TTHNOL
Tin Cập Nhật :
Bài Mới

Đăng bởi Tiểu Nhi on Monday, June 26, 2017 | 26.6.17



Biển Đông cực kỳ căng thẳng: Tàu Hải cảnh Trung Quốc đụng độ lớn với tàu Kiểm ngư Việt Nam gần khu vực giàn khoan HD 981



Đăng ký xem tin mới nhất tại: goo.gl/Cy6XtO

(Tin tức Hàng Ngày TV)


Huy Đức (Fb): CHÚNG TA ĐANG GÁNH NỢ CÔNG VỚI GIÁ NÀO

Tại đúng vị trí này - cầu Tam Bạc, Hải Phòng - Bộ Giao thông có một dự án làm cầu cho xe thô sơ và người đi bộ rộng 6m dài 58m với kinh phí dự toán là hơn 88 tỷ đồng (trong đó có 18 tỷ giải phóng mặt bằng). Tuy nhiên, trước khi Bộ và Hải Phòng khởi công, ông Tạ Quyết Thắng - chủ công ty Sơn Trường - đã nhận xây cầu tặng TP. Cũng với khoản tiền tương đương (hơn 70 tỷ), tại cùng vị trí, trong vòng 50 ngày, Sơn Trường đã xây được một cây cầu dài 136m, rộng 26,4m, trong đó lòng đường rộng 10m, hè mỗi bên 8,2m, trọng tải 18 tấn.

Công ty Sơn Trường của ông Thắng cũng từng đưa ra phương án làm cầu Tân Vũ - Lạch Huyện với giá 2.200 tỷ đồng nhưng Bộ Giao thông đã chọn phương án gần 12.000 tỷ đồng (tổng đầu tư các hạng mục khác theo phương án này lên tới 27.000 tỷ đồng).

............

Đại gia chi gần trăm tỷ xây cầu Tam Bạc tặng người dân Hải Phòng là ai?

cau 5
 Cầu Tam Bạc - Hải Phòng.
Sự kiện một doanh nhân tự bỏ tiền túi ra gần trăm tỉ xây cây cầu qua sông Tam Bạc tặng nhân dân làm xôn xao dư luận Hải Phòng và cả nước thời gian qua.

Thế giới làm được, sao mình không làm được!

Đây là cây cầu bê tông cốt thép, mặt đường bê tông nhựa, chiều dài 136m, rộng 26,4m, trong đó lòng đường rộng 10m, hè mỗi bên 8,2m, trọng tải 18 tấn, được đầu tư đồng bộ hệ thống cây xanh, điện chiếu sáng mỹ thuật cao và tự động hóa.

Một cây cầu như thế thời gian thi công thường phải tính bằng năm. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra ở đây. Công ty Sơn Trường đã hoàn thành xây dựng nó trong thời gian thật khó tưởng tượng, chỉ vỏn vẹn có 50 ngày! Ngày thông xe, trước sự chứng kiến của chính quyền và cơ quan thẩm định kỹ thuật, cùng lúc 6 chiếc xe tải trọng 50 tấn đã lưu thông ngược chiều nhau trên hai làn đường qua cầu.

Ông Tạ Quyết Thắng - TGĐ Cty TNHH Sơn Trường tâm sự: “Thực ra, chúng tôi đã thi công rất nhiều công trình trong nước do các nhà đầu tư nước ngoài làm chủ đầu tư, nhất là các công trình do công ty của Mỹ làm tư vấn. Tôi rất ấn tượng với cách thi công mới của họ và thắc mắc: Tại sao Việt Nam mình không làm theo cách này để rút ngắn tiến độ và tiết kiệm chi phí?

Qua nhiều năm trăn trở, đến khi Hải Phòng muốn xây dựng một cây cầu, chúng tôi nhận thấy đây là dịp tốt để thực hiện ý tưởng nung nấu lâu nay của mình nhưng chưa có cơ hội thực hiện. Bởi vì trước nay chúng tôi chỉ là nhà thầu, phải làm theo các phương án thiết kế định sẵn, không thể làm theo phương án thiết kế nào khác. Nhưng đến cây cầu này, chúng tôi là chủ đầu tư nên có thể thực hiện ý tưởng của mình qua các giải pháp thiết kế, thi công.

Chúng tôi muốn khẳng định, Việt Nam hoàn toàn có thể thi công được theo cách mới này, điều mà trên thế giới người ta đã làm rất nhiều. Theo tôi, khó khăn lớn nhất của giải pháp này là kỹ thuật kiểu mới về mặt thiết kế kết cấu, giải pháp thi công. Điều này, anh em kỹ sư của Sơn Trường đã làm được.

