TTHNOL
Tin Cập Nhật :
Bài Mới

Đăng bởi Ha Tran on Monday, April 24, 2017 | 24.4.17


Trong một chế độ độc tài thì làm gì có một nền báo chí tự do, trung thực? Ở VN cũng vậy thôi. Cả nước có trên hơn 800 cơ quan báo chí, chưa kể hơn 100 cơ quan báo điện tử, hơn 300 kênh phát thanh, truyền hình phát sóng hàng ngày, với gần 18.000 nhà báo được cấp thẻ đang hoạt động trên khắp vùng miền của đất nước và ở nước ngoài. Đó là một con số không nhỏ tính theo tỷ lệ dân số.

baochi1

 Nhưng như nhiều người vẫn nói, hơn 800 tờ báo chỉ có một ông Tổng Biên tập, đó là đảng và nhà nước cộng sản thông qua Ban Tuyên giáo Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam. Đảng cho phép báo chí truyền thông được nói cái gì, cái gì không, nói tới đâu v.v…Chưa kể, đảng bắt nói không thành có, có thành không, đen thành trắng và ngược lại. Lịch sử VN mấy ngàn năm nói chung và lịch sử VN kể từ khi có đảng cộng sản ra đời nói riêng, còn tẩy xóa, sửa đổi, bóp méo, viết lại được kia mà.

Điều đó chẳng có gì mới. Vì miếng cơm manh áo, nhiều nhà báo đã phải chấp nhận thực tế này, và cũng có những nhà báo vì hám lợi, hám danh và cả vì sự ngu dốt, thật sự hăm hở, tích cực tự biến mình thành công cụ, thành cái loa của đảng, mà chúng ta vẫn gọi là bồi bút, thậm chí, điếm bút. Nhưng cũng có những nhà báo vẫn giữ được lương tri, lương tâm, cố gắng nếu không viết được thì im lặng chứ không làm bẩn ngòi bút của mình.

Biết là vậy nhưng đôi khi vẫn ngạc nhiên trước cái sư tồi tệ nói chung của nền báo chí xã hội chủ nghĩa VN. Một nền báo chí sinh ra và tồn tại trước hết là để bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ, và khi có bất cứ xung đột quyền lợi gì giữa đảng với nhân dân thì báo chí quốc doanh tất nhiên sẽ đứng về phía nhà nước, chứ không phải đứng về phía nhân dân.

Có vô số ví dụ kể ra không hết. Từ những cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn, hiếu chiến trên biển Đông của thanh niên, sinh viên, trí thức, người dân VN cho tới những cuộc biểu tình vì bị nhà cầm quyền cưỡng chế đất đai, đền bù không thỏa đáng của dân oan, những cuộc biểu tình phản đối vụ Formosa của bà con giáo dân các tỉnh miền Trung dưới sự dẫn dắt của các linh mục trong thời gian vừa qua…Báo chí quốc doanh hoặc là làm lơ như không hề có những cuộc biểu tình đó xảy ra, hoặc gọi đó là những cuộc tụ tập gây rối, do bị kẻ xấu, các thế lực thù địch kích động, giật dây.

Báo chí còn vu cho người dân là đi biểu tình được các tổ chức phản động ở hải ngoại (thường hay nhắc đến nhất lả đảng Việt Tân) cho tiền. Báo chí quốc doanh không ngần ngại gọi thẳng tên và bôi nhọ một số trí thức, văn nghệ sĩ hay một số linh mục đi đầu trong những cuộc biểu tình.

Trong đó những cơ quan mạnh miệng nhất là báo Nhân Dân, Công An Nhân Dân, Quân đội Nhân Dân, Công An TP.HCM hay đài truyền hình quốc gia VTV…

Khi xảy ra vụ Formosa, ngay trong những ngày biển còn đang bị ô nhiễm nặng nề, cá chết hàng loạt, người dân hoang mang không biết có nên ăn cá, hải sản hay không thì báo chí, theo lệnh, thi nhau đưa tin biển đã an toàn, các quan chức đua nhau chụp hình cảnh đi tắm biển, ăn cá… Tháng 11.2016 ông “Bộ trưởng TN&MT: Biển miền Trung đã an toàn” (Zing.vn), tháng 2.1017 lại “Bộ TNMT khẳng định biển miền Trung “đã an toàn” (Viet Times), trong khi những nhà báo độc lập, facebooker tìm cách đến tận những làng chài miền Trung nơi bị ảnh hưởng trực tiếp bởi thảm họa Formosa thì thực tế khác hẳn.

Cho tới nay đã hơn một năm trời trôi qua, thảm họa Formosa vẫn đang tiếp tục gây ra những hậu quả hết sức nặng nề cho môi trường biển, không khí, hệ sinh thái, đời sống ngư dân, cho nền kinh tế VN và đặt ra những vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe trong tương lai cho cả dân tộc, nhưng báo chí thì vẫn cứ nhà nước cho phép nói cái gì thì nói cái đó và tuân theo lệnh nhà cầm quyền, vẫn cố mà bao che, bảo vệ cho Formosa. Nào “Đến thời điểm hiện tại Formosa đã khắc phục được 52/53 lỗi vi phạm, còn lại duy nhất một hạng mục theo lộ trình sẽ hoàn thành vào năm 2019.” (“Formosa đã khắc phục được 52/53 lỗi vi phạm”, VietTimes)

Nhưng như chúng ta đều biết, sai phạm quan trọng nhất của Formosa là cố tình tráo đổi công nghệ cốc khô theo cam kết ban đầu sang sang cốc ướt để giảm chi phí mặc dù rất ô nhiễm môi trường. Và chính vì sự tráo đổi này nên khi xảy ra sự cố trong việc sử lý nước thải, đã khiến nước thải có chứa chất độc từ quá trình luyện cốc ướt xả thẳng ra biển làm cá chết hàng loạt. Nếu Formosa luyện cốc khô, thảm họa đã không xảy ra vì công nghệ khô không dùng nước…

Hay mới đây, để phản ứng lại những cái sai trái của nhà cầm quyền trong chính sách thu hồi, cưỡng chế đất đai cũng như đã đàn áp, bắt giam người dân, bà con Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội đã tạm giữ gần 40 cán bộ địa phương, cảnh sát cơ động, rào làng, quyết tâm “tử thủ” với nhà cầm quyền để giữ đất.

