Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV Cuộc chiến chống tham nhũng chững lại, tương lai TBT Nguyễn Phú Trọng sẽ ra sao?

Hoa Kỳ hứa bảo vệ Philippines nếu bị Trung Quốc chiếm đảo


Hoa Kỳ sẽ giúp đồng minh Philippines trong trường hợp Trung Quốc xâm lược các đảo do Philippines kiểm soát ở Biển Đông.

Đảo Thị Tứ do Philippines kiểm soát ở Trường Sa. Hình chụp hôm 21/4/2017
Đó là phát biểu của ông Randall Shriver, Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ phụ trách khu vực châu Á Thái Bình Dương, với giới báo chí tại Đại sứ quán Mỹ ở Manila hôm 16/8.

Các phóng viên đã hỏi ông Shriver rằng liệu Hoa Kỳ có giúp Philippines theo như hiệp ước quốc phòng song phương trong trường hợp Trung Quốc xâm chiếm đảo Thị Tứ do Philippines kiểm soát ở Trường Sa hay không?

Ông Shriver nói Hoa Kỳ sẽ là một đồng minh tốt và không có bất cứ một sự hiểu lầm nào về tính rõ ràng trong tinh thần của cam kết này. Ông khẳng định Hoa Kỳ sẽ giúp Philippines đáp trả một cách tương ứng.

Vào năm 2012, Trung Quốc đã chiếm bãi cạn Scarborough của Philippines ở Biển Đông. Hoa Kỳ lúc đó đã lên tiếng phản đối nhưng vẫn không thể ngăn cản được Trung Quốc chiếm quyền kiểm soát bãi cạn này từ Philippines.

Trung Quốc thời gian qua đã gia tăng xây lấp các đảo nhân tạo ở Biển Đông và triển khai vũ khí ra các thực thể này. Nhiều nhà quan sát Philippines bày tỏ lo ngại khi trong vài tuần gần đây Trung Quốc liên tục cảnh báo các máy bay nước ngoài không được tiến gần các đảo này.

Quan chức Bộ Quốc phòng Mỹ nói Hoa Kỳ sẽ vẫn tiếp tục cho máy bay và tàu đi qua vùng nước tranh chấp, bất chấp những thách thức gia tăng từ Trung Quốc.

Kể từ khi nhậm chức vào giữa năm 2016, Tổng thống Philippine Rodrigo Duterte đã tìm cách cải thiện quan hệ với Trung Quốc và Nga trong khi giảm nhẹ mối quan hệ với đồng minh Hoa Kỳ.

(RFA)

Cuộc chiến chống tham nhũng chững lại, tương lai TBT Nguyễn Phú Trọng sẽ ra sao?



Cuộc chiến chống tham nhũng chững lại, tương lai TBT Nguyễn Phú Trọng sẽ ra sao?



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

Philip Potter - Hồ Chí Minh là bạo chúa khát máu


Hồ Chí Minh, người sáng lập ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ở Bắc Việt Nam, đã chết, và bây giờ trở thành huyền thoại.


Có lẽ sự mô tả chính xác nhất về ngoại hình của người cộng sản già nua mà suốt trong 50 năm qua đã tìm cách thiết lập chế độ cai trị của ông trên khắp Việt Nam là sự mô tả của một chuyên gia Mỹ về chiến tranh tâm lý ở Sài Gòn người đã từng viết, "Bảo người ta ghét kẻ giống như ông già Nô en ốm đói này quả thật rất khó."

Nhưng có những người ghét ông và sẽ không đồng ý, chẳng hạn, với điện chia buồn gởi từ New Delhi đến Hà Nội của Thủ Tướng Ấn Độ Indira Gandhi: "Hồ Chí Minh không còn sống, tuy nhiên ông bất diệt như dân tộc ông," bà viết. "Tấm lòng nhân hậu, nếp sống giản dị, lòng thương người, hy sinh quên mình, và lòng can đảm của ông sẽ khích lệ những thế hệ mai sau."

Bernard Levin, nhà bình luận của báo Daily Mail ở Luân Đôn, là một trong những người khinh bỉ những lời ca tụng như thế dành cho người đã khuất.

"Sự thật rành rành rằng," ông viết, "Hồ Chí Minh là bạo chúa khát máu và tàn bạo. Hành động đầu tiên của ông sau khi chiếm xong miền Bắc Việt Nam là tàn sát lạnh lùng độ 50.000 người cả nam lẫn nữ mà biết đâu có thể chống lại chế độ cai trị của ông. Khi cuộc chiến tranh chiếm miền Nam Việt Nam của ông bắt đầu, chiến tranh được tiến hành bằng chính sách tàn ác cố ý, như một công cụ khủng bố kiểu như thế thì thế giới hiện đại chưa từng thấy.

"Từ những trường hợp trẻ em chính xác bị chặt ra từng mảnh trước mặt cha mẹ, trong những làng tạm thời bị Việt Cộng chiếm, tới hàng trăm nam, nữ và cả trẻ em bị đập chết và thi hài của họ được phát hiện sau cuộc tấn công vào dịp Tết, câu chuyện đều giống nhau - những tội ác cực kỳ dã man, gây ra trong lúc giao chiến dữ dội hay trong cuộc trả thù khát máu nhưng đều là phần quan trọng có tính toán trong chính sách của Bác Hồ hiền từ, dí dỏm."

Chuyện Bác Hồ với chòm râu thưa là tên đồ tể và cũng là nhà thơ và là người thương yêu trẻ em đã được ghi lại bởi những chuyên gia rất uy tín về Việt Nam, bao gồm Bernard B. Fall quá cố, một cựu chiến binh trong lực lượng kháng chiến Pháp trở thành giáo sư ở Đại học Howard ở đây, và bị sát hại trong một chuyến đi đến Việt Nam.

