Tin Tức Hàng Ngày
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Bài Mới

Chúc mừng ngày phụ nữ Việt Nam 20 - 10

Đăng bởi Trung Lập vào Thứ Hai, ngày 20 tháng 10 năm 2014

Lời chúc hay cho 20/10


BBT Báo Tin Tức Hàng Ngày xin gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến các bà, các mẹ, và các chị em nhân ngày phụ nữ Việt Nam 20 - 10.

Trân trọng.

Tony Buổi Sáng - Chủ nghĩa Makeno


Mỗi năm nước ta có 130-160 ngàn người ung thư mắc mới, số liệu được công bố tại Hội thảo do Hội Ung thư Việt Nam tổ chức ngày 16/10 vừa qua (http://tuoitre.vn/tin/can-biet/20141017/benh-ung-thu-khong-ngung-gia-tang/659569.html).

Vậy là cứ mỗi năm, số người mắc căn bệnh “phải chết” này bằng dân số một thành phố nhỏ thuộc tỉnh. Và cứ mấy năm sau, dân số tương đương một thành phố nhỏ như vậy sẽ bị xóa sổ, là người Việt với nhau, bạn có cảm thấy đau lòng?

Xuống An Giang thăm anh Thìn, một nông dân trồng rau, Tony thấy rau mướt quá nên xin một ít, anh Thìn nói “cái đó để cắt bán. Nhà ăn trồng bên này, chú ăn thì cắt bên này”. Như vậy, người ta chỉ ăn sạch cho gia đình mình, còn “ra chợ bán” cái khác. Nói rồi anh Thìn uống ngụm cà phê, ngồi nhìn “cánh đồng bất tận” trước mặt, không rõ nghĩ gì.

Tony xuống chợ Kim Biên, thấy “hương cà phê tổng hợp” là mặt hàng bán chạy nhất. Anh Trung, chủ 1 sạp ở đây nói với Tony, mấy cơ sở rang cà phê nó nói, nếu không bỏ cái này vô, cà phê không dậy mùi thơm, không bán được. Rồi chỉ vào mấy thùng LAS (chất tạo bọt), họ cũng mua cái này nữa nè em, không có LAS sao có bọt. Rồi rang phải cháy đen cháy đỏ, bỏ bơ, nước mắm…để có màu và mùi “đậm đà gu Việt”. Mà nào chỉ có cà phê. Bún phở gì cũng đầy hóa chất, khái niệm "bún thiu" không còn nữa, khi bún bây giờ để cả tuần vẫn không bị mốc, bị chua.. Anh nói, anh có bao giờ uống cà phê và ăn bánh bún gì ngoài đường đâu. Sợ lắm. Sợ nhưng vẫn bán. Đó là việc kinh doanh của anh.

Tony cũng sợ, nhưng vì thèm uống cà phê vào buổi sáng nên phải mua cà phê Arabica về tự rang tự xay, pha loãng toẹt và cảm thấy yên tâm. Mỗi lần ra quán, nhìn những ly cà phê sóng sánh đen ngòm kia, Tony cảm thấy kinh hoàng. Dù bạn bè cứ khuyên, thôi kệ, mắt không thấy là được, cũng sống có là bao.

Tony đi ăn ở hàng miến gà trên phố Hàng Mành, do chị Ngọc, một người quen, mở bán. Chị nói miến này chị bán cho khách, em ăn thì vô sau nhà chị nấu riêng cho. Mì chính (bột ngọt) này chị mua chợ Đồng Xuân 50 nghìn một cân, gà này là gà dai thải của Hàn Quốc, chị và các con không dám ăn em à. Để chị nấu riêng cho, em đẹp trai quá, chết sớm uổng.

Tony chợt nghĩ. Rồi một ngày, anh Thìn, anh Trung, chị Ngọc…đều gặp nhau ở bệnh viện ung bướu, nằm ở 3 cái giường trong 1 phòng bệnh. Cả 3 đều ngơ ngác không hiểu vì sao, mình đã phòng kỹ đến vậy mà…

Vấn đề nằm ở đâu, nếu không phải nằm ở nếp nghĩ? Nếu người Việt chúng ta không nghĩ cho người khác, không thương đồng bào mình, thì con số 160,000 người mắc ung thư mỗi năm ở Việt Nam sẽ không dừng lại.

Ở biên giới Việt Trung, hàng ngày vẫn ùn ùn lê,lựu, táo, nho xanh nho đỏ, mì chính, bánh kẹo…Cơ quan hữu quan ư, không có cơ quan nào có thể quản lý nổi 300km đường biên, và hàng vạn người qua lại biên giới hàng ngày. Nguyên tắc nước chảy vùng trũng, nơi đâu có tiêu thụ thì nơi đó có cung. Khi các tiểu thương ở chợ vẫn lấp liếm nguồn gốc xuất xứ hàng hóa của họ bán, khi các nông dân vẫn âm thầm tự manh mún cứu gia đình của họ bằng cách “trồng riêng nhà dùng”, thì cứ mấy giây, các bệnh viện ung bướu lại có một người nhập viện.

Và ở Đà Lạt, nông dân vẫn đổ bỏ bắp cải, hồng, cà chua cho bò ăn. Và ở Phan Thiết, nông dân vẫn cứ để thanh long héo úa trên cành, vì “công hái còn cao hơn giá bán”. Ở dọc tuyến phố, những người Việt đội nón cần mẫn đẩy xe bán nho xanh Made in China, ghi xuất xứ Phan Rang. Các xe tải chở khoai tây từ biên giới vẫn ùn ùn chạy lên Lâm Đồng, nơi đó các tiểu thương cần mẫn lấy đất đỏ bazan trét vào, hóa phép thành khoai tây Đà Lạt…

Tất cả, đều gốc từ một nếp nghĩ LỢI ÍCH CỦA MỖI CÁ NHÂN, bạn có chút lương tri, hãy nghĩ cho người khác, nghĩ lớn cho cộng đồng. Vì nếu để mặc người, thì người cũng để mặc ta.

Đọc xong bài này, bạn có suy tư hay cũng chỉ là makeno?

P/S: Makeno là thành ngữ gần đây của giới trẻ, nghĩa là “mặc kệ nó”

(FB Tony Buổi Sáng)

Hội nghị Trung ương Đảng CS Trung Quốc sẽ bàn về pháp quyền

Một binh sĩ bán quân sự đứng canh gần Đại lễ đường Nhân dân Trung Quốc nơi sẽ diễn ra Hội nghị
Một binh sĩ bán quân sự đứng canh gần Đại lễ đường Nhân dân Trung Quốc nơi sẽ diễn ra Hội nghị

Các nhà lãnh đạo đảng cộng sản Trung Quốc sẽ tổ chức một cuộc họp chính trị cấp cao trong tuần này, được gọi là Hội nghị Toàn thể lần thứ tư, và đây lần đầu tiên trong lịch sử của đảng, pháp quyền sẽ là một đề mục quan trọng trong chương trình nghị sự.

Theo các nhà phân tích và tin tức của truyền thông Trung Quốc thì có thể sẽ có sự chấp thuận các biện pháp đã được chờ đợi từ lâu nay, nhằm cho các tòa án độc lập hơn cũng như các biện pháp tăng cường chiến dịch chống tham nhũng đầy tham vọng, và quyết liệt.  

Cơ quan truyền thông nhà nước Trung Quốc nói rằng mục tiêu chính của hội nghị Ủy ban Trung ương Đảng này, với sự tham dự của trên 200 viên chức cấp cao nhất, là nâng cao phẩm chất và hiệu quả của sự cai trị độc đảng của Trung Quốc. Tuy nhiên, một điều kém rõ ràng hơn là liệu hội nghị này có sẽ giải quyết các mối lo ngại làm thế nào đảng vẫn cứ đứng trên luật pháp.

Đảng đứng trên luật pháp

Số phận của cựu giám đốc an ninh quốc gia Chu Vĩnh Khang, viên chức cao cấp nhất bị nhắm mục tiêu trong chiến dịch chống tham nhũng của chính phủ, sẽ là một diễn biến quan trọng để chờ xem trong các cuộc họp.

Ông Chu Vĩnh Khang khi còn là thành viên Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc phụ trách an ninh, dự một phiên họp tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh.Ông Chu Vĩnh Khang khi còn là thành viên Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc phụ trách an ninh, dự một phiên họp tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh.

Nhiều người tin rằng ông Chu, người điều hành Bộ Công an Trung Quốc từ năm 2002 đến 2007 và đã lên đến ủy viên Ban thường vụ Bộ Chính trị đầy quyền lực của đảng trước khi về hưu, sẽ bị chính thức khai trừ khỏi đảng trong hội nghị.

Tuy nhiên, cuộc điều tra ông Chu và nhiều viên chức đảng khác trước tiên là do Đảng Cộng sản thực hiện.
Và đó là thực tế hiện nay ở Trung Quốc, theo ông He Jiahong, một học giả pháp lý của Đại học Renmin ở Bắc Kinh. Ông nói rằng mặc dù các văn phòng pháp lý của chính phủ, chẳng hạn như Viện kiểm sát nhân dân nên là cơ quan theo đuổi các vụ liên quan đến các viên chức tham nhũng – nhất là các viên chức cấp cao – thay vào đó đảng và đoàn thanh tra kỷ luật lại dẫn đầu việc này. Ông nói:

“Các viên chức trong Ủy ban thanh tra kỷ luật của đảng có nhiều quyền hơn. Vì vậy họ sẽ có các cuộc điều tra hiệu quả hơn, tuy nhiên họ đang hành động ngoài khuôn khổ pháp lý. Họ không phải là các nhà điều tra hình sự làm việc theo đúng luật điều tra hình sự.”