Chúng tôi đã đúc sẵn các kết cấu bê tông tại nhà máy và tổ chức thi công. Thi công là khâu đơn giản nhất

trong các công đoạn làm cầu này. Nếu việc đúc sẵn kết cấu, đóng nền cóc chuẩn xác thì việc thi công lắp ráp khá đơn giản”.

Ông Tạ Quyết Thắng khẳng định: Công nghệ làm cầu mới này hoàn toàn có thể áp dụng cho tất cả quy mô các loại cầu, kể cả với những dự án lớn như cảng Lạch Huyện hay cầu Tân Vũ... Tuy nhiên, tùy theo yêu cầu về công năng của mỗi cầu mà sẽ có những phần được thiết kế khác biệt. Nhưng về cơ bản vẫn là cách thiết kế và thi công như cây cầu này. Nếu theo cách làm cây cầu này thì cầu Tân Vũ dài 10km ra đảo Cát Hải sẽ có chi phí thấp hơn rất nhiều so với con số 12.000 tỷ như hiện tại.

Trăn trở về đồng vốn đầu tư

“Cây cầu trăm tỉ” chỉ là cách nói cửa miệng. Thực ra tổng chi phí để làm cây cầu này chỉ hết 78 tỉ đồng, theo con số quyết toán của doanh nghiệp.

1
Đoàn xe tải trọng 50 tấn qua cầu trong ngày thông xe kỹ thuật.
Sở dĩ gọi “cầu trăm tỉ” có lẽ là bởi trước đây, thành phố cũng đã có kế hoạch xây một cây cầu qua đoạn sông này. Theo thiết kế, cây cầu này sẽ rộng 6m, dài khoảng trên 50m, trị giá 88 tỷ. Và đây chỉ là cây cầu dành cho xe máy, xe thô sơ và người đi bộ. Thế thì cây cầu dành cho xe tải nặng đi qua tất nhiên phải từ trăm tỉ trở lên.

Làm cách nào để chống lãng phí, thất thoát, lợi ích nhóm trong xây dựng cầu? Đó là câu hỏi, cũng chính là nỗi ưu tư của doanh nhân Tạ Quyết Thắng. Ông cho rằng, trước hết phải tiết kiệm ngay từ ý tưởng thiết kế hợp lý cho mỗi cây cầu. Độ cao tĩnh không phải tính toán thật chặt chẽ. Giải pháp thiết kế, thi công phải tiên tiến. Nhà tư vấn phải coi mỗi đồng vốn nhà đầu tư bỏ ra như chính tiền túi của mình vậy. Đấy là những đồng tiền mồ hôi, nước mắt của nhân dân lao động.

Ông Thắng cũng băn khoăn, hiện nay đồng vốn ODA đang bị lạm dụng thái quá. Thực ra đầu tư từ nguồn vốn ODA là cách đầu tư rất đắt đỏ do tư vấn nước ngoài thực hiện theo ý chí của người cho vay. Sau này chính con cháu chúng ta sẽ phải chịu gánh nặng trả nợ do cha ông đã vay mượn nước ngoài quá nhiều. Ông cho rằng, cần khai thác tốt nguồn vốn trong nước, trong dân, trong doanh nghiệp nội để đầu tư xây dựng hạ tầng cho đất nước.

Ít ai biết được, doanh nhân Tạ Quyết Thắng thường thầm lặng làm từ thiện với số tiền rất lớn. Ngay với

Báo Diễn đàn Doanh nghiệp mấy năm trước cũng được ông tài trợ cho số tiền 250 triệu đồng để đi làm từ thiện cho đồng bào miền núi. Nhưng ông không muốn tuyên truyền rầm rộ. Và tôi biết đã rất, rất nhiều lần ông Thắng từng làm như thế.

Tấm lòng của một doanh nhân Việt hôm nay tỏa sáng khi ông đã bỏ gần tám chục tỉ để xây cầu làm từ thiện. Khi ông Tạ Quyết Thắng khởi sự làm việc đó, nhiều câu hỏi nghi ngờ đã được đặt ra: Động cơ nào? Để làm gì?... Hôm cây cầu đã xây dựng xong, đi vào sử dụng, tôi hỏi ông: “Có đặt tên cầu Sơn Trường không anh?”. Ông trầm ngâm nói với tôi: “Để làm gì hả em?”...

Doanh nghiệp sinh ra ắt để kiếm tiền. Nhưng kiếm được nhiều tiền rồi thì để làm gì? Tôi nghĩ, doanh nhân Tạ Quyết Thắng đã trả lời câu hỏi đó một cách sâu sắc nhất bằng những việc làm của ông.