Báo chí lúc đầu hoàn toàn án binh bất động mặc cho tin tức lan tỏa, được cập nhật liên tục trên các trang mạng xã hội, báo người Việt ở nước ngoài và một số tờ báo lớn của quốc tế cũng đưa tin: Times, The Straitstimes, The Star, ABC News, AP (Associated Press), The Washington Post, Channel News Asia, The New York Times…Đến khi được phép đưa thì lại đưa tin theo cái nhìn của quan chức Hà Nội nói riêng và nhà cầm quyền VN nói chung.

Sau hơn một tuần căng thẳng, sự việc cuối cùng cũng êm xuôi, chúc mừng bà con, nhờ có internet, chưa gì thế giới cũng đã tỏ tường, chứ như ngày xưa thì bà con đã bị đàn áp đẫm máu mà bên ngoài không ai hay. Như cuộc nổi dậy của bà con nông dân tỉnh Thái Bình năm 1997 đã bị đàn áp đẫm máu trong bóng tối, hay một vụ việc tương tự như vụ Đồng Tâm bây giờ đã xảy ra ở làng Lạc Nhuế, xã Đồng Hóa, Kim Bảng, tỉnh Hà Nam năm 1992.

Theo nhà văn Phạm Thành tức blooger Bà Đầm Xòe, không chỉ dùng nhiều biện pháp, thủ đoạn để khủng bố bà con, sau đó tử hình người đứng đầu là ông Trịnh Văn Khải, và đàn áp bà con nông dân, “Lũ quan tham huyện này đã bỏ tiền ra thuê công an, côn đồ để tìm mọi cách đàn áp dân, chúng còn thuê cả nhà văn, nhà báo về để viết, bôi nhọ ông và dân làng, dựng phim lên truyền hình trung ương bôi nhọ ông… bộ phim trên truyền hình nhà nước : ” chuyện Làng Nhô ” ra đời có kịch bản được chuyển thể từ tiểu thuyết của nhà văn quê Hà Tây là Nguyễn Quang Thiều. Trong phim, VTV còn bịa đặt ra chuyện ” Trịnh Khả dan díu với vợ liệt sỹ… ” trong khi ông là một nhà giáo về hưu, vợ ông luôn cùng ông, cùng bà con bên cạnh đi đấu tranh, vạch mặt quan tham. Hành vi đê tiện và bỉ ổi của lũ nhà văn, truyền hình đã góp phần giết oan một công dân, một trí thức dám đứng ra cùng nhân dân chống tham nhũng từ những năm 1990 của thế kỷ trước…” (“Lật lại vụ án oan “Chuyện làng Nhô”).

Thời cuộc đã thay đổi. Trong vụ Đồng Tâm, ông Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung cuối cùng đã chấp nhận đối thoại với dân, bà con khen ông Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung thì cũng dễ hiểu. Nhưng nhìn cung cách “đối thoại” của ông Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung và cái cách báo chí nhà nước tường thuật lại sự việc thì vẫn bề trên lắm, vẫn cứ là quan nhìn xuống dân chứ chả phải quan chức sống bằng tiền thuế của dân, công việc và nhiệm vụ của cán bộ, quan chức là phục vụ dân. Nào người dân Đồng Tâm rất ăn năn hối lỗi, xin được khoan hồng, nào người Đồng Tâm đã biết sai và xin lỗi, nào ông Chung nói "Đất nước ta có truyền thống đánh kẻ chạy đi không ai đánh kẻ chạy lại, đối với người vi phạm nếu đã nhận thức rõ, thành khẩn, khắc phục, chắc chắn sẽ được giảm nhẹ”…

Xin mời quý vị xem Video : Tin hậu Đồng Tâm: Tổng BT Nguyễn Phú Trọng yêu cầu xử lý kỷ luật nghiêm 20 CSCĐ bị giữ tại Đồng tâm?

               

Vụ Đồng Tâm xử sự được chừng đó đã là tiến bộ lắm đối với quan chức nước này, nhưng phải còn khá lâu nữa để họ thực sự thành tâm, bỏ được cái kiểu suy nghĩ, hành xử nhìn xuống đó, và đám báo chí truyền thông quốc doanh bỏ được cái lối đưa tin coi khinh nhân dân như vậy.

Nhưng có lẽ điều đó sẽ chỉ thực hiện được trong một xã hội tự do, dân chủ, thượng tôn pháp luật, một xã hội mà người dân thực sự có tiếng nói của mình và quan chức, chính khách cho tới ngay cả Tổng thống, Thủ tướng cũng thấm nhuần rất rõ sự thật rằng họ chỉ là người phục vụ cho nhân dân, phụng sự đất nước. Còn báo chí thì có sự tự do, độc lập để thể hiện chính kiến của mình, chứ không phải chỉ là con rối trong tay nhà cầm quyền!

Song Chi

(Blog RFA)


Bên cạnh việc đầu tư vào Việt Nam, các doanh nghiệp Trung Quốc đã và đang âm thầm thâu tóm các doanh nghiệp Việt và nhiều dự án bất động sản lớn.

Nằm trên đảo Đại Phước – “hòn ngọc phía Đông” giáp ranh Sài Gòn – Đồng Nai, dự án Khu đô thị Đại Phước Lotus do VinaCapital làm chủ đầu tư, vừa được bán phần lớn cổ phần cho China Fortune Land Development (CFLD), Tập đoàn xây dựng và kinh doanh bất động sản của Trung Quốc.

Nhà đầu tư Trung Quốc tăng mạnh lượt góp và số vốn vào mua cổ phần doanh nghiệp Việt.
Cụ thể, hai quỹ đầu tư do VinaCapital quản lý là là VOF cùng VNL đã bán toàn bộ cổ phần tại Đại Phước Lotus – một dự án phát triển nhà ở và khu dân cư tại Đồng Nai cho CFLD. Thương vụ này mang về cho VOF khoản doanh thu thuần 16,5 triệu USD (374 tỷ đồng). Trong khi đó, với tỷ lệ sở hữu cao hơn, phía VNL thu về 48,8 triệu USD (1.105 tỷ đồng).

