TTHNOL
Tin Cập Nhật :
Bài Mới

Đăng bởi Elvis Ất on Monday, February 27, 2017 | 27.2.17


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, bộ vét
Ông Trần Hồng Hà.

Để xảy ra sự việc như ngày hôm nay nhiều kẻ có tội. Trong đó không thể không kể đến Trần Hồng Hà.

Điều kỳ lạ là đến bây giờ ông này vẫn an toàn, chẳng bị gì cả. Khi độc tố lan vài trăm km biển miền Trung, ông Hà biết điều đó, nhưng vẫn im lặng mặc cho đồng đội mình ăn cá - tắm biển.

Ít hay nhiều độc tố cũng đã ngấm vào những đồng đội đáng thương này. Dân ăn cá - tắm biển thì vô số kể.

Sau đó một thời gian, xâu chuỗi lại thì nhiều quan chức mới nhận ra đã bị Trần Hồng Hà ém nhẹm tin tức về biển độc, và từ đó họ không dám kêu gọi ăn cá - tắm biển nữa.

Hà vẫn chả bị làm sao. Người đã lỡ ăn cá - tắm biển nuốt nước mắt vào trong...

Mời xem thêm Video:



Hoàng Dũng

(FB Hoàng Dũng)


Bà Nguyễn Thị Kim Tiến
Bộ trưởng y tế  Nguyễn Thị Kim Tiến

Năm 1967, gia đình tôi đang sơ tán ở Thuận Thành, Hà Bắc. Tôi năm ấy mới 7 tuổi, bị sốt cao mấy ngày mấy đêm liền. Bác chủ nhà lóc cóc đạp xe đưa tôi lên bệnh viện huyện.

Ở đó, lần đầu tiên tôi có ấn tượng sâu đậm về chiếc áo blouse trắng. Cô bác sĩ bệnh viện huyện, với áo blouse trắng và chiếc ống nghe, hiện lên như một thiên thần sẽ chữa cho tôi hết đau. Cô khám bệnh, kê đơn, và khi về đến nhà, uống thuốc vào, tôi quả nhiên hết đau thật. Lúc đó, cô bé trong tôi kết luận: những người mặc chiếc áo trắng này, phải là những người tốt, học rất giỏi, đầy trí tuệ. Kể từ lần ốm ấy, tôi luôn nhìn các bác sĩ với ánh mắt đầy thán phục.

Gần mười năm sau, như mọi thanh niên bước ra khỏi cánh cổng trường phổ thông, tôi đứng trước nhiều lựa chọn nghề nghiệp. Khi ấy, thày giáo dạy văn khuyên tôi nên theo học văn; người quen của gia đình thì lại giới thiệu tôi học ngoại giao; và có cả lựa chọn học ngành ngoại ngữ. 

Nhưng rồi chính ký ức về màu áo trắng tinh khiết của cô bác sĩ bệnh viện huyện năm nào đã khiến tôi chọn đăng ký nguyện vọng vào Đại học Y Hà Nội - một lựa chọn rất khó. 

Đến hôm nay, sau đúng 50 năm, màu áo ấy với tôi vẫn luôn là biểu tượng của sự thanh cao và trí tuệ.

Ngày Thầy thuốc Việt Nam năm nay, có một nhà báo hỏi tôi: Những tiêu cực xuất hiện trong ngành y, là bởi vì cái tâm của các cán bộ y tế, hay là bởi vì chế độ đãi ngộ dành cho họ chưa tương xứng? Các vấn đề của ngành y tế, là từ chủ quan các y bác sĩ, hay là từ khách quan của nền kinh tế thị trường?

Tôi không suy nghĩ, mà trả lời luôn: Tất nhiên, cả hai nguyên nhân đều quan trọng. Nhưng gốc rễ của nghề y, vẫn phải là ý thức cống hiến của người thầy thuốc. 

Đó không phải một nghề để làm giàu. Ngay từ lúc đăng ký nguyện vọng vào trường y, anh đã lựa chọn một sứ mệnh, chữa bệnh cứu người. Để kiếm tiền, người ta có thể lựa chọn trở thành thương nhân, nhà sản xuất hay thậm chí là nghệ sĩ. Nhưng trong nghề y, thì sức khỏe của bệnh nhân phải được đặt lên trước hết. Người thầy thuốc, phải luôn tâm niệm điều đó. Nó không thể là một nghề nghiệp của những phép toán thiệt - hơn. Anh sẽ phải cứu người bệnh - ngay cả khi đó có là một kẻ thù trong chiến tranh.

Đúng là nền kinh tế thị trường đặt ra những đòi hỏi mới về sự đãi ngộ với cán bộ y tế. Bây giờ, chúng ta không thể sống như thời bao cấp, được làm việc và cống hiến đã là một hạnh phúc. Đòi hỏi sự cống hiến vô điều kiện trong thời đại này là phi lý. Các chính sách vĩ mô, cũng như là các cơ chế đãi ngộ của xã hội đối với nghề nghiệp đặc biệt này, sẽ còn cần phải hoàn thiện.