VŨ ĐỨC TÂM

(Diễn Đàn Doanh Nghiệp)


Gần đây ở Việt Nam nói nhiều đến mô hình nhà nước kiến tạo phát triển, coi đó là lựa chọn hợp lý cho sự phát triển của Việt nam trong giai đoạn hiện tại. Trong bài viết này chúng tôi muốn đưa ra một số đánh giá riêng về mô hình này, xem nó có phù hợp với Việt Nam hay không.


Trong lịch sử, xét về mức độ can thiệp của nhà nước vào nền kinh tế để thúc đẩy phát triển, thì có ba mức độ sau: không can thiệp, can thiệp hoàn toàn, và can thiệp một cách có giới hạn.

- Phần lớn các nước phương Tây theo đuổi chính sách không can thiệp vào nền kinh tế mà để cho nó vận hành theo các nguyên tắc của thị trường tự do. Nhà nước chỉ đi củng cố các nguyên tắc này, như bảo vệ quyền tư hữu, tự do kinh doanh, chống độc quyền.

- Trong khi đó, các quốc gia theo chế độ Cộng sản lại lựa chọn các can thiệp hoàn toàn vào nền kinh tế, hay nói đúng hơn là loại bỏ thị trường, để cho nhà nước kiểm soát toàn bộ nền kinh tế từ kế hoạch, sản xuất, đến phân phối.

- Ngoài ra, có một số quốc gia công nghiệp mới NICs, áp dụng cách tiếp cận trung gian, tức cho phép nhà nước can thiệp một cách có chủ đích vào thị trường, tập trung nguồn lực cho một số ngành phát triển mũi nhọn để tạo ra lợi thế trên thị trường thế giới, qua đó thúc đẩy phát triển nhanh chóng. Và các nhà nước theo đuổi chính sách như vậy được gọi là nhà nước kiến tạo phát triển.

Có thể nói rằng ngày nay, sau sự thất bại của Liên Xô và các nước Đông Âu, thì ngày nay không ai còn tin vào mô hình kế hoạch hóa tập trung nữa.

Mô hình thị trường tự do chắc chắn mang lại sự phát triển như chúng ta thấy ở các nước phương Tây, tuy nhiên nó thường không đạt được sự phát triển cao như từng xảy ra ở các nước công nghiệp mới NICs. Đó là bởi vì nhà nước của họ chiu áp lực từ công chúng (họ là các nền dân chủ), do đó không thể thực thi các chính sách lớn, và dài hạn. Nói điều này không có nghĩa rằng, dân chủ không tốt cho phát triển. Dân chủ tốt cho phát triển kinh tế, nhưng sự phát triển này còn phải đi cùng với các giá trị khác như bảo vệ các quyền và tự do của người dân. Một điều chắc chắn là các nước dân chủ, thị trường tự do có sự phát triển bền vững, và không trải qua các thảm họa kinh tế như từng xảy ra ở các mô hình khác, bởi đơn giản là họ luôn chịu sự giám sát của người dân, họ theo đuổi các chính sách vừa phải, được điều chỉnh liên tục, và dựa trên các nền tảng chắc chắn như quyền tư hữu, tự do kinh doanh.

Tuy nhiên, trước sự thành công kinh ngạc của các nước công nghiệp mới NICs, với vai trò quan trọng của nhà nước trong việc can thiệp vào thị trường, khiến cho nhiều quốc gia đang phát triển xem xét lựa chọn mô hình này thay vì mô hình thị trường tự do, và Việt Nam cũng không phải ngoại lệ. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến sự thành công của các nhà nước kiến tạo phát triển, nhưng một trong những nguyên nhân quan trọng nhất đó là sự tự trị của nhà nước trong việc làm chính sách, và thực thi chính sách. Khi nhà nước không chịu áp lực từ công chúng, họ có thể theo đuổi các chính sách dài hạn có lợi cho phát triển, và nếu các chính sách này đúng đắn, việc thực thi chính sách tốt, thì chắc chắn sẽ dẫn đến thành công. Điều này giải thích tại sao sự thành công của mô hình nhà nước kiến tạo phát triển chỉ tập trung vào các nước Đông Bắc Á với Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, và gần đây là Trung Quốc. Bởi đây là khu vực có truyền thống nhà nước mạnh, tự trị. Tuy nhiên, vai trò này của nhà nước chỉ có ý nghĩa khi quốc gia đang phát triển ở tầm thấp, phát triển theo kiểu bắt trước. Khi quốc gia phát triển cao hơn, dựa trên sự sáng tạo, thì nó đòi hỏi một môi trường tự do và đảm bảo hơn. Và lúc đó không còn con đường nào khác là phải trở lại với mô hình thị trường tự do, nhà nước rút lui khỏi thị trường, chỉ đóng vai trò bảo vệ các nguyên tắc của thị trường như tư hữu, tự do kinh doanh. Đây là điều đã xảy ra với Hàn Quốc, Đài Loan, và Nhật bản trong giai đoạn phát triển sau đó.