Trong một trong những chuyến đi này, "Hai Việt Nam", xuất bản vào năm 1967, ông viết về cuộc cải cách ruộng đất được tiến hành một cách "cực kỳ tàn bạo" trong nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa của Hồ được thiết lập ở miền Bắc của nước Việt Nam bị chia hai vào năm 1954 - cuộc cải cách thực chất là cuộc thanh trừng hầu hết những đồng minh không cộng sản của Hồ trong cuộc đấu tranh đuổi Pháp ra khỏi Đông Dương.

"Mặc dù không thể nào đưa ra con số chính xác," ông Fall viết, "nhưng phỏng đoán gần đúng nhất về vấn đề này là có lẽ gần 50.000 người Bắc Việt đã bị hành hình có liên quan đến cải cách ruộng đất và ít nhất số người gấp hai như thế đã bị bắt và bị đày đến các trại cưỡng bức lao động."

Sau khi dân chúng bất mãn về cuộc thanh trừng thì Hồ chùn tay lại và loại bỏ Trường Chinh ra khỏi chức vụ tổng bí thư đảng Lao Động Việt Nam, mà thực ra chỉ là một cái tên khác mơ hồ để thay thế tên Đảng Cộng Sản Đông Dương mà Hồ đã "giải tán" khi ông đứng đầu mặt trận dân tộc chống Pháp.

Điều thú vị là Trường Chinh vẫn còn được coi là một trong bốn người có quyền lực nhất trong bộ chính trị đảng lãnh đạo nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ở miền Bắc.

Có những người tuyên bố con số của Fall đưa ra là cực kỳ thấp.

Một trong những người đấy là Hoàng Văn Chí, một bác sĩ và nhà hóa học người miền Bắc vào năm 1942 đã gia nhập Việt Minh chống Pháp và được Hồ tuyên dương công trạng vào năm 1948, nhưng năm 1954 trốn vào Nam sau khi ông bị bắt vì thuộc thành phần giai cấp địa chủ mà cộng sản định tiêu diệt sau.

Ông nói chỉ riêng một tỉnh thôi số người bị giết đã là 90.000 và ông mô tả Hồ và giới cai trị của ông ta như thế này:

"Một đảng được tổ chức bởi một nhóm thanh niên thông minh và hăng hái, họ chống Pháp và trốn sang Mạc Tư Khoa để học hỏi, đã hấp thụ triết học cộng sản Nga và sau khi kiểm soát được miền Bắc liền đẩy mạnh cuộc đấu tranh giai cấp, tàn sát phú nông, tiêu diệt trung nông và tiểu tư sản thành thị và quàng ách nô lê lên vô sản và trí thức, và họ sau khi mất hết tính người đã trở thành những con hổ khát máu."

Phóng viên này đã phỏng vấn Hoàng Văn Chí ở Sài Gòn vào năm 1957. Ông ta cũng không phải là người khâm phục chế độ ở miền Nam của Tổng thống vào thời ấy là Ngô Đình Diệm (người về sau bị sát hại) và tố cáo chế độ cũng dùng những cách thức như cộng sản và tiên đoán Diệm sụp đổ vì không thiết lập dân chủ thật sự trong nước.

"Sách tham khảo về Bắc Việt Nam", (Area Handbook for North Vietnam) do khoa Nghiên cứu Lĩnh vực Ngoại giao (Foreign Area Studies) của trường American University biên soạn vào năm 1967, đã đưa ra con số người bị giết trong "công cuộc cải tạo xã hội" theo sau sự thành lập chế độ của Hồ sau khi Pháp bại trận lên đến 100.000 người.

Sách tham khảo này khẳng định Hồ đã dọn đường cho cuộc cải cách ruộng đất vào năm 1953 bằng cách đưa ra sắc lệnh trong đảng theo đó tất cả những chủ hộ trong những vùng do Việt Minh kiểm soát phải được phân loại theo tài sản được cho là của cá nhân, với địa chủ thuộc thành phần cao nhất trong năm thành phần còn nông dân không có ruộng hay làm thuê thuộc thành phần thấp nhất.

Sách tham khảo này, vốn được dùng rộng rãi trong Bộ Ngoại giao Mỹ, viết rằng chính trên cơ sở phân loại này mà chế độ của Hồ "đã bắt đầu tiến hành tiêu diệt có hệ thống những người thuộc thành phần cao nhất qua việc kết án họ là "kẻ thù của nhân dân" rồi bắt giam hay hành hình họ.

"Nạn nhân chủ yếu là những nhà nho, nhà sư, linh mục và những người lãnh đạo làng xã truyền thống. Sự biểu lộ sức mạnh và sự tàn bạo này, mà gợi nhớ lại những cách thức Trung Cộng dùng trong chiến dịch trước kia, đã cướp đi sinh mạng của từ 50.000 đến 100.000 người dân nông thôn."

Chuyện Hồ, một nhân viên Quốc tế Cộng sản từng sống nhiều năm ở Trung Quốc, biết rành lề thói của người Tàu đã được chế độ Bắc Kinh chứng thực trong bức điện chia buồn của họ gởi đến Hà Nội sau khi ông chết.

Họ gọi ông là "người bạn chiến đấu gần gũi với nhân dân Trung Quốc... một nhà cách mạng vô sản lỗi lạc (thực ra ông là con của viên quan lại nhỏ) đã áp dụng chân lý phổ quát của chủ nghĩa Mác-Lê vào thực tiễn cụ thể của cách mạng Việt Nam."

