷ; ông Ðặng Quốc Khánh:8.4 tỷ; ông Đinh Thọ Văn Nam: 7 tỷ; ông Trần Hoàng Hải: 6 tỷ; ông Nguyễn Minh Thịnh: 5 tỷ; bà Nguyễn Thị Thanh Thủy: 5 tỷ; ông Võ Thành Hiểu Nam: 3.5 tỷ; ông Nguyễn Thanh Cường: 2 tỷ; ông Trần Đình Quân: 1.5 tỷ; bà Nguyễn Thị Mai Hoa: 1.03 tỷ; ông Nguyễn Thanh Tùng: 1 tỷ; ông Trần Phương Đông: 1 tỷ; bà Bùi Thị Kim Thoa: 500 triệu) để lập nên Công ty cổ phần công nghệ và đầu tư Bách Việt tại Khu công nghiệp Mỹ Xuân A, Xã Mỹ Xuân, huyện Tân Thành, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu với tổng vốn điều lệ 100 tỷ đồng.

- Tháng 09/2007, Tân UV.BCT, Phó Thủ tướng Thường trực Nguyễn Sinh Hùng lúc này “mạnh” hơn, tạo được nhiều vây cánh đã can thiệp để các tập đoàn kinh tế nhà nước cùng với Phương thành lập Công ty TNHH Đầu tư Xây dựng Tân Bách Việt (là liên doanh giữa Tổng Công ty Vật liệu Xây dựng số 1 là Doanh nghiệp Nhà nước trực thuộc Bộ Xây dựng và Công ty TNHH Kinh doanh và Cho thuê nhà Tân Bách Việt của Phương) với vốn điều lệ 80 tỷ đồng để “chia lửa” với S.S.G.

- Từ 2005-nay, các khu đất vàng và kim cương của thành phố HCM gần như đã bị S.S.G chiếm lĩnh hoàn toàn, với vị trí là người có “quyền” (UV.TWĐ, UV.BCT) và có “tiền” (nắm vị trí BT.BTC) và lại là Đại biểu quốc hội tại đơn vị TP.HCM 2 khoá liền (khoá X, XI), Nguyễn Sinh Hùng đã hiểu rất rõ giá trị “đất đai là vàng ròng” của TP.HCM, vì vậy Hùng đã bằng mọi cách để cùng em gái Nguyễn Hồng Phương chiếm các vị trí béo bở như dự án SaigonPearl, ThảođiềnPearl, Văn Thánh, Thanh Đa, Tân Cảng,...

Mối quan hệ hữu cơ giữa chính trị & kinh tế của anh cả - đương kim Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng và cô út Nguyễn Hồng Phương đã tiến thêm một bước dài, sự nghiệp hanh thông, chưa đầy 1 năm sau khi anh cả vững chân trong vai trò Phó Thủ tướng Thường trực, tháng 04/2007, S.S.G đã nâng tổng số vốn lên 450 tỷ với sự “tự nhiên biến mất” của 3 cổ đông sáng lập (là tập đoàn kinh tế nhà nước) lớn nhất: Tổng Công ty Vật liệu Xây dựng số 1 (Doanh nghiệp Nhà nước, trực thuộc Bộ Xây dựng), Công ty Cổ phần XNK Việt Trang, Công ty TNHH SX TM Nhất Phương, thay vào đó là các “cá nhân” như ông Đinh Ngọc Ninh (76.5 tỷ), bà Phan Thị Ngân (22.5 tỷ), bà Nguyễn Thị Giang (22.5 tỷ), trong đó Phương chiếm 26% cổ phần (117 tỷ). Tháng 12/2009, S.S.G đã nâng tổng số vốn lên 550 tỷ đồng và đổi giấy phép kinh doanh thành Công ty Cổ phần Tập đoàn S.S.G, lấn sân thêm 2 lĩnh vực là giáo dục và y tế. Đến tháng 12/2011, S.S.G đã nâng tổng số vốn lên tới 825 tỷ đồng.

Đánh dấu sự “lấn sân” qua thị phần giáo dục là việc thành lập Trường Phổ thông Quốc tế WellSpring trực thuộc Công ty cổ phần Đầu tư và phát triển giáo dục SSG (Công ty con của S.S.G) tọa lạc tại phường Bồ Đề, Quận Long Biên, Hà Nội. Trường đã chính thức bắt đầu đi hoạt động từ năm học 2011-2012. Ngày 15/8/2011, trường đã được “vinh dự” đón Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đánh trống khai giảng năm học đầu tiên.

Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đánh trống khai giảng năm học đầu tiên - Nguồn: WELLSPRING
Chưa đầy một tháng sau đó, ngày 4/9/2011, trường tiếp tục được “vinh dự” khi được tân Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đến thăm và làm việc khi ông vừa đắc cử Chủ tịch Quốc hội.


Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đến thăm và làm việc tại trường – Nguồn: S.S.G
Với các lợi thế “vô địch” đó, cùng với S.S.G, Phương đã lần lượt thâu tóm các dự án lớn, đặc biệt là các dự án có vốn Nhà nước (Phương đặc biệt “thích” biến các dự án có vốn nhà nước thành của riêng), hiện nay, S.S.G đã trở thành thế lực Mafia “số 1” được “ông trùm” đứng sau chống lưng, “bao thầu” hầu hết các dự án liên quan đến bất động sản “vàng và kim cương” tại TP HCM. Thử điểm sơ qua khối tài sản khổng lồ của S.S.G được ghi trên “vốn điều lệ” tại các công ty con (số vốn thực tế lớn hơn nhiều lần):

- 20 công ty con: Công ty TNHH Địa ốc Sông Sài Gòn Thanh Đa (Vốn điều lệ 100 tỷ); Công ty cổ phần Địa ốc và xây dựng SSG2 (140 tỷ); Công ty cổ phần SSG Văn Thánh (350 tỷ); Công ty TNHH MTV KD BĐS SSG (6 tỷ); Công ty TNHH MTV KD BĐS SSG 12 (6 tỷ); Công ty TNHH BĐS SSG Tân Bình (217 tỷ); Công ty cổ phần khoáng sản SSG (40 tỷ); Công ty TNHH Thương mại Sông Xanh (6 tỷ); Công ty cổ phần Cơ điện lạnh SSG (10 tỷ); Công ty TNHH Sản xuất và trang trí nội thất SSG (19 tỷ); Công ty cổ phần Đầu tư và phát triển giáo dục SSG (100 tỷ); Công ty TNHH MTV Đầu tư & Phát triển Giáo dục SSG (55 tỷ). 2 công ty góp vốn: Công ty TNHH Việt Nam Land SSG (307 tỷ); Công ty TNHH BĐS SSG5 (90 tỷ). 6 công ty liên kết: Công ty cổ phần Đầu tư, bất động sản Dầu khí Việt Nam – SSG (400 tỷ); Công ty cổ phần khai khoáng Hoà Phát – SSG (30 tỷ); Công ty cổ phần Đầu tư Việt liên Á - Phú Hưng Gia (268 tỷ); Công ty TNHH Petrosetco SSG (450 tỷ); Công ty cổ phần Đầu tư & Sản xuất Năng Lượng Xanh (120 tỷ); Công ty cổ phần Fafim Tp.HCM (12.87 tỷ);

- Ngoài ra, S.S.G còn chiếm 10% của Công ty cổ phần Thủy điện Đăkr'tih (1.000 tỷ); Công ty CP Phát triển Du lịch Tân An (90 tỷ); Công ty cổ phần Tư vấn xây dựng Ánh Sáng Phương Nam (6 tỷ) cùng các khoản đầu tư dài hạn khác cho các dự án Cầu Thủ Thiêm, Đất Nhà Bè,...

- Ngoài ra hai dự án “thành công” của SSG là SaigonPearl và ThaodienPearl đã đem về cho “đế chế gia đình” của Nguyễn Sinh Hùng và Nguyễn Hồng Phương trên 2.000 tỷ (hai ngàn tỷ) lợi nhuận ròng đã được đưa ra khỏi sổ sách báo cáo, có lẽ số này đã kịp biến thành tài sản ngầm theo nghĩa đen (chuyển thành vàng chôn xuống đất theo truyền thống của dân xứ Nghệ).

Ngoài thủ đoạn “hợp thức hóa” các nguồn vốn nhà nước thông qua ông anh cả từ thời kỳ đầu làm Bộ trưởng Bộ Tài chính đến nay, cộng với các lợi nhuận Phương đã kiếm được từ bất động sản, hiện nay số tiền của “đế chế gia đình Nguyễn Sinh Hùng” nhiều kinh khủng. Chưa dừng lại ở đó, với liên minh ma quỷ cùng với tay mafia mới nổi là Hà Văn Thắm (tập đoàn Đại Dương). Nguyễn Hồng Phương và Hà Văn Thắm phối hợp rất “nhịp nhàng” trong các dự án và xoay chuyển nguồn vốn, hầu như tất cả các dự án lớn lên đến nhiều trăm tỷ và nghìn tỷ đều “được” sự tài trợ của Ngân hàng Đại dương mà không cần tuân theo bất cứ một nguyên tắc, quy định nào như thông thường theo các chuẩn mực của Ngân hàng Nhà nước ban hành. Ngoài việc tài trợ vốn công khai, Đại Dương của Thắm và SSG của Phương còn “cùng nhau” khai thác nhiều cơ hội kiếm tiền khác như đang lập một “liên doanh” mới cùng với Vinaconex để chiếm quyền xây dựng cầu Thủ thiêm 2 tại Tp. Hồ Chí Minh ngay trong năm 2013 này.

Quay lại chuyện thâu tóm Ngân hàng Bảo Việt, “đế chế gia đình của dòng họ Nguyễn Sinh” đúng là lòng tham không đáy, chưa thỏa mãn với những “thành quả” từ việc chiếm đoạt các tập đoàn có vốn nhà nước chuyển thành tài sản tư nhân của S.S.G, chiếm lĩnh các vị trí đất vàng tại Tp.HCM, chiếm cả cơ hội xây cầu Thủ thiêm 2, còn chạy chọt với Tp.HCM để “bẻ đường ray” tày điện ngầm tuyến số 1 đi qua Q2 vào ngay trung tâm của dự án ThaodienPearl,... ông anh cả Nguyễn Sinh Hùng vẫn còn một ước mơ “cháy bỏng” là sở hữu riêng 1 ngân hàng để “dưỡng già” (dù đã có ngân hàng sân sau là Ocean Bank của Hà Văn Thắm, nhưng Ocean Bank vẫn là của Thắm, “đế chế gia đình Sinh Hùng” muốn có một ngân hàng riêng, chứ không phải mỗi lần cần thì lại phại gọi cho “thằng Thắm” như lời Nguyễn Sinh Hùng thường phàn nàn). Phục vụ ý đồ của ông anh cả, vào cuối năm 2012, Ngoài việc nhờ Thắm đứng ra công khai thâu tóm dùm để khỏi gây “lùm xùm” (sau khi hoàn tất thâu tóm Bảo Việt Bank, Thắm sẽ chuyển tất cả lại cho Phương và nhận phần thưởng là khoản chênh lệch được thỏa thuận trước), bản thân Phương cũng đã kịp thời “gom” thêm được 64.5 tỷ mệnh giá cổ phiếu Bảo Việt Bank (chiếm 2.15%), tiếp đó Phương và Thắm còn âm thầm “mượn tay” Công ty Thép Kỳ Đồng “đứng tên hộ” thêm 60 tỷ mệnh giá nữa của Bảo Việt Bank. Hiện nay, theo kế hoạch vạch sẵn, ông anh cả đang tiếp tục chỉ đạo ông em “xã hội đen” phối hợp chặt chẽ cùng Thắm, Phương bằng nhiều thủ đoạn tinh vi “rút ruột” vốn nhà nước, chuyển hóa thành cổ phiếu BVB với nhiều tên tuổi khác nhau mà chúng tôi đã đề cập. Hiện “ông anh cả” và đàn em “xã hội đen” thân tín đang kiểm soát nguồn vốn nhà nước của Bộ Tài Chính tại Tập đoàn Bảo Việt đang sở hữu trên 50% cổ phần, cộng với phần của Thắm (Đại Dương) và của Phương (SSG) và một lô một lốc của các “hình nhân thế mạng” đứng tên dùm đã là một con số áp đảo.

Với kịch bản hoàn hảo cùng với một thế lực to lớn về chính trị và kinh tế của nhóm Mafia Hà nội như thế, chắc chắn cuộc họp đại hội cổ đông sắp tới (vào cuối năm 2013) của Bảo Việt Bank hứa hẹn sẽ là một cuộc họp đầy tang thương và tiếng thét căm hờn, đối diện với những người thân cô thế cô là những tên Mafia Hà nội khát máu lòng tham không đáy (như chúng tôi đã trình bày một phần trên đây). Nhưng, tham thì thâm, trong cuộc họp đại hội đồng cổ đông của BaovietBank tới đây, liệu những con sói khát máu này có nuốt nổi con mồi đang không còn gì để mất??? Hãy chờ xem.

Với khối tài sản khổng lồ, đúng ra Nguyễn Hồng Phương phải là cái tên nằm trong “TOP 10” những người giàu nhất Việt Nam, thế nhưng, thật kỳ lạ, trong danh sách mà truyền thông công khai không hề xướng danh Phương? Tại sao thông tin tài chính của S.S.G và Phương lại được dấu như mèo dấu “cứt” như thế, ngay cả trên chuyên trang nổi tiếng về tài chính là CafeF cũng chỉ có thông tin nghèo nàn đến năm 2009 của tập đoàn này? (duy nhất phần giới thiệu sơ sài với vốn điều lệ 550 tỷ), thậm chí còn ghi trong phần Ban lãnh đạo và sở hữu là “Ông” Nguyễn Hồng Phương? Có lẽ vì những mối quan hệ nhạy cảm nên những câu hỏi này sẽ khó có lời giải đáp thỏa đáng?!