Dự án Đại Phước Lotus có diện tích 198,5ha được VNL mua vào năm 2007 bao gồm 6 khu vực phát triển, hiện dự án đang trong giai đoạn đầu xây dựng và kinh doanh tại 1 khu.

Đại Phước Lotus nằm ờ vị trí đắc địa, thuận lợi giao thông cả đường bộ lẫn đường thủy, liền kề sông Đồng Nai, tiếp giáp quận 2 và quận 9 TP.HCM, cách trung tâm TP.HCM khoảng 16km, cách sân bay quốc tế Long Thành khoảng 16hm và gần các tuyến giao thông quan trọng gồm Cao tốc Long Thành – Dầu Giây, Quốc lộ 51A, Cao tốc Bến Lức – Long Thành.

Dự án Khu đô thị Đại Phước Lotus nằm trên đảo Đại Phước, giáp ranh Sài Gòn – Đồng Nai.
Về China Fortune Land Development, Tập đoàn này được thành lập từ năm 1998 tại Trung Quốc. CFLD đẩy mạnh phát triển khu vực kinh tế “Bắc Kinh – Thiên Tân – Hà Bắc”, sông Dương Tử với chiến lược “một vành đai, một con đường” và vùng châu thổ sông Châu Giang. CFLD đã hiện diện trên hơn 50 vùng miền trên thế giới trong đó có Indonesia, Ấn Độ, Việt Nam, Hoa Kỳ…

Tính đến tháng 6/2016, CFLD có trên 1.100 đối tác chiến lược trong lĩnh vực thành phố công nghiệp, có khoản đầu tư vốn khoảng 4,1 tỷ USD. Tại Việt Nam, vào tháng 9/2016, CFLD Vietnam đã ký biên bản ghi nhớ (MOU) với Tập đoàn Tín Nghĩa để xây dựng thành phố công nghiệp mới (NIC) với Khu công nghiệp Ông Kèo tại Đồng Nai.

Như vậy, dự án Đại Phước Lotus đã chính thức về tay ông chủ người Trung Quốc sau 10 năm VinaCapital quản lý. Đáng chú ý, theo thông tin từ StoxPlus, VinaCapital – công ty quản lý quỹ lớn nhất Việt Nam từng được Tập đoàn SW Kingsway Capital của tỷ phú người Hồng Kông Jonathan Choi (chủ sở hữu tòa nhà Sunwah, quận 1, TP.HCM) mua lại 10% vốn cổ phần với mức giá khoảng 19 triệu USD.

Tại ĐHCĐ thường niên năm 2017 diễn ra ngày 22/4 của Công ty Cổ phần đầu tư Nam Long (mã CK: NLG), Chủ tịch HĐQT Nguyễn Xuân Quang đã tiết lộ thông tin có nhà đầu tư Trung Quốc ngỏ ý muốn mua đứt dự án “khủng” của doanh nghiệp này – dự án Waterpoint (Long An) quy mô 350 ha. Dự án Waterpoint nằm đối diện với Khu phố thương gia Nam Long, tỉnh Long An, ngay cạnh lối mở đầu tiên của tuyến đường cao tốc Sài Gòn – Trung Lương. Đây là dự án lớn nhất của Nam Long tính đến nay.

Phối cảnh dự án Waterpoint.
Trong nhiều lần Nam Long tiến hành gặp gỡ nhà đầu tư các năm trước, dự án khủng này từng được ước tính có vốn đầu tư lên đến 2 tỷ USD và doanh nghiệp có kế hoạch chia nhỏ để phát triển dần. Hiện nay, dù có nhà đầu tư trong nước và Trung Quốc ngấp nghé muốn mua dự án của Nam Long nhưng Chủ tịch HĐQT công ty cho hay công ty không vội vàng mà sẽ cân nhắc các đề nghị.

Trường hợp nếu Nam Long đồng ý bán siêu dự án này cho nhà đầu tư Trung Quốc thì bất động sản Việt Nam sẽ lại có thêm một ông chủ mới người Trung Quốc.

Thâu tóm C.P Việt Nam cũng là một trong những thương vụ nhận được sự quan tâm lớn từ dư luận. Công ty mẹ CPG ở Thái Lan đã chuyển nhượng toàn bộ cổ phần nắm giữ ở CP Việt Nam (71%) sang cho công ty con – Công ty Pokphand (CPP) trụ sở ở Hong Kong. Thương vụ chuyển nhượng trị giá 609 triệu USD được công bố vào năm 2011.

71% cổ phần C.P Việt Nam thuộc về Công ty Pokphand (CPP) – nhà sản xuất thức ăn chăn nuôi Trung Quốc.
Sự chuyển đổi cơ cấu sở hữu trong nội bộ một tập đoàn là điều thường thấy trong kinh doanh. Tuy nhiên, CPP hoạt động ở thị trường Trung Quốc và chiếm thị phần nhất định ở thị trường này. Đáng lo ngại hơn, khi Cục Chăn nuôi, Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn cho biết, hàng năm Việt Nam phải nhập 50% nguyên liệu sản xuất thức ăn chăn nuôi từ nước ngoài, trong đó có Trung Quốc.

Một thương vụ thâu tóm khác của nhà đầu tư Trung Quốc cũng nhận được nhiều quan tâm đó là tháng 12/2013, Vinacafe Biên Hòa (mã chứng khoán: VCF) đã bán 62 triệu cổ phiếu, chiếm khoảng 23,3% vốn điêu lệ công ty cho quỹ Gaoling Fund LP – một quỹ của nhà đầu tư kín tiếng Trung Quốc. Ngày 25/12/2013, Gaoling trở thành cổ đông lớn của Vinacafe Biên Hòa và duy trì nắm giữ từ đó tới nay.

Sau khi Tổng công ty Cà phê Việt Nam “sang tay” toàn bộ vốn góp cho Masan Beverage cuối năm 2015, Vinacafe chỉ còn hai cổ đông lớn là Masan Beverage (60,16% vốn) và Gaoling Fund LP (23,3%). Quỹ Gaoling Fund bắt đầu trở thành cổ đông lớn của Vinacafe sau khi mua 6,2 triệu cổ phiếu và duy trì nắm giữ từ cuối năm 2013 tới nay.

