Tin Tức Cập Nhật 24/7
HOT VIDEO CHANNEL - TV Vũ Nhôm khai đã đứng tên cho Vợ CT Trần Đại Quang bao nhiêu căn biệt thự tại Đà Nẵng và Sài Gòn?

Người già Việt Nam sướng hơn người già Nhật Bản?


Báo chí nước ta thường đưa tin về cuộc sống cô đơn của người già ở những nước phát triển như Nhật Bản. Người Việt cũng thường đem chuyện này ra để chứng minh cuộc sống ở nước ngoài cũng chẳng hơn gì Việt Nam, nếu không muốn nói là kém hơn, và rằng người phương Tây (bao gồm cả những nước sống kiểu phương Tây như Nhật Bản) không có hiếu bằng người Việt. Vậy cách sống nào hay hơn?

Nhật Bản có tỉ lệ sinh con thấp và rơi vào tình trạng 'lão hoá dân số'
Sống kiểu phương Đông

Người già, ai cũng muốn được sống cạnh người thân, được quây quần bên con cháu. Nhưng đổi lại là rất nhiều bất tiện: Tuổi tác khiến cho thói quen sinh hoạt khác, giờ giấc khác, sở thích khác, ăn uống khác. Đó là những người già còn sức khỏe, nếu đến lúc không thể tự phục vụ được mình nữa thì càng khó khăn.

Việc chăm sóc cha mẹ già tất nhiên là tốt nhưng không phải ai cũng có điều kiện để làm việc đó. Người trẻ thì phải đi làm để kiếm miếng ăn nuôi bản thân và con cái, không thể ở nhà để chăm được. Việc chăm sóc thật ra cũng phải thuê người giúp việc.

Người giúp việc thì vẫn chỉ là người giúp việc, những gia đình này gần như chẳng bao giờ dám đi đâu xa, vì còn vướng cha mẹ già ở nhà.

Để đổi lấy cảm giác được gần người thân của người già thì phải đánh đổi hy sinh rất nhiều thứ, trong đó lớn nhất là sự tự do và cả sức khỏe của con cái.

Cuộc sống kiểu này giống như cái vòng luẩn quẩn: Lúc còn trẻ thì lo đi làm kiếm tiền, đồng thời nuôi con, chăm sóc cha mẹ già; đến khi già không còn phải lo nữa thì lại chẳng còn sức khỏe để tận hưởng điều gì mà lại tiếp tục phiền đến con cháu.
Sống kiểu phương Tây

Có ý kiến cho rằng về già sống ở Việt Nam là 'sướng nhất'
Việt Nam: Nhịn và giới hạn chịu đựng

Người phương Tây ít nhất có một khoảng thời gian tự do, đó là sau khi con cái đã lớn thì họ được sống cho bản thân mình.

Ngay kể cả việc con cái, họ cũng không phải chăm lo nhiều như người phương Đông. Có người nước ngoài nhận xét rằng: "Người Việt Nam: Trẻ con thì để tự do, không dạy dỗ nhiều, nhưng khi lớn lên lại phải can thiệp, lo lắng đủ thứ chuyện như cưới xin, nhà cửa…".

Nhận xét đó rất đúng, nó cho thấy lối sống còn nhiều bất hợp lý của người Việt Nam nói riêng và người phương Đông nói chung.

Mỗi thế hệ cần có sự độc lập riêng, một khoảng trời riêng để tránh những va chạm, những khó chịu không cần thiết. Mỗi người có cuộc sống của mình, ít phải nhờ cậy đến người khác, ít ảnh hưởng đến người khác. Người già không làm mệt mỏi thêm cuộc sống vốn đã nhiều phiền phức của con cái, thanh niên tự lập sớm không nhờ cậy cha mẹ.

Tất nhiên cái gì cũng có giá của nó, cái giá phải trả ở đây là sự ít tiếp xúc, gặp gỡ; nhưng sự gặp nhau thường xuyên, ở gần nhau có đảm bảo cho một quan hệ nồng ấm?

Có báo Việt Nam đưa ảnh phóng sự về cuộc sống trong một khu nhà dành riêng cho người già ở Nhật. Những người ở đây rất cô đơn, gần như sống chỉ để chờ chết. Nhưng có một điều mà chúng ta không nhìn thấy, đó là những người này đã có một tuổi trẻ tự do, sống cho bản thân mình, họ đã từng sống như chính con cái họ bây giờ vậy, nên họ không trách ai cả. Một điều ít người để ý nữa, là mỗi người ở đây sống trong một căn hộ riêng, dù có quen cũng không dọn sang ở chung cho có bầu bạn; vì ở chung tuy có vui hơn, nhưng có thể phát sinh nhiều điều phức tạp. Muốn có tự do cá nhân thì phải trả giá.

Người phương Đông có hiếu hơn?

Người Việt hay người Trung Quốc nghĩ rằng mình có hiếu hơn người phương Tây, nhưng theo nhà Phật: Bất hiếu là tội nặng nhất. Chiểu theo điều đó, người Nhật, người Mỹ hay người của những quốc gia phát triển khác phải bị trừng phạt nhiều nhất mới phải, sao họ vẫn có cuộc sống tốt hơn, giàu có hơn, khỏe mạnh, đẹp đẽ hơn?

