TTHNOL
Tin Cập Nhật :
Bài Mới

Đăng bởi Ha Tran on Thursday, May 25, 2017 | 25.5.17


THỦ ĐOẠN NGUY HIỂM CỦA TANO HƯNG

Gọi Hưng Tano có nghĩa là Hưng mafia, gọi ngược lại thì có nghĩa là mafia Hưng. Có lẽ gọi ngược lại nó đúng nghĩa hơn.


Thủ đoạn của y rất xảo quyệt, như phần I đã khái quát sau khi nắm được Trưởng ban tổ chức TW, nắm được Tổng bí thư Nông Đức Mạnh và đặc biệt Đại tướng Lê Hồng Anh, Tano Hưng vẫn luôn nói mình là con nuôi của Lê Hồng Anh. Hắn bắt đầu “bắn tỉa” với người nhờ y chạy, trước tiên là một bữa nhậu ở nhà Lê Hồng Anh hoặc với Trần Đại Quang. Sau đó là chung chi, một vài triệu đô (cở 50 tỉ VNĐ) chào sân là lẽ thường. Tùy chức, vào Trung ương là mức hàng chục, vào Bộ chính trị là một mức vài ba chục triệu đô la Mỹ. Và Tano Hưng đã chạy được cho nhiều người, tuy nhiên do có tay trong là Bùi Cao Tỉnh nên khi qui hoạch danh sách có, Tỉnh đưa cho Tano Hưng và chúng tung đòn đón lỏng. Không phải làm gì nhưng vẫn ôm cả vali đô la (sao mà các quan chức lắm tiền thế?).

Với các vị nghiêm túc như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng hắn làm quen nhưng chưa “nhờ cậy” được thì hắn dùng chiêu dẫn các nhân vật A,B đó hoặc người thân của họ đến nhà các vị này, nhưng đến cổng và ngồi chờ ở xe để y vào. Hắn vào thật, nhưng chỉ để thăm, để tán lấy lòng, cung cấp thông tin, tặng chút quà rồi ra, nhưng các nhân vật nhờ y thì tin sái cả cổ. Khi anh Tư Sang làm tứ trụ, hắn đã cùng Đặng Thị Hoàng Yến đưa anh này anh nọ đến nhậu, thế là Tano Hưng và Hoàng Yến đã ôm vài cục đô la.

Tano Hưng nắm hầu hết lái xe, cảnh vệ của các Bộ chính trị, Ban bí thư và các Bộ trưởng quan trọng. Hắn bỏ tiền nuôi đội ngũ này thường xuyên, trả lương tháng, lương quí để các chiến sĩ này cung cấp lịch trình, ngày giỗ, chuyến đi nước ngoài để y “săn sóc”. Các cảnh vệ, lái xe phải nộp cho hắn các thông tin nghe lỏm được để hắn “chế biến”.

Xin mời quý vị xem Video : Tại sao lúc này Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng im hơi lặng tiếng đến khó hiểu?

           

Với những người không nhờ hắn, hắn sẵn sàng tiêu diệt. Ví dụ được Bùi Cao Tỉnh thông báo anh C có qui hoạch lên Thứ trưởng, hắn đến và gợi ý. Anh C từ chối. Hắn liền gọi điện cho Bộ trưởng của anh C nói rằng : “C là người xấu, đã đi tố cáo Bộ trưởng liên quan đến Tano này, phải diệt nó”. Lệnh này như một chiếu chỉ. Anh C bị Bộ trưởng đì đến số luôn.

Tano Hưng là như vậy và đang như vậy rất lộng hành.

Người viết bài này chỉ biết mong chờ ở Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ra tay loại trừ như ông đã làm vừa qua.

Lê Dân
(Hà Nội)

* Bài tác giả gửi TTHN

(TTHN)


Nhân dịp kỷ niệm 127 năm ngày sinh nhật của Bác Hồ vĩ đại, từ Berlin xa xôi tôi muốn được gửi lời thiết tha về quê hương mình với Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.  

Cụ tổng kính yêu

Cụ tổng kính yêu

Chúng ta đều biết Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại là một con người giản dị và liêm khiết. Người cũng là một tấm gương về đấu tranh chống xa hoa, lãng phí và suy thoái lối sống trong đảng viên. Hẳn ai cũng nhớ những ngày đầu tiên gian khó của quân đội ta, cục trưởng quân nhu Trần Dụ Châu đã có hành động ăn bớt của công, chi tiêu xa xỉ. Chủ tịch Hồ Chí Minh dù rất thương yêu chiến sĩ của mình, nhưng cũng kiên quyết giữ nguyên quân lệnh, ký lệnh tử hình đại tá Trần Dụ Châu. Nhờ có kỷ luật nghiêm minh như thế mà Đảng ta đã lãnh đạo toàn quân, toàn dân đi đến thắng lợi.

