TTHNOL
Tin Tức Cập Nhật 24/7
Bài Mới

Đăng bởi Elvis Ất on Wednesday, July 26, 2017 | 26.7.17


Vụ Bãi Tư Chính tháng Bảy năm 2017 đã khiến lộ ra một sự thật quá cay đắng: trên trường quốc tế, chính thể Việt Nam chưa bao giờ cô độc đến thế. Một lần nữa, cần nhìn lại toàn cục khung cảnh “đối tác chiến lược” của Việt Nam và liệu chính thể này có tiếp tục kiếm được tiền ở Biển Đông hay không…

Một trạm gác nổi của Việt Nam tại Trường Sa.
Một trạm gác nổi của Việt Nam tại Trường Sa

Tây Ban Nha đâu rồi?


Nhiều nguồn tin quốc tế và trong nước cho biết vào ngày 24/7/2017, chính quyền Việt Nam đã phải yêu cầu ngừng hoạt động thăm dò khí đốt của Repsol - một công ty Tây Ban Nha liên doanh với Việt Nam - ngay tại Bãi Tư Chính mà vẫn được Bộ Ngoại giao chiến đấu võ miệng “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam”. Tâm thế “giương cờ trắng” quá dễ và quá nhanh vào lúc Trung Quốc mới chỉ tung một đòn phủ đầu tâm lý là một bằng chứng không thể rõ hơn: Bộ Chính trị Hà Nội đã trở nên yếu ớt đến mức bị “người đồng chí 4 tốt” o ép theo cách có muốn kiếm tiền ngay trong vùng hải phận của mình cũng không còn được.

Repsol đã phải bỏ ra 300 triệu USD ban đầu để chuẩn bị khoan thăm dò. Nhưng nếu hoạt động khai thác khí đốt này bị “đối tác chiến lược toàn diện” lớn nhất của Việt Nam là Trung Quốc quyết liệt phá bĩnh, số tiền 300 triệu USD đó sẽ mọc cánh bay lên trời, thậm chí chính phủ Việt Nam còn phải mang công mắc nợ mà bồi thường toàn bộ số tiền này.

Nhưng cho tới nay, vẫn không có lấy bất kỳ phản ứng nào từ phía Tây Ban Nha - một quóc gia mà Việt Nam đã ký kết “đối tác chiến lược” vào năm 2009.

Tây Ban Nha đâu rồi?

Nhưng đây không phải lần đầu tiên các “đối tác chiến lược” biến mất.


Tất cả đều quay lưng


2017 không phải là lần đầu tiên chính thể Việt Nam đổ bể về cách cư xử của “đối tác chiến lược”.

Vào năm 2014, khi giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc xông thẳng vào vùng lãnh hải Việt Nam, hầu hết các “đối tác chiến lược” của Việt Nam, kể cả nước Nga của Putin, đều thờ ơ hoặc quay lưng khi Việt Nam bị uy hiếp. Trong vụ Hải Dương 981, thậm chí trên kênh CNN toàn là những đại diện ngoại giao của Trung Quốc phát biểu chứ không phải là đại diện ngoại giao của Việt Nam.

Ba năm sau, tháng Bảy năm 2017, tiếp sau vụ viên thượng tướng Phạm Trường Long - Phó chủ tịch quân ủy trung ương Trung Quốc - bất thần bỏ về nửa chừng trong chuyến công du Việt Nam, một chuyên gia nghiên cứu quân sự là giáo sư Carl Thayer của Học viện quốc phòng Australia, đã tiết lộ việc Bắc Kinh nổi giận đến mức triệu hồi đại sứ của mình và đe dọa sẽ tấn công các căn cứ quân sự của Việt Nam trên quần đảo Trường Sa nếu Việt Nam cho phép Repsol tiếp tục khoan thăm dò khí đốt tại Bãi Tư Chính.

Sau đó là hình ảnh 200 tàu Trung Quốc ồ ạt vây chặt Bãi Tư Chính, cùng 4 ngư dân Việt bị “tàu lạ” bắn trọng thương…

Nhưng đã không hề xuất hiệt bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy Tây Ban Nha, Nga, Mỹ hay những “đối tác chiến lược toàn diện” khác của Việt Nam tỏ ra quan tâm và chia sẻ với Hà Nội trong cơn hoạn nạn mới nhất này. Tất cả cứ như thể để cho “đối tác chiến lược toàn diện” duy nhất là Bắc Kinh muốn làm gì thì làm.

Chính thể Việt Nam đã ăn ở ra sao để sinh ra nông nỗi ấy?


Chính thức phá sản chính sách “đu dây”


Hãy quay ngược kim đồng hồ. Từ năm 2001 đến năm 2013, Việt Nam đã ồ ạt tuyên bố thiết lập quan hệ đối tác chiến lược với Liên bang Nga (2001), Nhật Bản (2006), Ấn Độ (2007), Trung Quốc (2008), Hàn Quốc, Tây Ban Nha, Australia (2009), Vương quốc Anh (2010), Đức (2011) và Ý (2013). Tổng cộng có đến chẵn một chục quan hệ đối tác chiến lược. Trong số này, một số mối quan hệ như với Trung Quốc và LB Nga còn được nâng lên tầm “đối tác chiến lược toàn diện”.

Vài năm trước khi xảy ra làn sóng đối tác chiến lược của Việt Nam với các nước, đã có nhiều ý kiến cho rằng quá nhiều đối tác chiến lược thì khi xảy ra tình trạng khó khăn với Việt Nam, như khi Việt Nam bị gây áp lực quân sự từ Trung Quốc, thì các đối tác chiến lược khác sẽ không có trách nhiệm gì cả, bởi họ xem đó là vấn đề riêng tư của Việt Nam, tức sẽ không có một nguồn lực tập trung để giải quyết vấn đề Việt Nam khi mà nguồn lực đó bị dàn trải quá nhiều.

