Tin Tức Hàng Ngày
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Bài Mới

Dân Nga biểu tình phản chiến ở Moscow

Đăng bởi Trung Lập vào Thứ Hai, ngày 22 tháng 9 năm 2014

Nhiều người dân Nga phản đối chiến tranh
Hàng chục ngàn người đã tuần hành ở thủ đô Moscow của Nga để phản đối sự can dự của Nga vào cuộc khủng hoảng ở Ukraine.
 
Người biểu tình mang theo cờ Nga và Ukraine hô các khẩu hiệu: ‘Không chiến tranh’ và ‘Hãy ngưng nói dối’.

Các cuộc tuần hành tương tự cũng diễn ra ở St Petersburg và các thành phố khác của Nga.

Ukraine cáo buộc Nga vũ trang cho phiến quân ly khai ở miền đông và đưa quân qua biên giới vào lãnh thổ của họ. Tuy nhiên, Nga vẫn một mực bác bỏ cáo buộc này.

Hơn 3.000 người đã chết trong giao tranh kể từ tháng Tư.

Một lệnh ngừng bắn đã được ký kết hôm 5/9 nhưng đã liên tục bị vi phạm.
‘Đối ngoại hung hăng’

Những người biểu tình đã đi từ Quảng trường Pushkin đến Đại lộ Sakharov ở trung tâm Moscow.

Các nhà tổ chức đã hy vọng họ có thể thu hút 50.000 người tuần hành để lên án điều mà họ gọi là ‘chính sách đối ngoại hung hăng’ của Chính phủ Nga.

Cảnh sát Moscow cho biết có khoảng 5.000 người tham gia nhưng một phóng viên của hãng tin Mỹ AP ước tính đám đông biểu tình có ít nhất 20.000 người.

Cảnh sát đã tăng cường an ninh ở Moscow và chỉ có một vụ xô xát không đáng kể giữa các nhóm biểu tình đối lập.

Đây là cuộc tuần hành phản chiến lớn đầu tiên ở Nga kể từ khi chiến sự bùng nổ năm tháng trước đây ở các khu vực Donetsk và Luhansk ở miền đông Ukraine.

Một số người biểu tình ủng hộ phe ly khai ở Ukraine cũng tổ chức tuần hành ở Moscow.

Trong lúc này, ở Ukraine giao tranh được cho là vẫn tiếp diễn vào ngày 21/9 ở gần thành phố Donetsk bất chấp một thỏa thuận đạt được vào ngày19/9 thiết lập một vùng đệm rộng 30 cây số.

Chính quyền Kiev nói quân đội của họ sẽ không rút cho đến khi nào phe ly khai thân Nga ngừng bắn và quân đội Nga rời khỏi Ukraine.

Chính phủ Nga luôn bác bỏ sự can dự của họ ở Ukraine

Ông Andriy Lysenko, phát ngôn nhân quân đội Ukraine, cáo buộc lệnh ngừng bắn tiếp tục bị vi phạm.

“Trong vòng 24 giờ qua, chúng tôi đã mất hai quân nhân và tám người khác bị thương,” ông nói trước báo giới.

Trên mạng xã hội đã có những phản ứng trước cuộc tuần hành phản chiến ở Moscow:

Nhà báo Vladimir Varfolomeyev thuộc đài phát thanh Ekho Moskvy viết: “Theo ý kiến của tôi là con số 50.000 người biểu tình là hơi dè dặt. Nhiều khả năng con số thực cao hơn.”

Còn ông Oleg Kashin, nhà báo của tờ Kommersant, bình luận: “Phe hòa bình đã chiến thắng hôm nay. Còn phe chiến tranh đã thua. Điều này thật tuyệt.”

Bà Kristina Potupchik, một tay blog ủng hộ Điện Kremlin, viết: “Những người tổ chức biểu tình quên một điều rằng hiện tại ở Ukraine đang có ngừng bắn mà một phần là nhờ vào nỗ lực cá nhân của Tổng thống Putin.”
 
(BBC)

Vương Lập Quân Điên Cuồng Phát Minh, Bằng Chứng Mới Về Việc Giết Người Mổ Cắp Nội Tạng Sống

image00

Không được đào tạo về y tế, nhưng Vương Lập Quân (đứng đầu tiên bên phải) quan tâm nhiệt tình về nghiên cứu cấy ghép nội tạng, ông ta được coi là đồng phạm với hệ thống ĐCSTQ tham gia vào tội ác mổ cắp nội tạng sống của các học viên Pháp Luân Công. (Ảnh Internet)

Hiện nay các tầng lớp lãnh đạo cấp cao của ĐCSTQ đang đấu đá dữ dội, gây ra chấn động lớn tại Trung Nam Hải, tiêu biểu với sự kiện cựu cảnh sát trưởng Trùng Khánh – Vương Lập Quân trở thành cái tên nóng đứng đầu danh sách tại đại lục vào ngày 27 tháng 8, khi phương tiện truyền thông đại lục thông báo rộng rãi về sự đa dạng chủng loại trong các sáng chế do Vương Lập Quân tạo ra, trong đó bao gồm việc phát minh ra sản phẩm hết sức tinh vi dùng để giết người: “máy làm tổn thương não bộ”. Sáng chế của Vương Lập Quân được coi là bằng chứng mới về việc tham gia trực tiếp vào tội ác mổ cướp nội tạng sống, đồng thời đây cũng được coi là bằng chứng mới cho tội ác của hệ thống ĐCSTQ trong việc mổ cắp nội tạng sống từ các học viên Pháp Luân Công.
 
Truyền thông của ĐCSTQ đưa tin: cựu cảnh sát trưởng say mê phát minh

Trong thời gian còn tại chức tại Trùng Khánh, Vương Lập Quân đã nhận được tổng cộng 254 bằng sáng chế, trong đó có tới 211 bằng là được nộp trong năm 2011, điều đó cũng có nghĩa là trung bình 1,7 ngày nộp đơn 1 lần để xin bằng sáng chế về tính “siêu hiệu quả” của những công cụ này, báo cáo đồng thời mô tả vị cựu công an này như một “người điên cuồng vì thành tựu trong lịch sử ”.

Trong số bằng sáng chế đã nộp có một ứng dụng về một sản phẩm công nghệ mang tên “máy nguyên tính gây tổn thương não bộ” . Cái được gọi là phát minh sáng chế kỳ lạ này có thể được tạo ra nhằm sử dụng để gây tổn thương não bộ con người, nó nghi ngờ được sử dụng trong trường hợp không có thuốc gây mê, gây ra mất ý thức đối với người bị hại nhưng vẫn giữ cho trái tim và hơi thở của họ còn tồn tại, đây được coi là “sản phẩm công nghệ tinh vi cao cấp.”
 
“Trung tâm nghiên cứu tâm lý” thực chất là trung tâm giải phẫu.

Không có một nền tảng y học nào nhưng  Vương Lập Quân đã nhiệt tình tham gia vào việc nghiên cứu cấy ghép nội tạng. Khi còn tại chức, Vương Lập Quân đã  thành lập các “Trung tâm nghiên cứu tâm lý” ở tại Trùng Khánh và Cẩm Châu cùng nhiều nơi khác, nhưng thực chất là trung tâm tiến hành mổ cướp nội tạng sống, mổ lấy cơ quan nội tạng từ thân thể sống để tiến hành nghiên cứu. Từ những số liệu chính thức do các cơ quan nhà nước Trung Quốc công bố cho thấy, hiện trường của trung tâm nghiên cứu tâm lý của Vương Lập Quân là nghiên cứu để làm thế nào với án tiêm tử hình để có thể tăng thời gian tồn tại của nội tạng và hiệu quả trong cấy ghép.

Giáo sư Arthur Caplan – Chuyên gia y học nổi tiếng của Mỹ, chủ nhiệm khoa nghiên cứu lý luận y học quốc tế, chủ nhiệm trung tâm lý luận sinh vật Đại học Pennsylvania Hoa Kì, cho biết hiện trường tại trung tâm nghiên cứu tâm lý này thật “khiến người ta rợn tóc gáy”. “Một nơi được gọi là trung tâm nghiên cứu chuyên được quan sát tại chỗ và nghiên cứu các quá trình tâm lý của con người tại thời điểm tử vong được quản lý bởi cảnh sát, điều này là không thể được chấp nhận bởi giới y học quốc tế. Bất luận về phương diện pháp lý hay lý luận đạo đức mà nói thì đều là phi nhân tính. Cái gọi là “Trung tâm nghiên cứu tâm lý hiện trường ” này chính là trực tiếp giết người tại hiện trường và mổ cắp nội tạng sống của họ”.

Chương Hồng

(Đại Kỷ Nguyên)

"Lời" vào túi ông lớn, "lỗ" thủng túi ông nào?

Cái cách chúng ta vận hành xã hội đã khiến tư duy đó trở nên khó thay đổi.

  Xem phần 1: Ông Lê Kiên Thành: Bao năm làm đủ cách 'che chở' DNNN

LTS: Xung quanh chủ đề chống độc quyền, tạo môi trường phát triển và cạnh tranh lành mạnh giữa các khu vực kinh tế trong nền kinh tế thị trường hiện nay, Tuần Việt Nam vừa nhận được bài viết của ông Lê Kiên Thành, con trai cố Tổng Bí thư Lê Duẩn về vấn đề mở cửa cho kinh tế tư nhân phát triển.

Để rộng đường dư luận, tôn trọng tính thông tin đa chiều, Tuần Việt Nam xin trân trọng đăng tải bài viết dưới đây. Và hy vọng nhận được các ý kiến tham góp xung quanh chủ đề này của bạn đọc gần xa, nhất là của những doanh nghiệp tư nhân.

Trong thời kỳ đơn sơ, những người chủ tư bản bao giờ cũng sở hữu toàn bộ nhà máy của mình. Nhưng đến một lúc nào đó, khi quan hệ sản xuất phát triển, họ nhận ra rằng nếu cứ ôm khư khư quyền sở hữu độc nhất đó, thì xí nghiệp của họ sẽ mãi mãi không thể tăng năng suất, không thể lớn mạnh.

Đủ trả giá cho sự trì trệ

Họ hiểu rằng phải cổ phần hóa, phải bán cổ phiếu ra ngoài, phải tập trung vốn và năng lực của nhiều người. Sự tập trung đó sẽ giúp nhà máy của họ lớn gấp 10 lần. Nhà tư bản khi nhận ra điều đó đã sẵn sàng đối mặt với nguy cơ mất vai trò làm chủ.