Philip Potter

-----------------
Nguồn:

Dịch từ báo The Baltimore Sun số ra ngày 7 tháng Chín, 1969. Bài báo được Dân biểu Mỹ John M. Ashbrook trình bày trước Hạ Viện Hoa Kỳ vào ngày 15 tháng Chín, 1969. Tựa đề nguyên tác "Ho Chi Minh as Bloody Tyrant". Bạn đọc có thể đọc nguyên bản ở trang 25508 ở đường dẫn sau:


Người dịch: Trần Quốc Việt

(Dân Làm Báo)

Để thực hiện mưu đồ Hán hoá Việt Nam của Bắc Kinh, Nguyễn Phú Trọng không thể để Luật Đặc khu bị chết


Nếu chỉ đơn thuần là kinh tế và nếu việc phát triển Vân Đồn, Phú Quốc, Bắc Vân Phong như những "special economic zones" là một nhu cầu chính đáng, có lợi cho đất nước thì cũng không cần đến một đạo luật cho một đề án - dù là đề án lớn. Như nhiều quốc gia khác, trong việc phát triển khu kinh tế đặc biệt, những ký kết, giao kèo, thuê mướn chỉ cần theo đúng những quy luật hợp tác kinh doanh, bảo vệ môi trường, bảo vệ lao động bản xứ... đã được định ra bởi luật pháp hiện hành.


Nhưng Bắc Kinh muốn 3 địa bàn chiến lược nằm tại 3 miền Bắc Trung Nam của Việt Nam phải trở thành căn cứ địa lâu dài và muốn trói những ký kết trong tương lai bằng luật mới. Lý do là nếu không có những quy định mới bằng luật (tức là Luật Đặc khu) thì những ký kết tai hại cho Việt Nam có thể sẽ bị vô hiệu hoá (bởi những diễn biến, tác nhân không lường trước) vì nó vi phạm những quy luật hiện hành (trước khi có Luật Đặc khu.)

Ba Đình đã tiếp tay với Bắc Kinh để có những toan tính từ lâu để từ đó cho ra đời Dự luật Đặc Khu. Khi quốc hội - cánh tay nối dài của đảng nhưng trên nguyên tắc lại là đại diện của toàn dân - thông qua Dự luật (với "sự góp ý của nhân dân"!) thì điều mong muốn của Bắc Kinh, chủ trương lớn của Bộ Chính trị CSVN xem như trở thành "ý chí" và "quyết định" của toàn dân. Sự hiện hữu của 3 Đặc Khu và những gì xảy ra sau đó giữa tay sai Ba Đình và tập đoàn bành trướng Bắc Kinh sẽ được duy trì và bảo đảm bằng luật. Nó không thể bị rút lại, xoá bỏ một cách tuỳ tiện với viện dẫn - đó là quyết định sai lầm của một "cựu" cá nhân lãnh đạo.

Nhìn ngược quá khứ, Nguyễn Phú Trọng và bầy đàn thần phục Bắc Kinh chỉ cần áp dụng mô hình của Bô Xít Tây Nguyên, của Formosa Vũng Áng là tương đối đủ để biến một vùng của đất nước thành địa khu bất khả xâm phạm của Tàu. Nhưng bước "n" này đã hoàn tất. Bây giờ là giai đoạn cuối với bước "n+1" là Luật hoá Đặc khu. Mỗi bước phải tiến gần đến mục tiêu Việt Nam trở thành một tỉnh lỵ của Tàu. Kết quả sau cùng của âm mưu Hán hoá đó phải được bảo kê bằng LUẬT do chính "nhân dân Việt Nam" (bị đại diện bởi các đảng viên CS đang nắm Quốc hội) thông qua!

Với Luật Đặc Khu, Bắc Kinh và Ba Đình - kẻ chiếm nước người dâng nước sẽ không dừng lại Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc. Từng vùng, từng vùng... Luật Đặc Khu sẽ biến toàn cõi Việt Nam thành Đặc Khu của Tàu trong vòng 99 năm (hoặc vài năm ít hơn nhưng đủ dài cho một thế hệ người Tàu sinh sôi nảy nở và một thế hệ VN mới, lớn lên và quen thuộc với vòng tay "đặc khu của Tàu" như là chuyện thường tình ở huyện. Những gì xảy ra sau đó có lẽ người Tây Tạng, người Duy Ngô Nhĩ (Uyghur) đang hiểu rõ hơn ai hết.

Do đó, Ba Đình dừng thông qua dự luật Đặc Khu, trì hoãn không thảo luận là chỉ để làm nguội làn sóng chống đối của người dân lẫn một số cán bộ, đảng viên trong guồng máy đảng. Hành động hoãn thảo luận đã được dự trù trong phiên họp quốc hội tới cũng có thể xuất phát từ lo ngại sẽ có một cuộc biểu tình rộng lớn vào ngày "quốc khánh" 2 tháng 9.

Nhưng Nguyễn Phú Trọng và thành phần thân Tàu đang thắng thế trong Bộ Chính trị vừa ra sức triệt tiêu những thành phần chống đối trong và ngoài đảng, vừa quan sát tình hình và cân nhắc, chọn thời điểm để dọn đường cho việc biến âm mưu đen tối dâng đất cho giặc thành một đạo luật chính danh.

Không bao giờ có chuyện dừng đối với những tên trộm cắp và cướp bóc khi vàng bạc châu báu chỉ còn cách bàn tay một... ngón út!

17.08.2018

Vũ Đông Hà

(Dân Làm Báo)

Việt Nam đã có đảng đối lập?


Tòa Án Nhân dân tỉnh Nghệ An đã đưa vụ án “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ luật Hình sự 1999 ra xét xử hình sự sơ thẩm đối với ông Lê Đình Lượng, với mức án tuyên 20 năm tù giam và 5 năm quản thúc. Với mức án gần kịch khung như thế này, nếu đúng tội trạng, cho thấy ở Việt Nam đã hình thành và phát triển những đảng phái đối lập với Đảng Cộng sản.

Ông Lê Đình Lượng được nhắc đến trong một bài viết được đăng tải trên website Việt Tân. Ảnh: chụp màn hình
Nhìn từ bản án sơ thẩm đã tuyên

Điều 79, Bộ luật Hình sự năm 1999 quy định về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân: “Người nào hoạt động thành lập hoặc tham gia tổ chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân, thì bị phạt như sau: 1. Người tổ chức, người xúi giục, người hoạt động đắc lực hoặc gây hậu quả nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình; 2. Người đồng phạm khác thì bị phạt tù từ năm năm đến mười lăm năm”.