Quả thực, khi có quá nhiều các mối quan hệ đối tác chiến lược thì bản thân các mối quan hệ đó không còn thực sự là “chiến lược” nữa. Việc đưa ra khái niệm “đối tác chiến lược” như là một từ khóa quan trọng trong tư duy đối ngoại Việt Nam hiện nay cũng vì vậy chẳng còn ý nghĩa gì.

Tây Ban Nha lại là một “đối tác chiến lược” khá vô nghĩa, bởi quốc gia này hầu như không có ảnh hưởng gì tới an ninh, quốc phòng của Việt Nam, trừ chủ nghĩa thành tích đối ngoại còn nước còn tát của giới chóp bu Hà Nội.

Cho tới lúc này, có thể không quá hồ đồ để sơ kết rằng giới chóp bu Hà Nội còn chưa thật sự hiểu họ muốn gì trong phong trào thiết lập quan hệ đối tác chiến lược.

Rốt cuộc, chính động cơ “bắt cá đa phương” vô cùng tận đã chẳng mang lại một người bạn thực sự nào.

Một trong những dẫn chứng cho triết lý “lắm mối tối nằm không” là vào năm 2014 khi đối thoại về việc nới lỏng cấm vận võ khí sát thương cho Việt Nam, Tư lệnh quân đội Hoa Kỳ ở Thái Bình Dương, Đô đốc Samuel Locklear, đã như mỉa mai: “Việc này phần lớn phụ thuộc vào Việt Nam muốn gì vì họ có nhiều đối tác, nhiều láng giềng, cũng như nhiều mối quan ngại về an ninh”.

Tới nay, kết quả hơn 16 năm “Việt Nam muốn làm bạn với tất cả các nước” cùng hàng chục đối tác chiến lược của chính thể này đã chỉ được đúc rút thành lời giễu cợt không thèm che đậy của chính giới quốc tế.

Tới nay và đặc biệt bằng vụ Bãi Tư Chính tháng Bảy năm 2017, chính sách cùng chiến thuật “đu dây” của Việt Nam với Trung Quốc lẫn phương Tây đã chính thức phá sản. Sẽ chỉ còn lại một chút may mắn nếu Trung Quốc không tấn công Việt Nam trên Biển Đông trong tương lai gần.

Vì nếu xung đột quân sự nổ ra, không hiểu quân đội Việt Nam sẽ đánh chác ra sao…


Tiền, tiền, tiền, tiền, tiền!


Trong khi quẫn cực trong nỗi cô đơn vô cùng tận trên trường quốc tế, chính thể Việt Nam lại đang cần tiền hơn bao giờ hết.

Cứ như lời thoại trong vở “Tất cả đều là con tôi” của Arthur Miller - một kịch tác gia của Mỹ - thì “Tiền, tiền, tiền, tiền, tiền! Cứ nói mãi rồi tất cả cũng thế mà thôi!”.

Giới chính khách và các nhóm lợi ích Việt chưa bao giờ chán tiền theo triết lý “tiền là tiên là phật”.

Và tiền để duy trì chế độ.

Nhưng tình hình ngân sách chính phủ (bao gồm cả ngân sách đảng cầm quyền) lại chưa bao giờ quay quắt như giờ đây. Sau tiết lộ chấn động “ngân sách trung ương chỉ còn 45 ngàn tỷ đồng mà không biết chi cho cái gì” của Bộ trưởng kế hoạch và đầu tư Bùi Quang Vinh vào cuối năm 2015, đến đầu năm 2017 chính tân thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã phải thốt ra lời cảnh báo “sụp đổ tài khóa quốc gia”. Tình trạng ngân sách cho đến lúc đó là “khó khăn gấp bội năm 2016” - như tiết lộ của vài chuyên gia tài chính của chính quyền.

Một trong những “khó khăn gấp bội” như thế có nguồn gốc từ thực trạng giảm thu trong xuất khẩu dầu thô. Từ năm 2015 đến nay, giá dầu thô quốc tế đã sụt gần một nửa và do đó đã khiến số thu từ xuất khẩu dầu thô của Việt Nam cũng giảm khoảng 40%, tức hụt đến 50.000 - 60.000 tỷ đồng.

Làm thế nào để “bù đắp khó khăn ngân sách” và kiếm lại được 60.000 tỷ đồng bị hụt thu trên?

Nếu chiến dịch tăng thuế “bảo vệ môi trường” từ 3.000 đồng/lít vọt lên đến 8.000 đồng/lít được chính quyền và nhóm lợi ích xăng dầu tiến hành trót lọt, ngân sách trung ương sẽ đạt được số thu 100.000 tỷ đồng hàng năm, so với hiện tại chỉ có khoảng 40.000 tỷ đồng.

Ngoài ra, còn có một phương kế khác để tăng thu. Tại kỳ họp quốc hội tháng 5 - 6 năm 2017, Chính phủ đã nêu ra một đề xuất đặc biệt: gia tăng sản lượng khai thác dầu thô. Tuy nhiên, phía Ủy ban kinh tế quốc hội lại “lăn tăn” trước đề xuất này. Lý do đơn giản là trữ lượng dầu thô của Việt Nam chẳng còn bao nhiêu, do đó “cứ đào lên mà ăn” như tốc độ hiện nay thì chẳng mấy lúc sẽ hết sạch.

Cần cấp tốc tìm ra những nguồn trữ lượng cùng doanh số mới. Một trong những tiềm năng có thể cứu vãn ngân sách là mỏ khí đốt Cá Rồng Đỏ ở lô 136/03 thuộc Bãi Tư Chính. Nếu Công ty Repsol của Tây Ban Nha khoan thăm dò thành công thì ngân sách cùng chế độ Việt Nam sẽ được chia phần không ít.