Không biết trong bản kê khai tài sản, chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng có “kịp” kê khai thêm phần của Bảoviet Bank trong khối tài sản khổng lồ của “đế chế gia đình Nguyễn Sinh” hay không? Hay lại bảo là trong phần kê khai không có nội dung “người đứng tên dùm tài sản”, dù đó chính là người trong gia đình, là cô em ruột “nữ tướng cướp” Nguyễn Hồng Phương?!

Phần tiếp theo chúng tôi sẽ tiếp tục phanh phui “đại ca xã hội đen” và tác giả kịch bản thương vụ thâu tóm Ngân hàng Bảo Việt và một số thông tin khác liên quan đến vị “chính trị gia rất to” trong liên minh ma quỷ này.

Những người khốn khổ của BVB
* Bài của tác giả gửi tới TTHN

Việc bán vũ khí cho Việt Nam nên phụ thuộc vào tiến bộ về nhân quyền


VIỆC BÁN VŨ KHÍ CHO VIỆT NAM NÊN PHỤ THUỘC VÀO TIẾN BỘ VỂ NHÂN QUYỀN

Hôm nay, thượng nghị sĩ Marco Rubio (DC-FL) đã dẫn đầu một nhóm các thượng nghị sĩ kêu gọi Tổng thống Obama phải cân nhắc lại quyết định giảm bớt lệnh cấm vận vũ khí của mình, với điều kiện rằng Việt Nam phải có tiến bộ trong thành tích nhân quyền trước khi có thể bán vũ khí.

Thượng nghị sĩ Cộng hòa Marco Rubio
Một lá thư đã dược gửi đến Tổng thống đã được các thượng nghị sĩ Rubio, John Cornyn (R-TX), John Boozman (R-AR) và David Vitter (R-LA) đồng ký tên.

Trong lá thư gửi Tổng thống, các thượng nghị sĩ bày tỏ sự ủng hộ các nỗ lực của Mỹ trong việc giúp cải thiện khả năng phòng thủ trên biển của Việt Nam trước sự gây hấn của Trung Quốc trong các tranh chấp lãnh hải, nhưng khẳng định rằng sự ủng hộ này nên tuỳ thuộc vào vào một cam kết có thể xác minh được từ chính quyền Việt Nam trong việc thực hiện các tiến bộ cụ thể về nhân quyền và cải cách chính trị tại Việt Nam.

"Mỹ có lợi ích trong việc giúp Việt Nam nâng cao khả năng phòng thủ trên biển của mình, nhưng những nỗ lực như vậy sẽ chỉ có thể bền vững nếu kèm theo một cam kết có thể kiểm chứng được từ nhà chức trách Việt Nam trong việc cải thiện đáng kể hồ sơ nhân quyền của họ", các thượng nghị sĩ đã viết. "Một cam kết như vậy có thể bao gồm việc trả tự do vô điều kiện của tất cả các nhà báo, các blogger và các nhà hoạt động dân chủ và nhà hoạt động lao động độc lập; cũng như việc bãi bỏ các điều luật nhằm tội phạm hóa các ý kiến bất đồng ôn hòa, như các điều 79, 87, 88, 89, 91, và 258."

"Một tín hiệu tích cực của Việt Nam cũng sẽ bao gồm việc trả lại những bất động sản và tài sản tịch thu từ các nhà thờ và các cộng đồng tôn giáo, và sự kết thúc có thể kiểm chứng được việc sử dụng các luật lệ về thuế để truy tố các nhà phê bình chính phủ."

"Chúng tôi khẩn thiết đề nghị tổng thống nên xem xét lại quyết định của mình và phải đảm bảo rằng việc nới lỏng lệnh cấm vận vũ khí nên được gắn liền với các tiến bộ cụ thể về nhân quyền và cải cách chính trị ở Việt Nam", các thượng nghị sĩ nói thêm. "Chúng tôi sẵn sàng làm việc với tổng thống để thiết lập một chính sách cụ thể với Việt Nam nhằm thúc đẩy tốt hơn các khát vọng dân chủ của người dân Việt Nam cũng như các lợi ích chiến lược của chúng ta."

Bức thư dạng PDF xem hoặc download tại đây. Nguyên văn thư gửi tổng thống như sau:

Ngày 23 tháng 10, 2014
Kính gửi Ngài Barack Obama
Tổng thống Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ
Tòa Bạch Ốc
1600 Pennsylvania Avenue, N.W.
Washington, DC 20500

Kính thưa Tổng thống Obama,

Chúng tôi viết thư này để bày tỏ mối quan tâm nghiêm trọng về quyết định hành chính của bạn để giảm bớt lệnh cấm bán thiết bị quân sự gây sát thương cho Chính phủ Việt Nam của tổng thống. Chúng tôi mạnh mẽ yêu cầu ông cân nhắc lại hoặc trì hoãn việc cung cấp các dịch vụ và trang thiết bị cho đến khi Chính phủ Việt Nam có được những cải thiện đáng kể trong hồ sơ nhân quyền của họ.

Chúng tôi ủng hộ các nỗ lực của Hoa Kỳ để giúp các đối tác và đồng minh của chúng ta giải quyết những lo lắng về tuyên bố chủ quyền hung hăng của Trung Quốc trong các khu vực hàng hải tại khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Tuy nhiên, chúng tôi tin rằng một hợp tác an ninh như vậy, đặc biệt là với một chính phủ như Việt Nam với thành tích nhân quyền nghèo nàn khó chữa, phải nên được xem xét căn cứ vào tiến bộ trong việc tôn trọng các quyền tự do cá nhân cơ bản.

Việt Nam đã đạt được tiến bộ trong một vài lãnh vực hạn chế kể từ khi Quốc hội bình thường hóa quan hệ thương mại trong năm 2006. Ví dụ, Chính phủ Việt Nam đã đóng cửa một số trại giam giữ hành chính và các khu cưỡng bức lao động và có vẻ sẵn sàng chịu xem xét lại việc sử dụng các khu vực ấy cho những người bị cáo buộc sử dụng ma túy và xử dụng các phương pháp điều trị thay vì sử dụng các trại tình nguyện cai nghiện. Chính phủ cũng đã chấp nhận cuộc tranh luận hạn chế về một số vấn đề quản trị trong một số bộ phận dân cư. Mặc dù chưa phê chuẩn, Việt Nam cũng đã ký Công ước chống tra tấn.

Thật không may, các bước thực hiện này đã hoàn toàn thất bại, không thực hiện được các lời hứa trong năm 2006 khi các quan hệ kinh tế lớn hơn đã có thể đã thúc đẩy được các cởi mở chính trị có ý nghĩa ở Việt Nam. Việt Nam là một nhà nước độc đảng độc tài, và các cơ quan thẩm quyền của họ giới hạn nghiêm trọng các quyền tự do lập hội, phát biểu ý kiến và tự do báo chí, bao gồm cả việc giới hạn chặt chẽ các truy cập Internet và viễn thông. Ngoài ra còn có các quan tâm nghiêm trọng và liên tục về việc sử dụng tra tấn trong các lực lượng an ninh công cộng của Việt Nam.

Khi chính quyền thực hiện những nỗ lực mới để cải thiện quan hệ với Việt Nam từ năm 2011 đến năm 2013, số lượng công dân Việt Nam bị bắt hoặc bị kết án vì những phát biểu ôn hòa hoặc hoạt động chính trị đã gia tăng. Hiện nay, có rất nhiều tù nhân bị giam giữ hơn bất cứ lúc nào trong lịch sử gần đây, và số lượng tù nhân mới bị bắt còn đông hơn cả số tù nhân được thả trong năm nay. Hầu hết các vụ trả tự do trong năm 2014 là có điều kiện, và hầu hết các tù nhân được thả đều bị bệnh nan y hoặc sức khỏe kém. Trong khi đó, hơn 150 người Việt Nam khác bị kết án vì các hành vi tự do ngôn luận trong những năm gần đây vẫn còn bị ở trong tù, kể cả các trường hợp quan trọng như Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Đài, Lê Công Định và Cha Lý.

Việt Nam vẫn còn là một nước có rất ít tự do tôn giáo. Dù số lượng các nhà thời phương có tăng lên, việc nhà nước tiếp tục yêu cầu các loại đăng ký như vậy là một sự vi phạm trắng trợn đến các tiêu chuẩn quốc tế, và rất nhiều nhà thờ không đăng ký, hoặc không thể đăng ký, vẫn còn bị xem là bất hợp pháp. Ủy ban Quốc tế về Tự Do Tôn giáo của Hoa Kỳ Quốc tế tiếp tục khuyến cáo rằng Việt Nam nên được liệt kê là một quốc gia cần quan tâm đặc biệt.

Mỹ có lợi ích trong việc giúp Việt Nam nâng cao khả năng phòng thủ trên biển của mình, nhưng những nỗ lực như vậy sẽ chỉ có thể bền vững nếu kèm theo một cam kết có thể kiểm chứng được từ nhà chức trách Việt Nam trong việc cải thiện đáng kể hồ sơ nhân quyền của họ. Một cam kết như vậy có thể bao gồm việc trả tự do vô điều kiện của tất cả các nhà báo, các blogger và các nhà hoạt động dân chủ và nhà hoạt động lao động độc lập; cũng như việc bãi bỏ các điều luật nhằm tội phạm hóa các ý kiến bất đồng ôn hòa, như các điều 79, 87, 88, 89, 91, và 258. Một tín hiệu tích cực của Việt Nam cũng sẽ bao gồm việc trả lại những bất động sản và tài sản tịch thu từ các nhà thờ và các cộng đồng tôn giáo, và sự kết thúc có thể kiểm chứng được việc sử dụng các luật lệ về thuế để truy tố các nhà phê bình chính phủ

Chúng tôi khẩn thiết đề nghị tổng thống nên xem xét lại quyết định của mình và phải đảm bảo rằng việc nới lỏng lệnh cấm vận vũ khí nên được gắn liền với các tiến bộ cụ thể về nhân quyền và cải cách chính trị ở Việt Nam.

Chúng tôi sẵn sàng làm việc với tổng thống để thiết lập một chính sách cụ thể với Việt Nam nhằm thúc đẩy tốt hơn các khát vọng dân chủ của người dân Việt Nam cũng như các lợi ích chiến lược của chúng ta.

Trân trọng,


Rubio, Colleagues: Arms Sales To Vietnam Should Be Contingent On Human Rights Progress.

Oct 23 2014

Washington, D.C. – U.S. Senator Marco Rubio (R-FL) today led a group of senators in urging President Obama to rethink his decision to ease a decades-old arms embargo and instead condition U.S. arms sales to Vietnam upon specific progress to Vietnam’s human rights record.

Thượng nghị sĩ Cộng hòa Marco Rubio
In addition to Rubio, the letter was signed by Senators John Cornyn (R-TX), John Boozman (R-AR) and David Vitter (R-LA).

In their letter to the President, the senators expressed support for U.S. efforts to help improve Vietnam’s maritime defense capabilities given China’s aggressive territorial claims, but stated that such support should be contingent on a verifiable commitment from Vietnamese authorities to make specific progress on human rights and political reform in Vietnam.

“The U.S. has an interest in helping Vietnam improve its maritime defense capabilities, but such efforts will only be sustainable if accompanied by a verifiable commitment from the Vietnamese authorities to substantially improve their human rights record,” the senators wrote. “Such commitment could include the unconditional release of all independent journalists, bloggers, and democracy and labor activists; as well as the repeal of laws criminalizing peaceful dissent, such as articles 79, 87, 88, 89, 91, and 258.  Another positive signal by Vietnam would be to return estates and properties confiscated from churches and religious communities, and a verifiable end to the use of tax laws to prosecute the government’s critics.

“We urge you to reconsider your decision and to ensure that easing the arms embargo is tied to specific progress on human rights and political reform in Vietnam,” added the senators. “We stand ready to work with you to design a sustainable policy toward Vietnam that better advances the democratic aspirations of the Vietnamese people as well as our strategic interests.”

A PDF of the letter is available here. The full text of the letter is below:

October 23, 2014

The Honorable Barack Obama
President of the United States

1600 Pennsylvania Avenue, N.W.
Washington, DC 20500

Dear President Obama,

We are writing to express grave concern about your administration’s decision to ease the ban on sales of lethal military equipment to the Government of Vietnam. We strongly urge you to reconsider it or to delay the delivery of any services and equipment until the Government of Vietnam has substantially improved its human rights record.

We support efforts by the United States to help our partners and allies address concerns about China’s aggressive territorial claims in the Asia Pacific maritime domains.  However, we believe that such security cooperation, especially with governments like Vietnam’s with a stubbornly poor human rights record, should be predicated upon progress towards respect of basic individual freedoms.

Vietnam has made progress in a few limited areas since Congress normalized trade relations in 2006.   For example, the Vietnamese Government has closed some administration detention and forced labor sites and appears willing to reconsider the use of such sites for alleged drug users and switch instead to using voluntary drug addiction centers with proven treatment methods.  The government has also tolerated a limited debate on some issues of governance among some segments of the population.  Vietnam has also signed the Convention Against Torture, although it has yet to ratify it.

Unfortunately, these steps fall well short of the promises made in 2006 that greater economic relations would spur meaningful political openness in Vietnam.  Vietnam is an authoritarian, one-party state, and its authorities severely restrict freedoms of association, opinion, and the press, including tightly limiting access to the Internet and telecommunications.  There are also serious and ongoing concerns about the use of torture by Vietnam’s public security forces.

As the Administration made new efforts to improve relations with Vietnam between 2011 and 2013, the number of Vietnamese citizens arrested or convicted for peaceful speech or political activity increased. There are more prisoners in detention today than at any time in recent history, and the number of prisoners released this year is outnumbered by the number of new detainees.  Most releases in 2014 were conditional, and most of the prisoners were terminally ill or in poor health. Meanwhile, over 150 other Vietnamese convicted for free speech acts in recent years remain in prison, including high profile cases, like Le Quoc Quan, Nguyen Van Dai, Le Cong Dinh, and Father Ly.

Vietnam also remains a country in which there is little freedom of religion. While registrations of houses of worship has increased, continuing to demand such state registration is a flagrant violation of international standards, and numerous churches which do not register, or cannot register, remain illegal.  The US Commission on International Religious Freedom continues to recommend that Vietnam be listed as a Country of Particular Concern.