Từ khi đổi mới đến nay đã mấy chục năm, đất nước ta có nhiều phát triển, đời sống nhân dân được nâng cao rõ rệt. Nhưng tài nguyên và nợ nần cũng tỷ lệ với những thành công ấy. Một trong những nguyên nhân không thể không nói thẳng ra rằng đó là do phẩm chất cán bộ của chúng ta quá kém. Ngày trước chỉ có một Trần Dụ Châu với bữa tiệc khá sang thì bây giờ có hàng vô số những quan chức còn ăn chơi, tham nhũng hơn Trần Dụ Châu gấp bội.

Tưởng rằng không có ai có thể ngăn cản được sự suy thoái này trong Đảng, nhưng may mắn thay vào những lúc khó khăn nhất, cần người ưu tú nhất thì Đảng ta có được người như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cầm lái con thuyền đất nước, định hướng và xiết chặt kỷ luật trong Đảng để dựng lại niềm tin toàn xã hội.

Hiện nay ở trong nước Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng được mọi người từ dân đến cán bộ đều yêu mến gọi ông bằng từ '' Cụ Tổng ". Đất nước ra vốn có nền văn hoá Nho học lâu đời, phải được người ta yêu mến lắm, kính trọng lắm họ mới gọi tên như thế. Như ngày xưa nhân dân hay gọi Cụ Hồ, bộ đội Cụ Hồ... Từ đó đến nay đã lâu lắm rồi, trải qua bao thời kỳ lãnh đạo giờ mới có được vị lãnh đạo được nhân dân mến yêu gọi cái tên như vậy, tôi thật sự dâng trào xúc động. Ngày trước Cụ Hồ lãnh đạo Đảng ta còn rất non trẻ, phải đối đầu với quân xâm lược Pháp, những gian khó là chuyện ai cũng thấy. Nhưng ngày nay nhìn bên ngoài tưởng nước ta bình yên, thật ra khó khăn rất nhiều và phức tạp gấp bội phần. Trong thời buổi ngày nay sự nhập nhòa giữa ta và đich khó phân biệt, thậm chí địch còn ở ngay trong lòng chúng ta.  Trước kia chỉ cần một buổi tiệc của Trần Dụ Châu là Cụ Hồ quyết định được án tử hình. Ngày nay muốn trừng trị một kẻ tham nhũng, phải kiểm tra, thanh tra rất phức tạp và bị nhiều điều cản trở. Tuy thế tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thành công khi đưa được nhiều vụ đại án ra toà xét xử.

Nhìn hình ảnh của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, tôi thấy Cụ Tổng có nhiều nét tương đồng như Cụ Hồ khi xưa, đó là tác phong giản dị, liêm khiết, tư duy uyên bác và sự công minh khi xử lý cán bộ có vấn đề.

Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị cha già của dân tộc, lãnh đạo kiệt xuất của thời đại..những thế hệ lãnh đạo sau đều coi Cụ Hồ là người thầy vĩ đại của mình. Chủ tịch Hồ Chí Minh xứng đáng với niềm tôn kính ấy là điều không phải bàn cãi. Thế nhưng truyền thống dân tộc ta, nhân dân ta có câu '' con hơn cha là nhà có phúc '', dù ở đâu hay thời đại nào đi nữa người ta đều mong muốn những người đi sau xuất sắc hơn người đi trước vì tích luỹ được kinh nghiệm, biết được điều nên làm. Cần phải khuyến  khích và cổ vũ xứng đáng cho những người đi sau đã làm được điều đó. Trường hợp tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là một trường hợp điển hình của lãnh đạo xuất sắc nhất nước ta từ khi chủ tịch Hồ Chí Minh mất đi. Nhờ có tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng mà đất nước ta  hôm nay được bình yên, chủ quyền lãnh thổ được bảo vệ chắc chắn, kinh tế phát triển, chính trị ổn định...những thành tựu đó có được không phải ngẫu nhiên may mắn mang đến, đó là do sự thông thái, uyên bác hiểu rõ mọi vấn đề từ quốc tế đến địa phương nhỏ của vị lãnh đạo xuất sắc này.