Nói cách khác, họ sẵn sàng “treo cổ” mình, sẵn sàng làm chủ mình, vì họ nhìn thấy trước mặt là khoản lợi nhuận khổng lồ, là sự phát triển đáng để họ trả giá.

tư nhân, nhân dân, Lê Kiên Thành, khó thay đổi, tư duy cũ, vận hành, xã hội
Ảnh minh họa: Dân trí

 Còn ở nước ta thì sao? Chúng ta đã có đủ bài học và trả giá bởi sự trì trệ trong phát triển, một khi nền kinh tế hoạt động trong sự bất bình đẳng giữa các thành phần, các khu vực kinh tế.  Rõ ràng, hiện tượng độc quyền trong kinh tế là hiện tượng không lành mạnh, và không thể không thay đổi.

Có điều, kể cả khi Nhà nước muốn cổ phần hóa, thì không ít những người lãnh đạo các tập đoàn, DNNN lại không muốn làm việc đó và tìm mọi cách để quá trình đó chậm lại.  Nếu những người lãnh đạo tập đoàn lại bắt tay với những cấp cao hơn họ, thì hiệu ứng tất yếu sẽ xảy ra là quá trình cổ phần hóa sẽ chậm lại, kéo lùi sự tiến bộ của xã hội.

Cần đặt ra một câu hỏi: Tại sao các tập đoàn làm ăn thua lỗ mà những người quản lý các tập đoàn vẫn cố tình kéo chậm lại quá trình cổ phần hóa. Có lẽ ai cũng hiểu, chỉ họ cố tình không hiểu? Vì việc đó có liên quan gì đến sinh mệnh của họ đâu? Lời họ vẫn hưởng nhiều, lỗ họ vẫn hưởng nhiều. Phần lỗ thực sự là nhân dân chịu, đất nước chịu.

Vấn đề là, nếu nhà nước tiến hành cổ phần hóa, và có không ít tư nhân tham gia, trở thành những người đồng sở hữu của những doanh nghiệp đó, thì bức tranh vô lý đó sẽ… không còn. Sẽ không bao giờ có chuyện cả con tàu Vinakhủng bị đắm trước mặt xã hội với khối nợ 80.000 tỷ. Vì những quan chức quản lý tập đoàn sẽ không được phép ngồi yên cho đến lúc đó.

Những người chủ của tập đoàn, những người cùng góp vốn sẽ giám sát sự điều hành của các quản lý, lãnh đạo tập đoàn và buộc họ phải chịu trách nhiệm với sự thua lỗ đó. Họ sẽ không thể phá nát cả một tập đoàn kinh tế, đẩy gánh nợ lên vai những người dân rồi an lành về hưu, hay quá lắm là chịu vài năm tù, trong khi hậu quả họ gây ra là không thể đo đếm.

Nếu không làm được việc đó, thì có nghĩa là chúng ta đã thua kém những nhà tư bản mà Marx nói, những người đã dám “treo cổ” mình vì sự phát triển.

Cách vận hành xã hội khiến tư duy trở nên khó thay đổi?

Nhiều người cho rằng bộ phận kinh tế tư nhân của chúng ta hiện nay không đủ sức gánh vác nền kinh tế nếu như Nhà nước trao cho họ sứ mệnh trong việc xóa bỏ độc quyền. Nhưng có lẽ, trước hết là do tư duy ấu trĩ, xơ cứng, giáo điều và phi thực tiễn của chúng ta, đã dẫn đến cách đối xử với bộ phận này trong suốt một thời gian dài không đúng. Tư duy đó dẫn đến hiện tượng, có một giai đoạn rất dài xã hội đương nhiên phân biệt Nhà nước là chính thống, tư nhân là phụ và …bất hợp pháp. Tư duy đó đã ăn sâu. Hiện nay chúng ta đang có sự thay đổi, nhìn nhận lại cách tư duy đó, nhưng cũng vẫn còn nửa vời.

Ví như tại sao DNNN đi mua gạo để giữ giá cho người nông dân, thì được coi là hành động tốt, cứu giúp người nông dân lúc khó khăn. Còn DNTN cũng đi mua gạo tích trữ, thì bị gọi là… đầu cơ. Tại sao cùng một sự việc, DNNN được coi là người bảo vệ, là người hùng, còn DNTN lại bị nhìn với ánh mắt “xấu xa”?

Đến giờ, trong rất nhiều cuộc họp, không ít các vị lãnh đạo vẫn nói: Tại sao các anh cứ để mấy “thằng tư nhân” làm việc đó? Ngay cả trong ngôn từ đã thể hiện sự định kiến, thiếu tôn trọng. Thực chất “thằng tư nhân” là ai? Hay “thằng tư nhân” cũng chính là nhân dân, là bộ phận chủ yếu của xã hội?

Tư duy coi thường kinh tế tư nhân và những người làm kinh tế tư nhân còn ăn sâu vào cả đa số dân chúng. Là một người làm kinh tế tư nhân từ những ngày đầu như tôi, càng hiểu điều đó rõ hơn ai hết. Không đâu xa, khi ra ứng cử ĐBQH, tôi nhận ra,  luôn đặt một vấn đề “ông tư nhân” sẽ giúp người ta cái gì?  Chẳng gì cả.

Cách mà xã hội đang vận hành sẽ tạo ra cho người ta tư duy như thế. Đặt một ông tư nhân bên cạnh một ông giám đốc, một ông lãnh đạo sở nào đó, thì họ thấy rõ ràng những ông lãnh đạo… quan trọng hơn. Tôi không dùng điều đó để biện minh về việc mình không trúng cử, nhưng tôi cảm nhận được việc đó và tôi hiểu được lý do vì sao họ lại tư duy như thế.

Cái cách chúng ta vận hành xã hội đã khiến tư duy đó trở nên khó thay đổi.

Cái cách tư duy đó đã khiến kinh tế tư nhân lẽ ra phát triển tự nhiên, lành mạnh lại không thể thẳng đường mà bước, vì muốn bước sẽ phải chộp giật, cơ hội, luồn lách. Nó không tạo ra được gốc rễ về văn hóa cho sự phát triển, không tạo ra triết lý cho sự phát triển. Thế nên khu vực này trở nên yếu đuối vô cùng là bởi thế. Giờ đã nhìn thấy ở đâu đó sự khuyến khích dành cho bộ phận này. Nhưng chúng ta chắc sẽ phải mất thêm thời gian để chờ nó phát triển.

Tôi vẫn tin một khi được khuyến khích, một khi được trao cơ hội, những người trẻ của đất nước với trí tuệ của mình, sự nhiệt thành của mình, tầm nhìn rộng lớn của mình, sẽ nắm được cơ hội đó và thay đổi vận mệnh. Thế hệ tôi chẳng qua chỉ là những người mở đường và buộc phải mở đường. Chúng tôi đột phá, chúng tôi phải trả giá nhưng sự đột phát đó không lâu bền, nếu tư duy kinh tế không thực sự thay đổi. Mà những người như chúng tôi vẫn mong mỏi hơn bao giờ hết, rằng một ngày nào đó, cái mới sẽ được tự do thênh thang tiến bước!

(Còn nữa)

Tô Lan Hương ghi

(Tuần Việt Nam)

Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu, Nghệ An, 1956

Năm 1956, cuộc nổi dậy của đồng bào huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, là 1 cuộc đấu tranh đẫm máu chống lại chính sách cai trị dã man của lãnh đạo CSVN, mà qua đó, chính sách Cải Cách Ruộng Ðất đã là nguyên nhân chính làm bùng nổ cơn phẫn nộ của người dân. Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu bị đảng CSVN bưng bít tin tức rất kỹ vì tầm mức ảnh hưởng nguy hiểm của nó; trong khi cuộc đấu tranh của các văn nghệ sĩ trong biến cố Nhân Văn Giai Phẩm may mắn hơn, được loan tin vào miền Nam VN thời bấy giờ, với những tư liệu lịch sử rất giá trị. Nhưng không vì thế mà cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu bị chôn vùi với nỗi oan khiên của những nạn nhân đã chết. 1 số nhân chứng hiếm hoi đã kể lại, viết lại để các thế hệ tiếp nối hiểu được những gì xảy ra dưới chế độ XHCN. Tội ác của lãnh đạo CSVN không thể đếm bằng số người dân đã chết. Mục đích của tội ác đã đi ra khỏi giới hạn suy nghĩ của loài người.
 
http://luongtamconggiao.files.wordpress.com/2010/11/00camninh-1-2.jpg
Ảnh tư liệu
1   Chính sách Cải Cách Ruộng Ðất:
 