Có lẽ phải nhìn sự việc theo một cách khác. Người Việt Nam có câu: "Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra". Người Việt coi công cha nghĩa mẹ như trời bể, nhưng khi cha mẹ sinh con ra mà không nuôi nấng thì lại coi là "vô trách nhiệm".

Nếu nuôi con là một việc to lớn khủng khiếp nhường ấy, thì không nuôi cũng phải coi là việc bình thường chứ, sao lại là "vô trách nhiệm", là "việc hiển nhiên nhất mà cũng không làm được". Giống như được làm Thủ tướng là một việc vĩ đại to tát, thì không được làm Thủ tướng cũng là điều bình thường thôi.

Có nghĩa là khi đã sinh con ra, thì trách nhiệm của cha mẹ là phải nuôi nấng, không có cách nào khác, không thể vứt bỏ ra đường. Chính vì thế mà người phương Tây không tính công cho việc ấy, họ sinh con ra là vì thích trẻ con, không phải vì lý do gì khác, không kể công sinh thành, vì đứa trẻ kia chắc gì đã muốn được sinh ra, nó không quyết định được việc đó.

Việc coi cha mẹ là thần thánh của người phương Đông có rất nhiều mặt trái, trong đó tiêu biểu là quan niệm: "Đã là cha mẹ thì không bao giờ sai cả"; trong khi ai cũng biết rằng không ai hoàn hảo, ai cũng phải mắc sai lầm, ai cũng cần phải sửa đổi bản thân. Việc không bao giờ nghĩ mình sai khiến cho những bậc cha mẹ không bao giờ nhận ra khuyết điểm để trở nên tốt hơn, việc này cứ lặp lại từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Người phương Tây nhìn chung chỉ định hướng, đưa ra những lời khuyên, chứ quyết định vẫn là con cái. Vì số phận của mỗi người chỉ tự mình quyết định được, thành công là do mình, nếu thất bại cũng không trách ai được.

Những đứa trẻ sinh ra ở phương Tây không được giáo dục phải chăm sóc cha mẹ là vì những lý do trên. Người Việt Nam hay Trung Quốc vẫn chưa chấp nhận được điều này. Nhưng hãy nhìn xem văn hóa con người ở đâu tốt hơn, cuộc sống ở đâu đáng mơ ước hơn?

Cuộc đời này không thể hoàn hảo, được cái này thì mất kia. Sống kiểu phương Đông hay phương Tây thì đều có cái hay và cái không hay, có được và có mất. Nhưng thực tiễn cho thấy vẫn cách sống được nhiều hơn, và mất ít hơn. Bạn chọn cách nào?

Hoài Giang 
Gửi đến BBC từ Hà Nội

* Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm của tác giả.

(BBC)

Max Hastings về cuộc chiến VN: ‘Không phe nào đáng chiến thắng'


Mỹ "thua" về quân sự nhưng rốt cuộc "chiến thắng" ở Việt Nam về văn hóa và kinh tế, theo đánh giá trong cuốn sách mới về chiến tranh Việt Nam.

Sir Max Hastings là sử gia hàng đầu của Anh về quân sự, địa chính trị và các vấn đề quốc tế
Sử gia nổi tiếng của Anh, Sir Max Hastings, vừa ra mắt cuốn sách hơn 700 trang, Vietnam: An Epic Tragedy 1945-1975 (Việt Nam: Một bi kịch vĩ đại 1945-1975).

Sinh năm 1945, ông Max Hastings lần đầu tới miền Nam Việt Nam khi mới 24 tuổi với tư cách phóng viên.

Ngày 20/3/1975, ông có mặt ở Sài Gòn và như ông kể, nghĩ rằng ông chỉ tường thuật một chiến dịch nữa mà không biết cuộc chiến sắp sửa kết thúc.

Trong sự nghiệp báo chí của mình, Max Hastings từng là tổng biên tập của tờ Daily Telegraph (1986-1995) và Evening Standard (1996-2002).

Ông cũng là một sử gia quân sự, đã viết 26 cuốn sách về các cuộc chiến lớn như Thế chiến thứ Nhất và thứ Hai.

Ông được Anh phong tước hiệp sĩ năm 2002 và nhận giải thưởng 100.000 đôla cho thành tựu cả đời từ Thư viện Quân sự Pritzker của Chicago năm 2012.

Xem Việt Nam là nơi ông từ bỏ "ảo tưởng thơ ấu về vinh quang quân sự", Sir Max Hastings bắt đầu có những chuyến đi Mỹ và Việt Nam năm 2016 để phỏng vấn cho cuốn sách.

Sir Max Hastings trả lời BBC Tiếng Việt về cuốn sách Vietnam: An Epic Tragedy 1945-1975:

Đã nhiều sách do người Pháp và Mỹ viết, nhưng thường họ có xu hướng họ đặt người Mỹ là nhân vật chính hay nạn nhân chính trong cuộc chiến. Tôi muốn khác đi, để đây là cuốn sách chủ yếu về người Việt. Đã có ước tính cứ một người Mỹ chết ở Việt Nam, thì có hơn 40 người Việt chết.