Nhưng giờ đây lại là hoàn cảnh “khó chồng khó”. Trong lúc hầu hết nguồn ngoại viện như tài trợ ODA, kiều hối đều giảm sút trầm trọng, nguồn thu ngoại tệ từ khí đốt của ngân sách Việt Nam lại bị “đối tác chiến lược toàn diện” Trung Quốc thẳng tay bóp nghẹt.

“Bản lĩnh Việt Nam” đã hết cửa kiếm tiền ngay trong vùng chủ quyền của mình!

Năm 2017, “đối tác chiến lược toàn diện” Trung Quốc đã thêm một lần nữa khiến giới chính trị “Bốn tốt, mười sáu chữ vàng” trắng mắt. Trong nhiều nỗi nhục trên đời, có lẽ nỗi nhục thuộc loại tận cùng nhất là bị kẻ thù cầm tù ngay trong nhà mình.


Phạm Chí Dũng

(Blog VOA)


 Người dân đi ra cơ quan công quyền đề nghị làm thủ tục khai tử cho người nhà theo đúng quy định để an táng “mồ yên mả đẹp” nhưng bị gây khó dễ, đòi phong bì phong bao, đòi ăn của cả người chết thì đúng là chả khác gì loài muông thú.

Vụ việc xảy ra ở phường Văn Miếu (quận Đống Đa) tưởng đơn giản nhưng lại gây chấn động dư luận, khiến cộng đồng mạng căm phẫn, Chủ tịch UBND TP.Hà Nội cũng phải ra tay chỉ đạo xem xét, xử lý.

Đơn giản là vì, gia đình chị Vũ Thị Hoa (trú tại phường Văn Miếu) có bố đẻ mất và cử chị Hoa ra UBND phường để làm giấy chứng tử. Theo quy định, nói nôm na dễ hiểu là, chỉ khi được UBND cấp phường/xã cấp giấy chứng tử thì gia đình có người chết mới được đưa đi an táng.

thu tuc khai tu
 Những thông tin được chị Hoa chia sẻ trên facebook cá nhân.
Thế mà nó lại không đơn giản với gia đình chị Hoa. Trên facebook cá nhân, chị Hoa bày tỏ thái độ bức xúc trước cách làm việc của cán bộ phường Văn Miếu. Chị cho rằng chỉ vì “cán bộ phường lười”, hay đòi được “lót tay” mà “bắt người chết nằm chờ giấy khai tử”, tang lễ của bố chị phải lùi lại 1 ngày.

Câu chuyện của chị Hoa nhanh chóng lan trên mạng xã hội, nhiều cơ quan báo chí cũng đã vào cuộc, khiến dư luận căm phẫn.

Trên facebook cá nhân, một nhà báo kể lại câu chuyện xảy ra với gia đình mình cũng tương tự như vậy. Facebooker này viết rằng:

“Lót tay” để có giấy chứng tử, tôi đã gặp cảnh này ở Hải Phòng cách đây 5 năm

Năm 2012, anh vợ tôi quê ở Hải Phòng (quận Hồng Bàng) mất vì một tai nạn. Giai đình vợ quá bàng hoàng vì anh còn trẻ, chưa vợ con, lại mất trong hoàn cảnh quá thương tâm. Nhà neo người, tôi và vợ phải lo làm lễ, đáp lễ người đến viếng. Đúng lúc khách đến viếng đông, chuẩn bị để đưa đi chôn cất thì bà cô kéo tôi ra giọng hốt hoảng: “Cháu phải ra tay thôi, phường nó không cấp giấy chứng tử?”. “Vì sao không cấp, anh ấy chết thật rồi mà?”- Tôi hỏi lại bà cô. Bà cô thật thà: “Nó hạnh họe là vì sao lại chết, phải nói rõ mới cấp. Cháu làm cái phong bì cho nhanh”.

[​IMG]
Anh Lê Hiếu - cán bộ nhận hồ sơ
Tôi không thể chịu nổi, nhờ người đi xe máy chở đến trụ sở phường. Vào đúng phòng mà trước đó bà cô đã thất bại việc xin giấy chứng tử về để chôn cất anh vợ. Có khoảng dăm người ngồi vắt vẻo, mặt mũi lạnh như băng. Tôi hỏi câu nào họ đáp câu đó.

Vẫn cái giọng: “Phải xem vì sao chết, liên quan đến vụ án thì sao?”. Muốn chửi thề luôn, nhưng tôi kiềm chế vì mình không phải người ở đây, to tiếng có khi hỏng cả việc nhà vợ. Tôi nói: “Trụ sở cách nhà dân có đoạn, sao các anh không lên mà kiểm tra xem người ta chết vì cái gì”. Chẳng đáp gì. Im như thóc, chắc chờ phong bì?

Hết cách đành phải nhấc điện thoại gọi cho nhà báo L.K ở Hải Phòng nhờ can thiệp. Anh L.K can thiệp thì nhà vợ mới có giấy chứng tử, anh vợ mới được chôn cất đúng giờ thầy phán.

Tôi kinh tởm đến ám ảnh kiểu làm này của phường, sau đó kể cho vài người để giải tỏa. Định viết mấy lần, nhưng nhà vợ còn ở đó, sợ trả thù. Nay nghe lại chuyện tương tự xảy ra ở Văn Miếu, ở Thủ đô, máu lại sôi lên.

Có một nỗi sợ, có một nỗi ám ảnh mang tên thủ tục hành chính. Vô cảm đến thế là cùng, lạnh lẽo với số phận con người đến thế là cùng!”…

Hai câu chuyện xảy ra ở hai thành phố lớn, nơi mà “dân trí” được xem là khá cao, “quan trí” cũng thuộc top đầu. Thế mà, những cán bộ này ngang nhiên giở trò vòi vĩnh. Việc của anh là phải phục vụ người dân, phải cấp giấy khai tử cho họ, để họ còn lo liệu mai táng, sớm được mồ yên mả đẹp, theo quan niệm của người Á Đông ta.