Lãnh đạo CSVN đã bắt đầu cuộc cải tạo nông nghiệp tại miền Bắc khi thực dân Pháp vẫn còn xâm chiếm nước ta. HCM đã ký 2 sắc luật Giảm Tô (tức giảm số thóc gạo mà nông dân phải trả cho người chủ đất) số 78/SL ngày 14/7/1949, và Sắc Luật 42/SL ngày 1/7/1951 về chính sách nông nghiệp của chính quyền kháng chiến, năm trong toàn bộ chính sách thuế khóa, gồm cả thuế công thương nghiệp, sát sinh, lâm thổ sản, xuất nhập cảng... Chính sách thuế nông nghiệp đã khởi đầu cho các chiến dịch phân mảnh định hàng các loại ruộng, bình sản lượng, bình diện tích mỗi mảng đất để làm căn bản tính thuế, sau đó tiến hành chiến dịch chống phản động, đấu tranh giảm tô kéo dài đến năm 1954, và chỉ tạm ngưng khi chiến trường Ðiện Biên Phủ bắt đầu nghiêm trọng và sau đó đưa đến Hiệp Ðịnh Geneva ký vào tháng 7/1954. Kế đến, lãnh đạo CSVN lại tạm ngưng chiến dịch cải cách ruộng đất tới cuối năm 1955, đầu 1956, vì (1) CSVN bận lo đón tiếp hơn 50,000 bộ đội miền Nam tập kết ra Bắc, (2) Phải đối phó với phong trào di cư và cuộc biểu tình đòi di cư của người dân vùng Ba Làng (Thanh Hóa), (3) Phải che dấu phần nào thủ đoạn tàn bạo để trấn an lòng dân, che mắt các quan sát viên quốc tế của Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến và ổn định tình hình nội bộ. Giai đoạn thứ hai của cải cách ruộng đất bắt đầu từ cuối năm 1955, lãnh đạo CSVN tiếp tục phát động phong trào quần chúng qua nhiều đợt đấu tranh cải cách ruộng đất.á Trong giai đoạn này, hình thức đấu tranh cải cách ruộng đất cũng giống như đấu tranh giảm tô, nhưng khác ở mức độ tàn bạo cao hơn gấp bội và số nạn nhân cũng gia tăng do sự càn đi, quét lại và kích tỷ lệ. Ở 1 số nơi, như các vùng vừa tiếp thu và đồng bằng bên bờ sông Nhị Hà chẳng hạn, CSVN tiến hành song song 2 chiến dịch đấu tranh giảm tô và cải cách ruộng đất 1 lượt. Ðiều cần nhấn mạnh là CSVN đã bắt chước y hệt chính sách cải cách ruộng đất ở Trung Quốc, nên đã cho các cán bộ học tập kinh nghiệm nguyên văn cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu ở Hồ Nam, quê hương của Mao Trạch Ðông. Ở Trung Quốc, ngoài ruộng đồng bao la bát ngát, 1 địa chủ điển hình còn có lâu đài, dinh cơ và quân lính riêng để bảo vệ sản nghiệp, cũng như để đàn áp và bóc lột nông dân. Trong khi ở miền Bắc VN, cái mà CSVN gọi là địa chủ đại gian đại ác thường chỉ có mấy mẫu ruộng, nhưng thuộc thành phần có uy tín ở nông thôn (thường giúp đỡ người nghèo) và có thể trở thành đối tượng chống đối đảng và nhà nước. Trung ương đảng CSVN đã trao cuộc đấu tranh cải cách ruộng đất cho Trường Chinh lãnh đạo và Hồ Viết Thắng, Ủy viên Trung ương đảng phụ trách điều hành. Dưới trung ương có các đoàn cải cách ruộng đất cho mỗi tỉnh và dưới cấp đoàn có các đội cải cách ruộng đất cho từng xã. Các đoàn và đội đều nhận lệnh trực tiếp từ trung ương mà không cần qua Ủy ban hành chánh địa phương. Thành phần trong các đoàn, đội đều được tuyển lựa là thành phần cốt cán, bần cố nông, là đảng viên trung kiên đã chiến đấu trong bộ đội. Càng về sau, chính sách cải cách ruộng đất càng khốc liệt bởi phần đông đội viên toàn là những người trẻ tuổi, cuồng tín, được bồi dưỡng tư tưởng đấu tranh giai cấp, căm thù thật sự. Vì thế, trong năm 1956, riêng đợt cải cách ruộng đất Ðiện Biên Phủ đã đưa số nạn nhân bị tàn sát lên đến 10,000 người. Ðội cải cách ruộng đất đã trở thành công cụ giết người ghê rợn của chế độ. Sự tàn sát lên cao vì chính sách kích tỷ lệ (nâng tỷ lệ) của CSVN. Thí dụ: cứ mỗi xã có 100 gia đình thì dù đủ hay không, có hay không có, đội cải cách ruộng đất của xã đó phải tìm cho ra ít nhất là 5 gia đình địa chủ (tỷ lệ 5%), nếu hơn thì càng tốt. Trong 5 gia đình này phải quy cho được 2 gia đình là cường hào ác bá để xử tử. Nếu đội không làm đủ tiêu chuẩn sẽ bị phê bình là thiếu ý thức đấu tranh giai cấp, công tác kém cỏi. Nghe 1 đoạn thơ tuyên truyền của thi sĩ Tố Hữu, ta sẽ thấy sự dã man ra sao:
Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong
Cho Ðảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt
 
Mục tiêu cuộc cải cách ruộng đất còn là cơ hội để đảng CSVN mở cuộc thanh trừng quy mô những đảng viên trong nội bộ hoặc trong hàng ngũ kháng chiến cần bị đào thải vì không thuộc thành phần vô sản, những người có thể trở thành nguy hiểm cho đảng vì đã trau dồi những kinh nghiệm đấu tranh, đã có khả năng lãnh đạo, có uy tín, nắm vững tình hình đảng, quy tụ được thế lực mạnh, và có thể phản đảng. Chính CSVN đã thú nhận khi có chính sách sửa sai, trong cuộc thanh trừng này có đến 23,000 đảng viên trung kiên bị chết oan; còn hàng ngàn đảng viên không trung kiên bị chết một cách đích đáng thì chưa thấy tài liệu nào của đảng công bố cả.á Rất nhiều cán bộ cao cấp có công với kháng chiến cũng bị kết tội cường hào ác bá, hoặc tham gia trong các tổ chức phản động như VN Quốc Dân Ðảng chẳng hạn. Theo hồi chánh viên Nguyễn Văn Thân, kỹ sư thuộc Bộ Thủy Lợi miền Bắc, trước kia đã từng tham gia nhiều vụ cải cách ruộng đất, cho biết 1 cuộc đấu tố chụp mũ như sau :
...Cuộc đấu tố điển hình nhất mà tôi được dự là lần đấu tố ông Nguyễn Văn Ðô, Bí thư huyện ủy tại Ô Cầu Giấy, ngoại thành Hà Nội... Nạn nhân Nguyễn Văn Ðô là Bí thư huyện ủy, rất có công với kháng chiến nhưng lại bị kết tội là cường hào ác bá và có chân trong tổ chức Quốc Dân Ðảng. Chủ tịch đoàn nói rằng ông lợi dụng chức vụ của Ðảng để hoạt dộng cho Quốc Dân Ðảng. Người đứng kể tội là 1 nông dân trước kia đi chăn ngựa cho ông Ðộ 1 cụ già khác lên tố về việc cướp đất ruộng nương và cô con cái của ông lên đấu tố là đã bị ông cưỡng hiếp tất cả 177 lần. Ðến khi ông Ðô được phép lên phát biểu ý kiến nhận tội, ông đã cứng cỏi trả lời: Ông không phải là Quốc Dân Ðảng, ông chỉ làm việc cho Bác, cho kháng chiến mà thôi. Ông trả lời cô con gái là: Thưa bà, bà còn quên đấy, tôi đã hiếp cả mẹ bà để đẻ ra bà nữa. Câu trả lời này làm mọi người phải bật cười và làm đấu trường mất vẻ tôn nghiêm. Chủ tịch đoàn vội vàng hô khẩu hiệu Ðả đảo tên Ðô ngoan cố để đàn áp và che lấp tiếng nói của ông. Sau đó họ không cho ông nói tiếp. Họ nghị án và quyết định xử tử ông ngay tại chỗ. Cuộc đấu tố này kéo dài từ 5g sáng tới 13g trưa mới xong.
 
Rất nhiều người thuộc thành phần trung nông (trung nông cấp thấp: vài sào (acre) đất; trung nông cấp cao: 1-3 sào và 1 con trâu), tiểu thương cũng bị kích lên thành địa chủ (địa chủ thường: 3-5 sào hay có khi hơn một chút, không giàu, cho mướn ruộng lấy địa tô, không có tội với nhân dân; địa chủ cường hào ác bá: 3-5 sào, có tội với nhân dân; địa chủ phản động: đảng viên VN Quốc Dân Ðảng, Ðại Việt, v.v...). Với dân số miền Bắc vào năm 1956 là khoảng 20 triệu người, có khoảng 4 triệu gia đình nông dân. Nếu chỉ có 2% gia đình nông dân bị liệt vào giai cấp cường hào địa chủ, thì số người bị giết ít nhất là 80,000 người. Chưa kể số người chết tăng lên qua chính sách kích tỷ lệ theo đúng chỉ tiêu do đảng CSVN đề ra. Sự oán hận của người dân ngày càng dâng cao ở khắp nơi. Nhiều vụ phục kích giết cán bộ đấu tố và những vụ chém giết giữa bần cố nông và thân nhân của người bị đấu tố đã xảy ra thường xuyên. Ngay lúc đó, nhiều biến cố chính trị đã xảy ra tại các nước CS, như Liên Xô, Trung Quốc, Ba Lan, Hung Gia Lợi. Liên Xô yêu cầu Hồ Chí Minh thực hiện việc xét lại. Hồ Chí Minh chuẩn bị kế hoạch ngừng chiến dịch đấu tố vào tháng 3/1956, nhưng chính thức ra lịnh đình chỉ mọi vụ hành quyết địa chủ vào tháng 10/1956. Trong Hội nghị thứ 10 Trung ương đảng, Võ Nguyên Giáp đã thay mặt đảng đọc 1 bản thú nhận sai lầm trong cuộc cải cách ruộng đất. Hồ Chí Minh khóc lóc và đổ cho cấp dưới thi hành chính sách quá đà, cách chức Thứ trưởng phụ trách cải cách ruộng đất của Hồ Viết Thắng để xoa dịu lòng dân. Ðảng CSVN cũng thả 12,000 đảng viên còn sống sót trong tù vì bị kết tội địa chủ, trong số này nhiều người bị kết án tử hình nhưng chưa thi hành. Tuy nhiên oán thù của người dân không vì thế mà nguôi ngoai. Nhiều vụ nổi dậy, bạo động lớn nhỏ đã xảy ra sau đó, như Quỳnh Lưu (Nghệ An), Hải Phòng, Lạng Sơn.... Trong thời gian này cũng có những vụ bạo động khác như những vụ thanh niên và công nhân Nam Bộ tập kết đập phá bót cảnh sát ở bờ hồ Hà Nội (cạnh ga tàu điện, đầu phố Cầu Gỗ).
 
 
2.     Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu :
 
Sau cái gọi là Nghị quyết sửa sai của đảng CSVN về những đợt cải cách ruộng đất đẫm máu, các nạn nhân đã tìm những cán bộ thanh toán món nợ truyền kiếp. Các đảng viên CS trung kiên được thả về từ nhà tù, được khôi phục quyền hành, khôi phục đảng tịch, liền tìm ngay các đồng chí đã tố sai để trả thù. Do đó, tình trạng xung đột, giết chóc giữa đảng viên cũ và đảng viên mới lan rộng khắp mọi nơi. Uy tín của đảng bị sụp đổ, cán bộ hoang man, lo sợ tột độ.
 