The U.S. has an interest in helping Vietnam improve its maritime defense capabilities, but such efforts will only be sustainable if accompanied by a verifiable commitment from the Vietnamese authorities to substantially improve their human rights record.  Such commitment could include the unconditional release of all independent journalists, bloggers, and democracy and labor activists; as well as the repeal of laws criminalizing peaceful dissent, such as articles 79, 87, 88, 89, 91, and 258.  Another positive signal by Vietnam would be to return estates and properties confiscated from churches and religious communities, and a verifiable end to the use of tax laws to prosecute the government’s critics.

We urge you to reconsider your decision and to ensure that easing the arms embargo is tied to specific progress on human rights and political reform in Vietnam.  We stand ready to work with you to design a sustainable policy toward Vietnam that better advances the democratic aspirations of the Vietnamese people as well as our strategic interests.

Sincerely,



Lê Quốc Tuấn chuyển ngữ
Dịch lại theo Press Release của văn phòng TNS Rubio
Theo FB Lê Quốc Tuấn



   Bấm vào nghe bài tường trình - Trà Mi

Pakistan cấm hoàn toàn ăn thịt người sau vụ việc quật mồ lấy xác

Hai anh em Muhammad Arif Ali và Muhammad Farman Ali bị bắt giữ vì quật mồ lấy xác người nấu ăn hồi tháng 4 vừa qua. (Nguồn: DM)
Chính phủ Pakistan sẽ cấm hoàn toàn việc ăn thịt người ở nước này sau vụ việc ghê rợn về hai anh em quật mộ lấy xác người chết lên nấu cà ri, theo Daily Mail.

Ăn thịt người vẫn được coi là hợp pháp theo luật Pakistan, nhưng các nhà lập pháp hiện đã hoàn thành dự thảo luật cấm việc quật mồ lấy xác người chết để làm thực phẩm hay "sử dụng cho các mục đích ma thuật."

Dự luật này được đưa ra sau khi hai anh em là Mohammad Arif Ali, 35 tuổi và Mohammad Farman Ali, 30 tuổi lại bị bắt vì ăn thịt người hồi tháng 4 năm nay. Hai anh em này bị cáo buộc đã đào hơn 100 ngôi mộ ở nghĩa trang địa phương để lấy xác người chết.

Hai dự thảo luật đã được trình lên Quốc hội Pakistan trong tuần này nhằm cấm việc đào mộ lấy xác người chết "để nấu, ăn, bán hoặc dùng cho các mục đích ma thuật." Việc tiêu thụ thịt người cũng sẽ bị cấm và bị trừng phạt. Những người cố tình đào mộ lấy xác vì các lý do trên sẽ phải đối mặt với án tù từ 10 năm đến chung thân, và ít nhất là 7 năm tù nếu ăn thịt người.

Đầu năm nay, hai anh em nhà Ali đã bị bắt giữ sau khi đầu của một cậu bé 3 tuổi được tìm thấy tại nhà của cả hai ở thị trấn Darya Khan, quận Bhakkar ở Punjab. Trước đó, hai anh em Ali đã ngồi tù hai năm sau khi cảnh sát phát hiện xác một phụ nữ 24 tuổi đã biến mất khỏi mộ hồi năm 2011.

Cảnh sát trưởng Ameer Abdullah cho biết cảnh sát đã tiến hành điều tra anh em Ali sau khi hàng xóm xung quanh phàn nàn về một mùi hôi tỏa ra từ nhà Ali.

"Hôm thứ Hai, chúng tôi đã lục soát căn nhà và tìm thấy đầu của một cậu bé," Abdullah cho biết./.

Mai Nguyễn 

(Vietnam+)

Vì sao Thủ tướng đồng ý cho bắt Hà Văn Thắm?

(TTHN) - Đây là một bài viết cũ do tác giả gửi tới TTHN, chúng tôi cho đăng lại để bạn đọc hiểu rõ sự tình nội dung xung quanh chuyện bắt Hà Văn Thắm, cánh tay phải của CT Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng. Thật ra kế hoạch bắt Hà Văn Thắm có từ lâu, song do CT Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đã tỏ ra quy phục TTg nên vấn đề này tạm lắng. Tuy vậy gần đây CT Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng có nhiều biểu hiện cho thấy chống lại TTg thì buộc TTg phải ra tay. Động thái này được cho là TTg trả thù vụ bên Đảng bắt Bầu kiên.

(Phần 9): Đoạn ghi âm Số 2, Số 3 về việc “Đồng chí” Nguyễn Sinh Hùng quyết tâm triệt hạ Bảo Việt Bank qua lời Mafia Hà Văn Thắm.

Như đã hứa, chúng tôi tiếp tục công bố đoạn băng ghi âm những “lời vàng ngọc” tiếp theo của mafia Hà Văn Thắm liên quan trực tiếp đến chỉ đạo của “đồng chí” Nguyễn Sinh Hùng với đàn em nhằm thực hiện mưu đồ thâu tóm Ngân hàng Bảo Việt, các đoạn ghi âm được cung cấp bởi bạn đọc là người bên trong tập đoàn Đại Dương.


Đoạn ghi âm Số 2

Vụ việc chúng tôi đã nhắc đến trong “Phần 3” về việc Thắm mượn tên hàng loạt “người thân”, đặc biệt là bà mẹ vợ Bùi Thị Cẩm Vân và cậu em vợ Hồ Vĩnh Hoàng (Hoàng Tosy) để đi “thu gom” cổ phiếu của Bảo Việt Bank. Vụ việc bị cơ quan chức năng “sờ gáy”, Thắm và đàn em đang tìm mọi thủ đoạn với sự trợ giúp đắc lực của “đồng chí” Nguyễn Sinh Hùng. Trong đoạn ghi âm dưới đây, Thắm nói chuyện với Lê Thị Minh Nguyệt (Thành viên Ban kiểm soát Ngân hàng Đại Dương) về việc “đồng chí” Nguyễn Sinh Hùng đang quyết tâm “triệt” Lê Trung Hưng và chiếm đoạt Bảo Việt, các nội dung đáng chú ý:
  • Nhấn mạnh, nhắc lại nguyên văn “đồng chí” Nguyễn Sinh Hùng “đe dọa” ông Thống đốc Nguyễn Văn Bình: “Mày không đuổi thằng Hưng ra khỏi Ngân hàng Bảo Việt, tao sẽ dùng Thường vụ Quốc hội đuổi mày ra khỏi Ngân hàng Nhà nước”.
  • “Đồng chí” Nguyễn Sinh Hùng ép Thủ tướng, nguyên văn: “Chủ tịch Quốc hội yêu cầu Thủ tướng Chính phủ báo cáo giải trình lên Thường vụ Quốc hội. Người dân đang rất bức xúc!” (“Người dân” mà “đồng chí’ Hùng nhắc đến ở đây không ai khác ngoài cậu đàn em Mafia Hà Văn Thắm Thắm và cô em ruột Nguyễn Hồng Phương S.S.G).
  • Kế hoạch thâu tóm Ngân hàng Bảo Việt của Thắm và của “đồng chí” Nguyễn Sinh Hùng có những thứ không “đồng bộ”, Thắm trách Nguyễn Sinh Hùng quá “điên cuồng” làm kế hoạch thâu tóm, sát nhập Bảo Việt Bank của Thắm phải dời lại 1 năm.
  • Thắm “tố cáo” Lê Trung Hưng chơi với Tổng Cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phan Văn Vĩnh (Thắm gọi là “Vĩnh chột”), đang tìm cách “chơi” Thắm và bà mẹ vợ.
  • “Tiết lộ” âm mưu sau khi đuổi được Hưng ra khỏi Bảo Việt, Thắm sẽ đưa người vào kiểm soát, “giúp” ông Phúc (Trần Trọng Phúc – TGĐ Tập đoàn Bảo Việt) vạch cỏ tìm sâu để tống Hưng vào tù.
  • Thắm tuyên bố cơ quan điều tra “chẳng làm chó gì được” vì Thắm đang có “1 đống bác ủng hộ” nên cùng lắm “chỉ mang tiếng 1 tý chứ chẳng sao”.

Lê Thị Minh Nguyệt
- Bác Hùng thì điên cuồng lên đi báo cáo bác Dũng mà lại nói sai. Anh lại muốn nói mà bác Hùng lại chẳng thèm nghe gì loằng ngoằng chẳng mẹ vợ lại ra thành mẹ đẻ. Mà bà cụ gần 80 tuổi rồi, ốm yếu quặt quẹo thế mà anh lại bảo nó gửi giấy mời vào Hà Đông có khổ bà Vân không, bác ấy bảo bác Dũng: “Nó lại đi mời vào Hà Đông, mà hình như tôi nghe nói chỗ đó có cái trại giam, thế nó dọa sợ người ta chết thì làm thế nào? Thế công an của anh đi làm ăn cướp à?”. Bác Hùng viết là: “Chủ tịch Quốc hội yêu cầu Thủ tướng Chính phủ báo cáo giải trình lên Thường vụ Quốc hội. Người dân đang rất bức xúc(!?).

- Như thế có to quá không nhỉ?

- Gửi luôn cả cho Bác Trọng, Bác Sang. Thì ông Trọng phê xuống là: “Để nghị Ban Nội chính TW, kết hợp với Bộ Công an báo cáo trong tháng 7”. Bác Sang thì cũng đề nghị. Nó chơi với mấy thằng Tổng Cục trưởng Tổng cục Cảnh sát, Vĩnh… Vĩnh chột Giám đốc công an Nam Định ấy, phụ trách cái này, thế thì nó tra nó biết là mẹ vợ anh thì đương nhiên, nhưng làm chó gì được nhau. Ngày xưa anh bảo rằng thôi cứ nói là lấy của Đại Dương nhưng mà bà ấy cứ bảo là tiền tôi có làm sao tôi nhớ được, tiền cả đời tôi kiếm được có mấy chục tỷ để tôi tiêu. Thì nó cũng đếch làm gì được. Có thể là nó lôi trên mạng vì OCH có mấy cái đấy thì anh bảo bao giờ nó lấy thì cứ nói không biết, mua bán nhiều mà.

- Đội nào làm ạ?

- Cảnh sát, Bộ Công an, C46

- Công an thì… như thế lại khổ bà

- Không, bà này bà ấy vững làm. Bà ấy sẵn sàng chết bảo là nếu làm sai thì bảo bà ấy, mẹ đi tù thay cho. Nhưng mà anh nghĩ cũng chả sao, cùng lắm anh mang tiếng một tý thôi, mà một đống các bác đang ủng hộ, sợ chó gì chúng nó. Mà anh cũng đang hơi điên anh vừa bảo thằng Quang (IT), hôm nay báo VietNamNet nó lại choảng tiếp. Anh đang bảo Quang (IT) là xuống cho một cái comment dồn. Thực ra là có một cách rất đơn giản, nhưng anh nói các bác không nghe. Bảo Việt năm nay hết nhiệm kỳ rồi, mà đại hội thường niên thì chưa làm. Giờ tổ chức đại hội thường niên xong rồi trình luôn. Ông Bình bị bác Hùng, bác Hùng lôi Bình ra mà: “Mày không đuổi thằng Hưng ra khỏi Ngân hàng Bảo Việt, tao sẽ dùng Thường vụ Quốc hội đuổi mày ra khỏi Ngân hàng Nhà nước”, nói thẳng luôn, bác Hùng kể với anh luôn chứ không phải ông nào kể. Mà bây giờ Bộ trưởng Bộ tài chính gửi công văn cho Ngân hàng Nhà nước, TGĐ tập đoàn Bảo Việt gửi công văn đề nghị bãi miễn nó, thế nên các bác ấy vẫn đang tự tin. Nhưng anh thì nhìn thấy cái lý, thế thì hơi ép nó, về mặt lý thì nó không sai. Nó chỉ khai man thôi, mà không có quy định đấy. Thế nên anh bảo rất đơn giản thôi là triệu tập đại hội cổ đông hết nhiệm kỳ, phải đi bầu lại ấy, bầu lại thì kể cả trình lên với anh Bình thì bác Hùng đã chỉ mặt như thế thì bố anh Bình cũng không dám phê duyệt cho nó làm thành viên HĐQT nữa thế là xong. Đuổi nó ra rồi thì thích bắt nó đầy lý do vì nó ăn tiền nhiều lắm.

- Đứng ra bầu thì các ông ấy ngại, bỏ phiếu các ông ngại. Các ông Nhà nước chỉ muốn làm việc công văn gì đấy thôi, còn đứng ra bầu bầu bán bán thì lại…

- Không, không phải bầu mà đứng ra trình cho nó, đề nghị cho nó làm thành viên HĐQT luôn thì ông Bình cũng không phê duyệt. Ngày xưa ông Hiếu có một tý mà Ngân hàng Nhà nước mà nó còn không phê duyệt. Bây giờ bác Hùng chỉ mặt ông Bình thế thì còn lâu mới phê duyệt nó. Nên nó sẽ bị trượt từ vòng gửi xe. Anh sẽ đưa người vào, sau đó anh sẽ đưa kiểm soát vào giúp ông Phúc đi truy ra những cái này của nó thì nó chết chắc. Lúc đấy thì thôi, một là tha nó hai là bắt nó thôi. Bài của anh là như thế, nó đơn giản, đỡ đau đầu như thế. Nhưng mà các bác điên quá nên các bác…

- Làm thế này thành to chuyện (…) to chuyện thì anh lại bị mất nhiều tiền.

- Anh có làm gì đâu mà mất nhiều tiền? Thực ra chuyện này dở cho anh vì bình thường anh định năm nay là anh thâu tóm xong, anh sát nhập xong, chuyện này nếu cứ như thế này ngoằng đi thì phải sang năm. Bác Hùng bảo thôi mày đừng làm gì, để bao giờ bọn nó phải đi xin mày thì hẵng làm. Cũng không sao, thế thì xoay sang (thâu tóm) PGBank vậy. PGBank có vẻ yên lành hơn. Thêm mất tý tiền thôi.