Ông nói rằng mặc dù đây không phải là phương thức đúng để  xử lý các viên chức tham nhũng, nhưng lại là tất cả những gì có thể làm vào lúc này, và nói thêm rằng ông hy vọng các cuộc họp vào tuần tới sẽ đặt vấn đề trong một khung làm việc đúng. Một đề nghị có thể giúp thực hiện điều đó là một biện pháp tập trung và tinh giản các văn phòng chống tham nhũng trong Viện Kiểm sát Nhân Dân

Học giả pháp lý Cheng Guangzhong nói rằng hội nghị sắp tới sẽ là một cơ hội để đề ra các hạn chế quyền hành, một điều có thể giúp ngăn chặn nạn tham nhũng. Ông nói:

“Để cai trị một quốc gia theo luật pháp, trước hết người ta cần cai trị theo đúng hiến pháp và nhấn mạnh rằng Đảng Cộng sản với vai trò đảng cầm quyền phải hoạt động trong giới hạn của hiến pháp và luật pháp, nêu bật việc sử dụng luật để hạn chế quyền hành.”

Từ khi ông Tập Cận Bình giữ vai trò đứng đầu đảng Cộng sản cách nay gần 2 năm, đã có hơn 50 viên chức cao cấp đối mặt với các vụ khởi tố. Các nhà lãnh đạo đảng Cộng sản Trung Quốc tuyên bố rằng cuộc chiến chống tham nhũng là vấn đề sống còn, đấu tranh không chỉ cho quốc gia mà còn cho đảng.

Công chúng Trung Quốc ngày càng bất mãn với tham nhũng và lạm quyền. Tham nhũng trong giới lãnh đạo Trung Quốc cũng đã dẫn đến nhiều vấn đề xã hội đe dọa sự ổn định và cai trị của đảng.

Bịt miệng giới bất đồng chính kiến

Tuy nhiên trong khi các nhà lãnh đạo họp để thảo luận về vấn đề pháp quyền, đảng cầm quyền đang làm việc không biết mệt để bịt miệng giới bất đồng với danh nghĩa ổn định. Trong những tuần lễ gần đây, đã có hơn 60 người ở nhiều nơi trong nước bị bắt giữ vì bày tỏ sự ủng hộ cuộc biểu tình đòi dân chủ đang tiếp diễn ở Hong Kong.

Ông Ilham Tohti, học giả người Uighur bị tuyên án tù chung thân vì đã bày tỏ các quan điểm về Tân CươngÔng Ilham Tohti, học giả người Uighur bị tuyên án tù chung thân vì đã bày tỏ các quan điểm về Tân Cương

Tháng trước, Ông Ilham Tohti, một học giả người Uighur bị tuyên án tù chung thân vì đã bày tỏ các quan điểm về Tân Cương, vùng đất nằm về hướng tây Trung Quốc. Nhà cầm quyền nói rằng ông Tohti thuyết giảng bạo động và quảng bá chủ nghĩa ly khai. Những người ủng hộ ông nói ông tìm cách tạo sự hiểu biết giữa sắc dân Hán đa số của Trung Quốc và người Uighur.

Vai trò hiến pháp của Trung Quốc sẽ được đưa ra thảo luận vào tuần tới cũng sẽ là một đề mục quan trọng để theo dõi. Hiến pháp Trung Quốc trân trọng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, hội họp và thậm chí quyền bầu cử và ứng cử của các công dân

Không lâu sau khi ông Tập Cận Bình nhậm chức, ông đã đọc một bài diễn văn, trong đó ông nói rằng “không có tổ chức hay cá nhân nào có quyền vượt qua hiến pháp và luật pháp.”

Những người chỉ trích nói rằng hành động của ông từ đó đến nay, như ngày càng tăng các vụ bắt bớ các nhân vật bất đồng đã khơi lên thắc mắc về sự cam kết của ông đối với nguyên tắc đó.

Học giả pháp lý He Jiahong nói rằng ngăn chặn các vụ kết tôi sai trái và cải thiện tính cách độc lập tư pháp của các tòa án địa phương là một cách mà hội nghị sẽ mưu tìm nhằm cải thiện pháp quyền. Tuy nhiên các biện pháp cải cách sẽ phải đi từ dưới lên, bắt đầu với thành phố và các tòa án quận hạt địa phương.  Ông nói:

Trên thực tế toàn thể (tòa án địa phương) trên cơ bản được kiểm soát bởi các nhà lãnh đạo đảng ở địa phương. Các bổ nhiệm đều từ cấp lãnh đạo đảng ở địa phương, vì vậy ngành tư pháp không thể đưa ra các quyết định độc lập từ sự can thiệp của các nhà lãnh đạo địa phương.

Ông nói điều người ta trông đợi được chấp thuận trong cuộc họp là một đề nghị sẽ cho nhà cầm quyền tỉnh trách nhiệm kiểm soát các sự bổ nhiệm tòa án địa phương và các nguồn tài chính.

Đời sống của người dân

Chỉ mấy ngày trước khi hội nghị bắt đầu, phóng viên VOA đi quanh các đường phố Bắc Kinh để xem dân chúng trông đợi gì ở hội nghị toàn thể lần thứ 4 này. Một số người tuyên bố thẳng thừng họ chẳng kỳ vọng hội nghị sẽ đổi khác được gì, trong khi những người khác hy vọng nhà cầm quyền sẽ sử dụng kinh nghiệm học hỏi từ các nước khác.

Một cư dân tên Sun nói rằng cô cảm thấy lạc quan:

“Cải thiện hệ thống luật pháp sẽ cần có thời gian. Tôi hy vọng có thể thực hiện dần dần, từng bước một. Tôi cũng hy vọng chúng tôi có thể học từ các nước khác những kinh nghiệm thành công và sẽ thực hiện thay đổi thực sự.”

 Trong khi không ai đề cập đến những đề nghị thay đổi đối với hệ thống tòa án, một số người nói đến sự cần thiết phải siết chặt các hạn chế về môi trường.

Một cư dân họ Yu nói, “Chính phủ chưa hành động đủ để cải thiện vấn đề khói mù hay tình hình xe cộ trong thành phố. Trong hội nghị Hợp tác Kinh tế châu Á Thái bình dương, APEC, sắp tới chính phủ đã yêu cầu hạn chế xe hơi căn cứ trên số cuối trên biển số xe. Tôi nghĩ đó là điều nên được thi hành luôn.”

Một bà họ Xiao nói dân Trung Quốc đang sống trong một xã hội không thực. Bà nói chính phủ nên đẩy mạnh chiến dịch chống tham nhũng. Bà nói:

“Tôi nghĩ, thể chế pháp quyền nên bảo đảm dân chúng có thể sống cuộc sống lành mạnh và duy trì trật tự để người dân có thể hy vọng nhiều hơn vào tương lai.”

(VOA)

Cờ và trách nhiệm trong tay các vị đại biểu

Dầu thô đóng góp phần lớn trong số tiền thu ngân sách vượt dự kiến 52.000 tỉ đồng trong năm 2014. Trong khi đó, tỷ lệ động viên từ thuế và phí vào ngân sách nhà nước đang giảm dần, không phải vì thuế hay phí giảm mà vì doanh nghiệp còn quá khó khăn. Ảnh: TRIỆU TRÙNG ĐIỆP
Các vị đại biểu Quốc hội tham dự kỳ họp thứ 8 tới đây sẽ phải thẳng thắn đối mặt với thực tế một ngân sách nhà nước cạn kiệt, và môi trường kinh doanh đầy rào cản. Họ được trông chờ gì trong bối cảnh đó?

Kỷ luật ngân sách lỏng lẻo

Những màn pháo hoa rực rỡ rợp trời Thủ đô và dự án sân bay Long Thành trị giá 8 tỉ đô la Mỹ dễ dàng được bật đèn xanh ở Ủy ban Thường vụ Quốc hội cuối tuần trước tạo ra một cảm giác dễ chịu về mặt vật chất trong lòng xã hội. Cảm giác đó được mơn trớn thêm khi Bộ trưởng Tài chính còn khẳng định, ngân sách nhà nước sẽ còn vượt thu 52.000 tỉ đồng trong năm 2014 này.
Nhưng, đó chỉ là ảo giác, khi chính ông thừa nhận, không thể có tiền để tăng lương như dự kiến trong năm tới. Thực tế trở nên phũ phàng, nhất là khi có tới 72% chi ngân sách là chi thường xuyên, tức chi để nuôi bộ máy. Chi đầu tư phát triển, như một hệ lụy, ngày càng giảm, và sẽ không đảm bảo nguyên tắc chi đầu tư phát triển phải lớn hơn bội chi mà luật đã quy định.

Một cơ cấu chi lệch lạc như vậy đặt ra câu hỏi lớn về an toàn nợ công. Cho dù cả Chính phủ và không ít đại biểu tự trấn an là “ở ngưỡng an toàn”, nhưng chi cho phát triển ngày càng giảm, chi cho bộ máy ngày càng phình to thì khó thuyết phục được những cử tri chính là người đóng thuế.
Lạ một điều, là tình trạng chi vượt dự toán vẫn diễn ra phổ biến. Báo cáo của Chính phủ thừa nhận, chi đầu tư phát triển tăng 3,7%, chi sự nghiệp kinh tế tăng 7,5% và chi khác 11,5% trong năm ngoái. Đây cũng là năm mà các địa phương khởi công xây dựng tới hơn 200 dự án không hoặc chưa bố trí được nguồn từ ngân sách. Một ngân sách nhà nước lệch lạc về cách chi và vô nguyên tắc về kỷ luật khiến dư luận phải đặt câu hỏi đâu là vai trò giám sát của Quốc hội, của từng đại biểu. Lẽ ra, phải có ai đó chịu chế tài về việc phóng tay tiêu tiền công.