Không có gì lạ khi nhân dân tôn kính gọi tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là Cụ Tổng. Tiếng gọi đó xuất phát từ lòng mong mỏi đất nước ta có vị minh quân dẫn dắt, có vị lãnh tụ có tầm cỡ để đưa đất nước ta có những bước tiến chói sáng tự hào với thế giới. Quy luật rất công bằng, những gì nhân dân đánh giá chính là những đánh giá đúng đắn nhất. Tiếng gọi Cụ Tổng dành cho tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hôm nay chính là phần thưởng cao quý mà ông có được từ người dân. Một điều trước kia chỉ có Chủ Tịch Hồ Chí Minh có được.

Mọi so sánh đều khập khiễng, nhất là so sánh với lãnh tụ huyền thoại Hồ Chí Minh kính yêu. Nhưng nếu có một người tài giỏi hơn chủ tịch Hồ Chí Minh dẫn dắt đất nước là điều không phải hay sao.?  

Khó ai thẳng thắn trả lời câu hỏi này.

Chúng ta cần phải thẳng thắn rằng, chúng ta muốn như vậy, muốn có những lãnh đạo kiệt xuất hơn chủ tịch Hồ Chí Minh. Đấy không phải là sự xúc phạm, đó chính là sự tiến bộ. Không có một gia đình nào mà lại không dám mong muốn con giỏi hơn cha cả. Ngày hôm nay đất nước ta đang có tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, một vị lãnh đạo thiên bẩm , những tài đức của ông đã được âm thầm ghi nhận trong lòng nhân dân như tiếng gọi đầy kính trọng '' Cụ Tổng ''. Chúng ta gần như đang thấy một Hồ Chí Minh thứ hai qua bóng dáng của Cụ Tổng Nguyễn Phú Trọng bây giờ.

Cần phải có những đánh giá, nghiên cứu nghiêm túc và khoa học để đưa hình ảnh, tác phong, con người Nguyễn Phú Trọng thành tư liệu phổ biến cho nhân dân học tập. Hơn lúc nào hết, chúng ta bước vào thời đại mới, cũng cần có thêm những lãnh tụ kiệt xuất mới hợp với thời cuộc, để làm động lực thúc đẩy toàn dân, toàn quân đạt được nhiều thắng lợi vinh quanh về cho đất nước. 

Đối với tôi từ nay Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, tức Cụ Tổng đã là một Cụ Hồ thứ hai.

CCB Phạm Hòa – Berlin, CHLB Đức

(Thời Báo. De)


Nếu đà “nhất thể hóa” thuận lợi, lẽ đương nhiên bên đảng và do đó tổng bí thư sẽ “nắm” hết. Mô hình “đảng quản lý” thay cho “đảng lãnh đạo” sẽ ứng với hai chức danh chính là tổng bí thư và thủ tướng mà không quá cần thiết vai trò chủ tịch nước.

Thêm chú thích
Một bản tin ngắn vừa xuất hiện trên báo chí Việt Nam về việc “Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ xem xét Đề án thành lập hãng hàng không SkyViet” đã thu hút nhiều ý kiến trên mạng xã hội và đặt lại vấn đề có phải Đảng CSVN sẽ làm thay nhiều việc của bộ máy chính quyền.

BBC Việt ngữ đặt tựa đề đầy hàm ý và có vẻ mỉa mai: “Về vụ SkyViet: Đảng không làm thay mà làm luôn?”.

Bởi đơn giản, nhưng đề án như SkyViet thuộc thẩm quyền của Chính phủ, thậm chí thuộc thẩm quyền của Bộ Giao thông vận tải chứ hoàn toàn không liên quan gì đến “tính đảng”.

Hình như không cần chờ đến khi có chủ trương nhấ thẻ hóa, đang bắt đầu một làn sóng “tràn sang chính phủ” của đảng - như cách mô tả của một số cây viết.

Cần nhắc lại, “Nhất thể hóa bí thư kiêm chủ tịch tỉnh” là một đề xuất “bất ngờ” được nêu ra tại hội nghị trực tuyến toàn quốc ngành Tổ chức xây dựng Đảng năm 2017 vào ngày 4/3, do Ban Tổ chức trung ương chủ trì và Thường trực Ban Bí thư Đinh Thế Huynh “phát biểu chỉ đạo”.