- Từ từ anh ạ. Bảo Việt có khi để 1-2 năm nữa cho yên ắng xuống, không thì nhức đầu. Cho bọn công an nó xử lý xong, em cứ sợ bọn công an nó phi vào nó lôi, nó giật ra.

- Thì làm chó gì được nhau? Kể cả nếu không thì vì vụ này anh làm tới, các ông đang sợ anh bỏ mẹ. Nếu các ông nghi ngờ anh đi làm thì anh bảo là “đ.mẹ! thế thằng Thắm dùng tứ trụ triều đình để đánh”. Hiện nay là có 4 cái công văn, lần đầu tiên tứ trụ triều đình đồng thuận với nhau trong vòng mấy năm liền. Hùng-Dũng-Sang-Trọng đều có văn bản (?!)

(Hết phần ghi âm số 2)

Đoạn ghi âm Số 3

Tiếp theo chuyện Thắm tìm cách “xóa vết” các khoản “ủy thác đầu tư” cho bà mẹ vợ và cậu em vợ, trong lần nói chuyện với Nguyệt và một số đàn em “cật ruột”, Thắm tiếp tục chỉ đạo cách đánh lừa cơ quan chức năng, kể cả chuyện làm giả sổ sách, chứng từ. Các nội dung đáng quan tâm:
  • Tiếp tục “tố” Lê Trung Hưng tìm cách hại mình thông qua ông Lê Hồng Anh, làm “đồng chí” Nguyễn Sinh Hùng “mang tiếng” vì có cô em gái và thằng em đi cướp ngân hàng.
  • Khẳng định việc Hưng tố cáo “cũng không sai, bác Hùng cướp thật” và hiện Thắm đang tìm cách “giữ” cho “bác” Hùng.
  • “Tố cáo” ông Lê Hồng Anh mượn uy đã từng làm Bộ trưởng Bộ Công an cho “đàn em” vào “điều tra” bà mẹ vợ Bùi Thị Cẩm Vân làm “lòi” ra khoản 159.5 tỷ trước đây Thắm đưa bà Vân và cậu em vợ Hồ Vĩnh Hoàng để “đầu tư” vào cổ phiếu Bảo Việt Bank.
  • Thắm đã chỉ đạo cho nhân viên tên “Nam” làm giả sổ, lùi thời gian lại cho bà Vân để hợp thức hóa khoản 82.5 tỷ là gửi tiết kiệm chứ không phải để đi “thu gom” cổ phiếu Bảo Việt Bank và tiếp tục chỉ đạo cho Nguyệt và các đàn em thân tín khác thủ đoạn khai man với cơ quan điều tra.
Nghe ghi âm:
https://sites.google.com/site/suthatmagazin/home/Tham-Nguyet-Nam-Thanh.mp3?attredirects=0&d=1

Nội dung “bóc băng”:

- Cái này là họ đang đánh ông Hùng à?

- Đánh, đánh thế chó nào được ông Hùng, ông Hùng, ông Dũng, ông Sang, ông Trọng cùng đi làm, thế nhưng bây giờ có 1 ông là ông Lê Hồng Anh ấy, thằng Hưng nó lên nó báo cáo với ông ấy như thế nên ông Lê Hồng Anh nói. Câu chuyện cuối cùng là bác Hùng vẫn mang tiếng thật. Cũng không ai ngồi quy rằng bác Hùng có lỗi nhưng mọi người “à, biết rồi, thì ra là thế, có em gái với có một thằng em”, nó đi nó nói là bác chơi thân với anh, có thằng em nó đi đầu tư, ông ấy đi đánh nhưng cũng vì việc nước thôi (?!), thằng này sai nó chết là đúng rồi, nhưng mà thì cũng có chuyện là ông ấy như thế.

(Thanh bước vào phòng, Thắm tiếp tục diễn trò,…)

Bùi Thị Cẩm Vân
- Có cái việc anh nói qua với Nguyệt rồi nhưng anh gọi cả 2 đứa lên để nói, có cái việc liên quan đến OCH đầu tư vào ngân hàng Bảo Việt ấy, thì em đọc báo em thấy rồi, thằng Hưng đấy bị tập đoàn Bảo Việt xì lên báo, sau đó thì… bác Hùng, bác Sinh Hùng ấy có văn bản gửi qua bác Thủ tướng, thì cái thằng Hưng này nó chơi với 1 ông…bác Lê Hồng Anh ấy, nó mới lên nói nói rằng là bác Hùng làm như thế vì muốn cướp ngân hàng Bảo Việt cho anh với cho chị Phương em gái bác Hùng. Thế thì, đương nhiên câu chuyện đấy mọi người mới tìm hiểu thôi, cũng không sai gì, bác Hùng cướp thật, và anh muốn giữ cho bác Hùng là… là vì bác ấy phang văn bản rất là nặng, không muốn để bác nhìn thấy chị Phương, em ruột bác ấy cũng đầu tư nhưng mà chị ấy đầu tư từ ngày xưa còn mình đầu tư như vậy là có biểu hiện, chưa thành câu chuyện thâu tóm nhưng có biểu hiện thâu tóm thật vì mình mua cũng khá nhiều… Vì thế ông Lê Hồng Anh ngày xưa cũng là Bộ trưởng Bộ Công an, ông ấy cho mấy đứa em út, đệ tử vào hỏi bác Vân rồi, hỏi rất là nhẹ nhàng, nó lên tận nơi nó hỏi, bác Vân mới nói ra vụ 82.5 tỷ, có mấy khoản nhé, bọn em có 2 khoản, 1 là năm 2011, bọn em đi mua của bà Dịu ấy nhưng mà qua mấy người khác, hình như đâu đấy là một trăm năm mấy tỷ cổ phiếu nhưng cái này không phải là mua mà bọn em chỉ đi đặt cọc thôi nên cái hợp đồng mua nó chưa có, bọn em phải xem lại câu chuyện này, hiện tại nó chưa động đến vì nó không hỏi nên bác Vân cũng không nói. Nhưng bây giờ có chuyện thứ 2 là sau đó vào tháng 6/2012, thì cái này có Bùi Cẩm Vân và Hồ Vĩnh Hoàng, nhưng mà Hồ Vĩnh Hoàng bây giờ nó không hỏi được vì thằng Hoàng nó đi nước ngoài chắc 2 tháng nữa nó mới về nên nó cũng không hỏi. Tháng 6/2012, thì có cái chuyện cả 2 người này đi mua vào, bà Vân mua 82.5 tỷ còn ông Hồ Vĩnh Hoàng thì đâu bẩy mấy tỷ gì đấy.

- 77 tỷ.
Hồ Vĩnh Hoàng
- Hồ Vĩnh Hoàng thì 77 tỷ, thế thì anh đang ngồi tính, suy luận rằng nếu như nó, bây giờ bà Vân đã nói với nó là 82 tỷ này của tôi, tiền cả đời tôi làm ra, các anh không có quyền hỏi tôi và cái đấy là đúng, làm sao bà nhớ được. Thế thì câu chuyện nó đang dừng ở đấy, thế nhưng anh nghĩ rằng bọn em đã từng đưa lên mạng miếc ba lăng nhăng và nó biết chắc chắn là mình rồi, thế thì nó sẽ làm 1 động tác nữa, nó vào, nó có lý do gì đấy để nó vào nó lột em ra nó hỏi đưa cho nó xem sổ phụ việc thanh toán, tiền vào tiền ra như thế nào thì nó sẽ lòi câu chuyện này ra đúng không? Thế thì anh muốn em nói rằng tiền này là tiền bác Vân đi gửi tiết kiệm chứ không nói là dùng để đi mua cổ phiếu. Nó sẽ hỏi “tại sao bác Vân?” thì em nói rằng bác Vân là mẹ vợ anh chủ tịch, cho nên em tin. Đưa bác Vân đi gửi thì lãi suất sẽ cao hơn, tụi em biết thừa là đi công ty thì lãi suất bao giờ cũng thấp hơn lãi suất cá nhân, cá nhân thì được cao hơn, đúng không. Thì đó là 2 lý do mà tại sao em đưa cho bác Vân đi gửi. Thì nó sẽ hỏi thêm một lý do nữa là “Tại sao số tiền và tôi thấy bà Vân bà chuyển tiền đi mua ngân hàng Bảo Việt chứ đâu đi gửi tiết kiệm đâu?”. Để trả lời câu hỏi đấy thì thứ nhất anh đã bảo chị Nam đưa bác Vân có 1 cuốn sổ tiết kiệm, anh sẽ gửi cho em, bả để cái sổ tiết kiệm đây này, cái thứ 2, tại sao số tiền nó giống nhau? Thì lý do em bảo là lúc đó bọn em cũng, mặc dù là mẹ vợ chủ tịch nhưng mà đưa tiền em cần lý do, thì bác có nói rằng bác có tiền của bác đang đi mua ngân hàng Bảo Việt, thế nên mày đưa đúng số tiền 82.5 tỷ này đi xong rồi bác sẽ đưa hồ sơ này vào để mày làm lý do như là kiểu tài sản, mày thế chấp tạm vào đấy.

(Hết phần ghi âm số 3)

Phần tiếp theo chúng tôi sẽ tiếp tục công bố mối quan hệ thân cận của Hà Văn Thắm với các “đồng chí rất to” và thủ đoạn tiếp theo của Thắm và đồng bọn trong phi vụ thâu tóm Bảo Việt Bank cũng như kết quả “điều tra nội bộ” của Hà Văn Thắm về việc bị “xì thông tin” nội bộ và việc Thắm “tố” ông Đặng Thành Tâm và bà Đặng Thị Hoàng Yến cùng quản trị “Quan làm báo”.

Download các phần ghi âm tại đây:
  1. https://sites.google.com/site/suthatmagazin/home/Tham-Nguyet.mp3?attredirects=0&d=1
  2. https://sites.google.com/site/suthatmagazin/home/Tham-Nguyet-Nam-Thanh.mp3?attredirects=0&d=1
Những người khốn khổ của Bảo Việt Bank

 * Bài của tác giả gửi đến TTHN

Tổng thống Mỹ Obama cám ơn nữ y tá gốc Việt Nina Pham

Sau 13 ngày chống chọi với virus Ebola, nữ y tá người Mỹ gốc Việt Nina Pham đã chiến thắng căn bệnh chết người và xuất viện.

Tổng thống Mỹ Obama và Nina Pham tại Nhà Trắng (Ảnh: Getty)
Nina Pham, bệnh nhân nhiễm Ebola đầu tiên trên đất Mỹ, bước ra khỏi một cơ sở điều trị đặc biệt tại bang Maryland sau khi Giám đốc Viện Quốc gia Mỹ về Dị ứng và Bệnh truyền nhiễm, Anthony Fauci tuyên bố cô không còn mang loại virus chết người trong cơ thể. Nina Pham nhiễm Ebola trong  quá trình điều trị cho một bệnh nhân Ebola người Liberia, người sau đó đã tử vong.

Trong cuộc họp báo tại Viện Y tế Quốc gia Mỹ, Nina Pham bày tỏ:“Tôi cảm thấy may mắn khi được đứng đây ngày hôm nay...Tôi đang bình phục trong khi rất nhiều người đã không được may mắn như vậy. Quá trình lây nhiễm và điều trị Ebola là khoảng thời gian đầy căng thẳng và thách thức đối với tôi cũng như gia đình tôi”.

Cùng ngày, Nina Phạm đã được Tổng thống Barack Obama tiếp tại Nhà Trắng. Thư ký báo chí Nhà Trắng Josh Earnest cho biết Tổng thống Obama muốn gặp nữ y tá 26 tuổi trước hết là để cảm ơn sự tham gia cũng như đóng góp của cô trong cuộc chiến chống Ebola. Ông Earnest cũng khẳng định cơ hội điều trị thành công Ebola tại Mỹ là rất cao, đặc biệt là đối với những ca được phát hiện sớm.

Trong khi đó, tình hình sức khỏe của Amber Vinson, nữ y tá thứ hai nhiễm Ebola trong lúc điều trị cho bệnh nhân Liberia trên, cũng đang tiến triển tích cực. Bệnh viện trường Đại học Emory tại bang Georgia, nơi điều trị cho Vinson cho biết các xét nghiệm đã không phát hiện virus Ebola trong máu của bệnh nhân này.

Trong một tin liên quan, tình trạng của bác sỹ Craig Spencer, ca nhiễm Ebola mới nhất được chẩn đoán tại Mỹ, đã bắt đầu ổn định. Bác sỹ Spencer nhiễm bệnh sau khi tham gia chữa trị cho các bệnh nhân tại tây Phi và hiện đang được điều trị tại một bệnh viện tại New York./.

Nhật Quỳnh

(VOV-Washington)

Nguyễn Thanh Giang - Buồn và lo vì có vị Bộ trưởng Quốc phòng quá dớ dẩn

Quá dớ dẩn?
Quá dớ dẩn?
Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quanh Thanh vừa dẫn đầu một đoàn 13 tướng lĩnh sang phụng bái Bắc Triều từ ngày 16 đến ngày 18 tháng 10 năm 2014. Đoàn gồm các ông: Trung tướng Bế Xuân Trường – Phó tổng Tham mưu trưởng;Trung tướng Lương Cường – Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị; Trung tướng Dương Đức Hòa – Tư lệnh Quân khu 2; Trung tướng Phương Minh Hòa – Tư lệnh Quân chủng Phòng không-Không quân; Trung tướng Võ Trọng Việt – Tư lệnh Bộ đội Biên phòng; Trung tướng Phạm Hồng Hương – Tư lệnh Quân khu 3; Chuẩn đô đốc Phạm Hoài Nam – Phó tư lệnh – Tham mưu trưởng Quân chủng Hải quân; Thiếu tướng Phan Văn Tường – Phó tư lệnh Quân khu 1; Trung tướng Vũ Văn Hiển –Chánh Văn phòng Bộ Quốc phòng;Thiếu tướng Vũ Anh Văn – Tư lệnh Binh chủng Thông tin liên lạc; Thiếu tướng Vũ Chiến Thắng – Cục trưởng Cục Đối ngoại – Bộ Quốc phòng; Thiếu tướng Ngô Quang Liên – Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng.