Nợ công sẽ đạt ngưỡng 63% GDP đến cuối năm nay lại chưa tính hết nợ của ngân sách nhà nước như nợ hoàn thuế, nợ bảo hiểm xã hội... Bên cạnh đó, nghĩa vụ trả nợ của Chính phủ dự kiến sẽ lên tới gần 32% chi ngân sách năm 2015, như thừa nhận của Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính ngân sách Phùng Quốc Hiển, tức vượt quy định không quá 25% chi ngân sách. Nợ phải trả hàng năm tăng nhanh dẫn đến vòng xoáy phải liên tục đi vay nợ để đảo nợ.
Một ngân sách bền vững phải dựa vào lực lượng doanh nghiệp khỏe mạnh, thay vì khai thác tài nguyên. Song, thật đáng tiếc, ngân sách nhà nước lại đi theo chiều ngược lại.
Trong năm tới, Chính phủ đang đề nghị chi đầu tư phát triển khoảng 180.000 tỉ đồng, thấp hơn so với bội chi ở mức 226.000 tỉ đồng. Một lần nữa, chi đầu tư phát triển vi phạm Luật Ngân sách Nhà nước mà vẫn cứ như không.

Rõ ràng, bằng lá phiếu của mình, các vị đại biểu có quyền biểu quyết để giúp tháo gỡ tình trạng trên. Kỷ luật ngân sách cần phải được tôn trọng. Một quốc gia không thể phát triển lành mạnh trên nền tảng ngân sách nhà nước dễ dãi với vay nợ, bội chi. Cần có kỷ luật để duy trì tính liêm khiết và hiệu quả của Chính phủ.

Doanh nghiệp ngày càng èo uột

Một ngân sách bền vững phải dựa vào lực lượng doanh nghiệp khỏe mạnh, thay vì khai thác tài nguyên. Song, thật đáng tiếc, ngân sách nhà nước lại đi theo chiều ngược lại. Số tiền thu vượt dự kiến 52.000 tỉ đồng chủ yếu là do bán dầu thô. Trong khi đó, tỷ lệ động viên từ thuế và phí vào ngân sách nhà nước đang giảm dần, không phải vì thuế hay phí giảm mà vì doanh nghiệp còn quá khó khăn.

Bộ Tài chính thừa nhận, có tới 213.000 doanh nghiệp kê khai lỗ không phát sinh thuế thu nhập doanh nghiệp, chiếm 68,6% tổng số doanh nghiệp nộp tờ khai. Trong chín tháng đầu năm 2014, số doanh nghiệp giải thể, phá sản và số doanh nghiệp tạm dừng hoạt động là trên 70.000, theo báo cáo của Bộ Tài chính, còn theo số liệu của Tổng cục Thống kê là 48.330.

Đà phá sản của doanh nghiệp trong vòng bốn năm qua chưa có dấu hiệu giảm. “Bây giờ là giai đoạn mà các doanh nhân bi quan nhất kể từ sau đổi mới”, ông Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương, nhận xét.

Những hệ lụy trên của khu vực doanh nghiệp phần lớn xuất phát từ sự bất ổn vĩ mô nghiêm trọng do các chính sách tài khóa và tiền tệ của Chính phủ, được giám sát bởi Quốc hội, đã nới lỏng trong thời gian dài. Một lý do khác là các nhà hoạch định chính sách ở các bộ, ngành và chính quyền địa phương, nhân danh Nhà nước, đang tạo ra quá nhiều rào cản cho doanh nghiệp.

Tổ liên ngành về rà soát các ngành nghề cấm kinh doanh và kinh doanh có điều kiện liên quan đến Luật Doanh nghiệp sửa đổi đã liệt kê được 398 “giấy phép cha”, 2.129 “giấy phép con” và 1.745 “giấy phép cháu”. Con số này nhiều hơn so với kết quả do Ủy ban Kinh tế của Quốc hội công bố trong báo cáo thẩm tra Luật Đầu tư sửa đổi.

Tình trạng các bộ, ngành ban hành tràn lan các loại giấy phép con cần phải được chấm dứt. Chỉ khi những rào cản kinh doanh được loại bỏ, khu vực doanh nghiệp mới phát triển và giúp củng cố nền tài chính quốc gia.

Đây cũng chính là trách nhiệm của các vị đại biểu Quốc hội tại cuộc họp sẽ khai mạc vào đầu tuần sau, mà trong đó sẽ có nội dung biểu quyết thông qua Luật Doanh nghiệp và Luật Đầu tư sửa đổi.

Mời đọc thêm

Đau đầu vì ngân sách thiếu tiền
Bất ngờ từ ngân sách nhà nước

    Tư Giang

(Kinh Tế Sài Gòn)

Tansen Sen - Ngoại giao Con đường Tơ lụa và sự xuyên tạc lịch sử

maritimesilkroad

 Gần đây, các báo đài bắt đầu đưa tin về khái niệm đầy lãng mạn “Con đường Tơ lụa” lịch sử mà các đoàn lữ hành trên lưng lạc đà đã đi qua giữa những ngọn núi và sa mạc Trung Á, cũng như tọa đàm về việc tái lập các mạng lưới hàng hải trên Ấn Độ Dương mà Đô đốc hải quân Trung Quốc Trịnh Hòa đã bảy lần dẫn hạm đội của mình băng qua. Nhằm nhấn mạnh vai trò lịch sử của Trung Quốc như là biểu tượng của hòa bình và thịnh vượng, các nhà lãnh đạo Trung Quốc đang ra sức thúc đẩy các tuyến đường thương mại cổ xưa, gần đây nhất là trong các chuyến thăm của Chủ tịch Tập Cận Bình tới các nước Trung và Nam Á.

Tuy nhiên, có một vấn đề nhỏ trong chiến dịch dựa trên lịch sử này của Trung Quốc: lịch sử đang bị bóp méo.

Tháng Chín năm 2013, chưa đầy một năm sau khi đảm nhận vị trí Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Tập Cận Bình đưa ra sáng kiến chính sách đối ngoại mới được gọi là “Vành đai Kinh tế Con đường Tơ lụa.” Trong một bài diễn văn tại Đại học Nazarbayev ở Kazakhstan, nhằm kêu gọi hợp tác và phát triển khu vực Á-Âu thông qua sáng kiến Con đường Tơ lụa mới này, Tập Cận Bình đã nêu ra năm mục tiêu cụ thể: tăng cường hợp tác kinh tế, cải thiện kết nối đường bộ, xúc tiến thương mại và đầu tư, tạo thuận lợi cho chuyển đổi tiền tệ, và thúc đẩy sự giao lưu giữa người dân với nhau.

Một tháng sau, tại Hội nghị thượng đỉnh ASEAN-Trung Quốc lần thứ 16 được tổ chức ở Brunei, Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường đã đề xuất việc xây dựng một “Con đường Tơ lụa trên biển” thế kỷ 21 để cùng nhau thúc đẩy hợp tác hàng hải, kết nối, nghiên cứu khoa học và môi trường, và các hoạt động khai thác hải sản. Vài ngày sau đó, trong bài phát biểu trước Quốc hội Indonesia, Tập Cận Bình đã lên tiếng ủng hộ ý tưởng này và tuyên bố Trung Quốc sẽ đóng góp kinh phí để “phát triển mạnh mẽ quan hệ đối tác hàng hải trong một nỗ lực chung nhằm xây dựng Con đường Tơ lụa trên biển của thế kỷ 21,” kéo dài từ bờ biển Trung Quốc đến Địa Trung Hải.

Trong cả hai bài phát biểu trên, Tập Cận Bình đều nhấn mạnh mối liên kết hữu nghị trong lịch sử giữa Trung Quốc với các nước trong khu vực và ám chỉ rằng những đề xuất của ông đều hướng đến việc thiết lập lại các mối quan hệ hữu nghị cổ xưa trong một thế giới toàn cầu hóa và hiện đại. Tại Kazakhstan, ông cho rằng sứ thần Tây Hán Trương Khiên đã “gánh vác sứ mệnh hòa bình và hữu nghị,” đồng thời mở ra cánh cửa liên lạc Đông-Tây và thiết lập nên “Con đường Tơ lụa.” Tại Indonesia, ông đã tán dương Đô đốc Trịnh Hòa nhà Minh vì đã để lại “những câu chuyện đẹp về mối giao lưu hữu nghị giữa dân tộc Trung Quốc và Indonesia.”

Thế nhưng, Tập Cận Bình đã không hề đề cập đến những bi kịch xung đột và nỗ lực nhằm truyền bá một trật tự thế giới dĩ Hoa vi trung (lấy Trung Quốc làm trung tâm – NBT). Đồng thời, nhằm khắc họa quá khứ như là một giai đoạn lịch sử không tưởng, mục đích chuyến đi của sứ thần Trương Khiên tới các nước được gọi là Tây Vực cũng bị bóp méo.

Nhà Hán đã phái Trương Khiên đi tìm đồng minh nhằm chống lại Liên minh Hung Nô hùng mạnh, địch thủ hàng đầu của Đế chế Tây Hán. Với các chính sách bành trướng, nhà Hán đã góp phần biến những người Hung Nô du mục thành một thực thể bán nhà nước[1] vốn đã luôn đối đầu với các lực lượng người Hán. Năm 138 TCN, nhà Hán phái Trương Khiên tới Trung Á để tìm người Nguyệt Chi[2] theo hành trình của người Hung Nô trước đó. Tuy nhiên, sứ mệnh của ông đã thất bại, ông bị người Hung Nô cầm tù và bị ép hôn với một nữ nhân trong tộc. Trốn thoát sau 10 năm bị giam cầm, ông nhận ra rằng người Nguyệt Chi không hề quan tâm đến việc thành lập liên minh quân sự (với nhà Hán để chống người Hung Nô). Đóng góp duy nhất của Trương Khiên cho triều đình nhà Hán là biểu tấu về các thể chế và tộc người trong khu vực Trung Á.