Với người Việt, nghĩa tử là nghĩa tận. Dù có thù nhau đi chăng nữa thì người ta vẫn đến tiễn biệt lần cuối nếu chẳng may một người mất đi. Truyền thống ấy không phải chỉ người Việt mà là nghĩa cử của loài người nói chung.

Vậy mà, kẻ được coi là cán bộ kia lại có thái độ dửng dưng, lạnh lùng đến tàn ác, chỉ vì chiếc phong bì – Cái lạnh lùng của kẻ tàn nhẫn, máu lạnh.

Trong hàng nghìn bình luận về vụ việc này, thấy hài hước và chua xót trước ý kiến của một bạn đọc rằng: “Xã hội là chỗ con người ở trọ, trần gian là cõi tạm, về bên kia mới là cõi vĩnh hằng. Vào chỗ ngon thế, phải phong bì chứ... Chắc mấy ông kia nghĩ thế...”.

Cá nhân tôi thì nghĩ rằng, ai trên đời sinh ra cùng cần phải mưu sinh, phải kiếm miếng cơm manh áo, nuôi bản thân, gia đình. Nhưng kiếm ăn bằng cách nào để chính đáng và không xấu hổ với những người xung quanh. Các cụ xưa cũng luôn dạy con cháu rằng, “miếng ăn là miếng nhục”, để nhắc nhở con cháu “ăn trông nồi, ngồi trồng hướng”, miếng ăn phải đàng hoàng, sạch sẽ theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng.

Vì thế, rõ ràng, cái cách kiếm ăn theo kiểu đòi ăn của cả người chết, hay ăn chết xác chết người khác như những trường hợp trên thì chỉ có thể là loài muông thú.


KHÁNH NGUYÊN

(VTC News) 



Sáng nay, Tuổi Trẻ tiếp tục viết về hành trình của những cựu binh QĐND VN tìm mộ đồng đội trong đó có việc tìm kiếm, khai quật những ngôi mộ tập thể chôn những người lính hy sinh hồi Mậu Thân trong khu vực sân bay TSN. Ngồi mở tờ báo ra đọc, nhớ chuyện, ở nghĩa trang quân đội VNCH Biên Hòa (Nghĩa trang Bình An) cũng có những ngôi mộ tập thể được chôn vào ngày 1-5-1975, một ngày sau cuộc chiến.

Nằm ở thị xã Dĩ An của tình Bình Dương, Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa - nay là Nghĩa trang Nhân dân Bình An - là một địa danh mang đậm dấu ấn lịch sử của cuộc chiến tranh Việt Nam.
Việc khai quật sẽ rất có ý nghĩa vì mỗi người lính VNCH đều có hai thẻ bài khắc tên họ, số quân và nhóm máu (khi đồng đội khâm liệm thường lấy một thẻ bài đặt vào trong miệng tử sỹ, một thẻ bài mang về). Cho dù thịt xương của họ có thể đã tan nát, thành bùn, thành đất, nhưng những thẻ bài này sẽ giúp thân nhân họ biết chồng, con, cha, anh... đã chết và đã được an nghỉ ở đâu - điều mà VNCH đã không kịp làm trước khi sụp đổ.

Chính những người lính Mỹ và VNCH đã giúp QĐND VN tìm lại các ngôi mộ tập thể ở TSN, ở sân bay Biên Hòa. Chính quyền hiện nay cũng nên đáp trả bằng cách để cho MTTQ và nhà chùa khai quật các ngôi mộ tập thể này.

Trong những năm cuối đời của cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt, tôi chứng kiến, ông đã có rất nhiều nỗ lực để vận động chính quyền cho tôn tạo nghĩa trang Biên Hòa và ông cũng đã nghĩ đến việc cho khai quật các ngôi mộ tập thể này vì các lý do nhân đạo.

Nếu như, việc tìm thấy hài cốt của những người lính QĐND VN được an táng ở trong TSN sẽ làm cho thân nhân họ được an ủi phần nào, thì việc giúp thân nhân những người đang nằm trong các hố chôn tập thể ở nghĩa trang Biên Hòa tìm thấy hài cốt cha, anh... mình còn có ý nghĩa lớn hơn. Việc có thêm trăm bà mẹ tìm thấy hài cốt của những đứa con VNCH sẽ làm cho "triệu người" Việt Nam vơi bớt nỗi đau, nỗi buồn có thể còn đeo đẳng họ xuyên qua thế kỷ.

Huy Đức

(FB Trương Huy San)


Cạn kiệt là “từ khóa” của mọi từ khóa miêu tả ngắn gọn hiện tình đất nước Việt Nam. Mọi thứ đang cạn kiệt. Công bố Ngân hàng Thế giới trung tuần tháng 7-2017 cho biết Việt Nam là một trong những quốc gia có tỷ lệ nợ công tăng nhanh nhất thế giới. Nợ công Việt Nam hiện lên đến 2,68 triệu tỷ đồng, tăng từ 36,5% GDP năm 2001 lên 62,2% GDP năm 2015. Tính đến giữa tháng 7-2017, nợ công Việt Nam tương đương khoảng 94,8 tỷ USD.

TT Nguyễn Tấn Dũng. Ảnh: Reuters.

Điều này cho thấy không chỉ tình trạng khủng hoảng ngân sách mà còn khủng hoảng chính sách và khủng hoảng điều hành. Nói chính xác hơn là “khủng hoảng năng lực điều hành”. Cái gọi là “Luật quản lý nợ công”, áp dụng từ ngày 1-1-2010, đã không thể tạo ra hàng rào luật hiệu quả. Nó không kiểm soát được những “thành tích” bòn rút ngân sách, và tệ hơn, nó gián tiếp hình thành nên các cách thức lách luật với sự bùng nổ các nhóm lợi ích. Di sản ăn chụp vô độ và phá phách vô tội vạ của Nguyễn Tấn Dũng cộng với “nội các” kế nhiệm tập trung nhiều kẻ bất tài nhất lịch sử chính trị cộng sản Việt Nam càng đẩy nhanh tốc độ suy sụp.