Thực tế không biết họ đã bàn thảo với nhau những gì nhưng qua lời khai báo của Phùng Quang Thanh trong bài trả lời phỏng vấn các nhà báo bên lề cuộc họp Quốc hội hôm 20 tháng 10 năm 2014 thì không người Việt Nam nào không khỏi buồn lo, căm tức.

Nhà báo Vũ Đông Hà nhận xét:

“Phùng Quang Thanh đã chính thức hùa theo Bắc Kinh để xem những vùng thuộc chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông không còn là của Việt Nam nữa mà là khu vực chung của các quốc gia cùng khai thác. Ông ta “mượn” Đài Loan, Philippines, Malaysia để biện hộ cho những hành vi xâm lược của Bắc Kinh trên biển Đông. Phùng Quang Thanh đã trở thành người phát ngôn Việt Nam tích cực nhất cho chủ trương tằm ăn dâu của Bắc Kinh: “biến vùng thuộc chủ quyền của Việt Nam thành vùng tranh chấp, biến vùng tranh chấp thành vùng khai thác của Trung Quốc, và sau cùng biến vùng khai thác chính thức thuộc chủ quyền không thể chối cãi của Trung Quốc””.

Mở đầu buổi phỏng vấn, Phùng Quang Thanh tí tởn khoe: “Chúng tôi sang thăm và làm việc thì bạn đón tiếp rất nhiệt tình, trọng thị, chu đáo và rất hữu nghị”.

Cái hoạt cảnh “nhử kẹo” này Thanh chẳng cần khoe thì tướng Nguyễn Trọng Vình, đại sứ lâu năm ở Trung Quốc cũng đã phác họa tử trước: “Chắc hẳn đoàn Bộ trưởng được đón tiếp trọng thị, khoản đãi hậu tình, có quà cáp đáng giá và được nghe những lời đường mật giả dối”.

Trả lời câu hỏi: “Thưa ông, trong các cuộc làm việc, hai bên có bàn về việc phía Trung Quốc đốc thúc nhiều hoạt động xây dựng trên khu vực quần đảo Trường Sa của Việt Nam cũng như chuyện giàn khoan đã xảy ra ít tháng trước không?

Thanh nói:
“Chúng tôi có trao đổi là bây giờ phải giữ nguyên hiện trạng trên biển Đông và phải thực hiện cho đầy đủ DOC. Tinh thần, quan điểm chung là không mở rộng tranh chấp, không cắm mới vào những nơi mà các bên chưa cắm”.

Chết rồi! Ai đã cử Thanh sang Trung Quốc để lạy lục, cầu xin bọn chúng “giữ nguyên hiện trạng” chiếm biển, chiếm đảo của mình?

Chẳng nhẽ Thanh đành cúi đầu dâng bái trước cái hiện trạng biển đảo của ta đã bị xâm lăng, chiếm đoạt rất đau lòng ư?

Chẳng nhẽ Thanh không biết rằng chúng đã chiếm Hoàng Sa và đang tiếp tục lấn chiếm Trường Sa của ta ư?

Từ cuối năm ngoái, Quân đội Trung Quốc đã tiến hành các hoạt động xây dựng và cải tạo đất trên nhiều rạn san hô và đảo nhỏ trong quần đảo Trường Sa. Hình ảnh mà vệ tinh Mỹ thu được gần đây cho thấy các hoạt động của Trung Quốc đã làm tăng diện tích Đá Chữ Thập hơn 11 lần, từ 0,08 km vuông thành 0,96 km vuông. Đá Chữ Thập của ta bị Trung Quốc chiếm đóng phi pháp từ năm 1988 giờ đã trở thành đảo lớn thứ 5 ở Biển Đông sau đảo Phú Lâm, đảo Đông Sa, đảo Linh Côn và đảo Tri Tôn. Trên Đá Chữ Thập Trung Quốc đã xây dựng bãi đậu trực thăng, bến cảng, một tòa nhà hai tầng và một nhà kính 500 mét vuông. Hai trăm binh sĩ Trung Quốc đang đồn trú tại đó. Sau sân bay trên đảo Phú Lâm, Trung Quốc sẽ xây sân bay Đá Chữ Thập.

Đá Chữ Thập được coi có vị trí chiến lược quan trọng ở Biển Đông, cách đảo Trường Sa Lớn của Việt Nam khoảng 110 km.

Nhẽ ra khi đàm phán Thanh phải nói: tạm thời giữ nguyên hiện trạng, không mở rộng tranh chấp, không làm phức tạp thêm tình hình, Thế cũng đã là nhún lắm rồi. Nhún tạm thời nhưng nhất định sẽ chờ thời cơ đòi lại chủ quyền toàn vẹn.

Trả lời câu hỏi: “Vậy Trung Quốc có đưa ra cam kết hay lời hứa nào về việc giữ nguyên hiện trạng không, thưa ông?” Thanh cho biết:

“Hứa thì bạn không hứa nhưng nói chung hai bên đều thống nhất phải thực hiện DOC – nghĩa là không mở rộng, làm phức tạp thêm tranh chấp. Còn hiện nay trên biển, nói thật là các bên đều có xây dựng. Đài Loan cũng xây dựng, Philippines cũng tiến hành xây dựng đường băng, Malaysia có xây dựng và Việt Nam cũng có hoạt động xây dựng. Đều là tôn tạo, nâng cấp, mở rộng và tạo điều kiện thuận lợi cho nhân dân, cho các lực lượng đóng quân trên đảo để đảm bảo an toàn trong mùa mưa bão, đảm bảo điều kiện sinh hoạt trên đảo”.

Sao lại lập lờ đánh lận con đen như vậy được? Sao lại hùm bà làng địch ta như vậy được! Tất cả như nhau ư? Tất cả đều được quyền tôn tạo để “tạo điều kiện thuận lợi cho nhân dân, cho các lực lượng đóng quân trên đảo” ư? Nhân dân nào? Nhân dân hay thực dân? Lực lượng đóng quân nào? Đóng quân để giữ chủ quyền hay để xâm lăng?

Thượng tướng Nguyễn Văn Rinh, đại biểu Quốc hội tỏ ra tỉnh táo khi ông nói:

“Theo tôi, việc Trung Quốc cơi nới các đảo, xây dựng các công trình ở Trường Sa vừa rồi không phải vì mục đích kinh tế, cũng không phải vì mục đích nhân đạo, mà họ phục vụ mục đích và ý đồ độc chiếm biển Đông”.

Khi phóng viên bầy tỏ mối quan ngại sâu sắc qua câu hỏi: “Nhiều chuyên gia nêu ý lo ngại hướng xây dựng của Trung Quốc là để hình hành một căn cứ quân sự tấn công. Điều đó đe dọa mối an ninh hàng hải trong khu vực. Cảnh báo đó có đáng suy nghĩ, lo ngại?” thì Thanh lại cố tình bình thường hóa vấn đề: “Đó là các nhà nghiên cứu dự báo. Đương nhiên bên nào mà tiến hành xây dựng thì đó cũng là một căn cứ quân sự cả”.

Đó là dự báo của các nhà nghiên cứu, còn Thanh thì sao? Có đáng suy nghĩ, lo ngại? hay Thanh cho rằng địch xây căn cứ quân sự trên lảnh thổ mình là chuyện đương nhiên?

Nhảm nhí đến thế là cùng! Mù mờ đến thế là cùng!

Các hãng tin Trung Quốc thì tiết lộ:

“Ngày 17/10, tại Bắc Kinh, Ủy viên Quốc vụ, Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Thường Vạn Toàn đã cho biết: Hai bên đã đạt được ba nhân thức chung nguyên tắc về tiếp tục phát triển quan hệ giữa hai quân đội. Một là, thể theo phương châm 16 chữ “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần 4 tốt “Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”, từng bước khôi phục và thúc đẩy quan hệ giữa hai quân đội phát triển lành mạnh. Hai là, tăng cường đoàn kết giữa hai quân đội, cung cấp sự bảo đảm vững chắc cho củng cố vị thế cầm quyền của Đảng Cộng sản ở hai nước, bảo vệ sự nghiệp xây dựng Chủ nghĩa xã hội. Ba là, tuân thủ các nhận thức chung quan trọng đạt được giữa Lãnh đạo hai Đảng và hai nước Trung-Việt, phát huy vai trò tích cực vì xử lý thoả đáng vấn đề trên biển, giữ gìn cục diện hoà bình và ổn định”.

Thì ra, họ đến vời nhau chủ yếu là để: “tăng cường đoàn kết giữa hai quân đội, cung cấp sự bảo đảm vững chắc cho củng cố vị thế cầm quyền của Đảng Cộng sản ở hai nước”,

Đến nước này thì không thể còn nén chịu mà phải chửi thẳng vào mặt họ: “Chúng mày là lũ gian tặc, là tội đồ dân tộc, nếu chưa treo cổ ngay chúng mày lên được thì nhân dân cũng sẽ đời đời nguyền rủa chúng mày”.

Nếu Thường Vạn Toàn nói sai sự thật thỉ Phùng Quang Thanh phải nghiêm túc cải chính ngay để không bị dư luận khẳng định là thằng phản bội tổ quốc.

Cách đây mấy năm Nguyễn Phú Trọng đã chính thức ngỏ lời mời công an Trung Quốc sang đàn áp nhân dân ta, khi cần (Tìm đọc “Mấy nghi vấn đối với tuyên bố chung Việt Nam- Trung Quốc do ông Nguyễn Phú Trọng ký kết” trong thư viện online “www.nguyenthanhgiang.com”). Có phải nay anh ta, với cương vị Bí thư Quân ủy Trung ương, lại cử Phó Bí thư Quân ủy TW Phùng Quang Thanh mời Trung Quốc chuẩn bị sang chiến đấu với nhân dân Việt Nam để bảo vệ Đảng Cộng Sản Việt Nam!
Rõ ràng họ đang dụ voi về giầy mả tổ, chuẩn bị dâng giang sơn gấm vóc ta cho Tầu. Họ sẵn sàng lấy máu xương nhân dân ta chêm vững ngai vàng thống trị của họ (mà họ nhân danh Đảng).

Báo Quân đội Nhân dân thì đưa tin:

“Chuyến thăm này (của Phùng Quang Thanh) nhằm tăng cường quan hệ hữu nghị hợp tác toàn diện giữa quân đội hai bên và bàn các biện pháp thúc đẩy quan hệ quốc phòng song phương để duy trì môi trường hòa bình, ổn định, hợp tác hữu nghị giữa nhân dân và Quân đội hai nước”.

Sao Phùng Quang Thanh lại ngồi với Thường Vạn Toàn để bàn các biện pháp thúc đẩy quan hệ quốc phòng song phương? Có phải Quân đội Trung Quốc sẽ sung sướng được “quốc phòng” Việt Nam và quân đội Việt Nam sẽ phải đổ máu ra mà quốc phòng cho Trung Quốc?

Cầu hòa, cầu thân thì phải cử lãnh đạo Nhà nước, Chính phủ, Ngoại giao … đi đàm phán chứ sao lại cử quân đội đi tăng cường quan hệ hữu nghị hợp tác toàn diện giữa quân đội hai bên. Ôm chặt lấy nhau thì còn tay nào cầm súng khi cần thiết.

Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh dạy rằng: “Sinh ra bộ Quốc phòng là để bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải quốc gia. Lẽ ra ông Bộ trưởng phải phân biệt rõ bạn, thù, ra sức tăng cường lực lượng quốc phòng về mọi mặt, luôn sẵn sàng chuẩn bị đối phó với tình hình xấu nhất theo tinh thần “lấy ít địch nhiều, lấy nhỏ thắng lớn” như dân tộc ta đã thực hiện”.

Không biết do phản bội tổ quốc hay vì quá non kém, ngu xuẩn mà Nguyễn Phú Trọng lại xuất tướng trong trường hợp này.
Nói về thao lược thì một người đàn bà Việt Nam làm thơ cũng biết khi bí phải ghểnh sỹ, còn tốt đầu phải để dành mà dú dí vô cung.

(Thơ Hồ Xuân Hương: “Thiếp thấy bí, thiếp liền ghểnh sỹ/ Chàng lừa thiếp đang khi thất ý/ Đem tốt đầu dú dí vô cung”).
Đằng nay, họ thấp cơ thua trí đàn bà thế này thì đúng như tướng Nguyễn Trọng Vĩnh lo ngại: “Có một ông Bộ trưởng Quốc phòng như thế thì việc mất biển, đảo và mất nước là khó tránh khỏi”.

Từ nay đến Đại hội ĐCSVN thứ XII còn những hơn một năm nữa. Trong khoảng thời gian này không biết cái cặp đôi Nguyễn Phú Trọng – Phùng Quang Thanh sẽ còn gây biết bao nguy hại cho đất nước.

Chúng tôi khẩn thiết kiến nghị: “Truất phế ngay Nguyễn Phú Trọng và Phùng Quang Thanh” .