Như vậy, theo Hội đồng xét xử hình sự sơ thẩm của tỉnh Nghệ An, thì ông Lê Đình Lượng được xem là “người tổ chức, người xúi giúp, người hoạt động đắc lực” trong các hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.

Về mặt tố tụng, hành vi nếu có của ông Lê Đình Lượng thuộc “Các tội phạm xâm phạm an ninh quốc gia”, và nằm trong nhóm các tội trực tiếp uy hiếp sự tồn tại của chính quyền nhân dân.

Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân được xem là là hành vi hoạt động thành lập, hoặc tham gia tổ chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân các cấp từ Trung ương đến địa phương. Hoạt động thành lập tổ chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân có thể được thể hiện bằng một số hành vi như đề xướng chủ trương đường lối hoạt động của tổ chức (viết cương lĩnh, điều lệ, kế hoạch, chương trình hoạt động,…), tuyên truyền, lôi kéo, tập hợp người vào tố chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.

Hoạt động tham gia tổ chức lật đổ chính quyền nhân dân, là trường hợp người phạm tội nhận thức rõ mục đích của tổ chức nhưng đã tán thành và nhận lời tham gia vào tổ chức, thực hiện chương trình, kế hoạch và hoạt động của tổ chức.

Theo cáo buộc của công tố tại phiên hình sự sơ thẩm, thì “trong quá trình sử dụng Facebook, ông Lê Đình Lượng đã thể hiện rõ tình cảm, ý chí đồng lòng cùng tổ chức Việt Tân, tích cực theo dõi, đăng tải, chia sẻ nhiều bài viết tuyên tuyền cổ súy cho Việt Tân, trong đó có nhiều bài viết bình luận, ca ngợi Việt Tân, cổ vũ cho đường lối của tổ chức khủng bố Việt Tân, xuyên tạc về tình hình Việt Nam, nói xấu Đảng Cộng sản Việt Nam, lợi dụng các sự kiện chính trị, xã hội, phát triển kinh tế, an sinh xã hội, môi trường để xuyên tạc, bóp méo sự thật nhằm gây tâm lý hoài nghi, hoang mang trong quần chúng nhân dân.

Xét hành vi, tính chất, vụ án thuộc loại đặc biệt nghiêm trọng, hành vi phạm tội của bị cáo diễn ra trong thời gian dài, lôi kéo nhiều người tham gia, tiến hành cùng với việc có nhiều bài viết lợi dụng các vấn đề xã hội trong nước để xuyên tạc lịch sử, kích động quần chúng nhân dân, đưa tin, vu cáo, bôi nhọ lãnh đạo Đảng, Nhà nước và hệ thống cơ quan công quyền, phá hoại tư tưởng, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, làm giảm lòng tin của nhân dân đối với với vai trò lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước.

Bị cáo ý thức được việc làm của mình là vi phạm pháp luật nhưng không dừng ở đó mà còn dụ dỗ, lôi kéo nhiều người tham gia để phát triển tổ chức Việt Tân” (dừng trích).

Với cáo buộc nói trên, nếu đúng, có thể thấy rằng ở Việt Nam đã có sự tồn tại, phát triển của tổ chức Việt Tân, một tổ chức mà Bộ Công an Việt Nam cho rằng là “tổ chức khủng bố”.

Thẩm phán Trần Ngọc Sơn, chủ tọa phiên xét xử, có lời nhận định lúc tuyên án như thế này (trích): “Hội đồng xét xử cũng khẳng định qua vụ án này cho thấy các thế lực thù địch nói chung, tổ chức Việt Tân nói riêng cũng như những người phạm tội thuộc nhóm tội xâm phạm an ninh quốc gia có những phương thức, thủ đoạn khác nhau, khi thì kích động, khi thì xuyên tạc, khi thì đóng vai là người đi đầu trong các phong trào chống tiêu cực, nhìn bề ngoài chúng ta nghĩ rằng họ là những người yêu nước, yêu chế độ, yêu dân tộc, nhưng dù phương thức, thủ đoạn thay đổi nhưng bản chất không thay đổi, tất cả đều phục vụ cho mục đích cuối cùng là lật đổ nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam”.

“Xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam”, là một cách nói của việc đòi hỏi có sự cạnh tranh đa đảng phái trong các nhiệm kỳ của chính phủ.

Việt Tân là ‘tổ chức khủng bố’ và đã có ‘chi nhánh’ ở Việt Nam?

Bộ Ngoại giao Mỹ cho hay, Việt Tân không bị liệt vào danh sách khủng bố theo luật Hoa Kỳ. Ông Katina Adams, phát ngôn viên văn phòng Đông Á của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nói với thông tấn xã Reuters: “Chúng tôi đề nghị bạn nên liên hệ với Chính phủ Việt Nam để lấy thêm tin tức về lời cáo buộc này của họ” [https://www.reuters.com/article/us-vietnam-security-idUSKCN1271HZ]

Trong bản tin của mình, Reuters bình luận rằng mặc dù Đảng Cộng sản Việt Nam liên tục hô hào, cổ vũ về những cải cách kinh tế, cải cách các mối quan hệ xã hội dân sự, tuy nhiên Đảng Cộng sản Việt Nam lại luôn mạnh tay trấn áp, trừng trị những người bất đồng chính kiến [Despite steadily introducing more liberal social and economic reforms in recent years, the Communist Party has a zero-tolerance approach to criticism and has punished detractors harshly – nguồn đã dẫn].

Cũng theo Reuters, phản ứng với lời cáo buộc, Đảng Việt Tân ra thông cáo bằng tiếng Anh nói chính phủ Việt Nam “sợ đối lập có tổ chức” và phía cảnh sát thì “tung ra những tuyên truyền vô căn cứ” nhằm ngăn chặn người Việt Nam “cổ vũ chính trị hòa bình”, hãy để nhân dân Việt Nam quyết định Việt Tân có phải là một mối đe dọa hay không” [nguồn đã dẫn].