Ngày 10-5-2017, khi bế mạc Hội nghị trung ương 5, Nguyễn Phú Trọng vẫn kiên trì rằng kinh tế thị trường định hướng XHCN là “một vấn đề lý luận và thực tiễn cơ bản”, “một sáng tạo mới của Đảng ta”… Những điều ấy là gì? Rất khó có thể biết Trọng có thật sự hiểu những gì ông ta nói hay không. Nó quá mơ hồ so với những con số thống kê dễ thấy chẳng hạn số nợ công cụ thể mà mỗi người Việt Nam, bất luận tuổi tác, phải gánh chịu là hơn 1.000 USD.

Có một “thực tiễn” mà hệ thống lãnh đạo cần “sáng tạo” để nhận biết họ đang ở đâu: Chưa bao giờ hệ thống chính trị lãnh đạo cạn kiệt nhân lực có tài bằng lúc này. Không có yếu tố “cá nhân” nào nổi trội trong hệ thống cầm quyền đương nhiệm. Không gương mặt nào xứng đáng đại diện cho “trí tuệ Việt”. Họ tăm tối. Họ đần độn. Họ chậm chạp và hoàn toàn đi bên lề sự phát triển của thế giới bên ngoài. Họ phát biểu giống nhau, nói dối giống nhau, hành xử quê mùa giống nhau. Họ xem thường dân hệt như nhau.

“Một số tổ chức, cá nhân lên tiếng hô hào thế này thế nọ nhưng những người đó, tổ chức đó làm gì cho đất nước? Chưa làm gì cả…” – Nguyễn Thị Kim Ngân phát biểu cách đây một năm. Khó có thể đánh giá nhân dân đã làm được gì cho đất nước bằng nhãn quan rất hẹp như thế nhưng dễ thấy rằng nhân dân không có vai trò gì trong các dự án ngàn tỷ đắp chiếu trùm mềm. Nhân dân không có trách nhiệm trong việc làm lũng đoạn ngân sách công, nơi về nguyên tắc thuộc quyền giám sát của một tập thể “dân chủ tập trung” mà Kim Ngân làm “chủ tịch”.

Cạn kiệt tài nguyên thiên nhiên. Cạn kiệt cả “nguồn tài nguyên” con người. Việt Nam chưa bao giờ thiếu người tài, ở bất kỳ thời điểm nào trong lịch sử. Nhân tài Việt ngày càng hiếm hoi, bởi nền giáo dục tồi tệ, lại tiếp tục khan hiếm khi nhiều người lần lượt cuốn gói ra đi. Cách thức đối xử người tài là nguyên nhân lớn nhất chứ không chỉ bởi nghèo và thiếu phương tiện. Cách thức sử dụng nhân tài và chính sách giáo dục là những bế tắc dai dẳng nhất của đất nước. Nó sẽ không bao giờ tháo gỡ được nếu chính sách giáo dục đang được thực thi là một chính sách “ngu để trị”.

Một bài báo của Tạp Chí Cộng Sản đề ngày 9-1-2012 cho biết, “Ngày 8-1, tại Hà Nội, Trung ương Hội Khoa học phát triển nguồn nhân lực-nhân tài Việt Nam đã tổ chức Đại hội toàn quốc nhiệm kỳ II… Trong 5 năm qua, từ chỗ không có một đơn vị thành viên nào với hơn 300 hội viên ban đầu, đến nay, Trung ương hội có 725 hội viên, 4 thành hội, tỉnh hội, 14 chi hội và 30 đơn vị trực thuộc Trung ương hội…”. Thật khó có thể tưởng tượng đó là một tổng kết về nguồn nhân tài. Có những sự thật không được nêu ra trong “kết quả 5 năm”. Đó là những đêm không ngủ của vô số phụ huynh trằn trọc xoay sở đưa con em đi tỵ nạn giáo dục. Đó là hiện tượng có những người Việt ở nước ngoài làm rạng danh dân tộc nhưng không bao giờ muốn trở về phục vụ một đất nước đang giãy giụa trên mớ “nghị quyết trung ương đảng về đổi mới giáo dục”. Chảy máu chất xám thật ra không tệ hại bằng sự bất lực kêu gọi đóng góp chất xám. Đảng thật ra không thể và không bao giờ biết cách “làm giáo dục”. Mới đổi mới giáo dục, trước hết cần đổi mới chính hệ thống đảng.

Đất nước này có nhiều “mũi nhọn”: mũi nhọn kinh tế, mũi nhọn du lịch, mũi nhọn giáo dục, mũi nhọn văn hóa… Nó thiếu một mũi nhọn quan trọng: “mũi nhọn nhận thức”, để giới lãnh đạo có thể tự đâm vào đầu đủ đau để nhắc rằng họ đang làm đất nước tụt hậu và đổ nát như thế nào. Chưa bao giờ vấn đề bạo lực xã hội khủng hoảng như hiện nay. Nếu cách đây 10 năm, một vụ nữ sinh đánh nhau có thể làm rúng động xã hội, bây giờ, xã hội chứng kiến nhiều chuyện khủng khiếp hơn vậy vạn lần. Đời sống không chỉ bất an bởi nguồn thực phẩm mà còn là sự bùng nổ những cuộc thanh toán chém giết. Và cả những cuộc trả thù rùng rợn mà quan chức chế độ cũng trở thành nạn nhân.