Rõ ràng rằng, Việt Nam không thuộc về khu vực Đông Nam Á, mà thuộc về khu vực Đông Bắc Á, với các giá trị văn hóa tương đồng. Và tương tự như vậy, Việt nam cũng có một nhà nước mạnh. Do đó, rất dễ hiểu vì sao nhiều người lại ủng hộ Việt Nam theo đuổi mô hình nhà nước kiến tạo, nhằm theo đuổi mục tiêu phát triển nhanh chóng đất nước. Tuy nhiên, có một số thực tế này cần phải nhìn nhận.

- Thứ nhất, không phải đến nay Việt nam mới sử dụng mô hình nhà nước kiến tạo. Từ khi chuyển đổi sang nền kinh tế thị trường, Việt nam đã bắt trước mô hình kinh tế của các nước Đông Bắc Á, như của Hàn Quốc, Trung Quốc. Tuy nhiên, nền kinh tế thị trường với vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước trong việc dẫn dắt, mà xương sống là các tập đoàn kinh tế, các quả đám thép đã thất bại ở Việt nam. Việt nam đã không thể tạo ra các Chaebol như Daewoo, Hyundai, Samsung của Hàn Quốc, mà đã tạo ra các Vinashin, Vinashinlines.

- Thứ hai, từ sự thất bại của các tập đoàn kinh tế nhà nước, từ việc không đóng góp gì của nó cho sự phát triển, cho thấy rằng, sự phát triển của Việt nam trong mấy chục năm qua đến từ kinh tế tư nhân, từ sự tự do hóa nền kinh tế quốc gia.

- Thứ ba, để theo đuổi mô hình nhà nước kiến tạo phát triển, đòi hỏi nhà nước phải có năng lực làm chính sách, và sự tự trị rất lớn. Sự tự trị này không phải chỉ trước đòi hỏi của người dân, mà còn từ các phe nhóm lợi ích. Thứ nhất, rõ ràng rằng năng lực làm chính sách và thực thi chính sách của Việt nam là có vấn đề, bởi trong khi Trung Quốc, Hàn Quốc có thể thành công với các mô hình tương tự, còn ta thì không. Thứ hai, nhà nước Việt nam có sự tự trị rất lớn trước dân chúng, tuy nhiên điều này không đúng với các nhóm lợi ích. Việc các nhóm lợi ích chi phối vào chính sách dường như đang nổi lên là vấn đề quan trọng nhất trong nền chính trị quốc gia. Việt Nam có một nhà nước mạnh nhưng không hiệu quả, và ngày càng trở thành một nhà nước thân hữu, tham nhũng. Với một nhà nước như vậy, việc trao cho một quyền lực và sự tự trị quá lớn sẽ chỉ dẫn đến thảm họa kinh tế, như đã xảy ra.

Từ những thực tế trên, ta thấy rằng Việt nam không nên theo đuổi cái gọi là nhà nước kiến tạo phát triển. Việc ủng hộ điều này chỉ tạo ra tính chính danh cho nhà nước trong việc can thiệp vào nền kinh tế và xã hội, ngăn chặn quá trình tự do hóa đang diễn ra. Điều phù hợp hơn với Việt nam là tiến hành tự do hóa nền kinh tế, tiến tới một nền kinh tế thị trường tự do. Song song với đó là tự do hóa chính trị, tiến tới thiết lập các nền tảng cho sự phát triển bền vững như quyền tư hữu, cũng như các cơ chế kiểm soát quyền lực để ngăn chặn làm quyền, qua đó ngăn chặn tham nhũng, quản lý yếu kém. Tốt nhất, trong điều kiện Việt Nam hiện nay, hãy để cho xã hội được tự do phát triển.

Nguyên Minh

(Dân Luận)


Niềm Tin là một trong nhiều yếu tố căn bản quan trọng trong đời sống con người và sinh hoạt xã hội. Niềm Tin là Đạo Đức xã hội. Không có Niềm Tin, con người không phát triển. Con người không phát triển sẽ tạo ra một xã hội bất ổn và không phát triển.

Ảnh minh họa. Nguồn: Châm ngôn cuộc sống
Thiếu Niềm Tin, ngay cả những giao dịch đơn giản nhất cũng không thể thực hiện được. Một cú điện thoại giao dịch mua bán, một cái click “chuột” để đặt hàng, một ngân phiếu trả tiền chỉ với chữ ký mà không cần con dấu, và ngay cả những lời hứa, giao dịch, hợp đồng bằng lời nói, chứ chưa cần đến chứng từ pháp lý, tất cả đều phải dựa trên Niềm Tin để tiến hành.