Ở nông thôn, các đảng viên đi họp phải mang búa theo để thảo luận với nhau. Những địa chủ được tha về, thấy tình trạng làng xóm bất ổn như vậy, vội vàng chạy ra thành phố ở nhờ các gia đình tiểu tư sản hồi kháng chiến đã trú ngụ ở nhà mình. Các bần cố nông trót nghe lời đảng tố điêu nay bị sợ rạch mồm, cắt lưỡi, cũng vội vàng chạy ra thành phố để đạp xích lô và đi ở thuê. Vì vậy, số dân ở Hà Nội, Nam Ðịnh đột nhiên tăng lên gấp bội và không khí căm thù ở nông thôn lan ra thành phố, ảnh hưởng đến giới công nhân, tiểu tư sản, sinh viên và trí thức, dùng báo chí lên tiếng chống đảng, thì cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu đã làm đảng CSVN rất lo sợ. Toàn thể nhân dân tỉnh Nghệ An, gồm đủ mọi thành phần giai cấp ở các xã Quang Trung, Tân Nho, Diễn Tân, Vạn Kim, Diễn Ðức, Diễn Ðông, Diễn Nguyên, Minh Châu, Ðức Vinh, Hồng Thăng, Ðại Gia, Yên Trung đã mở 1 đại hội để tố cáo những chính sách cai trị tàn ác của chế độ. Ban tổ chức đại hội còn mời luôn cả cán bộ VC thuộc cấp tỉnh và huyện đến tham dự để chứng minh tinh thần đấu tranh cho tự do của nhân dân.
 
Sau nhiều giờ thảo luận, đại hội đã đồng thanh lập bản kiến nghị nguyên văn như sau :
- Yêu cầu trả lại cho chúng tôi những vị linh mục chánh sở và tất cả những vị giáo sĩ bị bắt bớ giam cầm.
- Yêu cầu trả lại cho chúng tôi xác các vị linh mục đã bị hành quyết và của những vị đã bị thủ tiêu.
- Yêu cầu trả lại những tài sản của địa phận, của thánh đường, của Ðức Mẹ đã bị chính quyền tịch thu hoặc xung công.
- Yêu cầu đền bồi thanh danh của các giáo sĩ đã bị nhục mạ và danh dự của các giáo hữu đã bị vu khống.
 
Cán bộ VC rất căm tức những lời kết án của dân chúng, lúc đầu họ nhất định không ký tên, nhưng với áp lực của hàng ngàn người, họ bắt buộc phải ký vào quyết nghị. Ban tổ chức đã gởi bản quyết nghị này đến 4 nơi: Tòa thánh La Mã (qua trung gian của Ðức Khâm sứ Dooley), Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến, Hồ Chí Minh và gởi đến chính quyền quốc gia miền Nam. Phía CSVN đã tìm đủ mọi cách ngăn chặn bản quyết nghị đến tay Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến.
 
Dân chúng đã dùng ngay chính sách sửa sai của CSVN để đòi lại chồng con đã bị giết, tài sản đã bị cưỡng đoạt và đòi được di chuyển tự do vào Nam như đã cam kết trong Hiệp định Geneva. Giữa lúc đó, được tin chiều ngày 9/11/1956, Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến sẽ đi qua Cầu Giát để lên Hà Nội, hàng ngàn người đã kéo ra đường số 1 chờ đợi. Ðồng bào đã góp đơn lại giao cho 6 thanh niên đại diện đưa thư. Mấy ngàn đồng bào đã nằm ngay trên đường để chận xe lại. 6 thanh niên đã đưa cho viên sĩ quan Ấn Ðộ trong Ủy Ban mấy vạn lá thư đựng trong bao bố. Viên sĩ quan này cho biết sẽ trình lại cấp trên và trả lời vào ngày thứ Bảy trong tuần. Sau đó, ngày 10/11/1956, khoảng 10,000 nông dân đã mở đại hội lần thứ hai tại xã Cẩm Trường để bàn thảo về ngày thứ Bảy. Mọi người đều tỏ ra hân hoan khi biết sắp sửa từ bỏ địa ngục trần gian. Nhưng ngay lúc đó, CSVN đã điều động 2 đại đội chủ lực và 1 đại đội công an võ trang huyện Diên Châu về xã Cẩm Trường để giải tán đại hội nông dân. Bạo động đã xảy ra. Tiếng súng và lựu đạn nổ vang trời. Mặc dù tay không nhưng khí thế quần chúng quá mạnh, những người phía sau đã tràn lên thay cho những người gục ngã phía trước.
 
Cuối cùng, dân chúng đã bao vây đồn bộ đội, công an vào giữa. Ðêm hôm dó, CS đưa thêm 2 trung đoàn về bao vây 10,000 nông dân tại xã Cẩm Trường. Dưới cơn mưa phùn lất phất cuối đông, cảnh tượng bi hùng đã diễn ra ở 1 trận địa giữa 10,000 nông dân và 2 vòng trong ngoài đầy những công an và bộ đội. Tờ mờ sáng này 11/11/56, các bà mẹ đã đánh trống, mõ kêu gọi dân chúng quanh vùng đến tiếp cứu. Xã Diễn Châu như bị động đất. Rồi 30,000 nông dân kéo đến vây phía ngoài 2 trung đoàn chính quy của CS, trở thành 1 vòng bao vây thứ tự Cuộc nổi dậy bộc phát quá lớn, quá mau, đã đi ra ngoài sự tiên liệu của cả 2 bên. Hồ Chí Minh rất căm hận biến cố này vì Nghê An là quê quán của ông ta, nhưng Hồ Chí Minh chưa biêt cách giải quyết thế nào để gỡ thể diện cho mình và đảng. CS cũng tìm cách liên lạc với Giám mục Trần Hữu Ðức nhờ ông giải quyết, nhưng ông đã trả lời: Tôi không biết về vấn đề chính trị, vì tôi là 1 nhà tu hành. Lúc bấy giờ, phía dân chúng đã có 1 số lượng vũ khí đáng kể, tịch thu được từ bộ đội. Chưa bao giờ 1 cuộc nổi dậy ở miền Bắc lại có đủ tất cả thành phần dân chúng, kể cả các đảng viên CS.
 
Ðêm 11 rạng ngay 12/11/1956, 1 số nghĩa quân lén trở về Quỳnh Lưu để tổ chức biểu tình yểm trợ cho dân quân xã Diễn Châu. Ðêm hôm đó, 3000 thanh niên các xã Do Xuyên, Ba Làng và Nông Cống (tỉnh Thanh Hóa) đã kéo vào yểm trợ nghĩa quân. 4g sáng cùng ngày, 1 Ủy Ban Biểu Dương Lực Lượng Nông Dân Quỳnh Lưu và Ủy Ban Tiếp Tế Nghĩa Quân được thành lập. Phụ nữ, trẻ em đã mang gạo, thực phẩm đến xã Cẩm Trường, nơi cuộc đấu tranh đã bước vào ngày thứ 3.
 
Rạng ngày 13/11/1956, 1 cuộc biểu tình vĩ đại với sự tham gia của gần 100,000 đồng bào tỉnh Nghệ An. Bài hát Quỳnh Lưu Khởi Nghĩa đã được truyền đi khắp nơi, hoà với những đợt trống, mõ vang lên liên tục :
Anh đi giết giặc lập công
Con thơ em gửi mẹ bồng
Ðể theo anh ra tiền tuyến
Tiêu diệt đảng cờ Hồng
Ngày mai giải phóng
Tha hồ ta bế ta bồng con ta
 
Cuộc biểu tình đã tuần hành tiến về Ty công an Ngệ An, hô thật to những khẩu hiệu : Lương giáo đoàn kết chặt chẽ sau lưng các nghĩa quân, Lương giáo quyết tâm chống CS khát máu, Tinh thần Quỳnh Lưu bất diệt... Công an tỉnh lẫn trốn từ lâu trước khí thế này. Dân chúng thi nhau nhảy lên nóc Ty công an, xé tan cờ đỏ sao vàng, đạp vỡ ảnh HCM và các lãnh tụ CS quốc tế.
 
Trước tình hình này, Hồ Chí Minh ra lịnh cho Văn Tiến Dũng điều động Sư đoàn 304 từ Thanh Hóa, Phủ Quỳ và Ðồng Hới về bao vây nghĩa quân. Sư đoàn này quy tụ nhiều bộ đội miền Nam tập kết mà Hồ Chí Minh muốn xử dụng, thay vì dùng bộ đội sinh quán ở miền Trung hoặc miền Bắc, để có dịp trút tội cho binh đoàn miền Nam nóng tính nàỵ Trận địa tại xã Cẩm Trường đã lên đến 5 vòng đai giữa dân quân và VC. Buổi chiều cùng ngày, nghe tin dân quân xã Cẩm Trường bị Sư đoàn 304 vây, gần hàng chục ngàn người đã tiến về xã Cẩm Trường để tiếp cứu. Vòng đai chiến trạn đã tăng lên lớp thứ 6. Buổi tối ngày 13/11/1956, hơn 20,000 nông dân từ Thanh Hóa lại kéo vào tiếp viện, mang theo đầy đủ lương thực tính kế trường kỳ đấu tranh.
 
Ngày 14/11/1956, Văn Tiến Dũng huy động thêm Sư đoàn 312 vào trận địa quyết tiêu diệt nhân dân Quỳnh Lưu. Khi vòng đai thứ 7 thành hình, Hồ Chí Minh ra lịnh tiêu diệt cuộc nổi dậy có 1 không 2 trong lịch sử đấu tranh chống VC.á Trước bạo lực đó, nông dân vẫn cứ quyết tâm tử chiến để bảo vệ căn cứ. Lịnh của ban chỉ đạo nghĩa quan được truyền đi: Chiến đấu đến giọt máu cuối cùng để giải phóng dân tộc. Nhưng vì vũ khí quá thô sơ, nghĩa quân phải rút vào rừng sâu. Sau khi trận chiến kết thúc, quân đội VC đã xông vào các làng Thanh Dạ, Song Ngọc, Cẩm Trường bắt tất cả già trẻ lớn bé giải đi. Họ tra khảo từng người để tìm ra ban chỉ đạo đấu tranh nhưng vô hiệu, vì bất cứ ai, kể cả các em thiếu nhi đều tự xưng là người lãnh đạo cuộc cách mạng này. Không bắt được ai, VC đành thả bà con ra về, nhưng Hồ Chí Minh tính kế bắt đi Linh mục Hậu và Linh mục Ðôn của 2 xứ Cẩm Trường và Song Ngọc. Dù 2 vị này đã nói, Chúng tôi là nhà tu hành, chúng tôi không biết gì đến việc nhân dân, nhưng cũng bị công an kéo lê lên xe giải về Hà Nội.
 
CS bắt 2 vị linh mục phải lên đài phát thanh đổ lỗi cho giáo dân và nông dân, nhưng 2 vị không băng lòng. CS đe dọa nếu không tuyên bố như vậy thì sẽ giáng tội cho 2 vị là những người cầm đầu cuộc khởi nghĩa phản động này. Họ mang hình ảnh Linh mục Tấn bị thủ tiêu ở Phủ Quỳ ra dọa nạt. Cuối cùng, 2 vị phải tuyên bố ngược lại sự thật.
 