Chưa bao giờ bất công, bất tín và bất nhân trong một xã hội “thượng tôn pháp luật” phát triển tràn lan như lúc này. Hãy thử đặt câu hỏi tại sao một côn đồ như Phan Sơn Hùng liên can vụ đánh đập phụ nữ lại vẫn nhơn nhả ung dung? Hắn có phải là một thứ công cụ nối dài của bộ máy công an? Có những câu hỏi không bao giờ có thể trả lời. Có những cái chết trong đồn công an không bao giờ được làm sáng tỏ. Đất nước đang cạn kiệt mọi thứ. Cạn kiệt ánh sáng lương tâm và ánh sáng công lý.

Tấm ảnh Nguyễn Xuân Phúc trong buổi lễ tôn vinh Bà mẹ Việt Nam anh hùng ngày 22-7-2017 cho thấy một điều khác. Hàng triệu triệu người Việt đã bị xô đẩy vào một cuộc chiến “giải phóng” mà hàng chục năm sau vết thương chia cắt dân tộc vẫn chưa lành. “Xương trắng Trường Sơn”, như được thuật trong hồi ký của cán bộ tập kết Xuân Vũ in tại Sài Gòn năm 1974, vẫn là một màu trắng vô hồn cho những mất mát của bất kỳ bà mẹ Việt Nam nào đội giải khăn tang chiến tranh. Việt Nam không chỉ có những bà mẹ đau buồn của một phía. Phía bên này, cũng còn có vô số bà mẹ đau khổ. Làm sao có thể hàn gắn lòng người chia cắt khi mà kẻ thủ thắng vẫn vét cạn lương tâm hành xử hậu chiến để lấp đầy vào đó những thói thường hả hê?

Điều mỉa mai là quân đội của “Hanoi’s war”, như miêu tả trong tác phẩm của sử gia Lien-Hang T. Nguyen, ngày nay dường như không đủ khả năng bảo vệ đất nước. Quân đội đang như một đế chế bất khả xâm phạm, với những bất công giữa “giai cấp lính” với “giai cấp sĩ quan”, hệt như những bất công trong xã hội, giữa nhung nhúc người nghèo khổ với đám tư bản đỏ bỏ ra 3 tỷ USD mua nhà ở nước ngoài. Quân đội ấy, từng tự hào đánh tan những kẻ thù khổng lồ, có thể hiệu triệu được lòng dân để chống lại tên khổng lồ Trung Quốc? Liệu niềm tin người dân cho quân đội cũng đang bị cạn kiệt?

Một đất nước suy yếu không phải vì nó là một đất nước nghèo. Một quốc gia suy yếu là một quốc gia chỉ còn “hèn khí” thay cho “hùng khí”. Một quốc gia thật sự đi đến thời khắc của tối tăm là khi mà lòng yêu nước bị ném vào chốn lao tù. Một quốc gia thật sự suy vong là một quốc gia mà lòng yêu nước của người dân bị làm cho ngày một cạn kiệt, bởi những bản án chính trị phi lý dành cho những tấm lòng ái quốc mà chính bản thân nhà cầm quyền còn chưa bao giờ đủ dũng khí để thể hiện cho ra khí phách thể thống một quốc gia.

Mạnh Kim

(FB Mạnh Kim) 



Gần đây, tại Bắc Kinh đã diễn ra một cuộc biểu tình quy mô lớn nhất trong nhiều năm qua. Hàng chục ngàn “nhà đầu tư” lo lắng tiền vốn của mình không lấy lại được, đã đổ về Bắc Kinh tiến hành kháng nghị trước trụ sở các cơ quan nòng cốt của chính quyền ngay trước Đại hội 19.

Ngày 24/7/2017, hàng chục ngàn người người đã đổ về biểu tình tại khu vực Trung tâm Triển lãm Quốc tế Đại Hồng Môn ở Bắc Kinh.
Thiện Tâm Hối là một chương trình đầu tư với tiêu chí “giàu nghèo cộng sinh”, đã kêu gọi được hơn 6 triệu hội viên tham gia trên toàn quốc. Thiện Tâm Hối bị Bộ Công an Trung Quốc gán cho là tổ chức đa cấp theo mô hình kim tự tháp (Pyramid scheme) bất hợp pháp. Họ cho rằng đây là một vụ lừa đảo nguy hiểm, lợi dụng sự cả tin và hào phóng của những người yêu thích ý tưởng vừa kiếm tiền vừa giúp đỡ người khác.

Tân Hoa xã ngày 21/7 đã đăng bài viết nói rằng đại diện Công ty TNHH Thiện Tâm Hối là ông Trương Thiên Minh bị nghi ngờ có liên quan đến hoạt động phạm tội cùng lãnh đạo một số tổ chức khác, những người bị tình nghi đã bị tiến hành các biện pháp cưỡng chế hình sự. Bộ Công an đã kết luận Thiện Tâm Hối là phi pháp và bắt giữ ông Trương Thiên Minh, đại diện hợp pháp của công ty, đồng thời đóng băng tài khoản ngân quỹ của Thiện Tâm Hối. Lo lắng về việc ông Trương bị bắt giữ cũng như cảm thấy vô vọng trước việc thu hồi lại vốn, từ ngày 21/7, hàng loạt thành viên của Thiện Tâm Hối đã bắt đầu đến Bắc Kinh để biểu tình. Đến ngày 24/7, ước đoán có hơn 60.000 người tham gia biểu tình trước Trung tâm Triển lãm Quốc tế Đại Hồng Môn Bắc Kinh, Viện Kiểm sát tối cao và Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương yêu cầu trả tự do cho ông Trương.

Rất nhiều người tham gia biểu tình đã vẫy cờ Trung Quốc, một số thì cầm các tấm băng rôn thỉnh cầu chủ tịch Tập Cận Bình lật lại lệnh xử phạt chương trình đầu tư của họ, đồng thời trả tự do cho ông Trương Thiên Minh.