Nhưng trên hết, tôi vẫn tin rằng trong nghề y, tinh thần cống hiến vẫn là đòi hỏi đầu tiên. Nếu phải đi tìm một nguyên nhân cho bất kỳ vấn đề nào của ngành, phải hỏi đến thái độ và lương tâm của người thầy thuốc trước nhất.

Nghề y mang những đòi hỏi rất đặc thù. Thi đầu vào khó, học rất dài, và người thầy thuốc phải không ngừng tự trau dồi trong suốt cuộc đời. Những kiến thức y học mới liên tục được cập nhật. Họ còn phải làm việc trực tiếp với những nỗi đau và những trạng thái mẫn cảm nhất của con người, nên còn phải trang bị sự tinh tế trong ứng xử và biết đồng cảm trong tâm hồn.

Để có được sự phấn đấu liên tục đó, thì người thầy thuốc phải yêu nghề của mình một cách vô điều kiện. Người ta sẽ không thể trở thành một thầy thuốc đúng nghĩa, nếu làm việc theo phản xạ “có điều kiện”.

Sự cao quý của chiếc áo blouse trắng, phải được bảo vệ bởi chính những người đang khoác nó lên mình, trước khi hỏi đến đãi ngộ của xã hội.

Bất kỳ ai đã đọc 9 điều căn dặn của Hải Thượng Lãn Ông, thì sẽ nhận ra rằng: từ thời xa xưa, khi chưa có nền kinh tế thị trường hay chủ nghĩa vật chất, cụ đã phải dặn người làm thuốc “không nên cầu lợi, kể công”; “chớ mưu cầu quà cáp”; cầu cạnh người giàu mà khinh rẻ người nghèo. Bản chất của con người là sân si, và nếu không thể tự chiến thắng điều đó, thì cho dù có ở thời đại nào, có được đãi ngộ ra sao, người ta vẫn sẽ mưu cầu, đòi hỏi. 

Hơn 40 năm gắn bó với ngành y, tôi quan sát và nghiệm ra: những người đặt các phép tính thiệt - hơn cao hơn sứ mệnh với bệnh nhân cũng sẽ chẳng thể trở thành thầy thuốc giỏi. Không có tình yêu, anh không thể tìm tòi và nghiên cứu liên tục. 

Tôi vẫn gặp rất nhiều những người như thế, họ yêu và cống hiến vô điều kiện cho sự thanh cao của màu áo trắng. Mặc dù những tiêu cực vẫn tồn tại, tôi tin rằng cái tốt đã và sẽ lấn át cái xấu. Tôi cũng tin rằng người dân và các bệnh nhân cũng hiểu được điều đó. 

Mỗi dịp 27/2, tôi luôn cố gắng tìm cho mình một khoảng tĩnh lặng để nghĩ về nghề của mình. Dù còn nhiều việc phải làm, nhiều tình thế phải đương đầu, nhưng tôi tin nhiều đồng nghiệp của tôi vẫn đang nỗ lực vì một niềm tin áo trắng.

Nguyễn Thị Kim Tiến

(Vnexpress)


Truyền thông Trung Quốc thể hiện rõ "lập trường" của họ trong ngày giỗ lần thứ 20 của Đặng Tiểu Bình là "trung lập và không đặc biệt ca ngợi họ Đặng ngày này".

Tượng Đặng Tiểu Bình bên cạnh người lính gác, ảnh: BBC News.
Đa Chiều ngày 19/2 đưa tin, ngày này 20 năm trước lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình qua đời, nhưng năm nay Trung Quốc lại vô cùng im ắng trước sự kiện này.

Không có hoạt động kỷ niệm nào quy mô lớn được tổ chức, quy mô nhỏ cũng chỉ lẻ tẻ, lác đác vài nơi. Bắc Kinh vắng bóng các hoạt động này, trong khi trên báo chí Trung Quốc, các bài diễn văn kỷ niệm hay ôn lại tiểu sử của ông này vô cùng ít.

Đặc biệt là ngoài hoạt động kỷ niệm ở thành phố Quảng An tỉnh Tứ Xuyên là quê Đặng Tiểu Bình, hay Thâm Quyến, Quảng Đông là nơi ông thành danh với cải cách, Tân Hoa Xã, Nhân Dân nhật báo, CCTV không đưa tin nào về ngày giỗ Đặng.

Chỉ có tờ Thanh niên Trung Quốc của Đoàn Thanh niên cộng sản Trung Quốc và tờ Tân Kinh báo của Ban Tuyên truyền thành ủy Bắc Kinh có bài kỷ niệm sự kiện này.