Khi nghiên cứu cho sách, tôi tập trung vào người Việt cả cộng sản và chống cộng. Tôi đã đọc hàng ngàn trang bản dịch các tài liệu và hồi ký, tôi làm phỏng vấn ở cả Mỹ và Việt Nam.

'Thiếu tin cậy' tư liệu từ Việt Nam

Một vấn đề cho người viết sử là có vô số tư liệu trong kho của Mỹ, Pháp, nhưng ở Hà Nội không có nhiều tư liệu hàm chứa các nguồn đáng tin cậy. Đọc hồi ký của những người lính miền Bắc, phỏng vấn người Việt - những điều đó rất có ích. Nhưng nhiều diễn giải chính thức của Hà Nội không đáng tin.

Phương Tây 'hiểu lầm về cuộc chiến'

Trong lúc chiến tranh diễn ra, Washington và Phương Tây luôn tin rằng hành vi của miền Bắc, tức Hà Nội, là do Trung Quốc và Nga giật dây. Nhưng khi bạn nghiên cứu về chuyện này, bạn thấy không đúng. Thực tế cả Liên Xô và Trung Quốc đều không mấy nhiệt tình với cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc ở Việt Nam. Một phần là vì họ luôn lo lắng Mỹ sẽ can thiệp quân sự. Trong giai đoạn đầu họ thậm chí lo ngại Mỹ có khi dùng vũ khí hạt nhân. Cả Bắc Kinh và Moscow đều không hào hứng với cuộc chiến, khác với điều các chính trị gia Phương Tây tưởng.

Ở Phương Tây, người ta nghĩ rằng Hồ Chí Minh, cho đến khi qua đời năm 1969, luôn là người chỉ đạo cuộc đấu tranh của miền Bắc. Dĩ nhiên giờ đây thì chúng ta biết từ khoảng năm 1962, mặc dù Hồ Chí Minh vẫn tiếp tục quan trọng, ông Lê Duẩn đã chỉ đạo các nỗ lực chiến tranh. Có một số bằng chứng rằng từ giữa thập niên 1960, một phe ở Hà Nội - có thể trong đó có ông Hồ - cân nhắc khả năng có thỏa hiệp hòa bình. Nhưng Lê Duẩn luôn khẳng định phải đạt được chiến thắng.

Một việc mà nhiều người ở Phương Tây chưa biết: Đại tướng Võ Nguyên Giáp thường được cho là người chỉ đạo chính cho hoạt động quân sự của Hà Nội. Nhưng trong một giai đoạn dài, Tướng Giáp mất uy thế, thậm chí ở nước ngoài trong lúc một số lượng đáng kể người thân tín của ông ấy bị bắt tù.

Sử gia Max Hastings nói về vai trò của Tướng Giáp ra sao trong chiến tranh
'Sự tàn nhẫn của miền Bắc'

Trong cuốn sách, tôi cho rằng mình đã trình bày công bằng về tầm mức thất bại, sự ngu dốt (stupidity) của người Mỹ, những điều tệ hại mà họ làm.

Nhưng chúng ta cũng cần nhận ra sự tàn bạo (brutality) của miền Bắc: sự thờ ơ của Lê Duẩn trước tầm mức thương vong của quân miền Bắc để đạt được mục tiêu thống nhất; tầm mức các chiến dịch gây khiếp sợ ở miền Nam và ở cả miền Bắc sau 1954 như Cải cách Ruộng đất, hợp tác hóa.

Hồ Chí Minh và Việt Minh luôn xứng đáng được người Việt Nam ngưỡng mộ, biết ơn vì đấu tranh loại bỏ người Pháp khỏi Việt Nam. Nhưng mặt khác, sự tàn nhẫn và thất bại về kinh tế theo sau việc đưa chủ nghĩa cộng sản vào miền Bắc và sau này trên cả nước đã áp đặt một cái giá quá lớn lên người Việt.

Mỹ 'thua quân sự, thắng văn hóa, kinh tế'

Với tôi, một trớ trêu là người Mỹ đã thất bại về quân sự nhưng ngày hôm nay về văn hóa và kinh tế, các giá trị và văn hóa Mỹ lại chiến thắng.

Mặc dù một chính thể độc đoán vẫn đang cai trị, mọi người được phép kiếm tiền theo kiểu Mỹ. Những nhà cách mạng thời kỳ đầu hẳn sẽ phát hoảng nếu họ nhìn thấy Sài Gòn hôm nay vì thành phố trông hệt như cách mà người Mỹ muốn thấy. Nên thật trớ trêu khi người Mỹ thất bại về quân sự nhưng họ đã chiến thắng về văn hóa và kinh tế.

Nhưng tôi cho rằng người dân Việt Nam cần tự hào vì lòng dũng cảm, ý chí của nhân dân ở cả hai phía trong một cuộc chiến áp đặt lên họ bởi cả người cộng sản và Phương Tây. Trong sách, tôi viết cả hai phe đều không xứng đáng chiến thắng. Cả hai phe đều cư xử tệ với nhân dân Việt Nam.

Trong sách tôi cũng nói một lý do đằng sau thất bại của Hoa Kỳ ở Việt Nam là ở mọi giai đoạn, người Mỹ không hành động dựa theo mong muốn, lợi ích của nhân dân Việt Nam. Lúc nào chính sách của họ cũng xuất phát từ lợi ích của Mỹ. Như thế Hà Nội luôn có lợi thế tuyên truyền to lớn.