Gaoling Fund có trụ sở tại “thiên đường thuế” Cayman Islands, đây cũng là nơi mà các công ty quản lý quỹ như VinaCapital, Mekong Capital đặt trụ sở.

Quỹ đầu tư Trung Quốc – Gaoling trở thành cổ đông lớn của Vinacafe.
Cho đến nay, vẫn chưa có câu trả lời rõ ràng từ phía lãnh đạo Vinacafe về quyết định bán cho quỹ Gaoling Fund một tỷ lệ lớn như vậy hay Vinacafe có lo ngại về sự hiện diện của quỹ này sẽ ảnh hưởng hoặc tiến gần đến kiểm soát Vinacafe. Chỉ biết lãnh đạo công ty vẫn khẳng định rằng Vinacafe “mãi mãi là của người Việt”.

Và còn nhiều thương vụ M&A có giá trị lớn do công ty Trung Quốc tiến hành, dưới dạng mua cổ phần chi phối có thể kể đến như Tập đoàn China Investment nhận chuyển nhượng 19% cổ phần (96,9 triệu USD) từ một tập đoàn Việt Nam để đồng sở hữu Liên doanh Nhà máy nhiệt điện Mông Dương 2 tại Quảng Ninh. Công ty TNHH Firstland (Trung Quốc) trở thành cổ đông lớn của Tổng công ty Cổ phần Bảo Minh (BMI) với tỷ lệ sở hữu 5,63% một lần nữa khiến giới đầu tư càng khẳng định về xu hướng “thâu tóm” của các doanh nghiệp Trung Quốc. Lượng cổ phiếu Firstland đã mua bằng lượng cổ phiếu VietnamAirlines đăng ký thoái vốn.

Vốn đầu tư Trung Quốc vào Việt Nam chủ yếu qua hai hình thức là rót vốn thực hiện dự án hoặc mua cổ phần doanh nghiệp Việt Nam. Theo thống kê, riêng trong 3 tháng đầu năm nay, vốn Trung Quốc đổ vào Việt Nam qua hình thức góp vốn mua cổ phần, thâu tóm (M&A) doanh nghiệp Việt đã tăng rất mạnh, nhiều hơn bất cứ các đối tác nào và cũng chỉ đứng sau Hàn Quốc.

Mới đây, VinaCapital bán dự án Đại Phước Lotus cho công ty Trung Quốc
Việc nhà đầu tư Trung Quốc tăng mạnh lượt góp và số vốn vào mua cổ phần doanh nghiệp Việt cho thấy họ tận dụng khá tốt thời cơ khi nhiều doanh nghiệp lớn của Việt Nam đang trong giai đoạn cổ phần hoá, bán vốn.

Theo tờ New York Times, Trung Quốc đã ký các thỏa thuận trị giá tới 225 tỷ USD để mua lại các công ty ở nước ngoài trong năm 2016, một con số kỷ lục cho thấy các lãnh đạo doanh nghiệp Trung Quốc đang đổ xô đi thâu tóm thế giới.

Nhiều gia đình và các công ty Trung Quốc đã ồ ạt tìm cách đầu tư ra nước ngoài trong hơn một năm qua do lo ngại kinh tế đại lục đang tăng trưởng chậm lại, đồng nhân dân tệ suy yếu và nhiều vấn đề khác. Dòng ngoại tệ chảy mạnh ra nước ngoài khiến giới chức Trung Quốc đã phải chi 1.000 tỷ USD trong 2 năm rưỡi qua để hỗ trợ cho đồng nhân dân tệ.

Tại Việt Nam, chuyện “thâu tóm – sáp nhập” chỉ mới xuất hiện vào giai đoạn 2010-2011 như một hiện tượng của thị trường và nhanh chóng trở thành một trào lưu từ đó đến nay. Hàng loạt những thương hiệu Việt được người tiêu dùng, thị trường yêu chuộng trước đây như Dạ Lan (kem đánh răng), Mỹ Hảo và X-Men (hóa mỹ phẩm), rồi đến Tribeco (nước uống), Bibica (bánh kẹo), Phở 24 và Highlands Coffee… lần lượt vào tay các thương hiệu ngoại như Unilever, Uni-President (Đài Loan), Lotte (Hàn Quốc) và Jollibee (Philippines).

Dưới sự điều hành, quản lý của những ông chủ mới giàu có về mọi mặt, các thương hiệu Việt bị thâu tóm vì lý do chủ quan hay khách quan, cũng nhanh chóng thay đổi về cách thức kinh doanh theo chiến lược mới, bị đổi họ thay tên và thậm chí là tên tuổi sẽ biến mất dạng hoàn toàn trên thị trường.

Trong khi đó, các doanh nghiệp ngoại sau những vụ thâu tóm, từ người đứng ngoài cuộc trở thành người dẫn dắt thị trường cũng như các hoạt động kinh tế của Việt Nam. Hiện nay, thị trường Việt Nam tràn ngập những doanh nghiệp nước ngoài đang tìm kiếm những “con mồi” để thâu tóm, còn doanh nghiệp Việt thì lại tìm kiếm con đường lợi nhất cho chính mình.

 Hồ Mai

 (Việt Nam Finance)


Hàn Quốc là quốc gia có đầu tư nước ngoài lớn nhất tại Việt Nam, với gần 6.000 dự án trị giá trên 50 tỷ USD. Số du khách Hàn Quốc đến Việt Nam năm 2016 đạt trên 1,5 triệu người, chiếm 15,42% tổng du khách quốc tế, đông thứ nhì chỉ sau Trung Quốc.

Thủ đô Seoul Hàn Quốc
Thủ đô Seoul Hàn Quốc
Hiện tại có gần 200 nghìn người Hàn Quốc sinh sống và làm việc tại Việt Nam và có 6 hãng hàng không Hàn Quốc có đường bay quốc tế trực tiếp đến Việt Nam. Tương tự số người Việt Nam sinh sống và làm việc tại Hàn Quốc cũng gần 150 nghìn người.

Như vậy hợp tác kinh tế Việt Nam Hàn Quốc có tầm quan trọng đặc biệt. Vì vậy việc nghiên cứu và hiểu về đất nước và con người Hàn Quốc là vô cùng quan trọng.