“Quy trình” đang dần khép kín. Sau hơn một năm kể từ thời sóng gió ngay trước đại hội 12, đến tháng 4/2017 và sát Hội nghị trung ương 5 vào tháng 5/2017, “nhất thể hóa” đã trở thành một đề nghị chính thức.

Logic thời gian đã có. Nửa năm sau Đại hội 12, bên đảng bắt đầu phát ra dấu hiệu cùng hành động “tập quyền”. Vào tháng 7/2016, với một động tác chưa có tiền lệ, ông Trương Minh Tuấn, người đã trở thành Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông, được Bộ Chính trị điều động kiêm chức vụ Phó trưởng ban Tuyên giáo trung ương. Như vậy, ông Tuấn cùng một lúc vừa làm việc bên chính quyền, lại vừa là “người của đảng”.

Tháng 9/2017, đích thân Tổng Bí thư Trọng “tự tham gia” vào Đảng ủy Công an trung ương mà khiến có dư luận cho rằng ông Trọng “thống lĩnh các lực lượng vũ trang”, sau khi đã chắc chắn vị trí Bí thư Quân ủy trung ương.

Nếu giả thiết về mô hình “nhất thể hóa” là nhằm tăng cường xu hướng tập quyền cho đảng là có cơ sở, người ta sẽ chứng kiến quyền lực của các cơ quan đảng không những không bị co hẹp vì “khó khăn ngân sách” mà còn mạnh hơn trong thời gian tới. Nhưng sẽ có một khác biệt rất cơ bản là nếu trước đây đảng chỉ “lãnh đạo đường lối” thì trong thời gian tới, hàng loạt nhân sự của đảng sẽ được cho kiêm chức bên chính quyền trung ương và cả chính quyền địa phương, lấy đó làm cơ sở để “người của đảng” kiêm việc điều hành chính quyền, và từ đó sẽ xuất hiện một cơ chế “chính ủy trong chính quyền”.

Nếu đà “nhất thể hóa” thuận lợi, lẽ đương nhiên bên đảng và do đó tổng bí thư sẽ “nắm” hết. Mô hình “đảng quản lý” thay cho “đảng lãnh đạo” sẽ ứng với hai chức danh chính là tổng bí thư và thủ tướng mà không quá cần thiết vai trò chủ tịch nước.

Khó mà hiểu khác hơn, logic của phương án “bí thư kiêm chủ tịch tỉnh” sẽ hầu như phải dẫn đến đến kết quả vai trò của tổng bí thư được “nâng lên một tầm cao mới”, cao đến mức mà hiểu theo cách nào đó có thể so sánh với mô hình “cộng hòa tổng thống” của phương Tây, tức tổng thống mới là người có quyền lực thực sự và cất tiếng nói cuối cùng để giải quyết các vấn đề quốc gia, chứ không phải thủ tướng.

Xin mời quý vị xem Video : [Khẩn] Chính trị Campuchia biến động lớn xảy ra đụng độ ở Biên giới VN-CPC, VN đưa Quân đội vào cuộc

             

Thực ra, sự việc “Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ xem xét Đề án thành lập hãng hàng không SkyViet” chỉ là bề nổi. Trong thực tế “lãnh đạo toàn diện”, đã từ lâu đảng vẫn mang thói quen không chỉ “phúc tra” mà còn “sơ duyệt” những đề án lớn của các bộ ngành và chính phủ. Trường hợp đề án của SkyViet chẳng qua là một bước thử nghiệm truyền thông công khai để từng bước khẳng định tính “chính danh” của đảng mà thôi. 

Thiền Lâm

(VNTB)


"Nhứt thể hóa" rốt cục là cái cách để cho phe "biết ný nuận" nắm hết quyền, từ đảng cho tới nhà nước. Cũng tốt thôi. VN sẽ có một lãnh tụ kiểu Sadam Hussein hay Khadafi.


Thấy nhiều người bàn tán (và tâm đắc) về "nhứt thể hóa" đảng và nhà nước. Tức là bí thư đảng nắm luôn chức chủ tịch nước, bí thư thành phố kiêm nhiệm luôn chức chủ tịch TP v.v...

Đây là mô hình của TQ. Tập Cận Bình vừa là TBT đảng, vừa là chủ tịch nước. Thành công hay thất bại ?

Cũng khó nói. Thành công cho ai ? cho đất nước hay cho đảng CSTQ ?

