TIN NÓNG 24/7
latest

728x90

468x60

Slider

latest

Slider Right

randomposts4

Tâm Điểm

Thời Sự Việt Nam/block-1

Tin đáng chú ý

Điểm Tin Hàng Ngày/block-2

Chính Trị

Chính Trị - Xã Hội/block-2

Kinh Tế

Kinh Tế/block-7

Chống Diễn biến Hòa bình

Chống Diễn biến Hòa bình/block-2

Pháp Luật

Pháp Luật/block-2

Người Việt Xấu Xí

Người Việt Xấu Xí/block-3

Vấn đề hôm nay

Vấn đề hôm nay/block-2

Bình Luận - Quan Điểm

Bình Luận - Quan Điểm/block-2

Thế Giới - Quân Sự

Thế Giới/block-5

Văn Học-Nghệ Thuật

Văn Học-Nghệ Thuật/block-7

Giáo Dục

Giáo Dục/block-2

Lịch Sử

Lịch Sử/block-2

Xã Hội

Xã Hội/block-1

Nhân Quyền-Dân Chủ

Nhân Quyền-Dân Chủ/block-1

Người Việt 5 Châu

Người Việt Hải Ngoại

Bài Mới Nhất

Chấn Động: 4 quan chức cao cấp có tên M, H, H, D… sẽ bị bắt sau Tết là những ai: có ông 3D không?



4 quan chức cao cấp có tên M, H, H, D… sẽ bị bắt sau Tết là những ai: có ông 3D không?



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

Hậu tết: ‘Mặt trận’ mới mang tên Lê Thanh Thản?


Vào ngày cuối cùng của tết nguyên đán 2018 và chuẩn bị bước sang năm “củi lửa”, vài ba tờ báo nhà nước như Dân Việt, Kinh Tế Đô Thị… bất chợt đăng tải những bài viết ca ngợi Tập đoàn Mường Thanh của “đại gia điếu cày” Lê Thanh Thản (http://danviet.vn/…/tong-bi-thu-nguyen-phu-trong-noi-ve-kha…).


Chuyện nhiều tờ báo nhà nước PR lộ liễu cho giới doanh nghiệp, theo thủ thuật “trang chuyên đề” hoặc “tin tài trợ” là quá quen thuộc từ trước tới nay. Vào năm 2016, dư luận xã hội và sau đó là Bộ Thông tin và Truyền thông đã phát hiện một chiến dịch của năm chục tờ báo lớn nhỏ của nhà nước, trong đó nổi cộm là báo Thanh Niên của hệ thống “Đoàn Thanh niên cộng sản” không chỉ PR cho nước mắm của một tập đoàn ngoại quốc mà còn “đánh” tơi tả nước mắm truyền thống của nông dân Việt Nam. Tuy nhiên vụ việc này chỉ bị xử lý hành chính và sau đó “chìm xuồng”.

Tuy nhiên việc các tờ báo Dân Việt, Kinh Tế Đô Thị… PR cho Tập đoàn Mường Thanh của ông Lê Thanh Thản lại không phải là một kiểu quảng bá tranh giành thị trường như thường thấy, mà như thể “PR chính trị”.

Đáng chú ý, những bài viết PR trên gần như trùng nhau về nội dung, mà thông tin dường như được cung cấp bởi chính Tập đoàn Mường Thanh. Nhưng bài viết này được mở đầu bằng 4 câu thơ lục bát của Tổng bí thư Trọng đề tặng Mường Thanh nhân dịp sự kiện “khách sạn Mường Thanh Grand Phương Đông vinh dự được đón tiếp và phục vụ đoàn do Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng dẫn đầu về thăm và làm việc với Tỉnh Nghệ An từ ngày 28 – 30.10.2017”:

“Lần này lại đến “Phương Đông”

Tình xưa ngĩa cũ, mặn nồng “Mường Thanh”

Cố lên các Chị, các Anh

Quê hương vẫy gọi, sử xanh lưu truyền”

Sau đó là hình ảnh của 3/4 còn lại trong “tứ trụ triều đình” gồm các khuôn mặt Trần Đại Quang – Chủ tịch nước, Nguyễn Thị Kim Ngân – Chủ tịch quốc hội, Nguyễn Xuân Phúc – Thủ tướng chính phủ cùng nhiều quan chức “đảng và chính phủ” khác đều hiện diện tại khách sạn Mường Thanh.

Những bài “PR chính trị” trên có lẽ cũng không có gì đáng bàn, nếu không xảy ra một động thái trái ngược đối với đại gia Lê Thanh Thản vào nửa cuối năm 2017.

Ảnh: Mường Thanh
Từ giữa năm 2017, một số tờ báo nhà nước bất chợt dậy lên nhiều bài viết “tố” Tập đoàn Mường Thanh của ông Lê Thanh Thản xây dựng trái phép tại nhiều địa phương nhưng vẫn không hề bị các cơ quan chức năng xử phạt hay “sờ gáy”.

Trước đó, kết luận của Thanh tra Chính phủ đã đề cập hàng loạt vi phạm trong xây dựng do một doanh nghiệp thuộc Tập đoàn Mường Thanh làm chủ đầu tư. Điển hình như dự án khu nhà ở Xa La (phường Phúc La, quận Hà Đông, TP Hà Nội) và dự án khu đô thị mới Kim Văn – Kim Lũ tại phường Đại Kim (quận Hoàng Mai, TP Hà Nội).

Không chỉ tại Hà Nội, tại 21 tỉnh, thành, các dự án của Tập đoàn Mường Thanh cũng để xảy ra nhiều sai phạm, bất tuân lệnh chính quyền địa phương. Điểm chung của sai phạm đó là cố tình xây dựng vượt tầng, trái quy hoạch, phê duyệt; xây dựng khi chưa có giấy phép.

Điển hình là công trình khách sạn Mường Thanh không phép nằm giữa trung tâm TP Buôn Ma Thuột (Đắk Lắk); công trình Mường Thanh Khánh Hòa (TP Nha Trang) xây vượt tầng (cho phép 40 tầng nhưng xây 43 tầng); dự án khách sạn Mường Thanh Mũi Né (Bình Thuận) xây dựng sai phép 3 tầng. Các dự án tại số 8A Mạc Đĩnh Chi (phường Bến Nghé, quận 1, TP HCM), khách sạn Mường Thanh Quảng Ninh, khách sạn Mường Thanh Thanh Hóa… xây dựng khi chưa có giấy phép.

Vào một buổi sáng cuối tháng 11/2017, thậm chí một quan chức của Hội đồng nhân dân Hà Nội là ông Nguyễn Hoài Nam, Trưởng Ban Pháp chế, còn cho báo chí biết Công an Hà Nội báo cáo đã khởi tố vụ án, kết thúc điều tra bước một về các sai phạm tại những dự án chung cư của Tập đoàn Mường Thanh do ông Lê Thanh Thản làm chủ tịch. Ông Nam còn khẳng định: “Qua giám sát, Công an Hà Nội báo cáo với chúng tôi đã chuyển hồ sơ sang Viện Kiểm sát nhân dân, chờ phê chuẩn, thực hiện theo quy định của pháp luật”.

Tuy nhiên, trong chiều cùng ngày, cũng trả lời báo chí, Thiếu tướng Đoàn Duy Khương, Giám đốc Công an Hà Nội, lại cho biết “đến thời điểm hiện tại, Công an Hà Nội chưa khởi tố vụ án điều tra sai phạm tại những dự án chung cư của DNTN Xây dựng số 1 tỉnh Điện Biên và Công ty CP Sản xuất nhập khẩu Bemes (đều thuộc Tập đoàn Mường Thanh). Thông tin cho rằng khởi tố là không chính xác. Hiện nay, chúng tôi vẫn đang xin ý kiến của các cơ quan có thẩm quyền”. Ông Khương nói thêm: “”Việc khởi tố vụ án, khởi tố bị can chúng tôi đang chờ ý kiến quyết định của Bộ Công an. Nếu để cho Cơ quan điều tra Công an TP Hà Nội khởi tố vụ án, khởi tố bị can những vụ việc vi phạm trên địa bàn TP thì sang tuần tới, xin ý kiến của lãnh đạo bộ, chúng tôi sẽ khởi tố vụ án. Còn nếu Bộ Công an quyết định để Cục Cảnh sát điều tra tội phạm kinh tế và tham nhũng (C46) khởi tố chung vi phạm của Mường Thanh ở 21 địa phương thì chúng tôi chuyển toàn bộ tài liệu đã điều tra, xác minh để bộ giải quyết”.

Như vậy, tính từ thời điểm Công an Hà Nội “xin ý kiến” Bộ Công an, đến nay đã tròn 3 tháng nhưng vẫn chưa có bất kỳ quyết định nào về số phận của ông Lê Thanh Thản, dù trước đó đã ầm ĩ đồn đoán về khả năng đại gia này có thể bị khởi tố bắt giam.

Loạt bài “PR chính trị” của Tập đoàn Mường Thanh vào những ngày tết nguyên đán 2018 đã gợn lên một khả năng là ông Lê Thanh Thản đang bị đe dọa, hoặc đã nằm trong kế hoạch “sờ gáy” của một lực lượng (hoặc thế lực) nào đó của ngành công an.

Nhưng sự hiện diện của toàn bộ “tứ trụ” tại khách sạn Mường Thanh lại cho thấy số phận của ông Lê Thanh Thản không đến nỗi quá tiêu cực.

Cũng giống rất nhiều đại gia và doanh nhân khác, ông Lê Thanh Thản không thể có đất tồn tại và làm ăn nếu không biết “quan hệ”, “dựa hơi” một số quan chức (cao cấp) nào đó. Vấn đề còn lại chỉ là Tập đoàn Mường Thanh có phải là “sân sau” của những quan chức nào đó hay không.