Hà Nội 24 tháng 10 năm 2014 

© Nguyễn Thanh Giang

© Đàn Chim Việt

Phóng sự: “Việt Nam nhìn từ bên trong”

Nhà văn Triệu Xuân: Cách nay bốn năm, khi làm tư liệu để chuẩn bị tái bản một số tiểu thuyết danh tiếng của Gabriel Garcia Marquez, Nobel Văn học 1982, tôi đọc được thông tin sau: "Nhà văn Gabriel Garcia Marquez cùng với vợ và hai người con trai đã đến thăm Việt Nam vào giữa tháng 7/1979. Trong gần một tháng ở Việt Nam, ông đã đi thăm nhiều nơi, gặp gỡ nhiều giới chức và người dân ở các địa phương tại Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh và Vũng Tàu. Tại Hà Nội ông tiếp xúc với Hội Nhà văn Việt Nam, làm việc với Bộ ngoại giao và được Thủ tướng Phạm Văn Đồng tiếp và nói chuyện thân tình. Sau chuyến đi ấy, trở về Mexico, nơi ông định cư từ đầu những năm 60 thế kỷ trước, Marquez đã viết thiên phóng sự dài "Việt Nam nhìn từ bên trong" (Vietnam por dentro) đăng trên báo Proceso. Bài phóng sự đó của Marquez viết về tình hình Việt Nam thời kỳ sau giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Đó là thời gian mà Việt Nam gặp nhiều khó khăn về kinh tế, xã hội, chuyện về người ra đi bằng thuyền đang là vấn đề nổi cộm trên truyền thông quốc tế lúc đó. Nhưng Marquez, vốn là một nhà báo bậc thầy giàu kinh nghiệm, nên ông có cách tiếp cận và xử lý thông tin một cách khách quan và cân bằng đối với đề tài nhạy cảm ấy. Sau khi thăm miền Nam, trở về Hà Nội, ông đã có buổi gặp gỡ với đại diện Hội Nhà văn Việt Nam và báo Văn nghệ tại Nhà khách Chính phủ ở số 2, phố Lê Thạch. Nhà văn Đào Vũ, Tổng Biên tập báo Văn nghệ và nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Tú có mặt trong buổi nói chuyện ấy. Tôi đến đó với tư cách phóng viên của Ban biên tập tin Đối ngoại thuộc TTXVN để đưa tin về hoạt động của ông ở Việt Nam.

Vào thời điểm đó, Marquez đã là nhà văn có tên tuổi với những tác phẩm được thế giới biết đến như "Mùa lá rụng" (La hojarasca-1955), "Ngài đại tá chờ thư" (El coronel no tiene quien le escriba-1957), "Giờ xấu" (La mala hora-1961), "Trăm năm cô đơn" (Cien años de soledad-1967), "Mùa Thu của trưởng lão" (El otoño del partriarca-1975). Tuy vậy ở Việt Nam lúc bấy giờ, hình như ngay cả các nhà văn cũng chưa ai đọc và hiểu được tầm vóc của người sẽ nhận giải Nobel văn chương ba năm sau đó (1982)". Đoạn trích trên đây là của nhà báo Phạm Đình Lợi, nguyên phóng viên đối ngoại của TTX Việt Nam.

Chuyến thăm Việt Nam năm 1979 của một nhà văn lớn, thế mà không lưu lại dấu vết nào trên các phương tiện truyền thông đại chúng của Việt Nam? Thậm chí, một nhà báo của TTXVN, thạo tiếng Spanish, được dự buổi làm việc tại Hội Nhà văn, cũng không có máy ảnh để ghi lại vài tấm ảnh lưu niệm. Thật tiếc! Đúng là chuyện buồn không thể tin được... như tên một truyện ngắn của G. Márquez!

Tôi đã đăng trên website chuyên về Văn Chương Nghệ thuật www.trieuxuan.info bài: Đi tìm dấu vết chuyến thăm Việt Nam tháng 7-1979 của G. Marquez; đồng thời, tôi gửi email cho bạn bè đang sống, làm việc ở các nước như Hoa Kỳ, Pháp, Anh, Tâybannha, Hàlan, Bỉ, Đức, Italia… ra sức tìm bài Vietnam por dentro: "Việt Nam nhìn từ bên trong", phóng sự của G. Marquez viết sau khi đi Việt Nam về. Nhưng… vô vọng! Tôi chỉ tìm được đoạn giới thiệu trên báo bằng tiếng Spanish: Vietnam por dentro. La Redacción. 1979-12-22 01:00:00· COMENTARIOS DESACTIVADOS. Edicion Mexico.

Mãi đến khi tôi thực hiện chuyến du khảo Anh Quốc và Scotland tháng 6-2014, tôi mới được Trần Lê Quỳnh ở BBC London cung cấp cho bài báo nói trên in trên tờ Rolling Stone  của Anh ngày 29-05-1980 dưới tựa đề: The Vietnam Wars. Bản tiếng Anh dịch từ tiếng Spanish của Gregory Rabassa. Về nước, tôi đã cho dịch ngay bài báo này. Dù chỉ là một phóng sự viết sau một tháng ở Việt Nam, G.Marquéz đã chứng tỏ ông là một nhà văn lớn, tầm cỡ thế giới khi nhận ra bản chất của tình hình Việt Nam sau chiến tranh, đặc biệt là sau cuộc chiến tranh xâm lược của Trung Quốc tháng 2-1979. Đây là toàn văn phóng sự: Việt Nam nhìn từ bên trong của G.Márquez. Bản dịch của Phạm Mạnh Hào.

Chân thành cám ơn nhà báo, nhạc sỹ Trần Lê Quỳnh đã giúp tôi tìm được thiên phóng sự Việt Nam nhìn từ bên trong của nhà tiểu thuyết lừng danh mà tôi rất yêu thích!

Nhà văn Triệu Xuân sưu tầm, giới thiệu

clip_image002

Việt Nam nhìn từ bên trong

García Márquez

Đấu tranh để giành lại đất nước bị tàn phá, Việt Nam lại phải đối mặt với một Trung Quốc thù địch và sự đe dọa từ kẻ thù ở bên trong.

Loại thuốc đắt nhất ở Việt Nam hồi tháng 8 năm ngoái là thuốc chống say sóng. Các hiệu thuốc bình thường bán hơn 1 USD cho vỉ 12 viên đã hết sạch loại thuốc này và chúng bắt đầu xuất hiện trên thị trường chợ đen với giá 5 USD một vỉ. Mặc dù thế, chúng vẫn không phải là thứ thiết yếu đắt nhất hay khó tìm được nhất để bỏ trốn khỏi Việt Nam trên một chiếc tàu bất hợp pháp. Tại thành phố Hồ Chí Minh – hay Sài Gòn trước đây – bất cứ ai muốn đi vào bất cứ lúc nào chỉ cần có đủ tiền để mua suất và sẵn sàng đối mặt với rủi ro lớn.

Phần dễ nhất trong kế hoạch là liên hệ với những người tổ chức. Trong nhiều ngõ hẻm của khu Chợ Lớn, nơi mà bất cứ thứ gì trên thế giới đều có thể mua bán được bằng tiền, thứ duy nhất miễn phí là thông tin về các thuyền bí mật. Tiền phải được thanh toán ngay, bằng vàng và tỷ lệ quy đổi dựa theo độ tuổi, thời gian và nơi đến. Trẻ em dưới 5 tuổi không phải trả gì cả. Đối với trẻ từ 6 đến 16 tuổi, để bắt đầu chuyến đi, giá là 3,5 ounce vàng. Đối với người từ 19 tuổi đến 99 tuổi, giá là 6 ounce vàng. Ngoài ra họ còn phải hối lộ 5 ounce vàng cho các quan chức cung cấp giấy thông hành giả di chuyển trong nước.

Tình hình ở thành phố Hồ Chí Minh lúc đó, cũng như trên toàn miền Nam sau thống nhất, là hỗn loạn. Số Hoa kiều, con số khoảng trên 1 triệu người, đều trong tâm trạng hoảng sợ bởi vì mối đe dọa về một cuộc chiến tranh với Trung Quốc. Những người thuộc chế độ cũ và giai cấp tư sản từng mất hết mọi đặc quyền vì thay đổi xã hội chẳng còn muốn gì hơn là trốn đi với bất cứ giá nào. Chỉ những ai có bản lĩnh chính trị vững vàng và số này là không nhiều trong một thành phố đã bị Mỹ chiếm đóng nhiều năm, là ở lại. Còn đa phần sẵn sàng trốn đi ngay cả khi không biết số phận của họ ra sao.

Dĩ nhiên thì một cuộc tháo chạy quy mô như vậy không thể diễn ra nếu không có một tổ chức lớn với những mối liên hệ từ bên ngoài. Và dĩ nhiên, không thiếu sự đồng lõa của nhiều quan chức. Cả hai điều này ở miền Nam là dễ dàng, nơi cánh tay quyền lực của nhân dân chưa thể ngăn chặn thành công những tàn dư từ chế độ cũ. Những người giỏi nhất thì đã bị giết hại trong Chiến dịch Phượng Hoàng và miền Bắc lúc đó chưa đủ điều kiện để bổ sung lượng nhân lực đang rất thiếu này.

Tuyến đường trong các cuộc di tản, càng xa càng tốt, ban đầu được 5 tổ chức chính tiến hành ở những cảng cá phía cực nam và Đồng bằng sông Cửu Long, nơi công an rất khó kiểm soát. Những tay môi giới liên hệ với khách đi trước đó đưa họ lên những bãi biển có tàu neo đâu. Ngoài giấy thông hành giả, nhiều người không mang theo hành lý gì ngoài quần áo đang mặc và ít thuốc chống say sóng. Nhưng phần lớn họ đều đi theo gia đình và tài sản của họ là những thỏi vàng, viên đá quý.

Chuyến đi tới các cảng cá bí mật đều xa và nguy hiểm, đặc biệt cho trẻ em, và chẳng có gì là đảm bảo thành công nếu như họ bị quân đội bắt giữ hoặc tệ hơn cả là những tên cướp đường.

Nhìn chung, tàu di tản đều là những thuyền đánh cá (bằng gỗ) chỉ dài khoảng 24m. Sức chứa tối đa của chúng là 100 người nhưng các thuyền đều có trên 300 người, giống như con cá sardine bị lèn trong hộp. Phần lớn là trẻ em em dưới 12 tuổi. Nhiều người may mắn tránh được lực lượng tuần tra, thời tiết xấu và thậm chí là bão, nhưng không một ai có thể thoát khỏi các vụ tấn công của cướp biển ở biển Đông.

Đó là một thực tế tàn khốc và cấp bách, và nó không chỉ nhận được sự quan tâm của các tổ chức nhân quyền mà còn cả thế giới. Nhưng những vấn đề chính trị do Mỹ tạo ra càng làm vấn đề thêm rối rắm và việc tìm giải pháp cho thuyền nhân Việt Nam lúc đó là không thể.

Làn sóng di tản bắt đầu vào tháng 4 năm 1975 khi Mỹ kết thúc sự hiện diện tại Việt Nam và bỏ mặc đồng minh không còn được che chở - bất chấp lời hứa sẽ đưa đi gần 250.000 người. Quân đội và lực lượng cảnh sát chế độ cũ, những điệp viên và đao phủ, cũng như những kẻ giết người trong chiến dịch Phượng Hoàng, đã chạy khỏi đất nước.

Tuy nhiên, vấn đề nghiêm trọng nhất mà Việt Nam đối mặt sau giải phỏng không phải những tội phạm chiến tranh mà là lực lượng tư sản của miền Nam. Phần lớn lực lượng này là Hoa kiều. Trong số 1,5 triệu người Hoa sinh sống ở Việt Nam trong chiến tranh, hơn 1 triệu người tập trung ở Chợ Lớn. Chợ Lớn có nghĩa là chợ to và vì thế, cái tên này không có gì là ngẫu nhiên cả. Đó là một vùng riêng của chủ nghĩa tư bản giàu có giữa một trong những đất nước nghèo khổ nhất thế giới, với mọi hoạt động tiêu pha chỉ diễn ra về đêm và ở mọi trò giải trí. Tại đây có những sòng bài, ổ thuốc phiện, các nhà thổ - sau giải phóng thì tất cả đều bị cấm.

Nhiều thương nhân giàu có cố thoát đi cùng với số tài sản của họ trong những ngày đầu giải phóng hỗn loạn nhưng đa phần vẫn ở lại Chợ Lớn, làm giàu bằng cách buôn bán những hàng thiết yếu. Tại khu vực này gần như độc quyền về vàng, kim cương và ngoại tệ, và hầu hết những mặt hàng nhập khẩu mà người Mỹ để lại đã biến mất khỏi Chợ Lớn. Từ đây, họ tỏa đi khắp nơi thu mua toàn bộ lúa thu hoạch. Lương thực về sau xuất hiện trên chợ đen, giá cao như kim cương. Trong khi những người Việt Nam còn lại trải qua tình trạng thiếu lương thực, ở khu vực của người Hoa, mọi người có thể kiếm bất cứ thứ gì cho cuộc sống dễ chịu và biến Sài Gòn giống như một thiên đường nhân tạo trong thời kỳ chiến tranh.

Đến tháng 3 năm 1978, gần như mọi trao đổi vàng và ngoại tệ ở Việt Nam đều nằm ở quận Babylonic -tức vùng Chợ Lớn, và chính phủ cuối cùng quyết định chấm dứt sự vô lý này. Đầu năm 1978, quân đội và công an đã phá hủy một số lượng lớn mạng lưới đầu cơ tích trữ và nhà nước nắm giữ buôn bán lương thực. Không quyết định khởi tố nào được đưa ra nhằm chống lại những kẻ đầu cơ, thay vào đó chính quyền trả tiền cho số hàng của họ.

Mặc dù thế, nhiều người vẫn muốn trốn đi và việc người Hoa bị xem là tư sản, là Trung Quốc, càng dễ tạo điều kiện thuận lợi cho những kẻ thù của Việt Nam xuyên tạc hiểm độc, nguyên nhân là vì vấn đề giai cấp và không cùng giống nòi. Cho đến thời điểm này, con số trung bình các chuyến vượt biên bất hợp pháp là 5000 người mỗi tháng, trong đó có nhiều người Việt Nam và người gốc Trung Quốc. Sau khi cải tạo công thương nghiệp tư doanh, quốc hữu hóa, số người di tản bắt đầu tăng. Cùng thời, số người Hoa trốn đi cũng tăng. Đến cuối năm 1978, 20.000 người đã di tản. Cuối cùng, chiến tranh với Trung Quốc vào tháng 2 năm 1979 nổ ra, sự thôi thúc ra đi đã trở thành cơn hoảng sợ.

Trong mớ hỗn độn đó, số cuộc ra đi trái phép bằng thuyền từ Việt Nam đã đạt tới con số 13.400 người vào tháng 3, 26.600 trong tháng 4, 51.100 người trong tháng 5 và 54.900 người trong tháng 6. Đến tháng 7-1979 thì thuốc chống say sóng hết sạch. Vào thời điểm đó, 164.550 người đã đến những nước láng giềng, chủ yếu Thái Lan, Hong Kong và Indonesia. Có bao nhiêu người chết trên biển không ai biết rõ, một phần vì cũng chẳng ai biết được đã có bao nhiêu người rời Việt Nam.