Tương tự, hình ảnh của Đô đốc Trịnh Hòa như là một sứ thần của hòa bình và hữu nghị cũng có vấn đề. Trên thực tế, Đô đốc Trịnh Hòa đã sử dụng vũ lực trong bảy chuyến thám hiểm từ năm 1405 đến năm 1433 tại các vùng lãnh thổ mà nay là Indonesia, Malaysia, Sri Lanka, và Ấn Độ, nhằm phong chư hầu và kiểm soát hành lang chiến lược trên Ấn Độ Dương. Trịnh Hòa đã can thiệp vào việc triều chính của Sri Lanka và Indonesia, sau đó đưa tù nhân về Nam Kinh, kinh đô nhà Minh. Thực tế ban đầu Hoàng đế Vĩnh Lạc phái Trịnh Hòa ra biển Tây là để nhằm truy lùng đứa cháu trai đã bị chính Vĩnh Lạc soán ngôi, đồng thời truyền bá nền văn minh Trung Hoa. Trong quá trình thám hiểm, Trịnh Hòa đã thu phục rất nhiều vị vua chúa về làm chư hầu dưới trướng của Vĩnh Lạc cùng với các vật phẩm triều cống. Các chuyến đi này sau đó đã bị dừng lại bởi chúng hóa ra là quá tốn kém và, dưới góc nhìn của các triều thần, đã trao quyền quá mức cho một hoạn quan như Trịnh Hòa.

Đế chế Hán đã sử dụng chiến thuật tương tự tại Trung Á, đặc biệt là tại các vị trí chiến lược trên những tuyến đường thương mại. Do đó, chẳng có tuyến đường bộ hay hàng hải nào, gọi chung là Tuyến đường Tơ lụa, cho thấy sự giao lưu hòa bình hoặc thúc đẩy tình hữu nghị thông qua sự hiện diện của Trung Quốc như các bài phát biểu đã nêu.

Cũng có một vấn đề với thuật ngữ “Con đường Tơ lụa” hay “Tuyến đường Tơ lụa.” Nhà địa lý người Đức Ferdinand von Richthofen đặt ra thuật ngữ này vào năm 1877 để chỉ các tuyến đường bộ thương mại cổ xưa xuyên qua Trung Á. Kể từ đó, nhiều tuyến đường kết nối Trung Quốc với thế giới bên ngoài đều được gọi là “Con đường Tơ lụa” hay “Tuyến đường Tơ lụa,” cho dù tơ lụa không phải là sản phẩm đầu tiên, cũng không phải là sản phẩm được giao dịch nhiều nhất trên bất kỳ tuyến đường nào. Ngoài ra, được các học giả Trung Quốc ra sức sử dụng, thuật ngữ này đã đề cao vai trò của Trung Quốc trong các tương tác liên khu vực cận đại một cách vô căn cứ. Điều này là kết quả của việc phớt lờ các ảnh hưởng ngoại lai tới xã hội và kinh tế Trung Quốc trong suốt 2000 năm qua.

Có lẽ, như nhiều người Trung Quốc khác, quan điểm của Tập Cận Bình về Con đường Tơ lụa được định hình bởi hệ thống giáo dục của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa không chấp nhận việc phân tích phê phán và diễn giải xác đáng các nguồn sử liệu. Có thể Tập Cận Bình chịu ảnh hưởng bởi nguồn gốc gia đình xuất thân gần kinh đô Tây An của Trung Quốc cổ đại, hay còn được biết đến trong lịch sử là Trường An, địa danh được sử sách công nhận là điểm khởi đầu của con đường tơ lụa trên bộ. Hoặc Tập Cận Bình không nhận thức được những phản ứng tiêu cực mà việc sử dụng chủ nghĩa tượng trưng văn hóa Trung Quốc trong lĩnh vực chính sách đối ngoại đã gây ra ở ngoại quốc. Hoặc cũng có thể ông kiên quyết tiến hành sáng kiến này đến cùng, với sức mạnh kinh tế Trung Quốc đã đạt được trong nhiều thập kỷ qua.

Thế nhưng, một số quốc gia vẫn sẵn sàng chấp nhận những câu chuyện lịch sử bị bóp méo vì những lý do kinh tế.

Ví dụ, năm ngoái Chính phủ Sri Lanka đã tiếp nhận một bức tượng Trịnh Hòa mạ vàng như một món quà từ Hiệp hội Quản lý Du lịch Quốc tế của Trung Quốc. Hai bên tuyên bố rằng Trịnh Hòa và các cuộc thám hiểm của ông đại diện cho những mối quan hệ thương mại và hòa bình cổ xưa giữa Trung Quốc và Sri Lanka. Các chi tiết lịch sử quan trọng đã bị bỏ qua như việc Trịnh Hòa đã thay đổi chế độ vốn có trong khu vực; bắt cóc quốc vương Alaskawera; áp giải ông này về Nam Kinh như một tù nhân. Trịnh Hòa cũng chiếm đoạt Xá lợi răng Phật nổi tiếng tại Kandy, một biểu tượng xa xưa về chủ quyền của Sri Lanka.

Xung đột quân sự cũng đã xảy ra ở Indonesia, nhưng một số tờ báo của quốc gia này lại hoan nghênh đề xuất của Tập Cận Bình và ghi nhận rằng các đề xuất này có thể mang lại “những cơ hội to lớn cho sự phát triển của khu vực.” Một thực tế đã không được nhắc tới là vào năm 1407, Trịnh Hòa đã thay đổi chế độ trên đảo Sumatra bằng cách bắt cóc Trần Tổ Nghĩa, thủ lĩnh địa phương người Trung Quốc bị triều đình nhà Minh coi là cướp biển. Sau khi bị hành hình công khai ở Nam Kinh, Trần Tổ Nghĩa bị thay thế bởi một người đại diện cho lợi ích của triều đình nhà Minh trong khu vực. Cũng năm đó, Trịnh Hòa còn can thiệp vào công việc nội bộ của Vương quốc Majapahit trên đảo Java, dường như để làm suy yếu cường quốc khu vực này của Đông Nam Á.

Cũng giống như những xung đột diễn ra trong các khu vực khác với cùng một mục đích là mở ra một trật tự thế giới hài hòa dưới trướng Trung Hoa Thiên tử, những can thiệp quân sự này mới là mục tiêu của các cuộc thám hiểm do Trịnh Hòa dẫn đầu.

Với dòng tiền và đầu tư dồi dào, sáng kiến Con đường Tơ lụa của chính phủ Trung Quốc có thể thúc đẩy nền kinh tế của nhiều quốc gia châu Á và châu Âu, miễn là các nước này tự nguyện tuyên bố có mối liên kết với đế chế Trung Quốc cổ đại. Còn đối với Trung Quốc, sự thành công của sáng kiến này sẽ mở ra con đường mới cho việc đầu tư nguồn dự trữ tiền tệ khổng lồ của mình, đánh dấu một bước tiến lớn trong công cuộc tái lập trật tự thế giới Trung Quốc cổ đại được biết đến dưới tên gọi thiên hạ, đó là, mọi nơi được biết đến trên thế giới này đều thuộc về một thiên mệnh hoàng đế của Trung Hoa. Trật tự thế giới mới này sẽ không chỉ đơn giản là luận điệu suông, mà còn mang những ý nghĩa quan trọng về địa chính trị.

Tansen Sen (Thẩm Đan Sâm) là phó giáo sư tại trường Đại học Baruch, Đại học Tổng hợp Thành phố New York. Chuyên ngành của ông là lịch sử và các tôn giáo châu Á, ông đặc biệt quan tâm về lĩnh vực quan hệ Ấn Độ-Trung Quốc, thương mại Ấn Độ Dương, Phật giáo, và khảo cổ học về Con đường Tơ lụa. Ông là tác giả cuốn “Buddhism, Diplomacy, and Trade: The Realignment of Sino-Indian Relations, 600-1400” (University of Hawai’i Press, 2003) và đồng tác giả (với Victor H. Mair) của cuốn “Traditional China in Asian and World History” (Association for Asian Studies, 2012).

Bản gốc tiếng Anh: YaleGlobal

—————-

[1] Semi-state – tức một dạng thực thể gần giống nhà nước – NBT.

[2] Người Trung Á cổ đại theo cách gọi của người Trung Quốc – NBT.

Nguồn tham khảo:

Nicola Di Cosmo, Ancient China and Its Enemies: The Rise of Nomadic Power in East Asian History. Cambridge: Cambridge University Press, 2002.

Edward L. Dreyer, Zheng He: China and the Oceans in the Early Ming, 1405–1433. New York: Longman, 2007.

Étienne de la Vaissière, Sogdian Traders: A History. Leiden: Brill, 2005.

Louise Levathes, When China Ruled the Seas: The Treasure Fleet of the Dragon Throne, 1405-1433. New York: Oxford University Press, 1994.

Tansen Sen, “Changing Regimes: Two Episodes of Chinese Military Interventions in Medieval South Asia.” In Upinder Singh và Parul P. Dhar (Ed.), Asian Encounters: Exploring Connected Histories. New Delhi: Oxford University Press, sắp xuất bản.