Đã có nhiều dư luận cho rằng ông Lê Thanh Thản “thân” với một số quan chức cao cấp và do đó Tập đoàn Mường Thanh mới có cơ hội bành trướng ở nhiều địa phương.

“Mặt trận” mới mang tên Lê Thanh Thản có vẻ đang được mở dần vào đầu năm 2018, để câu chuyện mang màu sắc lợi ích và chính trị này sẽ còn đẩy đưa kéo dài trong năm 2018 và cả những năm sau đó, tùy thuộc vào tương quan lực lượng trong chính trường Việt Nam – một nền chính trị mà bất kỳ “sân sau” nào cũng có thể rơi vào thế “xuống chó”.

Còn nhớ một “mặt trận” trước đó là vụ đại gia Vũ “Nhôm” – tức Thượng tá tình báo công an Phan Văn Anh Vũ.

Thiền Lâm

(Cali Today)

Trần Trung Đạo - Tại sao CSVN im lặng về chiến tranh biên giới?


Cả CSVN và CSTQ đều im lặng. Với họ, cuộc chiến tranh gây tổn thất hàng trăm ngàn nhân mạng dường như chưa từng xảy ra.

Công tâm mà nói, nhiều người Trung Quốc cũng đau xót khi nhớ lại những người bạn chiến đấu của mình đã bỏ xác ở Lạng Sơn, Lào Cai và mong mỗi năm đến ngày 17 tháng hai được có một phút cúi đầu mặc niệm. Thắng hay bại đều đã qua, chỉ tiếc thương là còn lại.

Về phía Việt Nam. Máu của thanh niên Việt Nam đổ xuống để bảo vệ Lạng Sơn, Cao Bằng, Lai Châu v.v… phát xuất từ lòng yêu nước trong sáng và xứng đáng được kính trọng nhưng khi cuộc cờ tàn, chẳng còn ai nhắc nhở đến máu xương đó nữa.

Ảnh tư liệu
Tại sao Trung Cộng im lặng?

Những năm ngay sau cuộc chiến, Đặng Tiểu Bình im lặng vì nhục nhã.

Cuộc chiến biên giới năm 1979 là một thất bại quân sự của Đặng Tiểu Bình. Họ Đặng che giấu thất bại quân sự chua cay này bằng cách ngăn chặn việc phổ biến dưới mọi hình thức các tài liệu có liên quan đến cuộc chiến.

Zhou Xu Ke, một cựu chiến binh Trung Cộng tham gia chiến tranh biên giới và tác giả của cuốc sách do ông tự in lấy “Cuộc chiến cuối cùng” trả lời hãng tin AFP: “Tại Trung Quốc, nhà nước tôn trọng lịch sử chẳng khác gì tôn trọng chó.”

Để vượt qua những yếu kém, Đặng Tiểu Bình thay đổi cấp lãnh đạo, xác định lại phương hướng phát triển kinh tế song song với việc tiếp tục gây áp lực và bất ổn cho phía Việt Nam.

Trung Cộng tiếp tục các trận chiến xoi mòn như trận Cao Bằng năm 1980, Lạng Sơn và Hà Tuyên năm 1981, Vị Xuyên Hà Tuyên năm 1984, Lão Sơn Hà Giang năm 1984, Vị Xuyên lần nữa vào năm 1985 và năm 1986.

Riêng trận Lão Sơn ngày 26 tháng Tư, 1984, theo lời kể của viên tư lịnh quân Trung Cộng đã có 3700 binh sĩ Việt Nam bị giết. Thân xác họ, thay vì được trao trả cho phía Việt Nam hay chôn cất, đã bị đốt cháy bằng xăng dọc chân núi Lão Sơn trong lãnh thổ Việt Nam. Trung Cộng có thể khoác lác tuyên truyền về con số và cách chết của tuổi trẻ Việt Nam, nhưng Lão Sơn rơi vào tay Trung Cộng là sự thật.

Sự sụp đổ của phong trào CS Châu Âu đã đặt hai đảng CS Trung Quốc và Việt Nam trước một thách thức và đe dọa chưa từng có. Hai chế độ CS tại Trung Quốc và Việt Nam có nguy cơ sụp đổ nếu không liên kết chặt chẽ với nhau về cơ chế, lý luận và chiến lược sinh tồn.

Tại sao CSVN im lặng?

Liên Sô không còn nữa. Số phận đảng CSVN bấp bênh ngoài biển cả và quá cần một chiếc phao.

Đặng Tiểu Bình cũng nhận thấy việc cô lập Việt Nam không còn cần thiết nên ném một chiếc phao và cho phép người em “côn đồ” bơi về lại trong vòng ảnh hưởng Trung Cộng lần nữa như thời 1950.

Hội nghị bí mật tại khách sạn Kim Ngưu, Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên trong hai ngày 3 và 4 tháng 9 năm 1990 giữa phía Việt Nam gồm Phạm Văn Đồng, Đỗ Mười, Nguyễn Văn Linh và phía Trung Cộng gồm Giang Trạch Dân và Lý Bằng. Thực chất của hội nghị là lễ cam kết một loại “công hàm Phạm Văn Đồng” khác nhưng tác hại trầm trọng hơn đến chủ quyền và lãnh thổ Việt Nam.

Phái đoàn CSVN đinh ninh là Đặng Tiểu Bình sẽ có mặt trong hội nghị để chính thức tuyên bố “xóa bỏ hận thù và siết chặt tình đồng chí anh em.”

Không, Đặng Tiểu Bình không thèm đến gặp các lãnh đạo CSVN. Trong đầu của Đặng, các lãnh đạo CS Việt Nam không những vẫn là côn đồ mà còn là một loại cô đồ ngu dốt và lạc hậu.

Năm 1990, Đặng đã có tham vọng cạnh tranh với Mỹ, Anh, Đức, Nhật, Nam Hàn trong lúc đầu óc của những kẻ cầm đầu đảng CSVN vẫn còn nghĩ đến chuyện “chống Mỹ cứu nước”.

Trần Quang Cơ kể lại, giới cầm quyền CSVN ngày đó vẫn còn tin “Việt Nam và Trung Quốc là hai nước xã hội chủ nghĩa cùng chống âm mưu đế quốc xoá bỏ chủ nghĩa xã hội, phải cùng chống đế quốc.”

Thật khó tìm một câu văn nào thích hợp để mô tả tầm nhìn không qua khỏi rặng tre làng của giới cầm quyền CSVN.

Nội dung chi tiết của hội nghị Thành Đô chưa được tiết lộ nhưng dựa theo các hành vi của Trung Cộng theo sau cũng có thể suy ra một phần nào.

Ngày 25 tháng 2 năm 1992, Quốc vụ viện Trung Cộng thông qua “Luật Lãnh hải và vùng tiếp giáp” áp dụng cho cả bốn quần đảo ở Biển Đông trong đó có quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa).

CSVN không có một phản ứng nào cụ thể ngoài những tuyên bố chủ quyền gần như lập lại từ những lời tuyên bố trước.

CSVN cũng không còn nhắc nhở đến chiến tranh biên giới dù cây trên rừng Lạng Sơn, Lào Cai, Cao Bằng lá vẫn đỏ màu máu Việt Nam và dưới Núi Lão Sơn hàng ngàn tử thi chưa tan hết mùi khét cháy.

Những người Việt đã chết trong bốn tuần lễ của tháng 2 và tháng 3 năm 1979 xứng đáng được tiếc thương, tưởng niệm vì họ đã chết với tình yêu nước vô cùng trong sáng.

Máu là máu Việt Nam, xương thịt là xương thịt Việt Nam, tuy nhiên, cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 không phải là cuộc chiến của người Việt bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam.

Đó chỉ là hình thức. Thực chất, chiến tranh biên giới là xung đột võ trang giữa hai đảng CS bằng xương máu Việt Nam.

Như mọi người đều thấy. Một khi hai đảng bắt tay nhau, cuộc chiến được ném vào quá khứ lãng quên như hai đảng đang làm.

Quá khứ như cuộn tơ vò. Một người Việt Nam, để có một chọn lựa đúng, một thái độ đúng, một con đường đúng cho mình và cho đất nước không chỉ nhìn vào hậu quả mà phải bình tĩnh đặt ra câu hỏi và tìm hiểu nguyên nhân. Nỗi đau của dân tộc Việt Nam sẽ không dứt nếu không biết tại sao đau.

Trần Trung Đạo

(FB Trần Trung Đạo)

Tiểu sử cựu Thủ tướng Phan Văn Khải người từng khuyên Ba Dũng từ chức nếu không muốn bị bắt là ai?



Người có tầm nhìn xa,

Tiểu sử cựu Thủ tướng Phan Văn Khải người từng khuyên Ba Dũng từ chức nếu không muốn bị bắt là ai?



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

TPP : Tân Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương được công bố


Văn kiện mới của TPP, Hiệp định về tự do thương mại trong vùng Thái Bình Dương đã hoàn tất và được công bố hôm thứ Tư 21/02/2018 trước khi 11 thành viên ký kết vào ngày 08 tháng 03 tới. Nhiều đề nghị của Mỹ bị rút bỏ.

Trưởng đoàn đàm phán TPP của Nhật, ông Kazuyoshi Umemoto trong cuộc họp báo tại Tokyo ngày 20/02/2018. REUTERS/Toru Hanai
Theo AFP, trong văn bản thỏa thuận mới không có 22 điều lệ do Washington đề nghị, phần lớn liên quan đến sở hữu trí tuệ, bản quyền sáng chế thuốc men. Những thành viên còn lại trong TPP e ngại các biện pháp bảo vệ quyền lợi kinh tế của "nước Mỹ trước đã" của tổng thống Donald Trump sẽ làm giá thuốc leo thang.