Chúng ta thường nghe câu chuyện những năm 1960 kinh tế Nam Việt Nam vượt Hàn Quốc rồi nghe câu tiếc rẻ giá như.... Rất nhiều người Việt Nam nghĩ nếu ... thì Việt Nam cũng sẽ giàu có như Hàn Quốc bây giờ..

Tìm hiểu về dân tộc Hàn, đất nước Triều Tiên và Hàn Quốc tôi hiểu rằng hầu hết người Việt Nam chúng ta chưa hiểu đúng về dân tộc Hàn, đất nước Triều Tiên và Hàn Quốc, hiểu không đúng về lý do tại sao năm 1960 Hàn Quốc lại nghèo hơn Nam Việt Nam.

TẠI SAO 1960 HÀN QUỐC NGHÈO HƠN NAM VIỆT NAM

Trước năm 1945 KOREA (cả Nam và Bắc) bị người Nhật đô hộ suốt 35 năm, từ 1910-1945.

Sau 1945 KOREA được chia thành hai miền Nam, Bắc (SOUTH KOREA và NORTH KOREA), nhưng ngay từ năm 1948 Hàn Quốc đã có cuộc khởi nghĩa JEJU, rồi đến năm 1949 hai miền Nam Bắc Triều Tiên đã có chiến tranh biên giới.

Đến 25/06/1950 chiến tranh Triều Tiên đã nổ ra và kéo dài hơn 3 năm đến 27/07/1953 mới có hiệp định ngừng bắn.

Đây là cuộc chiến tranh qui mô lớn, mỗi bên huy động trên 1,2 triệu người tham chiến. Phía Triều Tiên có gần 1 triệu quân Trung Quốc và Liên Xô tham chiến trực tiếp. Phía Hàn Quốc có trên 600 nghìn quân Mỹ, Anh và các nước đồng minh tham chiến trực tiếp.

Với trên 500.000 người lính Hàn chết và mất tích và trên 750.000 lính Hàn bị thương cùng trên 2,5 triệu dân thường bị chết và thương tích đã gây ra thiệt hại vô cùng nặng nề cho cả 2 miền Triều Tiên (không tính trên 250 nghìn chết và gần 500 ngàn bị thương của quân Mỹ, Anh, Trung Quốc, Liên Xô và các đồng minh).

Chính đô hộ của Nhật 35 năm, đặc biệt là chiến tranh Triều Tiên kéo dài 3 năm vô cùng tàn khốc, Seoul cùng các thành phố lớn, các nhà máy xí nghiệp của Hàn Quốc hầu như bị tàn phá, hàng triệu người bị chết, hàng triệu người bị thương đã làm cho kinh tế Hàn Quốc bị kiệt quệ.

Trong thời gian 1945-1954, Nam Việt Nam chiến tranh chỉ ở qui mô nhỏ, chủ yếu ở khu vực miền núi và nông thôn, lại có sự viện trợ kinh tế và quân sự của Mỹ, trong khi đó Hàn Quốc đang oằn mình khắc phục hậu quả chiến tranh từ đống đổ nát, nên kinh tế Nam Việt Nam giàu hơn Hàn Quốc là điều hết sức bình thường, không phản ánh đúng với thực chất nền kinh tế cũng như tiềm năng của Hàn Quốc và Nam Việt Nam.

TRIỀU TIÊN KHÔNG NGHÈO NHƯ CHÚNG TA NGHĨ

Chúng ta thường nhận được thông tin về Triều Tiên như một quốc gia nghèo đói, thế nhưng với những công trình giao thông, xây dựng cùng những thành tựu về quân sự, khoa học công nghệ thì không phải như vậy.

Hệ thống tàu điện ngầm ở thủ đô Bình Nhưỡng là hệ thống tàu điện ngầm có độ sâu nhất thế giới (sâu 100-200 mét, có thể trở thành hầm chống bom nguyên tử) với những ga tàu điện ngầm lộng lẫy như cung điện.

Khách sạn Ryugyong ở thủ đô Bình Nhưỡng cao 330 mét, 105 tầng, diện tích sàn 360.000 m2, 3.000 phòng là khách sạn cao nhất thế giới.

Sân vận động Rungrado May Day với sức chứa 190.000 chỗ ngồi (gấp 5 lần SVĐ Mỹ Đình) là sân vận động lớn nhất thế giới.

Bị cấm vận kinh tế, ít giao thương và hợp tác khoa học công nghệ, thế nhưng Triều Tiên chế tạo được tên lửa hạt nhân, tên lửa đạn đạo xuyên lục địa, máy bay chiến đấu, xe tăng Pokpung-ho IV có hoả lực mạnh nhất thế giới, chế tạo và phóng vệ tinh lên vũ trụ, chế tạo máy bay hành khách, chế tạo xe ô tô, máy tính, máy tính bảng, điện thoại di động, smart phone...

Tất cả những thành tựu và kỷ lục thế giới ấy không thể nói là Triều Tiên nghèo đói và lạc hậu. Cùng với những thành tựu về bóng đá vào World Cup, bóng bàn, bóng chuyền thuộc top hàng đầu châu Á có thể khẳng định dân tộc Triều Tiên có những phẩm chất đặc biệt thuộc top đầu châu Á (thứ mà dân tộc Việt chúng ta chưa bao giờ đạt tới).

VĨ THANH

Như vậy kinh tế Nam Việt Nam năm 1960 giàu hơn Hàn Quốc là do Hàn Quốc bị kiệt quệ sau chiến tranh tàn khốc chứ không phản ánh đúng tương quan về tố chất dân tộc, tiềm lực quốc gia giữa Việt Nam và Hàn Quốc.

Những thành tựu về quân sự, chế tạo vệ tinh, tên lửa, máy bay, xe tăng, ô tô, máy tính, điện thoại cùng những công trình tàu điện ngầm, khách sạn, sân vận động đạt kỷ lục thế giới của Triều Tiên đã minh chứng cho tố chất cũng như tiềm năng của dân tộc Hàn.

PS: Xin mời xem ảnh các công trình của Bình Nhưỡng để thấy họ không hề nghèo đói và lạc hậu.