Dù bất cứ hình thái xã hội nào, ngay cả trong thế giới của “xã hội đen”, Niềm Tin cũng cần phải có và phải được khuyến khích. Nhưng có những hình thái xã hội, tại nơi đó, Niềm Tin bị tiêu diệt, trở thành một món hàng hiếm và xa xỉ. Xã hội đó là những xã hội có cái đuôi “theo định hướng XHCN” hay còn gọi là “xã hội đỏ” như tại VN hiện nay.

Xã hội VN càng ngày càng hiếm Niềm Tin. Tuy nhiên, những kẻ làm mất Niềm Tin lại không phải là từ những người dân thành thị khôn ngoan, hay nông dân hiền lành, lại càng không phải từ những người dân miền núi thật thà, họ là những người bị tước đoạt Niềm Tin.

Những kẻ cướp đoạt Niềm Tin của người khác chính là những kẻ đã tạo ra cái “xã hội đỏ” tại VN hôm nay. Niềm Tin của người dân VN bị tước đoạt kéo dài từ thời “trường kỳ kháng chiến”, “cải cách ruộng đất”, “nhân văn giai phẩm”, “giải phóng mìền Nam” cho đến tận hôm nay.

Niềm Tin bị tước đoạt từ những trang sử với những anh hùng bịa đặt. Niềm Tin bị tước đoạt từ những cái hổ lốn như cướp ấn nhà Trần được gọi là văn hoá. Niềm Tin bị cướp mất từ những lời nói huênh hoang, khoác lác, như Paris, thung lũng Silicon, chính phủ kiến tạo, v.v…, nhưng rỗng tuếch. Niềm Tin bị cướp đi từ những cái gian manh được gọi là “theo đúng quy trình”. Và Niềm Tin bị mất ngay cả từ khi chữ ký bắt đầu ký và dấu tay bắt đầu lăn trên “Bản Cam Kết” tại Đồng Tâm.

Bị tước đoạt Niềm Tin kéo theo sự sụp đổ Đạo Đức. Người VN đâu muốn vậy. Nhưng tại sao con người và xã hội VN lại khốn khổ như vậy?

Tất cả những ai là Phật tử tại VN đều biết, thế giới chúng ta hiện sống được gọi là “Dục giới”. Dục giới bao gồm Địa ngục, Ngạ quỹ, Súc sinh, A-tu-la và Người. Dù có nhiều định nghĩa khác nhau, nhưng bản tánh của Địa ngục là vô minh, ngu dốt; Ngạ quỹ là tham lam; Súc sinh là giận dữ, thù ghét; và A-tu-la là hiếu chiến, thích dùng bạo lực.

Xin tạm chia “dục giới” ra làm hai tầng, “tầng địa ngục” và “tầng người”. Địa ngục, Ngạ quỹ, Súc sinh, A-tu-la tượng trưng cho Ác, thuộc “tầng địa ngục”. Và “tầng người” là chúng ta, nhưng coi chừng, tuy mang hình tướng Người, nhưng Tâm chúng ta có thể là Địa ngục, Ngạ quỹ, Súc sinh hay A-tu-la.

Tại VN, địa ngục đâu ở đâu xa, muốn biết Địa ngục, Ngạ quỹ, Súc sinh, A-tu-la, ngu dốt, tham lam, giận dữ, bạo lực là gì, ở đâu, rất dể.  Ở mức độ gần, cứ đi vào bất cứ đồn công an, bệnh viện, hay bất cứ cơ quan nào của nhà nước hiện nay thì biết. Còn xa, cứ nhìn cách ăn nói, suy nghĩ, hành động của cán bộ, đảng viên các cấp của đảng và nhà nước CSVN, hay đọc những điều luật xâm phạm quyền con người như điều 88, điều 258, v.v… thì rõ.

Nói tóm lại, cả hệ thống, guồng máy cai trị con người VN hiện nay, và ngay cả những kẻ đi theo, tin tưởng hệ thống đó, đều là hiện thân của Địa ngục, Ngạ quỹ, Súc sinh và A-tu-la. Hay nói khác đi, người VN đang bị sống trong “tầng địa ngục”, bị cai trị bởi những kẻ tuy mang hình tướng Người nhưng Tâm là Địa ngục, Ngạ quỹ, Súc sinh hay A-tu-la.