*********************
 
Dù nhà cầm quyền CS vẫn cố tình che dấu, xuyên tạc cuộc nổi dậy của nhân dân Quỳnh Lưu cho đến ngày hôm nay; dù họ đã dùng bạo lực đàn áp, giết và đày ải hơn 6,000 nông dân trong biến cố Quỳnh Lưu, nhưng tinh thần yêu nước, can trường của người dân các tỉnh miền Trung nói chung, và ở tỉnh Nghệ An nói riêng, đã soi sáng cho các thế hệ sau con đường chính nghĩa để đòi lại tự do. Người CS rồi sẽ không thể nào dùng những bàn tay giết người che lấp nổi mặt trời. Những việc làm của họ rồi sẽ được phơi bày ra ánh sáng.
 
Ðòi cho bằng được tự do, công bằng, quyền căn bản của con người không thể xem là 1 cái tội. Dùng bạo lực để áp đặt cho cho 1 tội danh là gieo nỗi oan khuất cho cả 1 dân tộc. Nỗi oan khuất đó đã chồng chất đến trời xanh. Nói về những nỗi oan sống dưới chế độ CS thì không biết bao nhiêu mà kể. Với những nỗi oan của những người đã chết, oan khiên đeo nặng những người còn sống, đảng CSVN đã giải quyết ra saỏ Chỉ là sự im lặng.
 
Thời gian cũng đủ chứng minh CSVN không thể trả lời. Nhưng người dân VN có thể sẽ tự trả lời khi cao trào thèm khát cuộc sống tự do - dân chủ tới hồi chín mùi. Tiếng trống bi hùng của đồng bào Quỳnh Lưu 41 năm về trước vẫn còn vọng về thúc dục người có lòng ái quốc, thương nòi trong chúng ta. Bài hát vang trong bầu trời Quỳnh Lưu như nhắn nhủ gọi người can trường đi tìm chân lý của cuộc sống: con người sinh ra phải được tự do.

Cẩm Ninh

(On The Net)

Một lao động Việt Nam hy sinh cứu cháu bé Đài Loan

 Trần Ngọc Công, một lao động Việt Nam 28 tuổi, vừa qua đời tại TP.Đài Nam, Đài Loan khi anh dũng cảm cứu một cháu bé 7 tuổi người Đài Loan.

Di ảnh anh Trần Ngọc Công - Ảnh: Quỹ Trái tim yêu thương Đài Loan - Việt Nam cung cấp

Theo thông tin chính thức từ cộng đồng người Việt tại Đài Loan, anh Trần Ngọc Công (sinh ngày 4.5.1986, quê xóm 4, xã Kim Thái, huyện Vụ Bản, Nam Định) đã qua đời vào chiều 13.9 khi nỗ lực cứu một bé Đài Loan 7 tuổi bị ngã xuống sông.

Trần Ngọc Công là con trai độc nhất trong một gia đình nghèo khó, bố mất sớm, mẹ già tần tảo vay tiền cho con đi lao động xứ Đài với hy vọng kiếm được một số vốn dành dụm sau này.

Tuy nhiên, khi anh Công mới sang Đài Loan làm việc được hơn 1 năm thì công ty đã không có việc làm, anh đành phải ra ngoài tìm việc để trả nợ mà mẹ đã vay. Vô hình chung, anh trở thành lao động bất hợp pháp một cách bất đắc dĩ.

Chiều 13.9,  khi anh đi ra sông câu cá thì nhìn thấy một em bé người Đài Loan đang chới với giữa dòng nước sâu.

Anh Công đã không ngại hiểm nguy, lao ngay xuống dòng nước sâu. Khi đẩy được em bé vào bờ thì anh Công đã đuối sức, bị dòng chảy xiết cuốn đi.

Đội cứu hộ đã lập tức có mặt nhưng phải mất 2 giờ đồng hồ sau mới tìm thấy xác anh Công.

Theo chị Thảo Vân, đại diện cộng đồng người Việt tại Đài Loan, người phụ trách Quỹ Trái tim yêu thương Đài Loan - Việt Nam, cái chết của anh Công khiến cộng đồng người Việt tại Đài Loan thương cảm, bởi tuổi đời của anh còn quá trẻ, để lại mẹ già cùng món nợ chưa trả hết. Sự hy sinh quên mình của anh Công là niềm tự hào của cộng đồng người Việt tại Đài Loan nói riêng và của người Việt nói chung.

Tuy nhiên, do thân phận lao động bất hợp pháp, đến nay gia đình anh Công không được hưởng bất kỳ sự hỗ trợ gì của công ty sử dụng lao động cũng như của chính quyền xứ Đài.

Thậm chí xác của anh sau khi tìm được, do không có tổ chức nào nhận, đành phải đưa vào Nhà xác Đài Nam lạnh lẽo không nhang khói và không biết khi nào mới được đưa về nước.

Gia đình em bé được cứu sống cũng không thể hỗ trợ gì cho gia đình anh Công do hoàn cảnh gia đình em bé cũng rất nghèo.

Để sớm đưa xác anh Trần Ngọc Công trở về quê mẹ, cộng đồng người Việt tại Đài Loan đang phát động chiến dịch quyên góp thông qua Quỹ Trái tim yêu thương Đài Loan - Việt Nam.

Sau khi lời phát động này vừa được chính thức công bố trên FB đã thu hút hơn 600 comment của những người lao động Việt Nam tại Đài Loan bày tỏ lòng tiếc thương và ngưỡng mộ tinh thần anh dũng hy sinh của người con đất Nam Định Trần Ngọc Công.

Lucy Nguyễn

(Thanh Niên)

Hành khách bị nhân viên Vietjet Air quát “Anh đừng sủa nữa" (?!)

Cả trăm hành khách bức xúc vì chuyến bay VJ 8690 bị hủy nhưng nhân viên không hề thông báo.
Điều nhiều hành khách bức xúc đó là chuyến bay VJ 8690 bị hủy nhưng nhân viên tại sân bay không hề thông báo cho hành khách biết.

Cả trăm hành khách đi chuyến bay VJ 8690 dự kiến khởi hành lúc 6h35 sáng 19/9 từ TP.HCM đi Hà Nội đã vô cùng bức xúc, bất bình và ngao ngán khi hãng này tiếp tục hủy chuyến tới khoảng 3 giờ và thái độ thiếu văn hóa của một số nhân viên nơi đây.

Anh Đức cho PV biết, anh và cả trăm người chờ đợi từ lúc 5 giờ để bay đi Hà Nội. Vé bay của Vietjet Air thông báo lúc 6h15 hành khách sẽ vào cửa số 18 để lên máy bay.

Tuy nhiên, đến 6h20, cửa số 18 vẫn đóng im ỉm. Nhiều hành khách sốt ruột, bực bội tới hỏi thì bất ngờ, nhân viên VietJet Air cho biết: Do trục trặc kỹ thuật nên chuyến bay không thể thực hiện được và yêu cầu quay lại… quầy làm thủ tục lại từ đầu!

Hành khách thắc mắc về thời gian của chuyến bay kế tiếp nhân viên này cho biết có chuyến 9h30 tức phải chờ tới gần 3 tiếng.

Điều nhiều hành khách bức xúc đó là chuyến bay VJ 8690 bị hủy nhưng nhân viên tại sân bay  không hề thông báo cho hành khách biết để họ phải thấp thỏm chờ đợi.
Hành khách không những bị hủy chuyến phải chờ tới 3 giờ còn phải ra quầy làm thủ tục lại từ đầu khiến họ rất mệt mỏi.

Đến khi hàng chục hành khách la ó, phản đối dịch vụ yếu kém của hãng hàng không này thì lúc này nhân viên Vietjet Air mới thông báo việc hủy chuyến do “trục trặc kỹ thuật” trên loa!

Chị Lưu, một hành khách trên chuyến bay còn bức xúc cho PV biết: Mặc dù dịch vụ của hãng hàng không Vietjet Air quá yếu kém, thế nhưng khi mọi người ra cửa để làm thủ tục bay lại thì nhân viên ở đây rất thiếu trách nhiệm. Họ chỉ nói chung chung rằng: “chuyến bay bị hủy, phải chờ chuyến 9h30 mới có chuyến kế tiếp” đồng thời không có bất cứ một trách nhiệm nào khác.

Thậm chí khi một hành khách bức xúc việc chậm trễ giờ bay làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc của họ thì một nhân viên của Vietjet Air còn lớn tiếng nói như quát “Anh đừng sủa nữa”(?!), theo lời kể của một hành khách mà PV ghi nhận được.

Chứng kiến lối hành xử của nhân viên hãng hàng không Vietjet Air với “thượng đế” của mình nhiều khách hàng lắc đầu ngao ngán: “Từ nay xin chào hãng này!”.

(Nông nghiệp VN)

'Tôi sợ sự giả dối truyền đến đời con cháu'

"Hậu quả của lối làm ăn chụp giật, giả dối này ghê gớm lắm. Tôi sợ nhất là nó truyền đời đến con cháu", nguyên Chủ tịch An Giang, ông Nguyễn Minh Nhị chia sẻ.
 
LTS: Tuần Việt Nam trân trọng giới thiệu cuộc trò chuyện với ôngNguyễn Minh Nhị, tên thường gọi là Bảy Nhị, nguyên chủ tịch UBND tỉnh An Giang, chủ tịch Hiệp hội cá ba sa tỉnh An Giang.

Nguyễn Minh Nhị, Bảy Nhị, cá ba sa, nông sản, nông dân, xuất khẩu, ngoại tệ
Ông Nguyễn Minh Nhị, nguyên chủ tịch An Giang. Ảnh: Duy Chiến

Mở đầu những trăn trở về nông nghiệp và người nông dân VN, ông Bảy Nhị chia sẻ câu chuyện thăng trầm của cá ba sa - loài cá được dựng tượng đài tại Châu Đốc - An Giang vì tầm quan trọng của nó.

Làm ăn kiểu "tình chị duyên em"

Sau khi thịt cá ba sa phi lê tìm được đường xuất khẩu vào thị trường Mỹ đầu những năm 1990, trải qua quá trình nghiên cứu, khảo sát vất vả, ông Nhị và các đồng nghiệp đã thành công trong việc cho loài cá này sinh sản nhân tạo. Một thời cơ vàng dường như mở ra khi chúng ta chủ động được nguồn giống và nhu cầu thị trường lúc đó đang rất lớn.

Vậy nhưng...