Trong hình ảnh có thể có: nhà chọc trời, bầu trời và ngoài trời

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và trong nhà

Trong hình ảnh có thể có: trong nhà

Đỗ Cao Bảo

(FB Đỗ Cao Bảo)


 Chiến dịch “bắt ngân hàng” - được khởi sự chủ yếu từ năm 2012 với vụ Bầu Kiên, giờ đây dường như đang xoáy thẳng mũi tiến công vào TP.HCM - nơi có một ngân hàng thương mại cổ phần mang tên Đông Á cùng đồn đoán dính líu bởi không ít quan chức.

Ngày 22/4/2017, Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về kinh tế và tham nhũng (C46) - Bộ Công an đã tống đạt các quyết định khởi tố bị can, bắt tạm giam 4 tháng đối với bà Nguyễn Thị Kim Xuyến, nguyên Phó tổng giám đốc DongA Bank về 2 tội danh “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản” và “cố ý làm trái các quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”. Cùng ngày, C46 đã khám xét nơi ở và nơi làm việc của bà Xuyến.

Bà Xuyến là nhân vật cấp cao thứ ba tại DongA Bank bị đình chỉ chức vụ, sau ông Trần Phương Bình (nguyên Phó chủ tịch HĐQT, nguyên Tổng giám đốc DongA Bank) và bà Nguyễn Thị Ngọc Vân, nguyên Phó tổng giám đốc DongA Bank (cả hai đã bị C46 khởi tố, bắt giữ vào ngày 10.12.2016 về 2 tội danh “cố ý làm trái các quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” và “vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng”).

Từ trái qua: Ông Trần Phương Bình, bà Nguyễn Thị Ngọc Vân và bà Nguyễn Thị Kim Xuyến. Nguồn: Báo cáo thường niên 2012 của DongA Bank
Theo thông báo từ công an, ông Trần Phương Bình bị bắt là vì những sai phạm liên quan đến khoản tiền 2.000 tỷ đồng thất thoát tại ngân hàng này.

Trần Phương Bình, và cả vợ của ông, đã từng được vinh danh là “cặp đôi hoàn hảo” – thuộc số những người giàu nhất trong thị trường chứng khoán Việt Nam. Cũng như Bầu Kiên trong quá khứ, Trần Phương Bình của dĩ vãng dường như không mấy âu lo đến số phận bạc bẽo sẽ dành cho mình. Đông Á lại là một thứ “lô cốt” mà nhiều năm đã trở thành bất khả kháng. Thậm chí vào thời chao đảo năm 2015 khi cả Phạm Công Danh Xây Dựng và Hà Văn Thắm Đại Dương đều bị tóm, Ngân Hàng Đông Á chỉ bị Ngân Hàng Nhà Nước đưa vào diện kiểm soát đặc biệt. Sau đó rồi thôi.

Nếu ông Trần Phương Bình bị bắt là do gây thất thoát 2.000 tỷ đồng của DongA Bank, vụ việc này sẽ khá “đơn giản” và quy trình điều tra - xét xử sẽ gần tương tự những vụ truy án đối với giới chủ ngân hàng ở các ngân hàng Xây Dựng, Đại Dương và Dầu Khí Toàn Cầu.
Nhưng nếu ông Trần Phương Bình bị bắt không chỉ do gây thất thoát 2.000 tỷ đồng của DongA Bank mà còn bởi một nguyên cớ ẩn giấu nào khác, vấn đề có thể trở nên “chính trị” hơn.

Những anh chủ ngân hàng nhỏ lẻ, vốn có thói quen rụt đầu mỗi khi phải nói về một câu chuyện nào đó đầy nhạy cảm, chỉ e hèm rằng biết thân biết phận thì kinh doanh là kinh doanh, chứ đừng ham hố gì mà đi kinh doanh chính trị. Không vào khám thì thôi, chứ đã vào thì cái tội lớn nhất có khi chẳng phải là “cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng” hay “cả tham ô tài sản xã hội chủ nghĩa,” mà chẳng ai nói ra nhưng ai cũng hiểu là các vị ấy lao mình vào cuộc tranh chấp quyền lực giữa các anh Hai, anh Ba, anh Tư… và tự nguyện trở thành “sân sau” cho các anh ấy. Thời buổi đảo điên, phe này bắt người phe kia là “chuyện thường ngày ở huyện.”

Không ai có thể đoan chắc số phận của giới chủ ngân hàng sẽ ra sao. Không chỉ nợ xấu và lỗ lã, quy luật bắt ngân hàng lại tỉ lệ thuận với xu thế đấu đá quyền lực trong nội bộ đảng. Trong suốt một thời gian dài trước đây, không ít chủ ngân hàng đã dính dáng đến các “sân sau” của giới lãnh đạo, gây nên mối hằn thù giang hồ không thể nào bỏ qua được nữa. Sự hình thành các phe nhóm, phe phái quyền lực cũng đồng thời với xu hướng tung tóe các vụ bắt bớ lẫn nhau theo phương châm “triệt kinh tế.”

Sự kiện chính trị gần nhất sắp diễn ra là Hội nghị trung ương 5 của đảng cầm quyền. Tất nhiên, ít ai cho rằng vụ các quan chức cao cấp của DongA Bank bị bắt có liên quan đến Bí thư thành ủy Đinh La Thăng, bởi ông Thăng mới chấp nhiệm ở TP.HCM từ đầu năm 2016 và chưa thấy dấu hiệu nào dính líu đến DongABank.

Bản thân ông Đinh La Thăng đã và đang phải chịu mối liên hệ với chiến dịch điều tra các dự án ngàn tỷ đắp chiếu.

Còn nếu chiến dịch bắt quan chức DongABank không phải nhắm vào ông Đinh La Thăng, quan chức hoặc cựu quan chức nào ở TP.HCM có thể bị liên lụy trách nhiệm hình sự?

Thiền Lâm

(VNTB)


 Nếu quả thực như thế, đây đúng là cao cờ của ông Tổng: đánh chuột nhưng không vỡ bình.

Ban Bí thư Đảng vừa tiến hành kỷ luật cách chức Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh uỷ nhiệm kỳ 2005-2010 và nhiệm kỳ 2010-2015, cách chức nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh, Bí thư Ban cán sự đảng ủy UBND Hà Tĩnh Võ Kim Cự vì có liên quan đến “sự cố môi trường biển Formosa.”