Địa ngục, Ngạ quỹ, Súc sinh, A-tu-la muốn chuyển hóa thành Người phải có Niềm Tin để cải sửa chuyển Ác thành Thiện,  nhưng tại VN cho tới hôm nay, chuyện đó hoàn toàn không được phép xảy ra.

Vì những kẻ cai trị VN không có Niềm Tin và Đạo Đức, nên họ tìm cách tiêu diệt Niềm Tin. Những ai có Niềm Tin mong muốn thay đổi “tầng địa ngục” thành “tầng người”, đều bị trừng trị.

Cho nên không ai lấy làm lạ khi thấy những kẻ thích dùng bạo lực căm ghét những người không thích dùng bạo lực. Những kẻ ngu dốt tức tối, giận dữ với những lời nói thật hay lời khuyên chân thành. Những kẻ tham lam nhất định sống chết, không chịu từ bỏ miếng ăn của nó dù biết sẽ cướp đi sinh mạng của rất nhiều người và ngay cả của nhiều thế hệ. Và cũng không ai ngạc nhiên, khi những lời “cam kết” danh dự chỉ được xem như là “giải pháp tình huống”.

Xin mời quý vị xem Video : Tướng Trương Giang Long đã cảnh báo âm mưu gây rối của Quân ủy trung ương Trung Quốc thế nào?

               

Nhưng người ta rất ngạc nhiên khi thấy sau bao nhiêu năm, vẫn có người xem cái “định hướng XHCN” là nhu cầu cần thiết. Vẫn xem cái “xã hội đỏ”, thế giới “địa ngục” đó cần phải được bảo vệ vì chỉ có nó mới đem lại “độc lập, tự do, hạnh phúc” cho con người! Kết quả, những kẻ đó chỉ mãi ngụp lặn trong “tầng địa ngục”, và kéo theo người khác đi từ cái Ác này sang cái Ác khác.

Một chế độ chính trị cướp đoạt niềm tin của con người, một hệ thống cai trị  không xem con người là con người, thì dù làm cách nào, xã hội đó cũng sẽ không bao giờ có con người để nó cai trị, vậy nói  “độc lập, tự do, hạnh phúc” để làm gì?

Phạm Khánh Chương

(Tiếng Dân)


Lời bình của Kỳ Duyên: Đây là chân dung của Công- người bán đứng bạn mình- nhà báo Duy Phong. Trong cuộc đời, mình khinh bỉ những kẻ cơ hội chủ nghĩa để triệt hạ, làm hại người khác, khinh bỉ những kẻ lừa thầy phản bạn. Sống như thế, dạy con làm sao?


Đỗ Viết Công (1983)

Quê quán: Mê Linh, Hà Nội

Trình độ ngoại ngữ: Anh Văn B

Làm việc Đài PT-TH tỉnh Yên Bái

Điện thoại: 0983.699.333

Người gài bẫy nhà báo Duy Phong của báo Giáo Dục Việt Nan để Công an Yên Bái bắt, trả thù vụ các bài báo về biệt phủ của Giám đốc CA Yên Bái và GĐ Sở TNMT Yên Bái.

Đây là facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=100008225942529 

Thái Văn Đường

(FB Thái Văn Đường/Blog Kỳ Duyên)


Lời bình của Kỳ Duyên: Yên Bái nổi tiếng cả nước, từ vụ hai quan chức: Bí thư TU, Chủ tịch HĐND tỉnh bị một quan chức dưới quyền bắn chết,  vụ “biệt phủ”, nay nổi tiếng vụ bắt nhà báo Duy Phong. Còn mình, vẫn gọi là “nước Yên Bái”- hẳn “nước Yên Bái” có luật lệ riêng chăng?  
.
Với liên tiếp những vụ việc “tai tiếng” xảy ra, Đảng, Chính phủ cần xem xét hệ thống chính trị và phẩm chất đội ngũ cán bộ lãnh đạo ở “nước Yên Bái”, không thì sự bất ổn XH càng bất ổn. Và lòng dân chẳng chút niềm tin!  😦
.
Đây là bài viết phân tích rất có lý có tình, ở cả hai phía. Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ.
.
Sự thật ở đâu chắc còn chờ điều tra. Không ai có thể bênh vực Duy Phong, nếu thực sự Duy Phong có tội, và cần phải bị xử lý thích đáng nếu đúng là tống tiền, nhưng việc điều tra phải công tâm, khách quan cả hai phía.