Các nước còn lại trong TPP gồm Canada, Chilê, Mêhicô, Pêru, Nhật Bản, Brunei, Malaysia, Singapore, Việt Nam, Úc và New Zealand. Trong năm 2016, trao đổi mậu dịch giữa 11 nước này lên đến 356 tỉ đôla. Tuy nhiên, TPP cũng buộc các nước thành viên như Mêhicô, Malaysia và Việt Nam phải cải thiện luật lao động, bảo vệ quyền lợi công nhân.

Washington không loại trừ khả năng trở lại với TPP. Tổng thống Donald Trump đòi một « hiệp định tốt hơn » nhưng các thành viên TPP, đứng đầu là Nhật Bản cho là « khó xảy ra trong ngắn hạn ».

Hôm qua, trưởng đoàn đàm phán của Nhật Kazuyoshi Umemoto cảnh báo Hoa Kỳ là nếu muốn trở lại ghế thành viên của TPP thì phải chấp nhận luật chơi mới : Nếu Hoa Kỳ thay đổi lập trường thì sẽ được đón tiếp nhưng rất khó mà sửa đổi thỏa thuận.

Theo giới chuyên gia, TPP-11 vừa là một đối sách kinh tế cân bằng ảnh hưởng đang lên của Trung Quốc, vừa là liều thuốc chống đường lối bảo hộ mậu dịch của Hoa Kỳ.

Báo Washington Post, ngày hôm qua, cho biết, 25 thượng nghị sĩ Mỹ ký một bức thư kêu gọi lãnh đạo hành pháp « suy nghĩ lại » để Hoa Kỳ tái hội nhập TPP.

Tú Anh

(RFI)

‘Người đốt lò vĩ đại’: Phong trào tôn sùng cá nhân bắt đầu!


Ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng bí thư đảng CSVN – vừa được báo đảng Việt Nam chính thức xưng tụng thêm một biệt danh mới: “Người đốt lò vĩ đại”.

Có thể hiểu, một phong trào tôn sùng cá nhân ông Trọng cũng đã chính thức khởi động.

“Người đốt lò vĩ đại” Ảnh: Zing News
Ngày 19/2/2018, trong bầu không khí tết nguyên đán và “năm mới thắng lợi mới”, Đài tiếng nói Việt Nam (VOV) đã đăng tải bài viết cho rằng: “Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng – với tư cách là người đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam đã nhìn ra mối nguy cơ của đại dịch tham nhũng, bằng tất cả dũng khí và mưu lược của một kẻ sĩ Bắc Hà đã phất lên ngọn cờ tiêu diệt bằng được sự tham nhũng, sự lộng quyền”, và “Ông trở thành một người đốt lò vĩ đại đã nhóm lên chiếc lò được cháy lên bằng ngọn lửa của lương tâm, và công lý để thiêu hủy bằng được cơn đại dịch tham nhũng và lạm quyền”.

VOV thuộc sự quản lý của Ban Tuyên giáo trung ương đảng CSVN, đứng đầu bởi ông Nguyễn Thế Kỷ – cựu Phó trưởng ban tuyên giáo trung ương và được xem là “học trò cưng” của giáo sư Nguyễn Phú Trọng về mặt ý thức hệ xã hội chủ nghĩa và cường độ tuyên truyền cho công cuộc “chống tham nhũng” của ông Trọng.

Từ sau “Lò đã nóng lên rồi thì củi tươi đưa vào cũng phải cháy” – một phát ngôn “xuất thần” của Nguyễn Phú Trọng vào tháng Tám năm 2017 và trùng với thời điểm cuộc khủng hoảng Đức – Việt bùng nổ từ việc Nhà nước Đức tố cáo mật vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh nay tại Berlin vào tháng 7/2017, đến nay “Người đốt lò vĩ đại” đã trở thành danh xưng chính thức dành cho “lãnh tụ Nguyễn Phú Trọng”.

Trước đó, ông Trọng đã được một số văn nhân cận thần xưng tụng thành “Sỹ phu Bắc Hà”, “Minh quân”. Và cả “Bậc nhân kiệt thế thiên hành đạo”.

Trước Nguyễn Phú Trọng, chưa có một tổng bí thư nào được tụng ca ngút trời như thế.

Vào năm 1986, tổng bí thư đảng Cộng sản khi đó là Nguyễn Văn Linh đã phát động chủ trương “những việc cần làm ngay” để chống tham nhũng và tệ nạn quan liêu cửa quyền hành chính trong đảng. Tuy nhiên mức độ tham nhũng vào thời gian đó chủ yếu là tham nhũng nhỏ, tham nhũng vặt, hoàn toàn chưa có những vụ “đại án tham nhũng” với quy mô lên đến hàng trăm triệu USD như hiện thời.

Ba chục năm sau thời Nguyễn Văn Linh, dường như Nguyễn Phú Trọng muốn tái hiện hình ảnh một tổng bí thư theo tinh thần “đổi mới”. Tháng Sáu năm 2016, ngay sau khi tái nhiệm chức vụ tổng bí thư, ông Trọng đã phát ra chủ trương “việc cần làm ngay” và bắt đầu khởi động giai đoạn đầu tiên của chiến dịch “chống tham nhũng” của ông.

Lần đầu tiên trong lịch sử 73 năm của chế độ một đảng Cộng sản ở Việt Nam, một chiến dịch được xem là “Chống tham nhũng” trên phương diện tuyên truyền, hay còn có tên là “Đốt lò” theo cách gọi dân gian, đã được nhân vật đứng đầu đảng Cộng sản là Nguyễn Phú Trọng kích phát với quyết tâm và quy mô lớn chưa từng có.

Nhưng cuộc chiến “chống tham nhũng” của ông Trọng lại mới chỉ bắt đầu. Bắt đầu sau gần hai năm chấp nhiệm chức vụ tổng bí thư nhiệm kỳ 2, và gần 6 năm từ khi ông ngồi ghế này.

Trong suốt nhiệm kỳ đầu, Nguyễn Phú Trọng đã không để lại một dấu ấn nào về chống tham ô, tham nhũng. Vài ba vụ án kinh tế lớn đươc đưa ra tòa xét xử chỉ mang ấn tượng của “tập thể Bộ Chính trị”. Bất chấp vài ba phát ngôn rập khuôn như “phải chống tham nhũng quyết liệt” của ông Trọng, chỉ số tham nhũng trong giới quan chức ở Việt Nam vẫn chỉ tiến không giảm trên bảng xếp hạng của các tổ chức nghiên cứu quốc tế.

Khác hẳn với ba chục năm trước, chế độ chính trị ở Việt Nam bị xem là “quốc nạn” về tham nhũng. Từ hàng chục năm trước đó, đã có nhiều đồn đoán về hàng ngàn quan chức bậc trung – cao có tài sản nổi và chìm lên đến hàng trăm triệu USD mỗi người. Còn đến nay, có đến vài ba “đại gia” ở Việt Nam đã lọt vào danh sách những người giàu nhất thế giới, đính kèm một dòng tiền chuyển bất hợp pháp ra nước ngoài lên đến 19 tỷ USD chỉ riêng trong năm 2015 – theo một tiết lộ của Hồ sơ Panama. Tính gộp cả vài chục năm trước đó, số tiền chuyển ra nước ngoài lên đến hơn 80 tỷ USD. Nhiều dư luận cho rằng trong số tiền lưu chuyển không rõ gốc gác và đầy nghi ngờ đó, tiền của giới quan chức chiếm chủ yếu. Mà tiền của quan chức lại chủ yếu, hoặc tuyệt đại đa số là tiền tích góp do tham ô tham nhũng, bị xem là “hút máu dân”.

Đến nay, vẫn còn nhiều tranh cãi về mục đích thực chất của “đốt lò” là chống tham nhũng một cách thực chất hay chỉ là một chiến dịch thanh trừng các đối thủ chính trị trong quá khứ gần và ngay trong hiện tại.

Bởi cho tới giờ này ông Trọng mới chỉ chứng tỏ được sự nghiệp của ông là “chống tham nhũng thời kỳ trước”, tức “thời kỳ Nguyễn Tấn Dũng”, hoặc còn gọi là “chống tham nhũng một bên” chứ chưa có gì gọi là công bằng khi còn sờ sờ ra đó những Nguyễn Thị Kim Tiến – Bộ trưởng y tế liên đới trách nhiệm vụ nhập thuốc ung thư giả, Võ Kim Cự – cựu bí thư Hà Tĩnh liên đới trách nhiệm vụ thảm họa xả thải của Formosa, Trịnh Văn Chiến – Bí thư Thanh Hóa bị quá nhiều dư luận về tài sản, làm ăn riêng và bồ bịch…

Thiền Lâm

(Cali Today)

Quân đội Nhật đã sẵn sàng tác chiến chưa?


Nhật Bản có rất nhiều máy bay, nhưng các tân binh có thể là một vấn đề.
Sách trắng mới nhất của Nhật Bản về quốc phòng rất thẳng thừng. Tài liệu này cảnh báo rằng “Các yếu tố gây bất ổn” trong khu vực đang “trở nên hữu hình và cấp bách hơn”. Triều Tiên có thể đã thu nhỏ được các vũ khí hạt nhân và chế tạo chúng thành đầu đạn hạt nhân. Các nỗ lực leo thang của Trung Quốc để “thay đổi nguyên trạng” bằng cách quân sự hóa Biển Đông cho thấy quốc gia này có ý định “hoàn thành các yêu sách đơn phương mà không cần thỏa hiệp”. Quan trọng nhất trong số những quan ngại này là các tranh chấp lãnh thổ kéo dài của Nhật Bản với các nước láng giềng kề cận nhất: Nga, Hàn Quốc và Trung Quốc.