Trong khoảng thời gian này, chiến dịch truyền thông chống lại Việt Nam đã đạt tới tầm cỡ một scandal thế giới, dựa trên giả thuyết rằng chính phủ đã trục xuất kẻ thù của họ và buộc họ lên những chiếc thuyền đánh cá nguy hiểm. Thực ra, Việt Nam đã đạt được một thỏa thuận với Cao ủy Liên hiệp quốc về những cuộc ra đi có sắp xếp. Một trong những điều kiện của Liên hiệp quốc là yêu cầu visa cư trú ở nước nhập cảnh và đây là một giải pháp quan liêu trong tình thế cấp bách vào lúc đó. Bởi vậy, khi những yêu cầu này là vô vọng, cách tốt nhất để ra đi là ra đi bất hợp pháp.

Tôi đã qua Hong Kong vào cuối tháng 6. Tình hình Biển Đông lúc này đang sôi sục. Chính phủ Malaysia thông báo ý định của họ là sử dụng vũ lực ngăn cản tàu thuyền xâm phạm lãnh hải của nước này. Vùng biển của Singapore cũng được tuần tra gắt gao. Một khách du lịch trên chiếc phà tới Macao chỉ để ngắm nhìn đường phố cho nguôi nỗi nhớ Bồ Đào Nha có đi ngang qua những con đường ở chỗ nước đọng của vịnh và đã nhìn thấy nhiều con tàu đầy người hấp hối mà hải quân Anh lai dắt về Hong Kong. Chính quyền Thái Lan thì tuyên bố nước này tràn ngập làn sóng người di tản từ khắp nơi vượt qua biên giới. Bangkok trở thành trung tâm tin tức của thế giới và hành lang của các khách sạn chật cứng phóng viên cùng máy ảnh và thiết bị truyền hình.

Theo thống kê của Liên hiệp quốc, có 140.297 người di tản ở đó: 116.422 từ Lào, 12.595 từ Campuchia và chỉ có 11.277 từ Việt Nam. Tuy nhiên, báo chí Thái Lan đã đưa tin không chính xác khi cho rằng số người di tản này đều từ Việt Nam và rằng, chính phủ Việt Nam nhận khoản phí chính thức vào khoảng 4.000 USD để người di tản được phép ra đi. Sau tháng 2-1979, khi làn sóng di tản lên đến đỉnh điểm, báo giới đưa tin Hoa kiều bị ngược đãi tồi tệ nhằm trả đũa cho sự xâm lược của Trung Quốc. Những bức ảnh kinh hoàng được công bố; những người bị đắm tàu trôi dạt vào bờ giống như những người di tản từ một trại tập trung. Chúng đều thật: sau nhiều tuần trôi dạt, đói khát, bị cướp biển cướp bóc, những triệu phú của Chợ Lớn đã trở nên nghèo đói như bất cứ người Trung Quốc nào.

Tôi đến Việt Nam chỉ với mục đích là mắt thấy tai nghe, ngay cả vậy thì bản thân tôi cũng thấy rằng, sự thật nằm giữa những thông tin trái ngược nhau. Tuy nhiên thì câu chuyện của người di tản, gần gũi đến thế và thương tâm đến thế, đã trở thành mối quan tâm thứ hai bởi mối quan tâm hàng đầu của tôi là thực tế đáng sợ của đất nước này.

Điều làm tôi ấn tượng nhất ngay từ đầu là sự tàn phá vẫn còn hiện hữu dù cuộc chiến tranh chống Mỹ đã kết thúc cách đó 4 năm. Người Việt Nam không có cả thời gian để quét nhà của họ. Những sân bay dân dụng ngập đầy xác máy bay ném bom và trực thăng. Tất cả những cỗ máy chết người đó đều bị bỏ lại trong cuộc tháo chạy cuối cùng. Từ những con đường cao tốc vắng lặng, người ta có thể nhìn thấy tro tàn của các thị trấn bị bom napalm tàn phá và vùng đất không một bóng người trước đây từng là một cánh rừng, giờ đã trở nên cằn cỗi vì chất độc hóa học. Những con kênh tưới tiêu đan xen tạo nên hình ảnh của một chiếc bàn cờ nhìn từ trên cao giờ không còn tác dụng nữa. Những con sông hiền hòa, bao la mà từ tháng 7 đã đón nhiều cơn mưa lớn giờ chỉ có thể băng qua bằng cầu phà hay những thân cây lớn ghép lại khi toàn bộ các cây cầu lịch sử từ thời Pháp bị phá hủy. Có lẽ, cầu Long Biên là chứng tích duy nhất còn sót lại. Nó đã hứng chịu một số trận bom và được tu sửa lại ngay vì là con đường duy nhất tới Hà Nội từ cửa ngõ phía bắc. Cầu làm bằng thép nên có thể phục hồi và sửa chữa, mang lại cho người ta cảm giác đây là tháp Eiffel nằm bắc ngang qua dòng sông Hồng.

Một cách nào đó thì chiến tranh chưa chấm dứt. Hàng tấn mìn và bom không nổ vẫn còn nằm rải rác khắp đất nước. Không lời cảnh báo, một quả mìn sau bốn năm nằm lại sẽ để lại nhiều hậu quả thương tâm cho những người phụ nữ đang làm đồng khi nước ngập đến hông họ. Trong một trường học, một quả bom dưới lòng đất có thể mang đến cái chết cho nhiều trẻ em ở giờ ra chơi. Một con trâu chạy lung tung và động vào bãi bom, bãi mìn có thể tạo ra những vụ nổ thổi bay cả một ngôi làng. Chỉ tính trong một tỉnh đã có hàng nghìn người thiệt mạng theo cách này sau khi chiến tranh kết thúc.

Người Việt Nam ước tính Mỹ đã thả xuống 14,5 triệu tấn bom trên đất nước của họ, một con số cao gấp nhiều lần số bom thả xuống trong Chiến tranh thế giới thứ hai. Đó là đòn trừng phạt tàn bạo nhất mà một đất nước phải chịu đựng trong lịch sử loài người. Để ngăn chặn quân du kích Việt Nam trốn trong rừng sâu, máy bay Mỹ đã thả xuống hàng nghìn tấn chất độc da cam và bom cháy khiến 3,33 triệu ha đất cằn cỗi, có lẽ là mãi mãi, và phá hủy hoặc làm hỏng hàng nghìn ngôi làng. Mạng lưới đường sắt quốc gia bị phá hủy, hệ thống tưới tiêu và thoát nước vô hiệu, 1,5 triệu con bò và trâu bị giết, hàng trăm nghìn ha đất nông nghiệp bị tàn phá. Không ngôi trường và bệnh viện nào còn nguyên vẹn.

Không bao lâu sau khi chiến tranh kết thúc, Việt Nam còn phải nhận thêm hai tai họa khác: nạn hạn hán năm 1977 khiến mùa màng mất mùa, sau đó là lũ lụt và bão. Nói một cách văn chương thì Chúa đã hoàn tất cơn hủy diệt mà người Mỹ chưa hoàn thành. Hậu quả khiến đất nước kiệt quệ và 53 triệu người sống trong cảnh nghèo khổ.

Nhìn bề ngoài thì ai cũng có thể thấy được biến động lớn đó. Tuy vậy thì những thiệt hại về vật chất không lớn hay không thể khắc phục được lại là sự rối loạn về tinh thần. Có lẽ đây là khác biệt lớn nhất giữa các tỉnh thành phía bắc, theo chủ nghĩa xã hội hơn 20 năm và miền nam mới được giải phóng được một vài năm. Mặc dù thống nhất nhưng thực tế miền bắc và miền nam giống như hai quốc gia hoàn toàn khác nhau.

Hà Nội dường như chẳng thay đổi gì nhiều kể từ thời Pháp thuộc. Trong tháng 7 oi bức khi tôi còn ở đây, thủ đô của Việt Nam là một thành phố hòa bình và khiến tất cả có cảm giác thời gian luôn dừng ở con số bốn giờ chiều. Mặc dù độ ẩm và không khí ngột ngạt, người ta không cảm thấy họ ở một đất nước nhiệt đới. Ngồi bên những hồ nước thơ mộng, dưới những hàng cây cổ thụ, cuộc sống tại Hà Nội trôi qua lặng lẽ như cuộc sống ở một vùng nông thôn của Pháp. Từ sáng sớm, một nửa trong số gần 2 triệu người dân ra đường bằng xe đạp, vội vã theo một trật tự tự nhiên và không gian chỉ bị khuấy động bởi những chiếc ô tô khiến tất cả phải chú ý mang biển ngoại giao. Xe công vụ có rất ít và quan chức chính phủ, thậm chí một số bộ trưởng, cũng phải đi trên những chiếc xe đạp với một sự khiêm tốn và cảm giác về bình đẳng xã hội khó mà tưởng tượng được.

Sau 6 giờ chiều, thành phố sẽ chìm vào một không gian yên tĩnh. Các gia đình đi ngủ sau những ô cửa tối tăm, một số bởi vì họ đã chạy trốn khỏi đất nước vì lo sợ một cuộc chiến tranh với Trung Quốc và không có nhà, số khác bởi vì họ không thể chịu được cái nóng bên trong những ngôi nhà chật ních người. Truyền hình bắt đầu vào lúc 7 giờ: 4 giờ cho các chương trình chính thức, phim tài liệu yêu nước và phim truyện từ các nước xã hội chủ nghĩa. Tuy vậy thì chỉ có những trận đấu bóng đá mới thay đổi được tính thản nhiên của người Việt Nam và khuấy động đam mê ở họ.

Vào lúc 8 giờ, trong sự im lặng hoàn toàn, người ta có thể nghe thấy tiếng đàn tranh xa xôi đầy bồi hồi. Chỉ có những địa điểm còn mở cửa là các khách sạn cũ từ thời Pháp và một số cửa hàng ăn uống kê được bốn cái bàn nhỏ xíu, nơi chủ quán ngồi chồm chỗm chuẩn bị một ly café lạ với muối và vài quả trứng luộc.

Cách 1126km về phía nam, thành phố Hồ Chí Minh không ngủ cả đêm, giống như sấm rền liên tục. Đó là một thành phố lớn, năng động và nguy hiểm, với gần 4 triệu dân, những người lang thang trên phố nhiều giờ liền bởi vì họ chẳng có gì để làm. Trái với Hà Nội, đây là một cảng miền nam, nơi cuộc sống luôn trong tình trạng hốt hoảng vì người đi xe đạp vô ý trên phố, tiếng động cơ xe máy không thể chịu nổi và tiếng còi ô tô đang cố len lỏi trên con đường đầy người. Chính cảm giác này đã khiến nhà văn Graham Greene tự hỏi Chúa ở đâu trong thành phố quỷ quái này, còn tôi tự hỏi chính phủ có vai trò gì. Thị trường chợ đen bùng phát khắp mọi nơi. Thuốc lá Mỹ, sôcôla Anh và nước hoa Pháp được bày bán đầy trên những chiếc bàn nhỏ khập khiễng ven đường.

Vào chiều tối, thanh niên Sài Gòn tập trung ở quảng trường, ăn mặc theo phong cách Mỹ, nghe nhạc rock và mơ về một thời quá khứ đã trôi qua mãi mãi. Không như các cô gái miền bắc giản dị, nhiều cô gái miền nam biết làm đẹp cho mình bằng phong cách châu Âu. Họ thích nước da sáng, ngay cả khi ăn vận theo phương Đông, và họ biết tán tỉnh là như thế nào. Dưới thời Mỹ chiếm đóng, thành phố không còn giữ được bản sắc văn hóa của mình, trở thành một thiên đường nhân tạo được bao bọc bởi quân đội và sự trợ giúp của Mỹ, của hàng tấn đồ tiếp tế. Người dân cuối cùng tin rằng đây là cuộc sống. Vì thế, chiến tranh kết thúc khiến họ trở nên lạc lõng và xa rời thực tế, để rồi 4 năm sau khi người Mỹ cuối cùng rút đi, họ không thể gượng dậy được.

Cái giá cho sự cuồng nhiệt này là hết sức kinh ngạc: 360.000 người tàn tật, 1 triệu quả phụ, 500.000 gái điếm, 500.000 con nghiện ma túy, 1 triệu người mắc bệnh lao và hơn 1 triệu lính thuộc chế độ cũ, tất cả đều không thể phục hồi trong xã hội mới. Khoảng 10% dân số thành phố Hồ Chí Minh bị mắc bệnh hoa liễu nặng khi chiến tranh kết thúc và có 4 triệu người mù chữ khắp miền nam.

Vì thế, không có gì lạ nếu tìm thấy trên những con phố nhiều trẻ em lang thang phạm tội. Chúng tự gọi chúng là Hạt bụi cuộc đời  (Bụi đời), và xăm những biểu tượng khó hiểu trên cánh tay, ngực và bàn tay: MAMA IS SUFFERING A LOT FOR ME, PAPA COME HOME, THE ONES WHO LOVE ME CAN'T FIND ME (Mẹ đang chịu nhiều khổ đau vì con, bố về nhà, những người yêu con không thể tìm thấy con).

Và cũng không lạ nếu thấy giữa một nhóm người phương Đông xuất hiện những trẻ em với mái tóc nâu vàng, mắt xanh, mũi lõ, da đen, những đứa trẻ sinh ra từ chiến tranh.

Những nỗ lực hàn gắn vết thương chiến tranh của Việt Nam bắt đầu ngay sau ngày giải phóng. Ngay khi đất nước thống nhất, việc cải cách hành chính, chính trị và xã hội miền nam bắt đầu được tiến hành. Hệ thống nông nghiệp và giao thông được xây dựng lại nhanh nhất có thể, và nỗ lực cao nhất nhằm đưa miền nam ổn định trật tự.