Lý do căn bản người Mỹ đã thua, người cộng sản thắng là vì người Việt căm ghét sự can thiệp của nước ngoài. Rõ ràng sự can thiệp của Mỹ đã đem lại đau khổ cho nhân dân Việt Nam. 

(BBC)

Viện Kiểm Sát Quân sự ra lệnh Tướng Hoàng Kiền giải trình nguồn gốc tiền xây Biệt phủ dát vàng nghìn tỷ


Biến căng, liệu Tướng Hoàng Kiền có thoát. Nghe đồn lệnh từ Văn Phòng Tổng Bí thư, rất có khả năng bị truy tố,


Viện Kiểm Sát Quân sự ra lệnh Tướng Hoàng Kiền giải trình nguồn gốc tiền xây Biệt phủ dát vàng nghìn tỷ



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

Mạnh Kim - Khi Facebook ‘tái định dạng’ dân chủ


Từng được xem là công cụ khuyếch trương dân chủ nhưng yếu tố dân chủ và tự do ngôn luận đang được xem là những vấn đề lớn nhất đối với Facebook. Thay vì được cổ súy, dân chủ, trong một số trường hợp, đang bị bẻ gãy. Thay vì được ủng hộ, tự do ngôn luận, trong không ít trường hợp, đang bị bịt chặn. Tại Liên hoan phim Tribeca vào tháng 4-2018, đạo diễn-kịch tác gia Jonathan Nolan đã so sánh Facebook với Cuba (khi đề cập đến việc thu thập dữ liệu cá nhân cho mục đích đàn áp hoặc hỗ trợ đàn áp); trong khi nhà đầu tư tài chính George Soros phát biểu tại Diễn đàn kinh tế thế giới ở Davos vào đầu năm 2018 rằng, Facebook đã trở thành “mối đe dọa”, với sức mạnh độc quyền, khi thỏa hiệp với các thể chế độc tài…

Hình minh họa.
Nếu Facebook là một quốc gia, nó có dân số đông nhất hành tinh. Hơn 2,2 tỷ người, chiếm 1/3 dân số toàn cầu, truy cập Facebook ít nhất một lần mỗi tháng. Lịch sử doanh nghiệp Mỹ chưa từng có công ty nào có người sử dụng nhiều như vậy. Mark Zuckerberg, với tư cách chủ tịch kiêm CEO, đã kiểm soát khoảng 60% lá phiếu cổ đông. Tài sản cá nhân Zuckerberg đã tăng đến hơn 60 tỷ USD. Tuy nhiên, như Louis Brandeis (chánh án Tối cao pháp viện Hoa Kỳ từ 1916-1939) nói vào năm 1915 rằng, sự nguy hiểm của các tập đoàn khổng lồ là họ có thể đạt đến cấp độ gần như tự trị đến mức các nguồn lực xã hội lẫn công nghiệp đang tồn tại không đủ khả năng để đối phó. Tim Wu, giáo sư luật Đại học Columbia, gần đây cũng nói rằng không lĩnh vực nào minh họa rõ ràng cho sự đe dọa đối với dân chủ bằng các ông lớn công nghệ (New Yorker, 17-9-2018).

Facebook đã và tiếp tục làm thay đổi đáng kể xã hội; tuy nhiên, ngày càng nó càng có những ảnh hưởng tiêu cực trong đó có hiện tượng kích động bạo lực và lan truyền tâm lý thù ghét, chưa kể tình trạng “fake news”. Không phải tự nhiên mà Chamath Palihapitiya (cựu phó chủ tịch Facebook) phát biểu vào tháng 11-2017 rằng, Facebook “đang tiêu diệt xã hội”. Tại Ấn Độ, dịch vụ WhatsApp của Facebook đã kích động các cuộc bạo loạn, treo cổ và đánh chết người. Tại Libya, người ta dùng Facebook để buôn lậu súng. Tại Sri Lanka, sau vụ Phật giáo tấn công dã man vào cộng đồng Hồi giáo xuất phát từ một tin đồn sai lệch trên Facebook, một cố vấn tổng thống đã phải thốt lên: “Vi trùng là chúng ta nhưng Facebook là cơn gió”.

Chẳng nơi nào mà ảnh hưởng Facebook trở thành tác nhân gián tiếp kích động bạo động với mức độ dữ dội và nguy hiểm bằng Myanmar, nơi cộng đồng Hồi giáo thiểu số Rohingya bị giết, hiếp và tra tấn tàn bạo bởi các nhà sư Phật giáo cực đoan. Chuyện bắt đầu vào năm 2014, khi một nhà sư tên Wirathu chia sẻ một thông tin sai về một vụ hiếp dâm và sau đó cảnh báo “có một cuộc thánh chiến chống lại chúng ta”. Thế là bùng lên cơn sốt điên cuồng truy lùng tiêu diệt người Rohingya. Cơn sốt này được châm dầu liên tục từ những kêu gọi kích động hàng ngày trên Facebook. Đến tháng 3-2017, khoảng một triệu người Rohingya đã phải chạy trốn khỏi Myanmar. Vụ việc hiện vẫn là một cuộc khủng hoảng chính trị nghiêm trọng nhất Myanmar kể từ khi nước này bắt đầu mở cửa đón làn gió dân chủ. Nói về ảnh hưởng Facebook lên vụ Rohingya, một nhà điều tra Liên Hiệp Quốc đã phải thở dài: “Tôi e rằng Facebook đang biến mình thành quái vật”.