Theo tuyên bố chính thức từ trang mạng của Việt Tân thì tổ chức này tự đề ra phương thức hoạt động sau: “Chủ trương tiến hành cuộc cách mạng bằng chính sức mạnh và trí tuệ của dân tộc Việt Nam để giải phóng đất nước thoát khỏi ách độc tài Cộng sản hầu có điều kiện chấm dứt tình trạng nghèo nàn và lạc hậu của đất nước”. Chủ trương của đảng phái này được đăng tải công khai như một slogan trên website của họ: “Việt Tân là một tập hợp những người Việt yêu dân chủ với khát vọng canh tân con người và canh tân Việt Nam qua các hoạt động đấu tranh bất bạo động”.

Tuy có tên là “Đảng” Việt Tân, nhưng thực ra tổ chức này hoạt động tại Mỹ như một hội đoàn theo quy chế “unincorporated association” - hội đoàn không đăng ký pháp nhân (*). Như vậy, sẽ thuyết phục hơn nếu tại phiên xét xử sơ thẩm công dân Lê Đình Lượng, vị thẩm phán cùng bên đại diện Viện Kiểm sát giữ quyền công tố, chỉ ra được cụ thể những thành viên nào của Đảng Việt Tân đã cùng với ông Lê Đình Lượng trong hành động được gọi là “lật đổ chính quyền”? Nghĩa là cáo buộc cụ thể những công dân quốc tịch Hoa Kỳ nào đó đang cùng với ông Lê Đình Lượng thực hiện những hành động nhằm "lật đổ chính quyền".

Luật sư Đặng Đình Mạnh nhận xét về thân chủ của mình như sau: “Bên cạnh tư cách là người bào chữa cho ông Lê Đình Lượng, thì với tư cách là đồng bào và là đàn ông với nhau, chúng tôi thật sự khâm phục và ngưỡng mộ về những điều ông ấy đã làm, đã dấn thân, kể cả thái độ mà ông ấy đã thể hiện trong phiên tòa mà ông ấy là bị cáo. Sự điềm tĩnh, ung dung của ông ấy khiến có những lúc chúng tôi đã phải tự hỏi “Có đúng ông ấy đang là bị cáo trong phiên tòa hay không?”...

Không chỉ ông, mà cả hai nhân chứng Nguyễn Văn Hóa và Nguyễn Viết Dũng (Dũng Phi Hổ) đều là những người tranh đấu quả cảm. Sự mất tự do trong hoàn cảnh hiện tại không hề làm giảm mất đi khí phách ngoan cường của họ.

Công chúng xứ sở này cần biết về họ...”.

Ông Lê Đình Lượng là ai?

Ông Lê Đình Lượng là một cựu chiến binh, và là người tham gia vận động đòi hỏi bồi thường thỏa đáng cho những ngư dân bị tác động bởi thảm họa môi trường biển từ tháng tư năm 2016 do Nhà máy Thép Formosa xả chất độc ra biển.

Thảm họa đó đã dẫn đến một phong trào xã hội vô cùng lớn tại Việt Nam. Ngoài việc tham gia đòi hỏi quyền lợi cho ngư dân, ông Lê Đình Lượng còn đấu tranh cho các tù nhân chính trị, cũng như phản đối các quy định hạn chế quyền tự do ngôn luận ở Việt Nam.

“Các hoạt động của ông đối với xã hội, thực chất đó chỉ là những hành vi của một cựu quân nhân sống có trách nhiệm cao với cộng đồng, với địa phương và là một công dân thực hiện quyền tham gia xây dựng, quản lý Nhà nước theo hiến pháp mà thôi”. Luật sư Đặng Đình Mạnh nhận xét.

Liệu ông Lê Đình Lượng có ‘chống án’ lên tòa phúc thẩm?

Trần Thành 

(*) Quy chế unincorporated association là hợp pháp tại Hoa Kỳ. Với unincorporated association, các thành viên không chịu trách nhiệm chung, mà các cá nhân sẽ chịu trách nhiệm riêng. Mục đích của việc lập hội là đem lại một số lợi ích nào đó cho công cộng, và không tính đến chuyện lợi nhuận, do đó các thành viên hình thành một hội đoàn bất vụ lợi không đăng ký pháp nhân (unincorporated nonprofit association).

(VNTB) 

Nguyễn Đại - Live show đại chiến



1. Trận chiến

Mục tiêu của chúng tôi rất đơn giản: nếu chúng nó có phát hiện địa điểm thì chương trình đã diễn ra rồi. Thật lòng mà nói, chúng tôi chỉ lo chúng nó biết địa điểm và đe dọa chủ nhân thôi, chứ khi chương trình đã diễn ra, chúng chỉ vào quay phim lập biên bản chứ không thể phá ngang được.

Về phía chúng nó, mệnh lệnh bên trên đưa xuống là “bằng mọi giá không để liveshow diễn ra”. Không làm được điều đó coi như thua. Tại sao lại có mệnh lệnh này thì tôi xin giải thích cuối bài. Và giờ… 2 bên bắt đầu cuộc chiến của mình.

2. Theo dõi đối tượng

Nhìn thoáng qua, công việc của chúng nó quá đơn giản “chỉ việc xem thằng Đại / Tín đặt quán nào và đe dọa chủ quán” là xong. Chúng làm sao ngờ được, việc đó được giao cho một anh em khác. Chúng tôi chỉ việc nhận thông tin chốt các khâu tiền bạc, thời gian.

Đến tối thứ Hai (13/8), chúng nó bắt đầu sốt ruột và canh gác chung cư chỗ nhà Tín ở. Thật ra, ngay từ chiều hôm đó, linh tính đã mách Tín phải “dạt vòm”. Không theo được Tín, chúng nó chuyển qua tôi.

Trưa thứ Ba, tôi phát hiện ra chúng nó lởn vởn trước công trường. Tôi đoán có 2 khả năng. Một là chúng sẽ theo dõi tôi để dò ra địa điểm, hai là nếu không dò được, chúng sẽ khống chế để tôi không đến được nơi cần đến.