Về cá nhân họ Tập thì đây là một thành công lớn. Quyền lực chính trị (đảng), quyền lực nhà nước đều tập trung vào tay một người, kiểu Mao Trạch Đông ngày trước. Chế độ "độc tài chuyên chế" vẫn không thay đổi.

Về đất nước, lợi hay hại ?

Tập Cận Bình có "tầm nhìn chiến lược", thể hiện qua tham vọng "vành đai, con đường". Nếu thành công, kinh tế TQ không chỉ sẽ phồn thịnh trở lại, mà TQ sẽ thách thức HK trong vai trò lãnh đạo thế giới.

Nếu thất bại ? TQ sẽ có một bạo chúa, kiểu Mao thời trước. TQ sẽ đi vào một thời kỳ suy thoái lâu dài. Đảng CSTQ chắc chắn sụp đổ. Bạo loạn sẽ xảy ra khắp nơi.

Vấn đề là VN vì sao lại rập khuôn TQ ?

TQ có hoàn cảnh của TQ. Họ cần phải giữ đà phát triển kinh tế. Phát triển hay là chết. Hàng hóa TQ phải được tiêu thụ. Trước kia khách hàng các nước tới TQ để mua. Bây giờ khủng hoảng, khách hàng thưa vắng. TQ phải đem hàng đi "rao bán" khắp nơi. Vì vậy mới có dự án "vành đai, con đường". Mà đây là một dự án "dài hơi". Để thực hiện việc này TQ cần phải có một ê kíp lãnh đạo kiên quyết và bền vững.

VN hôm nay không có một chiến lược phát triển nào, ngoài cái cách mời tư bản nước ngoài vào đầu tư.

Nhưng tài phiệt nước ngoài họ cũng là những ngưới "ái quốc". Họ chỉ đầu tư những thứ không thể đặt trên đất nước họ, vì ô nhiễm, vì nhân công mắc mỏ.

ĐẦu tư vào VN, bây giờ nhìn lại, VN chỉ là "thùng rác" công nghệ.

"Nhứt thể hóa" ở VN là "kiên định" cái cách phát triển như hiện nay.

Cái cớ "đả hổ diệt ruồi" của họ Tập, thực ra là loại bỏ các đối thủ chính trị. Mục đích biện minh cho phương tiện.

Xin mời quý vị xem Video : Dân oan BT quậy tưng bừng trung tâm Ba Đình hô khẩu hiệu đòi truất phế CS thách CSCĐ bắt CA làm ngơ?

           

Còn VN, việc đánh ông Thăng thực tế chỉ thể hiện sự kỳ thị vùng miền. Lãnh đạo Bắc kỳ không muốn Sài gòn phát triển. Đánh tham nhũng vì vậy chỉ là cái cớ để phe Bắc kỳ thâu tóm quyền lực.

"Nhứt thể hóa" rốt cục là cái cách để cho phe "biết ný nuận" nắm hết quyền, từ đảng cho tới nhà nước.

Cũng tốt thôi. VN sẽ có một lãnh tụ kiểu Sadam Hussein hay Khadafi.

Trương Nhân Tuấn

(FB Trương Nhân Tuấn)


Sáng 24.05.2017, Quốc hội thảo luận về dự án luật sửa đổi, bổ sung một số điều của bộ luật Hình sự. Bà Đại biểu Nguyễn Thị Xuân (Đắk Lắk) cho hay, hoạt động tuyên truyền, chống phá, xuyên tạc, bịa đặt, lan truyền những nội dung biết rõ là sai sự thật nhằm bôi nhọ, gây mất uy tín, xúc phạm nhân phẩm, danh dự các lãnh đạo Đảng, Nhà nước ngày càng gia tăng.

Đại biểu Quốc hội Nguyễn Thị Xuân. Ảnh: BizLIVE
Bà Xuân đề nghị: “Để đấu tranh, ngăn chặn có hiệu quả đối với loại hành vi này, tôi đề nghị bổ sung quy định vào khoản 2, điều 155, điều 156 tình tiết phạm tội đối với lãnh đạo Đảng, Nhà nước CHXHCN Việt Nam”.

Trước đó vào sáng 18/05/2017, người dân có vẻ như hồ hởi đón chào một tín hiệu rất đáng khích lệ từ ông Võ Văn Thưởng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương tuyên bố Đảng Cộng sản Việt Nam không sợ đối thoại và tranh luận, có thể mở ra những cuộc đối thoại với những người có ý kiến khác biệt với đảng.