Đa Chiều ghi nhận, cộng đồng mạng internet tại Trung Quốc trong ngày này chủ yếu bàn tán xung quanh vai trò của ông Đặng Tiểu Bình trong sự kiện Thiên An Môn. [1]

Ông Tập Cận Bình thành tâm điểm của truyền thông ngày 19/2

Nikkei Asian Review ngày 24/2 cho biết, trong ngày giỗ lần thứ 20 của Đặng Tiểu Bình, Chủ tịch Tập Cận Bình trở thành tâm điểm theo dõi và đưa tin của truyền thông Trung Quốc.

Chỉ 3 năm trước, cả nước Trung Quốc đã rầm rộ kỷ niệm 110 năm ngày sinh của ông Đặng Tiểu Bình, nhưng 20 năm ngày giỗ ông trôi qua trong im lặng lạ thường.


Truyền thông Trung Quốc hôm đó tập trung đưa tin kỉ niệm 1 năm ngày diễn ra chuyến thăm và kiểm tra của ông Tập Cận Bình đến trụ sở Nhân Dân nhật báo, Tân Hoa Xã và CCTV.

Trong chuyến thăm này ông yêu cầu các cơ quan thông tấn, báo chí Trung Quốc phải trung thành với Đảng Cộng sản Trung Quốc. Nhiều tờ báo dẫn lời Chủ tịch Tập Cận Bình nhấn mạnh tính đảng của báo chí.

Nhiều tờ báo Trung Quốc ngày này cũng đưa ra các bài bình luận và nhắc lại đóng góp của họ cho việc tuyên truyền "giấc mơ Trung Quốc" hay "phục hưng dân tộc Trung Hoa", khẩu hiệu được ông Tập Cận Bình đưa ra.

Nikkei Asian Review bình luận, bằng việc đồng loạt đưa tin kỷ niệm 1 năm ông Tập Cận Bình đi kiểm tra các cơ quan báo chí, các hãng tin lớn tại Trung Quốc đang thể hiện lòng trung thành của họ đối với ông.

Ông Tập Cận Bình đang được xếp ngang Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình

Một nguồn tin từ giới truyền thông Trung Quốc tiết lộ với Nikkei Asian Review, việc nhiều kênh truyền thông Trung Quốc thể hiện rõ "lập trường" của họ trong ngày giỗ lần thứ 20 của Đặng Tiểu Bình là "trung lập và không đặc biệt ca ngợi họ Đặng ngày này".

Nhà nước Trung Quốc thì tách mình khỏi ngày này và tập trung cho Đại hội 19, nơi nhân sự lãnh đạo hàng đầu - thường vụ bộ chính trị sẽ có sự thay đổi lớn.

Theo thông lệ, 5/7 ủy viên thường vụ Bộ chính trị khóa 18 sẽ nghỉ hưu, chỉ còn 2 người ở lại tiếp khóa 19, gồm ông Tập Cận Bình và Thủ tướng Lý Khắc Cường.

Tờ báo Nhật lưu ý, không giống như 2 người tiền nhiệm Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào đã được Đặng Tiểu Bình chỉ định làm nhà lãnh đạo Trung Quốc, ông Tập Cận Bình không do Đặng lựa chọn.

Ông Tập Cận Bình được bầu làm Tổng bí thư, Chủ tịch Quân ủy trung ương vào cuối năm 2012 và trở thành Chủ tịch nước đầu năm 2013. Kể từ đó Tập Cận Bình, Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình được xếp ngang nhau.

Đặng Tiểu Bình phản đối Cách mạng Văn hóa 1966-1976 do Mao Trạch Đông phát động để "hạ" các đối thủ chính trị, nhưng thái độ của ông Tập Cận Bình với sự kiện này vẫn chưa rõ ràng.

Ngay sau khi trở thành lãnh đạo cao nhất Trung Quốc, ông Tập Cận Bình có nói: "Không được dùng giai đoạn 30 năm sau cải cách mở cửa để phủ định giai đoạn lịch sử 30 trước cải cách, mở cửa".

30 năm trước cải cách mở cửa là cách ông Tập Cận Bình nhắc đến thời kỳ Mao Trạch Đông nắm quyền.

Tạo ra huyền thoại mới

Nikkei Asian Review nhận định rằng, Mao Trạch Đông là người sáng lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, trong khi Đặng Tiểu Bình là kiến trúc sư của cải cách, mở cửa tại Trung Quốc, mở đường cho sự phát triển kinh tế nhanh chóng của quốc gia này.

Ông Tập Cận Bình là người đưa ra các khẩu hiệu về giấc mơ Trung Quốc, phục hưng dân tộc Trung Hoa. Ảnh: Asean White Trash.
 Ngày nay, những huyền thoại về Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình vẫn tiếp tục phát triển mạnh, thậm chí làm lu mờ cả tiếng nói của hai người kế nhiệm, Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào.

Trong khi đó ông Tập Cận Bình phải tạo ra một huyền thoại mới cho bản thân và khả năng nắm quyền lực. Cuộc thập tự chinh mang tên đả hổ, đập ruồi là rất quan trọng đối với việc thực hiện mục tiêu này.