Theo lời của hội viên Thiện Tâm Hối có mặt tại hiện trường, có khoảng 60.000 người đã tham gia biểu tình, yêu cầu cảnh sát ở Vĩnh Châu, Hồ Nam trả tự do cho những thành viên cốt cán của Thiện Tâm Hối. Một phụ nữ 31 tuổi sống tại Hà Bắc đến Bắc Kinh biểu tình đã phát biểu: “Họ gọi chúng tôi là mô hình đa cấp, nhưng thực tế hoàn toàn không phải. Chúng tôi hôm nay đến đây biểu tình một là để cứu bản thân mình và chương trình này, thứ nữa là yêu cầu trả tự do cho ông Trương. Ông ấy là một người tốt.”

Bà Lý, một nhà đầu tư đã giải thích cho mục đích thành lập Thiện Tâm Hối: “Nhiều người không hiểu chúng tôi và gọi chúng tôi là đa cấp, nhưng những gì chúng tôi bán chính là ‘sự từ bi’. Khi lần đầu tiên tham gia chương trình, mục đích chính của bạn có thể là để kiếm tiền, nhưng sau khi tìm hiểu thêm về Thiện Tâm Hối, trọng tâm chính của bạn có thể sẽ trở thành mong muốn giúp đỡ người khác. Tôi đã giúp cho 17 thành viên trong nhóm bằng chính số tiền tôi kiếm được từ chương trình này.”

Ông Triệu, một thành viên khác tham gia biểu tình cũng cho hay: “Chúng tôi đến Đại Hồng Môn hôm nay là muốn gây áp lực cho chính phủ, để họ thả lãnh đạo của Thiện Tâm Hối và để công ty này được vận hành bình thường.”

Sau một vài giờ biểu tình vào ngày 24/7, cảnh sát đã điều hàng loạt xe buýt đến và đưa những người biểu tình đi, giải tán đám đông.

Trong bối cảnh hiện nay ở Trung Quốc, sự kiện này quả thực đã gây chấn động Trung Nam Hải. Tờ New York Times cùng ngày cũng đưa tin và nhấn mạnh: “Quy mô và thời điểm phát sinh cuộc biểu tình này hết sức bất thường”. Cuộc biểu tình diễn ra tại Trung tâm Triển lãm Quốc tế Đại Hồng Môn Bắc Kinh, chỉ cách Quảng trường Thiên An Môn vài dặm, nơi mà trong vòng vài tháng tới, Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng sẽ tổ chức Đại hội 19. Cuộc biểu tình dường như cố ý khiến chính quyền rơi vào thế khó.

Hàng vạn người đã đến biểu tình ở Trung tâm Triển lãm Quốc tế Đại Hồng Môn ở Bắc Kinh ngày 24/7:

Ngày 24/7/2017, hàng chục nghìn người người đã đổ về biểu tình tại khu vực Trung tâm Triển lãm Quốc tế Đại Hồng Môn ở Bắc Kinh.
Hàng vạn người đã biểu tình ở Bắc Kinh ngày 24/7

Hồng Ngọc

(Trí Thức)


Cả Việt Nam lẫn Trung Quốc đều chưa xác nhận hay phủ nhận tin của BBC hôm 24/7 nói Bắc Kinh đe dọa dẫn đến việc Hà Nội “lệnh” cho hãng Repsol ngừng khoan dầu khí ở Biển Đông.

Phát ngôn viên BNG TQ Lục Khảng kêu gọi "bên liên quan" dừng khoan dầu ở địa điểm tranh chấp thuộc BĐ (ảnh tư liệu, tháng 7/2016)
Phát ngôn viên BNG TQ Lục Khảng kêu gọi "bên liên quan" dừng khoan dầu ở địa điểm tranh chấp thuộc BĐ (ảnh tư liệu, tháng 7/2016)
Đến cuối buổi chiều 25/7, chính quyền Việt Nam vẫn chưa ra tuyên bố nào. Trong khi đó, mới có tuyên bố của Bộ Ngoại giao Trung Quốc kêu gọi dừng khoan dầu ở một địa điểm tranh chấp thuộc Biển Đông, theo tin Reuters hôm 25/7.

Địa điểm được nhắc đến là nơi hãng dầu Repsol của Tây Ban Nha lâu nay có hoạt động hợp tác với Việt Nam.

Tường thuật của Reuters cho hay, tại một cuộc họp báo thường kỳ, ông Lục Khảng, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc, đã được hỏi có phải Trung Quốc đã ép Việt Nam hay công ty dầu của Tây Ban Nha phải dừng khoan hay không.

Ông Lục trả lời rằng: “Trung Quốc thúc giục bên liên quan dừng các hoạt động vi phạm đơn phương và có hành động thiết thực bảo vệ cho tình hình tích cực phải khó khăn mới có được ở Biển Đông”. Ngoài ra, ông không cung cấp thêm chi tiết.

Việt Nam vì lý do nào đó mà hủy hợp đồng khai thác với Talisman thì không phải vì Việt Nam thôi việc này mà Trung Quốc lại thôi các tính toán của họ để tiến hành bằng được chiến lược độc chiếm Biển Đông của mình. Tôi cho rằng chủ trương của Trung Quốc không thay đổi. Nó không phụ thuộc vào việc Việt Nam đình hoãn hay chịu chấp nhận rút dàn khoan. Nguyên nhân chính là tham vọng của họ. Nguyên nhân chính là cuộc tranh chấp địa chính trị giữa Trung Quốc với Hoa Kỳ. Cho dù Việt Nam có thôi đi, điều đó không có nghĩa là Trung Quốc sẽ thôi đâu, mà chiến lược của họ vẫn tiếp tục, thậm chí còn mạnh hơn, nếu Mỹ, ASEAN, quốc tế không có những hoạt động mạnh mẽ cản trở, vô hiệu hóa tất cả các biện pháp vô lý cua Trung Quốc
Tiến sĩ Trần Công Trục
Người phát ngôn ở Bắc Kinh cũng nhắc lại là nước ông có chủ quyền không tranh cãi về quần đảo Trường Sa, được Trung Quốc gọi là Nam Sa, cũng như có quyền tài phán về các vùng biển và thềm lục địa liên quan, theo tin của Reuters.