Ông Nguyễn Minh Nhị: Tôi còn nhớ có lúc cao điểm giá cá ba sa xuất khẩu lên đến 8 USD/kg! Các bè cá mới mọc san sát trên sông Hậu. Các nhà máy, cơ sở chế biến tấp nập ra đời.

Lúc ấy tôi cũng lo là để phát triển tự phát sẽ chèn ép lẫn nhau, cạnh tranh sẽ không đảm bảo chất lượng, có sự gian dối nên đề nghị Nhà nước phải quản lý, nhất là khâu giống. Nhưng không ai nghe cả. Họ nói: "Thị trường là tự do! Nhà nước không nên can thiệp".

Khi nhu cầu cá ba sa tăng nhanh thì khách hàng ở Mỹ, mấy ông Việt kiều gợi ý đưa cá tra vào nuôi đội lốt cá ba sa kiếm lời khủng. Cá tra dễ nuôi, năng suất cao, trong khi cá ba sa rất 'trưởng giả", khó tính. Cũng nên biết rằng, trên thế giới này chỉ có Việt Nam nuôi cá ba sa thương phẩm thành công.

Vậy là bất chấp tất cả, có quy hoạch hay không, bất kể đất lúa màu mỡ, rất nhiều người cứ thế đào ao nuôi cá tra rồi quy hoạch sau. Phong trào rộ lên từ tỉnh đầu nguồn, lan ra khắp ĐBSCL, rồi đến lượt các nhà máy chế biến cũng bị hút vào cuộc, thi nhau vay vốn đầu tư.

Từ sau năm 2000, sản lượng nuôi tăng vọt, số nhà máy chế biến cũng tăng theo. Từ đó cung vượt cầu, sinh ra cạnh tranh kiểu "tự hủy diệt". Cứ sau mỗi kỳ hội chợ thủy sản ở Boston (Mỹ), Brussels (Bỉ) hay ở Việt Nam là giá cá lại sụt, vì các DN đến hội chợ chủ yếu "đi đêm" chào giá thấp.

Khi dự hội nghị Chính phủ tại Hà Nội, tôi từng phát biểu tình hình này với tâm trạng rất bức xúc. Bức xúc nhất là việc gian lận đánh tráo cá tra vào, mà tôi gọi là "Tình chị duyên em", khiến cá ba sa không còn mấy người nuôi. Hành vi này làm mất uy tín VN trên thương trường, vừa làm cạn kiệt một giống loài là nguồn thực phẩm quí hiếm mà thiên nhiên ban tặng.

Bây giờ ngay tại An Giang, quê hương của cá ba sa mà cá ba sa cũng chẳng còn. Tôi đi tiếp khách vào nhà hàng thấy thực đơn có món cá ba sa, bèn gọi. Dù đã hỏi, căn dặn nhà hàng mấy lượt là phải đúng cá ba sa, họ dạ dạ vâng vâng nhưng đưa lên toàn cá tra! Tôi giận quá, truy hỏi tại sao, họ trả lời: "Dạ, bây giờ không còn ai nuôi cá ba sa nữa. Bác thông cảm!". Chết không?

Con cá ba sa trời ban tặng cho miền sông Hậu đã đi vào truyện cổ tích mất rồi. Tôi đang viết lại câu chuyện này để con cháu mai sau còn nhớ trên quê hương mình có giống cá "độc nhất vô nhị" mà không giữ được!

Thưa ông, thời ông làm chủ tịch UBND tỉnh, An Giang xây tượng cá ba sa, bông lúa - hai biểu tượng kinh tế nông nghiệp của An Giang. Nay cá ba sa đã "đi vào cổ tích", ông có lo cây lúa cũng theo bước?

Nguyễn Minh Nhị, Bảy Nhị, cá ba sa, nông sản, nông dân, xuất khẩu, ngoại tệ
Tượng đài cá Basa tại Châu Đốc. Ảnh: Bazantravel

Ông Nguyễn Minh Nhị:Có chuyện này tôi mới nghe mà hết hồn hết vía! Nhiều hộ nông dân đang áp dụng kiểu ăn gian, ngày mốt cắt thì bữa nay xả nước vào ruộng, phun thuốc vào. Hôm sau xả nước ra để ngày mai cắt lúa. Kiểu gian dối này cho thêm khoảng 1 tấn/ha.

Tôi điện hỏi mấy anh em DN có biết không? Họ trả lời biết rồi, nhưng không sao vì họ có máy móc thiết bị đo độ ẩm, dễ gì ăn gian được. Chết là mấy ông hàng xáo đi thu mua, nhưng họ cũng chỉ một lần bị mắc lừa nông dân thôi.

Người ta nói "điếm vườn sao bằng điếm chợ", nông dân mình cứ tưởng làm vậy là khôn, có cái lợi trước mắt. Nhưng chính họ sẽ bị trả giá nhiều nhất, không chỉ bị thương lái biết rồi ép trở lại, mà họ không thấy rằng uy tín của hạt gạo không có thì họ cũng bị thiệt nhất.

Làm ăn không nhìn xa thấy rộng, chỉ thấy lợi trước mắt, bất chấp thiệt hại lớn gấp nhiều lần sau đó. Nuôi cá cũng vậy, trồng lúa cũng vậy, rất chụp giật...

Đừng trách người nông dân

Thưa ông, tại sao tầng lớp nông dân luôn được xem là thật thà, chất phác mà lại có những trò gian dối như vậy? Không chỉ có trong nuôi cá và trồng lúa, họ sẵn sàng phun thuốc trừ sâu vào rau để sáng mai thu hoạch bán, bất chấp sức khỏe của người tiêu dùng?

Ông Nguyễn Minh Nhị: Nông dân mình có nhiều cái tệ, nhưng không trách họ được, và cũng không nên trách. Họ không có điều kiện để hiểu biết hết nên thấy cái gì có lợi là làm, hứng lên là làm. Có ai chỉ họ làm cái gì cho có hiệu quả đâu? Họ phải tự mày mò, tự mưu sinh, làm ra sản phẩm may thì bán được, không may thì lãnh đủ nợ nần!

Họ không có tổ chức, không có ai hướng dẫn họ làm cái gì, không nên làm cái gì, làm ra bán ở đâu. Họ phải tự mưu sinh bằng những cách làm hại chính cả họ. Và, cuối cùng họ vẫn là người chịu thiệt thòi nhất. Theo tôi biết, ở các nước, nông dân được quan tâm, được tổ chức rất tốt chứ không bỏ mặc như nông dân ở ta đâu.

Theo ông, nguyên nhân những khiếm khuyết đó của nông dân ta, mà trầm kha nhất là chụp giật, tầm nhìn ngắn, tự đục vào chân mình là gì?

Ông Nguyễn Minh Nhị: Ngày xưa, nông dân ta luôn được đánh giá là lương thiện, đạo đức, cần cù. Còn ngày nay, họ cũng bị ảnh hưởng rất nhiều thói xấu. Tất cả bắt nguồn từ sự chụp giật, tranh thủ tối đa, bất kể hậu quả. Căn bệnh này đã lây lan rộng chứ không chỉ nông dân. Nhưng với nông dân thì quả thật đau lòng, vì họ lẽ ra phải là thành trì của đạo đức, của sự lương thiện, chất phác phải không?

Theo tôi, chúng ta phải nhìn sâu xa vào những nguyên nhân từ trong chính sách. Bản chất của nông dân là gắn với đất đai, cả ngàn đời nay là vậy. Nông dân là đất, đất là nông dân.

Khi đất không phải của nông dân mà chỉ được sử dụng có thời hạn thì họ chẳng còn gắn bó máu thịt với đất đai như xưa.

Không còn gắn bó thì cũng không còn gìn giữ, bồi đắp vào cho đất, vì ngày mai có còn là của mình nữa đâu! Nhiều cái xấu ra đời từ đây, chính vì không gắn bó với đất, không nặng lòng với đất mà lương tâm, tình làng nghĩa xóm, tình quê hương bị tha hóa, sẵn sàng đánh đổi vì những lợi ích ngắn hạn.

Tôi còn nhớ hồi mới giải phóng, ta thực hiện chính sách "nhường cơm sẻ áo" giống như ở miền Bắc trước đây. Hồi ấy, những người có nhiều ruộng đất trong Nam là do họ cần cù, siêng năng, chịu khó mà có nên nặng lòng với đất. Tôi nhớ như in nhiều nông dân nghèo được Nhà nước chia lại ruộng của những người này, đã không nhận. Họ nói: "Người ta làm sáng tối, không biết nghỉ mới có nhiều đất. Mình lấy không của người ta coi sao được!".

Tôi báo cáo việc này lên Tỉnh ủy, ông Bí thư lúc ấy kết luận: "Nếu không nhận đất thì không phải là nông dân, thì không cho nữa!". Đơn giản thế thôi. Lúc ấy chúng ta không lường được hậu quả tai hại như ngày nay đang chứng kiến.

Người nông dân vốn dĩ là tốt, đã chuyển hóa và tha hóa từ đó. Lúc đầu thấy nhận đất của người khác, tức mồ hôi và nước mắt của người khác là "kỳ lắm", "coi không được", quyết không nhận! Nay thì khác rồi. Hai đám ruộng của hai nhà liền ranh còn lấn nhau từng chút huống chi những chuyện khác có nhiều lợi ích hơn. Cái gì lợi cho mình thì dẫu có hại cho người khác cũng làm.

Cái tình của người nông dân với đất phôi phai đi cũng làm cho cái tình với quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn không còn thiêng liêng như xưa. Những giềng mối gìn giữ đạo đức, lương tri, nhân bản chân chất nhất cũng từ đấy mà sút sổ, long ra.

Nguyễn Minh Nhị, Bảy Nhị, cá ba sa, nông sản, nông dân, xuất khẩu, ngoại tệ
Làng bè cá Châu Đốc

"Nói một đàng làm một ngả" nhiều quá

Từng giữ các vị trí lãnh đạo chủ chốt của tỉnh, về hưu trở lại làm nông dân trồng lúa và nuôi cá, ông nhìn nhận các chủ trương, chính sách và công tác quản lý nhà nước với nông nghiệp nói riêng và kinh tế nói chung như thế nào?

Ông Nguyễn Minh Nhị: Tình trạng chung nhất là "Nói một đàng làm một ngả" nhiều quá. Có muôn thứ chuyện chứng minh cho điều này.