Đã đọc xong bản tường thuật viết tay dài 4 trang rưỡi của cô gái đi cùng nhà báo Lê Duy Phong lên Yên Bái – người vừa bị công an Yên Bái bắt. Trước mắt, giả định là tường thuật này đúng 100%, vì cô gái này là người đi cùng, ở cùng, ăn cùng, chứng kiến sự việc gần như từ đầu đến cuối (nói “gần như” vì cô gái này có “vài phút” – theo tường thuật của cô – đi toilet tại thời điểm khá quan trọng, khi kịch tính gần lên đến đỉnh điểm), thì tôi tự lập luận như sau:

1- Lại một lần nữa giả sử là tường thuật đúng 100% nhé, thì quả thật bất cứ ai, lên Yên Bái đi đái cũng coi chừng. Bởi xứ này người ta gài bẫy rất sơ sài, sẵn sàng bất chấp sự vô lý để bắt người cho được. Cụ thể:

– Tiền trong túi quần người ta, sao công an đang ở đâu lại biết được mà ập vào bắt?


– Cài bẫy non yếu đến độ, lẽ ra muốn bẫy thì tốt nhất chỉ nên 1-1 trong phòng, hoặc phe ta 2-3, còn “phe địch” chỉ một mình nó thân cô thế cô hẵng cài, vì như vậy thì không có ai làm chứng cho “nó”, “nó” hết cãi. Chớ sao ở đây lại non yếu đến mức “phe địch” cũng có 2 người (cụ thể ở đây là phía Duy Phong có thêm cô gái) mà cũng dám cài, nhét tiền qua lại ì xèo trước mặt nhau, để họ về làm chứng cãi ngược lại?

– Khả năng gái bẫy là có thực, bởi tên bạn là Công kia từ đầu chí cuối liên tục ra ngoài và điện thoại, và khi ông Thực nhét được tiền vào túi Phong, thì Công cũng “đi toilet chừng 2 phút”. Không loại trừ 2 phút này là để tránh mặt cho khỏi liên quan hoặc gọi công an báo tình hình nhét tiền đã “hoàn tất”. (Trường hợp này thì phải xét thêm, người tên Công đó có muốn “bán đứng” bạn hay không, sao lâu nay không liên lạc mà lần này tử tế sốt sắng quá mức đến vậy).

– Có ai nếu không có việc gì lại mang đến 50 triệu trong người, rồi tình cờ gặp nhà báo, chỉ cần qua vài tuần rượu là “yêu mến”, tặng luôn năm chục triệu? Một đời tôi làm báo, lần tôi được cám ơn lớn nhất là 10 triệu, nhưng người cho phải lừa lúc má tôi bị phát bệnh ung thư, mới lén lúc tôi không có mặt ở nhà, đem lên tận nhà cho bà cụ, rồi mới gọi điện thoại báo cho tôi, đặt tôi vào tình thế đã rồi, không “chống lại” được.

– Một đứa ngu chứ không lẽ cả đám ngu hết: Người tên Công – PV đài PTTH Yên Bái, và cô gái cùng đi, và cả Phong, đều biết Phong có loạt bài về dinh thự quan chức, mà giờ lại liên quan đến tiền bạc ngay tại địa phương này, tại sao không thấy có gì đó nguy cơ mà không ngăn cản Phong lẫn ông Thực, mà vẫn để cho việc nhét tiền qua lại diễn ra ngay trước mặt, và có vẻ đẩy qua đẩy lại khá lâu? Điều này cho thấy khả năng hợp tác giữa Công với ông Thực là rất có thể (chưa nói đến cô gái kia có liên quan hay không, vì cứ cho rằng cô là sinh viên, chưa hiểu chuyện đời nên không biết xử lý). Tại sao cũng làm báo, hiểu đời hiểu nghề, hiểu cạm bẫy của nghề, mà Công cũng không ngăn cản?

2- Những điểm nghi vấn:

– Đừng nói là cu cậu Lê Duy Phong này không ham tiền. Dúi qua dúi lại một hồi rồi tiền cũng nằm trong túi quần trái của Phong, và Phong đã để nó nằm yên đó. Cụ thể là khi tiền đã vào túi Phong thì người bạn Công mới đi toilet khoảng 2 phút; rồi sau đó cô gái cũng đi toilet “vài phút”. Vậy, dăm bảy phút đó Phong vẫn để yên tiền trong túi, là chấp nhận lấy tiền rồi.

Một giả sử, cho rằng Phong đã bị ép uống quá nhiều rượu nên không còn làm chủ được, không còn tỉnh táo để từ chối. Nhưng tôi cho rằng lập luận này sẽ không thuyết phục. Vì một người làm báo lâu năm, viết bài chống tiêu cực, thì phản xạ đầu tiên thấy tiền là phải… sợ. Nói thật, người uống rượu tuy nhiều nhưng vẫn còn lý trí, thì khi thấy tiền nhiều đến vậy, sẽ phải tỉnh ra ngay! Sợ tiền cũng tỉnh, mà ham tiền cũng tỉnh (đồng tiền chữa say rượu khá tốt đấy).