Geoff Wade, “Ming China’s Violence against Neighbouring Polities and Its Representations in Chinese Historiography.” In Upinder Singh và Parul P. Dhar (Ed.), Asian Encounters: Exploring Connected Histories. New Delhi: Oxford University Press, sắp xuất bản.
Tác giả: Tansen Sen 

Biên dịch: Phạm Thị Huyền Trang

(Nghiên Cứu Quốc Tế)

Tự ứng cử: Vì sao Chính phủ “nói ngược” Quốc hội?

Khẩu hiệu của người Hongkong "Chúng tôi chỉ đòi hỏi bầu cử dân chủ mà thôi"
Hôm nay 20/10 - khai mạc kỳ họp cuối năm 2014 của Quốc hội.

Ngay trước kỳ họp này, phía Chính phủ đã phát đi một văn bản đề nghị "bổ sung quy định theo hướng mở rộng các hình thức bầu cử, như cho phép người ứng cử tự mình tiến hành vận động bầu cử” đối với dự án Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và hội đồng nhân dân.

Tinh thần khoe sắc “đổi mới thể chế’ trên lập tức được vài tờ báo “thân chính phủ” rộn ràng giới thiệu.

Nhưng những người dân quan tâm đến chính trị và giới quan sát lưu tâm đến chính trường hẳn không quên “sự kiện” vào tháng 8/2013, Chính phủ đã đưa ra tuyên bố "quyền phúc quyết thuộc về nhân dân", khiến dư luận và báo chí được một phen thấp thỏm hy vọng. Song từ đó đến nay, tình trạng nhân dân vẫn bị hết nhóm lợi ích kinh tế đến nhóm lợi ích chính trị đè đầu cưỡi cổ đã cho thấy "quyền phúc quyết" thực chất là thế nào.


Những người “ăn đủ”

"Để bảo đảm sự công bằng, khách quan thì không nên bổ sung quy định hình thức người ứng cử tự mình vận động bầu cử" - chỉ mới cách đây 2 tháng, vào trung tuần tháng 8/2014, Ban soạn thảo dự án luật trên thuộc Ủy ban thường vụ quốc hội còn “khuyến nghị” như vậy, với lý do "thực tiễn cuộc bầu cử vừa qua cho thấy có tình trạng người ứng cử sử dụng vật chất ủng hộ cho cá nhân hoặc địa phương nơi mình ứng cử, tạo sự không công bằng với ứng cử viên khác”.

Bất cần biết lý do trên có tính thực chứng hay không, cho đến nay vẫn chỉ có hai hình thức vận động "đảng cử dân bầu" là thông qua hội nghị cử tri do Mặt trận Tổ quốc tổ chức và vận động trên các phương tiện thông tin đại chúng.

Một lần nữa trong không biết bao nhiêu lần từ quá nhiều năm qua, Ủy ban Thường vụ quốc hội lại dính vào tính thủ cựu không làm sao sửa được để “chưa nên cho phép tự vận động ứng cử tại Việt Nam”. Và đó cũng có thể là nguyên cớ để chẳng cần thiết phải thay đổi cơ bản dự án Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân.

Thế nhưng người dân Việt Nam lại biết quá rõ trong quá khứ các kỳ vận động bầu cử, đã chỉ có một số ít ỏi ứng viên độc lập dùng tới “lực lượng vật chất” và “lực lượng truyền thông” để tự ứng cử. Những người này lại thuộc về thành phần doanh nghiệp chứ không phải là các trí thức túng thiếu tiền bạc nhưng luôn thừa thãi lòng tự trọng.

Phần đa còn lại là các ứng viên được “cơ cấu” theo cách không thể nào trượt. Đó là những quan chức mặt trận và chính quyền theo ba cấp phường xã, quận huyện và tỉnh thành. Chính những ứng viên này mới được trang bị đầy đủ bởi ngân sách nhà nước cùng đội hậu bị hùng hậu của báo chí quốc doanh.

Xét theo phương châm bất di bất dịch đó, quan chức nhà nước được coi là “ăn đủ”, còn những người có gan tự ra ứng cử trong quá khứ như các ông Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân… đều rớt sạch. Không những rớt, các ông này sau đó còn đi thẳng vào nhà giam…

Tuy vậy, đó là chuyện dĩ vãng. Còn hiện tình, những thông tin sôi trào từ dư luận người dân cho thấy nếu một cuộc bầu cử tự do được chấp thuận, các ứng cử viên tự do và trên hết là người có tinh thần yêu nước sẽ chiến thắng.

Chắc hẳn quá lo ngại về tinh thần yêu nước và “chủ nghĩa tự do vô chính phủ” như thế nên Quốc hội Việt Nam vẫn âm thầm làm mọi cách để không cho phép bất kỳ nhân vật nào của Xã hội dân sự bén mảng vào chốn nghị trường.

Thực chất Chính phủ?

Câu hỏi còn lại là tại sao vào lần này, Chính phủ một lần nữa “nói ngược” Quốc hội?

Trong suốt ba năm qua, kể từ tháng 11/2011 khi Thủ tướng ra trước Quốc hội đề nghị Luật Biểu tình, cho đến giờ tất cả vẫn lặng câm. Lối so sánh biện chứng lịch sử không tránh khỏi như thế đang khiến người dân khó có thể hiểu khác hơn là ngay trước một kỳ họp quốc hội, giới quan chức chính phủ muốn lặp lại kịch bản "lấy điểm" dư luận chứ không hề xuất phát từ lòng thành tâm tối thiểu của họ. 

Viết Lê Quân

(Việt nam Thời báo)

Giới tướng lĩnh cấp cao Trung Quốc sẽ có biến động lớn?

  Hội nghị ban chấp hành trung ương lần 4 của Đảng cộng sản Trung Quốc - dự kiến diễn ra từ ngày 20-10 đến 23-10 - sẽ có những quyết định gây biến động lớn trong giới tướng lĩnh cấp cao.

Tại hội nghị, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, Bí thư Quân ủy Trung ương (CMC), sẽ báo cáo vấn đề thúc đẩy toàn diện pháp trị, sau đó các thành viên sẽ thông qua nghị quyết “Quyết định quan trọng về việc thúc đẩy toàn diện pháp trị trong cả nước”, bàn về vấn đề điều chỉnh nhân sự quân ủy trung ương.

Trong khi đó, tờ Liên hợp Buổi sáng của Singapore cho rằng vấn đề cải cách tư pháp, chống tham nhũng sẽ là các chủ đề nổi bật của hội nghị. Còn Trung Quốc Thời báo của Đài Loan dự báo hội nghị toàn thể lần thứ 4 này sẽ tác động đáng kể đến nền kinh tế, trong đó có việc làm quen với trạng thái bình thường mới.

Liu Yuan leaves the Great Hall of the People during last years meeting of the National Peoples Congress, March 4, 2013. (Photo/CFP)
Chính ủy Lưu Nguyên là ứng cử viên hàng đầu cho chức Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương (CMC). Ảnh: CFP

Theo tạp chí Ngoại giao tham khảo - Hồng Kông, 2 vị trí Bộ trưởng Quốc phòng và Tổng tham mưu trưởng có thể thay đổi về nhân sự. Tờ Đa Chiều cho rằng 5 tướng gồm chính ủy Tổng cục Hậu cần quân đội Trung Quốc Lưu Nguyên (con trai cố Chủ tịch Lưu Thiếu Kỳ), Chủ nhiệm Tổng cục Trang bị Trương Hựu Hiệp, Tổng tham mưu trưởng Phòng Phong Huy, Tư lệnh Quân khu Nam Kinh Sái Anh Đĩnh, Chính ủy Bộ tư lệnh Pháo binh 2 Trương Hải Dương sẽ được Tập Cận Bình lựa chọn giúp mình cải cách toàn diện quân đội.

Báo Văn Hối – Hồng Kông cho biết cuộc cải tổ nhân sự ở thượng tầng lãnh đạo của CMC xuất hiện sau khi cựu Phó Chủ tịch Từ Tài Hậu bị bắt vì tham nhũng vào cuối tháng 6. Ông Từ Tài Hậu trở thành “con hổ” lớn nhất trong chiến dịch “đả hổ đập ruồi” của ông Tập Cận Bình. Mặc dù Từ Tài Hậu đã về hưu nhưng người ta tin rằng ông vẫn có kết nối và có sự ủng hộ mạnh mẽ từ bên trong CMC mà Chủ tịch Trung Quốc muốn loại bỏ điều đó. Theo giới phân tích, Chính ủy Lưu Nguyên là ứng cử viên hàng đầu cho chức Phó Chủ tịch CMC.

Cũng tại Hội nghị ban chấp hành trung ương lần 4, sẽ có ít nhất 5 ủy viên, ủy viên dự khuyết Ban chấp hành trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc bị cách chức, khai trừ đảng tịch, bao gồm Tưởng Khiết Mẫn – cựu Chủ nhiệm Ủy ban quản lý và giám sát tài sản nhà nước (SASAC) thuộc Quốc vụ viện, Lý Đông Sinh – cựu Thứ trưởng Bộ Công an Trung Quốc, Lý Xuân Thành – cựu Phó Bí thư tỉnh ủy tỉnh Tứ Xuyên, Vương Vĩnh Xuân – cựu Phó chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Quốc gia và Vạn Khánh Lương – cựu Bí thư Thành ủy Quảng Châu (tỉnh Quảng Đông).

H.Bình (Theo Want China Times, Ifeng, Đa chiều) 
(Người Lao Động)

Thư gửi các đại biểu Quốc hội dự Kỳ họp thứ 8 - Quốc hội khóa XIII: Bao giờ mới có trách nhiệm cá nhân? (20/10/2014)

Thưa quý vị đại biểu!