Thật ra không chỉ ở một nước “dân chủ non trẻ” như Myanmar thì mới xảy ra ảnh hưởng tiêu cực của Facebook. Không khí gieo rắc tâm lý thù địch cũng xuất hiện ở các nước có bề dày dân chủ và văn minh. Một bài báo New York Times (21-8-2018) cho biết, ngọn lửa thù hận và chống người tỵ nạn bùng lên tại Đức thời gian qua đã được thổi mạnh thêm nhờ cơn gió lốc Facebook. Cuộc chiến ngôn ngữ đầy không khí “chém giết” và “thù địch” giữa phe “pro-Trump”và “anti-Trump” tại Mỹ cũng là một ví dụ nữa.

Một trong những vấn đề rất được quan tâm thời điểm hiện tại là có hay không việc Facebook “đi đêm” với một số chính phủ? Facebook từ lâu được xem là công cụ hữu hiệu cho tiếng nói dân chủ, đặc biệt ở những quốc gia mà báo chí nhà nước kiểm soát tuyệt đối ngôn luận. Tuy nhiên, giá trị dân chủ mà Facebook mang lại dường như đang teo hẹp, nhường chỗ cho sự “phát triển” của khuynh hướng “chìu lòng” hoặc “kết thân” của Facebook với một số nhà nước độc tài. Từ khi xảy ra vụ đảo chính quân sự năm 2016 tại Thổ Nhĩ Kỳ đến nay, chính quyền Tổng thống Recep Tayyip Erdogan đã nhốt tù hàng ngàn người dám lên tiếng chỉ trích. Tuy nhiên, Facebook vẫn hợp tác trong việc đàn áp tự do thông tin tại nước này. Facebook đã không chỉ không đi theo cách của Wikipedia (bị chặn hoàn toàn sau khi từ chối hiệu chỉnh hoặc xóa bài có nội dung “bất lợi” đối với chính quyền Thổ), mà còn tuân thủ yêu cầu xóa 1.823 bài vào năm sau vụ đảo chính (Washington Post 13-4-2018).

Tháng 12-2014, một trang Facebook của Alexei Navalny, đối thủ chính trị của Vladimir Putin, đã bị Facebook khóa chặn theo yêu cầu từ Chính phủ Moscow (trang này được lập để kêu gọi biểu tình chống Putin). Một lần nữa, có hay không việc Facebook bí mật hợp tác với chính quyền vài nước để xóa bài hoặc khóa các tài khoản đăng tải thông tin “bất lợi” cho nhà nước sở tại? Trong thực tế, từ tháng 7-2015 đến tháng 12-2015, Facebook đã chặn khoảng 55.000 bài tại chừng 20 quốc gia. Cần nhắc lại, trong một bài viết ngày 22-11-2016, New York Times cho biết, Facebook đã bí mật phát triển một phần mềm để xóa bài dựa trên khu vực địa lý (công cụ này, được thiết kế để giúp Facebook kiếm được giấy phép hoạt động tại Trung Quốc, sau đó bị bỏ).

Tại Việt Nam, hàng loạt tài khoản thời gian gần đây đã bị “án treo” (30 ngày) hoặc thậm chí bị khóa vĩnh viễn, trong đó có các “nạn nhân” Lê Nguyễn Hương Trà, Nguyễn Anh Tuấn, Trịnh Anh Tuấn, Nguyễn Ngọc Chu… và mới đây nhất là Trương Châu Hữu Danh. Có một điểm chung giữa các facebooker này: họ có lượng follow cao, với bài viết đề cập những vấn đề nóng bỏng và họ bị xem là cái gai trong mắt chính quyền. Facebook Việt Nam có vai trò gì trong những “sự cố kỹ thuật” trên? Thật khó có câu trả lời chính xác nhưng hiện tượng này đã xảy ra thường xuyên và dày đặc hơn từ khi Facebook Việt Nam được điều hành bởi bà Lê Diệp Kiều Trang và từ khi chính quyền Việt Nam công bố dự luật An ninh mạng.

Facebook đã đóng góp đáng kể cho sự tái nhận thức trước nhiều vấn đề xã hội, đặc biệt tại những quốc gia mà thông tin luôn bị bưng bít, nhưng Facebook ngày nay đã không còn là một mạng xã hội giúp kết nối và tạo ra những cộng đồng lành mạnh như ban đầu. Yếu tố lợi ích cộng đồng dường như đang phải ít nhiều nhường chỗ cho lợi ích doanh thu. Trong khi đó, Facebook đang là công ty duy nhất thế giới có sức ảnh hưởng xã hội lẫn khả năng chi phối tâm lý con người mà không công ty công nghệ nào có thể địch lại. Facebook đã trở thành một thế lực khủng khiếp với mức độ phủ bóng toàn cầu có thể điều khiển trực tiếp hoặc gián tiếp không chỉ hành vi xã hội mà cả xu hướng chính trị. “Khi một sức mạnh tư nhân được tập trung mà có thể kiểm soát những gì chúng ta thấy và nghe thì quyền lực của nó đủ để cạnh tranh hoặc thậm chí vượt qua cả một nhà nước dân cử” – Tim Wu, giáo sư luật Đại học Columbia, nói.