Ông Nguyễn Thanh Bình trong chức vụ Phó Trưởng ban Tổ chức Trung ương chúc mừng ông Trần Nguyên Thành đảm nhận cương vị Chủ tịch hội đồng quản trị kiêm Tổng Giám đốc Công ty TNHH gang thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh. Ảnh: HTTV
Nhưng trong bản án “nghiêm khắc” này có gì lạ? Đó là sự biến mất bất thường của ông Nguyễn Thanh Bình – từng đảm nhiệm chức vụ Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh Hà Tĩnh (2007-2015). Đến mãi tháng 2/2015, ông Bình mới rời chức vụ để nhận nhiệm vụ mới là Phó Trưởng ban Thường trực Ban Tổ chức Trung ương.

Nhưng tại sao Ban Bí thư Đảng lại bỏ sót ông Nguyễn Thanh Bình? Bởi theo bản chất tổ chức về mặt Đảng, thì chức vụ Bí thư tỉnh ủy sẽ là người chịu trách nhiệm lãnh đạo cao nhất trong Ban Chấp hành Đảng bộ, Ban Thường vụ Đảng ủy và Thường trực Đảng ủy. Người giữ chức vụ này lại là người chủ trì và kết luận các hội nghị của Ban Chấp hành, Ban Thường vụ, chủ động đề xuất, trao đổi trong thường trực Đảng ủy những vấn đề lớn, quan trọng để đưa ra Ban Chấp hành, Ban Thường vụ Đảng ủy thảo luận và quyết định. Có nghĩa là mọi chủ trương – chính sách liên quan đến tình hình kinh tế - chính trị (trong đó có đại dự án Formosa) chắc chắn phải được ông Bí thư tỉnh ủy xem và thông qua, cũng như dính dáng đến “chỉ đạo” tiến hành các công việc liên quan đến “ký các văn bản không đúng quy định về cấp giấy chứng nhận đầu tư, giao và cho thuê mặt nước biển.” Nếu ông Võ Kim Cự đứng ra, thì ông chỉ là người đứng ra khi nội bộ lãnh đạo thống nhất chủ trương mà thôi, không thể có cái gọi là quy trình ngược: ông Võ Kim Cự làm mà ông Nguyễn Thanh Bình không hề hay biết được. 

Ông Nguyễn Thanh Bình cũng từng bị phê là “ông vua thực sự của Hà Tĩnh”, vì nắm quyền sinh sát kéo dài từ năm 2007-2015, giai đoạn mà Formosa đang tìm cách “vận động” để nhận được sự đầu tư.

Cần nhắc lại ông Nguyễn Thanh Bình là người có mặt trong chuyến làm việc gây tranh cãi của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vào ngày 22/04/2016 (tức là khi những con cá chết bắt đầu dạt bờ) với khuôn khổ là kiểm tra mô hình sản xuất nông nghiệp công nghệ cao, khu dân cư mẫu nông thôn mới và tiến độ Dự án Formosa Hà Tĩnh. Trước đó vào ngày 6/3/2015, một tháng sau khi đảm nhận chức vụ mới là Phó trưởng ban thường trực ban tổ chức Trung ương, ông Nguyễn Thanh Bình lại trở về Hà Tĩnh và tặng hoa, chúc mừng ông Trần Nguyên Thành (người cúi đầu xin lỗi nhà nước và nhân dân Việt Nam khi thảm họa môi trường biển Việt Nam xảy ra) - nhậm chức Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty TNHH gang thép Hưng Nghiệp FORMOSA Hà Tĩnh và bày tỏ tin tưởng đội ngũ tập đoàn này sẽ đoàn kết “đẩy mạnh tiến độ xây dựng để cuối năm 2015 cho ra những sản phẩm đầu tiên.”

Ông Nguyễn Thanh Bình (dấu X)  từng tháp tùng ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đến thăm một số công trình, nhà máy thuộc Dự án Khu liên hợp gang thép và Cảng nước sâu Sơn Dương Formosa vào tháng 4/2016.
Vào tháng 7/2016, Phó Tổng Thanh tra Chính phủ Ngô Văn Khánh từng khẳng định, dù cơ quan này không chỉ rõ từng cá nhân cụ thể nhưng cấp có thẩm quyền, ban quản lý dự án phải xem xét xử lý kiểm điểm. Đồng thời nhấn mạnh phải gắn liền tính trách nhiệm với nhiệm kỳ theo giai đoạn triển khai dự án Formosa tại Hà Tĩnh: “Đương nhiên gắn với tên tuổi thời điểm đó thì phải có trách nhiệm, không thể không có trách nhiệm”. 

Nhưng sự thật là lần kỷ luật lớn này lại hoàn toàn thiếu vắng ông Nguyễn Thanh Bình. Lý do là vì, “Nguyễn Thanh Bình là nhân sự quan trọng nằm trong bè phái của ông.”.

Ném chuột sợ vỡ bình. Ảnh minh họa internet
Và ông ở đây không ngoài ai khác Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Vấn đề đặt ra là, đây có phải là cách thức mà ông Tổng Bí thư xử lý Formosa thông qua công tác cán bộ có chọn lọc? Theo đó, là “kỷ luật một vài người để cứu muôn người”, tức hy sinh chức vụ nguyên/cựu của một người đang đứng đầu một tổ chức hữu danh vô thực để cứu lấy ông Phó Trưởng ban Thường trực Ban Tổ chức Trung ương?

Và theo đó, dù “không thích thú gì”, nhưng ông Võ Kim Cự cũng tạm hài lòng với màn cách chức vụ/ chức danh trong quá khứ trên, vừa mang tiếng kỷ luật, vừa là màn Lê Lai cứu chúa của ông đối với đồng nghiệp và là người dẫn dắt của mình Nguyễn Thanh Bình?

Nếu quả thực như thế, đây đúng là cao cờ của ông Tổng: đánh chuột nhưng không vỡ bình.

Anh Văn 

(VNTB) 


Tối cuối cùng ở Trung Quốc chúng tôi có bữa ăn tối với 3 doanh nhân Trung Quốc mà theo cách gọi của họ là "Ông chủ họ Trần", "Ông chủ họ Lê" và "Ông chủ họ Hoàng" còn tôi họ gọi là "Ông chủ họ Đỗ".