Khi theo đuổi mục tiêu ấy, gần như ông Tập Cận Bình không có lựa chọn nào khác ngoài việc đánh bại các đối thủ chính trị, nếu lấy lịch sử của Đảng Cộng sản Trung Quốc làm một bài học.

Theo Hiến pháp Trung Quốc, một Chủ tịch nước không thể tại vị quá 2 nhiệm kỳ 5 năm, nghĩa là ông Tập Cận Bình phải rời khỏi chức vụ này vào năm 2023.

Tuy nhiên không có giới hạn nhiệm kỳ và tuổi tác với chức vụ Tổng bí thư. Nhưng hai người tiền nhiệm Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào đều rời bỏ tất cả chức vụ gần như đồng thời.

Nếu ông Tập Cận Bình rời các chức vụ trong đảng năm 2022 và chức vụ nhà nước đầu năm 2023, ông có thể mở đường cho các đối thủ chính trị còn lại.

Hiện tại, Tập Cận Bình đang ở trong thời kỳ đỉnh cao quyền lực, mạnh hơn nhiều so với chỉ vài tháng trước đây. Hội nghị Trung ương 6 đã xác nhận ông là "hạt nhân lãnh đạo", vốn chỉ dành cho Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình.

Mặc dù vậy, Chủ tịch Tập Cận Bình cũng không thể để mất cảnh giác khi Đại hội 19 đang cận kề. Chỉ cần thiếu thận trọng, ông có thể mất quyền lực nhanh chóng.

Việc bố trí nhân sự chủ chốt cho Bộ chính trị và thường vụ Bộ chính trị khóa mới sẽ là bước đi quan trọng để Tập Cận Bình định hình ông là một trong những "lãnh đạo vĩ đại" của Trung Quốc, ngang hàng Mao - Đặng.

Khép lại quá khứ?

Người viết cho rằng, những bình luận của Nikkei Asian Review hay nhận định của Đa Chiều về sự “khác thường” trong ứng xử của Trung Quốc với ngày giỗ thứ 20 của Đặng Tiểu Bình thể hiện những góc nhìn khác nhau từ dư luận Trung Quốc cũng như khu vực.

Bất luận là nguyên nhân gì, mọi sự thay đổi trong đường lối, chính sách của quốc gia láng giềng có nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới này, chắc chắn sẽ tác động, ảnh hưởng không nhỏ đến khu vực.

Cho nên, việc quan sát và nghiên cứu các xu hướng diễn biến của nền chính trị, đường lối quyết sách của Trung Quốc có ý nghĩa quan trọng.

Với thông tin không còn biên giới của thời đại internet ngày nay, việc Trung Quốc không tổ chức kỷ niệm 20 năm ngày mất của Đặng Tiểu Bình ở quy mô, mức độ như những dịp khác, với các nhà lãnh đạo quá cố khác là một sự thật có thể kiểm chứng được.

Còn tại sao Trung Quốc có sự thay đổi này, thì mỗi người có thể có những quan điểm khác nhau. Bình luận và nhận định của Nikkei Asian Review tuy chỉ đại diện cho một tờ báo Nhật Bản, nhưng cũng có thể nhận được sự đồng thuận, nhất trí từ nhiều quan điểm khác trong xã hội.

Tuy nhiên cá nhân người viết còn để ý tới một khả năng khác nữa.

Ngày giỗ lần thứ 20 của Đặng Tiểu Bình cũng sát ngày 17/2, ngày họ Đặng quyết định xua 60 vạn quân xâm lược toàn tuyến biên giới phía Bắc Việt Nam năm 1979, và gây ra cuộc xung đột đẫm máu, kéo dài suốt 10 năm sau đó, để lại nhiều hệ lụy.

Bởi thế, cho dù ông ta không được truyền thông nhà nước Trung Quốc nhắc đến nhiều trong dịp 20 năm ngày giỗ, nhưng truyền thông quốc tế và Việt Nam vẫn nhắc đến tên ông ta với vai trò phát động cuộc chiến xâm lược biên giới láng giềng.

Liệu đây có phải là một hoạt động “khép lại quá khứ” mà các nhà lãnh đạo Trung Quốc hiện nay mong muốn hay không, và có những “quá khứ nào” họ mong muốn "khép lại", còn cần thêm thời gian theo dõi, phân tích.

Xin mời quý vị xem Video ; Hậu duệ VNCH tại SG thách thức bạo quyền lập các nhóm ca khúc Cờ Vàng công khai biểu diễn





Nhưng rõ ràng quá khứ và lịch sử không thể thay đổi, nếu “khép lại” nó mà thiếu những nhìn nhận đánh giá một cách khách quan, cầu thị và thượng tôn pháp luật để rút ra bài học cho tương lai, một vết xe đổ tái lập lại không phải chuyện gì không thể.