Có vẻ như Nhật Bản đã quá sẵn sàng để đối phó với những mối đe dọa này. Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản (SDF), bất chấp tên gọi có vẻ vô hại này, là một trong những quân đội mạnh nhất thế giới với ngân sách lớn thứ tám, một lực lượng hải quân lớn hơn Pháp và Anh kết hợp lại, hơn 1.600 máy bay và bốn tàu sân bay boong phẳng (flat-top carrier). 300.000 quân của Nhật Bản được trang bị hoàn hảo. Thêm vào đó, Nhật Bản có một hệ thống được cho là vô cùng phức tạp để bảo vệ họ chống lại tên lửa bắn đến nếu chiến tranh với Triều Tiên nổ ra.

Nhưng một số người nói rằng điều này là không đủ. Itsunori Onodera, Bộ trưởng Quốc phòng, là một trong những chính trị gia “diều hâu” đang thúc giục mua sắm các thiết bị nhằm tăng cường năng lực ngăn chặn từ xa, chẳng hạn như tên lửa hành trình có khả năng phá hủy tên lửa của kẻ thù trước khi chúng được phóng đi. Điều đó có thể đánh dấu một sự tách rời căn bản khỏi bản hiến pháp hòa bình của Nhật, khi bản hiến pháp cấm các hành vi hiếu chiến – và thậm chí là cả việc duy trì các lực lượng bộ binh, hải quân và không quân (mặc dù có sự tồn tại của SDF). Shigeru Ishiba, một thành viên hàng đầu của Đảng Dân chủ Tự do (LDP) cầm quyền cho biết trong tháng này rằng Nhật Bản nên duy trì khả năng chế tạo vũ khí hạt nhân của mình như một yếu tố răn đe.

Tên lửa hành trình và vũ khí hạt nhân của Nhật Bản vẫn còn là vấn đề xa xôi. Vấn đề cấp bách hơn hiện nay là tình trạng sẵn sàng chiến đấu của SDF. Trong nhiều thập niên, lực lượng này chỉ được coi là hợp pháp trong chừng mực duy trì một lực lượng cần thiết tối thiểu để bảo vệ đất nước. Nước Mỹ đã gánh dùm gánh nặng quốc phòng cho Nhật Bản. Đối với hầu hết mọi người, vai trò chính của SDF là cứu trợ thiên tai. Các chuyên gia quân sự vẫn coi đó là một lực lượng trống rỗng. Lực lượng này sẽ phản ứng thế nào nếu được đưa vào thử thách? Một trong số các chuyên gia nói: “Không ai biết được. Và đó không phải là một câu hỏi mà nhiều người thậm chí còn muốn hỏi.”

Chính phủ Nhật Bản đã lưu tâm đến điều này. Vào năm 2015, chính phủ đã thông qua các dự luật nhằm “diễn giải lại” hiến pháp và cho phép SDF trở thành một đối tác mạnh mẽ hơn của Hoa Kỳ. Các nhân viên của SDF giờ đây đang luyện tập với các lực lượng Mỹ, chẳng hạn như trong các đơn vị tấn công đổ bộ được thiết kế để chiếm lại những hòn đảo xa xôi – một hàm ý không hề tế nhị đối với Trung Quốc. Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe đã có một bước đi khác, bằng cách đưa ra một kế hoạch để nhắc đến cụ thể SDF trong Điều 9 Hiến pháp, điều khoản hòa bình mang tính biểu tượng của Nhật Bản, và do đó chấm dứt tình trạng không được hiến định của nó.

Tuy nhiên, thách thức lớn nhất của quân đội Nhật Bản có thể không phải là vấn đề pháp lý hay chính trị, mà là vấn đề nhân khẩu học. Số lượng những người Nhật 18 tuổi đã giảm hơn nửa triệu trong hai thập niên qua, và việc tuyển tân binh từ lâu đã là một vấn đề khó. Điều đó có thể tồi tệ hơn nữa khi viễn cảnh phải chiến đấu thật gia tăng. Sau bảy thập niên sống trong hòa bình, Nhật Bản vẫn chưa sẵn sàng tinh thần cho viễn cảnh – dẫu còn xa xôi – về chiến tranh.

Nguồn: “Is Japan’s army ready for battle?”, The Economist, 20/11/2017

Biên dịch: Lê Thị Hồng Loan | Biên tập: Lê Hồng Hiệp

(Nghiên cứu Quốc tế)

Khát khao bằng giả”: Nghĩ về tấm bằng Tiến sĩ dỏm của Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam


Kê khai và sử dụng bằng cấp không trung thực cũng là một dạng “tham nhũng bằng cấp”, “tham nhũng học vị”… như một vị Nghị sĩ đã từng nói…! “Lò đã nóng, củi tươi cũng cháy”, ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thể hiện sự cương quyết khi xử lý những đại án. So với các vụ việc tham nhũng, gây hậu quả nghiệm trọng thì việc sử dụng bằng cấp giả, bằng cấp dỏm… chỉ như những cành củi nhỏ trong cái Lò của Tổng Bí thư, nhưng nếu không xử lý, thì hậu quả của nó thật khôn lường…!


Dẫn lời bài viết với tiêu đề “Vì sao có người khát khao bằng giả”, BBC tiếng Việt cho rằng “Nhu cầu có bằng cấp và học vị trên thế giới thường rất cao, khiến không ít chính trị gia cố kiếm bằng giả dù nguy cơ mất chức luôn có”.

Bài báo điểm qua một số vụ tai tiếng trong giới chính trị gia như tại CHLB Đức, đã rút bằng Tiến sĩ của bà Annette Schavan Bộ trưởng Bộ Giáo dục vào năm 2013 vì đạo văn luận án Tiến sĩ, hay trước đó Bộ trưởng Quốc phòng Karl-Theodor zu Guttenberg, từng có kỳ vọng lên Thủ tưởng, đã bị tước bằng Tiến sĩ vào năm 2011, do bị phát hiện không trung thực khi sao chép phần lớn tài liệu từ nguồn khác trong luận văn Tiến sĩ. Cả hai vị Bộ trưởng trên đều đã phải từ chức.

Kể cả Thủ tướng cũng không có vùng cấm, tại Moldova, một quốc gia thuộc Liên Xô cũ, Thủ tưởng Chiril Gaburici vì khai man là có bằng tốt nghiệp đại học, đã buộc phải từ nhiệm vào năm 2015. Không những thế, sau đó ông ta còn bị khởi tố vì việc sử dụng bằng giả.

Còn tại Hoa Kỳ, một vị chức sắc của Đại học danh tiếng MIT (Massachuset Institute of Technology), bà Marilee Jones, Trưởng khoa Giáo vụ đã phải từ chức vào năm 2007 vì gian dối về bằng cấp trong 28 năm. Cụ thể, trong hồ sơ của bà khai có bằng từ ba trường là Albany Medical College, Union College và Rensselaer Polytechnic Institute, song trên thực tế bà Jones không hề có bằng nào ở bất cứ trường nào nêu trên.

Tại London, ngày 31/1/2018 vừa qua, ông Henry Bolton - lãnh đạo Đảng Độc lập (UKIP) của Anh Quốc đã thừa nhận có gian dối vì khai đã tốt nghiệp Học viện Quân sự Hoàng gia Sandhurst. Chắc chắn sắp tới ông Henry cũng sẽ phải từ chức Lãnh đạo đảng này vì tội kê khai bằng cấp không trung thực.

Theo phóng sự “Degrees of Deception” (Bằng Lừa), trên kênh BBC Radio 4 ở Anh Quốc thì dịch vụ bằng giả, bằng dởm thu lợi hàng triệu đô la một năm. Người mua ở Anh Quốc không chỉ gồm các chính trị gia mà còn có bác sĩ, y tá, thậm chí có người làm trong một tổ hợp quân sự. Các trường giả được nêu tên như Brooklyn Park University, Nixon University… đã bán ít nhất 3000 bằng cấp, chứng chỉ giả trong hai năm 2013-14, trong số đó có cả bằng tiến sĩ, thạc sĩ.

Còn tại Pakistan, năm 2010, hai Nghị sĩ Quốc hội là Jamshed Dasti (Đảng Nhân dân) và Nazir Jat (Liên đoàn Hồi giáo) phải từ chức vì dùng bằng giả. Vụ việc đã lên đến Tòa Tối cao. Một trong các trường dỏm mà các quan chức Pakistan thường “mua” bằng là Nixon University, các nhà báo đã cố gắng tìm kiếm ngôi trường có tên như vậy ở Anh nhưng không thể thấy.

Còn ở Việt Nam, câu chuyện sử dụng bằng dỏm, bằng giả không thiếu, song, đáng quan tâm nhất là các vị quan chức, thậm chí một số chính trị gia cũng khoác cho mình một tấm bằng Tiến sĩ…

Năm trước, điển hình là ông Nguyễn Xuân Anh, bị cách chức Ủy viên Trung ương, Bí thư Đà Nẵng do một số khuyết điểm trong đó có việc kê khai và sử dụng bằng cấp không trung thực (bằng của Trường California Southern University, Mỹ, không được công nhận); hay ông Lê Kim Toàn, Phó Bí thư thường trực Tỉnh ủy Bình Định, Trưởng Đoàn Đại biểu Quốc hội tỉnh Bình Định, sử dụng bằng tiến sĩ dỏm của Trường Đại học Bulacan State (Philippines) cũng phải chịu án kỷ luật…

Ông Nguyễn Xuân Anh, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng (ảnh trái) và ông Lê Kim Toàn, Phó Bí thư Tỉnh ủy Bình Định, đều bị kỷ luật vì liên quan đến việc sử dụng bằng Tiến sĩ dỏm

Gần đây nữa, Ông Nguyễn Xuân Sang, Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam bị phát hiện đã kê khai trong hồ sơ là có bằng “Tiến sĩ Hàng hải”, hình thức đào tạo từ xa 02 năm, do Viện Khoa học, Nghiên cứu và Thực nghiệm Điện tử, Ô tô và Thiết bị điện (Viện NIIAE, CHLB Nga) cấp.