Những động thái “lạ” tại cửa khẩu biên giới Móng Cái

Vì có anh bạn người Việt gốc Hoa đối tác làm ăn tin cậy là bạn chung của cả hai bên nên câu chuyện giữa chúng tôi hết sức chân tình, không còn khách sáo, nhất là sau khi tôi nói thời bé tôi đã đọc hết trọn bộ Tam quốc, Thuỷ hử, Tây du ký, Đông chu liệt quốc, Hồng Lâu Mộng với những nhân vật Lưu Bị, Khổng Minh, Tào Tháo, Tôn Quyền, Lữ Bố, Đổng Trác, Điêu Thuyền, Quan Vân Trường, Trương Phi, Triệu Tử Long, Tư Mã Ý, Hứa Chử... Ông chủ họ Lê giơ ngón tay trỏ lên ý nói "tốt, chơi được".

Để có góc nhìn hai chiều tôi xin ghi lại những nhận xét của ba ông chủ Trung Quốc về Việt Nam và người Việt Nam.

NHIỀU NGƯỜI VIỆT NAM LÀM ĂN KHÔNG CÓ CHỮ TÍN

Thời kỳ đầu buôn bán với người Việt Nam, các ông, bà chủ hàng Trung Quốc đều cho các thương nhân Việt Nam vay vốn theo dạng lấy hàng đợt này mới phải thanh toán tiền hàng đợt trước. Theo thời gian mỗi đợt lấy hàng số lượng hàng hoá càng ngày càng lớn, đồng nghĩa với công nợ cũng lớn theo.

Đến một ngày một số thương nhân Việt Nam biến mất, đồng nghĩa với việc họ quỵt nợ luôn. Các chủ hàng Trung Quốc không biết tìm ở đâu mà đòi nợ, đành mất trắng.

Vì vậy mà hiện nay các chủ hàng Trung Quốc nhất quyết không cho nợ nữa mà chỉ cho ship hàng sau khi đã nhận đủ 100% tiền.

THƯƠNG NHÂN TRUNG QUỐC MẤT TIỀN Ở VIỆT NAM

Ông chủ họ Hoàng, người đón chúng tôi ở nhà ga Nam Hạ Môn và lấy xe Audi đưa chúng tôi đi thăm quan Hạ Môn lúc chiều kể chuyện ông đã có 3 năm làm ăn ở Việt Nam, chung với một số người Việt. Khi làm ăn kha khá ông bị mấy đối tác Việt Nam lấy hết toàn bộ cả vốn lẫn lời cỡ 16 tỷ đồng.

Tôi hỏi tại sao mất, mất như thế nào, thì ông im lặng không trả lời, sau đó ông có nói: "Làm ăn ở Việt Nam sợ nhất 2 điểm: Mafia - xã hội đen trấn lột và hệ thống luật pháp không nhất quán cũng như sự kỳ thị của người Việt Nam".

NGƯỜI VIỆT NAM TIÊU HOANG, KHÔNG BIẾT TÍCH VỐN

Theo ông chủ họ Hoàng thì người Việt Nam không biết tiết kiệm để tích luỹ vốn làm ăn lớn. Nhiều người làm được 100 đồng, đủ ăn là ngừng làm đi chơi. Hầu hết làm được 100 đồng thì tiêu hết 90 đồng.

Trái ngược lại, người Trung Quốc dù nghèo vẫn luôn để dành 40 đồng để tích luỹ vốn, chỉ chi tiêu tối đa 60 đồng trong số 100 đồng kiếm được.

Đúng lúc ấy có một bà ăn mặc tuềnh toàng tay xách cái làn vào tận phòng ăn chào bán trứng vịt lộn, ông chủ họ Hoàng liền nói "như bà này, bán trứng vịt lộn đã hơn 20 năm, hiện có 3 căn nhà ở Hạ Môn (nhà ở Hạ Môn cực kỳ đắt đỏ, chung cư cỡ 7000$/m2) tài sản trên 5 triệu đô la nhưng hàng ngày vẫn đi bán trứng vịt lộn dạo".

Lúc rượu đã ngấm, ông chủ họ Hoàng cứ nhắc đi nhắc lại "ở Hạ Môn nhiều người giầu lắm, tài sản cỡ 100 triệu đô la Mỹ vẫn là người nghèo" (có thể ông nói không rõ: 100 triệu tệ, tức tương đương 14.5 triệu đô la Mỹ). Tôi hiểu là ông Hoàng có tài sản 100 triệu mà vẫn tự lái xe đi đón chúng tôi ở ga và lái xe đưa chúng tôi đi chơi Hạ Môn.

TẠI SAO NGƯỜI VIỆT NAM GHÉT TRUNG QUỐC

Khi không khí đã thân mật, ông chủ họ Lê hỏi một câu làm tôi rất khó trả lời: "Tại sao Pháp, Nhật, Mỹ cũng xâm chiếm Việt Nam mà người Việt Nam không ghét Pháp, Nhật, Mỹ. Tại sao Trung Quốc chỉ đánh Việt Nam một chút, ít hơn Pháp, Nhật, Mỹ mà người Việt Nam lại ghét người Trung Quốc nhiều thế".

Mời xem Video: Tin hậu Đồng Tâm: Tổng BT Nguyễn Phú Trọng yêu cầu xử lý kỷ luật nghiêm 20 CSCĐ bị giữ tại Đồng tâm?



Nghĩ một chút, tôi đành trả lời: "Muốn trả lời câu hỏi này phải nhìn lịch sử 2500 năm. Mà thôi chuyện yêu ghét ấy là của ai đó, còn tôi và các ông là các doanh nhân, chúng ta không ghét nhau, vẫn làm ăn với nhau, bằng chứng là tôi và các ông đang ngồi ăn tối cùng nhau ở đây".

Với góc nhìn đa chiều, tôi xin chép lại nguyên văn câu chuyện giữa tôi và 3 ông chủ họ Lê, Trần, Hoàng, 3 doanh nhân ở đặc khu Hạ Môn để các bạn cùng suy ngẫm.

Đỗ Cao Bảo

(FB Đỗ Cao Bảo)
 
Top ↑ Copyright © 2010. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Welcome to Tin Tức Hàng Ngày