Có những vết thương khó lành theo năm tháng nếu thiếu một sự chăm sóc đúng cách và đúng mực. Chuyện hôm qua có thể là cái nhân cho những biến động khó lường của hôm nay và ngày mai, nếu thiếu một cái nhìn trực diện, bình tĩnh, tỉnh táo, khách quan và thiện chí.

Vậy nên chăng, tư duy "khép lại quá khứ" cũng đã đến lúc phải nhìn nhận lại một cách khách quan, nên chăng chỉ "gác lại quá khứ" sau khi đã rút ra bài học cho tương lai, thay vì "khép lại quá khứ"?

Tài liệu tham khảo:

1]http://china.dwnews.com/news/2017-02-19/59800810.html

Hồng Thủy

(GDVN)


Năm 1938, GS. BS. Lemierre (Pháp) sang làm chủ khảo kỳ thi Y khoa bác sỹ ở Đại học Y khoa Đông Dương (Hà Nội), khi ghé qua Sài Gòn, ông có cuộc diễn thuyết nói về người thầy thuốc, trong đó có đoạn:

“Những người mà ông thầy thuốc giao thiệp hằng ngày không phải là những người lành mạnh, những người sung sướng. Trái lại, hầu hết là những người đau khổ, những sinh linh xấu số làm hiện thân cho phần nhân loại đáng thương.

Ông thầy thuốc đem cho người ta một phần hy vọng được sống phải là người đừng làm cho người ta thất vọng với mình. Mình chẳng phải là cái máy cho đơn, chích thuốc. Mình chẳng nên thực hành một cách triệt để câu nói “Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”.

Mình phải là người đứng trước sự đau khổ của người khác, là một linh hồn biết rung động trước những thảm cảnh của đồng loại. Mình phải biết vỗ về, biết an ủi, biết hy sinh ngày giờ và vui thú riêng để cống hiến cho những kẻ bất hạnh đã đem ký thác đời mình”.

clip_image001
Ảnh: Chăm sóc bệnh nhân nặng ở Khoa HSCC Bệnh viện 211-Tây Nguyên (suckhoedoisong.vn)

Qua các tác phẩm văn chương còn để lại, và nhất là qua những người thầy thuốc cụ thể mà ta biết, như BS. Tôn Thất Tùng, BS. Đặng Văn Ngữ, BS. Phạm Ngọc Thạch, như người khán hộ (y tá) đã chăm sóc thi sỹ Hàn Mặc Tử những ngày ở trại phong Quy Hòa,…, ta thấy hầu hết những người thầy thuốc thời Pháp thuộc ấy đã làm được điều mà GS. BS. Lemierre kỳ vọng.

Những người thầy thuốc thời Pháp làm được như vậy, ngoài một môi trường lành mạnh hơn hẳn bây giờ, thì trước hết, họ có đồng lương cao, và khi có lương cao, họ có đủ điều kiện để làm tròn trách nhiệm và thực thi lương tâm đối với bệnh nhân. Họ có một vị trí sang trọng trong xã hội.

Ngày nay cũng có một số thầy thuốc giàu nhưng không sang như thời Pháp, vì không phải do đồng lương theo chuẩn tắc, mặc dù cũng có thể chính đáng (ví dụ đi làm thêm cho các viện tư).

Ngày nay, trong điều kiện đồng lương rẻ mạt (lương ngành giáo dục đã thảm lắm, lương ngành y còn thảm hơn), vẫn không thiếu những người thầy thuốc đáng quý, nhưng không nên vì thế mà cứ bắt họ phải vác cây thánh giá “Y đức”. Y đức, chẳng lẽ lại là đồng lương rẻ mạt + sự tận tụy, hy sinh? Đó là sự vô lý, bất khả thi. Chưa kể, trong khi cả xã hội đua chen làm giàu bằng mọi giá, kể cả nhiều cách không lương thiện, mà bắt người thầy thuốc phải vác cây thánh giá “Y đức” còn là một việc nhẫn tâm.

Xin mời quý vị xem Video ; Tham vọng xóa sổ quan chức “nhà giàu mới” liệu Tổng Bí thư Trọng có được họ để cho yên?

              

Để người thầy thuốc thực thi y đức, cũng không thể làm theo cách của bà BT. Nguyễn Thị Kim Tiến, rằng thấy bác sỹ nhận phong bì thì quay phim, chụp ảnh gửi cho bà. Điều đó không những không ngăn chặn được mà còn gây tổn thương cho cả hai phía và cho xã hội.

Tất nhiên, không phải cứ có lương cao là người thầy thuốc có y đức, nhưng trước hết phải như thế cái đã.

Đào Tiến Thi

(Văn Việt)


Một tờ báo thuộc Hội Luật gia Việt Nam ra văn bản cách chức nhà báo gửi "văn bản trái quy định" liên quan vụ việc ông này yêu cầu một quan chức cấp quận ở TP Hồ Chí Minh giải thích về ảnh chụp cho thấy "dùng điện thoại Vertu và đồng hồ Patek'.