Viện NIIAE nơi ông Nguyễn Xuân Sang ghi danh chỉ nghiên cứu về điện, điện tử, công nghệ ứng dụng cho ô-tô, máy nông nghiệp, đường bộ… , tuyệt nhiên không đào tạo ngành hàng hải, vì vậy Trường không thể cấp bằng Tiến sĩ hàng hải. Và ông Nguyễn Xuân Sang đã khai man việc có bằng Tiến sĩ Hàng hải. Đáng lưu ý là ông Sang chỉ có bằng Kỹ sư, chưa học thạc sĩ, không có bằng Thạc sĩ nhưng lại được cấp bằng Tiến sĩ, điều đó cũng thấy hẳn cái quy trình nhận học sinh vào làm “Tiến sĩ”của Viện NIIAE (Nga) đó cũng chỉ có mục đích chính là thu tiền mà thôi!

Bộ Giáo dục và Đào tạo, Cục Quản lý Chất lượng Giáo dục cũng đã có văn bản và thông tin chính thức về việc chương trình và bằng Tiến sĩ do Cơ sở đạo tạo, Viện Khoa học, Nghiên cứu và Thực nghiệm Điện tử, Ô tô và Thiết bị điện (CHLB Nga), nơi cấp bằng cho ông Nguyễn Xuân Sang là không được công nhận.

Các vị này cần bằng Tiến sĩ dỏm để làm gi? Hẳn đó là sự háo danh, khoác cho mình một cái áo lòe thiên hạ; và sau nữa, lấy đó làm cơ sở, lợi thế để được cất nhắc, leo cao hơn khi có thời cơ.

Sau háo danh là háo lợi! ông Nguyễn Xuân Sang sử dụng bằng “Tiến sĩ Hàng hải” dỏm cho việc thi Chuyên viên chính năm 2014 (tuy thi trượt) và thi lại vào năm 2016, nên đã hưởng lợi từ việc do kê khai có “bằng Tiến sĩ” được cấp tại nước ngoài để được miễn thi môn Ngoại ngữ (tiếng Anh).

Trang tin của Bộ Thông tin Truyền thông viết về tấm Bằng Tiến sĩ không được công nhận của Cục trưởng Hàng hải Nguyễn Xuân Sang

Thực tế ông Sang học từ xa, chỉ ở Việt Nam; không hề biết tiếng Nga, trong hồ sơ chỉ có bằng B tiếng Anh nhưng khai trình độ tương đương C, và đây cũng là một sự khai man nhằm có lợi cho cá nhân.

Ông Sang kê khai để miễn thi ngoại ngữ trong kỳ thi nâng ngạch lên chuyên viên chính vào năm 2014, cũng như thi lại năm 2016 là đã vi phạm hướng dẫn của Bộ Nội vụ về việc tổ chức thi nâng ngạch lên chuyên viên chính về việc miễn thi môn ngoại ngữ. Như vậy đây là việc ông Sang khai man nhằm trục lợi việc miễn thi ngoại ngữ.

Với cái mác “Tiến sĩ Hàng hải”, tuy dỏm, nhưng với một khoản bôi trơn rất lớn cho Đinh La Thăng - Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải lúc đó, nên Nguyễn Xuân Sang đã được Đinh La Thăng đưa từ Giám đốc một đơn vị, vượt cấp lên thẳng Cục trưởng Cục Hàng hải. Đây là cái lợi lớn hơn khi dùng bằng “Tiến sĩ” của Nguyễn Xuân Sang.

Nguyễn Xuân Sang (ảnh phải) được Đinh La Thăng bổ nhiệm thẳng từ hàm trưởng phòng lên thẳng Cục trưởng Cục Hàng hải, dù không đạt tiêu chuẩn chuyên viên chính và khai man hồ sơ bằng cấp, sử dụng bằng Tiến sĩ dỏm

Nếu bằng “Tiến sĩ Hàng hải” từ xa của Nguyễn Xuân Sang do Viện Khoa học, Nghiên cứu và Thực nghiệm Điện tử, Ô tô và Thiết bị điện (Nga) cấp là thật, là đàng hoàng thì ông ta cần tới Bộ Giáo dục và Đào tạo (Cục Quản lý Chất lượng Giáo dục) để làm thủ tục công nhận; và ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, cũng như ông Cục trưởng Cục Quản lý Chất lượng Giáo dục cần công khai xin lỗi ông Nguyễn Xuân Sang.

Và, các cơ quan báo chí nào đã đưa tin ông Nguyễn Xuân Sang dùng bằng dỏm cũng phải công khi đăng tin xin lỗi, bồi thường danh dự cho ông Nguyễn Xuân Sang, và đính chính rằng Bằng Tiến sĩ Hàng hải từ xa do Nga cấp cho ông …đúng là “bằng thật”!

Hơn nữa, nếu bằng “Tiến sĩ Hàng hải từ xa” của Nga của cấp cho Nguyễn Xuân Sang là loại bằng được công nhận thì không có lý do gì bằng “Tiến sĩ từ xa” của trường Đại học California Southern University nơi Nguyễn Xuân Anh, nguyên Bí thư Thành ủy Đà Nẵng theo học, lại không được chính danh! Và chắc chắn Trung ương cũng cần thiết phải minh oan cho nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh.

Thật đắng lòng, người dân Việt Nam đã và đang hàng ngày phải đưa vào dạ dầy mình thực phẩm, trái cây… nhiễm độc, đang phải sử dụng nhiều mặt hàng giả, hàng dởm dù biết hay không! Các thứ dởm, giả, nhái, đểu… cứ quẩn quanh, bao vây người dân Việt. Nay lại cả hồ sơ, bằng cấp… giả, dỏm thì thất bất hạnh cho xã hội, vì những người có chức có quyền ấy dùng cái giả, dỏm đó để leo lên những vị trí cao hơn, rồi họ sẽ đưa cái xã hội này đi tới đâu…?!

Kê khai và sử dụng bằng cấp không trung thực cũng là một dạng “tham nhũng bằng cấp”, “tham nhũng học vị”… như một vị Nghị sĩ đã từng nói…! “Lò đã nóng, củi tươi cũng cháy”, ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thể hiện sự cương quyết khi xử lý những đại án. So với các vụ việc tham nhũng, gây hậu quả nghiệm trọng thì việc sử dụng bằng cấp giả, bằng cấp dỏm… chỉ như những cành củi nhỏ trong cái Lò của Tổng Bí thư, nhưng nếu không xử lý, thì hậu quả của nó thật khôn lường…!

London, 21/02/2018

Vũ Thanh

(Dân Làm Báo)

Bùi Tín - Bàn về hành động chung


Trong năm 2018, Mậu Tuất này, khả năng trong nước có những cuộc xuống đường đòi dân chủ, nhân quyền, đòi quyền sống tự do không bị cướp đất, cướp của, không có tham nhũng cửa quyền, đòi tự do cho 170 chiến sỹ dân chủ bị cầm tù… lên đến hàng vài ngàn đến 10 ngàn, 20 ngàn dân là hoàn toàn trong tầm tay. (!?)

Liệu ông tổng bí thư có dám làm một cuộc « trưng cầu dân ý » hay một cuộc thảo luận dân chủ trong đảng từ chi bộ cơ sở trở lên?
Bước vào năm mới, mọi người Việt Nam đều mong muốn cầu chúc đất nước đổi mới và phát triển hài hòa với tốc độ cao để thành tựu mọi mặt toàn dân cùng chung hưởng.

Thế nhưng nguyện vọng chính đáng, cháy bỏng này của cộng đồng không thể thành hiện thực vì vấp phải cái thành trì kiên cố của bảo thủ mà tiêu biểu là « 8 điều kiên trì » mà tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính trị dưới quyền ông một mực bảo vệ đến cùng.

Xin nhắc lại, đó là 8 điều về đường lối, chính sách của đảng Cộng sản: Kiên trì học thuyết Mác-Lênin, kiên trì chế độ độc đảng, kiên trì nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, kiên trì mô hình tam quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp gắn chặt không phân lập do đảng thống nhất lãnh đạo, kiên trì phương châm « đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước thay mặt quản lý », kiên trì đường lối coi « sở hữu quốc doanh là chủ đạo », kiên trì chính sách đối ngoại ngả hẳn về một bên (nhất biên đảo) với chính sách 3 không (không có căn cứ quân sự, không có quân đội nước ngoài đóng trên lãnh thổ ta, không liên minh với nước này để chống nước khác).

Đã có rất nhiều nghị quyết về đổi mới, có cả nghị quyết về « đổi mới mô hình cai trị », « đổi mới ngành tư pháp », nhưng 8 điều kiên trì trên đây đã nghiễm nhiên xóa bỏ, phủ định, cản trở, nên tuy đổi mới nhưng không có gì thật mới, còn giáo điều, thủ cựu, cực đoan hơn trước. Sự kiên trì bệnh hoạn ngoan cố dẫn đến cái Nghị quyết 102 về kỷ luật đảng viên có 1 không 2, là hễ đảng viên nào có ý kiến chủ trương đa đảng, 3 quyền phân lập, khuyến khích các tổ chức xã hội dân sự là bị khai trừ, đuổi ngay ra khỏi đảng.

Đây là thái độ mang tính chất phát xít phản dân chủ, cũng là thái độ hốt hoảng run sợ trước sự thức tỉnh của quần chúng và không ít đảng viên trí thức và đoàn viên thanh niên có mong muốn chân thành xây dựng nền dân chủ văn minh của thời đại, sự thức tỉnh mà ông tổng bí thư chụp mũ là cái nguy cơ « nhạt đảng, nhạt đoàn, lung lay niềm tin ở đảng và chế độ, bị ảnh hưởng của bọn phản động ».