Facebook vẫn tiếp tục trao “chìa khóa” dân chủ hay tước đoạt nó khỏi tay người dân ở các quốc gia độc tài? Đây chưa phải là câu hỏi đáng chú ý nhất thời điểm hiện tại. Facebook có lẽ đang định dạng một hình thái dân chủ với “độ mở” mà nó muốn, theo cách ít nhiều phù hợp với yêu cầu riêng, đặc biệt đối với các nước độc tài. Đó có thể là giải pháp mà Facebook áp dụng để cân bằng giữa việc phục vụ xã hội và lợi ích doanh thu. Facebook sẽ xê dịch cán cân này ở từng thời điểm cụ thể và tùy trường hợp cụ thể. Dù chưa đến mức giết chết dân chủ từ trong trứng nước nhưng chắc chắn Facebook không còn là nơi lý tưởng để dân chủ được ươm mầm hoặc được phép khai sinh một cách tự do. Sẽ là một thảm họa đối với dân chủ và tự do ngôn luận nếu một tay độc quyền đa quốc gia bắt tay với một tên độc tài chuyên chế. Điều này dù sao cũng không thể xảy ra theo cách cả hai cùng muốn, vì tay độc quyền đa quốc gia trong trường hợp này là một công ty Mỹ chịu sự kiểm soát của luật pháp Mỹ, Quốc hội Mỹ và báo chí Mỹ.

Mạnh Kim 

(Blog VOA)

GS Hồ Ngọc Đại có thể bị kiện ra Tòa vì "chôm" Công Nghệ Giáo dục của GS Elkonin người Liên Xô



GS Hồ Ngọc Đại có thể bị kiện ra Tòa vì "chôm" Công Nghệ Giáo dục của GS Elkonin người Liên Xô



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

Lưu Trọng Văn - Không chỉ là cuộc chiến thương mại


Cái đích của Trump không chỉ là chiến thắng Trung Quốc trong cuộc chiến thương mại. Cái đích cuối cùng là tháo ngòi nổ của nguy cơ hiện hữu xuất hiên một Trung Quốc xã.


Bài học Đức quốc xã vẫn còn nguyên. Nhân loại và nước Mỹ đã mất cảnh giác- một lỗi lầm dẫn đến cái chết của gần 100 triệu người - Hitler đẩy nước Đức thành phát xít tiến hành Thế chiến thứ Hai.

Thế giới đã thờ ơ trước việc Hitler tập trung các nhà khoa học hàng đầu thế giới nghiên cứu và thực
hiện cuộc cách mạng công nghệ. Thế giới đã thờ ơ khi Hitler đẩy mạnh sản xuất công nghiệp thép và hoá chất. Thế giới đã thờ ơ khi Hitler tích tụ thành cường quốc kinh tế. Thế giới đã thờ ơ khi Hitler hô hào tinh thần dân tộc Đức thượng đẳng.

Trump thấy rõ bước đi của Trung Quốc hôm nay lặp lại bước đi của Đức quốc xã. Mô hình CNXH mang đặc thù Đức thượng đẳng cũng chính là mô hình CNXH mang đặc thù Trung Quốc thượng đẳng.

Nguy cơ đâu chỉ với 300 tr người Mỹ mà nguy cơ với cả nhân loại.

Gã cảm ơn cuộc chiến của tỉnh thức và rất trách nhiệm này của Trump đối với 90 tr dân gã. Bởi nước gã sẽ không khác Ba Lan trong Thế chiến thứ Hai
là nạn nhân đầu tiên của đế chế Trung Quốc xã này.

Gã hiểu cuộc chiến thương mại lập lại trật tự thương mại là bước đi đầu tiên của cuộc đại chiến lập lại trật tự thế giới hướng tới hoà bình và đầy trách nhiệm.

Trump đang đi tiếp các bước :

- Chống ăn cắp công nghệ. FBI vừa mở chiến dịch tại tất cả các trung tâm nghiên cứu khoa học công nghệ của Mỹ loại trừ các nhà khoa học gốc Hoa tham gia "Kế hoạch 1000 người " của Trung Quốc và các nhà khoa học gốc Hoa ăn cắp công nghệ đưa về Trung Quốc.

Trong chiến dịch này FBI đã phát hiện được nhiều gián điệp công nghệ, bắt giam và trục xuất khỏi Mỹ.

- Trump đang vận động EU cùng tham gia vào cuộc bao vây chống lại nạn vi phạm bản quyền, gian lận thương mại, ăn cắp công nghệ này của Trung Quốc. Tiếp tay cho gian lận thương mại cũng là gian lận thương mại.

- Trump cùng các nước khác đang là chỗ dựa cho các quốc gia lệ thuộc Trung Quốc biến thành sân sau làm giàu cho Trung Quốc, từng bước cởi trói lệ thuộc kinh tế , phục hưng lại văn hoá, chính trị độc lập.