Tất nhiên, tôi không thể chấp nhận thua cuộc. Tôi ở lì trong công trường, chúng nó 7 tên ngồi ngoài. Càng về khuya, 2 bên càng sốt ruột… Khoảng 12h đêm, mệt mỏi, tôi ngồi lướt mạng đọc Tam quốc và tôi vô tình thấy một cách mà Gia Cát Lượng đã dùng. Tôi liên lạc với Tín “em thu xếp đồ đạc, ra chỗ này gặp anh”. Tôi gọi tiếp cho một bạn “đến đón anh ở đây…”.

Tôi thoát ra được và đến Nhà Bè lúc 1h đêm. Tại đây, tôi tắm rửa, đem quần áo đi giặt, phơi khô và mặc một cái quần rộng gấp… rưỡi bụng. Tín có đồ đem sẵn nên trông khá hẳn. Sẵn ưu thế trẻ trung, hắn ngủ ngon lành; còn tôi thì như thường lệ, luôn mất ngủ khi đến chỗ lạ. Một đêm thức trắng…

Chúng tôi ở lì Nhà Bè đến 4h chiều ngày 15/8 thì bắt taxi vô Thành phố. Đầu tiên là đi ngang công trình. Lúc đó là 5h chiều, mọi người bắt đầu về, bọn chúng nó vẫn đang…canh. Chúng tôi vừa buồn cười, vừa yên tâm là chúng chưa biết gì, và biết chúng đang sốt ruột lắm rồi. Đã gần giờ G mà chưa ra địa điểm, cấp trên chắc đang lồng lộn. Chúng càng sốt ruột hơn khi bên cạnh việc theo dõi thì trước đó “mưu hèn kế bẩn” giả vờ mua vé cũng đã thất bại đau đớn. Chuyện là vầy…

3. Mưu hèn kế bẩn (và ngu)

Để tránh tình trạng đặt chỗ xong không tới, chúng tôi yêu cầu quý khách chuyển tiền vào tài khoản trước, đến ngày hôm đó mới nhắn địa chỉ. Thật ra đây không phải chương trình kinh doanh nên chúng tôi đã tính đến việc khi khách tới coi ca nhạc, chúng tôi sẽ trả lại tiền, quý khách chỉ việc trả tiền nước cho quán. Việc yêu cầu chuyển tiền trước chỉ để quý khách có trách nhiệm đi cho đông đủ. Đồng thời, qua vài tin nhắn, đối tượng nào tỏ ra ngần ngừ chuyển tiền trước sẽ bị đặt dấu hỏi (chỉ là đặt dấu hỏi, chứ chưa kết luận).

Có một đối tượng nằng nặc đòi chính tôi giao vé mời và trả tiền mặt. Ra chỗ hẹn, tôi thấy 2 thanh niên chở nhau, tên ngồi trước đeo khẩu trang, tên ngồi sau mặt mũi rất…an ninh hỏi tôi “cho xem vé”. Cầm tờ vé xem thật kỹ, lật trước lật sau hắn hỏi “sao không thấy địa chỉ”. Ka ka. Lộ mặt rồi nhóc ạ “anh đưa tiền đây, tới ngày đó tôi nhắn địa chỉ cho”. Hai thằng thì thầm bàn nhau cái gì đó và chắc do tiếc tiền nên trả lại tôi “vậy hôm đó anh nhắn tôi địa chỉ. Đến đó tôi đưa tiền luôn”.

Một đối tượng khác còn…ngô nghê hơn. Giả vờ nhắn cho mình “chị chuyển tiền rồi, em nhắn chị địa chỉ đi”. Mình kiểm tra tài khoản thì chưa có. Hỏi lại đối tượng thì 2 ngày sau trả lời “hôm bữa chị nhầm, để chuyển lại”. Lại không có! Đối tượng tung chiêu khác “hay em giao vé cho chị đi, chị ở gần chỗ công trình em nè”. Ka ka. Lại lộ mặt chuột rồi, tự nhiên biết mình làm ở đâu mới ghê!

4. Cay cú làm bậy

Khi đã yên vị trong quán rồi (6h00 tối), chúng tôi mới lần lượt bắn tin ra ngoài cho quý khán giả. Tất nhiên, chúng tôi biết rồi chúng nó cũng biết địa điểm thôi, làm sao giấu luôn được. Việc vô tình hay cố ý để lộ thông tin của 1 trong số gần 100 khách là chuyện rất dễ hiểu. Vấn đề là chúng còn phải tốn thời gian để lập thanh tra liên ngành, tập trung lực lượng về P7Q3 v.v.. Đến lúc đó chương trình đã diễn ra rồi… Đúng như vậy, chương trình được gần 60 phút, chúng nó mới kịp giở trò.

Đấu trí thua, không thể thực hiện mệnh lệnh “bằng mọi giá không cho liveshow diễn ra”, chúng nó cay cú lắm. Nói thật, chỉ cần phá được liveshow, mọi người giải tán là chả có chuyện gì xảy ra. Chả ai bị đánh, chả ai bị bắt, và mãi mãi chúng ta không có tự do. “Chúng ta yếu hơn, ít hơn nhưng phải mưu trí hơn chúng nó”, đó là lời tâm sự của mấy anh em.

Việc đánh đập chúng tôi, chỉ có thể là vì cay cú, vì hận, vì nhục nhã. Cả một bộ máy mà để 2 thằng, một thanh niên ca sĩ và một trung niên kỹ sư qua mặt. Đau lắm chứ!

Thế tại sao chúng nó điên cuồng không muốn liveshow diễn ra. Tôi cũng mới tìm ra được lời giải đáp sau ngày đó. Chúng ta hãy coi lại những video clip hay hình ảnh Tín trên sân khấu. Đó là hình ảnh một chàng trai đẹp về ngoại hình, đẹp về nhân cách và đẹp về tài năng.