Nếu ông tổng Trọng huênh hoang rằng ý đảng hợp với lòng dân, vậy ông có dám làm một cuộc « trưng cầu dân ý » hay làm một cuộc thảo luận dân chủ trong đảng từ chi bộ cơ sở trở lên, có biểu quyết và ghi biên bản hẳn hoi xem còn có bao nhiêu đảng viên tin ở học thuyết Mác-Lê, ở chế độ độc đảng, ở tam quyền gắn bó, ở chính sách đối ngoại « nhất biên đảo » theo Trung Cộng… ? Ngay trong Bộ Chính trị hãy làm một cuộc phát biểu công khai từng người xem, sự nhất trí ra sao, ở mức nào. Có phải toàn đảng đều lú cả hay không?

Có thể nói « 8 điều kiên định » trên đây là nét đặc thù chính trị của riêng ông tổng Trọng, mà tất cả các tổng bí thư trước ông không ai dám « kiên định », đây là cái lô cốt bảo thủ - giáo điều phản dân tộc - phản nhân dân - phản thời đại nguy hiểm nhất hiện nay mà mọi lực lượng dân tộc - dân chủ trong và ngoài nước phải đương đầu, có nhiệm vụ phá bỏ để cứu nguy dân tộc.

Ông tổng Trọng đã ngang nhiên bỏ ngoài tai bao nhiêu là góp ý, kiến nghị, đề đạt, thuyết phục, những lời tâm huyết của nhân sĩ, trí thức, đảng viên, như các ông Nguyễn Trung, thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, trung tướng Đặng Quốc Bảo, nhà lão thành Nguyễn Khắc Mai, trung tướng Nguyễn Quốc Thước, nhà văn Nguyên Ngọc, nữ nghệ sỹ Kim Chi, đại tá về hưu Nguyễn Đăng Quang… cũng như của hàng mấy trăm chiến sĩ dân chủ trong hơn 40 tổ chức xã hội dân sự non trẻ mà kiên định vững vàng kết keo sơn chống chế độ độc đảng độc đoán đã lỗi thời, một chế độ gần như hết hơi vì lạc lõng trong thế giới mới hiện đại văn minh.

Cho nên năm 2018 – Mậu Tuất phải là năm toàn dân phất cao lá cờ Dân chủ và Nhân quyền, các tổ chức dân chủ hiệp thương cho ra mắt một tổ chức kết hợp nhau đấu tranh cho một đồng thuận, một lộ trình đi đến một mục tiêu thống nhất là một mô hình dân chủ đa nguyên mà tình thế đòi hỏi.

Lộ trình này khi hình thành chắc chắn sẽ được thế giới dân chủ hết lòng ủng hộ và yểm trợ, vì thế giới rất cần đến một Việt Nam dân chủ vững mạnh để đương đầu với mưu đồ bá chủ của Trung Cộng. Thái độ giả làm bạn với mọi nước nhưng « nhất biên đảo » không che mắt được thế giới dân chủ, chỉ làm cho nước Việt nam xã hội chủ nghĩa bị cô lập giữa thế giới đang phân cực.

Theo phương hướng và mục tiêu trên đây chúng ta phải làm gì?

Để cho dân tộc được đổi đời, chế độ được đổi mới theo mô hình cai trị tiên tiến, có rất nhiều việc phải làm cho mọi người tự nguyện dấn thân vì đại nghĩa.

Từ việc thông tin truyền thông để xã hội nắm bắt tình hình, tuyên truyền giáo dục nâng cao dân trí, tăng cường dân khí, hướng dẫn nhân dân hành động. Từ việc thức tỉnh đồng bào trong ngoài nước dám cũng đứng lên đồng lọat theo hành động chung cứu nước đến việc tiếp cận các chính quyền dân chủ ở Hoa Kỳ, Liên Âu - nhất là CHLB Đức, ở Canada, Úc châu… vận động bền bỉ và có hiệu quả các tổ chức quốc tế bênh vực nhân quyền và ở Liên Hợp Quốc. Từ việc họp hành của các tổ chức xã hội dân sự để trao đổi tình hình, ra tuyên ngôn, tuyên bố, kêu gọi, kiến nghị theo lộ trình và mô hình nói trên đến việc bàn bạc để có những cuộc xuống đường đồng loạt quy mô, là cả một khối lượng công việc không nhỏ của hàng triệu con người yêu nước thương dân cần làm.

Hành động! hành động! hành động! phài là châm ngôn chung.

Đầu năm chúng ta phấn chấn được tin vui, cô Cấn Thị Thêu, chiến sĩ can trường bênh dân oan được tự do trở về trong những cánh tay anh chị em thân thiết, cô Đoan Trang năng động trong hàng động và viết sách « Chính trị bình dân » được quốc tế vinh danh làm nức lòng chúng ta. Nhạc sỹ Việt Khang mang bài hát « Anh là ai » và « Việt Nam tôi đâu » ra thế giới tự do được đón tiếp thân tình., đầm ấm. Bản tin quốc tế « NOW » - « Ngay bây giờ, » đựoc phát hành rộng đòi trả tự do ngay cho 166 tù nhân chính trị, phần lớn là các chiến sỹ dân chủ và dân oan mất đất; bản tin ghi rõ 166 danh xưng với tiểu sử tỉ mỉ, được cập nhật từng ngày.

Theo kinh nghiệm lịch sử thì hành động cuối cùng có hiệu quả hơn cả là tổ chức biểu tình, tuần hành không bạo động nhưng bền bỉ quyết liệt, can trường theo những khẩu hiệu thích hợp. Đó là sức mạnh vô địch của lòng dân của hàng triệu quần chúng giác ngộ có thể làm nên lịch sử.

Đó là hàng triệu dân Ấn Độ theo gót chân của Mahatma Gandhi, là hàng triệu dân Nam Phi theo lá cờ của Nelson Mandela, là hàng chục vạn dân Tunisia, Ê-gýp, Libya gần đây. Đó cũng là hàng vạn dân Balan dưới ngọn cờ Công đoàn Đoàn kết, hàng chục vạn dân Tiệp khắc theo lời kêu gọi của Hiến chương 77, của hàng vạn dân Potsdam/Đông Đức và vùng lân cận xuống đường làm sụp đổ bức tường oan nghiệt Berlin cuối năm 1989.

Theo các học giả, trí thức Tiệp trong Hiến chương 77, các « cuộc nổi dậy không bạo lực mang sức mạnh vô biên của những kẻ không quyền lực », có khả năng hạ bệ những quyền lực hung hãn nhất. Đây là chân lý thời đại mỗi người Việt Nam dấn thân hãy nghiền ngẫm và cùng đồng tâm thực hiện và chứng minh.

Ở Việt nam ta, đã có những cuộc xuống đường quy mô hàng nghìn đến hàng vạn của những người dân không quyền lực có trái tim đầy hứng khởi, chống bành trướng, chống tai họa bôxit, tai họa Formosa, chống ô nhiễm môi trường, chống tham nhũng, chống BOT, kỷ niệm các liệt sĩ Hoàng Sa, Trường Sa, biên giới phía Nam và biên giới phía Bắc… có khí thế bền bỉ bất khuất, bảo vệ nhau chống bọn côn đồ cùng công an hung hãn.

Có những cuộc xuống đường hòa bình đòi tự do tôn giáo của bà con Xã Đoài Nghệ an đạt đỉnh cao 4 đến 5 ngàn người, có trật tự trong cầu nguyện và niềm tin, buộc hàng tiểu đoàn công an định phá đám đàn áp phải nao núng đứng nhìn rồi cuốn gói chuồn thẳng. Cả một kho kinh nghiệm sống về liên kết đấu tranh, về tổ chức hàng ngũ, giữ trật tự vệ sinh công cộng, công tác tuyên truyền cổ động, hướng dẫn nhân dân, vận động lực lượng đàn áp, đưa ra các khẩu hiệu thích hợp, công tác hậu cần, vận động liên tôn nhiều tôn giáo kết hợp, liên tôn với các tổ chức xã hội dân sự khác cùng chung sức đấu tranh. Xuống đường bền bỉ kéo dài vài ngày của các lực lượng dân sự cùng chung hàng ngũ với mọi tín đồ các tôn giáo là cả một thử thách, một khoa học và nghệ thuật đấu tranh dẫn đến thắng lợi từng bước và thắng lợi hoàn toàn.

Trong năm 2018, Mậu Tuất này, khả năng trong nước có những cuộc xuống đường đòi dân chủ, nhân quyền, đòi quyền sống tự do không bị cướp đất, cướp của, không có tham nhũng cửa quyền, đòi tự do cho 170 chiến sỹ dân chủ bị cầm tù… lên đến hàng vài ngàn đến 10 ngàn, 20 ngàn dân là hoàn toàn trong tầm tay, khi lòng đã đồng, tâm đã quyết. Lòng dân là ý Trời.

Đứng riêng 1 người, ta chỉ là con số không, không tác dụng. Đứng chung trong hàng ngũ hàng ngàn, chục ngàn, chúng ta là hàng chục, hàng trăm ngàn con sóng Tsunami có thể cuốn phăng những lô cốt cộng sản « 8 kiên trì » xây trên cát lỏng của quá khứ cổ lỗ thời mácxit đã suy tàn vĩnh viễn.

Bùi Tín 

(Blog VOA)

Phạm Chí Dũng - Đảng sẽ làm gì sau ‘nhân văn trước tết’?


Những ngày tết nguyên đán năm 2018, tuy không xảy ra “sự biến” nào, nhưng vẫn như phảng phất hương vị tanh tanh nồng nồng trong bầu không khí rúm ró báo điềm chết chóc.