Kỷ cương phép nước gắn liền với trách nhiệm cá nhân. Tại Quốc hội khóa XIII, Kỳ họp thứ 6 tháng 10-2013, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch – Đầu tư Bùi Quang Vinh đã báo cáo về lãng phí trong đầu tư công ở các bộ, ngành và các địa phương. Bộ trưởng cho biết nơi nào cũng có kiểm điểm trách nhiệm nhưng chỉ nhận chung chung là của tập thể, rất hiếm người nhận trách nhiệm cá nhân. Nghe báo cáo lãng phí, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng phải thốt lên: "Bao nhiêu công trình lãng phí lộ ra đấy mà chẳng thấy ai bị xử lý, nhìn thấy đấy mà không ai chịu trách nhiệm”.


Tranh minh họa

Ngày 1-10-2014, chuẩn bị cho Kỳ họp thứ 8 của Quốc hội, Ủy ban Thường vụ Quốc hội nghe báo cáo kết quả giám sát việc thực hiện tái cơ cấu đầu tư công, doanh nghiệp nhà nước và ngân hàng. Ba năm tái cơ cấu đã đạt một số kết quả tích cực nhưng vẫn còn nhiều hạn chế, bất cập, nên mục tiêu bảo đảm hoàn thành cơ bản tái cơ cấu nền kinh tế vào năm 2015 là không thể thực hiện được. Trong tình hình nền kinh tế đang đối mặt với nhiều khó khăn, bản Báo cáo giám sát lại thiếu hẳn phần quan trọng nhất như Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Quốc hội Nguyễn Đình Quyền phát hiện: "Tôi thấy thiếu một nội dung rất quan trọng, đó là việc chỉ rõ trách nhiệm cụ thể, trách nhiệm của từng cấp, từng ngành”.

Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Phan Trung Lý cũng bức xúc khi đọc cả bản báo cáo giám sát, ông đã nói "không thấy dòng nào nói về trách nhiệm”. Ông đề nghị phải phân tích thật cụ thể, ví dụ Công ty Mua bán nợ xấu (VAMC) hoạt động thế nào, thiếu cơ chế gì, tại sao mua 50.000 tỷ đồng nợ xấu nhưng mới bán được có 1.000 tỷ. Đề cập đến doanh nghiệp nhà nước tái cơ cấu vẫn còn chậm so với yêu cầu, Thứ trưởng Bộ Tài chính Trần Văn Hiếu đề nghị phải "nhấn mạnh đến trách nhiệm của chủ tịch, tổng giám đốc các tập đoàn, tổng công ty”. Ông nói: "Tâm lý của họ là ngại làm, đặc biệt là vừa qua trong tình trạng sản xuất kinh doanh gặp khó khăn nên họ lại càng ngại dù Thủ tướng rất quyết liệt trong chỉ đạo tái cơ cấu”. Ngay cả với số liệu dự toán và quyết toán ngân sách nhà nước hàng năm chênh nhau rất lớn, hàng ngàn tỷ đồng và đáng hết sức quan tâm cũng không có ai phải giải trình trách nhiệm trong việc vượt dự toán ngân sách”.

Đặc điểm nổi bật của cơ chế tập trung, quan liêu, bao cấp là bộ máy nhà nước không có trách nhiệm cá nhân. Nhân dân sáng tạo ra cách làm ăn mới, năng suất, sản lượng lương thực, hàng tiêu dùng cao hơn hẳn cách làm ăn do trên áp đặt nhưng trên lại cấm nghiêm ngặt, cho là theo chủ nghĩa tư bản. Dân lại phải theo cách làm ăn cũ, tiếp tục chịu thiếu thốn đủ mọi thứ. Một số năm sau trên mới công nhận cách làm ăn của dân là đúng, không còn cấm nữa, dân không còn phải làm "chui”, no đủ ngay. Bệnh quan liêu và mê tín kinh nghiệm nước ngoài thiếu chọn lọc làm cho trên không còn học dân, tin dân và đã xa cơ sở, không còn trực tiếp được nghe dân thì thoát cái cũ làm sao được. Sai lầm lớn như vậy nhưng không có lãnh đạo nào chịu trách nhiệm cá nhân. Không có trách nhiệm cá nhân thành nếp quen: "Công của tôi, tội của chúng ta”. Mới nghe tưởng chỉ là nói giỡn, nói đùa, sao lại có thể mất đạo đức đến như thế, nhưng "công của tôi, tội của chúng ta” đã là sự thật trăm phần trăm suốt mấy chục năm qua. Tại buổi tiếp xúc với cử tri của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ở quận Tây Hồ, Ba Đình, cử tri Nguyễn Phúc Nho đã nói: "Cử tri rất đau xót với lãng phí. Nói đến lãng phí toàn nói "chúng ta”, còn ít nói đến "tôi”. Phải truy trách nhiệm cá nhân những người đứng đầu”. 

Thưa quý vị đại biểu

Thời gian qua, tình trạng buông lỏng trách nhiệm cá nhân càng trở nên phổ biến. Để bộ, ngành và địa phương mình lãnh đạo xảy ra tiêu cực lớn, những người lãnh đạo, đứng đầu coi như không có trách nhiệm. Có lãnh đạo tự nhận là quan liêu và coi như thiếu sót nhẹ, cấp trên của họ cũng "vô tâm” như vậy nên họ đều vô can. Bác Hồ không chỉ coi quan liêu là "nội xâm”, mà là nội xâm nguy hiểm nhất vì có quan liêu mới có tham nhũng, lãng phí. Một số nước giàu hơn ta, đã bỏ ta rất xa. Các quan chức lãng phí ngân sách nhà nước phải tự xử, từ chức hoặc bị cách chức. Người tài của ta không kém họ nhưng dùng người tài trong bộ máy nhà nước theo hướng dân giàu nước mạnh thì ta kém xa họ. Cơ chế thị trường gắn liền với trách nhiệm cá nhân, đã không có trách nhiệm cá nhân không thể có cơ chế thị trường đích thực. Trách nhiệm cá nhân của mọi quan chức ở trung ương và địa phương đều phải tách bạch, rõ ràng, bất cứ tiêu cực nào xảy ra cũng xác định ngay trách nhiệm cá nhân thuộc về ai. Nhân dân và công luận được công khai, đường hoàng nhận xét, đánh giá ưu điểm và khuyết điểm của lãnh đạo, dù cao đến đâu. Không có trách nhiệm cá nhân với các quan chức là suy thoái về đạo đức cụ thể nhất và còn phạm tội vì đã không hoàn thành nhiệm vụ được giao lại còn đùn đẩy trách nhiệm cho những người khác để bản thân dù đã biến chất vẫn an toàn tại chức. Từ xa xưa, trong nhà nước phong kiến ta, nhiều quan chức rất tôn trọng trách nhiệm cá nhân, coi đó là thiêng liêng. Tổng đốc Hoàng Diệu không giữ được thành Hà Nội, để Hà Nội thất thủ vào tay giặc Pháp, ông đã thắt cổ tự tử vì chỉ có chết mới đền tội với Tổ quốc. Nhiều năm sau, Tổng đốc Nguyễn Tri Phương cũng được giao giữ thành Hà Nội, nhưng không giữ nổi nên Thành thất thủ vào tay giặc Pháp. Con trai ông hy sinh tại trận còn ông bị địch bắt. Ông đã nhịn ăn đến chết để đền nợ nước.

Trong Phiên họp gần đây nhất, ngày 9-10-2014, Báo cáo thu, chi ngân sách 2014 – 2015 cho biết, mặc dù Chính phủ đã quyết liệt cấm không được xây dựng công trình mới nhưng nhiều tỉnh, thành phố vẫn xin xây dựng trụ sở mới và một số công trình khác với tổng cộng 299 dự án. Nhiều lãnh đạo thừa biết trái lệnh Chính phủ, trái lệnh Thủ tướng nhưng không có trách nhiệm cá nhân để họ phải sợ. Mối họa đã được cảnh báo từ mấy chục năm trước nhưng không được lắng nghe, đến nay mối họa đã quá lớn, không ít người lãnh đạo, người đứng đầu tài và đức thấp kém chỉ làm hại đất nước nhưng vẫn tại chức nhờ chưa có trách nhiệm cá nhân. Phải nhìn thẳng vào sự thật để thấy mối họa không thể lớn hơn được nữa, phải báo động hết sức cấp thiết, không thể chậm trễ mãi vì ta vay rất nhiều,  phải vay nợ mới trả  được nợ cũ. Trả xong nợ cũ thì nợ mới còn cao hơn, gánh nợ vay lại càng nặng thêm. Ủy ban Thường vụ Quốc hội họp ngày 1-10-2014 để nghe kết quả giám sát việc thực hiện tái cơ cấu kinh tế, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đã nói: "Tôi thấy còn nhiều vấn đề lắm. An ninh tài chính bị đe dọa, bội chi vẫn lớn, trả nợ là vấn đề vì chúng ta phải vay để đảo nợ rồi”.