Từ phát biểu này của ông Thưởng, nhiều luồng ý kiến khác biệt được bàn luận một cách nghiêm túc về sự khả tín của đảng cộng sản có thiện chí đối thoại hay cũng chỉ là chiêu bài chính trị trong bối cảnh kinh tế, chính trị, ngoại giao, phản kháng và hỗn loạn xã hội, nội bộ chính trị đang ở ngưỡng đụng trần để đạt lợi ích cho phía đảng.

Thành phần nào có tiếng nói phản biện nhiều hơn cả trong dân? Chắc chắn là giới trí thức, các nhà bất đồng chính kiến hay các nhóm hoạt động xã hội dân sự. Tuy nhiên, lịch sử cũng cho thấy mánh lới chính trị của nhà cầm quyền đã để lại những bài học xương máu cho các thành phần phản kháng ôn hòa. Bên Trung Quốc thời giữa những năm 1950 đã sử dụng chiêu kế “dụ rắn ra khỏi hang để đàn áp trí thức”.

Trong Chương 6 Bộ Luật Hình Sự đã thủ sẵn những điều luật mơ hồ vi phạm nhân quyền để bắt giam bất cứ ai lên tiếng phản biện. Chẳng hạn điều 79, 87, 88, đã được Hà Nội sử dụng thường xuyên trong các vụ án chính trị từ trước đến nay. Những năm gần đây, nhiều điều luật khác cũng được sử dụng triệt để bắt giam những tiếng nói đối lập như 245, 257, 258.

Từng bấy nhiêu điều luật giăng ra để dập tắt bất cứ tiếng nói phản biện nào thì đảng sẽ “đối thoại” với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của đảng như thế nào đây?

Bà Đại biểu Quốc hội Nguyễn Thị Xuân đề nghị bổ sung thêm những khung hình phạt cho đấu tranh, ngăn chặn hoạt động tuyên truyền, chống phá, xuyên tạc, bịa đặt thực phải chăng hợp thức hóa việc sắm thêm vũ khí để chống lại những tiếng nói của nhân dân khi tố cáo tham nhũng, lạm quyền, gây tổn hại cho nhân dân và đất nước của giới lãnh đạo?

Lãnh đạo thanh liêm trong sạch, nhà nước do dân, vì dân mà phục vụ vị tất người dân đâu có cái cớ gì mà tố cáo, lên án? Ngược lại, lãnh đạo tham nhũng, nhà nước bạc nhược thì người dân có quyền phản biện, cớ sao lại suy diễn và quy chụp thành bôi nhọ, chống phá, xuyên tạc đây?

Đề nghị của bà Xuân đang đi ngược lại các nguyên tắc phổ quát về các quyền tự nhiên của con người, trong đó có quyền tự do biểu đạt, tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, báo chí. Một ý niệm dùng luật pháp để trói buộc quyền con người trong bối cảnh xã hội toàn cầu hóa ngày hôm nay, đó là một sai lầm lớn, một bước thụt lùi trên nền tảng pháp lý mà bà Xuân vấp phải.

Xin mời quý vị xem Video : Biểu Tình ngày thứ 3: CA Hà nội làm ngơ xúi dân biểu tình hô "Đả đảo đảng Cộng sản đi chết đi"?

            

Sử dụng các điều luật vi hiến xâm phạm quyền con người để dập tắt các tiếng nói của nhân dân sẽ không củng cố sức mạnh của đảng mà chỉ tạo ra thêm những hố sâu ngăn cách trong lòng dân đối với đảng, sự hòa hợp hòa giải dân tộc càng trở nên mịt mờ, tối tăm hơn vì những vũ khí luật pháp trói buộc quyền con người mà thôi.

Cởi trói, buông bỏ những điều luật bắt giam người phản biện, bất đồng chính kiến là điều đảng cộng sản nên làm để thể hiện thiện chí chân thành muốn đối thoại với nhân dân. Bằng không thì chỉ là ngửa mặt lên trời phun nước miếng.

Paulus Lê Sơn
24.05.2017

(CTM)



Lạ lùng chưa từng thấy, dân oan biểu tình lớn quậy tưng bừng khu vực trung tâm chính trị Ba Đình, hô vang khẩu hiệu đả đảo và đòi truất phế CS. Còn thách CSCĐ bắt, lực lượng CA được lệnh làm ngơ?



(Tin tức Hàng ngày TV)
 
Top ↑ Copyright © 2010. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Welcome to Tin Tức Hàng Ngày