– Mục đích chuyến đi của Phong là gì?

17g Phong đón cô gái từ Hà Nội, hơn 8g đến Yên Bái và thuê phòng ở (có ở chung hay không thì chưa rõ). Sáng hôm sau ăn sáng, uống sinh tố, rồi đi ăn trưa. Và mặc dù người bạn (Công) cố nài ở chơi, Phong vẫn phải từ chối vì “ăn trưa xong là phải về để hôm sau đi nghỉ mát ở Nha Trang cùng cơ quan. Ủa vậy Phong đi đâu vậy? Từ Hà Nội lên Yên Bái là gì nếu:

+ Không phải để tác nghiệp (chỉ thấy lên, ở qua đêm, ăn sáng, ăn trưa, rồi… về, có tác nghiệp gì đâu!)
+ Nếu không phải là mục đích đưa gái đi chơi xa (không phải đi kiếm tiền sau loạt bài)?
+ Nếu không phải là để thực hiện một việc gì đó đã có ý định từ trước?

– Phải xem thái độ của công an khi đối xử với cô gái và với người bạn tên Công – phóng viên đài PTTH Yên Bái – như thế nào, có giống nhau không? Hãy xem công an có giữ Công với thời gian như cô gái không, khi thả Công ra có giữ điện thoại của Công như đã giữ điện thoại của cô gái không? Khi bắt ký biên bản, Công có phản đối nội dung ghi về lời phát biểu của ông Thực không (ông Thực nói Phong yêu cầu chung tiền, nếu không chung tiền thì tiếp tục viết bài). Nếu công an đối xử với Công không như với cô gái (vì 2 người này tình thế rất giống nhau, đều là bạn của Phong, đều cùng ăn chung bàn, đều cùng chứng kiến). Nếu họ đối xử khác nhau thì ở đây rất có vấn đề.

– Cô gái là ai, có vai trò gì?

Cô gái, nghe đâu là sinh viên. Có thể là bạn, là em bạn, là quen biết, là SV thực tập, CTV, là fan, là người ngưỡng mộ nghề báo xin theo học, là bồ bịch, tình nhân…, là một quan hệ nào đó. Một cô gái trẻ, không phải cùng tác nghiệp báo chí (vì rõ ràng chuyến đi này không tác nghiệp, Phong lên và nói trưa sẽ về lại HN), nhưng vẫn đi xa với nam giới qua đêm ở nhà trọ, khách sạn, thì phải hoặc phải là bồ bịch, hoặc phải là bạn bè hoặc là người bà con, anh em họ hàng rất thân.

Thân thiết như vậy, tại sao không giám sát, không ngăn cản Duy Phong và người đàn ông kia, mà cứ để cho sự việc diễn biến. Như trên đã nói, có thể cô còn non tuổi đời, không hiểu đời, nhưng một sự việc rành rành ra đó mà cũng không có một chút linh tính, phản xạ gì sao (cứ cho rằng Phong đã bị ép uống quá nhiều rượu nên không còn làm chủ được, không còn tỉnh táo để từ chối)?. Vậy vai trò của cô gái này là gì?

– Cô gái này tường thuật có trung thực không, khi mà cô đi xa qua đêm ở khách sạn với chồng người ta (tôi không khẳng định có ở chung hay không và có chuyện gì xảy ra giữa nam/nữ hay không nhé), và giờ về viết theo đề nghị của vợ người ta? (đề nghị viết tường trình, chứ không đề nghị về nội dung nhé – phân biệt cho rõ, kẻo nhầm lẫn chỗ này).

Còn vài ý nghĩ nữa, nhưng dài rồi và đến giờ đi làm rồi, thôi vậy. Có vài luồng tin chưa kiểm chứng là trước đó công an còn đã đến chỗ Phong trọ mà làm cái gì đó, tháo then tháo chốt gì đó, nhưng cái đó khoan bàn vì không có chứng cứ. Cái túm lại là với tui, tui mà lên Yên Bái, đi đái tôi cũng run. Ở đó người ta bắn chết Bí thư, Chủ tịch, Chi cục trưởng CC Kiểm lâm, chị làm Chủ tịch tỉnh bổ nhiệm em làm Giám đốc sở…, thì mọi cái ở đó đều có thể xảy ra không cần theo logic.

 Tác giả: Đặng Vỹ (Nguyên p/v Báo Công an Nhân dân)

 (FB Huỳnh Thu Trang/ Blog Kỳ Duyên)
 
Top ↑ Copyright © 2010. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Welcome to Tin Tức Hàng Ngày