Ông Nguyễn Tấn Dũng
“Biện pháp ngăn chặn”

Khác hẳn khoảng thời gian “bình yên nơi chim hót” của tết nguyên đán năm 2017, có người ví năm nay là “nơi bình yên chim… chết chắc”.

Nếu vào tết nguyên đán 2017 đã không âm thầm dư luận về những quan chức và cựu quan chức nào đó bị “canh theo”, thì vào năm nay đã len lén xì xào cùng cơn rùng mình buốt lưng về câu chuyện thời buổi đảo điên ấy.

Ít nhất có hai địa danh là Đà Nẵng và Sài Gòn mà đã xuất hiện luồng dư luận thầm kín về những ông A, ông B… bị nhiều nhân viên an ninh “chốt” trước cửa nhà, kiểm tra chặt chẽ và có vẻ không cần quá tế nhị đối với từng chiếc xe hơi ra vào nhà của những vị quan chức “đáng kính” này.

Những thước phim quay ngược thời gian… Sau vụ Trịnh Xuân Thanh biến mất khỏi Việt Nam vào nửa cuối năm 2016, có thông tin cho biết trước khi “tung cánh giang hồ”, Thanh đã đến nhà một quan chức cao cấp, ngồi nói chuyện một lúc, rồi sau đó đi ra trong tư thế nằm ép xuống sàn xe hơi mà đã khiến những nhân viên an ninh bám theo Thanh không phát hiện ra được.

Nhưng sau khi Trịnh Xuân Thanh đã “tự nguyện về Việt Nam đầu thú” và không những không được “hưởng lượng khoan hồng của đảng và nhà nước” mà còn phải nhận đến hai án chung thân mút mùa, hẳn Tổng bí thư Trọng đã nổi đóa để “rút kinh nghiệm sâu sắc” về thói sẵn sàng “ra đi tìm đường cứu nước” của nhiều quan chức ngoài tụng đảng trong tụng đô đầy rẫy quanh ông ta.

Nhất là “rút kinh nghiệm sâu sắc” sau vụ Vũ “Nhôm” biến mất ngay trước mũi trinh sát công an Đà Nẵng vào cuối tháng Mười Hai năm 2017…

Rất có thể sau vụ bắt cựu ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng và Thượng tá tình báo công an Phan Văn Anh Vũ lần lượt vào tháng 12/2017 và tháng 1/2018, cơ chế “biện pháp ngăn chặn” đã được ông Trọng đề cao và quán triệt trong Thường vụ đảng ủy công an trung ương.

Những ai bị “canh theo” đặc biệt?

Khác hẳn với tư thế phải “tự tham gia” cùng vai trò khá mờ nhạt trong Đảng ủy công an trung ương vào cuối năm 2016, giờ đây vị thế của ông Trọng đang khác hẳn, khác đến mức đáng kinh ngạc, đến mức nhiều người không còn nhận ra một Nguyễn Phú Trọng có thời bị coi là “chẳng khiển được ai” nữa.

Trong thực tế, ông Trọng đang ở vào phong độ đỉnh cao mà có quyền ra lệnh cho Bộ Công an thi hành “biện pháp ngăn chặn” đối với tất cả những quan chức bị nghi ngờ hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp “dính” với các vụ án hoặc thuần túy tham nhũng, hoặc cả tham nhũng lẫn mang màu sắc “lật đổ”.

Ý tưởng và động thái “biện pháp ngăn chặn” trên lại đang khá tương đồng với những gì mà chủ tịch nước kiêm bí thư quân ủy trung ương Tập Cận Bình đã triển khai ở Trung Quốc đối với Chu Vĩnh Khang, Từ Tài Hậu, nhiều quan chức khác và dường như với cả cựu tổng bí thư Giang Trạch Dân từ năm 2012 đến nay.

Giới quan chức tham nhũng Việt Nam, cũng bởi thế, lần đầu tiên mang tính số đông trong “danh sách tử thần” và tràn đầy cơ hội được hưởng vị thế ngang bằng với giới đấu tranh dân chủ nhân quyền ở Việt Nam. Nhưng không phải ngang bằng về quan điểm, ý chí và hành động cùng tinh thần bất khuất trước tòa án, mà chỉ là được hưởng chế độ công an theo dõi sát sao - chuyện mà những người hoạt động nhân quyền đã quá quen và xem là “chuyện nhỏ”.

Với những quan chức quen ăn bẫm tiền của dân và đục khoét ngân khố nhà nước, một tiếng còi hú của xe cứu thương, hoặc tiếng sập cửa xe hơi gần cửa nhà những quan chức này cũng đủ khiến họ thót tim, toát mồ hôi lạnh, tưởng tượng ra đủ thứ tím tái.

Tết nhất đương nhiên là dịp người người đi chúc tết, lễ lạt, thăm viếng lẫn nhau… Và cũng là cơ hội quý báu để quan chức học tập “tấm gương ra đi tìm đường cứu nước” của Trịnh Xuân Thanh và Vũ “Nhôm”. Một cách chắc chắn, giới lãnh đạo cơ quan công an bộ và sở công an ở những địa phương nhạy cảm sẽ không muốn bị Tổng bí thư Trọng “cạo đầu” và tống vào “lò” nếu để sổng thêm một vài quan chức nào đó.

Những ngày tết nguyên đán 2018 cũng vì thế đã chẳng hề bình yên - theo cách mô tả của báo chí nhà nước. Một mặt trận âm thầm của các “chiến sĩ an ninh” có lẽ đã mở rộng và thâm nhập trước cửa nhà những đối tượng mà sau tết có thể được cho “nhập kho”.

Ngay trước tết nguyên đán 2018, đã có những đồn đoán về quan chức M, H, H, D… sẽ bị tống vào “lò” của Tổng bí thư Trọng. Hầu như chắc chắn, chuyện này sẽ xảy đến sau tết.

Cứ ngẫm lại chuyện Đinh La Thăng thì rõ. Ngay sau việc Nhà nước Đức tố mật vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ngay tại Berlin vào tháng Bảy năm 2017, ở Hà thành đã xôn xao đồn đoán về Đinh La Thăng phải chịu “quản thúc” - một hình thức giám sát và ngăn chặn đặc biệt từng bước chân và thông tin liên lạc của nhân vật vừa bị loại khỏi Bộ Chính trị. Hơn 4 tháng sau, Thăng chính thức “nhập kho”.

Vậy là ứng với “kịch bản Đinh La Thăng”, những quan chức nào được ân hưởng “biện pháp ngăn chặn” trước, trong và sau tết nguyên đán 2018 cũng đều tràn trề hy vọng theo chân Thăng.

Đã hết hạn “nhân văn trước tết”

Chưa hết những ngày tết nguyên đán 2018, nhưng lác đác trên mặt báo đảng và báo chí nhà nước nói chung đã hiện ra những bài viết ca ngợi quyết tâm của đảng trong công cuộc chống tham nhũng và trong bối cảnh “vận nước đang lên”.

Cũng trước tết nguyên đán 2018, Tổng bí thư Trọng bật ra một “tư tưởng” mới: “nhân văn trước tết”.

Tinh thần “nhân văn trước tết” của ông Trọng có thể được hiểu là không tạo ra một xáo động chính trị đủ lớn mà khiến cho những quan chức có tội ăn tết không ngon. Trường hợp Đinh La Thăng là một ví dụ điển hình.

Thăng sẽ được đưa ra xét xử vụ “800 tỷ” liên quan đến Ngân hàng Đại Dương của Hà Văn Thắm vào sau tết, có thể vào tháng 3/2018, thay vì xử trước tết. Với vụ mới này, nhiều khả năng Đinh La Thăng phải nhận thêm án nặng, để tổng cộng hai mức án của vụ trước tết và vụ sau tết sẽ lên đến ít nhất 30 năm tù giam, nếu không phải chung thân. Vụ Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh coi như “xong”.

Nhưng xong việc này, đảng sẽ còn khối việc khác để làm. Năm 2018 dự kiến sẽ đưa ra xét xử đến 21 vụ đại án, tức phải xử bình quân 2 vụ/tháng. Mà năm 2018 chỉ còn có 10 tháng sau khi trừ ra hai tháng đầu năm “ăn tết”.

Vậy là hiểu một cách chân phương và tượng hình tượng thanh nhất, ngay sau tết nguyên đán 2018 người dân sẽ chứng kiến một chiến dịch PR mới cho “chống tham nhũng” trên mặt báo chí nhà nước. Thậm chí chẳng cần phải chờ đến đầu tháng Ba năm 2018, người ta sẽ có thể nghe thấy tiếng vọng xa xa của còi hụ xe cảnh sát, âm thanh láo nháo của đội quan bắt quan chức tham nhũng ở thành phố này, tỉnh kia.

Ngay trước mắt là vụ Phan Văn Anh Vũ cùng hàng lô hàng lốc quan chức liên đới vừa trách nhiệm vừa “vật cống”.

Rồi 13 dự án đầu tư ngàn tỷ nhưng “trùm mền” của ngành công thương, Tập đoàn dầu khí Việt Nam và thêm mấy “quả đấm thép” khác…

Khác hẳn với bầu không khí “năm mới thắng lợi mới” buồn ngủ đến thê thiết vào đầu năm 2017, năm nay khác hẳn. Khi một tổng bí thư đã quyết tâm “leo lên lưng cọp”, cả một bộ máy sẽ phải chạy theo ông ta và biến động mạnh. Thậm chí cực mạnh.

Cả một núi việc đang ngóng chờ các cơ quan tư pháp sau tết. Có dấu hiệu cả những kiểm sát viên và điều tra viên vừa về hưu nhưng có kinh nghiệm đã được “tổng động viên” trở lại để “đánh án”.