Thưa quý vị đại biểu

Không có trách nhiệm cá nhân là nguyên nhân hàng đầu của mọi tiêu cực trong bộ máy nhà nước. Thực hiện nghiêm chỉnh, đến nơi đến chốn trách nhiệm cá nhân là vấn đề sống còn của đất nước ta hiện nay. Vấn đề cốt tử này dù vô cùng khó khăn vì đã để tồn tại quá lâu nhưng không phải là không giải quyết được vì vẫn trong tầm tay của chúng ta nếu Quốc hội có thực quyền, được thực sự phát huy quyền lực nhân dân đã giao phó. Mỗi lãnh đạo trong bộ máy nhà nước dù chức vụ cao đến đâu, nếu không thực hiện trọn vẹn trách nhiệm cá nhân, Quốc hội có quyền nhận xét, đánh giá, nếu cần bỏ phiếu tín nhiệm, hoặc góp ý kiến với Nhà nước, với Chính phủ để kỷ cương, phép nước lúc nào cũng được tôn trọng triệt để từ bên trên. Không có trách nhiệm cá nhân không thể là đặc quyền, đặc lợi của bất cứ ai, ngược lại lãnh đạo càng cao càng phải nêu gương hoàn thành xuất sắc trọng trách để xứng đáng với sự tín nhiệm của nhân dân.

Rất mong quý vị đại biểu hết sức quan tâm đến tình trạng "không có trách nhiệm cá nhân”, đặc biệt trong lãnh đạo, trải qua bao nhiêu năm không thấy có lãnh đạo nào chịu trách nhiệm về những tổn thất lớn phải từ chức hoặc bị cách chức.

Xin gửi quý vị lời chào trân trọng.

  Thái Duy

(Đại Đoàn Kết)

Người Việt ngày càng dữ!


Cái gốc vấn đề nằm ở chỗ: Nền giáo dục của chúng ta quá nặng về ganh đua thành tích; thiếu đề cao tinh thần hòa bình, tình nhân loại

Người Việt hiền hòa? Xưa rồi! Bây giờ người ta có thể đâm nhau chỉ vì một cái nhìn bị cho là “đểu”, một lời nói “khó ưa”; truy sát nhau chỉ vì va quệt xe máy. Thậm chí, thói quen sử dụng bạo lực đang lan cả vào giới công chức. Vì sao?
Trào lưu… tự xử!

Trưa 12-10, ông Trần Đình Hiển - cán bộ CSGT huyện Phù Cừ, tỉnh Hưng Yên - đang đi xe máy cùng một nhóm bạn khoảng chục người thì gặp Phạm Văn Điệp (cán bộ quản lý một trại tạm giam ở địa phương) đi cùng chiều. Cho rằng bị Điệp nhìn đểu, khi Điệp dừng xe tại một cửa hàng, nhóm của Hiển đã nhào tới khiêu khích, còn Hiển thì mở cốp xe lấy dao tấn công, chém trọng thương anh Điệp.

Tối 11-10, tại sảnh khách sạn 4 sao Pearl River ở Hải Phòng, chỉ vì xích mích lúc đăng ký phòng mà 2 nhóm khách gồm nhóm 3 người của ông Trần Hoài Nam (Tổng Giám đốc Công ty Văn phòng phẩm Hải Phòng) và nhóm gần chục người là bạn của bà Trần Thị Hoàng Mai (Phó Giám đốc Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch Hải Phòng), cũng có mặt lúc ấy, đã lao vào hỗn chiến. Ông Nam bị thương nặng (sau đó phải nhập viện điều trị). Khi các nạn nhân đã không còn khả năng kháng cự, nhóm người đông hơn tiếp tục đe dọa, to tiếng khá lâu, rồi mới kéo nhau rời khỏi khách sạn. Một người nước ngoài trong nhóm của ông Nam quá sợ hãi nên đã sớm bay về nước.

Trước đó nữa, vào ngày 12-8, 2 phó giám đốc Sở Ngoại vụ và Sở Nội vụ tỉnh Bình Phước đã choảng nhau trong quán karaoke, làm một người phải nhập viện khâu vết thương.

Đó chỉ là một số vụ gần đây nhất mà công chức, quan chức - kể cả ở cấp phó giám đốc sở - hành xử với nhau như côn đồ; chỉ biết dựa vào nắm đấm, vào dao búa, bạo lực để giải quyết xích mích, bất đồng, trong khi hơn ai hết, họ phải là những người hiểu biết và gương mẫu hành xử theo luật pháp.

Với dân thường, xã hội từ khá lâu vốn đã quá bất an với nạn bạo lực leo thang: ở nông thôn thường xuyên xảy ra chuyện dân làng tự xử dã man với những kẻ trộm chó trong khi những tên trộm cũng hung hãn dùng hung khí tấn công trở lại; ở đô thị, không tính đến những vụ thanh toán lẫn nhau của các băng nhóm xã hội đen và những vụ cướp tàn bạo bởi những tên cướp chuyên nghiệp, còn là những vụ dân thường sát hại lẫn nhau có khi chỉ vì cái nhìn bị cho là “đểu”, một lời nói bị cho là “khó ưa” hoặc một vụ va quệt xe máy ngoài đường phố đông đúc. Đó là chưa nói đến những vụ thảm sát kinh hoàng ngay cả giữa người thân trong gia đình, giữa cha con, vợ chồng, anh em ruột thịt, giữa những người đang “yêu” nhau… Những vụ quan chức, công chức hành xử với nhau như côn đồ chỉ làm tăng thêm cái cảm giác bất an vốn đã đè nặng lên xã hội, làm cho người dân bình thường cảm thấy nơm nớp lo âu.
Đâu là cái gốc?

Người Việt phải chăng ưa bạo lực và chỉ biết, chỉ ham dùng bạo lực để giải quyết xích mích, bất đồng, tranh chấp? Dù không muốn tin như vậy nhưng những vụ việc xử nhau bằng bạo lực liên tiếp xảy ra ngày càng dày về tần suất và ngày càng hung bạo về tính chất như càng củng cố thêm cho mối nghi ngờ đó. Đặc biệt là những vụ quan chức, công chức xử nhau gần đây cho thấy xu hướng chuộng bạo lực, bất chấp luật pháp đã lan cả đến giới vốn được coi là đại diện cho nhà nước, có hiểu biết về luật pháp và đương nhiên phải biết hành xử theo pháp luật.

Dù giải thích cách nào, điều đó cũng cho thấy một khoảng cách còn quá xa giữa khẩu hiệu “Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật” được đề ra từ bao nhiêu năm nay với thực tế cuộc sống đang diễn ra theo chiều hướng ngược lại. Người dân sút giảm lòng tin vào thần công lý, vào sự can thiệp đúng đắn, vô tư, kịp thời, có hiệu quả của pháp luật nên manh động tự xử thì đã đành nhưng khi cán bộ nhà nước cũng làm như vậy thì rõ là nỗ lực xây dựng nhà nước pháp quyền đã chưa thành công và về mặt nào đó có thể nói rằng đã bị hủy hoại từ bên trong. Nhưng muốn trả lời được câu hỏi vì sao như thế, vì sao người ta thiếu tin tưởng vào thần công lý thì lại phải xem lại hiệu quả hoạt động của cả bộ máy thực thi pháp luật và hệ thống tư pháp.

Nhưng còn một mặt khác của vấn đề vì sao người Việt tỏ ra ngày càng hung dữ, đó là từ giáo dục. Phải chăng nền giáo dục của chúng ta cho tới nay quá chú trọng đến việc dạy con người phải bằng mọi cách đạt cho được mục đích; thúc đẩy con người từ thi đua đến ganh đua, tranh đua đạt cho được mục tiêu dù có phải hy sinh ít nhiều “tính bổn thiện” nơi con người? Đã có chuyên gia nhận xét nền giáo dục của chúng ta thiếu giáo dục tính hướng thiện. Nguyên chánh tòa hình sự TAND Tối cao, ông Đinh Văn Quế, mới đây nói: “Cần xây dựng một nền giáo dục hướng thiện thật sự, phải rèn nhân trước khi rèn nghề. Tuy nhiên, nên hiểu giáo dục ở đây không chỉ là một mối ở nhà trường mà còn tổng hòa từ cả gia đình, xã hội. Cha mẹ mà hư hỏng thì làm sao con cái thành người được. Lãnh đạo cơ quan mà tham quyền cố vị, tham nhũng, ưa kẻ xu nịnh, chèn ép người tài thì nhân viên tất loạn. Tôi nghĩ việc xây dựng một nền giáo dục hướng thiện phải được nhận thức là một chiến lược cấp bách của quốc gia”.

Chúng tôi chỉ có thể đồng tình với điều đó và muốn thêm: Nền giáo dục của chúng ta cũng thiếu cả việc đề cao tinh thần hòa bình, tình nhân loại. Một con người thấm đẫm tinh thần hòa bình, tình nhân loại bao giờ cũng mong muốn hòa hoãn, giải quyết mọi bất đồng một cách êm đẹp, dựa trên luật pháp và lòng nhân, không làm tổn hại tới người khác, huống chi là tước đi mạng sống của đồng loại.

Đoàn Khắc Xuyên

(Người Lao động)

Thiếu tướng Lê Văn Cương: “Biển Đông đang bình lặng nguy hiểm”

Một trong những nội dung quan trọng dự kiến được đưa ra thảo luận tại kỳ họp thứ 8, Quốc hội khóa XIII là vấn đề trên Biển Đông, đặc biệt là việc Trung Quốc âm thầm xây dựng, cải tạo đảo Gạc Ma và đảo Chữ Thập. Xung quanh vấn đề này, Báo NTNN đã có cuộc phỏng vấn Thiếu tướng Lê Văn Cương - nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu chiến lược (Bộ Công an) xung quanh vấn đề dự kiến sẽ làm nóng nghị trường kỳ này.

Chiến thuật thâm hiểm “không đánh mà thắng”

Trung Quốc đang tiến hành cải tạo, mở rộng việc xây dựng trên đảo Gạc Ma để dần biến hòn đảo này thành căn cứ quân sự. Theo Thiếu tướng, Trung Quốc đang đi nước cờ nào trên bàn cờ Biển Đông hiện nay?