Vâng, chân dung một thằng phản động là như thế đấy, và hình ảnh đó sẽ lan tỏa trong quần chúng. Chúng nó không thể chấp nhận được những điều đó. Chúng không dám chấp nhận sự thật!

Nguyễn Đại

(FB Nguyễn Đại)

Mạnh Kim - Tại sao không dám ‘đối thoại’?


Ngày 18-5-2017, tại một hội nghị trực tuyến toàn quốc, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng nói: “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”.

Các thành viên Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam. Ông Võ Văn Thưởng đứng đầu từ trái sang.
Nói thế thôi chứ “chúng ta” của Võ Văn Thưởng sợ đối thoại hơn tất cả thứ gì khác. Suốt chiều dài lịch sử đảng cộng sản lẫn nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, chẳng bao giờ tồn tại cái gọi là “đối thoại” và “lắng nghe ý kiến”. Ngày 30-10-1956, chỉ với bài diễn văn ngắn đọc tại một phiên họp Mặt trận Tổ quốc, về sai lầm của cuộc Cải cách ruộng đất, tiến sĩ Nguyễn Mạnh Tường, một học giả tài năng xuất chúng, đã lãnh một hậu quả khủng khiếp là bị trù dập suốt đời. Ngay cả những người trong hệ thống chính quyền cộng sản, từ Hoàng Minh Chính, Trần Bách, Nguyễn Hộ, Nguyên Ngọc, Trần Độ, đến thậm chí Võ Nguyên Giáp, còn bị “đập” tơi tả khi “bày đặt có ý kiến” thì huống hồ “nhân dân” của một chính quyền “do dân, vì dân”!

Tại sao “chúng ta” của Võ Văn Thưởng không dám “đối thoại” với người dân? Không dám bởi vì không thể, không có khả năng, không đủ trình độ, và đặc biệt không đủ lý lẽ để giải thích hoặc biện minh cho những sai lầm chính sách, nhất là những gì liên quan cơ cấu bộ máy thể chế, từ “tam quyền phân lập” giả hiệu đến thậm chí cả Hiến pháp, trong đó luôn khẳng định “Bỏ điều 4 Hiến pháp là tự sát”. “Chúng ta” của Võ Văn Thưởng không muốn tự sát, như những cái chết oan khuất của những người đấu tranh bị bắt vào đồn và tử vong vì “tự ngã” hoặc “tự tử”. Cái chết bởi bạo lực nhân dân trong ngày cuối của một chế độ độc tài là nỗi ám ảnh đáng sợ. Tiếng kinh chiều tàn cầu hồn cho một cái chết đang đến gần cứ vọng bên tai, thường trực. U tối, rùng rợn, và ám ảnh. Cho nên làm sao họ đủ dũng cảm để đối mặt những “câu hỏi thời đại” của nhân dân, trong đó có câu hỏi “Việt Nam có chấp nhận mất nước khi nấp dưới cái bóng Trung Quốc?”.

Bối cảnh Việt Nam hiện nay không giống giai đoạn khối XHCN tan rã bởi “bọn xét lại” khiến Nguyễn Văn Linh phải hộc tốc sang Đông Âu kêu gọi “cứu nguy sự tan rã của khối anh em đoàn kết XHCN”. Tuy nhiên, nguy cơ sụp đổ bởi sự nổi dậy nhân dân ngày càng lớn hơn bao giờ. Bài học sức mạnh nhân dân trong các cuộc cách mạng Cam hoặc cách mạng Hoa nhài đã làm lạnh sống lưng những kẻ cai trị Việt Nam. Bằng mọi giá phải giữ thể chế - họ hoảng hốt lo sợ, khi mà sự mục ruỗng chế độ đã đến mức trầm trọng mà nguyên nhân của nó xuất phát từ chính những sai lầm căn bản mang tính nội tại hơn là từ “thế lực thù địch bên ngoài”. Bằng mọi giá phải siết lại tự do, đưa dân chủ vào khái niệm “dân chủ tập trung” do Đảng và Nhà nước giám sát chứ không thể thả lỏng tự do để tự do hình thành dòng chảy như là một xu hướng tất yếu. Bạo lực là giải pháp duy nhất cho sự bảo vệ chế độ ở thời điểm này.

Nếu thật sự lắng nghe ý kiến người dân thì họ đã nghe và đã sửa. Ngày 22-1-1990, lá Tâm thư với chữ ký của hàng trăm trí thức kiều bào do giáo sư tiến sĩ Nguyễn Ngọc Giao đại diện, gửi về Việt Nam từ Pháp, đã cảnh báo:

“Do những đường lối, chính sách không phù hợp với tình hình thế giới cũng như với thực tế của Việt Nam, nước ta đã bị cô lập về mặt kinh tế cũng như ngoại giao và vẫn chưa thoát ra khỏi cảnh nghèo khó. Đau lòng hơn nữa, cuộc đổi mới khởi động năm 1986 đã bị trì hoãn, bỏ lỡ một cơ may lớn, làm tổn thương lòng tin của nhân dân mới phần nào được phục hồi. Những biến cố vừa xảy ra ở Đông Đức, Tiệp Khắc và nhất là Rumani cho thấy là trong một tình hình chính trị, kinh tế, xã hội bế tắc kéo dài quá lâu, sự thụ động bề ngoài của quần chúng mà sức kiên nhẫn chịu đựng dẫu sao cũng có giới hạn, nhiều khi chỉ là sự bình lặng trước cơn bão lớn. Để tránh cho đất nước khỏi rơi vào thảm kịch Thiên An Môn hay Rumani, trước tiên cần nhận thức rằng không thể dùng đàn áp hay bạo động để giải quyết những vấn đề trầm trọng hiện nay của đất nước mà phải tìm được những phương pháp chính trị thích nghi. Hãy vì quyền lợi tối cao của dân tộc, sớm cải tổ hệ thống chính trị hiện có bằng cách: Thực sự tách rời các định chế của Nhà nước ra khỏi bộ máy chính đảng để cho Nhà nước thu hồi trọn vẹn những quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp của mình, để cho không một ai cũng như không một tổ chức nào có thể đứng trên và chi phối Nhà nước; Thiết lập một nền dân chủ đa nguyên, thực sự bảo đảm an toàn cá nhân và các quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp, lập hội, lập đảng…”.