PCT Đoàn Ngọc Hải
Trong những tấm ảnh chụp ông Đoàn Ngọc Hải về sau không còn thấy ông đeo đồng hồ và điện thoại hàng hiệu (ảnh của báo Zing)
Quyết định của Tổng biên tập báo Đời sống & Pháp luật, thuộc Hội Luật gia Việt Nam, đề ngày 25/2 ghi: "Kỷ luật ông Trần Thanh Thắng, Phó trưởng cơ quan đại diện phía Nam của báo Đời sống & Pháp luật với hình thức cách chức từ ngày 25/2 vì hành vi tự ý ban hành văn bản ngày 15/2 trái quy định, vi phạm nghiêm trọng quy chế của tòa soạn, gây ảnh hưởng tiêu cực đến uy tín của báo."

Văn bản ngày 15/2 được xác định là của ông Thắng gửi ông Đoàn Ngọc Hải, Phó chủ tịch Ủy ban Nhân dân Quận 1, TP Hồ Chí Minh với nội dung: "Ngày 15/2, báo Đời sống & Pháp luật nhận được phản ảnh của bạn đọc về việc có một tấm ảnh chụp ông Đoàn Ngọc Hải trên đường phố với những điểm bất thường."

"Sau khi xem bức ảnh này, báo phát hiện, chiếc điện thoại ông Đoàn Ngọc Hải đang sử dụng là điện thoại hạng sang Vertu. Bên cạnh đó, chiếc đồng hồ trên tay ông Đoàn Ngọc Hải cũng là dòng đồng hồ hạng sang."

"Nay, báo Đời sống & Pháp luật đề nghị ông Đoàn Ngọc Hải sắp xếp một buổi tiếp xúc để làm rõ các nghi vấn nêu trên để phản ánh đến bạn đọc."

Trong tấm ảnh bị đặt nghi vấn có chiếc đồng hồ được cho là của thương hiệu Patek Philippe.

Hôm 27/2, BBC gọi điện cho ông Trần Thanh Thắng nhưng tổng đài báo "số máy này tạm thời không liên lạc được".

Cùng ngày, ông Vương Tiến Thành, Phó tổng biên tập báo Đời sống & Pháp luật nói với BBC rằng ông "đang chủ trì cuộc họp gấp nên không thể trả lời về vụ việc này".

Hôm 27/2, trả lời BBC từ Hà Nội, luật sư Nguyễn Hà Luân, Trưởng văn phòng luật sư Hưng Đạo Thăng Long, nói: "Tôi hết sức ngạc nhiên là ông Thắng làm ở một tờ báo của Hội Luật gia mà soạn một văn bản không phù hợp quy định pháp luật như vậy."

"Nếu chỉ dựa trên hình ảnh thì không thể khẳng định những vật trên tay ông Hải là đắt tiền, trị giá hàng chục, hàng trăm ngàn đôla."

"Một bức ảnh không nói lên điều gì."

"Đó là tài sản cá nhân, khó xác định giá trị cao thấp nếu chỉ nhìn qua một bức ảnh rồi phán đoán."

'Không phải không có cơ sở'

"Nếu ông Thắng muốn cáo buộc ông Hải thì khẳng định được đồng hồ, điện thoại ông Hải đang dùng là hàng hiệu thứ thiệt."

"Mà việc này thì phải qua điều tra thì mới xác định được."

"Tôi biết cũng có người đặt câu hỏi rằng: Nếu không phải hàng hiệu thật sự thì tại sao trong những ảnh chụp hiện trường sau đó, người ta không còn thấy ông Hải đeo những vật này nữa?"

    Báo giới muốn đặt vấn đề thì phải có thông tin kiểm chứng rõ ràng chứ không dựa vào một bức ảnh rồi cáo buộc người ta.
    Luật sư Nguyễn Hà Luân

"Có thể ông ấy tháo vì muốn tránh điều tiếng chứ không có cơ sở nói ông ấy lo sợ."

Luật sư cũng cho biết thêm: "Tôi khẳng định là báo chí không có quyền đòi ông Hải mang những vật dụng đó đến để 'làm rõ' như yêu cầu trong văn bản."

"Tuy vậy, nói đi cũng phải nói lại, sở dĩ trên mạng xã hội người ta đặt vấn đề về chuyện quan chức từ cấp quận huyện trở lên sử dụng vật đắt tiền không phải không có cơ sở."

"Là luật sư có nhiều dịp tiếp xúc với quan chức, tôi nhận ra họ [quan chức] ít khi dùng hàng 'giả cầy', mà thường có sự lựa chọn những sản phẩm đắt tiền."

"Nhưng khi báo giới muốn đặt vấn đề thì phải có thông tin kiểm chứng rõ ràng chứ không dựa vào một bức ảnh rồi cáo buộc người ta."