2018 sôi sục…

Phạm Chí Dũng

(Blog VOA)

Nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải lâm trọng bệnh


Nguyên Thủ tướng Việt Nam Phan Văn Khải lâm bệnh nặng, đang được điều trị tích cực tại bệnh viện Chợ Rẫy, thành phố Hồ Chí Minh hôm 21/2.

Ông Phan Văn Khải, nguyên Thủ tướng Việt Nam.
Theo báo VietNamNet, tình trạng sức khỏe của nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải trở nặng trước Tết. Sau thời gian điều trị ở nước ngoài, ông được chuyển về bệnh viện Chợ Rẫy.

Ông Phan Văn Khải được bầu làm thủ tướng vào tháng 9/1997, tái nhiệm vào tháng 7/2002, nhưng đến tháng 6/2006, ông xin từ nhiệm trước khi kết thúc nhiệm kỳ 1 năm.

Ông Phan Văn Khải được bổ nhiệm làm thủ tướng, kế vị ông Võ Văn Kiệt, từ năm 1997 giữa lúc xảy ra khủng hoảng tài chính châu Á. Ông xem là người đã dẫn dắt Việt Nam qua khủng hoảng, đạt tăng trưởng GDP trung bình 7% trong gần 9 năm lãnh đạo.

Tuy nhiên, cũng trong khoảng thời gian này, nạn tham nhũng, tiêu cực trong bộ máy công quyền Việt Nam trở nên nghiêm trọng, buộc ông Khải phải nhận trách nhiệm và xin lỗi trước Quốc hội, trao quyền thủ tướng lại cho ông Nguyễn Tấn Dũng.

Năm 2005, ông Phan Văn Khải là nhà lãnh đạo đầu tiên của Việt Nam thăm chính thức Hoa Kỳ kể từ khi cuộc chiến tranh Việt Nam kết thúc vào năm 1975.

Khi ấy, có khoảng 200 người Mỹ gốc Việt đã biểu tình phản kháng bên ngoài Tòa Bạch Ốc, kêu gọi Hoa Kỳ không giúp Việt Nam gia nhập Tổ Chức Thương Mại Thế Giới cho tới khi nào Việt Nam cải thiện các thành tích về nhân quyền.

Báo Pháp Luật cho biết ông Khải sinh ngày 25/12/1933 quê ở xã Tân Thông Hội, huyện Củ Chi, TP.HCM. Ông tham gia Đội Thiếu nhi cứu quốc của xã từ năm 1947 và gia nhập vào Đảng Cộng sản năm 26 tuổi.

(VOA)

Linh mục Đặng Hữu Nam: sẽ tiếp tục bảo vệ các nạn nhân Formosa dù bị thuyên chuyển


Linh mục Đặng Hữu Nam, phụ trách giáo xứ Phú Yên, tỉnh Nghệ An vừa nhận được quyết định thuyên chuyển sang phụ trách giáo xứ Mỹ Khánh, xã Khánh Thành, huyện Yên thành, tỉnh Nghệ An hôm 7/2. Ông là người đã nhiều lần lên tiếng chỉ trích chính quyền về việc giải quyết thảm họa môi trường Formosa. Ông cũng đã từng bị báo chí nhà nước lên án là người kích động giáo dân và yêu cầu ông phải bị thuyên chuyển đi nơi khác. Nhân dịp này đài Á Châu Tự Do có cuộc phỏng vấn ngắn với linh mục Đặng Hữu Nam về quyết định thuyên chuyển mới. Trước hết linh mục Đặng Hữu Nam cho biết hoàn cảnh ông nhận được quyết định như sau:

Linh mục Đặng Hữu Nam nói chuyện với ngư dân bên ngoài Tòa án Nhân dân Thị xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh hôm 26/9/2016
Đặng Hữu Nam: trước đấy một tuần thì có nghe thống báo của Đức Giám mục là sẽ bổ nhiệm, thuyên chuyển đi chức khác. Vào ngày mùng 7 tháng 2 tức là vào ngày 23 Tết thì hôm ấy là tất niên của Giáo phận. Các linh mục trong toàn Giáo phận về bên Tòa Giám để tất niên. Sau buổi tất niên đấy thì Ngài cho bằng bổ nhiệm để đến Giáo xứ Mỹ Khánh và tất cả các thủ tục đều làm xong trong ngày 23 đấy. Nhưng rồi vì sau những ngày đó là Tết truyền thống cho nên tất cả mọi sự em vẫn im lặng để cho người dân ăn Tết để khỏi xáo trộn trong Giáo xứ. Hôm nay, sau khi những ngày nghỉ Tết đã xong và với lệnh của Đức cha phải đi sớm thì em cũng cố sắp xếp để đến với Giáo xứ mới sớm hơn và sẽ rời xa Giáo xứ Phú Yên nầy sớm hơn.

RFA: Ông có biết nguyên nhân vì sao có quyết định thuyên chuyển này không?

Đặng Hữu Nam: Ở Giáo phận Vinh thì không có hạn định là bao nhiêu năm của một linh mục coi xứ. Ở đây, chúng ta cũng biết là theo nguyên tắc thì Giám mục Giáo phận có quyền thuyên chuyển và bổ nhiệm các linh mục đi đến các Giáo xứ, các nhiệm sở khác trong từng thời kỳ và tùy theo mục vụ của Giáo xứ và Giáo phận. Đó là nguyên tắc. Còn trong vấn đề của em ngày hôm nay, chúng ta cũng biết trước đó bên nhà cầm quyền không chỉ bằng văn bản giấy tờ mà còn trực tiếp yêu cầu và làm sức ép lên Đức cha Phao-lô Nguyễn Thái Hợp. Họ đã công khai làm điều đó là yêu cầu trục xuất Linh mục Đặng Hữu Nam ra khỏi địa bàn của tỉnh Nghệ An. Đặc biệt, họ yêu cầu là cùng lắm thì đưa đi chỗ khác chứ không thể để tại Giáo xứ Phú Yên vì nó có môi trường Formosa và người dân Phú Yên làm ngư nghiệp. Và họ không chỉ nhiều lần ép lên Hội đồng Bề Trên của Giáo phận, Vinh mà cón ép lên Hội đồng Giám mục Việt Nam. Thậm chí, họ còn vươn vòi đến cả Vatican. Chúng ta đã thấy họ công khai nói đến điều đó rất nhiều lần. Việc ngày hôm nay em nhận bằng bổ nhiệm đến một Giáo xứ khác thì em không bình luận gì ngoài việc là em vâng lời vì Giám mục Giáo phận có toàn quyền để quyết định điều nầy. Giáo xứ là của Giám mục và chúng em là linh mục thì chúng em sẽ vâng lời theo quyết định của Giám mục. Còn vấn đề như thế nào thì người ra quyết định đấy mới có thể trả lời cho chúng ta chính xác được. Với em là người vâng lời để làm trong chương trình, bổn phận cũng như vai trò của người linh mục.

RFA: Ông có chuẩn bị gì cho những thuận lợi và khó khăn sắp tới ở giáo xứ mới?

Đặng Hữu Nam: việc truyền giáo ở bất cứ nơi đâu cũng sẽ có những khó khăn và thuận lợi và nói chung tại Việt Nam chúng ta ở đâu cũng vậy, vì môi trường chính trị ở Việt Nam không tôn trọng nhân quyền và tự do tôn giáo, đặc biệt người ta coi công giáo là kẻ thù số 1 của chế độ vậy thì đi bất cứ nơi đâu cũng gặp khó khăn. Nhưng thánh paolo đã dặn với chiến sĩ của tin mừng thì dù thuận tiện hay không thuận tiện thì chúng ta vẫn phải loan báo tin mừng mà tin mừng đó là tin mừng cứu độ con người, tin mừng của chân lý và sự thật và linh mục phải là tín nhân của tin mừng về chân lý và sự thật đó. Cho nên bất cứ nơi đâu, hoàn cảnh nào ở Việt Nam thì đâu cũng có khó khăn cả.

RFA: ông có kế hoạch gì ở giáo xứ mới liên quan đến những gì mà ông đã làm từ trước tới nay trong việc giúp đỡ các nạn nhân của Formosa ở Nghệ An?

Đặng Hữu Nam: điều thứ nhất là nguyên tắc và đường hướng của linh mục như tôi đã nhiều lần khẳng định là làm chứng cho sự thật… những vui mừng, hy vọng, u sầu và âu lo của người nghèo, những người bị loại ra bên lề của xã hội thì cũng phải là vui mừng, hy vọng, u sầu và âu lo của những người môn đệ Chúa. Vậy đã là linh mục thì bất cứ đâu, bất cứ ai đau khổ thì phải trở thành tiếng nói của những người không có tiếng nói, phải nói lên tiếng nói nguyện vọng của những người cùng khổ, những người bị loại ra bên lề xã hội, và đấu tranh cho công lý sự thật và nhân quyền và nhân phẩm của con người. Vậy thì đi bất cứ nơi đâu có bất công thì là linh mục em sẽ lên tiếng. Còn với các nạn nhân của thảm họa Formosa, mặc dầu đến nhiệm sở mới, họ không là những ngư dân nhưng em vẫn tiếp tục hỗ trợ nhưng sẽ khác hơn so với khi em là cha xứ ở giáo xứ mà người dân của mình là nạn nhân trực tiếp. Bây giờ họ là những giáo dân gián tiếp của mình chứ không phải thuộc quyền trực tiếp. Chắc chắn một điều là với những nạn nhân của Formosa thì em sẽ tiếp tục đồng hành với họ để tìm cách đòi quyền lợi chính đáng cho họ, và bảo vệ họ trước pháp lý.

RFA: Xin cảm ơn ông đã dành cho đài RFA buổi phỏng vấn

Chân Như


(RFA)