Thiếu tướng Lê Văn CươngNguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu chiến lược (Bộ Công an)
  Trên “bàn cờ” Biển Đông hiện nay, Trung Quốc đang tính toán rất cẩn thận, chặt chẽ từng bước  và khi họ làm việc đó họ cũng đã tính toán được Việt Nam sẽ phản ứng như thế nào. Đến cuối năm nay, Trung Quốc hoàn tất việc xây dựng trên Gạc Ma, đó chỉ mới là thời điểm bắt đầu của chiến lược độc chiếm Biển Đông. Ngay từ bây giờ, Việt Nam phải phản ứng để đẩy lui cao trào càng xa càng tốt. Nếu làm không tốt thì cao trào đến càng gần”...  
 
- Sau động thái xây dựng sân bay nhân tạo ở đảo Gạc Ma, Trung Quốc tiếp tục xây dựng sân bay nhân tạo tại đảo Chữ Thập. Đây thực sự sẽ là mối lo ngại của hệ thống phòng thủ quốc phòng của Việt Nam. Nó sẽ thành một cụm từ Gạc Ma-Phú Lâm-Chữ Thập, từ đây Trung Quốc có thể triển khai các máy bay tân tiến như Su-30, J-11 và J-10 mà không phải tiếp dầu ở trên không.

Nhìn xa hơn nữa, hành động cải tạo Gạc Ma và Chữ Thập khi tiến hành xong Trung Quốc sẽ thiết lập Vùng nhận dạng phòng không trên Biển Đông. Chúng ta nên nhớ rằng, trong bố trí địa điểm, địa lý ở Trường Sa, 21 đảo chìm đảo nổi mà Việt Nam đang nắm giữ đều nằm phía ngoài Gạc Ma. Một khi Gạc Ma bị biến thành căn cứ quân sự thì ngay việc ra những hòn đảo của chúng ta cũng đã khó khăn. Và một khi Trung Quốc thiết lập Vùng nhận dạng phòng không ở Biển Đông, việc chúng ta đi lại trên không, trên bộ càng khó khăn hơn.

Chúng ta nhắc lại sự kiện giàn khoan Hải Dương 981 để thấy, đó chỉ là hành động thử phản ứng của Việt Nam và cộng đồng quốc tế, không có ý nghĩa gì trong bàn cờ lớn của Trung Quốc. Trung Quốc đã dùng sự kiện giàn khoan để tập trung sự chú ý của cả quốc tế và Việt Nam để họ làm những việc nguy hiểm hơn, đó là cải tạo hai hòn đảo Gạc Ma và Chữ Thập.

Tôi cho rằng, sắp tới đây, những hành động của Trung Quốc trên Biển Đông còn căng thẳng và nguy hiểm hơn nữa. Cái nguy ở đây là Trung Quốc âm thầm cải tạo Gạc Ma và để tiến tới lập Vùng nhận dạng phòng không ở Biển Đông. Khi ấy trên thực tế Trung Quốc đã chiếm được Biển Đông mà không cần đánh. Trong quá trình như vậy, Trung Quốc đưa những giàn khoan đến thăm dò dầu khí, không nhất thiết phải là giàn khoan lớn, rất nhiều giàn khoan nhỏ, hàng trăm, hàng ngàn tàu cá khai thác hải sản trên vùng biển của Việt Nam. Tất cả những điều này đều nằm trong chiến lược “không đánh mà thắng” của Trung Quốc vạch ra. Phương thức này cực kỳ khó đối phó.

Vị trí đảo Gạc Ma của Việt Nam nhìn gần qua công cụ Google Maps.

Thưa ông, chủ quyền lãnh thổ của quốc gia đang bị đe dọa nghiêm trọng như vậy, chúng ta kỳ vọng gì ở nghị trường Quốc hội trong khóa họp lần này?

- Được biết, Quốc hội kỳ này sẽ bàn đến Biển Đông thông qua các báo cáo của Bộ Ngoại giao, Bộ Quốc phòng, Ủy ban Biên giới… báo cáo về tình hình trên bộ, trên biển. Tôi cho rằng, vấn đề Biển Đông phải giải quyết lâu dài, chỉ một kỳ họp Quốc hội không giải quyết được vấn đề đó, song chúng ta cần những tiếng nói, hành động mạnh mẽ hơn về vấn đề Biển Đông. Sự kiện Trung Quốc hạ đặt giàn khoan 981 về bản chất không nguy hiểm bằng việc Trung Quốc cải tạo Gạc Ma. Giàn khoan không ở trong vùng biển Việt Nam vĩnh viễn nhưng cải tạo Gạc Ma là vĩnh viễn, nó án ngữ giữa quần đảo Trường Sa và tiếp tục những hành động phục vụ cho căn cứ quân sự này bằng việc lập Vùng nhận dạng phòng không, bằng việc đưa ra những lệnh cấm đánh bắt cá phi lý, lệnh cấm tàu chiến không được đi gần Gạc Ma 20-30 hải lý…Tất cả những trò này đều có thể xảy ra.

Quan tâm phản ứng của Mỹ về vấn đề Biển Đông

Sau sự kiện giàn khoan Hải Dương 981, nhìn bề ngoài, nay tình hình trên Biển Đông có vẻ như bình lặng, nhưng thực chất đó là sự bình lặng vô cùng nguy hiểm. Nếu phản ứng và dư luận của chúng ta cũng bình lặng, liệu có phải chúng ta sẽ “mắc bẫy” mà Trung Quốc đang đặt ra?
- Tôi đồng ý với nhận xét rằng tình hình Biển Đông đang “bình lặng một cách vô cùng nguy hiểm”. Chúng ta đã có những động thái ngoại giao rất tích cực cho vấn đề Biển Đông. Ngay như chuyến công du châu Âu và dự diễn đàn ASEM của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, tại các cuộc tiếp xúc bên lề, người đứng đầu chính phủ của chúng ta cũng đã gửi đến thông điệp rõ ràng về việc Việt Nam kiên quyết bảo vệ chủ quyền, nhưng vẫn duy trì các mối quan hệ với bạn bè quốc tế.
Việt Nam duy trì các phương thức hòa bình để giải quyết tranh chấp và quan điểm này của chúng ta cũng được cộng đồng quốc tế ủng hộ rộng rãi. Tôi cho rằng, về mặt ngoại giao, chúng ta đã rất tích cực và mang lại hiệu quả, làm cho quốc tế hiểu rằng quan điểm của Việt Nam là quang minh chính đại, chúng tôi có chủ quyền, tuân thủ luật pháp, tôn trọng pháp lý và đạo lý để từ đó quốc tế ủng hộ Việt Nam hơn nữa.

Tuy nhiên, chúng ta phải nhìn thẳng vào vấn đề rằng, ngoài việc chú ý đến động thái của Việt Nam, hiện quốc tế quan tâm hơn cả là hành động và phản ứng của Mỹ về vấn đề Biển Đông. Sự kiện Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào vùng biển của Việt Nam, Mỹ đã có những phản ứng gay gắt, từ đó dư luận quốc tế cũng phản ứng và chỉ trích động thái vi phạm luật pháp quốc tế của Trung Quốc.

Mọi hành động của Trung Quốc trên Biển Đông bao giờ cũng vừa làm, vừa nghe ngóng phản ứng cộng đồng quốc tế, đặc biệt là Mỹ.

Tuy nhiên, để giải quyết vấn đề Biển Đông, chỉ dựa vào sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế không thôi là chưa đủ?

- Đúng vậy. Nếu chúng ta không mạnh mẽ, Trung Quốc sẽ lấn tới. Lịch sử quan hệ Việt - Trung đã cho thấy, nếu Việt Nam lùi, Trung Quốc sẽ lấn tới. Quan điểm của tôi vẫn cho rằng, chúng ta không có gì phải sợ Trung Quốc. Họ có nhiều tiền của, nhiều súng đạn hơn Việt Nam hàng chục, hàng trăm lần, nhưng trong vấn đề Biển Đông, Trung Quốc không có đạo lý, không có pháp lý và không có sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế.

Truyền cảm hứng sức mạnh về lòng tự hào dân tộc và chủ quyền lãnh thổ thiêng liêng đến 90 triệu người Việt Nam - đó là khối sắt thép khổng lồ “nhất hô bá ứng” chứ không hề đơn giản.

Xin cảm ơn ông!

Thúy Hiền

(Dân Việt)

Đọc cuốn Đèn Cù bản e book

Được sự đồng ý của tác giả, bạn có thể đọc cuốn Đèn Cù của Trần Đĩnh bản e book miễn phí: "Tại đây"

Suy ngẫm

Các cơ quan của Chính phủ từ toàn quốc cho đến các làng, đều là công bộc của dân, nghĩa là để gánh việc chung cho dân, chứ không phải để đè đầu dân... Dân chủ thì Chính phủ phải là đày tớ. Làm việc ngày nay không phải để thăng quan phát tài. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ. — Hồ Chí Minh

Thông Báo

Hiện nay trang "TTHN" đã bị một vài nhà mạng chặn. Để có thể theo dõi xin bạn đọc dùng trang đệm http://webwarper.net (tốt nhất) để truy cập.

Lưu ý viết comments!


Chúng tôi hoan nghênh đón nhận và xuất bản những ý kiến khách quan, có tính xây dựng, tôn trọng cộng đồng. Nhưng từ chối hoặc xóa bỏ bất cứ lời bình nào không hợp thuần phong mỹ tục, các ý kiến cực đoan, không tôn trọng người khác.
Cám ơn sự đóng góp và hợp tác của bạn đọc.
 
Support : Creating Website | IT Team | TTD
Copyright © 2011. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Template Created by IT team Published by TTD
Proudly powered by Blogger