Hôm 27/2, một phóng viên báo Dân Việt đề nghị không nêu danh tính nói với BBC: "Trong vụ việc của nhà báo Trần Thanh Thắng, tôi để ý thấy chỉ một số phóng viên đang làm tự do thì ủng hộ, còn những người đang làm ở các tòa soạn thì không đồng tình."

Xin mời quý vị xem Video : Thực hư tin sát thủ Đoàn Thị Hương tử vong do phơi nhiễm chất độc VX sau khi sát hại Kim Jong Nam?

               

"Họ cho rằng ông Thắng ra văn bản vậy không phải là vì nhu cầu thông tin cho bạn đọc mà nhằm mục đích khác."

"Dù gì đi nữa, tôi thấy ông Thắng bị cách chức và thu hồi thẻ nhà báo như vậy là quá nặng."

"Nhưng làm báo ở Việt Nam thì cũng hiểu là trong những vụ thế này đúng là 'trời kêu ai nấy dạ'.

Một nguồn tin của BBC cũng cho hay ông Trần Thanh Thắng, ngoài nghiệp vụ làm báo còn làm chủ một công ty PR - dịch vụ truyền thông đóng tại quận Thủ Đức, TP Hồ Chí Minh.

(BBC)


Sau khi TT Trump đắc cử, Chủ Tịch Tập cận Bình đã bảo Tổng bí thư Đảng CSVN sang chầu, nhận chiếu chỉ định hướng CSVN phải “Thoát Mỹ”, cắt đứt dây CSVN đu về phía Mỹ. Trên phương diện xã giao, Thủ Tướng Nguyễn xuân Phúc có điện đàm chúc mừng TT Trump đắc cử nhưng rất trễ, người thứ 19. Và Phó Thủ Tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao có gặp tân Ngoại Trương Mỹ Tillerson nhưng bên lề hội nghị G 20. Cả hai cuộc gặp từ xa qua điện thoại và gặp mặt ngoài hội nghị, nội dung nói chuyện cũng chỉ chung chung, chớ không thể có gì sâu sắc được.

 Thủ Tướng CSVN Nguyễn xuân Phúc thì không nói nhiều được, một là qua điện thoại, hai phải qua thông dịch viên, mất thì giờ. Trình độ Anh văn của Ông Phúc nói “made in VN” mà Ông phát âm tiếng Anh theo kiểu đánh vần tiếng Việt là “ma - de VN” thì TT Trump nhứt định phải nhờ thông ngôn rồi. Thời lượng cuộc điện đàm báo trong nước nói khoảng 15 phút thôi, nếu chia ba, người nói, người dịch, người nghe thì mỗi người chỉ có tối đa 5 phút.

Còn Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh là con trai của Bộ Trưởng Ngoại giao Nguyễn cơ Thạch người đóng vai trò rất hữu hiệu khi CSVN mở bang giao với Mỹ. Nhưng Ông cứng rắn với TC trong hội nghị Thành đô nên TC áp lực loại Ông và Tổng bí Thư CSVN nặc lịnh cho Ông từ dịch. Ông Minh là người từng du học ngoại quốc, không bị rào cản ngôn ngữ, được cử làm bộ trưởng ngoại giao nhưng rất lâu mới được Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng đề cử mới được vào Bộ Chánh trị. Ông Minh là một trong rất ít người còn lại trong nội các sau khi Tổng bí Thư Nguyễn phú Trọng loại TT Dũng, độc diễn làm tổng bí thư thêm một nhiệm kỳ. Ô. Minh không đủ tư thế nâng Nhà Nước lên và qui tụ lại thành phần đổi mới xích lại gần Mỹ như Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng. Nợ nước, thù nhà tuy phải dồn nén, ẩn ức trong thâm tâm nhưng nhiều khi bất giác phát tiết ra ngoài khi phải chụp hình gần những giới chức TC, mắt Ông thường nhíu mày ngó xuống hay ngó phía khác, môi thường mím, không cười.

Từ khi TT Trump đắc cử và chấp chánh, Ngoại Trưởng Phạm bình Minh là người đầu của CSVN “tranh thủ” gặp tân Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson bên lề Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao Nhóm G20 tại Bonn (Đức). Ông Minh khen quan hệ đối tác toàn diện Việt Nam – Mỹ đã có những bước tiến tích cực, thực chất trên tất cả các lĩnh vực. Ông Minh cũng bày tỏ Việt Nam coi trọng và mong muốn tăng cường quan hệ hữu nghị, hợp tác, đối tác toàn diện với Mỹ trên cơ sở tôn trọng thể chế chính trị của nhau, đáp ứng lợi ích của nhân dân hai nước. Và Ông Minh nhắc lại việc lãnh đạo cao cấp Việt Nam đã mời Tổng thống Donald Trump dự Hội nghị cao cấp APEC tại Đà Nẵng tháng 11/2017. Phần Ông Minh mời Ngoại trưởng Tillerson sớm thăm Việt Nam. Đáp lại Ngoại trưởng Rex Tillerson mời Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh thăm Mỹ.