Một loạt nước như Malaixia, Myanmar, Srilanca... gần đây đã có những biểu hiện mạnh mẽ khước từ các miếng mồi kinh tế của Trung Quốc.

- Trump đang chặt đứt dần các mắt xích đồng minh của Trung Quốc đặc biệt là Triều Tiên, tiếp tới sẽ có sách lược lôi kéo Nga về với châu Âu để không liên kết chặt chẽ chính trị, quân sự với Trung Quốc nữa.

- Trump gắn kết với Đài Loan để Đài Loan là một đối lực cản trở giấc mộng Trung Hoa của Tập Cận Bình.

Vậy đó.

Gã giật mình nhìn lại nước gã khi cảm nhận hình như những người có trách nhiệm ở nước gã chả quan tâm tới những gì mà cả nước Mỹ đang quan tâm.

Ai đó vẫn còn hy vọng nước gã sẽ đứng ngoài mọi nguy cơ khi đu dây với Trung Quốc?

Ai đó vô trách nhiệm chuyện quốc gia nhân loại chỉ quan tâm ổ ấm đã lót cho riêng mình?

Ai đó và ai đó là ai?

(FB của Lưu Trọng Văn)

Toàn cảnh đám cưới đôi tình nhân Cô dâu 61 tuổi và Chú rể 26 tuổi tại TP. Cao Bằng



Toàn cảnh đám cưới đôi tình nhân Cô dâu 61 tuổi và Chú rể 26 tuổi tại TP. Cao Bằng



Đăng ký để xem nhiều tin mới nhất tại: goo.gl/kjKkZU

(Tin tức Hàng ngày TV)

Trung Quốc tìm cách cứu vãn thể diện sau lệnh áp thuế của ông Trump


Quyết định đánh thuế mới đây của Tổng thống Trump khiến Trung Quốc bất ngờ và đang tìm cách cứu vãn thể diện, theo nhận định của một số chuyên gia kinh tế.

Tổng thống Mỹ Donald Trump
Tổng thống Donald Trump cảnh báo về việc tiếp tục áp thuế lên hàng hóa Trung Quốc, cáo buộc Bắc Kinh tìm cách gây ảnh hưởng đến bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng 11 tới, theo Epoch Times.

Tổng thống Trump gửi 2 tin nhắn trên mạng Twitter hôm 18/9, khiển trách Trung Quốc khi 2 bên tuyên bố sẽ áp thuế mới lên hàng hóa của nhau.

“Trung Quốc đã công khai tuyên bố rằng họ đang tích cực tìm cách tác động và thay đổi cuộc bầu cử của chúng ta, bằng cách tấn công vào những người nông dân, những chủ trại gia súc và công nhân công nghiệp của chúng ta, chỉ vì lòng trung thành của họ đối với tôi”, ông Trump viết.

“Điều mà Trung Quốc không hiểu, rằng những người này là những người yêu nước tuyệt vời, họ hoàn toàn hiểu rằng Trung Quốc đã lợi dụng Mỹ về thương mại trong nhiều năm. Họ cũng biết rằng tôi là người biết cách ngăn chặn nó. Sẽ có sự trả đũa kinh tế to lớn và nhanh chóng đối với Trung Quốc nếu như nông dân, chủ trang trại gia súc và/hoặc công nhân công nghiệp của chúng ta bị nhắm tới”, ông Trump nhấn mạnh.

Căng thẳng thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc đã leo thang khi Tổng thống Trump công bố hôm 17/9 rằng chính quyền Mỹ sẽ tiến hành áp đặt thêm thuế quan lên 200 tỷ USD hàng hóa Trung Quốc. Các mức thuế được thiết lập sẽ bắt đầu vào ngày 24/9, với thuế xuất 10%, trước khi tăng lên 25% vào ngày 1/1 năm tới.
Tổng thống Mỹ Donald Trump.
Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Vòng thuế quan thứ hai được tiếp tục sau khi áp thuế xuất 25% lên 50 tỷ USD hàng hóa Trung Quốc mà Washington công bố vào tháng 6/2018.

Tổng thống Trump cũng cảnh báo nếu Trung Quốc trả đũa, chống lại nông dân Mỹ và các ngành công nghiệp khác, ông ấy sẽ áp đặt thuế quan lên 267 tỷ USD hàng hóa khác của Trung Quốc.

Đáp lại, Bắc Kinh tuyên bố hôm 18/9 rằng họ có kế hoạch trả đũa thuế quan đối với các sản phẩm của Mỹ, trị giá 60 tỷ USD.

“Cứu vãn thể diện”

Tờ Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng (SCMP) đưa tin hôm 18/9 rằng các mức thuế mới của ông Trump đã gây bất ngờ cho các nhà lãnh đạo Trung Quốc, những người đang lên kế hoạch cử một phái đoàn, do Phó Thủ tướng Lưu Hạc (Liu He) dẫn đầu, tới Washington vào tuần tới, để tiến hành một cuộc đàm phán mới. Kết quả là, Trung Quốc có thể từ chối lời mời của Bộ trưởng Tài chính Mỹ Steven Mnuchin, và sẽ không cử một phái đoàn nào.