Chẳng hạn chuyện vận động nông dân làm ra nhiều lúa gạo rồi bán không được, mặc cho họ bị thua lỗ. Xui nông dân nuôi con nọ, trồng thứ cây kia rồi bỏ chạy mất, không biết bán cho ai. Lẽ ra, bảo nông dân trồng lúa thì phải có công ty mua số lúa làm ra chứ. Có bên quăng thì phải có bên hứng, phải tổ chức cho khớp nhau thì nói và làm mới đi đôi chứ?

Gần đây tôi nghe Bộ NN - PTNT triển khai kế hoạch chuyển 200.000 ha đất lúa kém hiệu quả chuyển sang trồng bắp, đậu nành và màu. Tôi thấy băn khoăn không hiểu trồng những thứ đó rồi nông dân bán cho ai hay lại đẩy họ vào chỗ khó như các chương trình chăn nuôi bò trước kia?

Thưa ông, theo tôi biết hàng năm Chính phủ vẫn cho thu mua tạm trữ, giảm áp lực tiêu thụ lúa cho nông dân mà?

Ông Nguyễn Minh Nhị: Chuyện này tôi quá hiểu! Khi lúa chín rộ, các công ty lương thực sàng bên này, lách bên kia để chậm triển khai. Bởi giá lúa càng thấp thì họ càng có lợi. Đến khi triển khai cũng đâu có làm đúng như tinh thần chỉ đạo. Nông dân gần như chẳng được gì.

Tôi có ông bạn cùng quê xứ Tịnh Biên làm công tác thu mua lúa. Tôi đến mấy trạm thu mua của ông ấy kiểm tra, thấy có hai giá mua, cao và thấp khác nhau. Giá rẻ để ngoài là giá mua thật cho nông dân, còn giá cao cất bên trong, khi có đoàn kiểm tra đến thì trưng ra! Bữa tôi bất ngờ đến, họ thay không kịp, tôi hỏi sao làm ăn vậy. Họ trả lời: "Giá cao là giá Nhà nước quy định. Còn giá thấp là giá thu mua theo... thị trường!". Bất nhẫn vậy đấy. Nhà nước cho vay không lãi để thu mua song thực chất họ mua vẫn ép nông dân chứ có nương gì đâu!

Tôi cũng nhiều lần đi ký hợp đồng xuất khẩu gạo với anh em. Ký xong về giá lúa lên là... bẻ chĩa ngay!

Hậu quả của lối làm ăn chụp giật, giả dối này ghê gớm lắm. Tôi sợ nhất là nó truyền đời đến con cháu sau này thành một xã hội giả dối. Thế hệ chúng tôi dù sao cũng được "chích ngừa", còn phản kháng lại được.

Còn thế hệ sau thì sao? Lo lắm!

(Còn nữa)

Duy Chiến (thực hiện)


(Tuần Việt Nam)

Việt Tân bó tay với nội chiến trong Hội nhà báo độc lập?


Cuộc chiến bề ngoài là giữa Ngô Nhật Đăng (Ủy viên BCH) và Phạm Chí Dũng (Chủ tịch Hội NBĐL), nhưng thực chất là giữa hai phe nhóm lợi ích khác nhau, một bên có vẻ như là một nhóm Diễn đàn XHDS với RFI là Phạm Chí Dũng, Bùi Minh Quốc, Nguyễn Tường Thụy, JB Nguyễn Hữu Vinh…, với một bên gắn bó với Dòng Chúa cứu thế và RFA, BBC như Ngô Nhật Đăng, LM Lê Ngọc Thanh, Blog Bà Đầm Xòe, Paul Nguyễn Hoàng Đức. ..

Việt Tân vốn gắn bó với cả 2 nhóm này và đầu tư khá nhiều vốn liếng cho dự án này, nay đành khóc ròng, đứng bên lề, bó tay không thể cứu nổi dự án ngoài biện hộ, chữa cháy!

Hội Nhà báo độc lập đáng lý là sản phẩm của nhóm nhân sĩ trí thức Diễn đàn xã hội dân sự, nằm trong lộ trình ra đời sau Văn đoàn độc lập. Xong hết ngọn cờ xung kích, nội bộ đùn đẩy nhau mãi, chỉ có Phạm Chí Dũng đứng lên “phất cờ”, mặc dù hầu hết đều mong muốn những “lão thành báo chí” như cụ Tống Văn Công, nguyên Tổng biên tập 3 tờ báo Người Lao động, Lao Động, Lao động đứng lên quy tụ hàng ngũ, lãnh phần trách nhiệm. Rốt cuộc chẳng có ai chịu lãnh “sứ mệnh” đấy nên một mình Phạm Chí Dũng tự biên tự diễn, đi Bắc vào Nam tìm người cộng tác. Rủi thay, Phạm Chí Dũng đã tìm cộng tác với Việt Tân và phe nhóm LM Lê Ngọc Thanh, thúc giục Hội Nhà báo độc lập ra đời tốc hành vào dịp Quốc khánh Hoa Kỳ 4/7/2014 khi mà mọi thứ như nguyên tắc, điều lệ, thống nhất về tổ chức, cách thức vận hành… đều chưa kịp hoàn chỉnh trước so với bản tuyên bố! Chuyến đi dự kiến “triển khai và thống nhất những vấn đề căn bản nhất” như lời Ngô Nhật Đăng với Việt Tân và RFA về “đứa con tinh thần” này, Phạm Chí Dũng không đi được nhưng Nguyễn Tường Thụy, Ngô Nhật Đăng cùng vài blogger “làm hàng” đi trót lọt cho thấy Việt tân đầu tư cho dự án này rất tốn kém.

Tất nhiên, đời đâu như là mơ. Một cây bút “đẳng cấp” như Phạm Chí Dũng với cốt cách làm việc kiểu “tập trung dân chủ” đứng chung sân với hàng bát nháo, hàng chợ Việt tân thì sớm muôn tan trường. Một bên muốn “làm báo tử tế”, bên kia muốn “xây dựng tổ chức”, phát triển “hàng chợ” thì tất đập nhau chan chát. “Cơn mộng mị dân chủ” trở thành cái cớ cho Ngô Nhật Đăng làm tan nát bát cơm “ăn không được thì đạp đổ”. Cuộc đấu khẩu và các chiêu trò núp dưới danh nghĩa “hành xử dân chủ” miên man chưa thấy điểm dừng, mà còn báo hiệu nguy cơ phân hóa ngày càng rõ nét các phe nhóm “lợi ích” trong hàng ngũ tranh đấu. Mọi người càng ngao ngán, khuyên họ chuyển sang diễn đàn nội bộ thì họ càng đòi phải “công khai” cho “dân chủ”.

Không dừng lại trong nội bộ phe nhóm lợi ích, họ tìm cách lôi những người “ngoài cuộc” tham chiến cùng. Chán riết, Lê Dũng Vôva khuyên họ chuyển sang màn đấu súng thời trung cổ vừa hạ màn nhanh vừa lưu giữ tinh thần chiến đấu anh hùng muôn thủa.

Kịch tính nhất là khi cây bút của RFI Thụy My (1) tung ra các điều luật xứ Tây về tiết lộ bí mật thư tín, mạ lị công khai, lạm dụng tín nhiệm,quyền sở hữu trí tuệ… để “kết án” phe RFA và Ngô Nhật Đăng. Phe cánh Ngô Nhật Đăng và RFA cũng không vừa khi không ngại ám chỉ Phạm Chí Dũng và phe nhóm là “cộng sản” chìm, an ninh hai mang… chui vào phá hoại một dự án XHDS tốt đẹp của họ (2).

Việt Tân mượn hẳn diễn đàn BBC lật ngửa lá bài “Có vẻ như nhà cầm quyền hiện nay ở Việt Nam đang dùng truyền thông báo chí cố vẽ ra bộ mặt xấu xí của các hội đoàn trong xã hội dân sự tự do, nhằm ngăn cản người dân tham gia: Nào là hoạt động vì tiền hải ngoại, nào là hải ngoại giật dây, nào là tranh đua quyền lực, thậm chí ghen ăn tức ở…Ở khía cạnh tinh thần, nếu người ta sớm thỏa mãn với việc ra đời của những hội đoàn dân sự tự do ví dụ như Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam thì quả thật là họ đã tự tin quá mức. Con đường trước mặt của xã hội dân sự Việt Nam sẽ còn nhiều khó khăn vất vả…” (3.

Ngô Nhật Đăng đã tuyên bố “sẽ là người bước chân ra khỏi Hội sau cùng”, chính thức trở thành “người bất đồng chính kiến” đeo bám Hội Nhà báo độc lập của Phạm Chí Dũng, đừng hòng hớt tép mọi công lao, tâm huyết của phe kia. Tuy không biết được điểm dừng của nội chiến này nhưng ai cũng biết trước kết cục, họ sẽ lôi nhau xuống bùn đen không quên đính kèm sự thất bại của chiến lược “phát triển xã hội dân sự Việt Nam” mà thế giới văn minh Mỹ, Tây phương đã làm thành công từ nhiều thập kỷ nay.

(Đồng hành với NoU)

Đơn kiến nghị của bà Nguyễn Thị Vân (Vợ thứ hai của ông Lê Duẩn) về Tướng Giáp

http://image.qdnd.vn/Upload//phucthang/2012/4/16/7437227520120416183900768.jpg
Cố Tổng Bí thư Lê Duẩn và bà Bảy Vân (tức Nguyễn Thụy Nga, Nguyễn Thị Vân)
.

Viết Lê Quân - Rốt cuộc, ông Phạm Bình Minh vẫn “được” đi Mỹ


 Rốt cuộc, cũng lộ ra tin tức về chuyến đi Hoa Kỳ sắp tới của Ngoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh.

Nhưng thêm một lần, điều trớ trêu là tin tức trên được tiết lộ từ một hãng truyền thông bị ghép tội “vu khống và xuyên tạc” như VOA Việt ngữ, chứ không phải là Thông tấn xã Việt Nam hay báo Nhân Dân.

“Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh sẽ đi thăm Washington vào đầu tháng 10 sắp tới để tham khảo ý kiến với Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ John Kerry” – VOA dẫn.

Vì sao “được” đi?

Vào đầu tháng 9/2014, các cơ quan thông tấn Việt Nam dè dặt và ấp úng đưa tin Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh sẽ tham dự hai sự kiện ở Quảng Tây vào trung tuần tháng 8/2014 nhằm “thúc đẩy hợp tác giữa Việt Nam và Trung Quốc”. Chuyến “Bắc du” này diễn ra chỉ ít ngày sau chuyến công du Bắc Kinh gây tranh luận đặc biệt của “Đặc phái viên Tổng bí thư” Lê Hồng Anh.