Như vậy đã có cuộc gặp mặt đầu tiên giữa hai ngoại trưởng Việt và Mỹ, dù chỉ bên lề hội nghị, và chỉ những lời nói xã giao, chung chung không có gì đi vào thực chất như trong một hội nghị chánh thức. Nhưng có còn hơn không.

Bên cạnh đó cũng có tin hôm 15/02/2017 Ấn độ hiện đang đàm phán với một số nước trong đó có VNCS về hợp đồng bán các giàn hoả tiễn địa đối không Akash bên lề cuộc triển lãm Aero India 2017. Tin cũng cho rằng hiện giờ Hà Nội đang cố xây dựng một lực lượng đủ mạnh để bảo vệ vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý trong bối cảnh Trung Quốc ngày càng có nhiều hành động áp đặt chủ quyền ở Biển Đông.

Người dân Việt sống trong gọng kềm CS có máu, nước, mắt mồ hôi, tù đày nhiều kinh nghiệm CS thấy CS lấy tiền thuế của dân VN, tiền bán tài nguyên của đất nước đã mua nhiều vũ khí Nga, Tàu, Tây. Nhưng trong 20 năm qua TC chiếm biển đảo VN, CSVN không nổ một tiếng súng nào đâu. Ngư dân bị TC đâm tàu chìm, bắn chết người, tịch thu tàu đòi tiền chuộc mà có thấy hải quân, cảnh sát biển, dân quân nào ra chống lại và cứu dân đâu. CSVN nể TC đến mức không dám gọi tàu của TC, của TQ mà gọi là tàu lạ.

Phía Nhà Nước CSVN có cố gắng chứng tỏ muốn duy trì tương quan với Mỹ. Nhưng vô ích. Đảng quyền CSVN đã dính cứng với TC rồi. Ngay khi TT Nguyễn tấn Dũng đương quyền nắm toàn bộ Nhà Nước mà còn bị thua bên Đảng CSVN lệ thuộc quá sâu, quá nhiều TC rồi. Tiêu biểu, như hôm 12/7/2016 Toà Trọng Tài Thường Trực [PCA] về Luật Biển vô cùng có lợi cho quốc gia dân tộc VN. Phán quyết này coi như vô hiệu hoá sự xâm chiếm của TC đối với toàn bộ quần đảo Hoàng sa và phần lớn quần đảo Trường sa của VN. Nhưng CSVN không hề đút đơn kiện để hưởng án lịnh, án lệ này.

Xin mời quý vị xem video :  Hậu duệ VNCH tại SG thách thức bạo quyền lập các nhóm ca khúc Cờ Vàng công khai biểu diễn


Nhưng lịnh của TC thì CSVN tức tốc thi hành. Bộ trưởng Quốc phòng CSVN Ngô Xuân Lịch khăn gói sang TQ diện kiến Bộ Trưởng Trung Quốc Thường Vạn Toàn trong 3 này từ 28 tới ngày 31/8/2016 để “hợp tác quốc phòng” với TC. Còn Chủ Tịch Nước CSVN Trần đại Quang bay sang Singapore ngày 30 tháng 8, cảnh báo rằng sẽ không có ai thắng cuộc nếu xảy ra xung đột vũ trang vì tranh chấp chủ quyền trên biển Đông. Coi như Ông đe dọa dùm cho TC, nếu các nước hành động tái chiếm biển đảo mà TC đã chiếm cứ, thì sẽ chết chùm, cả đám!

Còn Tổng bí Thư Đảng CSVN mới đây 15/01/2017 sang Tàu chầu Tập cận Bình, ký một hơi 16 văn kiện, nhận chiếu chỉ “dứt đường tơ” với Mỹ. Tổng Trọng cam kết cùng tuần tra chung, cùng chia sẻ Vịnh Bắc Việt với TC.

Đối với Mỹ, Mỹ thời TT Obama lôi kéo CSVN không phải để giúp CS tồn tại, mà để lôi kéo CSVN ra khỏi TC như TT Nixon lôi kéo TC tách xa Liên sô. Và để tự do, dân chủ, nhân quyền diễn biến hoà bình trong dân chúng VN, thành thế lực chống độc tài, tạo một chánh quyền dân làm chủ.

Với tình hình lệ thuộc TC như vậy, hỏi làm sao Mỹ có hợp tác quân sự, sâu sát với CSVN được. Mỹ làm sao chia xẻ tình báo, sơ đồ hành quân, phòng thủ Biển Đông, chẳng lẽ gián tiếp giao trứng cho ác

Vi Anh

(Việt Báo)
 
Top ↑ Copyright © 2010. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Welcome to Tin Tức Hàng Ngày