Theo ông Hạ Nghiệp Lương (Xia Yeliang), một học giả tự do và là cựu giáo sư kinh tế tại Đại học Bắc Kinh, các nhà lãnh đạo Trung Quốc sẽ tìm cách “cứu vãn thể diện” bởi vì họ hết sức ngạc nhiên trước thông báo của ông Trump.

Ông Hạ cho rằng những bình luận của ông Trump về sự can thiệp bầu cử của Trung Quốc, là chính xác bởi vì “chính quyền Trung Quốc tìm cách khiến ông Trump gặp khó khăn, với việc trả đũa nhắm vào người nông dân Mỹ”.

Theo ông Hạ, Trung Quốc không hề có phương án B, ngoài việc kéo dài các cuộc đàm phán.

“Họ không có nhiều sự lựa chọn. Họ có kỳ vọng cao rằng ông Trump sẽ thất bại trong cuộc bầu cử. Họ hy vọng sẽ thay đổi tổng thống Mỹ”, ông Hạ lập luận.

Tuy nhiên, ông Hạ tin rằng chiến lược của Trung Quốc sẽ không mang lại hiệu quả.

Các mức thuế của Mỹ được đưa ra vào một thời điểm khó khăn đối với nền kinh tế Trung Quốc. Tăng trưởng kinh tế trong nước đang chậm lại, chiến tranh thương mại đang diễn ra dự kiến sẽ gây áp lực lớn hơn đối với tăng trưởng. Ngoài ra, tỷ lệ thất nghiệp ở Trung Quốc đang tăng lên. Điều này có thể sớm dẫn đến các cuộc biểu tình lao động và cựu chiến binh trên toàn quốc, ông Hạ nhận xét.

Trong một cuộc họp báo chung với Tổng thống Ba Lan Andrzej Duda tại Văn phòng Bầu dục vào ngày 18/9, Tổng thống Trump cho rằng Mỹ có thể đạt được thỏa thuận tại một số điểm.

“Chúng ta đang có được nhiều tiến triển với Trung Quốc. Trung Quốc muốn đến và đàm phán. Chúng ta luôn sẵn sàng đàm phán. Nhưng chúng ta phải làm gì đó. Chúng ta có sự mất cân bằng thương mại to lớn với Trung Quốc”, ông Trump thông báo.

Quan điểm cứng rắn với Trung Quốc

Trong nhiều tháng, Trung Quốc đã từ chối yêu cầu của Mỹ về việc thay đổi hoạt động thương mại không công bằng của mình.

Chính quyền của Tổng thống Trump cáo buộc Trung Quốc đánh cắp các công nghệ chủ chốt và sở hữu trí tuệ (IP) từ các công ty Mỹ, sử dụng các thủ đoạn bao gồm đánh cắp trên mạng và trực tiếp, bắt ép chuyển giao công nghệ, lẩn tránh kiểm soát xuất khẩu của Mỹ, hạn chế xuất khẩu nguyên liệu thô, và đầu tư vào các công ty công nghệ cao .

“Mỹ đã có 10 nghìn tỷ USD thâm hụt thương mại trong 20 năm qua. Điều đó có tác động rất lớn đến việc tạo ra việc làm ở đất nước này”, ông Patrick Mulloy, cựu thứ trưởng Bộ thương mại Mỹ, phụ trách Thương mại Quốc tế, nói với Đài truyền hình Tân Đường Nhân (NTD), thuộc Tập đoàn Truyền thông Epoch.

Theo ông Mulloy, Đại diện thương mại Mỹ Robert Lighthizer nên phụ trách các cuộc đàm phán này, thay vì Bộ trưởng Tài chính Mnuchin. Ông Mullay cho rằng người Trung Quốc cũng bắt đầu nhận ra điều đó.

“Bạn cần một nỗ lực đa phương để đàm phán với người Trung Quốc về một số điều họ đang làm. Và tôi nghĩ đó là những gì mà ông Lighthizer có trong suy nghĩ. Nhưng ông Lighthizer cần phải đạt được thỏa thuận NAFTA trước khi ông ấy có thể chuyển sự chú ý với toàn bộ thời gian của mình, cho vấn đề đó”, ông Mulloy nhận xét.

Ngoài ra, ông Mulloy tin rằng có một sự ủng hộ mạnh mẽ của cả 2 đảng đối với thuế quan mà ông Trump áp đặt lên Trung Quốc.

“Đây không chỉ là vấn đề của ông Trump”, ông Mulloy nhận xét, và lưu ý rằng các nghị sỹ Dân chủ chủ chốt như Thượng nghị sỹ lãnh đạo phe thiểu số Chuck Schumer (tiểu bang New York) và Thượng nghị sỹ Sherrod Brown (tiểu bang Ohio) “rất ủng hộ quan điểm cứng rắng hơn với Trung Quốc”.

Ông Mulloy cho rằng ngay cả khi đảng Dân chủ giành quyền kiểm soát Nghị viện vào tháng 11 tới, thì các nhà lập pháp sẽ tiếp tục ủng hộ sự cần thiết phải giải quyết xung đột thương mại với Trung Quốc.

“Tôi nghĩ rằng cả hai đảng hiện đều quan tâm sâu sắc đến vấn đề này”, ông Mulloy nhận định.

Phạm Duy

(Đại Kỷ Nguyên)
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