Chuyến đi của ông Lê Hồng Anh được mô tả là “duy trì quan hệ Việt Nam-Trung Quốc hòa bình và ổn định ở Biển Đông”, sau chiến dịch giàn khoan HD981 lợi bất cập hại của Trung Quốc ở Biển Đông vào đầu tháng 5/2014, được tiếp nối bởi cú đổ bộ vào Hà Nội của Ủy viên quốc vụ viện Trung Hoa Dương Khiết Trì.

Nhưng với Ủy viên trung ương đảng Phạm Bình Minh, có lẽ thời gian qua là lần đầu tiên từ khi nhậm chức bộ trưởng ngoại giao, đường quan lộ của ông trở nên trễ tràng đến thế. Từ tháng 5/2014 cho đến nay, ông Phạm Bình Minh vẫn chưa “được” đi Mỹ, bất chấp lời mời khá nhiệt tình của Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry. Ngay cả khi một lãnh đạo cao cấp trong Bộ chính trị Việt Nam xuất hiện ở Mỹ vào cuối tháng 7/2014, trong đoàn tùy tùng cũng không có mặt ngoại trưởng Việt.

Trong suốt gần 5 tháng qua, có vẻ những gì quan trọng nhất mà ông Phạm Bình Minh diễn đạt là dự tiếp đón các quan chức quốc hội Mỹ vào tháng 8/2014 tại Hà Nội, trong khi giới chức bên chính phủ VN dường như giữ thái độ lắng tiếng đến khó tả.

Tuy nhiên, có lẽ ảnh hưởng của những nhân vật như John McCain và Dempsey là đủ lớn để dẫn đến chuyến đi Hoa Kỳ sắp tới của ông Phạm Bình Minh.

“Biến đổi khí hậu”

Một chi tiết đáng chú ý và có tính so sánh là tin tức về chuyến đi dự kiến của ngoại trưởng Việt Nam hé lộ giữa lúc phái đoàn đàm phán TPP của Phó thủ tướng Vũ Văn Ninh đang ở Hoa Kỳ, cùng lời đề nghị người Mỹ cần “linh hoạt” cho Việt Nam về quy chế thị trường và các điều kiện “thấp hơn” để vào TPP.

Cùng là phó thủ tướng, nhưng ông Vũ Văn Ninh đứng ở thứ bậc cao hơn ông Phạm Bình Minh trong Ban chỉ đạo liên ngành hội nhập quốc tế - một cơ quan mới được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lý quyết định thành lập vào khoảng giữa năm 2014.

Có thể, một số lời “nhắn nhủ” nào đó của Đại diện thương mại Mỹ Froman với ông Ninh đã có tác dụng khiến cho giới bảo thủ Việt Nam thay đổi cách nhìn nhận vấn đề: đằng nào thì cũng phải có một khuôn mặt đại diện ngoại giao đứng ra làm việc với Chính phủ Mỹ.

Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế tại Washington (CSIS) cho biết, cuộc họp sắp tới giữa hai vị ngoại trưởng Mỹ - Việt là một diễn đàn để “đề ra những bước cụ thể và đào sâu hơn quan hệ đối tác toàn diện đã được loan báo khi Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang đến thăm Tòa Bạch Ốc vào tháng Bảy năm 2013”.

Còn theo dư luận hành lang, trước khi đi Mỹ, một cách đương nhiên ông Phạm Bình Minh “phải” có mặt ở Trung Quốc, dù chỉ mang tính hình thức.

Lại nói về Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế. Cơ quan này đề nghị hai nước hãy đề ra những bước cụ thể, để tạo điều kiện cho một chuyến đi của Tổng Thống Barack Obama tới thăm Việt Nam trong năm tới, để đánh dấu kỷ niệm 20 năm ngày hai nước bình thường hóa quan hệ ngoại giao với nhau, có lẽ vào dịp hội nghị thượng đỉnh an ninh và kinh tế thường niên sẽ được tổ chức ở Malaysia và Philippines vào tháng 11, 2015.

Tin tức mới nhất cho biết ngay trước chuyến đi Mỹ, ông Phạm Bình Minh sẽ tham dự và phát biểu tại phiên thảo luận cấp cao Khóa họp 69 Đại Hội đồng Liên Hợp Quốc, diễn ra từ ngày 22/9-7/10 tại New York, Hoa Kỳ. Ông cũng sẽ phát biểu tại một hội nghị cấp cao về khí hậu.

Tuy nhiên, “biến đổi khí hậu” trong chính trường Việt Nam là vô cùng khó lường. Nếu cho tới giờ vẫn chưa ló dạng bất cứ tù nhân lương tâm nào từ thể chế “đặc xá” của Nhà nước Việt Nam, vẫn chưa có gì chắc chắn là ông Phạm Bình Minh sẽ có mặt ở phi trường thủ đô Washington vào đầu tháng 10/2014 để bàn thảo về “đối tác chiến lược toàn diện” với Ngoại trưởng Hoa Kỳ. 

Viết Lê Quân

(Việt Nam Thời Báo)

VN phải có luật tôn trọng công đoàn độc lập thì Quốc Hội Mỹ mới cứu xét TPP

http://canthotv.vn/wp-content/uploads/2013/04/avatar1.jpg

LĐV: 21/9/2014 - Một bản tường trình trong Quốc Hội Mỹ vừa tiết lộ rằng Mỹ và Việt Nam đang bàn để Việt Nam làm 2 việc, là sửa luật để trả lại quyền có công đoàn độc lập cho người lao động, và lập ra cơ chế để theo dõi coi người lao động có bị ngăn cản khi dùng quyền này hay không. Bản tường trình cũng nói rằng Việt Nam phải làm xong 2 việc này thì Quốc Hội Mỹ mới cứu xét Thương Ước Xuyên Thái Bình Dương (TPP).
 
Trong Hạ Viện Mỹ có một Ủy Ban về tài chánh, mang tên Ways & Means. Dân Biểu Sander Levin, thành viên cao cấp của ủy ban này, là người viết bản tường trình nói trên, công bố ngày 18/9. Dưới tiêu đề "Quyền lao động" trong phần có tựa đề "Chặng đường còn lại cho TPP", ông Levin viết:

"Để được chấp nhận thì TPP sẽ phải có các điều khoản về quyền lao động, các điều khoản này phải thật sự thực thi, và nếu không thực thi thì phải có quyền dùng các cơ chế trừng phạt. Các quốc gia đang thảo luận chi tiết về việc thực thi. Đối với một số quốc gia thì việc thực thi không dễ dàng, đặc biệt là ở Việt Nam, nơi mà lâu nay nhà nước cộng sản dành cho mình quyền đại diện cho người lao động, và người lao động không được quyền có tiếng nói ở nơi làm việc. Việt Nam sẽ phải sửa luật, và Việt Nam sẽ phải lập ra một cơ chế đặc biệt để theo dõi và trừng phạt những vi phạm các điều khoản lao động, sau đó Quốc Hội mới cứu xét TPP."

     Trong bài thì DB Levin dùng cụm từ "Điều khoản Ngày 10 Tháng Năm" cho các điều khoản về quyền lao động, đây là cụm từ mà hành pháp và lập pháp Mỹ dùng kể từ năm 2007 để tóm gọn các điều khoản đòi hỏi phải cho các nghiệp đoàn độc lập được hoạt động, cấm dùng lao động cưỡng bức, và cấm dùng lao động dưới 18 tuổi. Cụm từ "Ngày 10 Tháng 5" này cũng bao gồm một số điều khoản về bảo vệ môi trường, bằng phát minh, và đầu tư.

     GHI CHÚ (*): Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (gọi tắt: Lao Động Việt, web: laodongViet.org) là liên minh của một số tổ chức lao động trong và ngoài nước gồm: Phong Trào Lao Động Việt, Công Đoàn Độc Lập, và Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam.

●|● ENGLISH ●|●

A report in the US Congress has disclosed that the US and Vietnam are discussing about Vietnam taking 2 steps, one is to amend laws to return union rights to workers, and two is to form a mechanism to monitor to see if workers are stopped from using these rights. The report also says that only after Vietnam takes these 2 steps will the US Congress consider TPP.

In the US Congress there is a committee on financial matters, called Ways and Means. Congressman Sander Levin, a ranking member of this committee, is the author of this 18 September report. In the section "Work To Be Done", he wrote:

• Worker Rights. TPP must include the May 10 labor provisions, subject to the same dispute settlement mechanism as the other provisions of the agreement. These obligations must also be fully implemented – an area that the parties are only beginning to tackle in the negotiations. That task will be challenging with several TPP countries – particularly Vietnam, a communist country under which the government, not independent labor unions chosen by the workers, is deemed the best representatives of workers in the workplace. Before Congress considers TPP, Vietnam’s labor laws and regulations must be amended to implement the labor obligations in the agreement, and a special monitoring and enforcement structure in place to ensure compliance going forward.

The phrase "May 10 provision" has been used by the US Congress and executive since 2007 as a shorthand for requirements on union rights, no use of forced labor, and no use of workers under 18. This phrase also includes requirements on the environment, patents, and investment.

NOTE (*): Free Viet Labor Federation ("Viet Labor", laodongViet.org) is an alliance of a number of labor groups inside and outside Vietnam, comprising: Viet Labor Movement, Vietnam Independent Union, and Committee to Protect Vietnamese Workers.

Đọc cuốn Đèn Cù bản e book

Được sự đồng ý của tác giả, bạn có thể đọc cuốn Đèn Cù của Trần Đĩnh bản e book miễn phí: "Tại đây"

Suy ngẫm

Các cơ quan của Chính phủ từ toàn quốc cho đến các làng, đều là công bộc của dân, nghĩa là để gánh việc chung cho dân, chứ không phải để đè đầu dân... Dân chủ thì Chính phủ phải là đày tớ. Làm việc ngày nay không phải để thăng quan phát tài. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ. — Hồ Chí Minh

Thông Báo

Hiện nay trang "TTHN" đã bị một vài nhà mạng chặn. Để có thể theo dõi xin bạn đọc dùng trang đệm http://webwarper.net (tốt nhất) để truy cập.

Lưu ý viết comments!


Chúng tôi hoan nghênh đón nhận và xuất bản những ý kiến khách quan, có tính xây dựng, tôn trọng cộng đồng. Nhưng từ chối hoặc xóa bỏ bất cứ lời bình nào không hợp thuần phong mỹ tục, các ý kiến cực đoan, không tôn trọng người khác.
Cám ơn sự đóng góp và hợp tác của bạn đọc.
 
Support : Creating Website | IT Team | TTD
Copyright © 2011. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Template Created by IT team Published by TTD
Proudly powered by Blogger