Tâm thư đã được “đón nhận” và được “phản hồi”: Những trí thức kiều bào ký tên vào Tâm thư không được cấp visa về nước; có người thậm chí được “đăng tên” ở “Bảo tàng tội ác Mỹ-Ngụy” trong suốt 14 năm; danh sách 34 người ký tên đầu tiên được niêm yết ở trụ sở công an địa phương cũng như sứ quán một số nước! Từ năm 1990 đến nay, có bao nhiêu “tâm thư” của đồng bào trong nước lẫn hải ngoại? Có ý kiến nào được lắng nghe? Những người dân can đảm dám hành động và lên tiếng vì yêu nước đã luôn nhận lãnh một kết cục bi thảm: điểm dừng của họ là nhà tù, như Trần Huỳnh Duy Thức.

Khó có thể tưởng tượng một “lý thuyết gia” về “tư tưởng” như Võ Văn Thưởng sẽ “ăn nói” như thế nào khi đối mặt với Phạm Đoan Trang, với Trịnh Hữu Long, với Nguyễn Anh Tuấn… Khó có thể hình dung một nhân vật trong Bộ chính trị, kể cả “tiến sĩ Xây dựng Đảng” Nguyễn Phú Trọng, đủ khả năng và lý lẽ để “nói chuyện phải quấy” với những gương mặt trẻ đại diện cho “bọn phản động”. Ngày đó, ngày mà nhà cầm quyền chịu ngồi xuống, để bắt tay và nói chuyện với sinh viên, với công nhân, với những người đấu tranh, có thể chẳng bao giờ xảy ra. Thay vào đó là bạo lực đàn áp, là những bản án tù nghiệt ngã và những cái chết vì “tự sát” trong đồn công an. Hãy dừng lại đi! Dân tộc này đã đổ quá nhiều máu và đã gánh chịu quá nhiều đau thương. Hãy dừng lại những nắm đấm và chìa ra những bàn tay. Không dân tộc nào có thể đi lên phía trước, khi để lại sau lưng những gương mặt người dân bầm tím và những ánh mắt oán thù, bởi sự xuống tay của bạo lực cường quyền.

Mạnh Kim 

(Blog VOA)

Cựu Đại biện lâm thời Slovakia tại Việt Nam Lê Hồng Quang nói báo chí vu khống


Vào chiều ngày 16/8, ông Lê Hồng Quang, cựu Đại biện lâm thời của Slovakia tại Việt Nam bất ngờ ra thông báo phản bác những cáo buộc cho rằng ông có liên quan đến vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, một cựu quan chức ngành dầu khí Việt Nam, trên đất Đức hồi năm ngoái.

Ông Lê Hồng Quang, cựu Đại biện lâm thời của Slovakia tại Việt Nam
Báo chí Slovakia hôm 17/8 đăng thông báo của ông Quang viết “tình trạng hiện tại trong đời sống chính trị xã hội và truyền thông của Slovakia buộc tôi phải phản ứng đối với những tin tức báo chí và những phát biểu về mối quan hệ của tôi với giới truyền thông”.

Ông Quang phủ nhận việc mình có liên quan đến vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Ông Quang viết: “Tôi tin rằng trong một xã hội tôn trọng các quyền và tự do cá nhân của công dân, những lý do cho một sự cáo buộc công khai (có ý thức và tích cực) tham gia vào tội phạm có tổ chức, chắc chắn là không đủ. Còn hơn thế nữa, bởi vì tôi không tham gia vào việc chuẩn bị, tổ chức và thực hiện việc đưa Trịnh Xuân Thanh về Việt Nam. Ngoài các thông tin của truyền thông báo chí, tôi không hề biết về chuyện này”.

Trước đó vào ngày 9/8, báo chí Slovakia đưa tin nói rằng ông Lê Hồng Quang đã mất tích. Mạng báo The Spectator của Slovakia cho biết Đại sứ quán Việt Nam tại Slovakia giữ im lặng về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh và các viên chức cửa cơ quan này trốn trong đại sứ quán. Trong khi đó, nhà riêng của ông Lê Hồng Quang bị canh giữ cẩn mật.

Theo báo chí Đức và Slovakia, ông Lê Hồng Quang đã có mặt trên chiếc máy bay công vụ của Slovakia cho đoàn Việt Nam mượn để chở người bị bắt cóc từ Bratislava sang Maxcova hồi cuối tháng 7 năm ngoái.

Ông Lê Hồng Quang là một công dân Slovakia gốc Việt. Kể từ năm 2015 ông cũng là cố vấn ngoại thương cho cựu Thủ tướng Robert Fico của đảng Smer cầm quyền.

Truyền thông Đức cho biết, ông Lê Hồng Quang đã tham gia vào cuộc họp đặc biệt giữa Bộ trưởng Nội vụ Slovakia Robert Kalinak với Bộ trưởng Công an Tô Lâm ở Bratislava hồi năm ngoái.

Trong thông báo mới, ông Lê Hồng Quang cũng phủ nhận các cáo buộc về tham nhũng mà báo chí Đức đưa ra rằng trong thời gian làm việc ở Hà Nội ông đã nhận hối lộ 3.000 euro cho một visa du lịch. Ông Quang viết rằng ông không cấp một visa du lịch nào, và việc cấp visa du lịch được tiến hành minh bạch qua hệ thống thông tin lãnh sự cùng với Bộ Ngoại giao và Sở cảnh sát Biên phòng Slovakia. Ông cũng nói ông là người bị tổn hại bởi những hành vi vu khống một cách liên tục và các mưu đồ vô đạo đức, đặc biệt là bởi một số phương tiện truyền thông.

(RFA)
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