Talisman-Vietnam, công ty con của Repsol, đã bắt đầu khoan tại địa điểm tranh chấp hồi giữa tháng 6. Việt Nam gọi đó là lô 136-03. Lô này cũng nằm bên trong “đường lưỡi bò” mà Trung Quốc dùng để đòi chủ quyền về hầu hết Biển Đông.

Tin của BBC hôm 24/7 nói Bắc Kinh đã cảnh báo hồi tuần trước với Hà Nội rằng họ sẽ tấn công các căn cứ của Việt Nam ở quần đảo Trường Sa nếu hoạt động khoan vẫn tiếp tục.

Tuy nhiên, dữ liệu của hãng Thomson Reuters cho thấy hôm 24/7 tàu mang dàn khoan Deepsea Metro I vẫn ở đúng vị trí cũ như khi bắt đầu tiến hành khoan ở lô này hồi giữa tháng 6.

Vẫn theo tin Reuters, một tàu hải quân Indonesia đi ngang qua đó hôm 22/7 tường trình lại là họ thấy 3 tàu cảnh sát biển và 2 tàu cá Việt Nam gần đó, và không có dấu hiệu rắc rối nào.

Sự thiếu vắng những phản ứng chính thức ồn ào của cả Việt Nam và Trung Quốc được giới quan sát cho là trái ngược với những tranh cãi, căng thẳng mà hai nước từng có liên quan đến chủ quyền, biển đảo trước đây.

Vụ việc từng làm nổ ra đối đầu và đấu khẩu gay gắt giữa hai nước trong thời gian gần đây là khi Trung Quốc đưa dàn khoan khổng lồ Hải dương 981 vào trong vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam hồi hè năm 2014.

Về sự “yên ắng tương đối” hiện nay, tiến sĩ Trần Công Trục, cựu Trưởng ban Biên giới Chính phủ Việt Nam, phân tích với VOA về thái độ và hành động của Trung Quốc:

“Trung Quốc, trong sự kiện này, họ có thể có những tính toán để mà thực hiện cho đúng cam kết của họ là họ tôn trọng luật pháp quốc tế, tôn trọng các quyền, lợi ích chính đáng của các nước khác. Nên là họ không tạo ra những scandal trong mối quan hệ để có thể làm phức tạp hóa vấn đề”.

Ở thời điểm này, thông tin Trung Quốc đe dọa dùng vũ lực đối với các vị trí của Việt Nam ở Trường Sa vẫn chưa được xác nhận.

Nhưng tiến sĩ Trục lưu ý đến những sự kiện trong quá khứ, như hải chiến Hoàng Sa 1974, đụng độ Trường Sa 1988, hay việc Trung Quốc xây đảo, quân sự hóa các đảo gần đây. Ông nói điều này nhắc nhở rằng tính đến việc Trung Quốc dùng biện pháp quân sự là một “suy diễn logic”.

Cũng như nhiều nhà phân tích khác, vị cựu Trưởng ban Biên giới Chính phủ khẳng định Bắc Kinh không bao giờ từ bỏ tham vọng kiểm soát Biển Đông.

Vì vậy, ông cho rằng dù Việt Nam có chấp nhận nhượng bộ ở một hay một vài dự án dầu khí, điều đó cũng vẫn không làm thay đổi tham vọng của Trung Quốc đối với vùng biển giàu tài nguyên:

“Việt Nam vì lý do nào đó mà hủy hợp đồng khai thác với Talisman thì không phải vì Việt Nam thôi việc này mà Trung Quốc lại thôi các tính toán của họ để tiến hành bằng được chiến lược độc chiếm Biển Đông của mình. Tôi cho rằng chủ trương của Trung Quốc không thay đổi. Nó không phụ thuộc vào việc Việt Nam đình hoãn hay chịu chấp nhận rút dàn khoan. Nguyên nhân chính là tham vọng của họ. Nguyên nhân chính là cuộc tranh chấp địa chính trị giữa Trung Quốc với Hoa Kỳ. Cho dù Việt Nam có thôi đi, điều đó không có nghĩa là Trung Quốc sẽ thôi đâu, mà chiến lược của họ vẫn tiếp tục, thậm chí còn mạnh hơn, nếu Mỹ, ASEAN, quốc tế không có những hoạt động mạnh mẽ cản trở, vô hiệu hóa tất cả các biện pháp vô lý cua Trung Quốc”.

Về việc Việt Nam chưa lên tiếng, theo tiến sĩ Trần Công Trục, có thể là vì Hà Nội thấy các quyền và lợi ích “chưa bị đe dọa”.

Những ngày qua, thông tin về việc Việt Nam đề nghị Repsol ngừng khoan dưới sức ép của Trung Quốc đã được một số người có tầm ảnh hưởng lớn chia sẻ trên mạng xã hội. Hàng nghìn người đã bình luận với đa số ý kiến cho rằng đây là “một bước lùi” hay “một thất bại” của Việt Nam.

Cũng có nhiều ý kiến trên mạng xã hội cho việc này sẽ dẫn đến sự ngại ngần của các công ty và các nước khác trong hợp tác dầu khí với Việt Nam, càng làm Việt Nam đơn độc trong tranh chấp ở Biển Đông với Trung Quốc.

(VOA)
 
Top ↑ Copyright © 2010. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Welcome to Tin Tức Hàng Ngày