Một hệ thống trường cấp tốc được thành lập. Y tế xã hội hóa phòng bệnh được tổ chức và quá trình giáo dục gái mại dâm hoàn lương (phục hồi nhân phẩm), trẻ mồ côi và người nghiện bắt đầu diễn ra. Những tội phạm chiến tranh được thử thách và nhiều người đã bị tử hình. Số khác được đưa vào trại cải tạo hoặc ngồi tù. Không có cuộc tắm máu nào cả như phía Mỹ dự đoán. Trái lại, Việt Nam đã nỗ lực giúp quân nhân chế độ cũ và giới tư sản không kinh doanh hòa nhập với xã hội mới. Nhiều việc làm mới được tạo ra để giải quyết công việc cho hơn 3 triệu người thất nghiệp.

Mặc dù thế, nhiều khó khăn lớn và cấp bách vẫn tồn tại với người Việt Nam, bất chấp mọi nỗ lực, sự kiên nhẫn và hy sinh của họ. Sự thật là đất nước thiếu nguồn lực để có thể giải quyết một thảm họa lớn và nhiều vấn đề như vậy. Chiến dịch Phượng Hoàng đã lấy đi của miền nam nhiều nhân tài và thay thế bằng một bộ máy tham nhũng của chế độ cũ. Hơn nữa, tổng thống lúc đó, Gerald Ford, đã không thực hiện lời hứa của nước Mỹ đưa ra trong các thỏa thuận Paris năm 1973 là bồi thường chiến tranh cho Việt Nam hơn 3 tỷ USD trong vòng hơn 5 năm. Chưa kể chính quyền Carter cản trở những nỗ lực của Việt Nam nhằm nhận được cứu trợ của quốc tế.

Đó là thực tế thường ngày mà Việt Nam phải đối mặt vào tháng 8 năm 1979, trong khi báo chí phương Tây kêu ca về số phận của người di tản. Mặc dù thế, ấn tượng tôi có được sau một chuyến đi chu đáo và cẩn thận trong gần một tháng trong nước về nỗi lo lớn nhất của người Việt Nam không phải là các vấn đề về kinh tế và xã hội mà là nguy cơ một cuộc chiến tranh mới với Trung Quốc. Đó là nỗi ám ảnh quốc gia, đến mức thấm nhiễm vào cuộc sống hằng ngày của người dân. Tại sân bay ở Hà Nội, nhiều chuyến bay thường lệ đã bị hoãn lại vài giờ vì bầu trời tràn ngập máy bay MIG diễn tập. Xe đạp và trâu phải nhường đường cho xe tăng. Ở những khu vui chơi vào ngày chủ nhật, giữa đám trẻ con, chim sơn ca và mùi hương hoa, một thế hệ thanh niên đã cảm nhận được tình trạng báo động chiến tranh khẩn cấp. Còn ở vùng đồng bằng sông Cửu Long, nông dân đi ngủ với vũ khí để bên cạnh người.

Ở biên giới, tình hình còn căng thẳng hơn. Người Việt Nam cho rằng 160.000 người Trung Quốc sống tại đây đã băng qua biên giới trước cuộc xâm lăng và rằng nhiều người đã xâm nhập trở lại Việt Nam nhằm lấy tin tức. Lo sợ mỗi người Hoa là một gián điệp, người Việt Nam đẩy họ ra xa mình. Khi cuộc chiến kết thúc, họ buộc họ phải quyết định giữa việc chọn Việt Nam, sống xa biên giới hoặc rời đất nước.

Nguy cơ về một cuộc chiến tranh với Trung Quốc đã ăn sâu vào nhận thức xã hội của người Việt Nam đến mức như thể những năm kháng chiến đã tạo nên cho họ một thứ văn hóa chiến tranh. Nó có thể được thấy ở mọi khía cạnh của cuộc sống thường ngày, thậm chí trong nghệ thuật và tình yêu. Ở những trại trẻ mồ côi tại miền nam, trẻ em chào đón khách đến thăm bằng những kiểu chào quân đội, hát những bài ca yêu nước…. Trong các viện bảo tàng, nhiều tác phẩm ra đời từ nguồn cảm hứng chiến tranh, ca ngợi sự dũng cảm và hy sinh. Trong những lễ hội văn hóa, các cô gái xinh đẹp chơi đàn tranh hát những bài hát nói về người lính hy sinh cho tự do. Tiểu thuyết và thơ cũng được viết ra từ những người đã từng đi qua chiến tranh.

Mặc dù vậy, điều làm tôi ngạc nhiên nhất ở người Việt Nam là sự bình thản. Họ luôn có vẻ hạnh phúc, lạc quan và hài hước. "Chúng tôi là những người Latin của châu Á”, một quan chức đã nói như vậy với tôi. Có một lần, một người phiên dịch dịch một câu chuyện kinh sợ cho tôi, trong khi khuôn mặt người đàn ông kể chuyện luôn hiện lên một nụ cười. Tôi phản đối người phiên dịch: "Không thể có chuyện anh ấy nói ra những điều kinh khủng như thế với một khuôn mặt hạnh phúc được”. Thực tế là như vậy và thực tế đã xảy ra như thế. Thậm chí mối quan hệ với Trung Quốc cũng không làm thay đổi được sự bình thản của người Việt Nam. Nhưng sự thực thì họ cũng chẳng nghĩ về một điều gì khác.

Thủ tướng Phạm Văn Đồng cho rằng căng thẳng xã hội có một lý lẽ lịch sử. Nhà lãnh đạo già, thật khó tin là ở tuổi 74 ông vẫn mạnh khỏe và minh mẫn như vậy, tiếp đón tôi và gia đình tôi vào lúc 6 giờ sáng, một cái giờ mà phần lớn các nguyên thủ đều chưa dậy. Đó là một cuộc trò chuyện dài, theo phong cách Việt Nam, vừa khiêm tốn, vừa trang trọng và rồi cuối cùng chúng tôi bàn về chủ đề một cuộc chiến tranh mới với Trung Quốc. Tôi hỏi thủ tướng một cách thành thật liệu căng thẳng khó cưỡng lại về một cuộc chiến sắp xảy ra đã được chính phủ phát động nhằm giữ vững tinh thần dân tộc ở trong trạng thái đề cao lâu dài hay liệu nguy cơ về một cuộc xâm lược khác của Trung Quốc thực sự đã tồn tại. Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã trả lời tôi: "Đấy là một mối lo đã tồn tại từ hàng nghìn năm”. Và ông kết thúc bằng một câu tiếng Pháp uy nghiêm: "C'est un rêve imperial fou”. - "Đó là một giấc mơ đế quốc điên rồ”.

Xuân Thủy, chủ tịch ủy ban các vấn đề đối ngoại của Đảng Cộng sản Việt Nam nói rõ hơn về khía cạnh lịch sử. Trong căn nhà của ông ở Hà Nội vào một buổi chiều mưa gió, ông giải thích cho tôi rằng, Trung Quốc đã xâm chiếm Việt Nam từ nhiều thế kỷ trước và mâu thuẫn mới nảy sinh trong thập niên 60. Trong giai đoạn đó, Xuân Thủy nói với tôi, "Trung Quốc có đề nghị Việt Nam về một cuộc họp với các đảng Cộng sản khác nhằm tạo ra một liên minh chống Liên Xô”. Xuân Thủy cho rằng, lời từ chối khi đấy của Việt Nam là mâu thuẫn nghiêm trọng đầu tiên trong mối quan hệ hiện tại giữa Việt Nam và Trung Quốc.

Tôi hỏi Xuân Thủy giải thích tại sao Trung Quốc lại giúp Việt Nam chống Mỹ. "Trung Quốc đã giúp đỡ chúng tôi”, ông nói, "bởi vì đó là cách bảo vệ biên giới của họ cũng đang bị Mỹ đe dọa. Nhưng ngay khi hai nước này (Trung – Mỹ) đạt được một thỏa thuận, thái độ của Trung Quốc với Việt Nam đã thay đổi hoàn toàn”.

Sau chuyến thăm của Nixon tới Bắc Kinh vào tháng 2 năm 1972, Hà Nội trở thành mục tiêu của những đợt ném bom tàn khốc. Xuân Thủy tin rằng chiến dịch ném bom này là kết quả của một thỏa thuận giữa Mỹ và Trung Quốc.

Thậm chí hành động quân sự của Việt Nam tại Campuchia chỉ là một phần trong chiến tranh ngàn xưa. Xuân Thủy cho là quân đội Trung Quốc đã chiếm giữ một số tỉnh của Campuchia với sự cho phép của chính quyền Pol Pot nhằm tấn công Việt Nam ở bên sườn. "Họ sẽ không từ bỏ tham vọng cho đến khi họ đánh được chúng tôi”, ông nói. "Nếu ông không tin, hãy ra biên giới và ông sẽ thấy họ có thể làm được gì”.

Một ngày trước, tôi lên Lạng Sơn, cách biên giới Trung Quốc vài kilômet. Thành phố bị phá hủy hoàn toàn, không phải từ các cuộc giao tranh mà bằng thuốc nổ. Người Trung Quốc được thành phố trong một ngày và phá hủy tất cả một cách có hệ thống. Họ cho nổ tung các trụ sở, thư viện, trạm y tế, các trung tâm công nghiệp. Quanh chợ, nơi người dân tập trung buôn bán, tất cả đã bị san phẳng.

Tất cả những người Việt Nam mà tôi nói chuyện đều đồng ý rằng, một cuộc tấn công khác là không thể tránh khỏi. "Chúng tôi chờ họ”, Phạm Văn Đồng nói với tôi. "Lần này họ sẽ thấy chúng tôi chuẩn bị tốt hơn”, Bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch nói với tôi. "Họ sẽ tấn công chúng tôi thêm hai lần nữa”, Xuân Thủy nói, như thể một nhà tiên tri dự báo. Và ông kết luận cùng với nụ cười không thể bị khuất phục: "Chỉ khi chúng tôi đánh bại họ ba lần, họ sẽ hiểu được họ không thể đánh thắng chúng tôi và có thể họ sẽ quyết định đi tới một hiệp ước hòa bình lâu dài”.

Chuyến thăm Việt Nam của tôi kết thúc vào buổi chiều hôm đó, mặc dù tôi đã phải chờ 3 ngày cho cơn bão đi qua.

Một ủy ban từ Thượng nghị viện Mỹ xuất hiện ở khách sạn của chúng tôi. Sứ mệnh của họ là gặp gỡ các quan chức chính phủ để bàn về vấn đề người di tản và họ đã được đón tiếp trang trọng. Nhưng họ cũng đến để chuẩn bị cho một hành trình tìm kiếm Tarzan. Họ mang theo những thùng nhựa đựng đầy nước uống, soda và bia với đủ loại nhãn hiệu, đồ hộp, rau quả, một tủ rượu có thể di chuyển và một bệnh viện dã chiến với một đơn vị đặc biệt dành cho điều trị rắn cắn. Họ mang theo tất cả các loại thuốc trừ sâu bọ và chất tiệt trùng cùng một bộ thiết bị dập lửa. Tất cả được cất trong những hòm thép có đóng dấu của Mỹ, và cùng với thiết bị truyền hình, tất cả chất đầy hành lang của khách sạn.

Một trong những thành viên của đoàn tỏ ra bất ngờ khi thấy một nhà văn phương Tây ở Việt Nam. "Giờ thì mọi người đều chống lại họ”, ông ta nói. Thực tế, những nghệ sĩ và giới trí thức ở Mỹ và châu Âu từng ủng hộ Việt Nam trong chiến tranh giờ quay sang ủng hộ cho những người di tản. Vì thế, kết luận của cá nhân tôi là họ dường như không hiểu rõ thực chất vấn đề.

Việt Nam đã hơn một lần là nạn nhân của những mưu đồ quốc tế thâm độc. Chính phủ Việt Nam không trục xuất ai cả, mặc dù có thể ở thời điểm dó, người ta hiểu khác đi. Nhưng tôi biết rằng trong cuộc tháo chạy hỗn loạn, nhiều kỹ sư, giáo sư giỏi mà đất nước rất cần cho công cuộc xây dựng đã ra đi.

Chính phủ Việt Nam đã phạm phải những sai lầm không thể sửa chữa được. Trước tiên là việc đánh giá sai hoặc không thấy trước được sự ủng hộ của quốc tế với người di tản. Thứ hai là việc họ tin tưởng mù quáng sự đoàn kết của thế giới và rồi nhận ra thực tế đã bị bóp méo.

Họ không được giúp gì. Sau rất nhiều thế kỷ chiến tranh, Việt Nam đã thất bại trong một trận chiến lớn của một cuộc chiến ít được biết đến nhưng có sức tàn phá như những gì họ phải chịu. Chiến tranh thông tin.

G. Marquez

Phạm Mạnh Hào dịch từ: The Vietnam Wars. Translated from the Spanish by Gregory Rabassa By Gabriel García Márquez. This story is from the May 29th, 1980 issue of Rolling Stone.

http://www.rollingstone.com/culture/news/the-vietnam-wars-19800529#ixzz35EFuzfD9

clip_image004

Triệu Xuân gửi cho viet-studies ngày 22-10-14

Thông Báo

Hiện nay trang "TTHN" đã bị một vài nhà mạng chặn. Để có thể theo dõi xin bạn đọc Bấm vào trang đệm http://webwarper.net (tốt nhất) điền tên miền vào ô trống, bấm GO để truy cập.

Suy ngẫm

”Nhà báo là một người ưa cằn nhằn, một kẻ thích chỉ trích, một nơi cho những lời khuyên, một quyền lực tối cao, một người thầy của dân tộc. Bốn tòa báo đối nghịch còn đáng sợ hơn cả ngàn lưỡi lê.”Napoleon Bonaparte

Lưu ý viết comments!


Chúng tôi hoan nghênh đón nhận và xuất bản những ý kiến khách quan, có tính xây dựng, tôn trọng cộng đồng. Nhưng từ chối hoặc xóa bỏ bất cứ lời bình nào không hợp thuần phong mỹ tục, các ý kiến cực đoan, không tôn trọng người khác.
Cám ơn sự đóng góp và hợp tác của bạn đọc.

Chung tay làm báo (Xin bấm vào để xem)

 
Support : Creating Website | IT Team | TTD
Copyright © 2011. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Template Created by IT team Published by TTD
Proudly powered by Blogger